Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label SpecialAmerican. Show all posts
Showing posts with label SpecialAmerican. Show all posts

Friday, 10 March 2017

CIA CHUYÊN MÔN ĐI ĂN CẮP TIN VÀ BÂY GIỜ BỊ ASSANGE VÀO ĂN CẮP THÌ LÚNG TÚNG KHÔNG BIẾT LÀM SAO ĐÂY ???

Sau tiết lộ động trời của WikiLeaks, CIA đã "thừa nhận"
Click image for larger version Name: 31.jpg Views: 0 Size: 71.1 KB ID: 1009052  
WikiLeaks vừa rồi đã tiết lộ bí mật động trời cơ quan tình báo Mỹ CIA. Trang này đã công bố hàng nghìn tài liệu, phơi bày các công cụ phần mềm tinh vi được Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) sử dụng xâm nhập điện thoại thông minh, máy tính, thậm chí là tivi kết nối internet. Đây là thông tin khiến giới công nghệ quốc tế rúng động. Ngược lại cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) tố cáo WikiLeaks "nối giáo cho giặc" sau các tiết lộ ngày 08/03/2017.



Trụ sở CIA, Hoa Kỳ. Ảnh REUTERS/Larry Downing/File Photo

Về phía chính quyền Mỹ, Washington đã chậm lên tiếng, vì trước đây ông Donald Trump từng tuyên bố ủng hộ WikiLeaks hết mình, Thông tín viên đài RFI, Anne-Marie Capomaccio cho biết.
"WikiLeaks ! I love WikiLeaks !" Đó là thời kỳ còn tranh cử, khi mà ứng cử viên tổng thống Donald Trump trong cuộc mít tinh nào cũng nhắc đi nhắc lại là ông yêu thích WikiLeaks vô cùng. Ở vào thời điểm đó, những tiết lộ của ê-kip Julian Assange, có lợi cho ông ta khi đẩy bà Hillary Clinton vào thế kẹt.
Nhưng đó là chuyện trong quá khứ. Giờ đây tổng thống Trump phải đối mặt với hàng loạt tiết lộ về các hoạt động tin tặc. Tất cả các vị dân biểu ở Hoa Kỳ đều có cùng thái độ, điển hình là thượng nghị sĩ bang California, bà Dianne Feinstein thuộc đảng Dân Chủ: Họ không công khai lên án phương pháp của CIA, nhưng muốn biết "làm sao ra nông nỗi này".
Bà Feinstein cho rằng đối tác bên ngoài phải chịu trách nhiệm về các vụ rò rỉ. Và đây là loại hoạt động gián điệp đặc trưng. Lúc đầu có vụ Snowden và trong vụ đó, thì dường như một đối tác đã cung cấp tất cả các tài liệu cho WikiLeaks. Cần phải thực sự chú ý đến vấn đề dùng các dịch vụ của đối tác bên ngoài.
Chính giới Mỹ đổ lỗi cho các nhà cung cấp dịch vụ cho cơ quan tình báo Mỹ. Còn Nhà Trắng thì lúng túng, chưa biết có nên đổ lỗi cho chính quyền Obama hay không, và CIA thì tuyệt nhiên im lặng.
Dù vậy, CIA chính thức mở điều tra và bằng một giọng điệu rất "lưỡi gỗ" đã giải thích trong một thông cáo rằng những vụ rò rỉ thông tin "đe dọa đến các nhân viên Mỹ trên thực địa và giúp ích cho kẻ thù của Hoa Kỳ". Theo các chuyên gia, thông cáo trên của CIA có giá trị như một sự thừa nhận nội dung các tiết lộ của WikiLeaks".

Thursday, 28 June 2012

ÔNG THẦY GIÁO KHÔNG CHƠI SÁO NGỮ
 
Bài phát biểu tốt nghiệp gây chấn động nước Mỹ
 
Phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley High ở bang Massachusetts (Mỹ) tuần trước, giáo viên tiếng Anh David McCollough Jr đã gây sốc khi nói thẳng: “Các em chẳng có gì đặc biệt”.
Thế nhưng, bài phát biểu của David McCollough lại được nhiều tờ báo và hãng tin Mỹ đăng tải, và thu hút được hàng chục ngàn comment (bình luận) trên mạng Internet, phần lớn đều ủng hộ thông điệp của ông McCollough.

Trong bài diễn văn tại lễ tốt nghiệp năm 2012, thay vì lặp lại những câu sáo mòn như “Chúng tôi rất tự hào về các em”, “Các em rất tài năng”, “Thế giới là của các em”..., ông McCollough đưa ra một thông điệp mà giới truyền thông Mỹ mô tả là “Xin chào mừng các em đến với cuộc đời thực”.
Wellesley High là trường công nổi tiếng ở thị trấn giàu có Wellesley, có truyền thống lâu đời và từng sản sinh nhiều nhân tài cho nước Mỹ. David McCollough Jr là con trai của nhà sử học - nhà văn David McCollough, người từng đoạt giải thưởng Pulitzer.

Trước các học sinh của mình đang xúng xính trong bộ đồng phục tốt nghiệp giống nhau, đang háo hức cầm trên tay tấm bằng, McCollough dõng dạc nói rằng “Các em chẳng có gì là đặc biệt”, “chẳng có gì là phi thường! Một gáo nước lạnh như được giội xuống mọi thành tích vẻ vang của trường!

Được chăm bẵm quá mức

Trước bao ánh mắt mở to sửng sốt, McCollough điềm nhiên nói tiếp: “Các em đã được hầu hạ tận miệng, nâng niu mỗi ngày, được nuông chiều, được bảo bọc cẩn thận. Vâng, người lớn đã ôm hôn các em, cho các em ăn, lau miệng... cho các em. Họ dạy dỗ, hướng dẫn, lắng nghe, động viên và an ủi các em. Các em được nâng niu, phỉnh phờ, dỗ ngon dỗ ngọt, được nghe toàn những lời nài nỉ.

Các em được người lớn ngợi khen đến tận trời xanh, được gọi là cục cưng. Đúng vậy đó. Chúng tôi đã ở bên cạnh các em trong các trò chơi, vở kịch, các cuộc biểu diễn âm nhạc, hội chợ khoa học. Những nụ cười tỏa sáng khi các em bước vào phòng, đáp lại mỗi tin nhắn trên Twitter của các em là những tiếng hô hào hứng. Và giờ các em đã chinh phục được trường trung học. Nhưng đừng lầm tưởng rằng các em là đặc biệt
. Không có chuyện đó đâu nhé!”.


Đến đây, McCollough dẫn các học sinh vào một hiện thực đang chờ đợi mình. “Mỗi năm có ít nhất 3,2 triệu học sinh tốt nghiệp từ hơn 37.000 trường trung học trên toàn quốc. Đó là 37.000 học sinh tiêu biểu của các trường, 37.000 chủ tịch hội học tập, 92.000 giọng ca nổi bật, 340.000 vận động viên... Nhưng tại sao lại tự giới hạn chúng ta ở trường trung học thôi? Hãy thử nghĩ xem. Nếu cả triệu người mới có một người như các em thì trên thế giới 6,8 tỉ dân này sẽ có tới gần 7.000 người như các em. Hãy nhìn toàn cảnh. Hành tinh của chúng ta không phải là trung tâm Hệ mặt trời, Hệ mặt trời không phải là trung tâm Ngân hà, Ngân hà cũng chẳng phải là trung tâm vũ trụ. Các nhà thiên văn đã khẳng định vũ trụ không có trung tâm đâu, do đó các em không thể là “cái rốn” của vũ trụ. Ngay cả tỉ phú Mỹ nổi tiếng Donald Trump cũng chẳng là “cái đinh” gì”.

McCollough dẫn dắt tiếp: “Người Mỹ chúng ta giờ đây yêu các danh hiệu hơn là những thành công thật sự. Chúng ta coi danh hiệu là mục tiêu và sẵn sàng thỏa hiệp, tự hạ thấp các chuẩn mực, hoặc phớt lờ thực tế khi cho rằng đó là cách nhanh nhất hoặc duy nhất để có được những thứ có thể đem ra khoe mẽ, để có một vị trí tốt hơn trong xã hội... Hậu quả là chúng ta đang coi rẻ các trải nghiệm đáng giá, thế nên việc xây dựng một cơ sở y tế ở Guatemala trở thành chìa khóa để chạy xin vào học tại Bowdoin (học viện nghệ thuật nổi tiếng ở Mỹ) hơn là việc này vì cuộc sống của người dân Guatemala”.

Hạnh phúc không tự tìm đến

McCollough nhấn mạnh mục tiêu thật sự của giáo dục không phải đem lại lợi thế vật chất mà là sự hiểu biết, yếu tố quan trọng của hạnh phúc. “Trước khi các em tỏa đi khắp nơi, tôi kêu gọi các em hãy làm những gì mình yêu thích và tin tưởng. Hãy kháng cự lại sự thỏa mãn nhất thời, vẻ lóng lánh bề ngoài của vật chất, sự tê liệt của lòng tự mãn. Hãy xứng đáng với những lợi thế mà mình có”.
Sau khi khuyên các học sinh hãy tiếp tục đọc sách thường xuyên, phát triển ý thức về đạo đức, khẳng định cá tính, dám ước mơ, làm việc chăm chỉ và tư duy độc lập, yêu những người mình yêu hết mình, McCollough nhắc nhở: “Hãy làm như vậy một cách nhanh chóng, bởi mỗi giây phút đều quý giá. Cuộc sống hạnh phúc, có ý nghĩa là một thành tựu đòi hỏi nỗ lực, chứ không phải là thứ từ trên trời rơi xuống vì các em là người tốt hay vì cha mẹ đưa đến tận tay các em.
Các em hãy nhớ rằng những người tạo dựng nên nước Mỹ đã nỗ lực đảm bảo quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Mưu cầu là một động từ, và tôi nghĩ các em sẽ không có nhiều thời gian để nằm ườn một chỗ xem mấy trò nhảm nhí trên YouTube. Đừng mong chờ cảm hứng và niềm đam mê sẽ tự tìm đến với các em. Hãy đứng dậy, bước ra bên ngoài, tự mình khám phá, tìm kiếm cảm hứng cùng niềm đam mê và hãy giữ chắc nó bằng cả hai bàn tay”.

Kết thúc phát biểu của mình, ông McCollough nhắn nhủ các học sinh hãy tự chủ, độc lập, sáng tạo không vì sự thỏa mãn do hành động đó mang lại, mà vì những điều tốt đẹp nó đem đến cho người khác. “Và khi đó, các em sẽ phát hiện sự thật vĩ đại và lạ lùng của cuộc sống. Đó là lòng vị tha, sống vì người khác, và đó là điều tuyệt vời nhất các em có thể làm được cho bản thân. Những niềm vui ngọt ngào nhất trong cuộc sống chỉ đến khi các em nhận ra rằng mình không có gì là đặc biệt”.
Sự quan tâm thái quá của người lớn khiến cái tôi của bọn trẻ phình to. Do đó, tôi nghĩ chúng cần một cách suy nghĩ mới. Đưa chúng vào đời với cái tôi quá lớn chẳng khác nào làm hại chúng

McCollough khẳng định. Trả lời phỏng vấn Fox News, McCollough giải thích ông muốn các học sinh hiểu rằng chúng phải nỗ lực nếu muốn thành công trong cuộc đời.