TRẦN VĂN ... TỰ THƯỞNG (LÊ VẠN THÚI) NẦY ĐANG VUỐT ĐUÔI CON CHÓ SĂN NGUYỄN ĐẠC THÀNH ĐỂ CHỜ ĂN KÉ PHÂN TƯƠI - BIỂU THIÊN HẠ NGỒI IM ĐỂ XEM VC ĐƯA RA MÓN PHÂN TƯƠI LOẠI MẤY SAO CHỨ GÌ ???./- Mt68
2/. Hiện Tượng Tu Bổ NTQĐBH Năm 2013
Phải chăng Nguyễn Đức Thành, CTNS Webb,... có công để đòi hỏi, hay thuyết phục CSVN trùng tu NTQĐBH?
Thiển nghĩ, chẳng có ai có đủ cân lượng để thúc đẩy CSVN làm việc đó, nhưng chính là do chủ động của CSVN. Hãy chờ thời gian để có câu trả lời: Có thật là thiện chí của CSVN và lý do chính trị nào thúc đẩy thiên chí đó? NTQĐBH có đủ phẩm lượng như NTQĐNDCSVN hay không?
Hồ đồ phán đoán khi chưa có câu trả lời là bất lợi, quên mất đi những đấm mồ hoang phế của đồng đội đang cần tu bổ, cũng như cần làm sống lại di tích lịch sử QĐVNCH trước quần chúng.
Có phải Nguyễn Đức Thành là T/T QĐVNCH? Phải chăng đó là vấn đề cần quan tâm? Thiển nghĩ, khó mà tin rằng ông NĐT là T/T ? Ông NĐT không phải là SQ trận mạc nổi tiếng trước năm 1975, nên khó mà tin ông nầy mang lon T/T trẻ hơn 30 tuổi trước năm 1975? Như vậy hiện nay ông nầy cũng ít nhất 68 tuổi. Chỉ nhìn bộ mặt, tóc, tướng mạo trong hình là có câu trả lời rồi; tóc có bạc không? mặt có già hơn 60 tuổi không? có khúm núm không? Tuy nhiên ông NĐT là ai không thành vấn đề khi không có phong trào kêu gọi đóng góp tiền bạc tại HN lúc nầy.
Bắt tay kẻ địch trong lòng địch để theo đuổi một dự án nhân đạo hay dự án không bỏ quên đồng ngũ có phải là phản quốc, làm tay sai cho kẻ địch? Đứng nghiêm trong lòng địch nếu giả thử như có lễ chào cờ kẻ địch, có phải là hành động vô liêm sĩ của một SQQLVNCH hay phản ảnh tư cách ngoại giao và hiếu hoà của người lính VNCH trước quần chúng trong nước và kẻ địch hay không? Tại sao có người chưa thấy hình ảnh khúm núm nào của NĐT, hay bất cứ hình nào đứng chào cờ CSVN, lại tự phỏng đoán bình luận hay chê bai? Người phê bình hay chỉ trích có đủ trình độ chiến thuật hay chiến lược đấu tranh chính trị hay không? Những người chỉ trích việc phục hồi NTQĐBH có biết, những đêm người lính VNCH bị đánh thức bởi đồng đội vì mồ mã họ bị bỏ phế hay bị vùi dập trong rừng hoang hay không?
Phải chăng HK cung cấp ngân khoảng tu bổ NTQĐBH hay điều đình với CSVN trong mấy năm nay? Người tự trọng viết bài hãy tung ra bằng chứng với bài viết thử xem. Tại sao lại quá tin những bài không bằng cớ như thế? Có ấu trỉ không? Chờ xem bằng chứng khả tín trong tương lai.
Có những việc mình tưởng mình quá đúng, nhưng thực tế mình chẳng hiểu chi hết. Tại thời điểm nầy, im lặng là thượng sách, để khỏi bị lọt bẩy NQ36CSVN, và thất lợi cho việc trùng tu lại NTQĐBH hay chương trình nhân đạo bốc mộ.
Vì vậy tại sao tranh cãi vấn đề ông NĐT giữa anh em đồng chiến tuyến đưa đến mất tình đoàn kết? Mong các bạn suy nghĩ lại, để cùng nhau chung sức góp công vào việc đoàn kết HN, giai đoạn khẩn thiết chống NQ36CSVN.
Phần NTQĐVNCH tôi chỉ viết cho các DĐ đại chúng mà thôi. Riêng DĐ người lính VNCH thứ thiệt thì không có hiện tượng tranh cãi, thiếu đoàn kết. Phải chăng kiến thức chiến thuật và chiến lược của họ đã giúp họ đoàn kết vì không hồ đồ phê bình, chỉ trích hay tự phỏng đoán hồ đồ. Tôi chỉ tường trình cho DĐ không đại chúng mà thôi.
3/. Bụng ta suy bụng người, phỏng đoán ý định của đối tượng, dị ứng vì tôn giáo, quan điểm, tổng quát hoá sự việc, tự tôn hay tự ti mặc cảm, độc đoán ..., là kẻ thù của sự phân hoá tình đoàn kết những kẻ đồng chiến tuyến. Dù bận việc nhưng tôi vẫn thích đọc những bài sưu tầm từ các net. Đọc để trau dồi thêm kiến thức vì ngày nào còn sống thì phải cần học và tranh đấu cho lý tưởng. Dù đã đọc rồi nhưng đọc lại càng hiểu sâu hơn, chẳng có hại chi cả. Tại sao phải dị ứng, chỉ trích kẻ post bài đã tốn thì giờ để làm truyền thông? Mình tưởng mình đã biết, đã đọc, rồi tưởng ai cũng biết như mình là mang bệnh tổng quát hoá sự việc.
DĐ không phải là học đường, nhưng chính là nơi trao đổi tin tức, sự kiện để chúng ta tự trau dồi kiến thức, chỉ có mình tự dạy mình mà thôi. Mình không muốn học thêm là quyền của mình, nhưng tổng quát hoá các độc giả khác cũng như mình là lọt bẩy sai lầm sơ đẳng của việc tổng quát hoá.
Bài nầy viết vội, nên xin độc giả bỏ quả lỗi kỹ thuật.
Trân trọng,
Trần Văn Thưởng ( 09/03/2013)
Mt68 History
Showing posts with label LeVanThangNV?. Show all posts
Showing posts with label LeVanThangNV?. Show all posts
Saturday, 9 March 2013
Saturday, 29 December 2012
LÊ VẠN THẮNG TỨC TRẦN VĂN THƯỞNG - PHÊ BÌNH GS NGUYỄN MẠNH HÙNG (QGHC) GEORGETOWN - NHƯNG LẠI ĐÍNH KÈM BÀI CỦA LÊ MẠNH HÙNG BÊN DƯỚI - CÓ PHẢI TRẦN VĂN THƯỞNG QUÁNG GÀ hay GS NGUYỄN MẠNH HÙNG và LÊ MẠNH HÙNG LÀ MỘT NGƯỜI ???./- Mt68
Góp Ý Với Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng
Cuối tuần tôi đọc và xoá quá nhiều email. Tình cờ đọc bài của GS Nguyễn Mạnh Hùng, mới thấy chút thú vị để góp ý chút ít.
Tại thời điểm nầy tôi không có câu trả lời " Không biết GS Hùng và tôi cùng một quan điểm chính trị của một người refugee hay không?".
http://www.amazon.com/B%C3%AAn-Thang-Cuoc-ph%C3%B3ng-ebook/dp/B00AKAQUJA
http://www.chuacuuthe.com/?p=42507
http://www.youtube.com/watch?v=rVd6wxUfBLc
GS Hùng đã kích động độc giả tìm đọc sách " Bên Thắng Cuộc" giai đoạn đầu tiên. Tiếp theo ông bắt đầu bổ túc, sửa sai cũng như bình luận đôi chút về cuốn sách nầy. Đây chỉ là một cách kích động sự chú ý của học viên hay đọc giả, nên những người đồng nghiệp không bao giờ quan tâm hay chỉ trích sai lầm GS Hùng 'đổi trắng thay đen'. Đọc sách là khởi điểm để học hỏi và mở mang trí tuệ, tránh được nạn 'tự kiêu hay nổ bậy' như ' biết quá nhiều rồi, kinh nghiệm đầy mình rồi thì đọc sách làm chi'. Đọc sách rồi tự mình đánh giá sự sai hay sự thật nhưng thiếu chiều sâu hay dễ bị phản tuyên truyền. Nếu sự phân tích quá mức trình độ trí tuệ của mình thì lắng nghe những bài phân tích của nhiều độc giả khác. Đây là giai đoạn biết 'tương kế tựu kế', chứ không ngồi chửi đỗng. Nguyễn Mạnh Hùng, Đại học George Mason, Virginia, USA.
- “Huy Đức viết công trình khảo cứu lịch sử đặc sắc này với lương tâm trong sáng và tay nghề lão luyện của một nhà báo chuyên nghiệp có trách nhiệm trước vận mệnh của đất nước. Có công minh lịch sử mới có hòa giải dân tộc thưc sự” – Chu Hảo, Nhà Xuất bản Tri Thức, Hà Nội, Việt Nam.
Thiển nghĩ, GS Hùng là một nhân vật có 'leverage' đối với trí thức HK và trí thức người Việt, trên phương diện kiến thức và trí tuệ. Tuy nhiên sau khi đọc một số dữ kiện liên hệ đến GS Hùng, tôi chỉ hiểu rõ mộ phần nhỏ về vị nầy mà thôi, như GS Hùng không phải là một chiến lược gia.
Dù sao GS Hùng là một học giả, đã năng động viết bài, giao tiếp hai phe. Vì vậy ông có đủ uy tín để làm sáng tỏ sự thật của lịch sử cận đại. Đó là lý do tôi không ngại bỏ chút thì giờ cung cấp chút dữ kiện có thể trọng điểm của chiến lược đấu tranh chính trị hiện nay.
Đây là những thắc mắc gởi đến GS Hùng
(1) Tại sao Hồ Chí Minh nửa khóc nửa cười về cái chết của Tạ Thu Thâu?
(2) Tại sao Hồ Chí Minh chủ động thi hành chính sách cải cách ruộng đất? Có liên hệ gì đến câu thắc mắc số (1)?
(3) Tại sao có hiện tượng CSVN giết quá nhiều dân vô tội trong vụ Mậu Thân? Có liên hệ gì đến câu (1) và (2)?
(4) Tại sao CSVN đối xử tàn bạo đối với tù binh? Có liên hệ đến chính sách một Kominternchik HCM liên hệ đến (1), (2) (3)? Tại sao phải đọc sách "Đại Học Máu" của Hà Thúc Sinh để thấy CSVN xử bắn trí thức Nguyễn Ngọc Trụ chỉ vì bất đồng với lý thuyết CS? Nên nhớ không có trong sách của HĐ.
(5) HCM có phải là người yêu dân tộc VN khi ông chủ động xâm chiếm miền Nam bằng chiến tranh đẩm máu, không bao giờ chịu thương thuyết ?
(6) Câu nói HCM " Thà làm dân một nước dân chủ độc lập,...." có phải đúng sự thật hay không khi toàn dân VN không có tự do dân chủ, nhân quyền từ năm 1975 đến nay và dân miền Bắc từ năm 1955 đến nay?
(7) Tại sao TG Huy Đức cũng như quần chúng VN chỉ là những nạn nhân của chính sách tuyên truyền báo chí từ quốc nội mà thôi? Nghị định nào của CSVN cấm báo chí tư nhân, ngoại trừ báo chí từ đảng CSVN?
(8) Tại sao di chúc HCM ngày 15/5/1965, muốn xác được hoả thiêu nhưng CSVN vẫn để nguyên xác trưng bày cho dân chúng?
Những thắc mắc trên bắt nguồn từ các sách hay tài liệu:
- " Le Parti Communiste Vietnamien", Pierre Rousset
- Điện Văn của HCM gởi Mạc Tư Khoa truyền thanh ngày 14/11/1967
- Đài Giải phóng ngày 5/2/1968
- Sách "Đại Học Máu"
.....
...
Chừng nào GS viết bài, phổ biến rộng rãi lên các Net trong và ngoài nước thì độc giả mới thấy lý do chúng ta cần phải đọc sách, để thêm thịt thêm máu cho bộ xương lịch sử của " Bên Thắng Cuộc".
Xin cám ơn bài viết dưới đây của GS Hùng, dù chưa đánh đúng trọng điểm của việc bổ túc cuốn sách Huy Đức.
Bài viết vội nên tôi xin lỗi độc giả phần kỹ thuật.
Xin tạm chào.
Trần văn Thưởng 29/12/2012
Date: Wed, 26 Dec 2012 23:55:11 -0800From: duyact@yahoo.com.auSubject: [VN-Online] LE MANH HUNG :Ðọc ‘Bên Thắng Cuộc’ của Huy Ðức
To: VN-Online@googlegroups.com; VN-TD@yahoogroups.com.au; chinhnghia@yahoogroups.com; chinhnghiaviet@yahoogroups.com
; Btgvqhvn-1@yahoogroups.com; Btgvqhvn-2@yahoogroups.com; PhungSuXaHoi@yahoogroups.com; DiendanDanToc@yahoogroups.com;daploisongnui@yahoogroups.com; thaoluan9@yahoogroups.com; DienDanPhuVan@yahoogroups.com; d.nguoivietyeunguoiviet@gmail.com;ptpnvnhdcn@gmail.com
Ðọc ‘Bên Thắng Cuộc’ của Huy Ðức
***
Lê Mạnh Hùng
Mấy lúc gần đây nhiều diễn đàn của người Việt tại hải ngoại đã xôn xao bàn luận về cuốn sách mới được xuất bản của tác giả Huy Ðức, Bên Thắng Cuộc. Ông Huy Ðức là một nhà báo trẻ. Sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản miền Bắc, nhưng sau này ông đã thức tỉnh và trở thành một người bất đồng chính kiến. Ông có một trang blog, blog Ôsin, phê bình chỉ trích chính quyền hiện tại. Cuốn sách Bên Thắng Cuộc của ông khi đưa ra đã gây được nhiều ồn ào trong dư luận vì được coi như là đã trung thực dám kể lại những gì xảy ra tại miền Nam trong suốt hơn 10 năm đầu sau ngày 30 tháng 4 với những đau khổ của người dân miền Nam dưới chế độ cai trị của miền Bắc.
Thành ra tôi rất mừng khi nhận được ấn bản điện tử của tác phẩm này của một người bạn như một món quà Giáng Sinh. Tôi lại còn mừng nữa khi đọc qua những lời giới thiệu có những lời giới thiệu nồng nhiệt của một số người tôi quen biết. Nhưng khi bắt đầu vào đọc tôi đã rất thất vọng.
Trước hết phải công nhận là ông Huy Ðức đã có những cố gắng viết lên những gì mà những người miền Bắc chưa hề dám viết ra. Nhưng những gì ông viết ra lại không có gì lạ đối với những người miền Nam, nhất là những người từng sống tại Sài Gòn trong những năm đó. Và điều đó cũng đúng với những tài liệu viết về cải tạo, thăm nuôi, cuộc sống trong trại cải tạo cũng như là giai đoạn sau đó, chiến tranh biên giới, việc đuổi người Hoa và phong trào vượt biên qua sự tổ chức của nhà nước. Ðiều mà người đọc, nhất là tôi, muốn được biết là những phân tích và những tiết lộ về chính sách mà ông Huy Ðức hé mở cho người ta biết, nhưng không nói thêm. Một tỷ dụ là quyết định thanh toán gấp rút chế độ Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam vào tháng 6 năm 1975. Tác giả viết:
“lKhi chiến dịch bắt đầu, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam đã tuyên truyền về việc sẽ lập ở miền Nam một “chính phủ ba thành phần.” Tuy nhiên, khi cờ đã được cắm trên Dinh Ðộc Lập, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn quyết định dẹp bỏ ý tưởng này. Ngày 1 tháng 5, 1975, Tố Hữu đã chuyển “lệnh” tới Trung Ương Cục: “Gửi anh Tám, anh Bảy [Nhờ Trung Ương Cục chuyển anh Tám]. Xin báo để các anh biết: Theo ý kiến anh Ba42, về chính phủ, không còn vấn đề ba thành phần. Cấu tạo chính phủ không thể có bọn tay sai Mỹ, không để cho Mỹ có chỗ dựa và phải làm cho quần chúng thấy rõ sức mạnh, thế mạnh của cách mạng; ta vừa phát động quần chúng lại vừa buộc Mỹ phải thay đổi chiến lược.”
Việc thay đổi chính sách này như vậy là của riêng ông Lê Duẩn hay là có ý kiến của Bộ Chính Trị và các người khác? Và nếu là chỉ riêng ý kiến của ông Lê Duẩn thì phản ứng của những người khác ra sao, tác giả không hề nhắc tới. Ngoài ra còn một câu hỏi khác đặt ra: điều gì đã khiến cho ông Lê Duẩn và Bộ Chính Trị Hà Nội thay đổi chính sách một cách đột ngột. Và việc loại trừ này không chỉ riêng đối với những người miền Nam bị coi như là tay sai Mỹ dù có chống đối ông Thiệu và ủng hộ họ mà đối với ngay cả những thành phần miền Nam không đi tập kết mà chiến đấu chống chính quyền quốc gia ngay từ những năm đầu. Tôi còn nhớ lúc đó tôi đang bị giam tại khu biệt giam AB ở khám Chí Hòa và đã được nói chuyện với một số cán bộ cao cấp Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được gọi về Sài Gòn họp và sau đó bị bắt đưa vào Chí Hòa mà không được biết một lý do nào. Những thí dụ đó có đầy trong cuốn sách của ông Huy Ðức.
Một vấn đề khác mà không được ông Huy Ðức cho thấy một cách rõ ràng là vấn đề ra đi bán chính thức với nhà nước công khai tổ chức vượt biên cho dân chúng ra đi bất chấp những luật lệ của chính mình. Trong suốt đoạn này không có một lúc nào ông Huy Ðức cho biết vì sao chính quyền lại chọn giải pháp này, một giải pháp rất đặc biệt mà có lẽ chỉ có nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa mới làm được. Không hiểu trong những cuộc phỏng vấn mà ông Huy Ðức thực hiện với giới lãnh dạo chính trị ông có đặt câu hỏi đó với họ không.
Yếu tố quốc tế cũng không được ông Huy Ðức nhắc đến mặc dầu nó rất quan trọng. Ông Huy Ðức nhắc đến những bàn cãi trong chính quyền Ford đối với việc cứu miền Nam Việt Nam, nhưng ông không hề nhắc đến những thương thuyết nhằm bình thường hóa quan hệ Mỹ-Việt dưới chính quyền Carter trong những năm 1978-79 mà đại diện về phía Mỹ là ông Richard Holbrooke và về phía Việt Nam là ông Nguyễn Cơ Thạch. Nó có quan hệ tới miền Nam Việt Nam vì số phận những người tù cải tạo cũng là một đề tài được những người Mỹ đề ra. Ðể chứng tỏ thiện chí, chính quyền đã thả ra khỏi cải tạo nhiều người trong những năm đó, nhưng sau khi Mỹ quyết định đứng về phía Trung Quốc thì chính sách đối với tù cải tạo lại thắt lại và hầu như không có bao nhiêu người được thả trong những năm 1980-81.
Tác giả tuy rằng tỏ ra khách quan và cố gắng diễn tả cảm tình với người dân miền Nam, nhưng những di sản của một sự giáo dục nhồi sọ của chế độ vẫn còn. Chẳng hạn như tác giả vẫn còn tỏ ra tin vào huyền thoại tổng khởi nghĩa - tổng nổi dậy tuyên truyền của miền Bắc khi mô tả những gì xảy ra tại Sài Gòn trong ngày 30 tháng 4, 1975. Nói rằng dân Sài Gòn vui mừng đón chào “anh bộ đội” vào giải phóng như trong đoạn sau:
“Khi tiếng súng của quân Giải Phóng bắn tới tấp vào các căn cứ quân sự của địch, nhân dân phường Cây Bàng đồng lòng nổi dậy phá kềm, truy quét kẻ địch, giành quyền làm chủ về tay mình và tràn ra đường đón chờ quân giải phóng. Khi các chiến sĩ ta tiến vào, đồng bào mừng reo, hoan hô nhiệt liệt. Ngay sau khi dẹp xong giặc, ủy ban nhân dân cách mạng lâm thời tự quản được thành lập. Các tổ chức nhân dân cách mạng cũng được khẩn trương xây dựng. Ðến nay, 2 tháng 5, phường Cây Bàng đã thành lập xong Tổ An Ninh, Hội Mẹ Giải Phóng, Tổ Thông Tin Tuyên Truyền, Tổ Y Tế và Ủy Ban Tự Quản. Ðang xúc tiến thành lập Tổ Cứu Ðói và Phòng Chống Hỏa Hoạn.”
Thú thật là những người đã sống những ngày đó ở Sài Gòn, tôi không thấy chuyện đó xảy ra. Vả lại ông Huy Ðức đã chứng tỏ sự thiếu hiểu biết của hệ thống hành chánh miền Nam nơi một phường không có gì để mà “cướp chính quyền.” Hơn thế, chính quyền miền Nam tự sụp đổ, viên chức về nhà, có chăng là mấy người cơ hội “ăn theo.”
Tuy nhiên tất cả những điều đó không phải là những điều làm tôi thất vọng nhất. Ðiều làm thất vọng nhất là sự thiếu nhất quán trong lời văn của tác giả. Người ta có thể thấy qua việc tác giả dùng đến ba danh từ để tả chính quyền và quân đội cũ tại miền Nam. Có lúc tác giả viết quân đội Việt Nam Cộng Hòa, nhưng cũng có lúc viết một cách miệt thị là “ngụy quân” có lúc lại viết một cách miệt thị nhẹ hơn, quân đội Sài Gòn. Thành ra khi đọc người ta có cảm giác tác giả đã chắp vá nhiều bài viết khác nhau ở những thời điểm khác nhau làm một, một hình thức “cắt - dán” nhưng không thay đổi để chúng không chỏi nhau. Một điều cẩu thả khác nữa là có những sự kiện lịch sử có thể kiểm tra được dễ dàng nhưng tác giả cũng đã không làm, tỷ như ông Phan Kế Toại không phải là thủ tướng mà chỉ là kinh lược Bắc Kỳ và ông cũng không phải bộ trưởng kinh tế chính phủ Hồ Chí Minh đầu tiên. Trường Quốc Gia Hành Chánh không phải do Tổng Thống Ngô Ðình Diệm thành lập mà được thành lập từ thời Quốc Trưởng Bảo Ðại.
Mặc dầu vậy, cuốn Bên Thắng Cuộc cũng là một cố gắng lớn của tác giả, và đối với những người còn sống tại Việt Nam, đây là một cuốn sách rất có ích vì nó cho họ biết một số khía cạnh về quá khứ mà họ vẫn bị che giấu.
Thursday, 20 December 2012
Friday, 21 December 2012 9:25 AM
LÊ VẠN THắNG ĐƯỢC PHÁT HIỆN LÀ MỘT TÊN VC NẰM VÙNG - NÓ LÀ 1 TÊN LẬT LỌNG ĂN NÓI NGƯỢC XUÔI - NGAY CÁI TÊN HUY ĐỨC mà NÓ CŨNG ĐỌC NGƯỢC LÀ "ĐỨC HUY"./- Mt68
1/. Nghe quá nhiều khuynh hướng khen chê về cuốn sách " Bên Thắng Cuộc" nên tôi có chút thiển nghĩ để góp ý với quí vị. Bất đồng không phải là bất hoà hay thoá mạ, chụp mũ CSVN nhau. Bất hoà là hiện tương thông thường trong chế độ dân chủ, nhưng ngăn cấm quyền tự do lựa chọn là phản dân chủ- cùng thuyền cùng ngộ với CSVN, lại còn tỏ ra yếu thế.
(1) Có người cho rằng Huy Đức chỉ là tay sai của CSVN, tung sách để đánh lừa và tô hồng CSVN hay nói láo về sự thật của lịch sử. Nói mà không có bằng chứng thì vô hiệu, và bị phản ứng bất lợi về trình độ trí tuệ của kẻ phát ngôn. Ví vậy đã nói thì phải chịu khó lý luận, phản biện bằng những tài liệu khả tín. Hành động nầy trở thành tích cực đóng góp cho đại cuộc.
Tôi đã tìm nhiều bằng chứng để chứng minh rằng sách nầy có nhiều điểm sai về lịch sử cận đại- cám ơn Đức Huy. Chửi bới TG là hạ sách vì ông nầy chỉ là nhà làm báo, chỉ sử dụng những tài liệu hiện có của giới truyền thông CSVN. Cám ơn vì Đức Huy đã cho toàn dân VN thấy cả một bức tranh láo khoét truyền thông, văn hoá, chính trị,... của kẻ thắng trận.
Wednesday, 19 December 2012
LÊ VẠN THẮNG NẦY LÀ ĐỨA NÀO - TỰ KHOE KHÔN HƠN THIÊN HẠ - SAO KHÔNG NHÀO RA HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ ??? ĐỊNH HÔ NÀO "HẢI NGOẠI THỨC" CANH CHO NHỮNG THẰNG "CU VIỆT CỘNG NGỦ" CHỨ GÌ ?- SẴN SÀNG HỨNG PHÂN NHỮNG ĐỨA TRÁ HÌNH - KHÔNG CẦN BIẾT CHÚNG LÀ AI KỂ CẢ HUỲNH TẤN MÕM, NGUYỄN CON KÉT, HÀ SĨ PHU GÁNH PHÂN CÓ ĐÚNG KHÔNG ? HẢI NGOẠI KHÔNG PHẢI CHỈ CÓ HOÀNG GIAN HÙNG hay KHÓC NHÒE ĐÂU NHÁ !!!./- Mt68
1/ Đọc sách 'Những Năm Tháng Sôi Động Trên Đường Trường Sơn" mới thấy rõ âm mưu CSVN xâm chiếm miền Nam từ năm 1956 hay 1957. Đọc mới thấy rõ kế hoạch dân vận, địch vận, tình báo của địch rất hiệu quả, không ngu như một số phe ta quá chủ quan. Chính quá chủ quan tếu đã làm chúng ta mất nước.
Chúng ta phải biết địch để tránh lỗi lầm khi phải tranh đấu chính trị với CSVN hiện nay.
Sợ đọc sách địch là tiêu cực vì khó mà thắng địch trong trận chiến cuối cùng nầy, để rồi mất nước vào nạn Đại Hán. Đọc sách địch không có nghĩa là tin địch. Bị địch vận hay phản địch vận là do bản lãnh và trình độ của người đọc.
2/. Đọc 'Giọt Nước Trong Biển Cả" của Hoàng Văn Hoang mới biết được những dã tâm, bá đạo, sai lầm ... của Lê Duẩn, dẫn đến mất đất, mất biển cho TRC, cũng như những nổi đau đớn của toàn dân miền Nam do Y gây ra. Đọc mới thấy rõ những thâm cung bí sử của nội bộ CSVN.
Không đọc thì chỉ mù tịt như người ngồi đáy giếng. Buồn cười là còn ngồi dạy đời.
3/. Rất may là phe ta có rất nhiều trí giả vẫn còn quan tâm đến cứu quốc, vẫn im lặng và kiên nhẫn đọc rất nhiều tài liệu, sách vở của phe ta, HK, CSVN, ... ,để phân loại, đối chiếu, đánh giá sự kiện.
4/. Có vị khẳng định:
Chúng ta phải biết địch để tránh lỗi lầm khi phải tranh đấu chính trị với CSVN hiện nay.
Sợ đọc sách địch là tiêu cực vì khó mà thắng địch trong trận chiến cuối cùng nầy, để rồi mất nước vào nạn Đại Hán. Đọc sách địch không có nghĩa là tin địch. Bị địch vận hay phản địch vận là do bản lãnh và trình độ của người đọc.
2/. Đọc 'Giọt Nước Trong Biển Cả" của Hoàng Văn Hoang mới biết được những dã tâm, bá đạo, sai lầm ... của Lê Duẩn, dẫn đến mất đất, mất biển cho TRC, cũng như những nổi đau đớn của toàn dân miền Nam do Y gây ra. Đọc mới thấy rõ những thâm cung bí sử của nội bộ CSVN.
Không đọc thì chỉ mù tịt như người ngồi đáy giếng. Buồn cười là còn ngồi dạy đời.
3/. Rất may là phe ta có rất nhiều trí giả vẫn còn quan tâm đến cứu quốc, vẫn im lặng và kiên nhẫn đọc rất nhiều tài liệu, sách vở của phe ta, HK, CSVN, ... ,để phân loại, đối chiếu, đánh giá sự kiện.
4/. Có vị khẳng định:
"Tôi hoàn toàn không hiểu nổi vì sao trong hàng ngũ chúng ta vẫn còn những vị mang tiếng Đại úy, Thiếu Tá, Trung tá, Đại Tá, ở tù vC trên 8-10 năm mà vẫn ngờ nghệch như vậy? Viết và lách, không lẽ quý vị đó không hiểu thế sao? Vd tôi, nếu còn ở trong nước muốn phổ biến một tin cấm, thì tôi sẽ lách như thế này " thưa quý vị, một tên phản động đã dám nói thế này ( rồi tôi viết câu chửi đó ra). Kẻ phản động này thật đáng ở tù 3 năm". Đó, giả vờ chửi nhưng khéo léo đưa tư tưởng, câu chửi của kẻ đó công khai cho dân chúng biết.
Xin từ nay, một số vị cựu quân nhân, hãy thận trọng trước khi nhận mail ai đó rồi ngờ nghệch hớn hở fw đi, vô tình tiếp tay cho VC."
Thiển nghĩ vị nầy phải đầy đủ kiến thức để dạy một số SQ cao cấp là "ngờ nghệch".
Vì vậy trân trọng vị trí giả nầy giải toả một ít thắc mắc:
(1) Tại sao Huy Đức dùng danh từ ' tuẩn tiết' cho các vị tướng anh hùng của phe ta? Xin đọc kỹ:
Trong chương 1, Ba mươi Tháng Tư, Huy Đức đặt một tiểu tựa khiến người đọc ngỡ ngàng. Họ ngỡ ngàng vì biết tác giả là người trưởng thành từ bên kia nhưng dùng hai chữ Tuẫn Tiết đặt cho câu chuyện của các tướng lãnh bên này tự kết liễu đời mình trong ngày chế độ sụp đổ.
Các tướng lãnh như Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ hay Đại tá Đặng Sĩ Vinh lần lượt kết liễu đời mình trước sự chứng kiến của thuộc hạ hay vợ con dưới cái nhìn của Huy Đức là một sự tuẫn tiết.
Những người chấp nhận kết liễu đời mình như thế chỉ có thể dùng hai chữ “tuẫn tiết” chứ không thể có từ nào hay hơn.
Một điểm quan trọng nữa, Huy Đức viết: “Nhưng đấy vẫn chưa phải là những phát súng cuối cùng của cuộc chiến tranh. Nhiều quân nhân vô danh vẫn tìm đến cái chết trong những ngày sau đó”.
(2) Phải chăng tuẩn tiết phản ảnh sự chính nghĩa của Quân Cán miền Nam trong cuộc chiến tranh nầy?
(3) Phải chăng ' Chính Nghĩa Quân Cán miền Nam' là điều tối cần thiết để có đủ tư cách kêu gọi quần chúng đứng dậy cứu quốc trong giai đoạn cần thiết nầy.
(4) Phải chăng chúng ta phải đọc hết cuốn sách trước khi khẳng định một sự kiện?
Tôi tôn trọng quyền tự do ngôn luận của tác giả cũng như xin cám ơn vị nào đó đã bỏ thì giờ dạy đời cho chúng tôi.
(5) Xin mời đọc kỹ các ý kiến đọc giả hai phe, rồi tha hồ post cảm nghĩ của mình
Subscribe to:
Posts (Atom)