Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label BonPhanBoiTYNAN. Show all posts
Showing posts with label BonPhanBoiTYNAN. Show all posts

Wednesday, 30 June 2021

BÀI VIẾT NẦY ĐỂ ĐÁNG THƯƠNG NHƯNG CŨNG ĐỂ ĐÁNG ĐỜI CHO NHỮNG KẺ ĐỨNG NÚI NẦY TRÔNG NÚI NỌ - CHÍ TÀI, HOÀI LINH, PHI NHUNG, NGUYỄN CON KY ĐỀU LÀ BỌN SÂU BỌ CHỈ MƠ ẢO TƯỞNG MÀ PHẢN BỘI THỰC TRẠNG CỦA MÌNH./-TCL

VỀ VIỆT NAM , LẠI MUỐN QUA MỸ .Click image for larger version

Name:	download.png
Views:	0
Size:	286.3 KB
ID:	1819523  
 Trần đông Thành .

Tôi qua Mỹ với hai bàn tay trắng. Một cách nói tếu hơi châm biếm của người bạn là “Qua Mỹ với cái quần xà lỏn”. Tài sản xuất ngoại chỉ có chừng đó. Nghèo nàn và rách rưới. Mà cũng không có vải dư để mà rách nữa. Chỉ vỏn vẹn một mảnh quần vải ú đen bạc phếch!
Trong lúc đó tôi phải chống chọi với mọi xâm thực của xã hội.
Mướn nhà, học nghề, học Anh văn, giữ gìn sức khỏe. Trong thời gian 4 năm lưu lạc xứ người tôi đã làm qua các việc ngoài cái nghề khỏ đầu trẻ chuyên nghiệp như giao pizza, cắt cỏ, bỏ báo mercury, rửa chén nhà hàng, bán xăng..làm đủ mọi nghề và sau đó để dành được số tiền kha khá trong nhà bank. Tiền ký thác nhà băng có hai lẽ: một là dành tiền để phòng khi thất nghiệp có tiền thanh toán tiền mướn nhà, ăn uống, hai là có số tiền đúng tiêu chuẩn làm đơn bảo lảnh má tôi còn ở Việt Nam không có việc làm chỉ trông đợi tiền tôi gửi về trang trải nợ nần.

Một năm chờ đợi duyệt xét đơn má tôi được phái đoàn Mỹ chấp thuận cho phép qua Mỹ viện ODP. Mẹ con tôi rất sung sướng được đoàn tụ sau bao năm xa cách tưởng rằng không bao giờ gặp lại.
Ở Việt Nam qua Mỹ má tôi chỉ đem theo một bộ quần áo cũ kỹ nhiều chỗ rách mạn lại. Má tôi cho biết đây là bộ quần áo làm vườn hồi ba tôi còn sống. Và một cái nón lá má còn giữ 30 năm kỷ niệm đội che nắng che mưa lúc ra đồng làm việc không bị cảm nắng nhức đầu sổ mũi.

Trên đời này xét thấy không còn hạnh phúc nào bằng khi tôi có mẹ sống bên cạnh trong một mái ấm gia đình yên vui. Dầu công việc trong sở có nhọc nhằn và khó khăn tới đâu nhưng khi nghĩ tới mẹ, nhớ tới mẹ, tôi cảm thấy vui vẻ yêu đời, tích cực làm việc. Mọi ý nghĩ đen tối cực nhọc xua đi chỉ có hình ảnh tươi vui của mẹ hiền và những cử chỉ âu yếm hiền lành sống mãnh liệt trong trí óc và sự mong muốn của tôi.

Ngày nghỉ việc tôi đưa mẹ đi du lịch chỗ này chỗ nọ, không để khoảnh khắc rảnh rổi cho mẹ khỏi suy nghĩ vẩn vơ. Mẹ từ tâm rất thương mến bà con xóm giềng, bà hay kể tên những gia đình nghèo không cơm ăn áo mặc ở quê nhà để giúp đỡ kẻ khốn cùng, mẹ nói “Miếng khi đói bằng gói khi no”. Biết ý mẹ có tình tương thân tương ái” với đồng bào nghèo khó, tôi tiện tặn để dành tiền xếp vào bao thư đưa cho mẹ thoải mái làm việc thiện cho mẹ vui. Đóng phí tổn mở đài SABN cho mẹ xem tin tức Việt Nam. Mẹ thích nghe chuyện Tàu tôi mua về một chồng sách, nào Thủy Hử, Tam Quốc Chí, Xuân Thu Oanh Liệt, Đông Chu Liệt Quốc…mỗi tối tôi và con tôi thay phiên đọc cho mẹ nghe, mẹ con bình luận chuyện xưa tích cũ rất trìu mến và thú .

Bên ngoài, gia đình tôi có vẻ sung túc, ấm no đó là vì tôi khéo che dấu một sự thật bên trong. Tôi chỉ là người thợ xây cất nhà cửa làm công cho một người bạn. Đồng lương rất khiêm nhường. Có mẹ qua đoàn tụ tôi mừng nguyện làm bất kể giờ giấc, ngày tháng miễn là có nhiều tiền âm ấp vô túi mẹ là tôi sung sướng nhất đời. Không ngại công chuyện làm, vất vả tới đâu cũng quyết tâm làm cho bằng được. Việc khó cũng ráng học hỏi cho đến cùng để làm được. Mọi công việc làm hoàn tất tốt đẹp vì vậy anh chủ nhân thưởng công mỗi tuần

Nhưng ở đời mình muốn không qua trời muốn. Thời bây giờ kinh tế Mỹ suy sụp nạn thất nghiệp càng ngày càng gia tăng tôi cũng bị ảnh hưởng theo. Không gia chủ thuê thợ sửa nhà. Tôi bị nghỉ việc cả tuần mỗi tháng. Những lúc đó tiền lương kiếm sống thiếu hụt nhưng tôi không dám than, rán xoay xở bạn bè và tiền dành dụm khi đau yếu lấy ra đưa cho mẹ dằn túi cho vui vẻ.
Phần tôi chịu đựng bao điều cay đắng không dám hở môi sợ mẹ buồn. Nhưng thật ra điều lo sợ của tôi cũng không tránh khỏi tình cảnh “Mẹ tôi bị buồn rồi”.

Hàng ngày tôi đi làm xa nhà, mẹ ở nhà không có việc gì làm. Hết dọn dẹp nhà cửa đến lau chùi bàn ghế. Coi TV rồi xem báo. Một mình ở nhà, mẹ tôi đi ra đi vào thẩn thờ. Mở cửa trông ngóng con về nhưng có nhiều ngày phải làm cho hết việc, tôi biền biệt tới khuya mới về. Bạn già đề nghị ghi tên sinh hoạt trong hội người già mẹ tôi lại không biết lái xe nên không đi xa được. Láng giềng không có người đồng bào ta, ra đường chỉ thấy Mỹ, Mễ. Một điều tệ hại là bên cạnh nhà tôi lại là bà già Mỹ rất khó tánh, không thân thiện. Gặp mặt má tôi chào hỏi bà lại nhìn qua chỗ khác vẻ làm ngơ.

Mẹ tôi than phiền:
-Má cảm nghĩ bà Mỹ kế bên nhà mình không ưa nhà mình. Có lẽ mình là người Việt Nam? Asian.
Tôi bào chửa cho mẹ đổi ý:
-Không hẳn thế đâu má. Ở Mỹ người ta có luật nghiêm cấm kỳ thị màu da, chủng tộc đó má.
Nhưng mẹ xác định:
-Mặt bà ấy lúc nào cũng đâm đâm như mình ăn hết của của bà ta vậy.
-Nhưng đa số người Mỹ họ đều tốt phải không má?
Mẹ cười:
-Mong được như thế!
Một tối nọ mẹ tôi thố lộ tâm tư:
-Con lãnh má qua Mỹ 2 tháng nữa là đầy 3 năm, má thấy nhớ các em của con ở quê nhà quá! Má muốn nói với...
Tôi cướp lời:
-Má muốn về Việt Nam?
Mẹ tôi vẻ mặt hớn hở:
-Con đoán đúng ý má. Thiện à, má về Việt Nam nhen con!
Tự nhiên tôi nghĩ điềm không tốt:
-Má về thì được rồi nhưng bao giờ má qua lại Mỹ?
Mẹ tôi hân hoan:
-Một tháng má trở qua con đừng lo.
Tôi ngần ngừ:
Má về con lo giấy máy bay cho má về nhưng con nghe nói trong đài má đi quá 6 tháng nước ngoài thì thơì gian thi quốc tịch bị triển hạn.
Tôi doạ:
-Má mới có thẻ xanh mà đi ra khỏi Mỹ 6 tháng trở lên sẽ gặp nhiều khó khăn với sở Di trú khi trở lại Mỹ lắm đó!
-Con yên chí!
Nói cho qua chuyện. Về Việt Nam hơn một tháng rồi mẹ tôi vẫn chưa về lại Mỹ.
Tôi đã gởi 4 thư nhắc nhở ngày tháng ghi trong giấy máy bay round trip để về lại Mỹ, đến bây giờ đã trể 10 ngày, mẹ vẫn còn lưu luyến với con cháu bà con ở quê nhà.
Mẹ viết thư trả lời bày tỏ lòng sung sướng:
-Má về Việt Nam được má mừng lắm con ơi! Như má nói với con là ở Mỹ má buồn lắm. Ở Mỹ dù tự do nhưng buồn lắm! Tiếng Mỹ nói không thông….Không có việc gì làm để tránh buồn chán. Chung quanh không bạn bè thân thích. Chỉ một đài TV SABN nói tiếng Việt Nam nhưng có mấy tin nhạo đi nhạo lại, chán chết. Ăn rồi ngủ. Ngủ rồi ăn. Chán quá!

Đọc thư có mấy hàng chữ mà má tôi nhắc đi nhắc lại một cách ngán ngẩm “buồn” với “chán”.
Má tôi ca tụng khung cảnh huy hoàng ở Việt Nam:
-Mỗi sáng má xìa ra vài chục cho thằng Bê con Bé, con Xinh con Tốt con của chị hai con. Rồi con Tám, thàng Ích, Dậu, cu Tí, cháu đích cu Ngọc; chúng nó bu lại như ve reo mùa hè. Vui lắm!... Tuần rồi má đưa tụi nhỏ đi Cấp tắm biển vui ghê!. Má cũng vui nữa con ơi!
Mẹ kể trong thư ở Việt Nam mẹ vui lắm. Thư nhiều chữ “Vui” điệp ngữ, đọc thư tôi liên tưởng nguồn vui của mẹ mà vui lây, từ đó tôi có ý định để má ở lại quê nhà cho mẹ khuây khỏa. Mẹ vui là tôi vui. Tôi luôn luôn chìu ý mẹ…. Chị Sáu Hoa, tư Tụi, bảy Trà..nhiều, nhiều người nữa mẹ không kể hết, bà con mình gặp mẹ họ mừng vui như đi xem hội…

Vậy mà một năm sau mẹ tôi viết thư qua tả cảnh tình như một bài tường thuật xã hội:
-“Má học một bài học nhớ đời “Có tiền có tất cả”…..Bây giờ má tiếc đã về Việt Nam không chịu trở lại Mỹ….Con cháu, má có tiền khi ở Mỹ về thì chúng rà theo nườn nượt. Về quê ở lâu xài hết tiền chúng ít bén mảng đến… Hàng xóm cũng ít thân mật, lơ là với má vì họ xét đoán má cũng “nghèo” như họ… nhiều khi đi chợ đụng mặt họ không muốn chào hỏi má xã giao ….Má rất tiếc đã lầm chọn con đường về Việt Nam để sống!”
“….Giờ này má mới sáng mắt ra ở Mỹ tuy buồn mà cơm ăn áo mặc, nhàn nhã coi TV nghe ra dô có đầy đủ tin tức nóng hổi chớ đâu như Việt Nam bưng bít dân chúng mù mịt…Ở Mỹ dù chung đụng với người ngoại quốc nhưng nhà ai nấy ở..

Đọc thư chưa xong tôi biết má tôi đang tâm trạng buồn “khung cảnh” ở Việt Nam con cháu thờ ơ vì không vòi vĩnh được tiền bà ngoại, bà nội lúc ở Mỹ mới về, bà con lãnh đạm, thiếu cảnh tay bắt mặt mừng vì không nhờ vả gì được nữa.
Tôi còn nhớ lời thư của má nào bà Sáu TV biếm nhẻ “Tưởng con mẹ Phén giàu có gì ở Mỹ cho cam, đi Mỹ 2, 3 năm về nhà con mẻ cũng nghèo rớt mồng tơi.
Hứ! Vậy mà hoang hoang là Việt kiều! Xí!”

Thư sau má tôi cầu cứu SOS:
“Con làm sao giúp má trở lại Mỹ để má sống cho yên cuộc đời còn lại. Bi giờ má mới thấy sự hy sinh của con rất lớn. Con lo cho má từ A đến Z”.
Tôi chảy nước mắt khi đọc xong thư má vì hiện thời tôi đang thất nghiệp, lâm vào hoàn cảnh tiền bạc khó khăn, phải ở nhà share phòng với một người bạn thân. Không tiền lo dịch vụ di trú đưa mẹ tôi sang Mỹ lần thứ hai.
Đọc thư, bạn cảm xúc muốn giúp đỡ tôi:
-Má mày ý muốn qua Mỹ trở lại thì hãy giúp cho bà. Tao còn việc làm sẽ ứng tiền lo giấy tờ giúp mày.
Tôi mừng muốn khóc đang trong tình trạng chết đuối nắm được tấm ván:
-Cám ơn mày! Cám ơn mày! Má con tao nhớ ơn mày suốt đời! Mày cứu sống má tao lần thứ hai!





Tại phi trường San Francisco nhân viên an ninh đã từ chối không cho má tôi ra cổng, họ dẫn giải pháp luật sở Di trú của United States of America như sau:
-Bà có green card đi ra ở nước ngoài quá một năm không có xin re-entry permit chúng tôi không thể nhận bà vào nước Mỹ. Xin lỗi bà!

Thương mẹ hiện tình về và đi tiến thối lưỡng nan tôi khóc mướt, còn má tôi vừa khóc vừa năn nỉ nhân viên INS, một biến cố tang thương tại phi trường trông như cá lạc lõng trên bờ đê cạn nước, không tìm được chỗ nương thân và từ nay, mẹ tôi không bao giờ được may mắn có cơ hội qua Mỹ lần thứ hai.

Friday, 20 December 2019

ĐÁNG ĐỜI DUSTIN NGUYỄN CON CỦA XUÂN PHÁT Ở MỸ ĐÓNG PHIM NGƯỜI HÙNG NÓ KHÔNG CHỊU- NHỨT ĐỊNH VỀ XỨ VC ĐÓNG VAI CON CHÓ LIẾM KU CỘNG ... NAY BỊ VC CHO RA RÌA NÓ NHẢY DỰNG KÊU CẲN CẲN ....


BỌN MỌI RỢ PHẢN BỘI TỴ NẠN NẦY BAO GIỜ MỚI SÁNG MẮT??? VÂN SƠN DÙ CHÁU CỦA NTDŨNG MÀ CŨNG THÂN TÀN MA DẠI- GIỐNG NHƯ GS TẠ QUAN TÀI VỀ MỸ THAN PHIỀN VIỆT CỘNG NÓ CHÈN ÉP KHÔNG CHO HẮN TA DẠY NHIỀU GIỜ NHƯ CÁC GS VIỆT CỘNG CỦA CHÚNG - SAO TẠ QUAN TÀI NGU XUẨN, ĐẦN ĐỘN ĐẾN ĐỘ ĐỈNH CAO TRẺ CON NHƯ VẬY ???./-TCL

==============

Dustin Nguyễn về Vn kiếm ăn phải nhận quả đắng ê chề
Click image for larger version

Name: dustin_npht_mjqm.jpg
Views: 0
Size: 57.4 KB
ID: 1502030 
Thông tin về việc Dustin Nguyễn bị cắt vai diễn trong 1 bộ phim mới đây khiến dư luận xôn xao. Thực hư câu chuyện này ra sao vẫn còn phải chờ đợi trong những ngày tới thế như giá trị của Dustin Nguyễn đã không còn được coi trọng như hồi mới về Vn làm phim. Dưới đây là những thông tin cụ thể. Sau khi công ty New Arena và CGV đưa ra thông cáo báo chí giải thích về việc tại sao Dustin Nguyễn bị cắt vai trong phim mới, diễn viên Việt kiều tiếp tục 'phản pháo' khi cho rằng sự thật đã bị bóp méo.

Người đại diện cho Dustin Nguyễn cũng là vợ anh, nhà sản xuất phim Bebe Phạm khá bức xúc khi trao đổi qua điện thoại với phóng viên Thanh Niên vì cho rằng sự việc đang bị bóp méo và lật lọng.
Riêng Dustin Nguyễn khẳng định: “Theo thông cáo báo chí của họ vừa rồi, tôi muốn mọi người hiểu rõ tại sao tôi nhận số tiền này. Và nó là một trong những việc tôi cần phải làm trong hành trình này để đến mục đích tôi cần. Một lần nữa tôi xin nói, số tiền này không phải là số tiền tôi phải sống chết với nó nhưng lẽ phải phải được tôn trọng”.
Bebe Phạm cho biết: “Nếu bạn đọc kỹ, đây là Biên bản ghi nhận chứ không phải là Biên bản thỏa thuận giữa các bên. Theo đó, bên duy nhất đứng tên trong biên bản này là New Arena. Ngay từ phần mở đầu, biên bản đã nêu rõ: “Tôi, Nguyễn Lê Lan Anh, là đại diện theo pháp luật… quyết định việc thanh toán”. Phía Dustin Nguyễn không xuất hiện là một bên trong biên bản này ở phần nội dung. Đại diện của Dustin Nguyễn chỉ ký tên ghi nhận và nhận quyết định này của New Arena thay cho Dustin Nguyễn.
Nội dung chính của Biên bản ghi nhận này là ghi nhận việc New Arena căn cứ trên khoản tiền thù lao, thời gian để hoàn tất vai diễn cho dự án phim mà hai bên đã thỏa thuận trước đó và số ngày làm việc trên thực tế của Dustin Nguyễn để quyết định thanh toán tiền lương cho những ngày làm việc của Dustin Nguyễn. Không có bất kỳ nội dung nào trong Biên bản ghi nhận thể hiện việc các bên đồng ý giải quyết “tranh chấp” liên quan đến việc “giao kết và chấm dứt hợp đồng lao động". Việc nhận tiền lương cho những ngày đã làm việc của Dustin là quyền lợi đương nhiên của một người lao động, không có lý do gì để chối bỏ. Tuy nhiên, việc New Arena và CGV phủ nhận giao kết hợp đồng lao động của anh và cho rằng các bên không có trách nhiệm bồi thường các tổn thất về vật chất và tinh thần cho Dustin Nguyễn trong vụ việc này là không phù hợp với quy định của pháp luật.

Saturday, 24 February 2018

THỰC TÌNH MÀ NÓI HẢI NGỌAI RẤT VUI MỪNG HOAN HÔ VC GIẾT VIỆT KIỀU - GIẾT CHÚNG NÓ CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT BỌN NGƯỜI VÔ LƯƠNG TỴ NẠN RỒI QUAY VỀ LIẾM VÁI VC./-TCL

Việt kiều Gia Nã Đại về ăn Tết bị đâm chết, ai còn dám về?
Click image for larger version

Name: 1.jpg
Views: 0
Size: 40.4 KB
ID: 1180809  

VBF-Một gia đình Việt kiều Gia Nã Đại về quê ăn Tết. Tuy nhiên người Việt kiều Canada đã bị đâm chết. Sau khi đôi co với một nhóm được cho là côn đồ thì 4 người đã bị đâm.

Ông Võ Duy Đông trên giường bệnh. (Hình: *********)
KHÁNH HÒA, Việt Nam (NV) – Mưu tính trả thù đối thủ, nhóm côn đồ chặn nhầm nhóm gia đình một Việt kiều đi chơi Tết về. Sau một cuộc cự cãi, nhóm côn đồ rút dao đâm bốn người, trong đó có một Việt kiều bị đâm chết.

Chiều 23 Tháng Hai, công an tỉnh Khánh Hòa cho biết đang bắt giữ ông Phạm Thanh Khánh (23 tuổi) cùng ba nghi can khác, để điều tra vụ đâm chết ông Võ Đình Toàn (37 tuổi), quốc tịch Canada, và làm ba người bị thương.

Nói với truyền thông Việt Nam, ông Ngô Minh Thư, phó trưởng công an huyện Vạn Ninh, cho biết, bước đầu ông Khánh khai báo, hôm 22 Tháng Hai, ông với ba người bạn là Nguyễn Tấn Thành (24 tuổi), Trần Văn Toán (21 tuổi), và Võ Văn Thái (20 tuổi), cùng trú ở thôn Hội Khánh Đông, xã Vạn Khánh, huyện Vạn Ninh, xảy ra mâu thuẫn với một nhóm thanh niên nên chạy xe đi tìm.

Theo thường thuật của báo mạng, khi thấy nhóm ông Toàn ở xã Vạn Phước, huyện Vạn Ninh, đang đi chơi về thì nhóm ông Khánh chặn đường. Khi biết đã chặn nhầm “đối thủ” cần tìm, nhóm của ông Khánh ngỏ lời xin lỗi.

Tuy nhiên, hai bên xảy ra cãi vã rồi lao vào đánh nhau. Ông Khánh rút con dao mang theo trong túi quần tấn công nhóm của ông Toàn, ba đồng đảng còn lại nhặt đá bên lề đường lao vào ẩu đả.

Kết cục, ông Toàn bị đâm gục và chết trên đường đưa đến trung tâm y tế huyện Vạn Ninh cấp cứu. Các ông Phạm Quốc Đoàn, Nguyễn Minh Phú, và Võ Duy Đông bị nhiều chấn thương.

Ngay sau đó, nhóm hung thủ bỏ trốn khỏi hiện trường, nhưng nhiều giờ sau đến công an đầu thú.

Nằm trên giường bệnh với thương tích vừa được băng bó, ông Đông cho biết, gia đình với hơn chục người tổ chức đi chơi. Khi đang trên đường về nhà thì vô cớ bị nhóm thanh niên đi xe máy bao vây nên đã phản ứng.

“Tôi không hề mâu thuẫn với họ. Do họ chặn đường chúng tôi mới xảy ra ẩu đả,” ông Đông nói.

Theo gia đình, ông Toàn, quê ở Khánh Hòa, sang định cư ở Canada cách đây nhiều năm. Lần này, ông về quê ăn Tết thì gặp chuyện. (Tr.N)