Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVDuTuLe 6/2014. Show all posts
Showing posts with label VCNVDuTuLe 6/2014. Show all posts

Tuesday, 9 August 2022

 

THƯ KHANH LÀ VỢ CỦA PHAN LẠC GIANG ĐÔNG GHI LẠI SỰ THẬT VỀ CON NGƯỜI DU TỬ LÊ TỪ NĂM 2010 - CHỨ KHÔNG PHẢI BÔI BÁC SAU KHI DU TỬ LÊ ĐÃ CHẾT....

Trong CHUYỆN THẬT nầy Thư Khanh cho thấy : Du Tử Lê đã có vợ 2 con , trước khi cưới Hòang Dược Thảo (Không hiểu đã có vợ con rồi cưới Duợc Sĩ Hùynh Thụy Châu [HDThảo] dễ dàng vậy sao?) - DTL khi rước HDThảo và 2 con từ Pháp qua USA thì đã đang sống với bà vợ (gốc Canada với 2 con) - Sau nầy DTL cũng sống với ca sĩ LÊ UYÊN (Phương) - DTL cũng cặp bồ với một sinh viên VC du học Sydney và xưng là CHÁU (ngủ chung) - Và cuối cùng là bà vợ sống với DTL những ngày chót là một bà khác nữa. (7-10-2019) - Tóm lại DTL có ít nhứt là 6 người con với 3 bà vợ khác nhau. - DTL bị VC gài một nữ sinh viên VC du học tại Sydney để dụ DTL về nước GIAO LƯU VỚI VC.- Con người thật của DTL khui ra là một HỦ MẮM khiến cho mấy trăm bài thơ nhức nhối cũng vạ lây mùi HÔI THÚI của một nhân vật VÔ TƯ CÁCH- CUỐI CÙNG CŨNG CHỈ LÀ MỘT TÊN SÂU BỌ GỐC BẮC VIỆT HÁM PHÂN TƯƠI VIỆT CỘNG VỚI DANH NGHĨA HHHG ẢO TƯỞNG VỚI VC LƯU MANH, KHÔNG BAO GIỜ CÓ THẬT ./-TCL

==============================

CHUYỆN THẬT CỦA DU TỬ LÊ 

Thư Khanh 

Kính thưa Qúy vị , gần đây... đọc một số bài Thi Sĩ DU TỬ LÊ viết. Tôi cũng xin ghi nhận ít dòng về Thi Sĩ Du Tử Lê. Ghi nhận khi Ông còn sống... để nếu có gì sai thì Ông cho tôi hay để tôi còn kịp đính chính và xin lỗi. Thưa...Vào một buổi sáng sớm Sàigòn, mưa rả rích...! Tôi không nhớ rõ ngày tháng năm. Nhưng năm đó là năm Thi Sĩ Du Tử Lê ra mắt tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI.Nghe tiếng gõ cửa, tôi ra mở xem ai thì... - một người đàn ông mặc quân phục - Hoa mai vàng đeo trên vai áo . Dáng gầy gầy , nhỏ con . Ông đậu cái xe vespas ở sân. Ông rất lịch sự iểu điệu nữa là khác, ông tự giới thiệu :"Thưa chị ! Tôi là Du Tử Lê...- chắc chị có nghe tên ? ! "
Tôi vội vàng thưa : 
- "Dạ thưa anh, hân hạnh được gặp anh - gặp một Đại Thi Sĩ ! - Thưa anh, nhà tôi đi vắng ! " 
Du Tử Lê : 
- "Phan Lạc Giang Đông - anh ấy về ngay bây giờ - anh đi cùng tôi về đây nhưng còn rẽ vào mua cái gì ở quán đầu ngõ - Anh về ngay bây giờ".
Rồi Du Tử Lê tiếp:
 - "Quả thực Giang Đông từ trại về qua tôi luôn nên tôi phải dạy sớm chưa kịp rửa mặt. Xin chị một thau nước ấm! Tôi cần đứng ngoài ngắm trời đẹp và đợi Giang Đông!" .
Tôi quay vào lấy ngay cho Du Tử Lê một thau nước có pha ngay một bình thủy bự nước nóng... Tôi để trên cái giá để Du Tử Lê rửa mặt - ngay tại gốc cây hoa đại. Thật đẹp.
Chờ Du Tử Lê rửa xong tôi sẽ dẹp ngay để còn Giang Đông có về đòi rửa mặt thì có thau! Nhưng Du Tử Lê, bê thau xuống đầu hè ngồi có vẻ trầm ngâm, hai tay vẫn thả trong chậu nước ấm mà chưa chịu vắt khô khăn rửa mặt.
Tôi mở rộng cửa... thì Du Tử Lê mới sực tỉnh nói : 
- "Xin lỗi chị tôi làm mất thì giờ chị vì tôi đang tìm một Từ Ngữ thích hợp cho một câu thơ trong bài thơ tôi mới làm !".
Rồi Phan Lạc Giang Đông về tới. Xe của Giang Đông máy nổ như sấm vì cái xe gắn máy cũ ấy mà. 
Giang Đông gặp Du Tử Lê khen ngay : 
- "Nè ! Du Tử Lê giàu thế? - Cậu đi xe Vespas... mới - Nhất cậu đấy ".
Du Tử Lê: 
- "Xe này chị Tuệ mua đấy mà. Khi chị Tuệ đi đâu thì mình chở dùm chị. Còn bình thường thì mình tự do xử dụng !"
Giang Đông: 
- "Chị Tuệ Mai - con gái của Cụ Trần Tuấn Khải... giúp cậu là hách lắm rồi- tiếng tăm sẽ bay vèo vèo".
Du Tử Lê và Giang Đông vào nhà ngồi uống cà phê. Hai chàng bàn tính chuyện này chuyện kia.
Du Tử Lê: 
- Mình sẽ ra mắt tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI nay mai. Nhưng mình mời khoảng độ Hai Chục ANH EM VĂN NGHỆ SĨ thôi. Cũng không có tiền nhiều nên chỉ nấu Xôi Vò Chè Đường và Bánh Ngọt, cà phê. Mình thấy có thể nhờ chị đây nấu dùm mình được không.
Du Tử Lê quay qua tôi: 
- "Chị giúp Du Tử Lê ?!"
Tôi ngần ngại trả lời: 
- "Thưa anh ! Con nhỏ mà người giúp việc mới ra - Tôi đi dạy học nữa nên rất tiếc không giúp anh được !".

Du Tư Lê bàn qua chuyện nữa là chuyện Cưới Cô Châu... 
Du Tử Lê : 
- "Cái khó là "Mượn ai đứng Chủ hôn ?" 
Tôi bỗng hỏi thực thà : 
"Uả nghe anh có vợ hai con rồi mà sao lại cưới cô Châu nào nữa?!" 
Nhà tôi, biết tính tôi "ghen dàn trời" nên nghe chuyện này có vẻ tôi không đồng tình lắm nên hối Du Tử Lê uống nốt tách cà phê và đi cho lẹ.
Vưa đúng lên thì một Ông Thi Sĩ nữa tới. Ông cũng mặc đồ quân nhân... đeo ba hoa mai vàng lận. Tôi nhớ "Ba hoa mai?!" 
Ông vừa dựng xe tính vào nhà tôi thì Giang Đông và Du Tử Lê bước ra cửa ngay. Giang Đông :
- "A! Mai Trung Tĩnh - Thôi mình đi chỗ khác bàn tiếp - Rồi mình còn ra nhà in coi báo lên khuôn !"

Sau đó ít ngày thì Giang Đông mang về tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI - đề tặng của tác gia : DU TỬ LÊ .
Tôi cầm đọc và trân qúy như mình hân hạnh được biết một Đại Thi Sĩ vậy ! 
Rồi Giang Đông kể là : 
Hắn (Du Tử Lê - gọi tính cách thân tình) đang tính cưới cô Châu - Cô này xinh đẹp - con nhà gia giáo, giàu có. Hắn mê lắm mà kẹt nỗi hắn có vợ hai con rồi ! Bây giờ không biết nhờ ai làm "cha mẹ giả" hoặc "anh chị giả" để đứng ra xin cưới cô Châu ! 
Tôi nghe mà bật ngửa vì "thần tượng đại thi sĩ" đã bê nối ! 
Tôi bảo Giang Đông : 
- "Anh dính vào chuyện này lam gì !" 
Giang Đông : 
- "Anh không dính nhưng "văn nghệ là vậy, thi sĩ mà em...", có vậy làm thơ tình mới hay!" 
Bữa cơm hôm đó tôi ăn không ngon vì tôi nghĩ : "Bệnh Du Tử Lê sẽ lây qua Giang Đông mất ! Giang Đông sẽ bắt chước !".

RỒI...

Sau mãi đến năm 1995...- Khi Giang Đông đi sang Mỹ theo diện H.O.
Tất nhiên vợ là tôi sẽ lòng thòng đi cùng chứ.
Đúng vậy ! Tôi đã theo Giang Đông đi Mỹ và định cư tại Seattle - 
Giang Đông khoái làm báo lắm nên khi đến Seattle là vào ngay tờ báo Phương Đông Times - để "xả hơi" trên báo chí .
Viết không có một xu teng cũng thức toét mắt mà viết ! 
Độc giả khen chê. Rồi đấm đá tha hồ ! 
Rồi lại chính anh chủ báo này nhờ Giang Đông : 
- "Anh Giang Đông ! Du Tử Lê sẽ lên đây ra mắt sách... Tụi em nhờ anh giới thiệu. Anh mới qua thì dứt khoát sẽ đông người tới. Nhất là Giang Đông là bạn cũ của Du Tử Lê từ Sàigòn nữa !" 
Tôi như cái đuôi của Giang Đông cũng theo đi dự buổi ra mắt sách này.
Anh chàng chủ báo bảo tôi : 
"Cái khó cho tụi tôi là phải đài thọ tiền máy bay cho Du Tử Lê và bà vợ, một cô lấy từ Canada sang. (Tôi còn hình cô ta chụp hôm đó) !".
Cô ta độc thân gần ba chục tuổi - không đẹp - không có duyên ! Trung bình ! Tôi nhìn cô và bảo nhỏ ông chủ báo và Du Tử Lê : 
- "Bà này đâu có đẹp đâu mà Du Tử Lê đổi vợ ?!" 
Du Tử Lê : 
- "Trông cũng được nhưng mà mình cuối đời rồi cần ổn định cuộc sống - Du Tử Lê mệt mỏi lắm chị ạ !"
Rồi buổi ra mắt sách đã bắt đầu tại một nhà hàng ở Seattle 
- Ôi hình ảnh nhiều quá chụp cho lắm vào nay tôi còn giữ cho ông chồng đã "ra đi vĩnh viễn !". 

Quyển sách ra mắt có tựa đề:
                                              CHỖ MỘT ĐỜI 
                          EM VẪN ĐỂ DÀNH 
                                               Tùy Bút 
                                               DU TƯ LÊ 
                                    (Tủ sách Văn Học Nhân Chứng)
                     * Sách Tặng Phan Lạc Giang Đông - (tôi đang để cạnh đây).

Sau khi "gáy" cho Du Tử Lê ra mắt sách rồi thì... Chia tay nhau, vợ chồng tôi lo đi cày để có tiền sinh sống và nuôi con cháu ! 
Đùng một cái, ít lâu sau tôi còn đang ở trong một căn hộ Public Housing thì Giang Đông lại bảo tôi : 
- "Em, hôm nay em nấu bún riêu nha. Anh sẽ có bà Châu, chủ báo Sàigòn Nhỏ lên đây. Bà ấy mời anh làm đại diện cho báo bà ấy ở Seattle - Nhưng anh ngại cộng tác với PHỤ NỮ - Phụ Nữ làm Xếp nắm đầu mình?! Vả lại anh còn đi làm không có thì giờ đi lấy quảng cáo, viết tin nữa..., nên anh để cho Cao Xuân Hùng nhận việc này ! - Vậy là có cả bà Châu và Cao xuân Hùng sẽ đến đây vào chiều mai".
Tôi nói : 
- "Ra quán ăn đi, em nấu bún riêu dở lắm, nhất là bà Châu, dân sang khó tính đấy!".
Nhưng ông xã tôi không đồng ý đi tiệm, Giang Đông bảo : 
- "Em ! Con cái, bà con, anh em đang nghèo đói ở Việt Nam kìa !"

... RỒI,

Tôi đã gặp Bà Chủ báo Sàigòn Nhỏ và Cao Xuân Hùng tại căn hộ Public Housing mà vợ chồng tôi đang ở.
Bà Châu dáng nhỏ nhắn như tôi, nước da ngăm ngăm. Rất có duyên. Nói cười liên tục và kể chuyện về Du Tử Lê cùng "cuộc đời làm báo"của Bà. Bà kể :
"Khi Cộng Sản đánh chiếm Sàigòn vào ngày 30 tháng Tư - 1975 - thì Du Tử Lê một mình đã bay mất ! Tôi ở lại một mình với hai đứa con nhỏ. Tôi ở với cha mẹ tôi. Vì ba má tôi có quốc tịch Pháp nên chờ đi Pháp chứ không đi vượt biên . Khi toà Đại Sứ Pháp phải dọn về xứ thì ba má tôi và mẹ con tôi đi Pháp. Khi sang Pháp ở được ít lâu thì tôi nhận được thư ông Du Tử Lê viết THA THIẾT mong tôi và Hai Con qua Mỹ ở cho có vợ có chồng, con cái đoàn tụ với anh - anh nhớ hai con và em lắm lắm . Tôi đọc thư riết nên đã quyết định đem hai con sang Mỹ . Khi đến Mỹ thì tôi về nhà Du Tử Lê - căn hộ hẹp ! Và Du Tử Lê đi làm . Cứ sáng đi tối về. Mỗi khi về tới nhà thấy Du Tử Lê mệt mỏi và tay chân, quần áo lốc thốc dơ dáy ! Mà tiền anh ấy cho đi chợ chả đủ. Nhìn chồng như vậy tôi mới hỏi : 
- Anh à , anh làm nghề gì mà thấy có vẻ vất vả quá mà tiền thì không có bao nhiêu . Nhưng Du Tử Lê không nói hiện đang làm gì ! Rồi Du Tử Lê không về nhà như mọi ngày sáng đi chiều về nữa mà một tuần mới về một lần ! Tôi mới thấy thế nào ấy nên đi ra ngoài khu Việt Nam thăm hỏi bạn bè anh ấy coi sao . Tôi được bạn anh Du Tử Lê cho hay là Du Tử Lê đang có Một Vợ Hai Con ! . Tôi đành chờ Du Tử Lê về và cũng nói thật là bạn anh cho hay như vậy. Tôi cũng nhỏ nhẹ nói với Du Tử Lê : 
- Anh à - Anh có vợ và hai con rồi sao còn cứ viết thư bảo em cho hai con qua đây ? ! Bây giờ thì đành chia tay nhau để em lo tương lai cho hai con . Em nói thật chứ ngồi đây mà chết đói sao . 
Du Tử Lê suy nghĩ và quyết định : Nếu em bỏ anh thì em phải làm một cái giấy xác nhận là HAI ĐỨA CON KHÔNG PHẢI CON ANH .
Tôi đau khổ dến tái mặt vì nghĩ KHÔNG NGỜ DU TỬ LÊ ĐÃ TỒI ĐẾN NHƯ VẬY . Nhưng tôi chợt nhận ra rằng : DU TỬ LÊ sợ NHẬN HAI ĐỨA CON thì "sẽ phải CHIA TIỀN để nuôi !" Tôi liền trả lời : 
- Đây tôi viết ngay trước mặt anh. Khi đưa cho Du Tử Lê cái giấy cho CHÀNG YÊN TÂM là không Phải Chu Cấp cho hai con ! Tôi dẫn hai con tôi ra khỏi nhà , trong tay có đúng HAI ĐÔ LA . Tôi tìm đến một chỗ Bán Fast Food xin việc . (Bà Châu còn nhấn Mạnh : Cao Xuân Hùng thấy hồi mới sang chị em mình khổ ? - Cao Xuân Hùng cũng làm nghề đó). Cứ phải chạy theo xe đưa đồ ăn cho khách ! Có lúc muốn đứt ruột ! Nhưng thấy CUỘC ĐỜI THẤM THÍA và Ý VỊ .

Rồi đi học tiếng Anh - Con cái đi học ! - Một thời gian đi chợ thấy Báo Việt Ngữ ở chợ nhiều quá . Tôi mới nghĩ ra : Mình "làm báo" như họ nè . Dễ chứ khó gì. Tôi đổi nghề quay ra làm nghề CHỦ BÁO và Viết ...  Không ngờ cai nghề này kiếm ăn được. Báo mình bán chạy hơn nhiều báo khác. Thế là bắt đầu họ ganh ghét . Họ chửi : 
- "Nào là Hoàng Dược Thảo nói phét, làm gì có bằng Dược Sĩ ... ! " Thì tôi trả lời : Làm báo như mấy người, cần gì phải cái bằng Đại Học mà khoe Dược Sĩ, chỉ cần học hết lớp Năm thôi, vì Báo Cắt Dán không mà, có viết đâu mà cần học cho cao ! " Bà khoe tiếp : 
- Tôi đã đứng lên được và bây giờ bên phía Mỹ họ quen cho hay là nếu Phát Hành mỗi lần trên 8 ngàn (hay 10 ngàn ? !) số thì họ giúp giảm tiền chuyên chở phát hành xuống còn 40 % thôi . Tôi mừng quá nên cần nhiều đại diện ở các tiểu bang Mỹ. Con tôi, các cháu đã lên đại học chúng chẳng cần sự giúp đỡ của tôi nhưng có một điều là Cái Tờ Giấy Bố chúng nó yêu cầu tôi xác nhận là Hai Đứa không phải là con cuả Du Tử Lê ! !!!!!!!!!!!!!!!! " đã làm cho chúng nó bị va chạm tình cảm .
Bà tiếp : 
- Tôi đã mua một biệt thự MỘT TRIỆU ĐÔ LA và Trồng Hoa Lan kiếm lời nữa .
- Cao Xuân Hùng đã nhận làm Đại Diện cho báo Sàigòn Nhỏ . 
Sau Hùng lại đi làm nghề khác ...

Từ đó đến nay tôi không gặp lại bà CHỦ BÁO SÀIGÒN NHỎ và cũng Không gặp Du Tử Lê !
Tôi viết lại không có tính cách vì ... "bới móc" mà chỉ "ghi nhận" và Chúc Mừng bà Sàigòn Nhỏ quá tài giỏi - giàu sang quá rồi .
Chuyện "thi sĩ lắm vợ nhiếu đào" thì thiếu gì nhưng chuyện KHÔNG NHẬN CON MÌNH chỉ vì Sợ Chia Ít Đồng Nuôi Con thì thật Hiếm Quá.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

                                                             ***

Cuối cùng tôi cũng XIN LỖI THI SĨ DU TỬ LÊ và Bà HOÀNG DƯỢC THẢO (Chủ báo Sàigòn Nhỏ) - nếu có gì sai Xin CHO ĐÍNH CHÍNH ngay.
Xin cám ơn Qúy Vị

THƯ KHANH
(Viết xong lúc 1:44PM tại Seattle - ngày 16- 03 - 2010 )

Saturday, 26 October 2019

TƯỞNG CÓ GÌ HAY HƠN CHO ĐỜI ?- TÉ RA MỘT THẰNG PHẢN BỘI TỴ NẠN DI CƯ 2 LẦN QUAY VỀ ĂN PHÂN TƯƠI HHHG VIỆT CỘNG - HẮN LÀ THẦY CỦA THẰNG VC MẶT MÀY THẢO KHẤU VC NẰM VÙNG LÀ ĐÚNG RỒI ! KHÓC NỮA ĐI TRỌN CHÚNG BÂY SẼ CHẾT THẢM NHƯ NGUYỄN CON KY./-TCL

DU TỬ LÊ YÊU CẦU HÒANG DƯỢC THẢO VIẾT GIẤY XÁC NHẬN 2 CON VỚI HDTHẢO KHÔNG PHẢI CON CỦA DU TỬ LÊ ĐỂ HẮN TA KHỎI TRỢ CẤP- NHÀ THƠ SÂU BỌ NỔI TIẾNG TRONG NHIỀU BẢN NHẠC BỌ HUNG ĐẾN THẾ LÀ CÙNG./-TCL 

 Du Tử Lê – Thầy tôi, đã đi…
Buổi chiều đi ăn với bạn bè về, than mệt, muốn nằm nghỉ, rồi thi sĩ Du Tử Lê/ Thầy tôi đi luôn tại nhà riêng ở Garden Grove – California … lúc 8 giờ 6 phút tối thứ Hai, ngày 7 tháng Mười năm 2019, hưởng thọ 77 tuổi, với 77 tác phẩm thi ca và văn chương để lại cho đời.
Thầy tôi, đi bình an, hơi thở tắt lịm nhưng nụ cười vẫn thản nhiên – đôn hậu. Đứa cháu ngoại “hồn nhiên” tưởng là ông ngoại đang ngủ, kêu hoài mà ông ngoại không thức nên chạy ra ngoài báo cho bà ngoại biết: “Ông ngoại không ôm con nữa, ông ngoại đã lên trời…”
Những ngày qua, tôi thơ thẩn và miên man suy nghĩ về tình thân giữa tôi và thi sĩ Du Tử Lê. Nghĩ đến, tôi rưng rưng một nỗi buồn. Sự ra đi của Thầy, khiến tôi hụt hẫng.
Thầy đi vào mùa thu, gió buồn lao xao thổi những cành lá rơi rụng như cung phím tơ vương, sầu theo hư ảo, hợp lại nhau thành sự chia ly như những vần thơ Thầy gieo xuống hạt mầm định mệnh.
“….
này tháng chín, mùa thu về rất mới
bởi hôm qua có kẻ mới qua đời
hồn thánh thiện lối vào thơm cỏ cũ
em xạ hương từ quá khứ tôi
này tháng chín, này em, này tháng chín
em biết không, tôi, kẻ đứng bên đường
…”
Tôi thương Thầy như cha mẹ, như anh em ruột thịt. Bút hiệu của tôi – Đỗ Vẫn Trọn do chính Thầy đặt tên. Tác phẩm đầu tay của tôi “Nỗi Niềm Mang Theo” cũng chính Thầy chọn tựa. Và sự nghiệp của tôi, của Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao 39 năm qua, tôi chỉ là người nuôi nấng, Thầy mới chính là linh hồn.
“Bởi, Du Tử Lê / nên, Đỗ Vẫn Trọn”
Giữa năm 1972, ở chốn núi rừng Pleiku, mưa như thác lũ, mưa dầm dề, mưa ròng rã hàng tháng trời, thỉnh thoảng những cơn gió lạnh thổi về. Thành phố chìm đắm trong mùi thuốc súng, bom đạn nổ từng hồi…
“Ở đây, tiếng súng, tiếng đạn,
Anh còn tiếng nào, nói yêu em…”
Qua người anh là nhà thơ Vũ Kim Hoàng, tôi may mắn được gặp Thầy. Thầy xoa đầu tôi bảo: “Thằng nhỏ này khác người…”
Tôi được ngồi bên Thầy, bên những ly café đậm đặc ở quán Dinh Điền, quán Văn…, bên những lần đi cắm trại, nghe nhà thơ Kim Tuấn đọc thơ của Thầy. Rồi sau đó, là những lần ngồi với Thầy hàng giờ ở café Brodard, La Pagode,… ở Sài Gòn.
Thời đó, tôi như một thanh niên hăm hở vào đời, mở ra những cửa gương soi bóng. Thơ Du Tử Lê chiếm ngự hoàn toàn. Lớp trẻ chúng tôi, sinh viên – học sinh, chép thơ tình Du Tử Lê để ví von, để tỏ tình. Vị ngọt ngào – mặn nồng trong thơ Du Tử Lê, tô điểm tình yêu cho đôi lứa. Sài Gòn của chúng tôi là những hàng me xanh rợp bóng, bên những tà áo dài trắng trên con đường Trần Quý Cáp, Duy Tân.
Tôi diễm phúc chừng nào khi được thân quen thi sĩ Du Tử Lê, ngọn núi cao ngất của thơ tình mà bao người say đắm ngưỡng mộ.
Bẵng đi một thời gian là sự chia lìa – thất lạc. Tin tức trên đài phát thanh Hoa Kỳ (VOA) cho biết là Thầy đã định cư ở Mỹ từ sau tháng Tư năm 1975, chứ không phải là Thầy đã chết hay tự tử giữa dòng sông Sài Gòn như những tin đồn.
Tháng Hai năm 1981, tôi đến Trại tị nạn Songkhla – Thái Lan, tôi liền gửi thư cho Thầy. Một tháng sau, tôi nhận được thư của Thầy, trong đó có thêm tấm chi phiếu và một Tạp chí Nhân Chứng. Một món quà vô giá đối với tôi. Thầy đưa tin: “Đã có một phóng viên của Tạp chí Nhân Chứng có mặt ở trại tị nạn Thái Lan”, và đăng một đoạn thư mà tôi đã viết cho Thầy: “Bây giờ, em đã mất, mất tất cả thứ tình thân sâu đậm ở bên kia bờ biển nhớ…”
Những ai ở bên trại rất hiểu nỗi lòng trông ngóng thư từ của người thân. Những lá thư an ủi tinh thần và thể hiện bằng những “money order” nhét trong giấy carbon. Họ thắp thỏm trông chờ ngày đi, trông chờ ngày được phỏng vấn. Họ muốn thoát ra khỏi những con mắt soi mói của đồng loại, cho dù họ là nạn nhân của một vụ hãm hiếp tàn nhẫn trên biển đông. Thầy đã thắp sáng cho tôi một niềm hy vọng, một tình người để tôi gìn giữ mãi.
Đọc thư Thầy, tôi vui lắm, niềm vui trong nước mắt không thể diễn tả được. Lá thư của Thầy là niềm an ủi lớn nhất của tôi trong những ngày ở trại tị nạn, khi mà nỗi nhớ quay quắt về Ba Mẹ, anh chị em, quê hương mà tôi vừa rời xa, bỏ lại. Hơn thế nữa, Thầy vẫn nhớ đến tôi, đến một cậu học trò bé nhỏ tập làm người lớn. Một ân tình biển rộng của Thầy dành cho tôi.
Tháng Sáu năm 1981, tôi đến Hoa Kỳ. Tôi gọi ngay cho Thầy, Thầy bảo: “Em về Orange County phụ anh làm báo…” Tôi chưa nghĩ ra là tôi có thể làm báo được, nhưng tôi rất muốn về đó, vì tôi cảm nhận Thầy đã cho tôi một tình cảm thân thiết, một điểm tựa tinh thần mà những người xa xứ mong mỏi có được.
Một tuần lễ ở Dallas – Texas với hai người chị ruột, một tuần lễ ở Mountain View – California với người anh bạn cùng trại tị nạn là tiến sĩ Nguyễn Thanh Tòng, rồi tôi đi xe bus xuống Orange County để gặp Thầy. Sau bao năm xa cách, giây phút gặp lại Thầy, tôi vô cùng xúc động. Tôi ôm Thầy thật chặt rồi bật khóc. Trí nhớ của Thầy về tôi như in rõ, Thầy nói: “Anh vẫn nhớ em ngày nào, vẫn dáng vẻ thư sinh…” Tôi kể cho Thầy nghe, tôi tâm sự cùng Thầy nỗi buồn ly hương. Tôi nhớ ba mẹ, nhớ người thân, nhớ quê nhà… Thầy bảo tôi hãy viết xuống những suy nghĩ, cảm nhận của mình. Thế là tôi viết. Bài đầu tay là “Thư Gửi Mẹ”, Thầy đăng lên tạp chí Nhân Chứng, sau đó đài BBC phát thanh về Việt Nam. Thầy đã mở cánh cửa để tôi bước vào văn chương – báo chí một cách may mắn và thuận buồm xuôi gió.
Tôi phụ với Thầy làm báo Nhân Chứng, báo Tay Phải, báo Nàng, quán café Tay Trái. Thời đó có cố nhà văn Mai Thảo, nhà báo Hoàng Dược Thảo, cố nhà báo Đào Quý Châu, cố nhà thơ Cao Đồng Khánh, cố nhạc sĩ Việt Dzũng, nhà thơ Võ Thạnh Đông, nhà thơ Trầm Phục Khắc,… sau này có thêm họa sĩ Trần Đình Thục, nhạc sĩ Trần Duy Đức, nhà thơ Lê Giang Trần,… chúng tôi làm báo với nhau trong một garage ở Ranchero Way, thành phố Garden Grove. Tất cả đều nhiệt tình để có một món ăn tinh thần cho người Việt.
Hàng tuần, cố nhà thơ Nguyên Sa, cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương, tài tử Kiều Chinh, nhà báo Du Miên, nhà thơ Thái Tú Hạp, ca sĩ Lệ Thu, chị Topas Trần Hoàng Ngọc, nghệ sĩ Quỳnh Như, nghệ sĩ Đoàn Vững,… hay đến để cùng nhau bàn chuyện về thi ca – văn học – âm nhạc. Nhìn lại bây giờ, không còn bao nhiêu người nữa, những người anh đã lần lượt ra đi.
Sau mấy năm làm báo với Thầy, tôi lên San Jose để lập nghiệp. Tôi ấn hành tuần báo Yêu, cùng lúc tôi đại diện hai tờ báo của Thầy là tạp chí Nhân Chứng và tuần báo Tay Phải.
Tính đến nay đã gần nửa thế kỷ gắn bó với Thầy. Tôi suy nghĩ tình thân sâu đậm giữa tôi và Thầy như một định mệnh mà Trời đã cho tôi cái duyên gặp. Hồi tưởng lại chuỗi ngày qua, hình như Thầy chưa bao giờ trách mắng hay nói nặng tôi một lần nào. Liên tục bao nhiêu năm qua, tình thầy trò, tình anh em giữa chúng tôi chưa bao giờ có sự rạn nứt. Thầy luôn để tâm đến những sinh hoạt của tôi. Thầy bảo: “Góc cạnh của em là một nhà văn, một người viết chữ, nhưng góc nhọn của em là một người làm thương mại. Hãy cố gắng cân bằng, đừng quên lãng với văn chương, tránh những hệ lụy trong nghề nghiệp…”
Điều này rất khó cho tôi, dù tôi luôn luôn gìn giữ cái gốc, cái vốn của mình như Thầy dạy bảo. Thời gian sau này, tôi thích làm thơ hơn viết văn. Thầy bảo: “Sao trước đây em thân với nhạc sĩ Phạm Duy, nhạc sĩ Phạm Đình Chương, tại sao không đưa thơ cho mấy anh ấy phổ nhạc để thơ của em sẽ chấp cánh, tỏa rộng hơn. Tôi nói: “Em bị cái bóng thơ của anh quá lớn nên không tự tin …”
Mới đây, khi Thầy biết thơ của tôi được các nhạc sĩ: Từ Công Phụng – Vũ Thành An – Song Ngọc – Nguyên Nhu – Mai Hoài Thu… phổ nhạc, Thầy mừng lắm và viết cho tôi những dòng chữ đầy khích lệ, Thầy chỉ cho tôi cách làm thơ thế nào để những nhạc sĩ dễ phổ thơ theo vần điệu, cung bậc âm thanh.
Từ khi Thầy bị bệnh, tôi muốn được ở bên cạnh Thầy nhiều hơn. Mỗi lần xuống Orange County, tôi đều thăm Thầy. Tôi muốn được đưa Thầy đi chỗ này chỗ nọ. Như mới đây, tôi hẹn Thầy cùng đi Âu Châu, dự định là ngày 13 tháng Mười năm 2019, Thầy do dự, vì sức khỏe yếu dần, nhưng Thầy vẫn chần chừ đợi tin anh Nguyễn Khắc Nhượng có cùng đi không. Thầy bảo: “Đi đâu cũng được, miễn là có dịp anh em mình ngồi với nhau hàn huyên là thích rồi…”
Một chuyến đi xa với nhau, tôi đã không thực hiện được, Thầy đã chọn một nơi xa hơn, bình yên hơn mà Thầy đã chấp nhận, Thầy xem những ngày còn lại là một phần thưởng, là một “bonus” mà Thầy có được khi những chứng bệnh của Thầy luôn làm khó và trở nên thân thiết với Thầy hơn.







Thi sĩ Du Tử Lê và nhà văn Đỗ Vẫn Trọn trong buổi tổ chức
“Du Tử Lê, Tôi với Người chung một trái tim – 26/10/2014”

Ngày 26 tháng Mười năm 2014, trong một buổi tổ chức tại San Jose “Du Tử Lê, Tôi với Người chung một trái tim”. Chỉ trước đó hai tiếng, Thầy mệt và khó thở. Tôi lo lắng vô cùng, nhà văn Thanh Thương Hoàng, luật sư Nguyễn Hữu Liêm, nhạc sĩ Nguyên Nhu… có mặt hôm đó cũng đậm nét âu lo. Ý lực của Thầy thật mạnh mẽ và Thầy đã vượt qua để đến với bạn hữu và những người yêu mến Thầy.
Mới đây nhất và cũng là lần cuối cùng, vào Chủ Nhật ngày 18 tháng Tám năm 2019, tại Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao – San Jose, Thầy ra mắt “Thơ, Tranh Du Tử Lê”. Khi lên sân khấu Thầy nói: San Jose là trái tim nhân ái… Nếu sức khỏe tôi còn cho phép, tôi có thể trở lại San Jose lần nữa…








Tấm ảnh cuối cùng – Thi sĩ Du Tử Lê và bằng hửu trong buổi  “Thơ, Tranh Du Tử Lê”- 18/08/2019” (Phạm Phúc – Du Tử Lê – Đỗ Vẫn Trọn – Mai Hân – Ngọc Trọng)

Không lẽ, Thầy đã tiên liệu được…, Thầy biết, ngày tháng của Thầy không còn bao lâu nữa, Thầy báo trước sự chia lìa sẽ đến như chính những bài thơ Thầy viết, mang theo một định mệnh.
Cho dù là định mệnh, tôi cũng không muốn chấp nhận. Ngọn đèn dầu yếu ớt, cạn kiệt, lóe lên trong tôi một tia hy vọng. Nhưng tôi vẫn bị ám ảnh. Tôi hoảng hốt bởi câu nói của Thầy. Linh cảm cho tôi biết có điều gì đó không yên bình.
Một ngày trước đó, Thầy bảo tôi đưa lên San Francisco để thăm họa sĩ Duy Thanh. Đi chưa được bao lâu thì Thầy lại mệt, khó thở. Tôi nói: “Thôi để vài ngày nữa, em thay anh lên thăm anh Duy Thanh và trao thư của anh luôn…” Thầy miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị của tôi.
Bất cứ một người bạn nào bệnh, Thầy cũng cố gắng đi thăm như lúc cố nhà thơ Hoàng Anh Tuấn, cố nhà báo Phạm Huấn, cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, cố nhà thơ Hà Thượng Nhân… ở San Jose, nhạc sĩ Từ Công Phụng ở Portland – Oregon.
Tôi thường gửi thuốc cho Thầy trị bệnh, một lần tôi nhờ Thầy chuyển thuốc cho anh Nguyễn Khắc Nhượng, Thầy chưa kịp nhận thuốc của tôi gửi cho anh Nhượng, nhưng Thầy bảo với tôi, anh đã có hai hộp thuốc mà em mới gửi cho anh, để anh đưa cho anh Nhượng trước, rồi em gửi sau cũng được.
Tôi nhớ lại, khi thân mẫu của Thầy mất, Thầy đã ngồi bất động ở bàn viết lữ thứ hằng bao ngày để viết thành “Trường Khúc Mẹ Về Biển Đông”. Những dòng thơ đậm tình về đấng phụ mẫu dưỡng dục sinh thành của Thầy, đã làm rơi lệ nhiều người con hiếu thảo nhớ về Mẹ.
Thầy sống thật tử tế và thủy chung với bạn hữu. Ở Thầy, không có chiếu trên chiếu dưới, không có khoảng cách giữa một tên tuổi lớn trong thi ca – văn chương với những người trẻ muốn tìm đến lĩnh vực này. Tôi không ngạc nhiên khi Thầy có quá nhiều người hâm mộ từ trong nước và ngoài nước. Họ tìm đến Thầy không những ở tài năng của Thầy, một thi sĩ đặc biệt, hiếm hoi của thế kỷ này, của dòng văn học nghệ thuật ở miền Nam từ trước tháng Tư năm 1975, cho tới hôm nay, sau 44 năm ở quê người mà họ còn tìm đến Thầy, tiếp xúc với Thầy ở một tấm lòng qua tư cách và phẩm chất của một nhà thơ – nhà văn – nhà nghiên cứu để học hỏi những điều tốt đẹp nơi Thầy, nơi cách cư xử rất tế nhị của Thầy.
Thầy là một nhà thơ – nhà văn hàng đầu của văn học nghệ thuật Việt Nam, với 77 thi phẩm – tác phẩm lưu giữ ngàn sau, hơn 300 bản nhạc phổ thơ của Thầy, mỗi bản nhạc nổi tiếng gắn liền với từng nhạc sĩ qua nhiều giai đoạn – thời gian từ năm 1966 đến nay. Văn – thơ của Thầy là những nét chấm phá tuyệt tác, chữ nghĩa và cách đặt tựa bài của Thầy như một câu chuyện, một tâm sự mà người đời hay ví von: Ở chỗ nhân gian không thể hiểu/ Tan theo ngày nắng vội/ Con dế buồn tự tử giữa đêm sương…
Những ngày qua, trên các làn sóng phát thanh, các đài truyền hình, phát nhiều bài hát quen thuộc phổ thơ của Thầy được nhiều người nhắc, nhớ như: Khúc Thụy Du, Ơn Em, Trên Ngọn Tình Sầu, Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn, Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển, Ca Khúc Của Lê, Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi, Chỉ Nhớ Người Thôi Đủ Hết Đời, Trên Cọc Nhọn Trăm Năm…để tưởng niệm một thi sĩ tài hoa, làm sáng rực bộ môn thi ca. 
Mỗi câu, chữ của Thầy viết ra là một sắc thái riêng biệt, ý nghĩa thật sâu thẳm. Chữ nghĩa của Thầy thật đẹp trên từng dấu phẩy, dấu chấm,… Thầy đã cố gìn vàng giữ ngọc và làm phong phú cho tiếng Việt chúng ta dù ở nơi xứ người.
Từ năm 1977, Thầy đã đến nhiều nơi có người Việt sinh sống để khuyến khích bậc phụ huynh dạy dỗ tiếng Việt cho con em. Thầy tổ chức những buổi ra mắt thơ-văn ở khắp nước Mỹ, Canada, Úc Châu. Thầy đã đào tạo và chỉ bảo cho những người trẻ làm thơ, viết văn. Nhiều người trong số này đã thành danh.
Dễ gì có được bao người như Thầy. Đã sống và hiến trọn với chữ nghĩa, với văn chương cả một đời.
Sự ra đi của Thầy là một sự tiếc nuối cho bao người, dẫu biết rằng thơ văn của Thầy vẫn nhớ mãi, vẫn được truyền tụng, lưu giữ trong kho tàng văn chương Việt Nam, nhưng lòng tôi vẫn buồn vô hạn, dạt ngang miền ký ức, nhung nhớ đầy kỷ niệm bên Thầy.
Khi nhà văn Mai Thảo còn sống, hàng ngày Thầy, và tôi cùng anh Mai Thảo đều gặp nhau. Ba anh em chúng tôi thương nhau như không thể chia lìa. Ngày nào thiếu một người như thiếu một điều gì đó rất thân quen.
Tôi và Thầy cùng thờ kính nhà văn Mai Thảo. Trên bàn thờ của Ba Mẹ tôi, có di ảnh của nhà văn Mai Thảo, nay có thêm Thầy tôi/ thi sĩ Du Tử Lê.
Mỗi buổi sáng, mỗi buổi tối tôi thắp hương, châm trà, châm rượu, pha café và thỉnh thoảng tôi đốt một điếu thuốc cho Ba tôi, cho anh Mai Thảo, cho Thầy tôi/Du Tử Lê.
Nhà văn Mai Thảo đang nhìn nhà thơ Du Tử Lê mĩm cười. Cuối cùng rồi mình cũng gặp nhau.
Sáng nay, tôi dậy thật sớm, tôi ngồi ngay chỗ mà Thầy và tôi đã ngồi hàng giờ, hàng đêm trong tháng qua. Nhìn qua màn sương đêm dày đặc, thoảng mùi hương từ cây California Pepper như mùi hương trầm, thiêng liêng – u tịch và tĩnh lặng. Gió lạnh từng hồi, đâu đó tôi thấy bóng dáng của Thầy khăn choàng áo dạ, bước nhanh lên ngọn đồi, tiến về chỗ tôi ngồi. Hôm nay mới thật sự là gió của mùa thu, và mùa thu đã mang Thầy tôi đi thật xa. Những chiếc lá vàng vừa rụng khỏi cành để thân cây trơ trọi, chơ vơ trên miền yêu thương.
Được tin Thầy đi, nhiều người thân rất bàng hoàng. Nhạc sĩ Từ Công Phụng buồn bã nói: “Lê đi rồi, buồn quá Trọn ơi!” Nguyễn Vũ Nhã nhắn tin: “Trọn ơi! tôi như chết hết một phần thân thể”. Nhạc sĩ Vũ Thành An:“Tiếc quá, Trọn ơi! hôm thứ Hai anh em mình đã không gọi được cho anh Lê”.
Tôi ngồi trong căn phòng của Thầy, nơi chiếc bàn có máy vi tính. Ở đây, là nhịp sống, là sinh mệnh, là hơi thở của Thầy. Những con chữ, những dòng thơ, những áng văn chương được thoát ra từ căn phòng này. Tôi tìm hơi ấm của Thầy trên chiếc giường giờ đã được trải drap giường thẳng nếp, những bộ quần áo được treo ngay ngắn hơn. Tôi thấy căn phòng lặng vắng im ỉm một nỗi buồn.
Từ hôm Thầy đi, chị Hạnh Tuyền không khóc, chị như người mất hồn. Tôi không dám hỏi, nhưng rất lo. Cuối cùng, chị đã khóc, khóc thật nhiều khi những con cá mà anh chị đã nuôi từ 20 năm qua, bỗng nhiên chết hết. Chị khóc uất nghẹn: “Ảnh đi rồi, mấy con cá cũng đi theo ảnh luôn, em ơi…”
Tôi nói với chị Hạnh Tuyền: “Khóc đi chị, hãy để những lệ sầu rơi xuống. Chị cứ khóc, đừng cố gắng chịu đựng. Như em, cũng không thể chịu đựng. Em đã khóc,  khóc từ khi cơn bệnh hành hạ anh, từ những cơn ho trái mùa làm đau lồng ngực anh. Anh đi rồi, em buồn lắm, em xót xa vô ngần. Nhiều thành phố, nhiều con đường em đã đi cùng anh. Bây giờ vắng anh, em thiếu một con đường, một hướng đến, một phương chỉ nam”.
Thầy ơi! 47 năm, gần một nửa thế kỷ, em được hạnh phúc vô cùng khi được Thầy yêu thương đùm bọc. Bây giờ Thầy đã đi. Ở một nơi nào đó, bóng Thầy vẫn quanh quẩn đâu đây. Giọng nói của Thầy vẫn văng vẳng dấy lên trong em một nỗi nhớ khôn nguôi, một nỗi niềm mang theo, bỏ lại. Lời ước nguyện của Thầy vẫn còn đây:
“…
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
Bên kia biển là quê hương tôi đó
Rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
….Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
Đời lưu vong tận huyệt với linh hồn”
Thầy ơi! Thầy ơi!
Thầy đi, để lại bao sầu nhớ
Thất thểu hồn em, mối thâm tình…

Friday, 25 October 2019

THƯ KHANH LÀ VỢ CỦA PHAN LẠC GIANG ĐÔNG GHI LẠI SỰ THẬT VỀ CON NGƯỜI DU TỬ LÊ TỪ NĂM 2010 - CHỨ KHÔNG PHẢI BÔI BÁC SAU KHI DU TỬ LÊ ĐÃ CHẾT....

Trong CHUYỆN THẬT nầy Thư Khanh cho thấy : Du Tử Lê đã có vợ 2 con , trước khi cưới Hòang Dược Thảo (Không hiểu đã có vợ con rồi cưới Duợc Sĩ Hùynh Thụy Châu [HDThảo] dễ dàng vậy sao?) - DTL khi rước HDThảo và 2 con từ Pháp qua USA thì đã đang sống với bà vợ (gốc Canada với 2 con) - Sau nầy DTL cũng sống với ca sĩ LÊ UYÊN (Phương) - DTL cũng cặp bồ với một sinh viên VC du học Sydney và xưng là CHÁU (ngủ chung) - Và cuối cùng là bà vợ sống với DTL những ngày chót là một bà khác nữa. (7-10-2019) - Tóm lại DTL có ít nhứt là 6 người con với 3 bà vợ khác nhau. - DTL bị VC gài một nữ sinh viên VC du học tại Sydney để dụ DTL về nước GIAO LƯU VỚI VC.- Con người thật của DTL khui ra là một HỦ MẮM khiến cho mấy trăm bài thơ nhức nhối cũng vạ lây mùi HÔI THÚI của một nhân vật VÔ TƯ CÁCH- CUỐI CÙNG CŨNG CHỈ LÀ MỘT TÊN SÂU BỌ GỐC BẮC VIỆT HÁM PHÂN TƯƠI VIỆT CỘNG VỚI DANH NGHĨA HHHG ẢO TƯỞNG VỚI VC LƯU MANH, KHÔNG BAO GIỜ CÓ THẬT ./-TCL

==============================

CHUYỆN THẬT CỦA DU TỬ LÊ

                                                             Thư Khanh

Kính thưa Qúy vị , gần đây... đọc một số bài Thi Sĩ DU TỬ LÊ viết. Tôi cũng xin ghi nhận ít dòng về Thi Sĩ Du Tử Lê. Ghi nhận khi Ông còn sống... để nếu có gì sai thì Ông cho tôi hay để tôi còn kịp đính chính và xin lỗi. Thưa...Vào một buổi sáng sớm Sàigòn, mưa rả rích...! Tôi không nhớ rõ ngày tháng năm. Nhưng năm đó là năm Thi Sĩ Du Tử Lê ra mắt tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI.

Nghe tiếng gõ cửa, tôi ra mở xem ai thì... - một người đàn ông mặc quân phục - Hoa mai vàng đeo trên vai áo . Dáng gầy gầy , nhỏ con . Ông đậu cái xe vespas ở sân. Ông rất lịch sự iểu điệu nữa là khác, ông tự giới thiệu :
- "Thưa chị ! Tôi là Du Tử Lê...- chắc chị có nghe tên ? ! "
Tôi vội vàng thưa : 
- "Dạ thưa anh, hân hạnh được gặp anh - gặp một Đại Thi Sĩ ! - Thưa anh, nhà tôi đi vắng ! " 
Du Tử Lê : 
- "Phan Lạc Giang Đông - anh ấy về ngay bây giờ - anh đi cùng tôi về đây nhưng còn rẽ vào mua cái gì ở quán đầu ngõ - Anh về ngay bây giờ".
Rồi Du Tử Lê tiếp:
 - "Quả thực Giang Đông từ trại về qua tôi luôn nên tôi phải dạy sớm chưa kịp rửa mặt. Xin chị một thau nước ấm! Tôi cần đứng ngoài ngắm trời đẹp và đợi Giang Đông!" .
Tôi quay vào lấy ngay cho Du Tử Lê một thau nước có pha ngay một bình thủy bự nước nóng... Tôi để trên cái giá để Du Tử Lê rửa mặt - ngay tại gốc cây hoa đại. Thật đẹp.
Chờ Du Tử Lê rửa xong tôi sẽ dẹp ngay để còn Giang Đông có về đòi rửa mặt thì có thau! Nhưng Du Tử Lê, bê thau xuống đầu hè ngồi có vẻ trầm ngâm, hai tay vẫn thả trong chậu nước ấm mà chưa chịu vắt khô khăn rửa mặt.
Tôi mở rộng cửa... thì Du Tử Lê mới sực tỉnh nói : 
- "Xin lỗi chị tôi làm mất thì giờ chị vì tôi đang tìm một Từ Ngữ thích hợp cho một câu thơ trong bài thơ tôi mới làm !".
Rồi Phan Lạc Giang Đông về tới. Xe của Giang Đông máy nổ như sấm vì cái xe gắn máy cũ ấy mà. 
Giang Đông gặp Du Tử Lê khen ngay : 
- "Nè ! Du Tử Lê giàu thế? - Cậu đi xe Vespas... mới - Nhất cậu đấy ".
Du Tử Lê: 
- "Xe này chị Tuệ mua đấy mà. Khi chị Tuệ đi đâu thì mình chở dùm chị. Còn bình thường thì mình tự do xử dụng !"
Giang Đông: 
- "Chị Tuệ Mai - con gái của Cụ Trần Tuấn Khải... giúp cậu là hách lắm rồi- tiếng tăm sẽ bay vèo vèo".
Du Tử Lê và Giang Đông vào nhà ngồi uống cà phê. Hai chàng bàn tính chuyện này chuyện kia.
Du Tử Lê: 
- Mình sẽ ra mắt tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI nay mai. Nhưng mình mời khoảng độ Hai Chục ANH EM VĂN NGHỆ SĨ thôi. Cũng không có tiền nhiều nên chỉ nấu Xôi Vò Chè Đường và Bánh Ngọt, cà phê. Mình thấy có thể nhờ chị đây nấu dùm mình được không.
Du Tử Lê quay qua tôi: 
- "Chị giúp Du Tử Lê ?!"
Tôi ngần ngại trả lời: 
- "Thưa anh ! Con nhỏ mà người giúp việc mới ra - Tôi đi dạy học nữa nên rất tiếc không giúp anh được !".

Du Tư Lê bàn qua chuyện nữa là chuyện Cưới Cô Châu... 
Du Tử Lê : 
- "Cái khó là "Mượn ai đứng Chủ hôn ?" 
Tôi bỗng hỏi thực thà : 
- "Uả nghe anh có vợ hai con rồi mà sao lại cưới cô Châu nào nữa?!" 
Nhà tôi, biết tính tôi "ghen dàn trời" nên nghe chuyện này có vẻ tôi không đồng tình lắm nên hối Du Tử Lê uống nốt tách cà phê và đi cho lẹ.
Vưa đúng lên thì một Ông Thi Sĩ nữa tới. Ông cũng mặc đồ quân nhân... đeo ba hoa mai vàng lận. Tôi nhớ "Ba hoa mai?!" 
Ông vừa dựng xe tính vào nhà tôi thì Giang Đông và Du Tử Lê bước ra cửa ngay. Giang Đông :
- "A! Mai Trung Tĩnh - Thôi mình đi chỗ khác bàn tiếp - Rồi mình còn ra nhà in coi báo lên khuôn !"

Sau đó ít ngày thì Giang Đông mang về tập thơ TAY GÕ CỬA ĐỜI - đề tặng của tác gia : DU TỬ LÊ .
Tôi cầm đọc và trân qúy như mình hân hạnh được biết một Đại Thi Sĩ vậy ! 
Rồi Giang Đông kể là : 
- Hắn (Du Tử Lê - gọi tính cách thân tình) đang tính cưới cô Châu - Cô này xinh đẹp - con nhà gia giáo, giàu có. Hắn mê lắm mà kẹt nỗi hắn có vợ hai con rồi ! Bây giờ không biết nhờ ai làm "cha mẹ giả" hoặc "anh chị giả" để đứng ra xin cưới cô Châu ! 
Tôi nghe mà bật ngửa vì "thần tượng đại thi sĩ" đã bê nối ! 
Tôi bảo Giang Đông : 
- "Anh dính vào chuyện này lam gì !" 
Giang Đông : 
- "Anh không dính nhưng "văn nghệ là vậy, thi sĩ mà em...", có vậy làm thơ tình mới hay!" 
Bữa cơm hôm đó tôi ăn không ngon vì tôi nghĩ : "Bệnh Du Tử Lê sẽ lây qua Giang Đông mất ! Giang Đông sẽ bắt chước !".

RỒI...

Sau mãi đến năm 1995...- Khi Giang Đông đi sang Mỹ theo diện H.O.
Tất nhiên vợ là tôi sẽ lòng thòng đi cùng chứ.
Đúng vậy ! Tôi đã theo Giang Đông đi Mỹ và định cư tại Seattle - 
Giang Đông khoái làm báo lắm nên khi đến Seattle là vào ngay tờ báo Phương Đông Times - để "xả hơi" trên báo chí .
Viết không có một xu teng cũng thức toét mắt mà viết ! 
Độc giả khen chê. Rồi đấm đá tha hồ ! 
Rồi lại chính anh chủ báo này nhờ Giang Đông : 
- "Anh Giang Đông ! Du Tử Lê sẽ lên đây ra mắt sách... Tụi em nhờ anh giới thiệu. Anh mới qua thì dứt khoát sẽ đông người tới. Nhất là Giang Đông là bạn cũ của Du Tử Lê từ Sàigòn nữa !" 
Tôi như cái đuôi của Giang Đông cũng theo đi dự buổi ra mắt sách này.
Anh chàng chủ báo bảo tôi : 
- "Cái khó cho tụi tôi là phải đài thọ tiền máy bay cho Du Tử Lê và bà vợ, một cô lấy từ Canada sang. (Tôi còn hình cô ta chụp hôm đó) !".
Cô ta độc thân gần ba chục tuổi - không đẹp - không có duyên ! Trung bình ! Tôi nhìn cô và bảo nhỏ ông chủ báo và Du Tử Lê : 
- "Bà này đâu có đẹp đâu mà Du Tử Lê đổi vợ ?!" 
Du Tử Lê : 
- "Trông cũng được nhưng mà mình cuối đời rồi cần ổn định cuộc sống - Du Tử Lê mệt mỏi lắm chị ạ !"
Rồi buổi ra mắt sách đã bắt đầu tại một nhà hàng ở Seattle 
- Ôi hình ảnh nhiều quá chụp cho lắm vào nay tôi còn giữ cho ông chồng đã "ra đi vĩnh viễn !". 

Quyển sách ra mắt có tựa đề:
                                              CHỖ MỘT ĐỜI 
                          EM VẪN ĐỂ DÀNH 
                                               Tùy Bút 
                                               DU TƯ LÊ 
                                    (Tủ sách Văn Học Nhân Chứng)
                     * Sách Tặng Phan Lạc Giang Đông - (tôi đang để cạnh đây).

Sau khi "gáy" cho Du Tử Lê ra mắt sách rồi thì... Chia tay nhau, vợ chồng tôi lo đi cày để có tiền sinh sống và nuôi con cháu ! 
Đùng một cái, ít lâu sau tôi còn đang ở trong một căn hộ Public Housing thì Giang Đông lại bảo tôi : 
- "Em, hôm nay em nấu bún riêu nha. Anh sẽ có bà Châu, chủ báo Sàigòn Nhỏ lên đây. Bà ấy mời anh làm đại diện cho báo bà ấy ở Seattle - Nhưng anh ngại cộng tác với PHỤ NỮ - Phụ Nữ làm Xếp nắm đầu mình?! Vả lại anh còn đi làm không có thì giờ đi lấy quảng cáo, viết tin nữa..., nên anh để cho Cao Xuân Hùng nhận việc này ! - Vậy là có cả bà Châu và Cao xuân Hùng sẽ đến đây vào chiều mai".
Tôi nói : 
- "Ra quán ăn đi, em nấu bún riêu dở lắm, nhất là bà Châu, dân sang khó tính đấy!".
Nhưng ông xã tôi không đồng ý đi tiệm, Giang Đông bảo : 
- "Em ! Con cái, bà con, anh em đang nghèo đói ở Việt Nam kìa !"

... RỒI,

Tôi đã gặp Bà Chủ báo Sàigòn Nhỏ và Cao Xuân Hùng tại căn hộ Public Housing mà vợ chồng tôi đang ở.
Bà Châu dáng nhỏ nhắn như tôi, nước da ngăm ngăm. Rất có duyên. Nói cười liên tục và kể chuyện về Du Tử Lê cùng "cuộc đời làm báo"của Bà. Bà kể :
- "Khi Cộng Sản đánh chiếm Sàigòn vào ngày 30 tháng Tư - 1975 - thì Du Tử Lê một mình đã bay mất ! Tôi ở lại một mình với hai đứa con nhỏ. Tôi ở với cha mẹ tôi. Vì ba má tôi có quốc tịch Pháp nên chờ đi Pháp chứ không đi vượt biên . Khi toà Đại Sứ Pháp phải dọn về xứ thì ba má tôi và mẹ con tôi đi Pháp. Khi sang Pháp ở được ít lâu thì tôi nhận được thư ông Du Tử Lê viết THA THIẾT mong tôi và Hai Con qua Mỹ ở cho có vợ có chồng, con cái đoàn tụ với anh - anh nhớ hai con và em lắm lắm . Tôi đọc thư riết nên đã quyết định đem hai con sang Mỹ . Khi đến Mỹ thì tôi về nhà Du Tử Lê - căn hộ hẹp ! Và Du Tử Lê đi làm . Cứ sáng đi tối về. Mỗi khi về tới nhà thấy Du Tử Lê mệt mỏi và tay chân, quần áo lốc thốc dơ dáy ! Mà tiền anh ấy cho đi chợ chả đủ. Nhìn chồng như vậy tôi mới hỏi : 
- Anh à , anh làm nghề gì mà thấy có vẻ vất vả quá mà tiền thì không có bao nhiêu . Nhưng Du Tử Lê không nói hiện đang làm gì ! Rồi Du Tử Lê không về nhà như mọi ngày sáng đi chiều về nữa mà một tuần mới về một lần ! Tôi mới thấy thế nào ấy nên đi ra ngoài khu Việt Nam thăm hỏi bạn bè anh ấy coi sao . Tôi được bạn anh Du Tử Lê cho hay là Du Tử Lê đang có Một Vợ Hai Con ! . Tôi đành chờ Du Tử Lê về và cũng nói thật là bạn anh cho hay như vậy. Tôi cũng nhỏ nhẹ nói với Du Tử Lê : 
- Anh à - Anh có vợ và hai con rồi sao còn cứ viết thư bảo em cho hai con qua đây ? ! Bây giờ thì đành chia tay nhau để em lo tương lai cho hai con . Em nói thật chứ ngồi đây mà chết đói sao . 
Du Tử Lê suy nghĩ và quyết định : Nếu em bỏ anh thì em phải làm một cái giấy xác nhận là HAI ĐỨA CON KHÔNG PHẢI CON ANH .
Tôi đau khổ dến tái mặt vì nghĩ KHÔNG NGỜ DU TỬ LÊ ĐÃ TỒI ĐẾN NHƯ VẬY . Nhưng tôi chợt nhận ra rằng : DU TỬ LÊ sợ NHẬN HAI ĐỨA CON thì "sẽ phải CHIA TIỀN để nuôi !" Tôi liền trả lời : 
- Đây tôi viết ngay trước mặt anh. Khi đưa cho Du Tử Lê cái giấy cho CHÀNG YÊN TÂM là không Phải Chu Cấp cho hai con ! Tôi dẫn hai con tôi ra khỏi nhà , trong tay có đúng HAI ĐÔ LA . Tôi tìm đến một chỗ Bán Fast Food xin việc . (Bà Châu còn nhấn Mạnh : Cao Xuân Hùng thấy hồi mới sang chị em mình khổ ? - Cao Xuân Hùng cũng làm nghề đó). Cứ phải chạy theo xe đưa đồ ăn cho khách ! Có lúc muốn đứt ruột ! Nhưng thấy CUỘC ĐỜI THẤM THÍA và Ý VỊ .

Rồi đi học tiếng Anh - Con cái đi học ! - Một thời gian đi chợ thấy Báo Việt Ngữ ở chợ nhiều quá . Tôi mới nghĩ ra : Mình "làm báo" như họ nè . Dễ chứ khó gì. Tôi đổi nghề quay ra làm nghề CHỦ BÁO và Viết ...  Không ngờ cai nghề này kiếm ăn được. Báo mình bán chạy hơn nhiều báo khác. Thế là bắt đầu họ ganh ghét . Họ chửi : 
- "Nào là Hoàng Dược Thảo nói phét, làm gì có bằng Dược Sĩ ... ! " Thì tôi trả lời : Làm báo như mấy người, cần gì phải cái bằng Đại Học mà khoe Dược Sĩ, chỉ cần học hết lớp Năm thôi, vì Báo Cắt Dán không mà, có viết đâu mà cần học cho cao ! " Bà khoe tiếp : 
- Tôi đã đứng lên được và bây giờ bên phía Mỹ họ quen cho hay là nếu Phát Hành mỗi lần trên 8 ngàn (hay 10 ngàn ? !) số thì họ giúp giảm tiền chuyên chở phát hành xuống còn 40 % thôi . Tôi mừng quá nên cần nhiều đại diện ở các tiểu bang Mỹ. Con tôi, các cháu đã lên đại học chúng chẳng cần sự giúp đỡ của tôi nhưng có một điều là Cái Tờ Giấy Bố chúng nó yêu cầu tôi xác nhận là Hai Đứa không phải là con cuả Du Tử Lê ! !!!!!!!!!!!!!!!! " đã làm cho chúng nó bị va chạm tình cảm .
Bà tiếp : 
- Tôi đã mua một biệt thự MỘT TRIỆU ĐÔ LA và Trồng Hoa Lan kiếm lời nữa .
- Cao Xuân Hùng đã nhận làm Đại Diện cho báo Sàigòn Nhỏ . 
Sau Hùng lại đi làm nghề khác ...

Từ đó đến nay tôi không gặp lại bà CHỦ BÁO SÀIGÒN NHỎ và cũng Không gặp Du Tử Lê !
Tôi viết lại không có tính cách vì ... "bới móc" mà chỉ "ghi nhận" và Chúc Mừng bà Sàigòn Nhỏ quá tài giỏi - giàu sang quá rồi .
Chuyện "thi sĩ lắm vợ nhiếu đào" thì thiếu gì nhưng chuyện KHÔNG NHẬN CON MÌNH chỉ vì Sợ Chia Ít Đồng Nuôi Con thì thật Hiếm Quá.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

                                                             ***

Cuối cùng tôi cũng XIN LỖI THI SĨ DU TỬ LÊ và Bà HOÀNG DƯỢC THẢO (Chủ báo Sàigòn Nhỏ) - nếu có gì sai Xin CHO ĐÍNH CHÍNH ngay.
Xin cám ơn Qúy Vị

THƯ KHANH
(Viết xong lúc 1:44PM tại Seattle - ngày 16- 03 - 2010 )

Sunday, 13 October 2019

HẢI NGỌAI PHỈ NHỔ DU TỬ LÊ "HÒA GIẢI HÒA HỢP" VỚI VIỆT CỘNG - THÌ ĐÂY LÀ BẰNG CHỨNG XÁC NHẬN CỦA BÙI VĂN PHÚ SAN JOSE- KHÔNG AI CHỤP MŨ DU TỬ LÊ CẢ./-TCL

BÂY GIỜ DTL ĐÃ NGỦM THỬ HỎI VC CÓ THẬT SỰ "HHHG" KHÔNG ? TẤT CẢ CHỈ LÀ PHỈNH LỪA- DTL CŨNG LÀ CON KY HÀ NỘI MUA DANH BẰNG VÀI THÙNG PHÂN TƯƠI VC- NHỮNG AI CÒN SỐNG HÃY SUY NGHĨ XEM DTL CÓ THẬT SỰ ĐƯỢC VC HÒA HỢP HÒA GIẢI KHÔNG ??? CHỈ CÓ NHỮNG ĐỨA HÁO DANH MỚI LỌT BẪY VC= NẾU DU TỬ LÊ ĐỪNG VỀ VỚI VC THÌ ANH HÙNG BIẾT MẤY !!! TÊN TUỔI DTL GIỜ CHÓT CHỈ ĐÁNG VÀI THÙNG PHÂN TƯƠI HÀ NỘI THÌ HẮN TA CHỈ LÀ LÒAI SÂU BỌ, KHÔNG THỂ SỐNG KIẾP NGƯỜI NGAY THẲNG./-TCL
======================

Vĩnh biệt Du Tử Lê, ngôi sao của thơ cách tân (VC?) và hoà giải

Bùi Văn Phú

Một sao sáng trên bầu trời thi ca Việt Nam vừa vụt tắt. Nhà thơ Du Tử Lê đã qua đời tối thứ Hai 7/10/2019 tại Quận Cam, California.


 blank
Từ phải: Giảng viên Việt ngữ Trần Hoài Bắc, Du Tử Lê cùng vợ Phan Hạnh Tuyền và Jimmy Tiến Phan tại Đại học U.C. Berkeley đầu thập niên 2000 (Ảnh: Jimmy Tiến Phan)

  
***TRÍCH Y LỜI XÁC NHẬN "HÒA GIẢI HÒA HỢP" CỦA CON NGÁO ỘP DU TỬ LÊ:
...........................................

Du Tử Lê đã có ý tưởng hoà giải hoà hợp với văn nghệ sĩ quê nhà từ khi ông đưa thơ của mình vào tập “Two Rivers: new Vietnamese writing from America and Vietnam” [Uni. Of Hawaii Press, 2002] do Frank Stewart là chủ biên, với sự đồng biên tập của Kevin Bowen và Nguyễn Bá Chung. Tập thơ văn này có sáng tác của Hữu Thỉnh (*Thằng VC ăn cắp thơ), Lâm Thị Mỹ Dạ (*Vợ của VC Hòang Phủ Ngọc Tường), Nguyễn Minh Châu từ trong nước và hải ngoại có Mai Thảo, Đỗ Kh., Phan Nhiên Hạo, Đinh Linh, Barbara Trần, Nguyễn Quí Đức v.v…

Thơ Du Tử Lê đã xuất hiện trong nhiều sách, tập san thơ và báo tiếng Anh ở Mỹ, như trong tác phẩm “Understanding Vietnam” của Neil J. Jamieson [Uni. of California Press, 1993], trong “World Poetry – An Anthology of Verse from Antiquity to Our Time” [Nxb. W.W. Norton, 1998] cùng với năm nhà thơ Việt khác, hay trên các báo New York Times, Los Angeles Times. Ông cũng đã có nhiều dịp đến các đại học Harvard, U.C. Berkeley, CSU Fullerton nói chuyện về thi ca và văn học Việt Nam. (*Chính vì vậy mà VC cho gái sang chiêu dụ về nước để đóng vai HHHG cho VC.)

Người đọc thơ Du Tử Lê rất dễ nhận ra cách làm thơ của ông có những khác lạ. Những vần thơ, và cả văn, của ông viết theo lối mà ông gọi là “cách tân” – không phải là thơ “tân hình thức”.

Những bài lục bát, một thể loại thơ phổ biến trong dân gian nước Việt, thường theo nhịp 2 đều đặn, như trong Truyện Kiều xưa với hàng nghìn câu hay những vần thơ đương đại của Phạm Thiên Thư: “Rằng xưa có gã từ quan / Lên non tìm động hoa vàng ngủ say”

Còn lục bát Du Tử Lê ngắt theo lối khác, có thể là 1, 3, 2 cho câu sáu và 3, 1, 4 cho câu tám, bằng dấu phẩy, chấm, hai chấm, ba chấm hay dấu cắt nghiêng nên khi đọc phải chậm lại, ngừng, nghỉ, nghĩ suy:

“nên, con sông không thi hành
cát suy thoái, muộn, vơi ghềnh/ thác/ cao/.
trưa chôn chân: dăm con sào
bóng toan xuống cấp. thân hồ hởi, can /.”
[Biển, gương, seattle]

Hay một đoạn lục bát khác của ông:

hàng cây, hàng cây, phương tây /.
gió: khô góc trái; ngực: lầy dấu đinh /.
nàng về, nàng về, vai thuôn
vòm tâm ấn tượng trí cường điệu, khoan /.
[phác hoạ Hoa Thịnh Đốn]

Không phải khi ra hải ngoại thơ Du Tử Lê mới cách tân. Trong những năm đầu sáng tác ông đã có lối ngắt lục bát khác thường:

Xin em đôi cánh tay mềm
Một bên nắng…dắt, một bên mưa…dìu
[Trầm ca tháng Giêng, 1962]

Trong một lần nói chuyện trên đài truyền hình CaliToday ở miền bắc California cuối năm 2014, ông cho biết năm 1967 ông có gửi những bài lục bát cách tân (Chữ VC cách tân là cái đéo gì?) cho Mai Thảo, lúc đó đang phụ trách tạp chí Văn, và Mai Thảo đã nhận xét rằng những bài thơ của ông không phải là thể thơ lục bát.

Cách ngắt chữ của ông còn thể hiện trong các thể thơ khác, 5 chữ hay 7, 8 chữ cũng có:

mưa chưa đi khuất, ngày chưa tới
đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!
mùa hoen đôi mắt, như vừa khóc
gọi hết tàn phai, gõ một lần.
.
trời đem mây xuống neo chân sóng
gió hú đường bay ngang ngọn cây.
tử / sinh vốn dĩ như hình / bóng.
linh hồn nào còn quẩn quanh đây?
...”
[Đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!]

Thơ Du Tử Lê cũng đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc: Phạm Đình Chương với “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển”, “Đêm nhớ trăng Sài Gòn”; Phạm Duy với “Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau”; Từ Công Phụng với “Trên ngọn tình sầu”; Hoàng Quốc Bảo với “Người về như bụi”; Trần Duy Đức với “Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời”.

Được biết đến nhiều nhất là “Khúc Thụy Du” do Anh Bằng phổ nhạc và Quang Dũng đã đưa bài hát lên đỉnh điểm. Đây cũng là ca khúc gây tranh luận, vì nội dung nguyên thủy là một bài thơ dài cả trăm câu, Du Tử Lê viết về thân phận con người trong chiến tranh, ngay sau Tổng Công kích Tết Mậu Thân. Bài thơ đầy máu và nước mắt, nhưng khi chuyển thành ca khúc, nhạc sĩ Anh Bằng chỉ dùng một phần của Đoạn 3 và đưa nó lên thành bản tình ca đầy mộng mị:

“…tôi làm ma không đầu
tôi làm ma không bụng
tôi chỉ còn đôi chân
hay chỉ còn đôi tay
sờ soạng tìm thi thể
quờ quạng tìm trái tim
lẫn tan cùng vỏ đạn
dính văng cùng mảnh bom
thụy ơi và thụy ơi

đừng bao giờ em hỏi
vì sao mình yêu nhau
vì sao môi anh nóng
vì sao tay anh lạnh
vì sao thân anh rung
vì sao chân không vững
…”
[Khúc Thụy du, 3-68]

Du Tử Lê tên thật Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam. Di cư vào Nam năm 1954, theo học các trường trung học Trần Lục, Chu Văn An và Đại học Văn khoa Sài Gòn.

Ông phục vụ trong Quân đội Việt Nam Cộng hoà với cấp bậc sau cùng là Đại úy tại Tổng cục Chiến tranh Chính trị.

Bà Phan Hạnh Tuyền, vợ của nhà thơ, đưa tin trên Facebook là ông ra đi nhanh và nhẹ nhàng. Chiều hôm đó ông còn ra quán ăn cơm với bạn bè, gần tám giờ ông kêu mệt và được bạn đưa về nhà. Lên giường nằm nghỉ, chỉ ít phút sau thì ông trút hơi thở cuối cùng.

Mấy năm trước nhà thơ đã trải qua một cuộc phẫu thuật đường ruột và khi đã qua tuổi “thất thập cổ lai hy” ông coi sống được thêm ngày nào là quà tặng (bonus) của trời cho thêm.

Thi sĩ Du Tử Lê hưởng thọ 77 tuổi và để lại cho đời 77 tác phẩm.

Sáng tác của ông trước năm 1975 có: “Tình khúc Tháng Mười Một” (1965), “Tay gõ cửa đời” (1967), “Thơ Du Tử Lê 1967-1972”, “Đời mãi ở Phương Đông” (1974).

Xuất bản ở hải ngoại: “Ở chỗ nhân gian không thể hiểu” (1985-1989) [Tủ sách Văn học Nhân Chứng, 1989], “Đi với về cũng một nghĩa như nhau” (1992), “Chấm dứt luân hồi em bước ra” (1993), “Thơ tình Du Tử Lê” (1996), “Tuyển tập Du Tử Lê 1957-2013” [Nxb. Người Việt, CA]

Những năm gần đây một số tác phẩm của ông đã được xuất bản trong nước: “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” [Cty Văn hoá Cổ phần Phương Nam, 2017], “Mẹ về Biển Đông” [Nxb. Hội Nhà văn Việt Nam, 2017], tập thơ “Khúc Thụy Du” [PhanBook, 2018], truyện dài “Với nhau, một ngày nào” [Saigon Books, 2018].

Ông còn có những tác phẩm nhận định văn học: “Sơ lược 40 năm văn học nghệ thuật Việt 1975-2015” Tập 1 và  2 [Nxb. Người Việt, CA].