Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label NguyenCongLuongQGHC. Show all posts
Showing posts with label NguyenCongLuongQGHC. Show all posts

Tuesday, 16 April 2024

 Mt68 Nhắn tin chia buồn cùng Bạn Nguyễn Công Lượng. 

Một Đồng Môn luôn gắn bó với Blog Mt68 ngay từ những ngày đầu- Xin nguyện cầu cho Hương Hồn Cụ Bà Thân Mẫu và Chị Dung hiền thê của Bạn Nguyễn Công Lượng sớm siêu thăng tịnh độ-/- Trần Cao Lãnh và Mt68

___________________ 

THƯ CẢM TẠ

Của Đồng Môn Nguyễn Công Lượng

ĐS 16- Nam Cali

 

Kính gởi : * Sư Minh Tâm và Tổ Đình Giác Lý  * Quý Thầy Cô Giáo   * Quý Bậc trưởng thượng  * Quý Hội Đoàn: - Tây Sơn Bình Định – Gia Đình Lại Giang – Hội Cựu Sinh Viên QGHC Nam California – Lớp VSAC ( Vietnamese Senoir Art Center) – Trung Tâm Sinh Hoạt Hoàn Nhiên – Trung Tâm Sinh Hoạt Chùa Điều Ngự - Quý Đồng Môn và Các Cháu 

 

          Tôi vừa trải qua 2 Đại tang của Vợ tôi là Nguyễn Thị Dung mất ở California và của Mẹ tôi là bà Thái Thị Nhu mất ở Hoài Đức, Hoài Nhơn, Bình Định, Việt Nam.

 

           Tôi đang cảm nhận sự mất mát người thân yêu của mình. Tôi rất hụt hẫng, trống vắng, cô đơn, đau buồn, nhớ nhung, nuối tiếc… khôn nguôi.

           Tôi quên hết bổn phận của mình trước quý vị đã thương yêu tôi và gia đinh tôi đã đến điếu tang, cầu nguyện, thăm hỏi, chia buồn…

           Được bạn Trần Đình Chi nhắc nhở nên nay viết thư nầy xin gởi đến quý vị với lòng biết ơn sâu xa và cảm tạ muộn màng. Xin quý vị và quý anh chị tha thứ cho những khiếm khuyết của tôi và gia đình tôi.

            Muôn vàn thương mến và xin cầu chúc quý vị luôn khỏe mạnh với cuộc sống an bình.

            Huntington Beach, ngày 16.04.2024

             Thay mặt tang gia.

             Nguyễn Công Lượng

Sunday, 11 December 2022

 QUA EMAIL NẦY CÙ HUY HÀ VŨ TỰ CHỨNG MINH CHO THẤY: HẮN LÀ MỘT TÊN MẤT DẠY THỨ 2 CỦA HÀ NỘI CÒN SỐNG (TÊN KIA ĐÃ CHẾT TỪ 1969) - CU VŨ SANH RA TỪ GIÒNG MÁU NHÀ THƠ CHÓ SĂN CHO BẮC CỤ *(Cù Huy Cận và Trần Huy Liệu vào Huế ép vua Bảo Đại Thoái Vị. Tháng 8/1945)- CHO NÊN HẮN ĂN NÓI KIỂU CHÓ HÀ NỘI CŨNG TỰ CẢM THẤY BÌNH THƯỜNG- NHƯNG ĐỐI VỚI DÂN CHÚNG MIỀN NAM NGHE CÂU PHÁT BIỂU CỦA CU VŨ ĐỐI ĐÁP VỚI LƯỢNG NGUYỄN NGHE THẬT KINH TỞM CHO THẰNG KHỐN NẠN CU VŨ - MỘT TÙ NHÂN MỌI RỢ VÔ LUÂN, VÔ LƯƠNG TÂM THÌ ĐÚNG HƠN./-Mt68 

________________


TRẢ LỜI CÙ HUY HÀ VŨ.

Trong bài viết của Cù Huy Hà Vũ : “Chủ tịch Hồ Chí Minh biết được về số phận học giả Phạm Quỳnh hoàn cảnh nào ?” gởi cho đài BBC ngày 5/10/2022. Chuyện mà Việt Nam ai cũng biết do Hồ Chí Minh ra lệnh cho cha ông là Cù Huy Cận cùng Trần Huy Liệu, Nguyễn Lương Bằng vào Huế ra lệnh cho Tôn Quang Phiết giết chết cụ Phạm Quỳnh và cha con cụ Ngô Đình Khôi năm 1945, nhưng ông cố tình viết bài để chạy tội cho Hồ Chí Minh và cha ông. Bài viết của ông có nhiều sơ hở nên đọc xong tôi nêu lên 3 vấn đề rất nghiêm chỉnh mong ông trả lời cho toàn dân Việt Nam:

 

1.      Hồ Chí Minh phải là tên Tàu Cộng Hồ Quang nên đã dùng tiếng Tàu quen miệng phải không ?

2.      Rõ ràng cha ông Cù Huy Cận, Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu trong một Ủy Ban được Hồ Chí Minh sai vào Huế để truyền lệnh cho Tôn Quang Phiệt giết cụ Phạm Quỳnh và cha con cụ Ngô Đình Khôi. Vì sự có mặt của Ủy Ban Trung Ương Chính Phủ Hồ Chí Minh đang ở Huế chẳng lẽ chính quyền địa phương Tôn Quang Phiệt không trình báo trước khi hạ sát cụ Phạm Quỳnh hay sao ?

3.      Tôi đã vào Google xem nhân thân của ông, tác giả bài viết như thế nào để đặt câu hỏi với ông tức Cù Huy Hà Vũ : Tiến sĩ, Luật sư, Họa sĩ, cán bộ 30 năm tại Bộ Ngoại Giao, tù nhân chính trị… nhưng bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt nhốt chỉ vì chơi đĩ (tên cô Quỳnh) trong một khách sạn. Nhưng được  đưa qua Mỹ với diện là “Tù nhân lương tâm” thì thật khôi hài cho nền tư pháp Hoa Kỳ và Quốc tế ?!

 

Ông đã không trả lời lịch sự và nghiêm túc những câu hỏi của tôi và sai với chủ đề. Do đó theo luật công bằng tôi có quyền tuyên bố ông đã đuối lý và thua cuộc.

 

Nhưng với tư cách là người Việt Nam với nhau tôi có mấy nhận định sau đây mong ông suy ngẫm để có thể trở thành một người Việt Nam chân thật :


1. Câu trả lời của ông về 3 vấn đề mà tôi đưa ra,ông viết : “Nếu có người nói Luong Nguyen lẫn bố Luong Nguyen cùng ngủ với một gái điếm mà không đưa ra bằng chứng thì bố con Luong Nguyen có tin không ?”

 

        Điều nầy cho thấy Cù Huy Hà Vũ thường ngủ với gái điếm, và chính cha con Cù Huy Cận và Cù Huy Hà Vũ cũng thường cùng nhau ngủ với gái điếm nên ông tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ mới đặt một câu hỏi rất “tự nhiên” hợp với “đạo đức cách mạng” mà không thấy ngượng ngùng. Ngày nay những việc tự nhiên như thế được dân chúng Miền Nam gọi là “tự nhiên như người Hà Nội”.

 

        Câu trả lời trên của Cù Huy Hà Vũ lại không có đạo đức và luận lý. Nó có thể phát ra từ một người vô học chứ tại sao phát ra từ một ông tiến sĩ luật và một nhà ngoại giao của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam luôn tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ ?!

 

          Ông Cù Huy Hà Vũ ơi ! người Việt Nam Chân Chính khác với người Cộng Sản ở chỗ biết nhìn nhận việc mình đã làm và nhận trách nhiệm, còn người Cộng Sản chỉ chối quanh cố nại bằng chứng và không nhận trách nhiệm.

 

-         Nếu thật sự Cù Huy Hà Vũ có ngủ với gái điếm thì CHHV phải nhận chứ đòi hỏi bằng chứng gì nữa ? chẳng lẽ CHHV đỏi hỏi phải có bằng chứng rằng thì là phải bắt tại trận có một cô gái trong phòng lúc nửa đêm trần truồng và đang cùng CHHV giao cấu chứ cái bao cao su trong thùng rác và hai người đã mặc quần áo thì đâu bắt tội mua dâm hay bán dâm được sao ?

-         Một người nói tiếng Việt giọng lơ lớ như người ngoại quốc và thường dùng chữ Tàu như “bất tất nhiên” thay vì nói “không nhất thiết phải làm như thế” thì không phải là tên Tàu khựa hay sao ?

-         Một Ủy Ban Trung Ương được HCM cử vào Huế thì xãy ra vụ giết chết cụ Phạm Quỳnh và cha con cụ Ngô Đình Khôi thì không phải là bằng chứng Trung Ương ra lệnh cho địa phương hạ sát người vô tội hay sao ?

 

Khi bà Dương Thu Hương vào Sài Gòn năm 1975 đã thốt lên câu nói “Một chế độ man rợ đã chiến thắng…” và sau đó người ta kể về những chuyện vô luân và vô đạo đức của tập đoàn đảng Cộng Sản đã gây ra cho dân chúng Miền Bắc trong đó có chuyện kể rằng những tay chân bộ hạ của “Bác Hồ” như Trần Quốc Hoàn và (có thể có cả Cù Huy Cận) đã ngủ với bà Nông Thị Xuân là vợ của “Bác” rồi thì ra tay giết chết bà ta thì tôi chỉ hoài nghi và không tin. Nhưng hôm nay nhờ ông tiến sĩ luật sư, nhà ngoại giao của nước CHXHCNVN là Cù Huy Hà Vũ mà tôi biết rằng bia miệng ngàn năm chắc không mòn !!!

 

Xin chào ông…

 

LUONG NGUYEN

11/12/2022

_______________________

*Đính kèm Email của Cù Huy Hà Vũ:

From: Cu Huy Ha Vu <cuhuyhavuvietnam@gmail.com>
Date: Sat, Nov 5, 2022 at 9:33 PM
Subject: Re: FW: Mời Cù Huy Hà Vũ Trả Lời Ý Kiến của chúng tôi đi !
To: Luong Nguyen <luong92647@gmail.com>

Nếu có người nói cả Luong Nguyen lẫn bố Luong Nguyen cùng ngủ với một gái điếm mà không đưa ra bằng chứng thì bố con Luong Nguyen có tin không?

Sunday, 4 December 2022

QUANH QUẨN CUỘC ĐỜI HƯ & THẬT./-Mt68

________________

Mt68: 

Huy Phương đã chết nhưng lúc còn sống cũng có vô số người ái mộ, nâng cao trật bậy: Lúc đó chúng tôi có theo dõi tìm hiểu Huy Phương và nhận thấy Huy Phương rất ta đây và phát biểu rất "lưng chừng" - cho đến khi Huy Phương gia nhập nhóm "Nghệ sĩ Hải Ngoại", có cả Doãn Quốc Sĩ do Vĩnh Hảo giựt dây đứng ra bênh vực Tuệ Sỹ trong vụ Khuôn Việt. Dựa vào các bài viết chúng tôi liệt Huy Phương vào Danh Sách Nằm Vùng làm lợi cho VC. Ngay sau đó chúng tôi nhận được PHẢN ĐỐI của Anh NC Lượng cũng là QGHC với nhau. Anh Lượng cho rằng Huy Phương là một NHÀ GIÁO KHẢ KÍNH, các anh lấy tin ở đâu mà dám kết luận Huy Phương là Nằm Vùng? Chúng tôi liền Forwards các bài 2 hàng của Huy Phương cho Anh Lượng đọc ... và sau đó Anh Lượng im lặng ... Một thời gian khá lâu sau, bỗng nhiên chúng tôi nhận được bài viết của Anh NC Lượng vạch trần và tẩy trừ Huy Phương khá tận tình vì Huy Phương đã đội Huỳnh Công Ánh lên đầu và gởi email trực tiếp MẠT SÁT NC Lượng không hề tiết kiệm chữ nghĩa của một gốc nhà giáo. Dĩ nhiên đối với NC Lượng kể như Huy Phương đã mất chỗ dạy không như trước kia NC Lượng đứng thẳng lưng bảo vệ Huy Phương là một "Nhà Giáo Khả Kính". Từ đó Huy Phương đã mất chỗ đứng trong lòng kính nễ vô biên của Anh Lượng.

Chuyện cũ rồi nhưng qua Bút Tích của Song Thao Canada, Đặng Văn Âu và Nguyễn Công Lượng QGHC. Chúng tôi mạn phép đi lại một chút chi tiết về Huy Phương từ chỗ tôn kính của NC Lượng đã tự bước xuống tận đáy địa ngục cũng do chính NC Lượng trực tiếp nhận diện chứ không do ai khác.

*Một anh trong chúng tôi (Mt68) tình cờ do một anh bạn Chủ Căn nhà cho con trai (Gái?) Huy Phương mướn ở vung Irvine, Cali- Vợ chồng Huy Phương ở chung với con tại căn nhà đó. Người chủ nhà đang chở anh Mt68 và ghé lại căn nhà cho thuê để ký giao kèo mới. Huy Phương nổ trước mặt anh Mt68, nói với chủ nhà " Chừng nào anh có ý muốn bán căn nhà nầy nhớ cho tôi ưu tiên mua nghe anh". Huy Phương nổ là vì Huy Phương đầu bạc trắng vô nghề nghiệp làm gì có tiền để mua căn nhà đó ít nhứt cũng 4,5 trăm ngàn. Nếu con của Huy Phương mà nổ như Huy Phương cũng có lý một phần nào? Còn Huy Phương trắng tay mà nổ khơi khơi như thế đúng là tâm tính cố hữu của con người Huy Phương, bọn láu cá đã tôi ông ta thế đấy./-TC Lãnh

____________________

HỒI ÂM THƯ CỦA ANH NGUYỄN CÔNG LƯỢNG.

Anh Nguyễn Công Lượng thân mến,

Tình cờ đọc được bài viết của tác giả Song Thao về cuốn Hồi Ký của nhạc sĩ đấu tranh Huỳnh Công Ánh quê ở Bình Định, tôi chuyển cho anh đọc để chia sẻ niềm vui và niềm tự hào với người cùng quê ở đất Tây Sơn. Không ngờ, hôm nay tôi nhận được thư Hồi Âm của anh nêu rõ một vài uẩn khúc có tính cách hư cấu mà tôi có cảm tưởng như mình đang đọc một mẩu chuyện mang tính chất Giai Thoại Làng Nho của Cụ Lãng Nhân Phùng Tất Đắc! Té ra nhà văn nổi tiếng ở Bolsa – Huy Phương – là “Ghost Writer” của cuốn hồi ký “Vượt Biển Vượt Tù” của nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh, một nghệ sĩ tài hoa mà tôi hân hạnh được quen biết khi còn ở tại Thành phố Houston, Tiểu bang Texas.

Nhạc sĩ tranh đấu Huỳnh Công Ánh ngoài tài ca hát, lại là người có tài thương mại. Đến Mỹ không bao lâu, anh đã là chủ nhân ông Nhà Hàng FUKIM rất lớn và đẹp. Lâu nay, tôi vốn  hâm mộ những nhạc sĩ đấu tranh trong Phong trào Hưng Ca, vì họ đem tiếng hát làm vũ khí đấu tranh cho quyền Con Người. Nhưng sau khi đọc thư hồi âm, tôi mới biết nội dung cuốn sách có những chi tiết mà người Mỹ đọc thấy thì sẽ khinh Quân Lực VNCH vô cùng. Sách có in cả tiếng Anh nữa.

Nhân đây, tôi cũng xin thuật cho anh Lượng biết một chuyện làm cho tôi khá mất mặt. Rời thành phố Houston, sang cư ngụ tại Westminster, một hôm tôi được người bạn thuở thiếu thời – Võ văn Bằng, Cựu Nghị viên Huế – đưa đến một nhân vật để giới thiệu: Nhà văn Huy Phương. Ông Phương ký tặng tôi ba cuốn sách với lời đề tặng khá trân trọng, gọi là quà buổi sơ giao. Tuy nhiên, tôi vốn dè chừng, không vội vã kết thân với người nổi tiếng, vì ngại mang tiếng  người vô danh tiểu tốt như mình bị mắc chứng bệnh hâm mộ người nổi tiếng. Chúng tôi chỉ chào hỏi nhau trong những lần gặp gỡ Cựu học sinh Quốc Học. Một hôm, tôi nhận được một Email của nhà văn Huy Phương khiển trách tôi tại sao tôi lấy bài viết của anh ta để đăng trên tờ Thông Luận của Nguyễn Gia Kiểng? Cha mẹ ơi! Đời nào mà tôi làm chuyện “đạo văn” đồi bại đến như thế. Email gửi cho cá nhân tôi, nhưng lại CC cho nhiều diễn đàn mà tôi không phải là thành viên thì không thể nào lên tiếng phản bác. Tôi gửi Email cho Thông Luận để hỏi vì sao đăng bài viết của Huy Phương mà đề tên tôi là tác giả. Thông Luận im lặng, mặc dầu tôi gửi liên tiếp 3 Email, nhưng Thông Luận vẫn không trả lời. Tôi đoán biết ngay Thông Luận chơi trò bẩn, có lẽ vì tôi đả phá chủ trương “Hòa Giải Hòa Hợp” của Thông Luận. Tôi rất khinh hành vi bất lương của bọn làm báo vô văn hóa. Bực quá, tôi gọi điện thoại cho nhà văn nổi tiếng Huy Phương: “Anh có số điện thoại của tôi, tại sao anh không gọi điện thoại cho tôi để biết rõ thực hư như thế nào, anh lại đăng khắp các Diễn Đàn để kết tội tôi là kẻ đạo văn là nghĩa làm sao? Anh là nhà văn của Báo Chợ, tôi là người viết bài tham luận chống Cộng Sản không ăn tiền nhuận bút của ai, chẳng  hề có ý đồ cạnh tranh thương mại với anh. Tại sao anh chơi trò bẩn, đi riêu rao khắp thế giới để cho quân khốn kiếp bêu rếu tôi là đứa đạo văn? Thay vì xin lỗi, Huy Phương nói: “Thôi được rồi anh Âu, hãy cho qua chuyện đó đi!” Tôi gằn giọng: “Được là được thế nào? Anh phải viết Email lên các Diễn Đàn mà anh gửi đi, để xin lỗi về việc làm bẩn thỉu của anh!” Nói xong, tôi cúp máy điện thoại. Huy Phương vẫn không xin lỗi tôi theo yêu cầu. Bọn chó chết được một dịp hả hê bôi nhọ tôi trên nhiều Diễn Đàn.

Anh Lượng thân mến,

Huy Phương thấy bài viết của anh ta đăng trên Thông Luận, anh ta có thể tưởng lầm tôi ăn cắp bài bài của anh ta. Nhưng sau khi tôi phàn nàn, mà anh ta nhất định không cải chính, tôi rất coi thường tính lương thiện của anh ta. Nhiều nhân vật tên tuổi như Tướng Nguyễn Chánh Thi thuê “Ghost Writer” viết Hồi Ký “Một Trời Tâm Sự”, Đại tá Phạm Văn Liễu sau vụ làm ăn với Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đổ bể, cũng thuê “Ghost Writer” viết Hồi Ký “Trả Ta Sông Núi”. Phần lớn nội dung được những “bồi bút” vẽ rắn thêm chân để hấp dẫn người đọc và để bào chữa cho mình cái tội phản quốc như Tướng Nguyễn Chánh Thi. Cho nên, tôi khá hoài nghi về các sử quan dưới Triều đình Nhà Nguyễn.

Trong nước, nhà văn kiêm Đại tá Việt Cộng Nguyễn Minh Châu mô tả nền văn học dưới chế độ độc tài cộng sản là một nền văn học minh họa. Còn ở Hải ngoại tự do, nhà văn Mai Thảo trấn giữ đỉnh núi văn và thi sĩ Nguyên Sa trấn giữ đình núi thơ, còn phần lớn những văn nhân thi sĩ khác thì lo việc phát triển nền văn học mặc áo thụng vái nhau hoặc một nền văn chương thù tạc, chén chú chén anh giống như “Thương nữ bất tri vong quốc hận”, thì triển vọng truyền thống văn hóa của nòi giống Việt Nam sẽ biến mất trên thế giới rất cao!

Tôi viết nhiều bài viết về chữ Thời, như: Thời của bọn giết người, Thời của bọn làm bạc giả, Thời của bọn xài bạc giả, Thời của bọn giả hình là để phản ảnh cái thời đại mà chúng đang chứng kiến. Tôi không hề có ý vạch áo cho kẻ thù xem lưng, vì kẻ thù có bộ phận “điều nghiên” biết ta hơn là ta biết ta. Xin cảm ơn anh Lượng đã cho biết một Sự Thật về nhạc sĩ đấu tranh Huỳnh Công Ánh mà tôi rất ái mộ. Nhìn sang nước Nhật, thế giới cảm phục người Nhật.  Quay về đất nước chỉ thấy một tập đoàn lãnh đạo vừa ngu, vừa dốt, vừa tham lam, vừa tàn ác, vừa vô văn hóa. Trong khi đó ở Hải Ngoại là cảnh tượng cá mè một lứa, chẳng ai có thể làm cho cái bọn tự xưng khuynh tả chửi bới Tổng thống Donald Trump trở nên người tử tế, có giáo dục.

Thăn anh Lượng và chúc gia quyến anh bình an.

Bằng Phong Đặng văn Âu


On Wed, Jul 20, 2022 at 12:00 AM Luong Nguyen <luong92647@gmail.com> wrote:

 

 

 

Kính gởi : Anh Bằng Phong

 

Cảm ơn anh đã gởi cho đọc một bài viết của ông Song Thao viết về “Một anh hùng Bình Định tên Huỳnh Công Ánh” để tôi được làm gương và tự hào. Nhưng anh Bằng Phong ơi ! Vì anh chưa biết chuyện nầy chứ nó đã gây ra một sự lùm xùm từ khi cuốn sách “Vượt Tù Vượt Biển” mới ra đời năm 2017. Chuyện là như thế nầy :

 

Năm 2016 tôi thấy trên Net có quảng cáo quyển VTVB sắp xuất bản. Tôi có gởi email cho anhchuynh@yahoo.com để xin mua một quyển xem chơi cho biết sự đời của những “danh nhân VNCH” viết hồi ký. Hơn nữa tuy tác giả là người tôi chưa hề quen biết và gặp mặt nhưng khi còn làm Phó Quận Trưởng Hoài Nhơn, Bình Định tôi lại nhận được đơn thưa gởi của đồng bào là 2 ông Phan Thuật và Mai Chiến về tên Huỳnh Công Ánh trong một cuộc “trinh sát” ở một làng quê nhưng tôi đã khuyên 2 ông nên bãi nại vì đời lính sống nay chết mai... Khi sách đã in xong ông Nguyễn Thế Bình (Hội Trưởng Hội AHTSBĐ) có mang một quyển VTVB đến nhà tôi có đề kính tặng và ký tên tác giả nói là của Huỳnh Công ánh gởi tặng tôi. Tôi có đưa cho ông NTB 40 Dolllars tiền sách nhưng ông NTB nói rằng “Ông Ánh không dám nhận tiền của ông đâu…”, thì tôi mới nói ông không nhận chuyển thì tôi sẽ gởi check qua cho ông HCA sau, vì ông HCA nói rằng tiền bán sách sẽ được gởi về VN cho những tổ chức đấu tranh nên tôi không thể không góp phần. Sau đó tôi đã gởi tấm check 40 Dollars cho HCA nhưng HCA đã gởi trả lại (hiện tôi còn giữ tấm chechk nầy), nên tôi phải mua một quyển VTVB mới và nhờ NTB gởi qua trả cho HCA để bán mà bỏ vào quỹ đấu tranh.

 

Tháng 6/2017 trước ngày ra mắt sách VTVB ở Little Saigon  một tuần, tôi có gọi điện thoại cho ông Huy Phương vì thấy ông có viết lời bạt cho quyển VTVB. Tôi nói với ông Huy Phương:

 

-        Thưa thầy, thầy đã đọc hết quyển VTVB chưa và có biết HCA là ai mà thầy ca ngợi qúa chừng vậy ?

-        Ông HP nói : Quyển VTVB là do tôi viết cho HCA đó mà.

-        Tôi nói : Em thấy có nhiều chỗ qúa tệ hại và cường điệu sao thầy và HCA không xem lại kỹ lưỡng trước khi cho in.

-        Ông HP nói : Ở những chỗ nào vậy ?

-        Tôi nói : Chương 21 Vào Đời (từ trang 311 – 332). Nếu người Mỹ mà họ đọc được thì họ sẽ nghĩ gì về QLVNCH chúng ta hởi thầy. Một ông thiếu tá công binh cùng với HCA ăn cắp quân dụng, quân trang, vật liệu của quân đội chỉ trong một thời gian ngắn là HCA trở thành triệu phú (đó là năm 1965 lúc HCA 19 tuổi), thế thì họ có thể suy ra còn có bao nhiêu ông sĩ quan nữa cũng làm những việc trộm cắp như thế nầy !

Và nơi Chương 11 Lên Tàu Thống Nhất (từ trang 175-190) HCA và Chiến với bộ quân phục bộ đội, nói cối, xà cột trên vai họ phải hiên ngang của những anh hùng mới chiến thắng chứ làm gì phải trốn chui dưới gầm ghế ngồi dưới háng mấy bà buôn hàng chuyến thì coi sao được? Và còn nhiều chỗ hư cấu khác không thể kể hết.

-        Ông HP nói : Chỉ còn một tuần lễ nữa là ra mắt sách ở Little Sài Gòn xin anh giữ im lặng dùm cho…

-        Tôi nói : Dạ được thưa thầy.

 

Tuy nhiên sau đó, tôi nhớ có nhận trên email một loạt bài của Lê An Nhơn là người quê Bình Định cùng đi trên chuyến tàu vượt biên với HCA đã cho rằng HCA đã viết không đúng sự thật, lại còn cho rằng HCA nằm trong đường dây của CSVN để đưa cán bộ sang Hoa Kỳ.

 

Không thấy ông HCA phản biện lại những bài viết đó mà lại điện thoại cho tôi nói là tại sao tôi lại phá ông ta. Tôi trả lời tôi không làm chuyện đó. HCA yêu cầu tôi hợp tác để tìm Lê Anh Nhơn là ai. Tôi trả lời đó là chuyện của HCA tôi không thể xen vào. Tôi khuyên HCA nên phản biện lại hơn là tìm ai là tác giả. Nhưng sau đó bà Lữ Anh Thư (con gái tướng Lữa Lan) một bạn trong nhóm Hưng Ca của HCA chửi tôi là lường gạt tiền sách và phỉ bán bà với những lời lẽ rất vô giáo dục và ông Huy Phương đã viết nhiều email ám chỉ tôi là Lê An Nhơn và không có lương tâm. Tôi có điện thoại cho ông Huy Phương hỏi thầy lấy chứng cứ gì mà nói tôi vô lương tâm và là Lê An Nhơn thì thầy đã nói lời xin lỗi. Tôi nói với thầy Huy Phương rằng thầy làm sao phải thì thôi. Ý tôi muốn ông phải viết lời xin lỗi trên email đến những người mà thầy đã loan tải trên Net, nhưng cho đến “ cuối đường tàu”  thầy Huy Phương vẫn im lặng. Còn bà Lữ Anh Thư thì đã nhờ tổ hợp luật sư Berliklaw ở DC đưa tôi ra Tòa. Tôi trả lời sẵn sàng. Nhưng đã 5 năm rồi không thấy trát đòi tôi hầu tòa (Xin mời xem Attachment thư của Berliklaw và thư trả lời của tôi).

 

Mấy tuần rồi tôi lại nhận được một số email quãng bá “60 năm văn thơ nhạc của Huỳnh Công Ánh” trên những Video Clip thấy mà khiếp. Có điều lạ là không thấy Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vinh danh, trao bằng tưởng lục hay chìa khóa vàng cho Huỳnh Công Ánh mà lại thấy hai ông nghị viên đầy tai tiếng ở Westminster chứ không phải Louisiana  là Tạ Đức Trí và Nguyễn Mạnh Chí trao bằng tưởng lục vinh danh.

 

Đọc bài viết của ông Song Thao, không biết có phải nhà văn Song Thao Tạ Trung Sơn hay không thì xin có nhận định như thế nầy: Có lẽ vì tuổi già mắt kém nên ông Song Thao đã không thấy được những chỗ rất nguy hại cho danh dự của QLVNCH và hư cấu của quyển VTVB. Còn sự so sánh của Song Thao về Huỳnh Công Ánh với tướng cướp Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du cũng chỉ hời hợt qua vóc dáng bộ dạng chứ qua việc làm và hành động thì Huỳnh Công Ánh vượt xa tướng cướp Từ Hải rất Nhiều. Thế cho nên Sư Đoàn 22 mới chọn Huỳnh Công Ánh là sĩ quan xuất sắt và ông Huy Phương mới đưa Huỳnh Công Ánh từ một Từ Hải lên hàng Quang Trung Nguyễn Huệ !!!...

 

LUONG NGUYEN

16.07.2022

 

 

Sent: Wednesday, June 29, 2022 4:00 PM
To: Lincoln Nguyen <luong92647@gmail.com>
Subject: Fwd: PSXH>> Fwd: Fw: Huỳnh Công Ánh - Song Thao -

 

Gửi anh Lượng.

Bằng Phong

---------- Forwarded message ---------
From: Tran Ngoc <muathungoc@gmail.com>
Date: Wed, Jun 29, 2022 at 4:37 PM
Subject: PSXH>> Fwd: Fw: Huỳnh Công Ánh - Song Thao -
To: Ngoc Tran <muathungoc@gmail.com>

 

 

 

 

 

Huỳnh Công Ánh là một nhạc sĩ. Anh sống với nhạc. Nhạc tranh đấu. Tháng 3 năm 1985, anh cùng các nhạc sĩ Việt Dzũng, Châu Đình An, Phan Ni Tấn, Hà Thúc Sinh và Nguyệt Ánh thành lập phong trào Hưng Ca.

Trước đó, khi đi tù cải tạo anh cũng vác nhạc theo. Trong tù, khi các “đồng chí tù” bị ngồi hát, cán bộ cần một người điều khiển hát đồng ca. Anh cán bộ, người miền Bắc, hỏi: “Ai biết cầm càng?”. Cả nhóm tù ngơ ngác không hiểu cầm càng là chi. Sau đó họ mới “học hỏi” được một từ mới. “Cầm càng” là bắt nhịp cho mọi người hát đồng ca. Cán bộ hỏi tiếp: “Anh nào biết hát nhạc cách mạng?”. Hỏi “ngụy” hát nhạc “cách mạng” coi như bù trất.

Huỳnh Công Ánh kể lại: “Thấy mọi người ngồi yên, tôi mới hỏi lại: “Nếu cán bộ có bản nhạc có nốt thì tôi hát được”. “Nốt là cái gì thế?”. “Nốt là cung bậc thấp cao, viết theo ký âm pháp”. Anh cán bộ coi chừng chưa hiểu, đứng nghệch mặt ra, nhưng cũng ráng hỏi: “Anh chắc làm được chứ?”. “Thưa chắc”. Sáng hôm sau, anh cán bộ đưa xuống đội một tập nhạc dày cộm: “Anh gì đấy? Cái anh hôm qua, đây này, anh xem và hát thử xem nào!”. Hôm đó cả đội đang tập trung phê bình kiểm điểm công tác lao động. Tôi cầm tập nhạc, mở ra một trang, đó là bài hát có tựa đề là “Gái Sông La”. Tôi xướng âm từng nốt nhạc và lẩm nhẩm hát lời, đến giờ nghỉ, tôi nói: “Tôi có thể hát được rồi, cán bộ!”. “Đâu, anh hát đi”. Khi tôi hát, anh em trong đội ai cũng lắng nghe. Xong bài, mọi người ai nấy đều vỗ tay, riêng anh cán bộ, ngạc nhiên, đứng ngẩn ra: “Thế năm nay anh bao nhiêu tuổi?”. “Tôi 29”. “Vậy anh nghe đài Hà Nội bao giờ mà anh biết hát?”. “Tôi cả đời chưa nghe đài Hà Nội bao giờ. Tôi hát là hát theo từng nốt nhạc trong sách”. “Thế nà thế lào?”. “Đây là ký âm pháp quốc tế, ai có học qua nhạc lý và học xướng âm đều hát được”. Anh cán bộ vẫn đớ ra chưa hiểu ký âm pháp là gì!”.

Không phải chỉ mình anh quản giáo này không hiểu ký âm pháp là cái chi chi, mà các cán bộ khác của trại cũng vậy. Tối hôm sau, anh quản giáo dẫn theo bốn anh cán bộ cấp trên của anh xuống, gọi anh Ánh đứng dậy “nàm” một bài khác thử coi. Anh mở bài “Vàm Cỏ Đông” và xướng âm hát. Năm anh cán bộ nghệch mặt ra, chỉ biết chữa thẹn: “Thế anh nàm tốt đấy!”. Và anh Ánh trở thành người ‘cầm càng” trong các trại tù từ Nam ra Bắc. Chính công tác “cầm càng” này đã làm lỡ cuộc vượt thoát lần thứ nhất của anh Ánh.

Anh cùng một anh bạn tên Nguyễn Ngọc Giàu đã tính chuyện trốn trại ngay từ lúc còn ở trại Long Giao trong Nam. Họ chú ý tới một lỗ hổng ở hàng rào do cán bộ trại cắt ra để lấy lối cho tù ra ngoài phát quang. Hai người toan tính sẽ chui qua lỗ hổng này để trốn trại. Giờ giấc thuận tiện là khoảng 8 giờ tối, khi tù bị họp để phê bình kiểm thảo.

Thừa lúc tù đang phát biểu hăng say, hai anh sẽ lẩn trốn. Bữa hai người hẹn trốn, tên quản giáo nổi máu lười, thay vì phê bình kiểm thảo, hắn bắt đội tù hát hết bài này qua bài khác. Hát thì anh Ánh phải “cầm càng”, vậy là kẹt. Đang lúc hát, anh liếc nhìn xuống phía dưới thấy chỗ anh Giàu ngồi trống trơn. Vậy là Giàu đã dọt! Sau đó có tiếng súng AK bắn ra từ chòi canh cùng với tiếng la: “Tù trốn trại! Tù trốn trại!”. Nguyễn Ngọc Giàu đã trốn thoát. Sau này anh Giàu đã vượt biên đường bộ qua ngả Căm Bốt, bị bắt và bị xử bắn tại Bình Dương.

Lần vượt thoát thứ hai của Huỳnh Ngọc Ánh xảy ra khi anh đang bị tù tại Nghệ Tĩnh, ngoài Bắc. Cũng dính vào nhạc! Để kỷ niệm 25 năm ngày thành lập hợp tác xã Tân Kỳ, Xã yêu cầu cho đội văn nghệ tù ra hát cho dân chúng nghe. Sân khấu được dựng trên sân phơi lúa của hợp tác xã đầy nghẹt khán giả. Có những người phải đi xe bò, xe ngựa từ huyện hoặc những làng mạc xa xôi từ nơi khác tới. Huỳnh Công Ánh hát hai bài: “Đi Mô Cũng Nhớ Về Hà Tĩnh” và “Lá Đỏ”. Trong số khán giả có một cô tên Trần Thị Hoa say mê nghe hai bài hát này. Cô Hoa khoảng 18 tuổi, có khuôn mặt trái soan, tóc dài, cổ cao, rất xinh gái. Bạn tù của anh Ánh là nhà văn Hà Kỳ Lam, trong một bài viết sau này, đã gọi cô là “hoa khôi Tân Kỳ”.

Huỳnh Ngọc Ánh kể lại phút khởi đầu của câu chuyện tình trong tù này: “Một buổi chiều, khi đội làm gạch về, đoàn tù xếp hàng dài, xa xa có mấy vệ binh vác súng đi theo….Đột nhiên bên ruộng bắp có một cô gái chạy nhanh ra, nhét vào tay tôi một miếng giấy nhỏ, rồi nhanh chân biến mất sau ruộng bắp. Anh em trong hàng ai cũng thấy rõ. Bọn nó suỵt suỵt, có đứa còn níu vai tôi: "Nó viết cái gì vậy, mở ra coi đi mày!”. Lúc đó, tôi cầm miếng giấy mà cũng run, lỡ vệ binh bắt được thì quá phiền. Tôi nắm miếng giấy chặt trong tay, chưa dám mở ra coi. Mấy ông bạn trong đội lại giục: “Mở ra coi nó viết cái gì vậy mày? Mở ra đi!”. Đi đến đoạn đường khuất bóng vệ binh, tôi mới dám mở ra. Trên miếng giấy nguệch ngoạc mấy chữ viết rất xấu, như chữ học sinh lớp Ba: “Em tên Hoa, em muốn làm quen với anh Ánh”. Tôi cầm miếng giấy nhỏ trong tay, thấy lâng lâng như vừa uống chút rượu, có cảm giác sung sướng lạ lùng”.

Thời gian này Huỳnh Công Ánh phụ trách nấu nước cho đội làm gạch. Quản giáo tên Phượng. Tên này cũng rất thích nghe anh hát. Lại dính nhạc! Anh lân la “hối lộ” bằng cách bỏ tiền ra mua gà, mua mít, mua thơm, tặng áo len cho tên Phượng. Lấy cớ đi mua đồ, anh được quản giáo Phượng cho đi xa ra ngoài nhà dân. Cô Hoa bám lấy anh, mang về giới thiệu với gia đình. Bố cô Hoa còn tính đến chuyện khi anh được thả, sẽ cưới con gái ông, định cư tại chỗ. Anh lại tính khác.

Nhất định anh sẽ trốn trại. Nếu trốn trại trong bộ đồ tù tại miền Bắc sẽ không thoát được, anh toan tính chuyện giả làm cán bộ. Anh nhờ cô Hoa mua cho anh bộ đồ bộ đội với đầy đủ áo quần, dép, xà cột và giữ dùm anh, khi cần anh sẽ lấy. Ngày hành động, anh đưa ra một miếng mồi lớn cho quản giáo Phượng: mua thịt chó cho hắn. Anh xin đi bốn tiếng. Anh ra nhà Hoa lấy bộ đồ bộ đội và vượt thoát về tới Sài Gòn trong lốt bộ đội!

Vượt thoát nhà tù, anh tính đường vượt biên. Tháng 8 năm 1980, anh ra đi trên một con tàu nhỏ dài 12 thước chở khoảng 29 người, xuất phát từ Rạch Giá. Tài công đi lạc hướng lạc vào một hòn đảo do Việt cộng chiếm giữ, bị tàu Việt cộng đuổi sát nách. Thoát được tàu Việt cộng, lại gặp tàu đánh cá Thái Lan. Ba lần cướp. Huỳnh Công Ánh đoạt quyền của tài công, điều động mọi người giúp sức cho tàu khỏi chìm. Cuối cùng gặp tàu đánh cá quốc doanh. Họ thỏa thuận  kéo về một bãi vắng trên đảo Phú Quốc với giá hai cây vàng.

Thân phận vượt tù, anh biết số phận mình sẽ khác với những người trên tàu, anh phải tính cái giá phải trả của anh. Khi cắt giây kéo để tàu đánh cá ra lại ngoài khơi, anh đã liều mình. “Tôi quyết định khá nhanh. Lúc dùng cái rựa chặt sợi dây xong, thay vì đứng lại trên tàu vượt biên, tôi liệng cái rựa xuống biển, quấn chặt đầu sợi dây của tàu quốc doanh vào cánh tay, nhảy xuống nước. Khi chiếc tàu đó quay đầu chạy thì kéo tôi theo luôn. Tôi bỏ con tàu vỡ nát kia lại và chắc chắn anh em trên tàu có thể tìm cách vô bờ được. Đương nhiên là người trên tàu sẽ bị công an bắt…Lúc đó trời rất tối, không ai thấy hành động của tôi…

Tôi kéo sợi dây gần về phía mình. Trời đêm hơi lạnh, lại đã đói khát nhiều ngày, ngâm mình dưới nước biển quả là một cực hình, hai hàm răng tôi đánh vào nhau lập cập, đôi khi tưởng như mình không còn sức lực để bám theo sợi dây tàu. Sợ chịu không nổi, phải buông tay rơi xuống biển, tôi lấy sợi dây kéo quấn xung quanh bụng mấy vòng. Tàu vẫn tiếp tục chạy. Thời gian trôi qua lâu lắm, ước chừng hai tiếng đồng hồ sau, tôi thật sự chịu không nổi. Bên thân tàu có ống nước ấm xả ra, lúc nào thấy lạnh thì tôi lại tạt một ít nước vào người cho ấm, nhưng tình trạng này không thể kéo dài được, nên tôi đành quyết định liều mạng.

Tôi nắm chặt sợi dây sát vào mình rồi bắt đầu leo lên tàu. Trên boong tàu lúc đó vắng lặng, không có ai. Gần đó có một đống lưới rất lớn, to bằng cái nhà, tôi chui vào đó, che mình bằng mấy lớp lưới nằm. Từ thời gian bị cướp, bị bắn cho đến bây giờ, tôi mới được ngủ một giấc mê mệt, không cần lo nghĩ bị cướp, bị chìm, cũng không cần phải chỉ huy ai hoặc cứu ai cả, tôi ngủ như chết!”.

Trên tàu quốc doanh anh may mắn gặp anh lính nhảy dù tên Cho, được anh bao che xuống đất liền bình an. Mối duyên với anh lính nhảy dù này kéo anh tới chuyến vượt biển thứ hai vào tháng giêng năm 1981. Lần này anh được đi chọn mua tàu, được quyền mang theo bảy người không tốn tiền, được tự lái tàu. Chuyến đi êm ả đưa anh và gia đình tới Mã Lai.

Bốn cuộc vượt thoát không phải là toàn bộ cuốn hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển” của Huỳnh Công Ánh. Đời anh là một chuỗi những nguy nan khốn cùng mà nếu là người khác đã bị đè bẹp dí không ngóc lên được. Anh trì chí và can đảm. Nhưng anh cũng có số may, gặp nhiều quý nhân giúp đỡ. Tôi nghĩ chính sự quyết đoán của anh đã tạo nên những thành công trong cuộc đời anh. Đôi khi sự quyết đoán này không thể hiểu được. Như chuyện cha anh đã khuất, trở về trong giấc mơ của anh, đưa cho anh chiếc bao bằng lá chuối khô mà người nông dân hay dùng để đựng thuốc lá, ông nói ông cho anh số tiền ông dành dụm được. Trong lúc chập chờn nửa mê nửa tỉnh, anh thấy rõ ràng trên bao có con số 66.

Anh vét hết tiền trong túi được bốn ngàn, cầm cái đồng hồ đeo tay được 12 ngàn, vay thêm tiền cho đủ hai chục ngàn, để đánh đề con số 66. Anh phải nhờ người đi đánh tại nhiều chủ đề mới đặt hết số tiền của anh. Kết quả anh trúng số tiền lên tới một triệu tư và trở thành triệu phú năm anh mới 22 tuổi. Đây là lần lên chức triệu phú lần thứ hai trong đời anh. Lần thứ nhất năm anh mới 19 tuổi sau một vụ làm ăn. Sau này, khi qua định cư tại Mỹ, anh đã thành công trong thương trường, trong tay có hệ thống nhà hàng Phú Kim tại Houston và hệ thống tiệm tạp hóa AM Minimart mà con số lên tới hai chục tiệm!

Thường thì dân văn nghệ như anh Ánh không có khiếu buôn bán. Nhưng Huỳnh Công Ánh lại thành công trên thương trường. Có lẽ vì anh làm nhạc…đấu tranh chăng? Giỡn chơi chút xíu, thực ra tôi nghĩ anh là người của hành động. Chuyện chi cũng nhảy vào. Và đã làm là thành công. Ngay khi còn tại ngũ, anh cũng hơn người.

Anh được bầu là chiến sĩ xuất sắc của Sư Đoàn 22 Bộ Binh, được Tổng Thống tiếp tại Sài Gòn, được các thương gia thưởng cho rất nhiều tiền, được qua du lịch Đài Loan. Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, anh bôn ba trên đường rút quân theo Quân Đoàn II về tới Sài Gòn. Có nhiều dịp di tản nhưng anh từ chối vì không chấp nhận trốn chạy bỏ ngũ. Đời anh chập trùng những gian khổ nhưng anh sống có trách nhiệm, có lương tâm. Và có trước có sau.

Tất cả những người ơn trong thời gian anh ở tù, anh đều cố gắng đền đáp. Anh tù hình sự Nguyễn Đình Chiến, người đã cùng anh vượt bao nỗi gian truân đi từ Bắc vào Nam khi anh trốn tù, đã được anh mang theo khi vượt biên. Anh lính nhảy dù tên Cho giúp anh thoát trong lần vượt biên thứ nhất, anh đã nhờ người nhà tìm kiếm để tạ ơn nhưng không liên lạc được. Nhưng diều anh ân hận nhất có lẽ là chưa trả ơn được cho cô Trần Thị Hoa, người con gái yêu anh hết lòng, đã không ngại nguy khốn, chu toàn mọi thứ anh cần khi vượt ngục. Anh đã nhờ người liên lạc với cô Hoa nhưng gia đình cô đã biệt tăm. Có đòn thù nào giáng xuống gia đình cô không? Anh chỉ biết dùng nhạc để cảm kích mối tình vô vọng của người con gái mới 18 tuổi.

Em bên nớ chừ ra sao rồi nhỉ
Bờ tre xưa đã mấy độ lên măng
Giòng sông Hiếu đã bao mùa nước lũ
Và nương ngô, gốc sắn có còn xanh
Ơi! Người em Nghệ Tĩnh
Môi có còn đỏ
Má có còn hồng
Mắt có còn tình như trời xanh mênh mông?

Bài hát này đã được anh trình bày trong bữa ra mắt sách tại Montreal ngày 17 tháng 9 năm 2017 vừa qua. Tôi nghĩ chắc anh đã và sẽ trình bày trong tất cả các lần anh giới thiệu cuốn hồi ký này tại bất cứ nơi đâu. Vì đó là món nợ đường dài, chẳng biết bao giờ anh mới trả được.

Hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển” được viết bằng song ngữ Anh Việt, phần tiếng Việt dày 400 trang, phần tiếng Anh 438 trang, bìa dày, in trên giấy vàng nhạt rất sang cả. Phần Anh Ngữ sẽ giúp ích rất nhiều cho người ngoại quốc biết về những oan khiên mà dân tộc Việt Nam phải hứng chịu khi bị đồng minh bán đứng. Giới trẻ hải ngoại cũng có thể hiểu rõ về thời gian nan của thế hệ cha anh ở Việt Nam.

Cuốn hồi ký được viết bằng một giọng văn bình thản, nhẹ nhàng, không cường điệu, không màu mè, đánh động được vào tâm hồn người đọc. Những con chữ như mang lại thân tình và tin cậy cho độc giả. Ít khi tôi đọc một cuốn sách dày trong một thời gian ngắn như khi đọc cuốn hồi ký hấp dẫn này.

Khi gặp mặt tác giả, cái đập vào mắt tôi là sự vững chãi và quyết đoán trong con người và dáng dấp của anh. Tôi nghĩ  anh có thể khuất phục người khác một cách dễ dàng. Một hàm râu quai nón bao trùm khuôn mặt vuông vức quả cảm, một chiều cao quá khổ của một người Việt trung bình, một dáng đi vững vàng tự tin, một nụ cười hiền hòa ấm áp, tất cả đã tạo thành một cái uy ngầm trong con người anh.

Tôi bất giác nghĩ tới nhân vật Từ Hải của cụ Nguyễn Du. Râu hùm, hàm én, mày ngài / Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao. Anh chàng Từ Hải mặc complet này thật dễ nể!

Sunday, 20 December 2020

CHÚNG TÔI KHÔNG NGẦN NGẠI ĐĂNG NGUYÊN VĂN (HỒN AI NẤY GIỮ NHÉ!!!)./-TCLÃNH

 

On Sunday, December 20, 2020, 05:28:12 PM PST, le kim <lejim40@outlook.com> wrote:


​Chính ông nói có ai bịa đặt đâu ???


​Tao chỉ nói một lần nầy thôi:
Bọn bù cắt trùm tụi bây
chỉ có một chiêu hạ đẳng:
Cắt dán lời khốn nạn
đặt vô miệng kẻ khác
một cách bất lương súc vật

Đầu đảng trò mất dạy nầy
là thằng Nguyen Luong
tự xưng khóa 16 QGHC

Để bửa nào rãnh
tao lục Kỷ yếu QGHC
xem có thằng chó đẻ nầy hông

Chỉ một chiêu trò hạ đẳng nầy
cũng cho thấy:
Bọn bù cắt trùm
CUỒNG SI thành súc vật

Tía Nhơn
dạy dỗ bù cắt trùm le minh



​Có người thắc mắc hỏi các nữ CSV/QGHC có được đái không ?
Ông Nhơn dùng chữ TẤT CẢ tức là không phân biệt nam nữ...
Ông Nhơn viết :

"Nếu tôi nói sai, hay có gian ý chụp mũ Nguyễn Kim Dần là Việt Cộng nằm vùng thời tui và Phạm Hữu Độ k. 8 QGHC sẽ quỳ xuống cho tất cả CSV/QGHC đái trên đầu tui."

Bao giờ CSV/QGHC được đái lên đầu ông Nguyễn Nhơn, ông Phạm Hữu Độ ???

-------------------------------------------------------

 

oanh ta


11:59 AM (3 hours ago)


to Peter, me
Anh LHXua,

Toi that su khong quan tam nhung bai Anh viet, Blog Mau Than, nhung tranh cai cua Anh va TT Thich Phuoc Hue/Sydney, ngoai tru viec Anh hoi LS San ve Duc Giao Hoang va hoi toi ve Duc Hong Y Pell/Sydney ma toi rat quan tam.  

Toi cung nhac nho Anh la Anh chi biet phan to cao Duc Hong Y ma Anh KHONG biet Phan Quyet cua Toa An va thong tin chinh thuc cua Toa Thanh Vatican.  Toi that khong muon mat them thi gio de e=mail cho Anh hay chuyen cho Anh Phan Quyet cua Toa An va thong tin cua Toa Thanh ve viec Duc Hong Y Pell.  Anh co the tu tim kiem tai lieu TRUOC khi nhac den ten cua nhung nguoi  khac.

 

mau than <mauthan68hue@gmail.com>

2:56 PM (12 minutes ago)


to oanh, Peter
Hello chị oanh ;

TÔI CÁM ƠN CHỊ KHÔNG QUAN TÂM TỚI BÀI VIẾT GÌ ĐÓ CỦA CHÚNG TÔI- VẬY TỪ NAY XIN  CHỊ ĐỪNG QUAN TÂM MÀ L/L VỚI CHÚNG TÔI BẤT CỨ CHUYỆN GÌ KHÔNG CÓ VIẾT TÊN CHỊ OANH TRONG ĐÓ - XIN LỖI CHỊ THƯỜNG THÌ TÔI CHỈ REPLY ALL KHI NHẬN ĐƯỢC EMAIL HAY BÀI CHUYỂN CỦA NHÓM - TÔI KHÔNG CHÚ Ý TỚI AI KHÁC NGÒAI ANH EM KHÓA 14  TÔI THÔI- TÔI CHỈ NẰM TRONG LIST KHÓA 14 CHỨ TÔI KHÔNG CHỦ TRƯƠNG HAY MỞ RỘNG LIST RA BÊN NGÒAI - CHUYỆN NGÒAI KHÓA 14 DÍNH TRONG LIST LÀ NGÒAI THẨM QUYỀN CỦA TÔI - VẬY TỰ HẬU NẾU CHỊ OANH ĐỌC ĐƯỢC GÌ DO ANH EM CHÚNG TÔI LUÂN LƯU XIN CHỊ HIỂU LÀ TÔI KHÔNG HỀ GỞI HAY CÓ Ý MUỐN LIÊN LẠC CÙNG CHỊ- XIN PHÉP TRƯỚC LÀ CHÚNG TÔI SẼ KHÔNG HỒI ÂM VÀ CHUYỆN THẤT LỄ NẾU CÓ LÀ NGÒAI Ý MUỐN CỦA CHÚNG TÔI - XIN LẠY CHỊ ĐỪNG QUAN TÂM ĐẾN CÁ NHÂN TÔI MIỄN LÀ TÔI KHÔNG ĐÁ ĐỘNG GÌ TỚI CHỊ TRƯỚC- XIN LÀM ƠN NHỚ CHO - KHÓA 14 TÔI KHÔNG CÓ AI TÊN OANH CẢ CHỊ À- LHXƯA

------------------------------

 

Luong Nguyen


2:42 PM (58 minutes ago)


to Nhon, thich, PhungSuXaHoi@googlegroups.com, Ky, AU, Kim, Vt, LS, LS, Tam, Nguyen, John, John, John, John, John, PatrickWILLAY, Vu,

Đực Làng Bưng Cầu Tiêu thì lo việc dọn dẹp cầu xí chứ xía vô chuyện chính chị chính em làm gì cho chúng chửi !!!

Hơn nữa bây giờ đã già lại u mê ám chướng !!!

Thật tội nghiệp !!!...

 

From: Nhon Nguyen [mailto:nhon37@hotmail.com]
Sent: Sunday, December 20, 2020 6:43 PM
To: thich tuxuong <thich.tuxuong@yahoo.com>; PhungSuXaHoi@googlegroups.com; PhungSuXaHoi@googlegroups.com

Subject: Re: NUOC ĐAI Cựu Nữ SV/HVQG/HC chữa hết bịnh Men tồ PSXH> Fw: Đái lên đầu...

 

THÚI RÌNH

 

Có những đứa da vàng mũi tẹt

mà cứ tưởng mình da trắng tinh

đeo theo phò một tên da trắng

mắc bịnh kỳ thị chủng tộc thâm căn

để cho nó ngồi lên đầu lên cổ

nó ỉa trịnh thúi rình

mà ngô nghê vênh mặt

giống như con cà .. ặc

thúi rình, thúi quắc

 

Đực làng Bưng Cầu

Nguyễn Nhơn

tặng mấy đứa

bù cắt trùm