Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCBuoiTin. Show all posts
Showing posts with label VCBuoiTin. Show all posts

Saturday, 14 July 2018

MẤY ĐỨA GỐC CỘNG NẦY CHỐNG CÁI ĐÉO GÌ- KHÔNG DÁM GỌI "TRUNG CỘNG" THÌ CHỈ LÀ GIẢ BỘ- ĐỒNG BỌN DƯƠNG THU HƯƠNG- BÙI TÍN-VŨ THƯ HIÊN ... ĐÃ TỪNG XÁC NHẬN VIỆT CỘNG TỐT CHỈ CÓ CÁN BỘ LÀM SAI THÔI- CHO NÊN NÓI CHỐNG MÀ ĐÉO CHỐNG GÌ CẢ MUÔN NĂM./-TCL


TRUNG QUỐC ĐANG BỨC TỬ CẢ NƯỚC VIỆT NAM
Bùi Tín


Lâu nay nhiều nhà quan sát và bình luận đã phân tích khá nhiều về hành động xâm lăng kinh tế của Trung Quốc đối với Việt Nam. Là người vẫn theo dõi mọi mặt của mối quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, tôi muốn góp ý thêm rằng đâu phải Trung Quốc chỉ xâm lăng về kinh tế, mà chúng còn đang kẹp chặt Việt Nam về mọi mặt từ 2 hướng Đông và Tây, đồng thời thọc sâu từ đầu đến bụng xuống tận chân cẳng đất nước ta.

Gọng kìm phía Đông là các căn cứ quân sự ở đảo Hải Nam, ở quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đi sâu xuống tận vùng biển Malaysia, Indonesia, với hàng trăm chiến hạm, máy bay, giàn radar, tên lửa, hàng ngàn tàu hải chính, hải giám, tàu chấp pháp, hàng vạn tàu đánh cá vũ trang, hàng ngày giết hại, xua đuổi, phá thuyền của ngư dân ta từ Bạch Long Vỹ đến ven biển Nghệ Tĩnh, Nam Ngãi, Khánh Hòa, coi cả vùng như là ao nhà của chúng. 

Gọng kìm phía Tây không có tiếng động của vũ khí, nhưng là dòng chảy của sông Mekông, lợi hại không kém gì những vũ khí ở biển Đông. Trung Quốc đã xây dựng hàng chục đập lớn nhỏ trên đất Vân Nam, đặc biệt lớn là đập Cảnh Hồng, thêm một số đập ở Lào và hồ chứa cực lớn Tonlé Sap ở Cambodia, làm cho Nam Tây Nguyên (đặc biệt là vùng Buôn Ma Thuột - Đắk Lắk), cả miền Tây Nam bộ gồm 13 tỉnh đang bị hạn hán vào mùa khô, đất nứt nẻ lớn, lúa và các loại ngũ cốc, cây trồng từ hoa quả đến cây công nghiệp cà phê, cao su, hạt tiêu đều mất mùa lớn, cá tôm cua trở nên khan hiếm, cả một vùng vựa lúa lớn nhất nước đang ngắc ngoải, hết khô cằn lại bị nhiễm mặn nặng, chăn nuôi hiếm cỏ, làm cho hàng mươi triệu gia đình nông dân vốn khá giả bỗng trở nên bần cùng, chưa có lối thoát. Chỉ vì đảng Cộng Sản cầm quyền và nhà nước thiếu nhìn xa trông rộng, mê say làm thủy điện tràn lan, nước đến chân mới nhảy, nay chỉ còn van xin ông Trung Quốc mở rộng cửa các đập trên thượng nguồn, nhưng cả Trung Quốc, Thái Lan và Lào, Cambodia đều lo trữ nước do thiên tai El Nino ập đến theo chu kỳ. 

Trong khi 2 gọng kìm chiến lược khổng lồ của chúng kẹp chặt đất nước Việt Nam đến nghẹt thở thì Trung Quốc thọc một mũi kiếm sắc dài từ Ải Nam Quan, xuống tận Mũi Cà Mau, với các đội quân kinh tế ngày càng đông đảo sang trồng rừng, xây nhà máy, đường sá, cầu cống, xe lửa, khai thác quặng bô-xít, xây cảng Mũi Né, nay còn cho tàu Trung Quốc đủ loại cặp bến Cam Ranh. Trung Quốc còn cho dân xâm nhập các vùng Lạng Sơn, Cao Bằng, vào tận Tĩnh Gia, Kỳ Anh,Tân Rai, Lâm Đồng, Cà Mau. Họ cho công nhân kỹ thuật và cả công nhân thủ công sang ở lỳ không giấy tờ, lập khu dân cư Tàu, quán ăn Tàu, cửa hiệu Tàu, chợ Tàu, lấy vợ Việt, con cháu mang họ Tàu, hình thành khu dân cư Tàu trên đất Việt Nam. Tất cả Bộ Chính trị đều biết nhưng há miệng mắc quai, nợ ngân hàng Tàu không kể xiết, Tàu cho hoãn nợ, lãi thấp, quà biếu, phong bì vô hạn.. Sứ quán Tàu đường Hùng Vương là Dinh Thái thú Tàu, tới tấp các ủy viên Bộ Chính Trị, các bộ trưởng thứ trưởng, tay chân ra vào bái yết, yến tiệc với Thái thú Tề Kiến Quốc, Khổng Huyền Hựu và nay là Hồng Tiểu Dũng, gọi nhau cực kỳ thân mật là anh - tôi, không dùng từ “ngài” hay cả từ “đồng chí” vì không đủ thân mật.  

Thế là bành trướng Trung Quốc đang nắm chặt số phận sinh tử về kinh tế, đời sống nhân dân Việt Nam, từ Bắc vào xuống Nam. Các tỉnh biên giới phía Bắc phụ thuộc điện mua của Tàu. Hàng trăm nhà máy thủy điện, sắt thép, xi măng, phân bón, cơ khí phụ thuộc trang thiết bị Tàu do các công ty Tàu nắm. Cả Tây Nguyên đã bị Tàu chiếm lĩnh. Buôn bán xuất nhập do Tàu lũng đoạnvới rau quả độc, thịt thui thối, mua gạo ta giá rẻ mạt. Nguyên liệu cho hàng xuất khẩu chủ lực của ta như vải, dạ, tơ lụa do Tàu nắm chặt và làm giá. Cả cuộc sống của Tây Nguyên, Nam Trung bộ và Tây Nam bộ phụ thuộc vào dòng chảy của nguồn sông Lan Sang (Mekong) bên Tàu. Hàng triệu ngư dân điêu đứng bất lực, ông Trọng vẫn mời tàu Trung Quốc vào Cam Ranh, bắt tay chặt “hảo hảo a!” với Tàu. 

Đất nước ta đang chết đứng, dân ngắc ngoải nghèo đói, quan phất lộc thừa thãi dưới sự “đô hộ thực dân Cộng Sản mới” của trùm bành trướng Bắc Kinh. Trong khi tình hình muôn phần khẩn cấp, đói nghèo rộng khắp do phụ thuộc Tàu đang dẫn dân Việt Nam đến chỗ ngắc ngoải và chết thật sự, khắp nơi vang rền tiếng kêu cấp cứu, thì 200 ủy viên trung ương, 19 ủy viên Bộ Chính Trị, 500 đại biểu Quốc Hội đang lo chuyện dành ghế, chia ghế, chia lộc Tàu. Ông Nguyễn Phú Trọng đang rung đùi thỏa mãn về chế độ “dân chủ thế là cùng” của ông ta. Ông Trọng dửng dưng với số phận toàn dân tộc khắp các vùng đang ngàn cân treo sợi tóc. Vô trách nhiệm đến thế là cùng! 

Biết mà không báo động với toàn dân là có tội lớn. Tội ác đến từ đâu, do ai, xin để các vị trí thức dân tộc, các mạng blogger - nhà báo tự do, các nhà Luật học yêu nước nhận định thêm, cùng nhau tìm cho nhân dân ta một lối thoát khẩn cấp. Chẳng lẽ mọi người lại khoanh tay để đất nước, dân tộc Việt Nam bị bức tử trong tay bọn đồ tể phương Bắc và bọn tay sai Cộng Sản thối nát đến tận xương tủy, đến nay vẫn còn mang mặt nạ “cách mạng” để lừa dối nhân dân ta hay sao?   ./...

BÙI TÍN

Friday, 22 September 2017

BÙI TÍN VỚT VÁT GIÙM VIỆT CỘNG : NÂNG VÁI PHAN NHẬT NAM, ĐÈ ĐẦU HỮU THỈNH 1 CHÚT ....

NHƯNG CỐT LÕI VẪN GIẢ BỘ ỠM Ờ ĐẶT CÂU HỎI LÀ VIỆT CỘNG GẶP KHÓ KHĂN NÊN MUỐN HHHG THIỆT CHĂNG ? BÙI TÍN LẠI ĐÁNH LỪA CỐ TUYÊN VẬN NUÔI ẢO TƯỞNG HHHG CỦA VIỆT CỘNG - HÃY THỨC TỈNH VÌ VC ĐÉO CÓ HHHG GÌ VỚI MỌI NGƯỜI KHÔNG PHẢI LÀ ĐẢNG VIÊN CÙNG UỐNG MÁU VỚI CHÚNG./-TCL

============

Quả mồi chài vô duyên! - Bùi Tín

Cho nên Người lính-cầm bút trả lời rất thẳng thừng, chững chạc, dứt khoát, đá lại quả bóng về phía đối phương.

                                
Bùi Tín
22-9-2017




Biểu tình tại Hà Nội chống Trung Quốc. “Hãy hòa giải với hàng trăm công dân đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, chống bành trướng đang bị cầm tù“. Nguồn: internet

Trên nhiều mạng tự do truyền đi lá thư của ông Hữu Thỉnh chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam gửi nhà văn – nhà báo Phan Nhật Nam thời Việt Nam Cộng hòa hiện sống ở Hoa Kỳ, và lá thư công khai trả lời của tác giả «Mùa hè đỏ lửa.»
Hai bức thư rất đáng đọc và suy nghĩ, cả người Việt sống trong nước và người Việt sống ở hải ngoại cần tìm đọc, trên trang Facebook của nhà văn Trần Mạnh Hảo.
Phải chăng lãnh đạo đảng Cộng sản nghiêm chỉnh muốn thăm dò để thực hiện việc hòa giải và hòa hợp dân tộc họ cố tình bỏ quên suốt 42 năm nay?
Tại sao bộ máy trong nước làm rùm beng về việc trong sách giáo khoa mới, các danh từ «ngụy quân, ngụy quyền» không còn được dùng, thay vào đó là «chính quyền, quân đội của Việt Nam Cộng hòa»? một sự chậm trễ đến hơn 40 năm?
Phải chăng lãnh đạo đảng đã thành thật sám hối về việc bội ước, nuốt chửng lời hứa «Hòa hợp hòa giải dân tộc» mà họ đã cam kết trên giấy trắng mực đen trong Hiệp ước Geneve 1954, và lắp đi lắp lại trong Hiệp ước đình chỉ chiến sự ký tại Paris năm 1973? nhất là lời cam kết «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam, không dùng vũ lực để thôn tính nhau»… và nay họ chủ động giang tay thân thiết để thật sự hòa giải và hòa hợp anh em ruột thịt với nhau nhằm chung sức xây dựng đất nước thống nhất, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh?
Tôi từng sống chung gần gũi với Hữu Thỉnh khi báo Quân đội Nhân dân và tạp chí Văn nghệ Quân đội của Hữu Thỉnh ở sát bên nhau, chung một bếp ăn trên đường Lý Nam Đế, Hà Nội. Tôi rất hiểu, Hữu Thỉnh không có được cái tâm của nhà văn Nguyễn Minh Châu khi cất tiếng lên án «nền văn học minh họa», không có cái dũng của các nhà văn Chế Lan Viên, Nguyễn Khải… cuối đời thương xót ăn năn cho ngòi bút tay sai viết thuê tệ hại của mình.
Tôi cũng từng nhiều lần gặp Phan Nhật Nam, từ tháng 1/1973 trong 60 ngày ở Sài Gòn trong Ban Liên hợp 4 bên, cùng đi trên trực thăng đến Qui Nhơn, Cần Thơ, Pleiku, lại cùng đi trên C130 ra Hà Nội, thăm trại giam Hỏa Lò, cùng ăn cơm trên đường Bà Triệu với những trao đổi có lúc căng thẳng, cũng có lúc rất thư giãn, trong lòng không hề hận thù nhau, có lúc còn tâm sự với nhau rằng, chúng mình là con đẻ của thời thế (thời thế thế nào tất mình phải thế), rằng nếu cậu ở miền Bắc cậu sẽ có thể như mình, nếu mình ở miền Nam sẽ có thể như cậu…
Để rồi đến khi sang Hoa Kỳ gặp lại nhau, chúng tôi trở thành thân quen, khi Phan Nhật Nam kết rất thân với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, ở chung một nhà, Nam hay gọi tôi là «ông anh đáng quý» và tâm sự với nhau.
Tôi rất hiểu Nam. Anh sống giản dị, rất tình nghĩa, ngay thật với chính mình, ngay thật với mọi người. Đúng là người lính cầm bút, vâng lệnh đồng bào của mình, tổ quốc của mình, trung thành đến cùng với trách nhiệm.
Phải chăng đến nay ông tổng Trọng và Bộ Chính trị đang bị bủa vây bởi quá nhiều vấn đề nan giải, hóc búa, bế tắc về kinh tế, tài chính, môi trường, đối ngoại, xã hội… nên phải tìm ra lối thoát, vuốt ve, gạ gẫm theo kiểu chiêu hồi khi Nghị quyết tranh thủ bà con hải ngoại từ mấy năm trước đã tan thành mây khói? Nhưng chậm quá rồi!
Lá thư của Hữu Thỉnh yếu thế lắm. Viết văn, làm văn học mà ngớ ngẩn vụng dại, sơ hở đến thế là cùng. Vẫn là kiểu chiêu hồi cũ rích. Vẫn là kiểu trịch thượng cố hữu vô duyên, không có cách nào từ bỏ. Lại còn mồi chải thớ lợ, sẽ chi các khoản vé máy bay, ở khách sạn, chi tiêu cho khách đặc biệt…
Lẽ ra phải có lời xin lỗi, hay như lời của Giáo sư Đào Công Tiến, là phải có lời sám hối và xin lỗi vì đang Cộng sản đã chủ động gây nên cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, phải chịu trách nhiệm chính về biết bao chết chóc, thương vong, đau khổ, mất mát cho dân tộc, của các bên, kéo quá dài, quá sức chịu đựng của nhân dân. Đây là món nợ máu do sùng bái bạo lực, sùng bái học thuyết Mác – Lênin đã bị toàn thế giới lên án là tội ác chống nhân loại.
Cho nên Người lính-cầm bút trả lời rất thẳng thừng, chững chạc, dứt khoát, đá lại quả bóng về phía đối phương.
Nếu các ông muốn hòa giải, hòa hợp, xin hãy hòa giải trước hết với những người đã chết. Hãy để bà con ở hải ngoại về chăm sóc các nghĩa trang Biên Hòa, Thừa thiên – Huế, mộ các chiến sĩ chống Trung Quốc xâm lược ở Hòang Sa, Trường Sa, Gạc Ma… Hãy hòa giải với hàng trăm công dân đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, chống bành trướng đang bị cầm tù ở trong nước. «Nếu được vậy, chúng tôi sẽ về ngay, về rất đông, về hết.»
Có nhà bình luận cho rằng nhà văn Phan Nhật Nam đã trả lời rõ ràng, như một cái tát đích đáng, lịch sự, vả vào mặt nhà văn Hữu Thỉnh.
Một cái tát làm cho ông tổng Lú cũng cảm thấy đau lây trên chiếc má hom hem của mình. 
Búi Tin

Friday, 30 October 2015

CÓ 1 ĐIỀU CHO TỚI 2015 MÀ BUỒI TÍN VẪN CHƯA HIỂU LÀ:

ĐÉO LỪA ĐƯỢC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN HẢI NGỌAI - CÁI NẦY MỚI LÀ CÁI NGU ĐẦN LỚN NHỨT CỦA BUỒI TÍN./- Mt68

Nhà báo Bùi Tín và những lời trần tình cuối đời tố đảng CSVN mà ông là cựu đại tá bộ đội “Cụ hồ”(Thay một lời trăng trối gửi các đảng viên CS, các đồng chí cũ)
                                                        

Tác giả: Buồi Tín

Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là “sao mà ngu lâu thế!”, nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.

Năm nay tôi tự làm “cuộc kỷ niệm” độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người –
gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.

Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh.

Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ: Giác ngộ.

Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS, về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời minh. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật.

Theo học các chương trinh và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum…giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.

Trong các bản khai lý lịch cá nhân, mỗi đảng viên thường kể lại bản thân mình được giác ngộ ra sao, được ai giác ngộ, giác ngộ đến mức nào, và luôn kết luận với lời hứa không ngừng học tập, tu luyện, tự phê bình và phê bình để không ngừng nâng cao trinh độ giác ngộ của bản thân.

Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ.

Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.

Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp…, tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.

Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác.

Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.

Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.

Tôi không thể hiểu vì sao, sau khi Giáo sư Trần Phương, từng là Phó Thủ tướng, là uỷ viên Trung ương Đảng, đã chứng minh rành mạch rằng chủ nghĩa Mác, Lênin, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa CS đều là ảo tưởng sai lầm, nguy hại, hay vì sao sau khi đương kim Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh đã công khai cho rằng: “Cái chủ nghĩa Xã hội và cái định hướng Xã hội chủ nghĩa làm gì có trong thực tế mà đi tim cho mất công! “, vậy mà Bộ Chính trị vẫn cứ khẳng định trong văn kiện Đại hội XII rằng “kiên định chủ nghĩa Mác, Lênin, kiên định chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa CS là lập trường không thể thay đổi “, một thái độ ngoan cố, cổ hủ, tối tăm, buộc toàn đảng phải đi theo sự lẩm cẩm dai đẳng nguy hại của minh.

Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật.
Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.

Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm – Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, – ông còn văn hoa nói: “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm: “Địa chủ ác ghê”, ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm.
Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?

Nhà triết học uyên bác bậc nhất nước ta Trần Đức Thảo trước khi từ giã cõi trần đã kể trong cuốn Những lời trăng trối (do nhà báo Tri Vũ Phan Ngọc Khuê ghi âm) rằng ông đã gặp ông Hồ, quan sát, nghiên cứu sâu về tư tưởng, hành vi, đạo đức của ông Hồ, và đi đến kết luận vững chắc rằng ông Hồ là “con Người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều điều bí hiểm, lắm tên nhiều họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp”, là một “Tào Tháo của muôn đời”.
Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng CS kêu gọi cả nước học tập đạo đức HCM, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư!
Thế thật thì nguy cho dân tộc ta quá ! Ý kiến của nhà triết học này thật thỏa đáng.

Tôi có nhiều lý do để quí trọng ông Hồ. Tôi từng gặp ông khá nhiều lần, khi là phóng viên thời sự quốc tế, vào Dinh Chủ tịch dự chiêu đãi ông Lưu Thiếu Kỳ, ông Alexei Kosigyn hay các nhà báo Pháp, Nga, Trung Quốc. Năm 1957 khi ông vào Vinh thăm bộ đội Quân khu IV tôi được giao chuẩn bị bài nói chuyện của ông trước cán bộ quân khu, khen ngợi thành tích giúp dân gặt lúa, chống bão, lụt và diễn tập ở giới tuyến, ông liếc qua bản viết, khen đãi bôi: “Chú văn hay chữ tốt nhỉ!” rồi đút vào túi. Hơn nữa, cha tôi có quan hệ mật thiết với ông Hồ. Ông từng ngỏ lời mời cha tôi ra tham chính từ những ngày đầu Cách mang tháng Tám. Cha tôi lưỡng lự, do quan niệm Nho giáo “Trung thần không theo hai Vua”, nhưng ông Hồ vẫn cử ông Bộ trưởng Tư pháp Vũ Trọng
Khánh, rồi ông Vũ Đình Huỳnh mang thư riêng đến. Chính ông Hồ đề cử cha tôi thay Cụ Nguyễn Văn Tố làm nhiệm vụ Chủ tịch Quốc hội sau khi Cụ Tố bị lính Pháp bắn chết. Nhưng tôi không thể vì những chuyện riêng tư ấy mà làm sai lạc sự đánh giá công bằng, khách quan, chuẩn xác của chính mình.

Không một học thuyết nào, không một cá nhân lãnh tụ nào có thể được đặt trên dân tộc và nhân dân. Do yêu nước thật lòng, thương đồng bào Việt mình thật lòng nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi đi đến kết luận dứt khoát, sòng phẳng rằng ông HCM là một nhân vật tiêu cực trong lịch sử VN. Ông có phần trách nhiệm lớn làm cho đất nước lâm vào chiến tranh, do ông chọn con đường CS của Đệ Tam Quốc tế nên mới bị thế giới Dân chủ sớm đặt VN ta trong Chiến lược Be bờ ngăn chặn CNCS (Containment of Communism Strategy). Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà do ông dựng lên thật ra không phải là chế độ dân chủ, mà còn là chế độ độc đoán toàn trị do đảng CS độc quyền cai trị, đến nay vẫn chưa có tự do ngôn luận, tự do ứng cử và bầu cử, tự do
xuất nhập cảnh, tự do tôn giáo, không thực hiện chế độ pháp quyền nghiêm minh, đảng CS nắm trọn cả ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, còn thêm quyền thứ tư là ngôn quyền.
Các tổ chức xã hội dân sự tự phát đang lớn mạnh cùng các nhà dân chủ từ lão thành đến trẻ tuổi đang cùng các cựu đảng viên CS đã thoát đảng tự đặt cho mình nghĩa vụ trước Dân tộc và Lịch Sử chung sức mở ra Kỷ Nguyên Dân chủ và Tự Do cho nước Việt Nam ta.

Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại.

Đó chính là sự giác ngộ cần thiết cấp bách hiện nay. Trong các cuộc họp bàn, góp ý vào các văn kiện dự thảo, chớ bị lừa dối khi nghe lãnh đạo tuyên truyền rằng các văn kiện đã tiếp thu hàng triệu ý kiến xây dựng, đã được nhất trí cao, không cần bổ sung, sửa chữa gì nhiêu, “do kẻ xấu và bọn phản động xúi giục”. Cần nhận rõ nội dung các văn kiện mới là điều kiện sinh tử của đảng, quan trọng hơn vấn đề nhân sự nhiều, vì vận mệnh đất nước, quyền lợi của toàn dân phụ thuộc vào học thuyết chính trị, vào đường lối đối nội, đối ngoại, vào các quốc sách chính trị, kinh tế tài chính, đối ngoại, xã hội và văn hoá đạo đức. Kiên quyết từ bỏ, gột rửa những điều giác ngộ cũ, nhận rõ đó chỉ là những học thuyết sai
lầm tệ hại trong thực tế cuộc sống, những tà thuyết đã bị thế giới nhận diện, lên án, loại bỏ, ta không có một lý do nào để gắn bó, quyến luyến, tiếc thương.

Xin các bạn chớ sợ mình đơn độc, thiểu số trong các cuộc họp. Chân lý ban đầu bao giờ cũng là thế. Các bạn chính là những hạt kim cương trong khối quặng đen. Hãy dũng cảm thắp lên ngọn đèn giác ngộ mới, tiên tiến. Các bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc sâu lắng khi dần dần chính kiến của bạn được lan tỏa trở thành chân lý, sự giác ngộ của số đông.

Buổi tâm sự về hai chữ giác ngộ xin tạm ngừng ở đây, mong có ích trong khêu gợi những ý kiến mới mẻ trong tư duy của các bạn về hiện tình đất nước, về con đường cần chọn cho dân tộc, cho Quê hương, để đất nước phát triển mạnh mẽ trong cuộc sống tự do, bình đẳng, hạnh phúc cho mỗi công dân, mỗi gia đình chung hưởng.

Bùi Tín, VOAs Blog

Tái bútXin đề nghị các mạng blog tự do, lề trái, và bạn đọc có điều kiện nhân bản bài viết này và gửi cho các đảng viên CS quen biết, nhân Đại hội Đảng các cấp thảo luận các văn kiện dự thảo cho Đại Hội Đảng Toàn quốc lần thứ XII đầu năm 2016. Xin đa tạ. B.T

(Hết bài của nhà báo Bùi Tín)

Saturday, 13 June 2015

NHỮNG LỜI BUỒI TÍN KHÔNG KHÁC GÌ CÁI BUỒI CỦA BÈ LŨ BẮC VIỆT- CHÚNG KHI NGƯỢC KHI XUÔI LÀ ĐỂ CÓ THÊM CHÚT PHÂN BÊN NẦY, PHÍA KIA THẾ THÔI./- Mt68

NHÀ BÁO BUỒI TÍN VÀ NHỮNG LỜI THỐNG THIẾT CUỐI ĐỜI ĐÃ LẦM LỠ TRONG 44 NĂM VỚI QUÁ KHỨ CỘNG SẢN CỦA MÌNH ĐỂ NHẮN GỬI NỖI LÒNG SAU 25 NĂM TỰ DO ĐẾN CÁC ĐỒNG CHÍ CŨ


Hoàng Thuỵ Văn



Inline image 2

Tổng Thống của Thành phần thứ ba Dương Văn Minh tại đài phát thanh Sàigòn 11 giờ 55 phút sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 làm theo lệnh chỉ chỏ của cán binh Công Sản. Người này ngó người kia không biết làm thế nào trong khi lãnh tụ số 2 trong số Uỷ Viên Bộ Chính Trị Lê Đức Thọ và tướng Văn Tiến Dũng, Tư Lệnh Chiến Dịch theo đại quân kéo vào Sàigòn sau đó 3 tiếng đồng hồ: cả hai Đại tướng đều đến trận mạc lúc tàn cuộc chiến. Quần áo của lính Bộ đội mới cấp phát còn nguyên xi chưa sờn tí vai. Trong khi người lính VNCH một tháng trận mạc không nghỉ ngơi: "tháng Ba anh mất em và tháng Tư ta mất nước", chinh y tơi tả nhưng trong lòng còn tả tơi hơn gấp bội... Cái chân tình của người lính VNCH vẫn còn thấy trong lúc mất nước. Đó là lý do tại sao người dân thương người lính VNCH, kể cả dân Miền Bắc XHCH sau khi đã tỏ tường đọc lại câu "chú phỉnh tôi rối chính phủ ơi!"

Inline image 1

"Những người lính tôi thương" là các đứa con của LĐ 147 TQLC VNCH, chịu bao nhiêu tan tác của những đợt sóng chính trị bất thường...

*
Tội ác Cộng Sản Việt Nam do chính những người trong lòng chế độ tự thú nhưng chế độ  này đã gây tội ác thật quá lớn đối với đất nước và dân tộc Việt Nam từ 70 năm qua. Điều đó không phải chỉ có người ở bên ngoài thế giới Cộng sản (Dr. Carl Thayer, NSWU) nhận xét thấy mà chính người bên trong nhận rõ hơn. Chính vì chỗ gây vô vàn tội ác cho người dân Việt Nam và còn mang tội lừa dối không những nhân dân trong nước mà lừa dối cả chính khách khoa bảng của thế giới nên chẳng còn ai tin tưởng hoàn toàn vào một điều gì người Cộng Sản nói. Xuất phát từ những lời than trách của người dân mắc nạn Cộng Sản ở Liên khu 4, 5 và nhiều nơi khác ở nông thôn lập đi lập lại như những lời ai oán, ngay cả ở Giồng Trôm Bến Tre, cạnh cái "nôi Đồng Khởi": "Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ơi"..., những người Cộng Sản cứ lì mặt ra, lừa phỉnh và khổ sai đến khốn cùng vẫn tiếp diễn trong 70 năm thực hiện không xong những gì họ gọi là cuộc cách mạng Dân chủ Nhân dân đi sau Cách mạng Giải phóng Dân tộc để rồi tiến lên Chủ nghĩa Xã hội, cùng với các anh em năm châu trong thế giới Cộng sản Đại đồng v.v.. Toàn là sáo ngữ mị dân và lừa dối thế giới trong một hệ tư tưởng ảo, họ nói với nhau suốt ngày, suốt năm, suốt đời gieo rắc ảo tưởng trong đầu nhân dân từ bàn giấy ra tới cánh đồng, từ bài học nhi đồng đến bài hát ru tình trong hận thù, nhưng "đường đi không tới" và chẳng bao giờ tới!! Các trùm CSVN đã làm được gì cho đất nước ngoại trừ phát động chiến tranh cướp phá Miền Nam để phục vụ cho ảo tưởng và tham vọng cho các lãnh tụ đảng Cộng Sản "Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc, Liên Xô". Và sau cùng trong một dịp thật may, đối thủ là những người dân, người lính VNCH từ một con gà cồ bị cột chân trở thành con vịt què và CSBV đã nhanh tay cướp và thắng cuộc tại Miền Nam. Một hình tượng Hồ, cha già đảng Cộng Sản Việt Nam, một Đặng Xuân Khu, một Tố Hữu... làm nhơ nhuốc tư cách của một người đàn ông "trượng phu" qua ý tưởng, hành động chứ chưa nói đến tư cách của một người lãnh đạo!

**
Thật sự mà nói liệu người dân bị chế độ Cộng Sản lừa quá nhiều nên "Hoa Xuyên Tuyết" của cựu Đại Tá Bùi Tín có còn được bao nhiêu phần trăm người dân Miền Bắc, nơi người dân chịu nhiều tai ách do Cộng Sản Bắc Việt gây ra nhất, có thể tin tưởng, mặc dù đây là sách lấy nguồn chính mạch lề phải và tác giả từng là đảng viên đảng Cộng Sảnđại tá nhà văn, nhà báo, phó tổng biên tập báo quân đội của CSBV. 
 “Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh. Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.” Lời của Đức Dalai Lama khi nói về Cộng Sản. Lời tiếng Việt do một người nào đó dịch nếu không phải là một người Việt Nam chắc đã phải nhìn thấy nỗi đau thương của đất nước và người dân là nạn nhân của chiến tranh do Cộng Sản gây ra tại Việt Nam không như người Cộng Sản và những kẻ a dua tán trợ sự tàn ác của Cộng Sản.
Vị lãnh đạo tinh thần của tôn giáo Mật Tông, vị cựu Quốc Trưởng của nhân dân Tây Tạng, đất nước đang bị Trung Cộng đô hộ khắc nghiệt hiện nay phát biểu câu nói để đời và người đời cùng tuổi trẻ lấy đó làm tư tưởng đấu tranh để tránh cho xã hội loài người văn minh gặp phải Cộng Sản và mọi hình thức chính trị độc tài xâm nhập mà hậu quả sau này thật bi đát như đất nước Việt Nam bị Cộng Sản cai trị suốt 60 năm ở miền Bắc và 40 năm ở miền Nam lẩn quẩn trong sự lãnh đạo đần độn, tham ác và bần cùng hoá người dân.
 
***
Chặng đường 30 năm đầu là tiền đề của cuộc lừa bịp cả nước từ những nhân tài như Ls. Nguyễn Mạnh Tường, đệ nhất khoa bảng của thập niên 30 thế kỷ trước tại Đại học Montpellier nước Pháp, và cả Paris nữa! Và từ cuộc sống giàu sang ở Hà Nội yêu dấu thuở đó, nghe lời "Bác" dụ và hiến trọn tài sản và sự nghiệp trí tuệ cho "Cách Mệnh". Cuộc vận động chính trị hay lừa bịp vĩ mô của đảng CSVN lan tràn và thu hút đại đa số quần chúng vào cuộc đấu tranh chống thực dân Pháp (hay mượn cớ chống Pháp để "hưng bá đồ vương" cho đảng Cộng Sản về lâu về dài thì nay đã quá rõ, đừng cho cỗ máy tuyên truyền phát thêm những tín hiệu lải nhải nữa!). Một nhân vật nổi tiếng khác cũng vì "Đảng" mà bị lôi ra bắn chết trong một vụ đấu tố là "chị nuôi" Cách mạng và Công thần Kháng chiến Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long. Chiêu lừa dối của Đảng Cộng Sản (hay danh hiệu nào khác của nó) đủ mạnh và độc ác để mọi tầng lớp xã hội lao vào cuộc kháng chiến chống Pháp và nhất quyết phải do đảng Cộng Sản cầm cán, phải tiêu diệt các đảng phái quốc gia, phải độc quyền lãnh đạo cuộc giải phóng dân tộc trong mưu đồ nhuộm đỏ đất nước sau này. Dưới áp lực của mã tấu và mũi súng để thay luật pháp phi nhân, tranh đoạt quyền lực cho bè nhóm một thiểu số người lắm mưu mô và vô đạo đức, vô cùng độc ác ngay cả với những phần tử khác phe có công với chúng. Chúng ở đây là đảng Cộng Sản Việt Nam trên con đường phục vụ cho Cộng Sản Nga Tàu mà chúng công khai rêu rao. Dù có đổi nhãn hiệu nào, chủ nô nào đi nữa chúng vẫn là Cộng Sản có nguồn gốc khủng bố tàn ác nhất lịch sử, gây ra sự tàn hại cho đất nước, sự huỷ diệt nhân cách của con người Việt Nam, làm tổn thương giá trị đạo đức của xã hội Việt Nam. Đầu tiên là chiêu bài tiến hành cuộc "Kách mệnh Dân chủ Nhân dân", từ đó nhân dân khi lọt bẫy rồi là trở thành một bày nô lệ cho chúng. 

****
Không phải chỉ cựu đại tá bộ đội Bùi Tín thoát Đảng từ 1990, mà nhiều cán bộ khác cũng đã trót "ngu", đã từng "chửi đổng" nhóm lãnh đạo Hà Nội. Khi đã mắc vào rọ của những người phi nhân này còn biết làm gì hơn, bất mãn cho cùng cũng chỉ lấp lửng theo kiểu cựu Thủ tướng VC Võ Văn Kiệt vào giờ phút cuối đời. Trong số những người bất mãn đó còn phải kể Huỳnh Tấn Phát, cựu Thủ tướng cái gọi là chính phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam, không trốn thoát được; Dương Quỳnh Hoa, cựu Bộ trưởng Y Tế; Trương Như Tảng, Bộ Trưởng Tư Pháp cũng của chính phủ "remote-controlled government" nói trên, trốn thoát được. Còn phải kể bộ sậu cán bộ chỉ huy cấp cao gốc Miền Nam tập kết ra Bắc và chui lại trở lại Miền Nam Trần Văn Trà, Trần Bạch Đằng, Nguyễn Thế Phong, Tô Ký... trong Câu Lạc Bộ Những Người Cựu Kháng Chiến đều "ngậm bồ hòn" đấm ngực tức cái ngu của mình đã gây tội ác và tiếp tay cho bọn tội đồ dân tộc mà đứng đầu là Hồ Chí Minh. Tất cả về mặt tinh thần đều thua các cựu bộ đội thoát ly từ sớm ra hồi chánh với chính phủ VNCH từ 1962-1968 như Thượng tá Trần Văn Đắc, Trung tá Huỳnh Cự, Trung tá Lê Xuân Chuyên, Trung Tá Phan văn Xưởng... Ý thức chính trị của họ rất sớm về với cội nguồn dân tộc Việt Nam trong sự đoạn tuyệt với cờ đỏ sao vàng và hình tượng Hồ Chí Minh, dứt khoát không giống như cựu đại tá Bùi Tín phải cần đến 25 năm suy nghĩ trong lòng của Thế giới Tự do sau ngày thoát ly mới nói lên lời phản tỉnh ý thức hệ. Trong số những người hồi chánh đó mà media Mỹ có trách nhiệm để ý nhất là một văn nghệ sĩ gốc Bến Tre, nơi quê hương nặng tình của đại tá Jean Leroy, nơi quê hương Đồng Khởi của chị Ba Nguyễn Thị Định cũng là cái họa cho người dân ở miền Tiền giang sông nước Cửu Long. Người văn nghệ sĩ đó là cựu văn công hồi chánh Xuân Vũ(tên thật là Bùi Minh Triết, chứ không phải Bùi Quang Triết như một nguồn online đã đăng), tác giả "Đường Đi Không Đến", 1971-1972, xuất bản tại Sàigòn, một số tác phẩm khác xuất bản tại Texas, Hoa Kỳ. Người văn nghệ sĩ đó có lý tưởng theo kháng chiến là yêu nước nhưng đảng CSVN đã lại lừa tiếp trên khẩu hiệu "Chống Mỹ Cứu Nước", đã tàn phá đất nước và đưa cả triệu con người Việt Nam vào con đường chết chóc không cần thiết. Người văn nghệ sĩ đó đã nói to lên cho cả thế giới của những con người văn minh nghe, nhất là những kẻ a dua, phản chiến và tán trợ những hành động cướp của giết người của CSVN suốt cuộc chiến Việt Nam 1954-1975.  Trong lời tựa cho cuốn Tự Vị Thế Kỷ, Xuân Vũ viết: "Dùng sức dân để phá ngục Bastille để xây ngục Bastille khác to và kiên cố hơn để nhốt dân. Đó là Cộng Sản!

Inline image 2

Cụ Ls. Nguyễn Mạnh Tường nếu không "ngu" ở thời đó thì đám trí thức đàn em và học trò của cụ nhiều lắm không a dua và bị lôi kéo tán trợ cho đảng Cộng Sản Việt Nam đến mức trầm trọng như đã thấy được sau này. Sự tán trợ đã lay lan trong chính quyền Pháp đến nỗi gây ra rắc rối ngoại giao với chính phủ Đệ Nhất Cộng Hoà Ngô Đình Diệm. Sự tuyên truyền chuyển hướng tán trợ cho chế độ CSVN áp đảo tận các trường Đại học Pháp và Mỹ, chưa kể hội sinh viên thân Cộng và phản chiến tại pháp lên con số 3 ngàn "thành viên", cho dù anh Trần Văn Bá và nhóm sinh viên tự do tại Paris cố gắng hết sức cũng chỉ sức người có hạn... (một nén hường lòng cho anh Trần Văn Bá hy sinh vì Tổ Quốc tại ngay đất nước Việt Nam cho mưu đồ của Nguyễn Tấn Dũng và đảng Cộng Sản trong "tranh bá đồ vương". Ls. Nguyễn Mạnh Tường đã gửi gấm thân phận của chính mình trong lòng chế độ CSVN trong tác phẩm "Un Excommunié" hơn hẳn ý nghĩa "... anh: người lính bị tù đày và lưu vong trên chính quê hương của mình...", cụ Nguyễn Mạnh Tường còn hơn thế nữa: cụ bị tù trong chính căn nhà tồi tàn của mình và bị cách ly với xã hội bên ngoài mãn đời chỉ vì chấp nhận cái lỡ lầm tàn nhẫn của cuộc đời mình để không thuận theo một lời tự thú dối trá tôn vinh đường lối cai trị Cộng Sản độc ác của phủ Ba Đình là ưu việt... Nhiều người (so-called) mang tiếng trí thức của Thế giới Tự do đã đọc tác phẩm "Un Excommunié" (xin tạm dịch: "Con người bị trù dập", An Excommunicated Person) cũng ngẫm nghĩ và cảm thấy xấu hổ không dám nói gì, nếu ở hoàn cảnh của cụ Luật sư chắc còn tệ hại hơn nhiều, cho nên Mao Trạch Đông/ Mao Zedong mới ví von như "cục phân" trước mắt thế giới, và các môn đồ của Mao cứ "hưng phấn" trên đỉnh vinh quang của những gì đã cướp được của người dân Miền Nam qua biết bao xương cốt của liệt sĩ được đưa ra chia chác ở Hà Nội!!

*****

Ngày đó thấy anh Hai Bùi Tín cùng các đồng chí hớn hở, phấn khởi reo vui trong ngày "đại thắng mùa xuân" nhỉ! Anh theo chân đoàn D215 đặc công thuỷ bộ Đồng Dù, chia nhau lái nguệch ngoạc (zigzaggy) những chiếc T54 từ tiền trạm Lộc Ninh, Hớn Quản theo chân BTL Chiến Dịch (Lê Đức Thọ - Văn Tiến Dũng) của các binh đoàn Nam tiến. Nhờ cái dịp ngàn năm một thuở do từ sự xung đột quyền lợi giữa chính sách Liên Bang Hoa Kỳ ca nhóm quyền lợi Do Thái JI tại Hành Pháp Hoa Kỳ với quyền lợi sinh tồn của VNCH trong giờ phút cực kỳ đen tối từ đầu năm cho đến tháng 4/1975 này, phủ Ba Đình đánh hơi kịp thời nhờ nhị trùng Hai Trung và vội vã lấy quân từ Miền Bắc 4V chạy ngày đêm xuyên Trường Sơn Đông lúc đó không còn lực cản nào đủ lớn có khả năng chận đường xuôi Nam, ngoại trừ các đứa con Lôi Hổ của những Đoàn Công Tác Nha Kỹ Thuật VNCH gan lì chưa từng thấy và một toán ProAction & ConRescue mà xuất xứ phải chờ Strategic Decipherment turnning on, và cánh từ Long Khánh (tướng Hoàng Cầm) là sư đoàn tiền phương của Thọ & Dũng và Bộ Tư Lệnh mặt trận được báo chí gọi "Chiến Dịch Hồ" (Hoops) đánh chiếm Sàigòn đã hình thành đêm 25 rạng 26 tháng Tư, 1975 tại Lộc Ninh. 

Trong khi tăng có tùng thiết cánh Đông từ cầu Rạch Chiếc qua Hàng Xanh vào nội thành, thẳng đến dinh Độc Lập. Đại Đội Trưởng Bùi Quang Thận cũng như Bùi Tín đụng mặt Tây báo chí và Tàu Côn Minh và ngó lén "thằng nhóc" asian mặt áo jacket bộ đội, đầu đội green beret, phủ chụp lên trên là chiếc mũ tai bèo làm dấu hiệu nhận dạng và lại đeo thẻ báo chí quốc tế (e ngại thằng nhóc mặt búng ra sữa đó biết phải nó là Hoa Nam Sở Quốc Tế Tình Báo viên không nhỉ? Parler francais also speak english nên không dám hỏi!). 

Thằng nhóc tỏ ra chủ động vào thời điểm xanh đỏ tím lẫn lộn, đối thủ tầm cỡ chưa thấy xuất hiện và chưa thể xuất hiện lúc này, mắt nó cũng lườm các anh địa phương vì nó đang lục lọi trong trí nhớ (cerebration) hình ảnh các anh có máu mặt trong nghề giang hồ võ hiệp theo kiểu rendez-vous ở Gibral Catinat (nơi hẹn của anh Hai Trung Xuân Ẩn và R31 với không thiếu người đẹp unidentified cats; hay Maxim, Moulin Rouge ở Paris, Pyrénées ở ngoại ô đèn vàng St Cloud rất ư tình tứ (nơi hẹn của madame Thị Bình gặp Thị Ninh trong thời gian Balê xí sảnh Nghị Hội). Thật là nhộn nhịp ở các nơi khác nhưng vô cùng ngột ngạt ở tiền sảnh "dinh tổng thống ngụy", Bùi Tín cũng có lúc chỉ chỏ tỏ vẻ ta đây là cán bộ báo lớn QĐND, trong khi Bùi Quang Thận và Phạm Xuân Thệ bôn chen tranh nhau lập công to về vụ hạ lá cờ vàng VNCH trên nóc dinh Độc Lập, trương cờ "giải phóng" chẳng ai chống đối và cũng không ai để ý đến thằng nhóc, con cháu xa vời của Bố Cái Đại Vương (continental missile range!) khi xẩy ra cảnh mấy VC lăng xăng ép tướng Dương Văn Minh viết giấy đầu hàng trước khi đến đài phát thanh đọc. 

Thằng nhóc có gương mặt không hề "đanh" nói theo tiếng Bắc kỳ 75, trước khi vào lọt nội thành đã tìm cách mở trói Được, đội viên đoàn Đặc công 27 thủy bộ theo Binh đoàn của Quân khu Tả ngạn trong Chiến dịch Hồ bị bắt để lấy tin tại một nơi khuất nẻo đường đời, xong rồi cho em hút thuốc thơm 3 Con 5, cho nguyên gói và bánh mì chả lụa nguyên ổ lớn, tiền xe và dặn tìm đường vào xóm đạo Giồng Ông Tố gần đó để được yên thân. Sau này khi nhớ hai câu: "Đôi dép râu dẫm nát đời son trẻ - Mũ tai bèo che khuất nẻo tương lai" lại nhớ đến em với dòng chữ viết chì trên mặt giấy bên trong bao thuốc lá Nam Định. Anh đây cũng là con trai như em mà! Rồi ta chia tay nhau từ đó không có gì để trối trăng đâu! 40 năm qua không biết em nay tìm được người yêu chưa nhỉ?! Nếu còn sống phải ở tuổi 59. Còn người anh yêu, anh không nói gì hơn được ngoại trừ trái đất tròn mình tình cờ gặp lại nhau em nhỉ?! Và nếu phải chi em là Biệt kích nhảy dù hay Lôi hổ, hay 77 SF gì đó cũng thuộc loại lính cảm tử như em thì em sẽ thấm thía được nghe lời người yêu của lính thủ thỉ: "Chinh nhân ơi khi anh trở về - Người yêu anh mừng đón - Người yêu anh bé nhỏ sẽ yêu anh trọn đời..." Lính và người yêu của lính VNCH dạt dào tình yêu như thế đó em! Chớ làm buồn lòng nhau nữa!

Trên đường Hàng Xanh vào nội thành trước khi đến dinh độc lập theo "equation impossible" thằng nhóc chạy ngay lại hồ Con Rùa vứt bỏ xuống nước khẩu K63 Tiệp Khắc báng xếp, cưa nòng một chút được ôm trọn trong ống tay áo trái của chủ nhân nó và không quên tách rời chargeur đạn ra khỏi súng. Khẩu súng này về sau qua tay vài người và trong số đó có Công an thành Hồ với nguồn gốc An ninh T4 nằm vùng Hunh Thành Tâm (HBT cũng hắn). Hắn làm chủ khẩu súng này một thời gian trước khi qua đời với y chứng "bệnh ung thư cấp tính", 1994 hưởng dương 50 tuổi. Trong làng báo VNCH ngày trước chắc có nhiều người biết cán bộ mật vụ chủ nhiệm phong trào "ký giả đi ăn mày" của năm 1974 này.
 
******

Trong khi Cáo Hồ đem vài giọt nước mắt cá sấu ra đánh đổi những cuộc khủng bố, tàn sát dã man bằng súng, bằng cuốc, mã tấu, chôn sống, cùng "biện pháp bao bố mò tôm"... hàng triệu người Việt Nam trên khắp mọi miền, gây tan hoang cho đất nước, điêu linh cho dân tộc, và khốn cùng cho người dân, và quan trọng hơn cả là bán nước! Nếu có hình phạt "tru di 9 đời" (cửu tộc) cho các lãnh tụ CSVN từ trước đến nay cũng chưa hết tội!! Một toà án nhân dân sau này của chính người dân là nạn nhân của các tên trùm phản quốc Sang Trọng Hùng Dũng Thanh Rứa v.v. đề nghị sẽ là "lăng trì" tối thiểu cho mỗi tội phạm. Ý kiến của cựu đại tá Bùi Tín có gì thêm trước khi không còn nói ra lời được nữa như cựu ngoại trưởng Kissinger, Vietnamese đớ lưỡi?
Xin phổ biến rộng rãi đến các con cháu của 'Bác' để giúp họ có cơ hội dẹp bỏ Đảng và tất cả các cơ chế áp đặt của đảng Cộng Sản Việt Nam, dẹp bỏ tình hữu nghị thái thú hồng kỳ để lập công chuộc tội với đất nước, dân tộc càng sớm, Tổ Quốc sẽ ghi công, tội trạng sẽ giảm nhẹ.
Dẹp Lăng Hồ
(tức danh Hồ Dẹp Lăng, quận Ba Đình, Hà Nội)

*******
  Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản, được chép lại như sau

* “Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga.
Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân. Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động.

** Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu:
“Ðừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm

(Nên viết lại là cựu Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, vì lúc nói ông Thiệu là Tổng Thống... Vì ông là Tổng Thống VNCH và sở hữu câu nói để đời đáng tin cậy đó nên ông là đối tượng diệt trừ số 1 của nhóm cầm quyền Duanthoists ở phủ Ba Đình. Nhóm Duanthoists về sau phải nhờ trợ thủ đắc lực ở Hoa Kỳ với ba mặt giáp công: chính trị, quân sự, kinh tế mới đánh cho "ngụy nhào" được và lúc đó ngụy là con vịt què lỡ vận!


-  B
à Th tướng Đức Angela Merkel: " Cng Sđã làm cho người dân tr thành gian di.

- Cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin: "Cộng Sản không th nào sa cha, mà cn phđào thi nó." 

- Cu TBT đang CS Liên Xô M. Gorbachev: "Tôđã b mt na cuđời cho lý tưởng Cộng Sản. Ngày hôm nay tôi phđau bun mà nói rng: Đảng CS ch biết tuyên truyn và di trá.

- C
ựu TT  Ronald Reagan: "Chm dt chiến tranh Việt Nam, không đơn thun là ch rút quân v nhà là xong. Vì l cái giá phi tr, cho loai Hòa bình đó, là ngàn năm tăm ti, cho th h sinh ra ti Việt Nam v sau.

 

********

 
Nhà Báo Bùi Tín và những lời trần tình cuối đời tố đảng CSVN mà ông là cựu đại tá bộ độ "Cụ hồ"(Thay một lời trăng trối gửi các đảng viên CS, các đồng chí cũ)

Tác giả: Bùi Tín

Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là "sao mà ngu lâu thế!", nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.

Năm nay tôi tự làm "cuộc kỷ niệm" độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người - gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.

Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh.

Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ: Giác ngộ.

Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS, về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời minh. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật.

Theo học các chương trinh và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum...giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.

Trong các bản khai lý lịch cá nhân, mỗi đảng viên thường kể lại bản thân mình được giác ngộ ra sao, được ai giác ngộ, giác ngộ đến mức nào, và luôn kết luận với lời hứa không ngừng học tập, tu luyện, tự phê bình và phê bình để không ngừng nâng cao trinh độ giác ngộ của bản thân.

Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ.

Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.

Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp..., tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.

Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác.

Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.

Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.

Tôi không thể hiểu vì sao, sau khi Giáo sư Trần Phương, từng là Phó Thủ tướng, là uỷ viên Trung ương Đảng, đã chứng minh rành mạch rằng chủ nghĩa Mác, Lênin, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa CS đều là ảo tưởng sai lầm, nguy hại, hay vì sao sau khi đương kim Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh đã công khai cho rằng: "Cái chủ nghĩa Xã hội và cái định hướng Xã hội chủ nghĩa làm gì có trong thực tế mà đi tim cho mất công! ", vậy mà Bộ Chính trị vẫn cứ khẳng định trong văn kiện Đại hội XII rằng "kiên định chủ nghĩa Mác, Lênin, kiên định chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa CS là lập trường không thể thay đổi ", một thái độ ngoan cố, cổ hủ, tối tăm, buộc toàn đảng phải đi theo sự lẩm cẩm dai đẳng nguy hại của minh.

Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật. Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.

Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm - Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, - ông còn văn hoa nói: "Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa". Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm: "Địa chủ ác ghê", ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm. Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?

Nhà triết học uyên bác bậc nhất nước ta Trần Đức Thảo trước khi từ giã cõi trần đã kể trong cuốn Những lời trăng trối (do nhà báo Tri Vũ Phan Ngọc Khuê ghi âm) rằng ông đã gặp ông Hồ, quan sát, nghiên cứu sâu về tư tưởng, hành vi, đạo đức của ông Hồ, và đi đến kết luận vững chắc rằng ông Hồ là "con Người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều điều bí hiểm, lắm tên nhiều họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp", là một "Tào Tháo của muôn đời". Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng CS kêu gọi cả nước học tập đạo đức HCM, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư! Thế thật thì nguy cho dân tộc ta quá ! Ý kiến của nhà triết học này thật thỏa đáng.


Tôi có nhiều lý do để quí trọng ông Hồ. Tôi từng gặp ông khá nhiều lần, khi là phóng viên thời sự quốc tế, vào Dinh Chủ tịch dự chiêu đãi ông Lưu Thiếu Kỳ, ông Alexei Kosigyn hay các nhà báo Pháp, Nga, Trung Quốc. Năm 1957 khi ông vào Vinh thăm bộ đội Quân khu IV tôi được giao chuẩn bị bài nói chuyện của ông trước cán bộ quân khu, khen ngợi thành tích giúp dân gặt lúa, chống bão, lụt và diễn tập ở giới tuyến, ông liếc qua bản viết, khen đãi bôi: "Chú văn hay chữ tốt nhỉ!" rồi đút vào túi. Hơn nữa, cha tôi có quan hệ mật thiết với ông Hồ. Ông từng ngỏ lời mời cha tôi ra tham chính từ những ngày đầu Cách mang tháng Tám. Cha tôi lưỡng lự, do quan niệm Nho giáo "Trung thần không theo hai Vua", nhưng ông Hồ vẫn cử ông Bộ trưởng Tư pháp Vũ Trọng Khánh, rồi ông Vũ Đình Huỳnh mang thư riêng đến. Chính ông Hồ đề cử cha tôi thay Cụ Nguyễn Văn Tố làm nhiệm vụ Chủ tịch Quốc hội sau khi Cụ Tố bị lính Pháp bắn chết. Nhưng tôi không thể vì những chuyện riêng tư ấy mà làm sai lạc sự đánh giá công bằng, khách quan, chuẩn xác của chính mình.

Không một học thuyết nào, không một cá nhân lãnh tụ nào có thể được đặt trên dân tộc và nhân dân. Do yêu nước thật lòng, thương đồng bào Việt mình thật lòng nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi đi đến kết luận dứt khoát, sòng phẳng rằng ông HCM là một nhân vật tiêu cực trong lịch sử VN. Ông có phần trách nhiệm lớn làm cho đất nước lâm vào chiến tranh, do ông chọn con đường CS của Đệ Tam Quốc tế nên mới bị thế giới Dân chủ sớm đặt VN ta trong Chiến lược Be bờ ngăn chặn CNCS (Containment of Communism Strategy). Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà do ông dựng lên thật ra không phải là chế độ dân chủ, mà còn là chế độ độc đoán toàn trị do đảng CS độc quyền cai trị, đến nay vẫn chưa có tự do ngôn luận, tự do ứng cử và bầu cử, tự do xuất nhập cảnh, tự do tôn giáo, không thực hiện chế độ pháp quyền nghiêm minh, đảng CS nắm trọn cả ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, còn thêm quyền thứ tư là ngôn quyền. Các tổ chức xã hội dân sự tự phát đang lớn mạnh cùng các nhà dân chủ từ lão thành đến trẻ tuổi đang cùng các cựu đảng viên CS đã thoát đảng tự đặt cho mình nghĩa vụ trước Dân tộc và Lịch Sử chung sức mở ra Kỷ Nguyên Dân chủ và Tự Do cho nước Việt Nam ta.

Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại.

Đó chính là sự giác ngộ cần thiết cấp bách hiện nay. Trong các cuộc họp bàn, góp ý vào các văn kiện dự thảo, chớ bị lừa dối khi nghe lãnh đạo tuyên truyền rằng các văn kiện đã tiếp thu hàng triệu ý kiến xây dựng, đã được nhất trí cao, không cần bổ sung, sửa chữa gì nhiêu, "do kẻ xấu và bọn phản động xúi giục". Cần nhận rõ nội dung các văn kiện mới là điều kiện sinh tử của đảng, quan trọng hơn vấn đề nhân sự nhiều, vì vận mệnh đất nước, quyền lợi của toàn dân phụ thuộc vào học thuyết chính trị, vào đường lối đối nội, đối ngoại, vào các quốc sách chính trị, kinh tế tài chính, đối ngoại, xã hội và văn hoá đạo đức. Kiên quyết từ bỏ, gột rửa những điều giác ngộ cũ, nhận rõ đó chỉ là những học thuyết sai lầm tệ hại trong thực tế cuộc sống, những tà thuyết đã bị thế giới nhận diện, lên án, loại bỏ, ta không có một lý do nào để gắn bó, quyến luyến, tiếc thương.

Xin các bạn chớ sợ mình đơn độc, thiểu số trong các cuộc họp. Chân lý ban đầu bao giờ cũng là thế. Các bạn chính là những hạt kim cương trong khối quặng đen. Hãy dũng cảm thắp lên ngọn đèn giác ngộ mới, tiên tiến. Các bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc sâu lắng khi dần dần chính kiến của bạn được lan tỏa trở thành chân lý, sự giác ngộ của số đông.

Buổi tâm sự về hai chữ giác ngộ xin tạm ngừng ở đây, mong có ích trong khêu gợi những ý kiến mới mẻ trong tư duy của các bạn về hiện tình đất nước, về con đường cần chọn cho dân tộc, cho Quê hương, để đất nước phát triển mạnh mẽ trong cuộc sống tự do, bình đẳng, hạnh phúc cho mỗi công dân, mỗi gia đình chung hưởng.

Bùi Tín, VOAs Blog

Tái bút: Xin đề nghị các mạng blog tự do, lề trái, và bạn đọc có điều kiện nhân bản bài viết này và gửi cho các đảng viên CS quen biết, nhân Đại hội Đảng các cấp thảo luận các văn kiện dự thảo cho Đại Hội Đảng Toàn quốc lần thứ XII đầu năm 2016. Xin đa tạ. B.T

(Hết bài của nhà báo Bùi Tín)


Bản tin có dài nhưng đừng bỏ qua mà cứ từ từ đọc và chuyển tiếp. Cảm tạ sự tiếp tay phổ biến đến người dân trong nước. Bài mở đầu đi trước nói qua bối cảnh lịch sử người Miền Nam tự do đã biết, người Miền Bắc XHCN chưa biết cho đến khi giải phóng được Miền Nam. Người Miền Bắc từ quan tham cho đến dân khố rách áo ôm ùa vào Miền Nam, rồi cảnh tượng sau đó ai cũng thấy chủ nghĩa xã hội phá sản tại Việt Nam theo xu hướng thời đại là loại trừ chế độ Cộng Sản ra khỏi nền văn minh nhân loại...Chỉ đạo sai, ngu dốt mà cố bám giữ quyền lực, thống trị theo hệ thống thế tập đảng trị, hống hách, lừa dối, tham nhũng, tàn ác và coi khinh người dân đưa đến vô số thất bại, tuột dốc về mọi mặt, nhất là về văn hoá giáo dục trong đó có nhân phẩm, nhân cách con người lương thiện. Đó là lý do chính yếu người cầm bút phải truyền bá cho hiệu quả đến mọi người dân trong nước và thế giới văn minh để họ tự lựa chọn một thế đứng vững vàng trong lòng người dân yêu nước đem Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam. 


Hoàng Thuỵ Văn