Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label CanhSatLeXuanNhuan. Show all posts
Showing posts with label CanhSatLeXuanNhuan. Show all posts

Thursday, 11 July 2013

BỐ LÁO

LÊ XUÂN NHUẬN LÀ ANH CÙNG CHA KHÁC MẸ VỚI TÊN HỀ LÝ TỐN - MỘT TÊN BAO XẠO TRƯỚC ĐÂY KỂ CHUYỆN PLEIKU ĐANG BỊ PHÁO KÍCH MÀ HẮN CÓ MẶT KHẮP MỌI CHỖ ĐỂ BẢO VỆ DÂN.../-Mt68
Luong Nguyen
5:47 AM (2 hours ago)
to DienDanCongLuantran_quy_canhHunghung_hanhthienmequocgiahanhcha.vy3842vychinguyen
Vietnamese
English
   
Translate message

Kính gởi : Ông Lê Xuân Nhuận

Tôi Nguyễn Công Lượng, Phó Quận Trưởng quận Hoài Nhơn, từ năm 1971-1973.
Nhận thấy những điều ông viết về “LIỆT SĨ” HUỲNH THỊ HIỀN, mà hồi đó chỉ gọi là “Vụ Huỳnh Thị Hiền” do Cảnh sát Hoài Nhơn gây ra mà chúng tôi Thiếu Tá Quận Trưởng Hoàng Lê Cường và Phó Quận Trưởng Nguyễn Công Lượng phải giải quyết cho êm thấm.
Những điều ông viết hoàn toàn bá láp, bố láo, tưởng việc đã qua không ai còn biết nên mới viết như vậy để tự khen ngợi mình và ngành CS. Bởi vì tôi không hề đón tiếp phái đoàn của các ông và dẫn các ông đến bệnh viện Bồng Sơn. Quang cảnh phố Bồng Sơn lúc ấy rất yên ổn, chúng tôi đang vận động dân chúng làm vệ sinh quét sạch đường phố. Cũng không hề sợ sệt ai cả. Ông quá tưởng tượng rồi bây giờ ngồi khoác lác hóa câu chuyện nghe thật buồn cười. Cũng có cuộc biểu tình nhưng chỉ trong một buổi là giải tán ngay.
Tôi sẵn sàng nói chuyện với ông về việc nầy qua email : luong92647@gmail.com hoặc số điện thoại (714)375.3867.

Nguyễn Công Lượng
11.07.2013

From: DienDanCongLuan@yahoogroups.com [mailto:DienDanCongLuan@yahoogroups.comOn Behalf Of Nhuan Xuan Le
Sent: Thursday, July 11, 2013 9:15 AM
To: undisclosed recipients:
Subject: [DDCL] (hồi-ký) Liệt Sĩ HUỲNH THỊ HIỀN


"LIỆT SĨ" HUỲNH THỊ HIỀN
KHI xe chúng tôi chạy ngang qua Quận Hoài-Nhơn (Tỉnh Bình-Định) thì tôi nhìn thấy trong số khẩu-hiệu giăng ngang qua đường cũng như treo trước các loại trụ-sở có một khẩu-hiệu:
Tinh thần bất khuất của liệt sĩ Huỳnh Thị Hiền bất diệt!
Quả đúng người con-gái ấy là cán-bộ cộng-sản thật.
Cái tên của thị gợi tôi nhớ lại câu chuyện ngày xưa.
*
HUỲNH Thị Hiền là dân Bồng-Sơn, Quận-lỵ của Quận Hoài-Nhơn, Tỉnh Bình-Ðịnh.
Việt-Cộng hoạt-động rất mạnh ở miền quê của nhiều Quận thuộc vùng ấy; và đã có cán-bộ xâm-nhập vào, cũng như đảng-viên và cơ-sở nằm vùng tại nội-thành.
Hiền là một trong số các phần-tử Việt-Cộng nói trên bị Cảnh-Sát Ðặc-Biệt phát-hiện, bắt giam để điều-tra.
Nhân-viên Ðặc-Cảnh Quận Hoài-Nhơn phụ-trách hỏi cung Hiền đã quá tay khiến thị từ-trần.
Xác thị được đưa vào bệnh-xá Quận sở-tại để bác-sĩ khám-nghiệm lập y-chứng-thư.
Ðúng theo nguyên-tắc, Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Tỉnh liền phái viên-chức Cảnh-Sát Tư-Pháp đến nơi lập biên-bản để chuyển trình hồ-sơ nội-vụ qua Toà Án Sơ-Thẩm hữu-quyền để tùy nơi đây xét xử các nhân-viên liên-quan; trong lúc đó các nhân-viên liên-quan đã được rút ra khỏi Quận đưa về chờ lệnh tại Bộ Chỉ-Huy Tỉnh.
NHƯNG, vì Huỳnh Thị Hiền là một Phật-Tử - Phật-Tử dưới chế-độ tự-do của Việt-Nam Cộng-Hòa - nên một tình-trạng bất-thường đã diễn ra.
Quận-Trưởng Quận Hoài-Nhơn đã hứa sẽ thỏa-mãn các yêu-sách của phe “tranh-đấu”, nhưng họ không chịu, đòi được trực-diện với các cấp cao hơn.
Ở cấp Tỉnh, họ cũng nhân vụ này gây áp-lực với Chính-Quyền, nhất là với Tỉnh-Trưởng, tại Thị-Xã Quy-Nhơn.
*
HỒI đó, tôi nghe nhiều người kể chuyện với lòng mến-phục đối với viên đại-tá Tỉnh-Trưởng sở-tại, nhờ ông đã giải-quyết ổn-thỏa một cuộc xuống đường của cả Phật-Tử lẫn các thành-phần dân-chúng khác, trong vụ một quân-nhân Hoa-Kỳ không biết vì lý-do gì đã nổ súng bắn chết một em bé Việt-Nam trên đường phố Quy-Nhơn.
Những người cầm đầu cuộc biểu-tình đã hướng-dẫn và hậu-thuẫn cho thân-phụ của em bé xấu số cứ giữ xác chết của con giữa đường, dưới ánh nắng hè gắt-gay, không chịu tự mình hoặc để cho bất-cứ ai mang đi, dù đến bệnh-viện hay là về nhà, để kéo dài tình-trạng khẩn-trương hầu gây căng-thẳng trong mối quan-hệ giữa người mình với người lính Ðồng-Minh.
Viên đại-tá Tỉnh-Trưởng đã dẫn viên đại-tá cố-vấn Hoa-Kỳ của mình cùng đi với mình.
Ðến nơi, viên đại-diện Chính-Quyền Việt-Nam vừa nhảy xuống xe, vừa chạy nhanh đến, vừa la lớn lên với giọng nghẹn-ngào:
Ðâu rồi, đâu rồi? cháu tôi đâu rồi?
Rồi không đợi ai có phản-ứng gì, ông đã ngồi thụp xuống đất, dang hai tay ra ôm lấy xác chết của em bé mà hôn, và phân-bua với mọi người:
Trời ơi, tôi cũng có một cháu bé ở nhà, cũng lứa tuổi này, cũng dễ thương như thế này; nếu cháu mà bị người ta giết chết oan-ức thế này thì tôi làm sao mà sống nổi đây!
Xong ông quay lại hỏi người đang níu cái xác trong tay:
Bác là gì của cháu đây?
Tôi là cha nó.
Thế là viên Tỉnh-Trưởng đưa một bàn tay ra nắm lấy cánh tay của người đàn ông:
Bác ơi, tôi thương cháu vô cùng, cho nên tôi thông-cảm với bác vô cùng về nỗi mất-mát lớn-lao này. Và tôi đã bắt ông đại-tá Mỹ Cố-Vấn của Tỉnh cùng đến đây với tôi, để bác bắt ông ấy nhận chịu trách-nhiệm về cái chết của cháu, và để bác bắt ông ấy phải làm sáng tỏ vụ này. Ðây, ông đại-tá Mỹ đây.
Người cha của em bé quay lại theo hướng mắt nhìn của viên Tỉnh-Trưởng thì thấy viên đại-tá Mỹ cũng đang ngồi bên cạnh mình.
Người Mỹ ấy nói, với giọng thành-khẩn, qua thông-dịch-viên, là rất hối tiếc về việc đã lỡ xảy ra, xin chia buồn với tất cả gia-đình em bé, xin bồi-thường cho song-thân nạn-nhân, đồng-thời hứa chắc là sẽ bắt đưa thủ-phạm ra trước pháp-luật để nghiêm-trị kẻ đã gây nên tai-nạn đau lòng này.
Viên Tỉnh-Trưởng nói dồn vào:
Ðấy, phía Hoa-Kỳ họ đã biết-điều như thế đấy, họ có bao che gì cho cấp dưới đâu mà lo. Phần tôi, tôi phải bảo-vệ đồng-bào mình chứ. Tôi sẽ đích-thân theo dõi vụ này cho bác và gia-đình.
Tiếp theo, viên Tỉnh-Trưởng rút bớt một tay ra, lấy khăn-tay lau mồ-hôi trên trán và nước mắt trên má cho người cha của em bé, rồi lau cả mồ-hôi trên mặt và tay của chính mình, đồng-thời ngước mắt nhìn trời, lắc đầu mà nói thêm:
Trời nóng như thiêu như đốt thế này, chúng ta không thể để cho cháu cứ tiếp-tục dang nắng mãi hoài, tội-nghiệp cho linh-hồn cháu; chúng ta phải đưa cháu vào chỗ im, đưa đến bệnh-viện hay về nhà bác là tùy ý bác, nhưng điều trước hết là phải lo cho cháu được mát-mẻ cái hình-hài...
Viên Tỉnh-Trưởng vừa nói vừa đứng dậy, ôm trọn xác chết của em bé trong tay mình, chủ-động kéo người cha của em bé cùng rảo bước theo, tiến đến và leo lên chiếc xe cứu-thương vốn đã đợi sẵn bên đường.
Xe cứu-thương mở máy, rú còi, chở các nhân-vật chủ-chốt trong cuộc rời khỏi hiện-trường.
Và đám biểu-tình tự-nhiên giải-tán vì không còn có chuyện gì để xúm tụm với nhau giữa đường...
*
THẾ nhưng, trong vụ Huỳnh Thị Hiền này, hẳn là không biết cách nào khác hơn, nên chính viên Tỉnh-Trưởng ấy đã nhờ cấp Vùng và Trung-Ương lo giùm.
Trung-Tướng Tư-Lệnh Vùng II Chiến-Thuật ủy cho Bộ Chỉ-Huy CSQG Vùng II giải-quyết vụ này.
*
GIÁO-HỘI Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhất địa-phương đỡ đầu cho các tổ-chức Thanh-Niên, Sinh-Viên & Học-Sinh, Gia-Ðình Phật-Tử, và các Khuôn-Hội gần+xa, xuống đường tranh-đấu bằng cách không cho khâm-liệm thi-hài nạn-nhân, thiết-lập bàn thờ ngay tại nhà-xác, bố-trí nam+nữ Phật-Tử túc-trực và tuyệt-thực tại nhà-xác và nằm phục-tang trên đường từ đó đến Quận-Ðường và trụ-sở Chi-Khu.
Họ giăng treo biểu-ngữ & bích-chương từ nhà-xác ra khắp các nẻo đường trong Quận và xuống đến một số Làng+Thôn xung quanh, dùng loa phóng-thanh liên-tục "tố-cáo tội ác" của cơ-quan an-ninh Chính-Quyền Việt-Nam Cộng-Hòa, đòi hỏi các cấp cao hơn phải đứng ra nhận trách-nhiệm và phải trừng-trị tối-đa những kẻ phạm tội, bồi-thường thỏa-đáng cho gia-đình nạn-nhân, v.v...
Cuộc xuống đường đã gây nên cản-trở không những cho sự lưu-thông của các giới dân thường mà còn cho cả hoạt-động cuả các cơ-quan Chính-quyền cũng như cho các cuộc hành-quân của Chi-Khu. Riêng với Cảnh-Sát Quốc-Gia, họ đã bao vây trụ-sở Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Quận, không cho một nhân-viên nào ra ngoài.
*
TÔI thấy một số Tỉnh-Trưởng & Thị-Trưởng quá sợ các giáo-hội và các chính-đảng.
Trong vụ Phật-Giáo này ở Bồng-Sơn, Chính-Quyền Tỉnh cũng có thái-độ giống như trong vụ Cao-Ðài trước đó ở Tuy-Hoà (Tỉnh Phú-Yên).
TÔI cùng với Đại-Tá Cao Xuân Hồng, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng II, đáp phi-cơAir America xuống sân bay Quy-Nhơn thì được viên Phó Tỉnh-Trưởng Tỉnh Bình-Ðịnh, đại-diện Tỉnh-Trưởng, và Thiếu-Tá Phan Quang Nghiệp, Chánh Sở Ðặc-Cảnh Tỉnh sở-tại, đón và dẫn đến một chiếc phi-cơ trực-thăng của Tiểu-Khu sở-tại mà đại-tá Tỉnh-Trưởng đã dành sẵn cho Phái-Ðoàn chúng tôi sử-dụng trong ngày.
Thế là chúng tôi bay tiếp đến Quận Hoài-Nhơn ngay.
Hẳn đã biết trước thế nào cũng có Phái-Ðoàn đến đây nên phe biểu-tình đã giăng biểu-ngữ ngay tại sân bay.
Viên Phó Quận-Trưởng, đại-diện Chính-Quyền Quận sở-tại, đón và mời chúng tôi lên một chiếc xe Jeep, và đi trước dẫn đường cho chúng tôi đến thẳng bệnh-xá là trung-tâm của cuộc phản-kháng kéo dài đã mấy ngày.
Ðám đông Phật-Tử đứng+ngồi giữa đường, hẳn đã biết tin có chúng tôi đến nên dãn ra hai bên đường, mắt nhìn gườm-gườm và tay dợm-dợm gậy-gộc, tạo thành hàng rào chờ đón chúng tôi, nhưng như chờ đón sứ-giả của kẻ tử-thù.
Viên Phó Quận-Trưởng nhìn vào số người có mặt bên trong nhà-xác, đúng hơn là một căn phòng nhỏ hẹp, nói lớn:
Ðây là các vị lãnh-đạo Cảnh-Lực Vùng II từ Nha-Trang ra, bà-con thân-nhân của cô Hiền có thỉnh-nguyện gì thì cứ trực-tiếp đạo-đạt lên với họ, Ðịa-Phương chúng tôi đã làm hết nhiệm-vụ rồi.
*
CHÚNG tôi tiến vào bên trong.
Mọi người lặng yên.
Giữa phòng là một quan-tài đã đậy nắp xong.
Tuy làm ra vẻ không chú ý nhiều nhưng chúng tôi vẫn liếc nhìn thật kỹ để thấy rõ là họ đã tẩm-liệm thi-hài ấy rồi. Chắc họ nhượng-bộ bước này vì xác đã bắt đầu bốc mùi.
Phiá trong là một bàn thờ, tầng trên là tượng Ðức Phật và ảnh Ðức Quán-Thế-Âm, tầng dưới là bàn thờ của nạn-nhân.
Chúng tôi rất đỗi sửng-sốt đến lặng cả người khi thấy bức ảnh phóng lớn chụp rõ chân-dung của người con gái đang nằm ngửa mặt, không biết trên giường trong phòng tạm-giam, hay tại bệnh-xá, hay trong nhà-xác, chỉ thấy cả một khối lớn chất bọt xà-phòng lẫn với nước miếng, nước đờm đùn lên thành một bong-bóng che thấu nửa trán, lấp mũi, hai bên má, cằm, và xuống dưới cổ cô-ta.
Chắc là chết rồi mà còn sủi ra.
Nhìn bức ảnh này, ai mà không thấy thương xót cho người trong ảnh, đồng-thời căm-tức kẻ đã khảo-tra cô-ta.
Chừng thấy chúng tôi quả đã xúc-động trước bức ảnh ấy, nhiều người liền oà lên khóc vật-vã quanh nắp quan-tài.
Rồi có một tiếng hô lớn: “Ðả-đảo ác-ôn giết hại dân lành!” Và tiếng đám đông hô theo“Ðả-đảo!”
Rồi nhiều khẩu-hiệu khác nữa, giọng đầy phẫn-nộ, căm-thù. Không-khí sôi sục hẳn lên.
ÐẠI-TÁ Hồng chưa biết xử-trí ra sao thì tôi đã nghĩ đến việc đánh vào tâm-lý đồng-thông tín-ngưỡng của họ, lặng-lẽ tiến đến bàn thờ, rút lấy mười hai cây nhang, châm vào ngọn nến thắp lên, đưa cho đại-tá Hồng sáu cây, rồi đưa tay ra hiệu cho mọi người chú ý, nói lớn cho mọi người đều nghe:
Mời đại-tá đại-diện Vùng II dâng hương trước bàn thờ Phật.
Đại-Tá Hồng làm theo tôi, đưa nhang lên trán, lâm-râm cầu-nguyện, vái ba vái dài, xong cắm một nửa lên bàn thờ Ðức Thích-Ca.
Mọi người tự-nhiên im lặng và đều hướng về bàn thờ, quan-sát hành-động của chúng tôi.
Xong tôi nói nhỏ với Đại-Tá Hồng, và kéo ông ra phía trước quan-tài:
Mình hãy đứng trước áo-quan mà vái, đại-tá cầu-nguyện vài lời để chinh-phục thiện-cảm của mọi người, xong sẽ nói chuyện với cha+mẹ của cô ta.
Và khi chúng tôi đã đứng trước hòm, tôi nói lớn: “Chúng tôi đã lễ Phật xong, bây giờ chúng tôi thắp nhang cho cô Huỳnh Thị Hiền”, rồi nói với mấy thiếu-niên chít khăn tang, áng chừng là em của cô-ta:
- Thôi, các cháu khỏi phải lạy trả!
Tôi thấy mấy em nhìn nhau, rồi nhìn mấy người lớn tuổi, và mấy người này nhìn qua một ông có vẻ là vai bác trong Khuôn-Hội hay Quận Giáo-Hội, nhưng không thấy họ nói gì.
Chúng tôi đưa nhang lên cao.
Ðại-tá Hồng nói lớn, đại-ý chúng tôi là cấp chỉ-huy Cảnh-Sát Quốc-Gia và Cảnh-Sát Ðặc-Biệt tại Vùng, đại-diện Trung-Ương, và nhân-danh Vùng, đến đây đáp-ứng nguyện-vọng của đồng-bào. Nhưng việc trước hết là chúng tôi xin nghiêng mình trước linh-cữu của người đã khuất, xin hứa với vong-hồn cô Huỳnh Thị Hiền là chúng tôi sẽ đưa những ai có hành-động sai+trái ra trước pháp-luật, và xin cầu-nguyện cho hương-linh của cô sớm được tiêu-diêu nơi miền cực-lạc...
Chúng tôi vái dài mấy cái thì thấy các em thiếu-niên, rồi cả một số người lớn, vái trả chúng tôi.
Tôi liếc qua Đại-Tá Hồng thì ông cũng liếc qua tôi, thấy được thuận-lợi rõ-ràng.
Lên cắm nhang vào lư hương của cô-ta xong, tôi hỏi ai là song-thân của cô Hiền, xin mời tiếp chuyện với đại-tá Vùng.
Ðứng trước bàn thờ và cạnh quan-tài, người cha cùng với một số thân-nhân cũng như đạo-hữu của cô-ta, lúc này đối-đáp có vẻ hòa-dịu hơn, mặc dù lời-lẽ đứt quãng vì những cơn nấc, nước mắt nước mũi đầm-đìa.
Ðại-tá Hồng ngỏ lời chia buồn với tang-gia, nhắc lại các lời đã hứa, và rút trong túi áo ra một phong bì dày, đặt lên bàn thờ, nói là để góp một phần nhang khói cho cô-ta, xong tỏ ý tiếc là phải về ngay nên không dự được đám tang.
Tôi liền hỏi tiếp tang-lễ cử-hành vào ngày+giờ nào.
Họ tính với nhau và nói hẳn ngày và giờ đưa ma.
*
THẾ là chúng tôi đã đạt kết-quả.
Chôn cất tức là chấm dứt triển-lãm bức hình oan-nghiệt; và ngay liền đây, khi đã biết chắc là sẽ chôn cất thì còn tụ tập biểu-tình làm gì.
Trật-tự đương-nhiên sẽ được vãn-hồi.
Trên đường trở ra sân bay, chúng tôi không còn bắt gặp ánh mắt đầy ác-cảm như trước đó của đám đông đã bắt đầu tản-mác dần.

(Trích cuốn "Cảnh-Sát-Hóa")

Monday, 25 March 2013

TRƯỚC TIÊN CẦN TÌM SỰ THẬT Ở LÊ XUÂN NHUẬN - CÓ PHẢI LÊ XUÂN NHUẬN LÀ ANH CÙNG CHA KHÁC MẸ VỚI LÊ VẠN TỐNG (LÝ TỐNG) KHÔNG ??? HẢI NGOẠI ĐANG ĐỐI PHÓ VỚI HUỲNH NGỌC CHÊNH và HÀN GIAN TRẦN LỆ TUYỀN - CŨNG NHƯ HUY ĐỨC và NGUYN ĐẮC KIÊN ... SỰ THẬT SẼ HIỆN RA NẾU NHIỀU NGƯỜI CÙNG TÌM KIẾM SỰ THẬT ./- Mt68



HÀN GIAN TRẦN LỆ TUYỀN

 


Tiếp theo lời của Hoành Sơn tôi xin trích dẫn dữ kiện về Trần Đăng Sơn trong cuốn sách "CẢNH-SÁT-HÓA - Quốc sách yểu tử của VNCH" của Lê Xuân Nhuận, nguyên Giám-Đốc Đặc-Cảnh (An-Ninh & Phản-Gián) của Việt-Nam Cộng-Hòa tại Vùng II Chiến-Thuật và Quân-Khu I từ 1965 đến 1975 như sau:

Hai cựu-thiếu-tá Công-An VC:
Trần Quốc Dân và Trần Đăng Sơn


TRONG số các hồi-chánh-viên ở gần Đà-Nẵng, tôi đã chú ý đến một số ít, trong đó có Trần Quốc Dân và Trần Đăng Sơn Họ nguyên là hai thiếu-tá Công-An Vì hai cơ-quan của Việt-Cộng - Tỉnh Quảng-Nam/Đà-Nẵng và Liên-Khu V - đóng chung trong một mật-khu, và Liên-Khu V cũng có hoạt-động nhắm vào các đối-tượng Việt-Nam Cộng-Hòa và Đồng-Minh tại Thị-Xã Đà-Nẵng và các Tỉnh Quảng-Nam & Quảng-Tín, nên Dân và Sơn tuy thuộc Tỉnh-Ủy Quảng-Nam/Đà-Nẵng mà cũng đồng-thời làm việc với Liên-Khu-Ủy Liên-Khu V

Sau khi nhận được tin-tức Việt-Cộng đã tái-móc-nối Trần Quốc Dân và Trần Đăng Sơn, tôi đã quyết-định tranh-thủ hai phần-tử này để sử-dụng họ làm tình-báo-viên nhị-trùng phục-vụ cho ta Trong công-tác này, tôi phải đích-thân nói chuyện với họ, để họ thấy rõ tầm quan-trọng của vấn-đề hơn, và yên tâm về giới-chức cầm-nắm họ trong Chính-Quyền Quốc-Gia hơn

NGƯỜI tôi tiếp-xúc đầu tiên là Trần Quốc-Dân Dân tỏ ra rất am-tường công-tác gián-điệp, và đã vui-vẻ nhận lời cộng-tác với tôi

RIÊNG Trần Đăng-Sơn thì tôi còn đang đắn-đo, vì tình-trạng gã rắc-rối hơn Dân Có tin nội-tuyến cho biết là Sơn thi-hành kế-hoạch trá-hồi, chứ không tự-ý ly-khai. Về vùng Quốc-Gia, Sơn đã gia-nhập vào nhiều tổ-chức và giao-tiếp với nhiều phần-tử thân-Chính cũng như đối-lập tại địa-phương - Việt-Nam Quốc-Dân-Đảng, Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhất, Lực-Lượng Hòa-Hợp Hòa-Giải Dân-Tộc, ký-giả, Hội-Viên Hội-Đồng Tỉnh, v.v... - trong đó gã chiếm được nhiều cảm-tình và gây được nhiều uy-tín, điều khiến cơ-quan an-ninh dè-dặt khi muốn chính-thức đề-cập một vấn-đề gì mà họ có thể tố ngược là hù dọa họ làm họ cảm thấy bất-an!


SAU vụ Hoa-Cộng tấn-công Bắc-Việt vào ngày 17-2-1979, Việt-Cộng chọn riêng 140 tù-nhân chính-trị mà chúng cho là nguy-hiểm nhất, từ Thành-Phố Đà-Nẵng, các Tỉnh Quảng-Nam (gồm cả Tỉnh Quảng-Tín cũ), Quảng-Ngãi, và cả các Tỉnh phía trong, đưa lên cô-lập tại Trại "Đồng-Mộ" , là một trại bí-mật chúng mới dựng lên cho mục-đích này, ở sâu trong rừng phía Bắc của Tỉnh Quảng-Nam Tôi là một trong số tù đặc-biệt này

NGAY từ đêm đầu đến đây, 24-4-1979, tôi đã nghe tiếng của một bạn-tù lớn giọng công-kích Việt-Cộng phát ra từ buồng sát trong buồng tôi. Vì ở chung với những người mới gặp lần đầu, chúng tôi chưa dám tỏ thái-độ gì, cũng không tiện hỏi gì về anh-ta Có thể vì biết tù ở trại này thuộc loại bất-trị, nên bọn cán-bộ ở đây thường chỉ báo-cáo xin lệnh cấp trên, chứ ít tự-động phản-ứng tức-thời trước các lời-lẽ và thái-độ chống-đối của tù. Một thí-dụ là đại-úy Nguyễn Văn Phượng, ở cùng buồng tôi, đã gay-gắt phê-phán Hồ Chí Minh; mặc dù về sau anh bị kiên-giam đến chết, nhưng lúc nghe anh mạt-sát lãnh-tụ của chúng, chúng chẳng đánh đập mà chỉ trình lên Trưởng Trại; sau đó tên này mới ra lệnh cho Đội họp phê-bình kiểm-điểm và lập biên-bản mà thôi Nhưng với người tù của buồng bên cạnh, thì có một hôm, trong cảnh mọi người cùng bị cấm tiệt thư-từ, tiếp-tế, viếng-thăm - cho nên không có thuốc-men từ ngoài gửi vào - bệnh-tình anh-ta trở nặng, người tù nói trên mới gào lớn hơn, vừa khóc, vừa đạp rầm-rầm, vừa kêu tên các lãnh-tụ Việt-Cộng từ Trung-Ương Đảng xuống đến Tỉnh Thị-Ủy mà chửi. Bọn cán-bộ Trại liền lôi anh-ta lên "cơ quan" ; đến khuya kéo về thì thân xác anh-ta đã nhũn mềm Lúc đó mọi người mới nhỏm dậy, bàn-tán xôn-xao; và tôi mới biết anh-ta là Trần Đăng Sơn

TUY nhiên, đa-số anh em tỏ ra căm-ghét hơn là xót-thương anh-ta

Tôi hỏi mới biết, sau ngày Đà-Nẵng thất-thủ, 29-3-1975, Trần Đăng Sơn đã ra công-khai, với quân-hàm trung-tá, và chức-vụ Phó Trưởng-Ty Công-An Việt-Cộng Tỉnh Quảng-Nam/Đà-Nẵng. Anh-ta được giao công-tác đại-diện Công-An Liên-Khu V và Tỉnh Quảng Đà, cầm đầu một nhóm đặc-nhiệm, trà-trộn với đồng-bào Miền Trung chạy trốn vào Sài-Gòn, để lùng bắt giải về ngoài này các phần-tử dân chính công quân mà anh-ta đã biết là "có nợ máu" với "Nhân-Dân"

Sau một thời-gian làm việc đắc-lực, Sơn bèn "biến chất" . Anh-ta lợi-dụng phong-trào vượt biển, đứng ra tổ-chức nhiều chuyến ra đi để lấy vàng bỏ túi riêng. Rốt cuộc, chuyến đi sau cùng trong đó có Sơn cùng đi, đã bị tàu của Công-An thuộc Bộ Nội-Vụ chận bắt ngoài khơi

Cứ theo Sơn kể thì anh-ta đã bị Việt-Cộng liên-tiếp nhiều tháng nện cho những trận nhừ-tử, vì tội phản-Đảng, chạy theo "Đế-Quốc Mỹ" và "Ngụy-Quyền Sài-Gòn" . Anh-ta nói rằng anh-ta đã ngầm báo tin cho nhiều nhân-vật Quốc-Gia trốn thoát; chỉ có những ai đã bị các cán-bộ khác trong nhóm bắt được mới bị giải về ngoài này mà thôi. Anh-ta cũng nói là đã chuyển-giao số vàng kiếm được cho các lực-lượng kháng-chiến chống-Cộng (mà vì bảo-mật nên thà chịu chết chứ không khai ra); đến khi bản-thân định đi tị-nạn nước ngoài, thì rủi bị bắt, hứng chịu đòn thù, nay bị liệt chung vào với "tù Ngụy nguy-hiểm" như thế này đây Trái lại, theo nhiều bạn-tù thì Sơn là tay cò-mồi, đóng kịch như thế để lừa anh em; không ai nên tin vào lời anh-ta

NGÀY 05-2-1960, số tù nguy-hiểm ở Trại "Đồng-Mộ" được dời về "Thôn 5" (là một Phân-Trại của Tổng-Trại "Tiên-Lãnh" tại Huyện Tiên-Phước, Tỉnh Quảng-Nam), cách-ly trong một Khu riêng, bên ngoài sơn trắng, nên được chúng tôi gọi là "Nhà-Trắng Thôn 5". Ở đây, chúng tôi được cho ra sân, bên trong vòng thành, làm lao-động nhẹ, nên có cơ-hội gặp mặt, chuyện-trò với nhau

TRẦN Đăng-Sơn tuy đã dậy được nhưng phải chống gậy và lưng bị còng; bạn-tù đặt tên cho anh-ta là "ông già Thảo-Nam-Sơn". Nhưng đa-số vẫn không chấp-nhận anh-ta là người của "Quốc-Gia" Bị ám-ảnh về điểm này, Trần Đăng-Sơn đã lân-la đến phân-bua với tôi. Tôi kể cho anh-ta nghe dự-tính của tôi đối với anh-ta từ trước 1975. Sơn liền kêu lên:

- Anh Nhuận! Sao anh ác thế? Sao anh không cho gọi tôi? Để tôi chính-thức được nhận là người của anh, của phe "Quốc-Gia" ; có phải giờ đây tôi khỏi phải chịu nỗi khổ tinh-thần vì bị anh em nghi-kỵ, nhục-nhã như thế này không? Thà tôi bị chúng giết chết như anh Trần Quốc-Dân, còn hơn!

Nghe nhắc đến Trần Quốc-Dân, tôi vội hỏi ngay:

- Anh nói: anh Dân... thế nào?

Sơn lắc đầu, buồn-bã trả lời tôi:

- Anh Dân bị chúng bắt được! Chúng đã xử-tử anh ấy, tại trường trung-học "Thọ Nhân" , bên này cầu Trịnh Minh Thế, ngay sau khi chúng vào được Đà-Nẵng, cứ-điểm cuối cùng của Miền Trung!

Trần Tiên Lãnh






Xin cám ơn Take2Tango dám đăng những bài động ổ CS, tuy chúng giấu mặt nhưng vây cánh chúng hùng hậu ở hải ngoại, nhờ mạng lưới nằm vùng dày đặc trong cộng đồng tị nạn và đặc biệt nhờ những độc giả ngây thơ, dễ tin các bài viết rất "chống Cộng" của chúng. Hàn Gian Trần Lệ Tuyền là một bằng chứng. Ông Trần Tiên Lãnh viết trong mục "Ý kiến của Bạn" phân tích rất đúng. Ông biết rõ chân tướng CS của y thị Hàn Gian Trần Lệ Tuyền. Nhưng ông chỉ đưa ra các câu hỏi gợi ý.
Trần Lệ Tuyền là vợ của Trần Đăng Sơn hiện ở một tỉnh lẻ gần Paris, nơi đặt ổ CS nằm vùng gồm bọn AgitProp trá hình bằng nhà văn, nhà viết báo, viết bình luận. Chúng trực thuộc A16 Bộ Công an, là bộ phận phản gián chuyên tung tin giả, thông tin giả, hình ảnh giả để bôi nhọ người quốc gia. Cặp Sơn-Tuyền được CS cho vượt biên qua ngã Hồng Kông đến Pháp hoạt động trên 20 năm trước. Trần Đăng Sơn xâm nhập các tổ chức chống Cộng tại Pháp làm công tác vừa tình báo vừa ly gián cộng đồng. Tổ chức cuối cùng mà Trằn Đăng Sơn xâm nhập là tổ chức Trần Văn Bá. Trước 75 cặp cán bộ nằm vùng Trần Đăng Sơn-Trần Lệ Tuyền gia nhập Việt Nam Quốc Dân Đảng ở miền Trung làm nội tuyến. Sau 75, cặp này chỉ điểm cho Công an bắt quân cán chính, đảng viên VNQDĐ đưa vào trại cải tạo Tiên Lãnh. Mấy năm trước trên Internet ờ California Trần Đăng Sơn bị các đảng phái hoạt động vùng Quảng Nam Đà Nẵng vạch mặt, nên nay hắn núp dưới đáy quần vợ hắn là Hàn Gian Trần Lệ Tuyền.
Do không được các cộng đồng quốc gia tin cậy Trần Đăng Sơn, nên 2, 3 năm qua chúng xuất hiện viết lách trên vài tờ báo Cộng đồng ở Pháp và ở Munchen (Đức) theo chỉ thị của cơ quan phản gián A16 Bộ Công an nhằm ly gián cộng đồng hải ngoại. Nhưng các báo này không phổ biến rộng, nay chúng đưa bài lên Internet và thành công phần nào gây hoang mang dư luận dưới những bài viết ký tên chung Hàn Gian Trần Lệ Tuyền rồi được Việt Thường, Trần Thanh, Tuấn Phan... tung hứng và được Hứa Vạng Thọ / Tin Paris mẹ hát con khen. Xin đọc kỹ phân tích của ông Trần Tiên Lãnh trên mục này.
Gần đây trên Blog của nhạc sĩ Tô Hải ở Saigon (tác giả Hồi Ký Của Một Thằng Hèn xuất bản ở California) trong mục Tuần ký số 8b, ông Tô Hải vạch mặt Việt Thường (người Tàu) tức Nam Nhân, tức Trần Thanh... là "đặc vụ hai mang" chuyên việc chửi sủa và chỉ điểm. Chửi sủa những nhà tranh đấu chống Cộng. Lâu nay nhiều người mắc lừa nhờ những bài "chống Cộng nẩy lửa" của tập đoàn Việt Thường.
Ý kiến tôi hôm nay không nhắm riêng vào Hàn Gian Trần Lệ Tuyền (đọc bài ông Võ Văn Ái phân tích là biết ngay tim đỏ của y thị), Việt Thường, Trần Thanh, Tuấn Phan... mà những ai có chút suy nghĩ đều thấy cái đuôi man trá Việt Cộng qua các bài chúng viết. Chỉ ngồi "đọc" và "trả lời" bài chúng viết thì còn thì giờ đâu cho việc chống Cộng Việt và Cộng Tàu ?! Vấn đề tôi thắc mắc là tại sao những tên nằm vùng CS này lại được TinParis của Húa Vạng Thọ đăng tải bằng chữ đỏ ? XIN HÃY CẤP TỐC ĐẶT VẤN ĐỀ HỨA VẠNG THỌ LÀ AI ? TINPARIS ĐANG LÀM CÔNG TÁC GÌ DƯỚI CÁI "MÁC" CHỐNG CỘNG (nhưng lại nhiệt liệt chống người quốc gia, chống các đảng phái quốc gia) CỦA HỌ HỨA LÈO ???
Hoành Sơn


http://groups.yahoo.com/group/PhoNang/message/67083

Friday, 17 August 2012

 
LÊ XUÂN NHUẬN CÀNG VIẾT CÀNG LỘ NGU XUẨN THÊM- LÀM NHƯ CẢ PLEIKU CHỈ CÒN CÓ MỘT MÌNH HẮN - 2 CÂU RẤT Ư LÀ XỎ LÁ : MÁY BAY TA DÙNG "SÚNG XAY LÚA" ( ĐẠI LIÊN 6 NÒNG?)  BẮN THEO DÂN?- CHỖ NÀO CÓ HỎA TIỄN VC NỔ LÀ HẮN TỚI NGAY ??? LÁO 100%./- Mt68
 
2012/8/14 Nhuan Xuan Le <lechannhan@yahoo.com>
 


Pleiku, TẾt MẬu-Thân
 
 
TỐI ấy là tối cuối năm âm-lịch Đinh-Mùi, mọi người chuẩn-bị đón giao-thừa mừng Tết Mậu-Thân (1968).
Trung-Tá (sau này là Đại-Tá) Cao Văn Khanh, Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, lái xe chở tôi cùng đi quan-sát tình-hình Thị-Xã Pleiku.
 
Khanh rất chú-trọng vấn-đề an-ninh & tình-báo nên đi đâu khắp Vùng II ông cũng kéo tôi cùng đi với ông.
 
VÀO khoảng 10 giờ, chúng tôi đang đi trên đường Hoàng Diệu thì thấy ở hẻm xuống suối, đối-diện cư-xá của Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Pleiku, thấp-thoáng có vài phần-tử mặc đồ nhà-binh nhưng mũ và giày không đúng kiểu-cách, lại có cử-chỉ thập-thò khả-nghi – vì nhằm tất-niên mà vào thời-gian ngưng bắn, đáng lẽ ăn-mặc chỉnh-tề, đi-đứng đàng-hoàng – nên Khanh gọi máy cho Ty sở-tại bảo phải tăng-gia tuần-phòng.
Liền đó, Khanh đưa tôi về nhà tôi, ở đường Hai Bà Trưng, nói là tôi có chuyện buồn – tôi vừa mới mất một đứa con trai – nên về nhà nghỉ, để ông đi tuần một mình.
 
Lát sau, tôi nghe một tiếng nổ lớn, rồi nghe máy gọi, có tiếng em tôi ú ớ kêu tôi.
Tôi mở máy nghe, chỉ nghe em tôi hổn-hển la lên là “nó ôm em! nó tấn-công em!”
Em tôi là Lê Văn Vọng, học-sinh, từ Huế lên thăm, được tôi cho tạm nghỉ lại tại Phòng Liên-Lạc, thuộc khu cư-xá CSQG ở đường Hoàng Diệu, xéo qua địa-điểm hồi nãy có mấy bóng người khả-nghi.  Trong phòng có máy vô-tuyến thường-trực và đèn điện sáng suốt đêm.
Tôi vội ra xe, gọi thêm bác Vững, tài-xế, ở nhà kế bên, lái chạy đến với em tôi.
Thì ra, một chiếc xe-tăng của ta chạy đến chỗ đó thì bị một quả B-40 của Việt-Cộng bắn trúng; một trong số các binh-sĩ trên xe bị phỏng cả người, nhảy ra, thấy có ánh đèn trong phòng em tôi nên nhảy xổ vào, đau quá nên ôm em tôi để xin cứu chữa.  Em tôi lại tưởng anh là Việt-Cộng nên gọi tôi, cầu-cứu.
Khi tôi đến nơi thì xe Cảnh-Sát, đậu sẵn trong khu cư-xá, đã chở người lính ấy đi bệnh-viện rồi.
Tôi đưa Vọng về nhà tôi.
 
Giữa đêm, bắt đầu qua ngày mồng một Tết Mậu-Thân, bỗng nghe súng nổ rền trời.  Tôi gọi cả máy vô-tuyến lẫn máy điện-thoại nhưng không nghe Trung-Tá Khanh hay một ai khác trả lời.  Tôi cũng không liên-lạc được với Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Pleiku.
Tôi gọi máy vô-tuyến hỏi Quân-Đoàn II thì được biết là Việt-Cộng đã tấn-công vào Thị-Xã Pleiku qua ngả Trà-Bá và đồn-điền cao-su. 
Rồi thì súng nổ gần hơn, và nhiều hướng hơn, và ngay cả trong nội-thành, không xa nhà tôi. 
 
Tôi bèn nhắn gọi nhân-viên của Ban Hoạt-Vụ – là Ban duy-nhất, trong số đông-đảo các Sở, các Phòng tại Nha Giám-Đốc Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II, có khả-năng và kinh-nghiệm xông-xáo chống Cộng tại trận-tiền – cùng với phụ-tá của tôi là Biên-Tập-Viên (sau này là Thiếu-Tá) Nguyễn Văn Độ, Trưởng Ban Hoạt-Vụ là Thẩm-Sát-Viên Ngô Văn Quận, đến tập-trung tại nhà tôi, để từ nơi đây hoạch-định các hoạt-động cấp-thời.
Nhân-viên đi thám-sát báo-cáo về là địch đã tấn-công vào tư-thất của Trung-Tá Giám-Đốc Cao Văn Khanh, và trụ-sở của Phòng Cảnh-Sát Tư-Pháp Pleiku ở bên kia đường, cũng như nhắm vào doanh-trại của Đại-Đội Vận-Tải, vòng đai trụ-sở BCH Tiểu-Khu, v.v...
 
LÚC trời vừa sáng, tôi đến gặp Trung-Tướng Vĩnh-Lộc, Tư-Lệnh Quân-Đoàn II/Vùng II Chiến-Thuật, tại tư-dinh của ông ở giữa Thị-Xã Pleiku, để báo-cáo về việc mất liên-lạc với Trung-Tá Cao Văn Khanh.
Tướng Lộc bảo tôi:
– Anh là Trưởng Ngành Cảnh-Sát Đặc-Biệt của Vùng, tôi ra lệnh cho anh phải đích-thân dùng mọi cách để tìm cho ra trung-tá Giám-Đốc của các anh.
 
Tôi về lập ngay một toán vũ-trang, nép sát lề đường tiến đến phía nhà của Khanh.
Tiếng súng giao-tranh vẫn còn nổ giòn.  Đạn réo ngang tai, những lằn đạn lửa xẹt ngang trên đầu.  Chớp lóe, khói bốc lên thành từng cột mây đen.  Thỉnh-thoảng có bóng một vài quân-nhân chạy vụt qua đường.
Một viên thiếu-úy Bộ-Binh trẻ tuổi đẩy tôi vào sau một trụ xi-măng to lớn, bảo tôi nấp đi kẻo mặc áo trắng [CSQG hồi đó mặc áo trắng cụt tay, quần dài xám-xanh] thì địch dễ nhắm bắn hơn; xong anh nương theo đường mương, ra đến ngã ba, vừa nhảy lên đường thì bị một tia lửa súng-bắn-lửa của bạn liếm thui ngay.
 
Tôi cùng Độ, Quận, và các anh+em tiến vào trong sân nhà Khanh. 
Rải-rác có mấy xác chết của Việt-Cộng.  Trên các miệng hầm cá-nhân dọc sát hàng rào phía đường và hai bên sân, có nơi có xác của một nhân-viên Cảnh-Sát, có nơi có xác của một Việt-Cộng nằm đè trên xác của một cảnh-viên.  Thế là đã có đụng-độ trong này từ giữa đêm qua.
Chúng tôi ra cuối vườn sau, dò dấu ngụy-trang thì kiếm thấy hầm trú-ẩn của Khanh.  Cả hai vợ+chồng vẫn còn nằm yên dưới đó; riêng Khanh bị thương vì mảnh lựu-đạn sau mông.  Chúng tôi đưa Khanh đi nhà thương.
 
MẤY ngày sau, có lệnh dùng đủ mọi cách để diệt, chừng hai đại-đội Việt-Cộng vẫn còn bám nhau cận-chiến với chừng một tiểu-đội Biệt-Động-Quân trong đồn-điền cao-su nằm dọc gần đường Hoàng Diệu.  Hai bên đều ở trong thế tiến/thoái lưỡng-nan.  Kết-quả là đồn-điền cao-su đã bị bom đạn cùng xích xe thiết-giáp của ta san bằng.
Một số xác chết Việt-Cộng được đưa về sân vận-động cho dân-chúng xem.
Tôi dẫn Độ, Quận, và Ban Hoạt-Vu, lội chân vào đầm cao-su, moi tìm các loại vũ-khí – AK của địch cũng như Carbine của ta – từ dưới và giữa những thân cây dập-nát cùng với các loại quần+áo giày+mũ pha trộn xương+thịt và lấm-bết máu, bùn.
*
TUY yên ban ngày nhưng về ban đêm thì đêm nào Việt-Cộng cũng pháo-kích, và vẫn thỉnh-thoảng đưa Đặc-Công vào khủng-bố & phá-hoại trong Thị-Xã Pleiku.  Những quả hỏa-tiễn của chúng, dù nhắm rõ-rệt vào BTL Quân-Đoàn, Phi-Trường Cù Hanh, hội-quán “Phụng-Hoàng” – nơi giải-trí hằng đêm của sĩ-quan Quân-Đoàn II – nhưng cũng nhiều khi lạc vào nhà dân.  Đồng-bào ở nơi bị pháo, hoặc ở những nơi sợ sẽ bị pháo, kéo nhau chạy trốn qua khu khác trong bóng đêm; phi-công tưởng là Việt-Cộng nên dùng “súng xay-lúa” bắn theo.
*
Ngoài các đơn-vị tổng-trừ-bị – như Biệt-Động-Quân, đang đi hành-quân ngoài xa – tuy là có cả Quân-Đoàn, Tiểu-Khu, Chính-Quyền sở-tại, nhưng kể từ chiều tối ngày mồng một Tết, không có một quân-nhân Bộ-Binh nào, hoặc nhân-viên nào thuộc Ty Cảnh-Sát địa-phương, hoạt-động ban đêm bên trong Thị-Xã Pleiku.
 
TÔI liền tình-nguyện đích-thân đứng ra quan-sát và kiểm-soát tình-hình Thị-Xã suốt đêm.  Tôi thiết-lập một hệ-thống liên-lạc vô-tuyến với Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn II, Bộ Chỉ-Huy Tiểu-Khu Pleiku, và Trung-Tâm Hành-Quân cùng phi-hành-đoàn Không-Quân, cốt để cho tôi trực-tiếp nói chuyện với các phi-công đang bay trên không.
Mỗi lần có một hỏa-tiễn rơi xuống nơi nào là chúng tôi đến ngay nơi đó, vừa giúp tản-thương, cứu-hỏa, dọn-dẹp tạm-thời, vừa ngăn-ngừa Việt-Cộng và kẻ gian – nhất là đem lại an-tâm cho các nạn-nhân và đồng-bào xung quanh.
Việt-Cộng pháo-kích đều đều, đến nỗi chúng tôi có thể trông thấy ánh lửa lóe lên, gọi máy vô-tuyến báo tin, rồi đếm từng quả hỏa-tiễn trước khi đạn nổ vang lên.
Nhiều lần chúng tôi đã đến tại chỗ, nơi có những người dân bị phi-công nghi là Việt-Cộng, xác-nhận là dân của ta, để họ khỏi bị bắn lầm.
*
NHỚ lại quãng thời-gian ấy, chính mình bảo-vệ an-ninh cho Pleiku, thủ-phủ của Quân-Đoàn II – cũng như chính mình phục-hồi an-ninh cho Đà-Nẵng, thủ-phủ của Quân-Đoàn I (và vùng dân-cư trong toàn Quân-Khu I) sau này [xem Vùng I ] – lòng tôi tràn ngập niềm vui.
*
Chỉ cần có một ý-thức trách-nhiệm, quyết-tâm phục-vụ, nhất là tinh-thần dấn thân, dám hy-sinh, người nào như chúng tôi cũng có thể làm được những gì hữu-ích hơn, hơn là chỉ chờ lệnh Trên – mà quá nhiều khi không có lệnh Trên – hoặc chính Cấp Trên cũng không biết phải ra lệnh gì.
Riêng trong vụ Tết Mậu-Thân ở Pleiku, Biên-Tập-Viên Nguyễn Văn Độ và Thẩm-Sát-Viên Ngô Văn Quận đã cùng sát cánh với tôi, quần-quật suốt đêm – mà vẫn chu-toàn nhiệm-vụ ban ngày – cả một tháng trời như trên...