THƯ NGỎ/ BÚT XUÂN
Kính gửi Hòa Thượng Thích Tâm Châu
Bạch Ngài Hòa Thượng nhã giám,
Xưa nay Bút Xuân vẫn kính Ngài,
Đạo cao đức trọng
Làm gương cho Phật tử, Tăng, Ni
Dù kẻ xấu có nói gì
Thì Bút Xuân vẫn một mực:
Ngài Thích Tâm Châu đại đại đức
Tôi không còn tin vào ai ngoài Ngài Tâm Châu đầy thiên phúc
Trong hàng Phật tử, tăng, ni
Tôi vững tin như một kẻ cuồng si
Rằng Hòa thượng là muôn phần chánh trực
Chánh chánh trực
Làm gương cho Đạo và Đời
Thời nay lắm kẻ chuột dơi, gian hùng!
Tôi thường nghĩ: Ừ, Phật giáo
thật may nay tụ đức
Bỏ trăm tên mạt nhưng còn vớt lại Ngài
Ngài Thích Tâm Châu
Tin Ngài như đã từ lâu
Lãnh đạo Phật giáo, người đầu đáng tin!
Như thế này thì nước Việt nạn tai
May đỡ khổ vì còn người nhân đức
Nhưng mấy bữa nay, lồng ngực tôi đau tức
Thở không nổi
Xốn xang bàng hoàng
Đầu óc hoang mang
Như vừa mất vật gì rất quí
Không thể tìm lại được!
Vợ con chẳng biết vì sao
Cháo não không vào
Tôi lên cơn sốt
Không gian quá ngộp
Rồi tôi lợm giọng
Cúi đầu ngoài giường
nôn thốc nôn tháo ra cả mật xanh
Bởi mới đọc xong những lời Ngài "chứng ngộ"
Về ông Lâm văn Tức, Trí Quang nhẫn tâm giết tốt khi xưa
Điều Ngài chứng ngộ
Không ngờ là cái tráo trở, lươn lẹo nơi Ngài
Ngài bẻ cong Sự Thật
Đúng 180 độ, láo lường khôn tả
Ngài không nghĩ đến danh dự Ngài
Danh dự một cao tăng làm gương về trung thực, chân chánh
Tôi đau như vừa gặp cái nạn tai
Trời đất quay cuồng
Tôi lại ói khan
Mật xanh pha với mật vàng
Tuôn ra như thể buồng gan chìm đò!
Cả Giáo hội của Ngài sụp đổ
Phật giáo đổ - Hay lòng tin sụp đổ
Tôi đau lòng khôn xiết, Ngài hiểu không?
Biết bao đồng bào Phật tử của tôi
với niềm tin vào
lẽ sắc sắc không không
Tu tâm dưỡng tánh
Không sát sanh, không tà dâm, không gian dối, điêu ngoa...
Cho phép ông Lâm văn Tức được “hi sinh, chết”
Thế nghĩa là Ngài phản lại Phật Thích Ca?
Cấm sát sanh, cấm giết
Dù sao giờ đây thần tượng đã chấm dứt
Đã đổ nhào
Họ hết chỗ để mà nương tựa
Để sớm hôm câu kinh tiếng kệ
Hướng lòng thoát tục cùng tiếng mõ bay xa
Giờ đây họ thấy tăng cũng là ma
Ma tăng yêu quỉ - Thôi còn chi để nói!
Một trăm tên mạt ở chung một gói
Nhưng còn Ngài -Ấy hi vọng của tôi
Xin đừng làm mất niềm tin
Mà hãy rán tô bồi
Để xứng đáng được gọi là Tăng sĩ
Tôi chẳng mong được Ngài lưu ý
Nhưng tấm lòng thành kính với Phật gia
Đạo nào cũng dạy người ta
Tránh điều lươn lẹo, gian ngoa, điếm đàng
Lòng thành xin gửi vài hàng
Chúc Ngài mạnh giỏi tâm thân an bình!
Kính thư,
Ngày 14-7-2013
GS/Nhà Văn Bút Xuân Trần đình Ngọc
GỬI HUỲNH TẤN LÊ
Muời bốn ngày sau, ngày 26-3-2013, tại Nam California, cũng trong buổi lễ kỷ niệm “50 năm Ngọn Lửa Bồ Tát”, Tiến sĩ cư sĩ HTL đã phát biểu kết án cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và chế độ Đệ Nhất VNCH đã tàn sát 300.000 (ba trăm ngàn) Phật tử miền Trung và đã dẫn đến chuyện CSVN chiếm miền Nam VN và cai trị đất nước VN trong 38 năm qua (sic!).
Hình như những kẻ “bênh bậy, cãi bừa” như 2 ông cư sĩ VVA, HTL và đồng bọn đã bị bệnh cuồng ngôn, vọng ngữ nên khi lớn tiếng, rộng họng những lời hoa ngôn, ngụy ngữ mà không biết là mình đã “làm chuyện nằm ngửa phun nước miếng lên trời!”.
Tổ sư bồ đề “cuồng ngôn, vọng ngữ” - như Thiền sư Thích Nhất Hạnh còn bị cả thế giới vạch cái mặt mẹt khi bất chấp tội vọng ngữ vu cáo phi cơ Mỹ đã oanh tạc phá hủy 300.000 nóc gia tại thị xã Bến Tre.
Tên đại ác tăng Thích Trí Quang, cách đây 50 năm đã tán thán cái chết của Thích Quảng Đức:“Nước Việt Nam có lắm vĩ nhân. Nhưng Bồ tát Quảng Đức là vĩ nhân mà siêu nhân” đã phải ngậm câm miệng hến sau khi tiếp tay CSVN cưỡng chiếm Miền Nam và cai trị đất nước như một đoàn quân ngoại nhập trong 38 năm qua. Trích “Bênh bậy - Cãi bừa” của Lão Móc.
GỬI HUỲNH TẤN LÊ VÀ ĐỒNG BỌN
Huỳnh tấn Lê, một tên gian dối!
300,000 bị thảm sát ở đâu???
Não ngươi, cái não ngựa trâu
Vu oan giá họa, ma đầu, dối gian
Mi không thấy Hồ tặc bán nước?
Trí thức mi, trí thức chuồng phân
Tiến này, tiến nọ rần rần
Mà sao ba xạo ngu đần khỏi chê!
Bênh lẽ phải, chớ bênh điều trái
Lâm văn Tức, ổng bị giết oan
Đầu têu thằng giặc Trí Quang
Mi theo hôn đít, nói quàng nói xiên!
Cơm Quốc gia mi mòn răng nhá
Chưa một ngày đền đáp ơn sâu
Đớp xong đái bát, rút cầu
Một thằng điếm thúi, cái đầu vong ân!
Thằng Nhất Hạnh xưa kia đã láo
Ba trăm ngàn dân Bến Tre đâu?
Nay Lê cũng mửng ruồi bâu
Ba trăm ngàn bị Ngô triều giết oan!
Bắt chước láo từ thằng Hồ tặc
Bọn trọc bay nhiễm thói dối gian
Nói bừa, nói bậy, nói càn…
Để dân khinh ghét thua hàng ngựa trâu!
Võ văn Ái, Chánh Lạc… khốn nạn
Cùng một phường Hộ Giác, Thiện Minh…
Minh Châu, Đôn Hậu…thiệt tình
Tiếc rằng đất đã nẻ sinh chúng mày…
Thí dụ Hồ là người yêu nước
Biết thương dân, vì lợi Quốc gia
Ừ, bay ủng hộ “gà nhà”
Nhưng đàng này nó là thằng phản dân!
Tàu vào ở khắp nơi trong nước
Phố Tàu nay thay phố Việt Nam
Tấn Lê câm, chẳng càm ràm
Vu oan giá họa, Lê ham dối lừa!
Một thằng đần, một thằng thổ tả
Như Nho, Bình, Hở, Ánh, Đính Tôn…
Mặt dày như cái lỗ…. trôn
Bay làm nhục Phật, Thế Tôn cứu đời!
Nói điều chân chính: là người
Lừa gạt, gian dối, đúng rồi: ma cô!
Về mà liếm đít giặc Hồ
Để Mỹ bớt trả một lô tiền già
Như Chung Ngọc, Mạnh quáng Gà
Chửi Mỹ nhưng vẫn la đà liếm trôn
Bọn bay một bọn cô hồn
Cùng là các đẳng loài chồn cáo tinh
Tiếc thay cha mẹ bay sinh
Ra bọn thổ tả kí sinh, côn trùng…!
Bút Xuân
No comments:
Post a Comment