Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Saturday, 31 May 2025

 Trần Bạch Thu (ĐS17)

San Diego Ký Sự


        Tháng 5 năm nay nhân dịp có một chị bạn tổ chức lễ mừng sinh nhật ở San Diego, tôi và một số bạn cùng lớp cùng trường đến tham dự tiệc mừng với chị, anh em đã chuẩn bị từ trước hơn cả tháng trời khi nhận được thiệp mời. Mọi người rất hào hứng và nôn nóng tới ngày đi. Thật ra chị là nữ công chức về thi đậu, học lại nên lớn hơn anh em trong lớp chừng 5, 6 tuổi, nhưng tựu trung tất cả cũng đều thuộc hàng lão niên, đâu biết giã từ thế gian nầy lúc nào. Cho nên còn tới lui thăm viếng nhau lúc nầy là tốt nhất. Còn đi được, còn vui là cứ đi và tận hường thú vui họp bạn.

       Xe chúng tôi gồm 7 người khởi hành từ Little Saigon đến San Diego lúc 4 giờ chiều, ghé qua nhà một anh bạn để thay quần áo và ăn chút chơi vì địa điểm tổ chức ở gần biển, phong cảnh rất đẹp nhưng về chiều trời rất lạnh. Nói là ăn chút chơi cho ấm dạ nhưng cũng đủ các món khai vị, uống rượu Whisky với nem chua, chả lụa, sau đó  thưởng thức một tô bún bò, giò heo thật tuyệt vời do chị nhà đích thân nấu nướng.  Bạn đã chuẩn bị từ trước và khẩn khoản mời anh em nhín chút thì giờ ghé qua nhà chơi cho biết và sẽ bắt đầu kể câu chuyện dài của bạn trên con đường đi tới nơi dự tiệc.

        Anh bạn nầy đã bị cộng sản giam giữ đúng 20 năm, kể từ khi tuân hành lệnh trình diện học tập cải tạo một tháng như trong thông cáo của Ủy Ban Quân Quản thành phố. Theo anh kể thì anh không có tổ chức trốn trại hay phản động gì cả nhưng là người ăn ngay nói thẳng nên thường hay phê phán những quy định nghiệt ngã trong trại giam. Thấy nhiều việc làm thất nhân đức thì tỏ thái độ không đồng tình vậy thôi. Anh gốc người xứ Quảng nên thấy việc gì không phải thì lên tiếng ngay và vì vậy mà bị gán ghép là cải tạo chưa tiến bộ suốt 20 năm cho tới khi được thả ra về, cán bộ tuyên bố là nhờ lượng khoan hồng của đảng và nhà nước chứ nếu không anh sẽ phải ở tù chung thân, mặc dù lúc bấy giờ đã có chương trình HO dành cho người tù thuộc chế độ cũ có tập trung cải tạo từ 3 năm trở lên.

        Chúng tôi 7 người họp với 2 người bạn nữa cùng lớp ở San Diego đến tham dự tiệc sinh nhật của chị bạn được tổ chức rất chu đáo tại The Martin Johnson House (Scripps Institution of Oceanography, UC San Diego) bên bờ biển San Diego thật đẹp. Trong tiệc ngoài phần văn nghệ do các con cháu của chị sắp xếp còn có múa lân và khách tham dự ngoài thân hữu các con của chị, đa phần còn lại là các bạn đồng môn Quốc Gia Hành Chánh các Ban, các Khóa cư ngụ tại San Diego.

        Tiệc vui rồi cũng tàn, chúng tôi ra về sớm nhưng trước đó một số bạn đến sớm có ghé nhà anh Mưu chuyện vãn và tham quan cơ ngơi điêu khắc của anh ấy, xây dựng và hoạt động đã hơn 15 năm nay. Hôm nay cũng là dịp để tôi gặp lại người bạn thân tình với biết bao nhiêu câu chuyện trà dư tửu hậu.

        Anh Mưu người quê Thủ Thừa, Long An khi lên Sài Gòn theo học Quốc Gia Hành Chánh, anh ở Ký Túc Xá tầng trệt đầu căn, tôi ở phòng kế bên. Mỗi chiều thứ Bảy, hôm nào tôi không về Mỹ Tho thì anh rủ tôi, đèo xe gắn máy về Thủ Thừa chơi cuối tuần. Đường đi Sài Gòn – Thủ Thừa chỉ hơn 30 cây số nên chỉ mất chừng gần một tiếng đồng hồ là tới nơi. Đi riết rồi ghiền, tuần nào không về Thủ Thừa là thấy sao sao trong dạ.

        Có lần anh rủ tôi về nhà Nội tổ của anh ở Thủ Thừa ăn giỗ, từ ngày hôm trước gia đình đã tổ chức “tát đìa” khắp các mương, rạch quanh trong vườn nhà, bắt hết tôm cá dưới mương, phần chính là để nấu thức ăn cho ngày giỗ, phần còn lại chia hết cho bà con đã đến phụ tát đìa, mỗi người đem về non chừng một thùng thiếc 20 lít cá tôm đủ loại.

        Đường vào nhà Tổ của anh có cổng tam quan cột đá phù điêu cao chất ngất, phía trước có án bình phong đúc xi măng trên khắc hình “long hổ hội” trông thật uy nghi. Phía xa xa trước nhà là một gò đất cao nổi lên giữa đám ruộng xanh rì, trên gò chen chúc đầy các ngôi mộ cổ xây bằng đá xanh.

        Có tìm hiểu mới biết gia đình anh thuộc hàng trên địa chủ mấy bậc hơn cả quan địa phương nhiều, mọi người ở Thủ Thừa đều biết cánh họ Trần ở đây lâu đời là danh gia vọng tộc, thế mà học đến năm thứ tư sắp ra trường khi có nghị định của chính phủ cho phép các sinh viên sắp tốt nghiệp có thể nộp đơn xin đổi tên, nếu xét thấy hợp lý như tên có âm sắc tộc hay nghe hơi tục, anh muốn đổi tên, tôi hỏi sao vậy, anh giải thích:

        - Tên Mưu, một số người miền Bắc và ngay cả Giáo sư Trần Văn Kiện khi gọi tên đều gọi là anh Miêu. Thấy khó nghe. Còn như bạn người miền Nam thì cứ gọi là anh Mu, anh Mu. Thấy hơi kỳ.

        Tôi cười ngất.

        - Đắc Mưu là tên cha mẹ đặt cho rất hay, nhưng bạn muốn đổi tên gì?

        Anh không trả lời và hình như tôi quên luôn câu chuyện đổi tên. Anh ra trường với tên họ đầy đủ là Trần Đắc Mưu.

        Trong lớp anh thuộc hàng “gạo” cội, đi đâu, ở chỗ nào cũng thấy cuốn tập vo tròn, nhàu nát giắt sau túi. Tôi hỏi học chi nhiều vậy bạn. Không thấy trả lời, thỉnh thoảng tôi lại chọc quê “học thuộc lòng như bạn là đủ rồi.” Đến lúc nầy anh mới trả lời:

        - Tầm ăn dâu nhả ra tơ, học thuộc lòng không phải để trả bài mà là để làm những bài văn nghị luận có giá trị. Anh ra trường với luận văn tốt nghiệp “Nền Hành Chánh Xã Ấp” (1972)

        Thật đúng vậy, anh ra trường với thứ hạng khá cao, đủ điểm để được chọn về nhiệm sở ở tỉnh lớn, đông dân và được cử làm Phó Ty Thuế Vụ tỉnh Định Tường (Mỹ Tho) cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.

        Trong thời gian đi học, anh đi lại bằng chiếc xe Suzuki màu đỏ tươi, lượn khắp phố Sài Gòn và là phương tiện chính để về quê hằng tuần. Lượn mãi ở thành đô mà cũng không có cô nào chịu ngồi phía sau xe cho đẹp đôi, mãi cho đến khi anh về quê cuối tuần. Có một hôm trở lên Sài Gòn vào chiều Chủ nhật, trời chạng vạng sắp tối, hình như hết những chuyến xe đò đi Sài Gòn. Tới ngã ba Thủ Thừa, anh lái xe nhanh lướt băng qua lộ, bỗng thấy có một thiếu nữ mặc chiếc  áo dài màu sậm với làn da trắng nuột, gương mặt vô cùng xinh xắn. Thế là anh quành xe lại và ngỏ ý muốn cho cô quá giang về Sài Gòn. Không còn con đường nào khác, trời lại tối. Cô gái nhận lời.

        Thật ra ở một quận nhỏ như Thủ Thừa, mọi người đều biết nhau, nhất là mấy ông Phó Quận tập sự. Có dịp theo anh về Thủ Thừa nhiều lần, hầu như các quán cà phê hay quán xá ăn uổng đều biết mặt anh em chúng tôi, Anh cũng có đôi lần rủ ra quán hay vào thăm các nhà quen có các cô con gái xinh đẹp để giới thiệu, may ra tôi được làm rể Thủ Thừa. Bao nhiêu năm qua rồi, tôi vẫn còn nhớ những ánh mắt, nhưng ân tình tuổi đôi mươi thật dịu dàng, thanh tao của một thời vàng son năm cũ.

        Cô gái đi nhờ xe anh Mưu đã biết anh và gia đình anh rất rõ, chỉ có anh là không có cơ hội để biết. Sau nầy anh mới biết cô gái ấy chính là hoa khôi của trường Trung học Tân An trước đây. Hai anh chị thành hôn trước ngày anh ra trường, Lần sau hết tôi về thăm nhà ở Mỹ Tho gặp lại anh chị và cô con gái nhỏ đang cư ngụ ở căn  nhà 2 tầng có gác gỗ của Ty Thuế Vụ nằm trên đường Ông Bà Nguyễn Trung Long (Nam Kỳ Khởi Nghĩa ngày nay) gần bến bắc Rạch Miễu.

        Thế rồi thế sự đổi thay, anh em bạn bè tan tác, người di tản ra nước ngoài, người ở lại vướng vào vòng lao lý, riêng anh được chính quyền mới lưu dụng tiếp tục ở nhiệm sở cũ tại Mỹ Tho. Anh được nhân viên cũ kính nể đã đành nay người mới đến, khác chính kiến mà cũng thầm phục và khen ngợi. Có lúc anh còn được cử đi làm Phó Trạm kiểm soát và thu thuế ở Tân Hương (Tiền Giang), một địa điểm thu thuế nổi tiếng từ thời Pháp thuộc cho đến bây giờ.

        Nhưng chính điều nầy đã khiến cho anh lo sợ vì bổng lộc ở đây nhiều vô số kể. “Tích tài tán ư thiên hạ” là cái họa lớn của đời người. Thật ra, trước đây anh cũng có nghe về chủ trương đường lối cách mạng của “Mặt trận Giải Phóng miền Nam” nên sau ngày 30 tháng 4 anh cũng rất bình thản nghĩ rằng chiến tranh đã chấm dứt, toàn dân sẽ cùng nhau xây dựng lại đất nước tốt đẹp hơn xưa. Tự trong thâm tâm anh hết sức, dốc lòng phục vụ hết khả năng, hơn nữa anh còn được ưu đãi khỏi đi cải tạo, đủ sức lo cho gia đình. Nhưng càng lúc anh càng nghiệm ra rằng “cộng sản nói vậy mà không phải vậy” còn tệ hại hơn, gấp trăm lần trước đây. Anh bắt đầu tháo lui.

        Đầu tiên anh xin chuyển công tác, về quê xin làm giảng viên trường trung cấp Kế toán Tài chánh ở Long An. Trong chế độ cộng sản, anh đã trót nhúng chàm mà nay muốn thoát ra thì giá phải trả không hề nhỏ, có khi còn đổi cả tính mạng của chính mình không chừng vì anh đã biết và đã ở trong dây nhợ ăn tiền hối lộ với nhau. Kẻ cướp thường hay giết luôn nạn nhân để trừ hậu hoạn là vậy. Không thể sống yên ở ở quê nhà với sự theo dõi ngầm của công an cũng như các quan chức đồng nghiệp ở cơ quan, thường hay nói là đến thăm viếng vì tình đồng liêu nhưng sự thật đằng sau là xem động tịnh và tư tưởng của anh như thế nào.

        “Thiên nan vạn nan” muốn thoát khỏi nơi nầy không hề dễ. Anh không có cải tạo, không có thân nhân ở nước ngoài, không đủ sự liều lĩnh để vượt biên. Phải làm sao đây? Đến bây giờ anh mới nghiệm ra rằng cha mẹ đặt cho tên gọi “đắc mưu” là đúng nhất, anh bèn nghì ra mưu kế để ra đi, định cư ở nước ngoài.

        Ngoài chợ Thủ Thừa có một em bé trai chừng 15,16 tuổi sống lây lất chuyên làm thuê, làm mướn cho các cơ sở buôn bán trong chợ, có khi không ai mướn thì đi lượm lon nhôm bán kiếm cơm qua ngày, tối ngủ bờ ngủ bụi, đầu đường xó chợ, mọi người ai cũng biết kể cả công an khu vực. Anh thấy thương thật sự và đem về nhà, ban đầu cho qua đêm, sau thay vì làm thuê ngoài chợ anh giúp cho có công việc làm ở nhà cho gia đình anh.

        Thời gian được chừng hai năm sau, anh cùng tất cả người trong gia đình được phép xuất cảnh chính thức đi định cư sang Hoa Kỳ theo diện con lai vì đứa nhỏ mà anh đem về nhà nuôi là đứa con lai Mỹ mà anh đã điều tra biết chắc chắn.

        Kể từ khi gia đình anh sang Hoa Kỳ, mọi chuyện đều hạnh thông vì mọi người thường hay bảo rằng những đứa con lai thường hay “quậy” phá dữ lắm. Anh làm kỹ thuật viên cho một hãng sản xuất máy kéo rất lớn (John Deere) suốt cho đến ngày về hưu. Chi kinh doanh nhà cho thuê mướn cũng thành công. Các cháu tất cả đều học hành đổ đạt có gia đình và công ăn việc làm ổn định.

        Cách đây nhiều năm anh tham gia hoạt động cộng đồng rất tích cực, kể cả các tổ chức chính trị đảng phái, nhưng sau nầy sức mòn, lão niên đầu bạc trắng nên anh thiết kế một phòng riêng tại nhà làm nơi điêu khắc gỗ, mẫu thường được sử dung là các công trình kiến trúc như Nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn hay Chùa Thiên mụ ở Huế ..vv...  Đăc biệt trong những ngày hội chợ Tết ở San Diego, anh có một gian hàng trưng bày các tiểu phẩm điêu khắc gỗ do anh sáng tác, ngoài ra còn có những mô hình tàu HQ của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa cùng với sa bàn trận hải chiến Hoàng sa năm 1974.

        Hình ảnh một cụ già mặc quốc phục áo dài khăn đóng xuất hiện tại Hội chợ Tết San Diego hàng năm đang say sưa giải thích lịch sử và chỉ dẫn các chi tiết cho mọi người về quá trình hình thành các công trình kiến trúc của đất nước Việt Nam, là một hình ảnh quen thuộc và đáng kính trong cộng đồng người Việt ở San Diego.

        Tôi biết anh cũng như tôi cùng một nỗi lòng thương nhớ quê hương vô tận, mỗi người xa xứ đều có những nỗi niềm riêng khó nói nên lời. Như anh, nhớ quê hương da diết qua từng vết dao cắt trên gỗ, ngày qua ngày, hết năm hết tháng cho đến khi hoàn thành một tác phẩm chỉ để gợi nhớ đến hình ảnh thân quen của Sài Gòn xưa, một nơi mà mình đành bỏ ra đi, thật là một biểu cảm chân thành hiếm có.

        Ngày xưa Tô Vũ biệt xứ 19 năm còn có ngày trở về cố quốc nay bạn tôi đã hơn 30 năm trời làm thân viễn xứ, mái đầu đã bạc trắng như bông mà ngày về hãy còn xa lắc xa lơ, có khi không còn thấy được quê nhà nơi đâu nữa.

        “Quê hương khuất bóng hoành hôn
         Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”
        .

        Tôi thường hay đùa với anh rằng “đường về Thủ Thừa hai đứa mãi còn xa” để nhớ về một quãng đời tươi đẹp, ngọc ngà của chúng mình thời xa xưa, xưa lắm rồi.Họa chăng chỉ còn trong mơ.

        Trần Bạch Thu
        Little Saigon, 5-2025

 THẰNG KHỐN NẠN BA-KE HUY NGUYỄN CANADA TIẾP TAY CẦM ĐẦU ĐÁM YOUTUBERS CÔNG AN NẦY- HUY NGUYỄN QUA MỘT ĐÊM ĐƯỢC ĂN SÒ LÔNG TẠI HOTEL VỚI ĐIỀU KIỆN PHẢI ĐỘI CAP MÁU VÀ GIA NHẬP YOUTUBERS CÔNG AN TỪ VN DO CON HEO RỪNG HÔI HÁM ĐOÀN VĂN BÁU GỞI SANG ẤN ĐỘ./-Mt68



 CON CHÓ BA-KE GIÀ KHỐN NẠN DƠ BẨN RÂU CA CHỐT BẠC LIÊU - LỢI DỤNG CON SÒ LÔNG ĐỎ (SÔNG LAM) TỚI PHI TRƯỜNG ẤN ĐỘ TRẮNG TAY - HUY NGUYỄN CANADA VỚT SÒ LÔNG VỀ HOTEL QUA ĐÊM - CON SÒ LÔNG ĐỎ RA ĐIỀU KIỆN HUY NGUYỄN CANADA TỪ NAY PHẢI ĐỘI MŨ MÁU DO PHƯƠNG NGUYỄN PHẾ THẢI SAU KHI BỊ CẢNH SÁT ẤN ĐỘ CÒNG 2 TAY

TÊN NGỰA ĐẺ HÀ NỘI RÂU CÁ CHỐT HUY NGUYỄN CANADA ĐÃ TỰ LỘ DIỆN LÀ "MỘT VIỆT CỘNG NẰM VÙNG" ĐƯỢC VC CÀI CẮM TRONG CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN CANADA./-Mt68

//////////////////////////////////





  NGƯỜI HÙNG VIỆT CỘNG RẤT TỰ HÀO CỜ MÁU SAO VÀNG "MANG CÒNG" TẠI XỨ ĐÔNG DÂN NHỨT THẾ GIỚI - VC RẤT HẢ HÊ VÌ TÊN PHƯƠNG NGUYỄN NẦY ĐÃ NỔI TIẾNG HƠN CẢ HỒ CHÍ MINH.

PHƯƠNG NGUYỄN ĐƯỢC SƯ LŨNG PHÒ CHIỂU (VỊ SƯ LIẾM VÁI CON HEO RỪNG HÔI HÁM  ĐOÀN VĂN BÁU) BỎ TIỀN RA BẢO LÃNH CHO PHƯƠNG NGUYỄN TẠI NGOẠI- 

BỊ GIỮ PASSPORT VÀ THỨ 2 TỚI SẼ GIẢI GIAO LÊN TOÀ ÁN HÌNH SỰ CẤP CAO HƠN- VỤ VIỆC LIÊN QUA ĐẾN 2 CÔNG DÂN NƯỚC NGOÀI - NÊN CHÁNH PHỦ ẤN ĐỘ CŨNG PHẢI THÔNG BÁO ĐẾN XỨ QUÁN ÚC VÀ VIỆT NAM

TỤI YOUTUBERS VÔ HỌC TƯỞNG NƯỚC NÀO CŨNG DÃ MAN, MỌI RỢ NHƯ XỨ VC CỦA CHÚNG - DÙNG CÔNG AN ĐẦU GẤU ĐẾN ĐỔ PHÂN TƯƠI, MẮM TÔM HÀ NỘI VÀO NHÀ DÂN MÀ KHÔNG AI DÁM LÀM GÌ CHÚNG CẢ./-Mt68

//////////////////////////////////

Friday, 30 May 2025

 MŨI NÉ ĐÃ QUA MỘT THỜI NHỘN NHỊP ... NAY DU KHÁCH CHỈ LE QUE ... KHÁCH SẠN ĐÓNG CỬA DÀI DÀI ..../- Mt68

//////////////////




NẾU KHÔNG PHẢI NGƯỜI MIỀN NAM TỴ NẠN VIỆT CỘNG KHÓ MÀ HIỂU NỔI:

TẠI SAO MỘT ĐẤT NƯỚC CÓ 99 TRIỆU DÂN - XƯNG LÀ VÔ CẦU TIÊU GẶP TOÀN ANH HÙNG - MỪNG CHIẾN THẮNG 50 NĂM VỚI 10 NGÀN 500 DRONES BAY RỘP TRỜI ... RỚT NHƯ SUNG RỤNG - CUNG CẤP LAO NÔ CHO CẢ THẾ GIỚI - 

CÓ THỂ LÀM THUỐC GIẢ, SỮA GIẢ, TRỨNG GIẢ, KU GIẢ, GẠO ST GIẢ .... 

MỘT CHÁNH QUYỀN CÓ GẦN 6 TRIỆU CÔNG AN ĐỦ LOẠI, DU ĐÃNG, CƯỚP GIỰT, TU QUỐC DOANH VỚI CẤP BỰC THƯỢNG ÚY, THƯỢNG TÁ, THƯỢNG TƯỚNG .... 

MÀ LẠI BÀY MƯU TÍNH KẾ ... GỞI ĐỦ MỌI THÀNH PHẦN ... KỂ CẢ ĐẦU GẤU, SÒ LÔNG KINH KỲ MÁU ... CHẤP NHẬN ĐÒN THÙ, BỊ NẮM TÓC LÔI ĐI NHƯ LÔI CON HEO RỪNG HÔI HÁM ... 

MỤC ĐÍCH CHỈ ĐỂ TIÊU DIỆT MẤY CHỤC THẦY TU ... ĐẦU TRẦN, QUẦN ÁO TE TUA, CHÂN KHÔNG GIÀY DÉP ... THA PHƯƠNG CẦU THỰC MÀ CHÚNG QUYẾT KHÔNG THA??? 

CHỈ CÓ CÔ BÁC MIỀN NAM TỴ NẠN MỚI HIỂU CHÚNG MUỐN GÌ MÀ QUYẾT SANH BẮC TỬ NAM, TRUY CÙNG, DIỆT TẬN ... ???

DÙ ĐÃ XA LÁNH TẬN RỪNG SÂU, NÚI CAO, ĐẠI DƯƠNG NGÀN TRÙNG NGĂN CÁCH MÀ CHÚNG VẪN THEO BÁM TẬN DIỆT ĐỂ THỎA MÃN DỤC VỌNG ĐIÊN CUỒNG DÃ THÚ BÚA LIỀM, CỜ ĐỎ, SAO VÀNG./-Mt68

////////////////////////////////////////////

 BÀI BÁO CÓ Ý NGHĨA VẠCH TRẦN ÂM MƯU CỦA CÔNG AN VIỆT CỘNG ĐƯA "DU ĐÃNG ĐẦU GẤU" RA HẢI NGOẠI ĐỂ TRIỆT HẠ DANH TIẾNG CỦA ĐOÀN SƯ MINH TUỆ- 

CHÚNG BẤT CHẤP MỌI ẢNH HƯỞNG DÙNG "CỜ MÁU SAO VÀNG" ĐỂ PHÔ TRƯƠNG SỨC MẠNH BẠO ĐỘNG MỘT CÁCH MỌI RỢ - 

TRONG NƯỚC ĐÃ NỔI LÊN MỘT HIỆN TƯỢNG: "CUỒNG NHIỆT CỔ VÕ" DÙNG HÌNH ẢNH MẶC ÁO CỜ ĐỎ ĐÁNH NGƯỜI CỦA SÔNG LAM VÀ PHƯƠNG NGUYỄN ĐỂ THAY THẾ BIỂU TƯỢNG TÊN ĐỒ TỂ HỒ CHÍ MINH HIỆN ĐÃ BỊ "LIỆNG CỐNG" THAY CHO "LỘNG KIẾN" TRƯỚC KIA./-Mt68

////////////////////////////////

 XIN LỖI CÔ BÁC TỴ NẠN HẢI NGOẠI:

SƯ HOÀNG HIỀN "TỰ ĐÁNH RỚT TƯ CÁCH CAO QUÝ MỘT NHÀ TU" - HẮN TA CHỈ VÌ MIẾNG ĂN NGHIỆP VỤ GIA NÔ CHO NHẬT TỪ - MÀ KHÔNG NGẦN NGẠI QUAY TRỞ VỀ THỜI DU ĐÃNG, MA CÔ, BÀI BẠC, ĐĨ ĐIẾM CỦA QUÁ KHỨ MẤY CHỤC NĂM TRƯỚC - 

SƯ HOÀNG HIỀN TU VẠN KIẾP VẪN CẦM DAO ĐỒ TỂ- CÔ BÁC CỨ NHÌN XEM CON NGƯỜI HẮN THUA HẴN MẤY CHÚ CẨU RẤT CÓ TƯ CÁCH CHUNG QUANH BỒ ĐỀ ĐẠO TRÀNG- KHÔNG HỀ TRANH ĂN NHƯ HOÀNG HIỀN VÀ CÁC YOUTUBERS NHƯ SÔNG LAM, PHƯƠNG NGUYỄN, DŨNG TRỌC ...etc./-Mt68

//////////////////////////////////

Thursday, 29 May 2025

 CÔNG LAO CHỦ CHỆT HỒ CHÍ MINH KHÔNG NHỎ "VÌ LỢI ÍCH 100 NĂM " ĐÃ TRỒNG NGƯỜI NHƯ SÔNG LAM, PHƯƠNG NGUYỄN, XUÂN LAM, ĐOÀN VĂN BÁU , ĐOÀN THỊ HƯƠNG (GIẾT KIM JONG NAM) , ĐOÀN NGỌC HẢI, THÍT THỊT CHÓ NHỰT TỪ .... 

VÀI CHỤC NĂM NỮA THÔI VIỆT NAM SẼ CÓ HÀNG CHỤC TRIỆU NHỮNG ĐỨA KHỐN NẠN NHƯ THẾ ĐÓ./-Mt68

/////////////////////////

 KHÔNG PHẢI TỘI NGHIỆP - MÀ PHẢI NÓI "RẤT MỈA MAI" -

VIỆT CỘNG TUNG CẢ CHỤC CÔNG AN NGHIỆP VỤ YOUTUBERS TRÁ HÌNH - HUÊNH HOANG TUYÊN BỐ SẼ DẸP ĐOÀN SƯ MINH TUỆ TRONG 7 NGÀY - CHỈ 1 NGÀY ĐẦU TIÊN SAU KHI XUỐNG MÁY BAY - RẤT CẢ CHÚNG ĐỀU "NGẨN NGƠ-THẤT THẦN" VÌ ĐỤNG PHẢI TỜ GIẤY NHỎ DÁN TRÊN TƯỜNG "NO VIDEOS, NO PHOTOS THIS PREMISE"- 

CÔNG AN PHẢI TRẢ MỖI VÉ MÁY BAY TRÊN 2 NGÀN MỸ KIM ĐẤY NHÉ!

CỨ CỞI TRUỒNG NHÀO VÔ QUAY ĐI CON SÒ LÔNG ĐỎ LÒM -SÔNG LAM???!!!./-Mt68

/////////////////////////////////////

  SỰ VIỆC NẦY CHO THẤY VIỆT CỘNG TỪ TRONG RỪNG RA PHỐ ĐÃ TRÒN 50 NĂM

NHƯNG CHÚNG VẪN Y NGUYÊN THỜI KỤ HỒ CÒN TRONG HANG PẮC BÓ - CHÚNG CỨ TƯỞNG NƯỚC ẤN ĐỘ LÀ EM ÚT CỦA VIỆT CỘNG - NGƯỜI TA CẤM QUAY PHIM CHỤP ẢNH Ở MỘT NƠI THUỘC TƯ NHÂN MÀ CHÚNG NHAO NHAO LA LỐI MẤT DẠY - ĐÒI XEM GIẤY TỜ !

CHÚNG LÀ DU KHÁCH? CHÚNG KHÔNG CÓ QUYỀN QUAY VIDEO THƯƠNG MẠI (KIẾM ĂN) BẤT HỢP PHÁP MÀ CHÚNG VẪN TƯỞNG MÌNH CÓ QUYỀN DO CÔNG AN TRONG NƯỚC CẤP PHÉP- CHỐNG LƯNG CHO CHÚNG THA HỒ PHẠM PHÁP Ở CÁC XỨ KHÁC- KỂ CẢ "ĐÁNH NGƯỜI" LÀ TỘI HÌNH SỰ KHÔNG THỂ BỎ QUA Ở CÁC NƯỚC VĂN MINH- KHÔNG PHẢI RỪNG RÚ, MỌI RỢ, THÚ VẬT NHƯ XỨ VIỆT CỘNG!!!./-Mt68

//////////////////////////////////// 

 PHƯƠNG NGUYỄN CÔNG KHAI ĐÁNH NGƯỜI ÚC GỐC VIỆT GIỮA CHỖ ĐÔNG NGƯỜI

CÔNG AN TUNG LỰC LƯỢNG YOUTUBERS GỐC CÔNG AN TRÁ HÌNH SANG ẤN ĐỘ ĐỂ HỐT ĐOÀN SƯ MINH TUỆ NHƯ ĐÃ XẢY RA Ở HUẾ HỒI ĐẦU THÁNG 6/2024- BỌN CHÚNG TẬP HỢP TẠI BỒ ĐỀ ĐẠO TRÀNG VÀ CÔNG KHAI TUYÊN BỐ TRONG 7 NGÀY CHÚNG SẼ HỐT ĐOÀN SƯ MINH TUỆ VỀ LẠI THIÊN ĐƯỜNG CÔNG AN VIỆT CỘNG - CÓ THỂ ĐÂY LÀ LẦN SAU CÙNG CÔNG AN SẼ RA TAY BẰNG MỌI GIÁ-

* NẾU CHÚNG MUA ĐƯỢC ẤN ĐỘ THÌ VIỆC BẮT CÓC ĐOÀN SƯ MINH TUỆ KHÔNG NGOÀI TẦM TAY CỦA CHÚNG?!!!./-Mt68

Wednesday, 28 May 2025

 THƯA CÔ BÁC CHÂN CHÍNH TRONG NƯỚC:

SỰ THẬT GIA ĐÌNH 2 THẰNG TRƯƠNG QUỐC HUY VÀ TRƯƠNG QUỐC TUẤN NẦY KHÔNG HỀ LÀ VNCH HAY 3 QUE GÌ CẢ- 

CHÚNG NÓ BẤT MÃN CHÉN KIỂU, CHÉN ĐẤT TRONG NƯỚC NÊN SINH RA MÂU THUẪN - TỤI NÓ NÚP BÓNG TỴ NẠN ĐỂ KIẾM ĂN Ở MỸ - TỤI NÓ CHỈ LÀ "THỜI CƠ" KHÔNG HỀ THIẾT THA GÌ ĐẾN DÂN TỘC VIỆT CẢ!

NHÂN DANH HÀNG TRĂM NGÀN NGƯỜI VNCH SANG TỴ NẠN MỸ VỚI NHÃN HIỆU CÔNG DÂN VNCH - CHÚNG TÔI CÓ MẶT TẠI MỸ TỪ SAU 1975 ... TÍNH ĐẾN NAY CŨNG ĐÃ SỐNG Ở XỨ NGƯỜI 40, 30, NĂM.

CHÚNG TÔI NGHE NHỮNG LỜI "CHÓ MÁ MỴ ĐOÀN SƯ MINH TUỆ" CHÚNG TÔI RẤT TỨC CƯỜI NÊN VỘI BÁO ĐỘNG CHO DÂN CHÚNG CHÂN CHÍNH TRONG NƯỚC RÕ: 

"THẰNG BÁ VƠ TRƯƠNG QUỐC TUẤN " KHÔNG LÀ CÁI THÁ GÌ TRÊN ĐẤT MỸ CẢ- DỐT NÁT, CHỈ CÓ VÀI CHỮ TIẾNG ANH LOẠI GÀ QUÈ QUANH QUẨN Ở CÁC TIỆM NAILS.... NÓ LÀ AI MÀ NÓI SẼ LO ĐƯỢC CHO 8 NGU SƯ SANG TỴ NẠN MỸ???!!!!

VẤN ĐỀ TÔN GIÁO CỦA VIỆT NAM LÀ MỘT VẤN NẠN LỚN CỦA CẢ THÉ GIỚI TỰ DO - NÓ CHỈ LÀ MIẾNG MỒI ĐỂ KÈN CỰA THƯƠNG LƯỢNG NẦY NỌ VỚI NHAU THÔI- 

CHỨ NÓ KHÔNG NHỎ NHƯ CON THỎ ĐỂ TRƯƠNG QUỐC TUẤN MUỐN ĐEM AI QUA MỸ ĐỂ TỴ NẠN ĐƯỢC ĐÂU MÀ LÁO LẾU ....CÔ BÁC TRONG NƯỚC KHÔNG TIN CỨ DÀI CỔ MÀ MONG NHÉ./- Mt68

////////////////////////////////////////

 KÍNH MỜI CÔ BÁC HẢI NGOẠI THỬ NGHE TÂM SỰ CỦA SƯ NHỎ QUẢNG PHÁP - 

NGOÀI NHỮNG CẢM NHẬN NHỮNG GIAN KHỔ THỂ CHẤT CỦA MỘT TU TẬP VIÊN HẠNH ĐẦU ĐÀ - QUẢNG PHÁP CŨNG CHƯA QUA KHỎI THỬ THÁCH "SÂN SI SƠ ĐẲNG" CỦA NGƯỜI ĐỜI NHƯ CỐ NÊU RA NHỮNG "KHÔNG THÍCH, KHÔNG ƯA" ĐỐI VỚI PHÚC GIÁC VÀ PHƯỚC NGHIÊM- NHƯNG KHÔNG HỀ TỰ HIỂU NHỮNG "KHIẾM KHUYẾT THỂ LỰC CÁ NHÂN" CỦA MÌNH LÀ NGUYÊN DO CHỦ LỰC GÂY KHÓ KHĂN CHO CHÍNH MÌNH - 

NẾU THỂ LỰC CỦA QUẢNG PHÁP VƯỢT QUA ĐIỀU KIỆN BỘ HÀNH THÌ PHÚC GIÁC HAY PHƯỚC NGHIÊM KHÔNG HỀ LÀ TRỞ NGẠI CHO QUẢNG PHÁP ĐÚNG KHÔNG? - 

CHƯA BIẾT GÌ VỀ NHUẬN HẢI MÀ CẢ GAN BÊNH VỰC, HỖ TRỢ CHO NHUẬN HẢI LÀ MỘT "LỖI LẦM" MÀ NGƯỜI THƯỜNG HAY GỌI LÀ TÁNH "HỒ ĐỒ" ... 

TÁNH HỒ ĐỒ BẨM SINH KHÓ DIỆT LẮM QUẢNG PHÁP ƠI ... BỘ HÀNH KHÔNG XONG THÌ LÀM SAO CÓ ĐỦ NĂNG LỰC ĐỂ BÔI BỎ TÁNH "HỒ ĐỒ" HẢ CHUẨN SƯ QUẢNG PHÁP ???!!! ĐÚNG LÀ THẤY NGƯỜI MÀ KHÔNG TỰ BIẾT MÌNH./-Mt68

 TIN CỰC VUI CHO PHẬT TỬ TỴ NẠN HẢI NGOẠI:

THẰNG SƯ CÔNG AN KHỐN NẠN "DÊ ĐẺ" THÍT THỊT DÊ "THIỆN TRÍ" ĐÃ TRÚNG LUỒNG ÁM KHÍ CỦA PHƯỚC NGHIÊM BẤT TỈNH RỚT KHỎI XE TÚT TÚT - 

PHẢI KHIÊNG VỀ CHÙA ĐỘ SANH CẤP CỨU- THIỆN TRÍ ĐÃ TỈNH LẠI NHƯNG "ĐỚ LƯỠI" AI HỎI GÌ CŨNG LẮC ĐẦU VÀ MUA VÉ GẤP VỀ TRẢ MẬT LỊNH CHO BỘ CÔNG AN- 

CON HOA HẬU ĐĨ LẬU ĐẠI HÀN LÀ THANH THÚI CŨNG CÓ MẶT, RA SỨC KHẨU NGHIỆP CỰC GẮT CHO ĐẾN KHI THIỆN TRÍ TỈNH LẠI MỚI THÔI LIẾM VÁI - 

LÚC ĐÓ CŨNG CÓ MẶT MINH NHUẬN TẠI CHÙA ĐỘ SANH - CHÚNG NÓ 3 ĐỨA HẸN HỌP MẶT TẠI ĐỘ SANH ĐỂ BÀN KẾ HOẠCH TỔNG TẤN CÔNG ĐOÀN SƯ MINH TUỆ VÀO SÁNG NGÀY 29-5-25. 

KẾT QUẢ 3 ĐỨA MỌI RỢ CÔNG AN NGHIỆP VỤ KHỐN NẠN ĐÓ ĐÃ TỰ TAN RÃ VÀ HÔM NAY THẰNG SƯ ĐIẾM DA DÊ THIỆN TRÍ VÀ CON ĐIẾM HOA HẬU MÔN ĐẠI HÀN THANH THÚI ĐÃ LÊN MÁY BAY RỜI BỒ ĐỀ ĐẠO TRÀNG MANG THEO KẾ HOẠCH TỔNG TẤN CÔNG ĐOÀN SƯ MINH TUỆ CÒN DÍNH ÁM KHÍ ĐỘC CỦA PHƯỚC NGHIÊM./-Mt68

/////////////////////////////////


//////////////////////////////////////








Tuesday, 27 May 2025

 KHÔNG PHẢI MỘT MÌNH Mt68 MÀ CŨNG CÓ NGƯỜI KHÁC NHẬN RÕ RA SƯ MA CÔ BỬU KHÁNH CỐ TÌNH XẢO TRÁ, LƯU MANH BỊA CHUYỆN "MA MỴ- HUYỀN BÍ- ẢO TƯỞNG" ĐỂ "NÂNG BỊ" SƯ MINH TUỆ - HẦU ĐÁNH LỪA GÀI "THIỆN TRÍ" VÀO PHÁ ĐOÀN SƯ MINH TUỆ- CÔNG AN NGHIỆP VỤ BẤT CHẤP MỌI THỦ ĐOẠN LƯU MANH -KỂ CẢ NÓI DỐI ĐỂ ĐẠT MỤC TIÊU ĐÁNH LỪA DƯ LUẬN - HÃY NHÌN VÀO NHỮNG GÌ CON HEO HÔI HÁM ĐOÀN VĂN BÁU ĐÃ RA RẢ SUỐT MẤY THÁNG QUA- ĐÃ BAO NHIÊU LẦN BÁU NÓI ĐÃ SANG ẤN ĐỘ BẮT CẢ ĐOÀN SƯ MINH TUỆ ĐEM VỀ TRỊ TỘI PHẢN QUỐC .... CÔ BÁC HẢI NGOẠI CÓ NGHE CHỨ???!!!./-Mt68

//////////////////////

 THƯA CÔ BÁC TỴ NẠN HẢI NGOẠI:

THẰNG SƯ CÔNG AN NGHIỆP VỤ TÔN GIÁO THÍT THỊT CHÓ BỬU KHÁNH ĐƯỢC LỊNH CÔNG AN BAY QUA ẤN ĐỘ ĐỂ GỌI LÀ THĂM SƯ MINH TUỆ.

 (* BỬU KHÁNH LÀ CỐI CUM TRONG PHẬT GIÁO QUỐC DOANH CỦA NHẬT TỪ- NHẬT TỪ GỞI VĂN THƯ KHẮP NƯỚC ĐỂ XÁC NHẬN SƯ MINH TUỆ LÀ TU GIẢ- NẾU BỬU KHÁNH KHÔNG CÓ PHÉP CỦA NHẬT TỪ LÀM SAO CÓ THỂ QUA ẤN ĐỘ THĂM VỊ SƯ TU GIẢ ĐƯỢC????).

BỬU KHÁNH TỚI ẤN ĐỘ GẶP SƯ MINH TUỆ (NÓI CÁI GÌ KHÔNG AI BIẾT?!) - NHƯNG BỬU KHÁNH RA NGOÀI CHO CÁC YOUTUBERS PHỎNG VẤN THẢ GIÀN - BỬU KHÁNH CỐ TÌNH HUYỀN BÍ HÓA SƯ MINH TUỆ LÀ:"Theo chân Sư Minh Tuệ -Bửu Khánh bị lạnh xương sống 3 lần" 

Ý NÓI SƯ MINH TUỆ CÓ LUỒNG HẤP LỰC MÃNH LIỆT MÀ NGƯỜI THƯỜNG KHÔNG CÓ ! MỤC ĐÍCH ĐỂ NÂNG BI SƯ MINH TUỆ.

*NHƯNG ĐÁNG LƯU Ý HƠN CẢ LÀ KHI SANG ẤN ĐỘ BỬU KHÁNH CÓ DẪN THEO MỘT "THẰNG NHỎ CÔNG AN THỢ TU" VÀ KHI BỬU KHÁNH VỀ NƯỚC ĐÃ ĐỂ LẠI THĂNG NHỎ THỢ TU ẤY GẮN BÓ CÓ VẺ NHƯ LÀ NGƯỜI CHỈ HUY CỦA MINH NHUẬN - 

BỬU KHÁNH ĐI RỒI, MINH NHUẬN NỔI LOẠN - THẰNG THỢ TU CÔNG AN ĐÓ LÀ "THIỆN TRÍ" NÓ ĐI ĐÂU CŨNG MANG TRÊN TAY TẤM DA DÊ NÓ SỬA LƯNG SÔNG LAM LÀ "DA DÊ THẬT KHÔNG PHẢI DA GIẢ" - NÓ NÓI NHỎ VỚI SÔNG LAM NẾU KHÔNG TIN ĐỂ NÓ LÓT ĐÍT CHO "SÔNG LAM CHƠI KIỂU NGỒI SẼ RẤT ÊM" !

CÓ TIN TỪ TRONG NƯỚC MỚI CHO BIẾT THẰNG THỢ TU DA ĐÊ THIỆN TRÍ CHÍNH LÀ "CON RƠI HỢP DOANH GIỮA BỬU KHÁNH & NHẬT TỪ" - THẰNG NHỎ KHỐN NẠN MẶT MÀY SÁT NHÂN THIỆN TRÍ MÀ TU HÀNH CÁI ĐÉO GÌ? 

THIỆN TRÍ VÀ MINH NHUẬN LÃNH BIỆT VỤ HẠ SÁT ĐOÀN BỘ HÀNH SƯ MINH TUỆ !!! KHÔNG TIN CỨ CHỜ XEM ?! KHI PHƯỚC NGHIÊM CẠO ĐẦU ĐÓNG VAI SƯ NHỎ- 

3 ĐỨA HOÀNG HIỀN, MINH NHUẬN, THIỆN TRÍ TỤI NÓ SẼ RA TAY ĐƯA CON HEO HÔI HÁM ĐOÀN VĂN BÁU VÀO KHỐNG CHẾ ĐOÀN VỚI SỰ TIẾP TAY "CHI TIỀN" CỦA TÒA ĐẠI SỨ VC -KHIẾN ẤN ĐỘ LÀM NGƠ ĐỂ CHÚNG NÓ HỐT GỌN CẢ ĐOÀN SƯ MINH TUỆ - VÌ LÚC ĐÓ PHƯỚC NGHIÊM ĐÀNH BÓ TAY VÌ ĐANG LÀ "SƯ NHỎ" 14 NGÀY KHÔNG THỂ RA TAY NHƯ LÚC CÒN LÀM HƯỚNG DẪN ĐOÀN!!!!./-Mt68

//////////////////////////////////////////////

  

///////////////////////

 

 XIN CÁO LỖI CHUNG VỚI CÔ BÁC TỴ NẠN HẢI NGOẠI:

SỞ DĨ Mt68 BẮT BUỘC PHẢI MẤT DẠY  NHƯ THẾ NẦY LÀ VÌ - HOÀNG HIỀN TUNG TIN LÊN MẠNG KÊU GỌI PHẬT TỬ CÚNG DƯỜNG 5 TRIỆU MỸ KIM ĐỂ HOÀNG HIỀN  XIN QUỐC TỊCH ẤN ĐỘ VÀ BẢO LÃNH SƯ MINH TUỆ QUA MỸ SỐNG- 

HÔM QUA CÓ YOUTUBER HỎI TRỰC TIẾP THÌ HOÀNG HIỀN "CƯỜI ĐỂU VÀ TRẢ LỜI CHỈ NÓI CHƠI THÔI!".

ĐỊT MẸ THẰNG SƯ KHỐN NẠN HOÀNG HIỀN - TỰ NÓ LỘ DIỆN LÀ MỘT THẰNG MA CÔ - CÔNG AN NGHIỆP VỤ CẦM KU CHO NHẬT TỪ- THẰNG HOÀNG HIỀN LÀ EM RƠI CHUYÊN DẪN GÁI CHO HOÀNG KIỀU - HOÀNG HIỀN ĐÃ MƯỢN ÁO CÀ SA ĐỂ MỞ 2 ĐỘNG NUÔI NGỰA  GÁI Ở MỸ VÀ MỘT ĐỘNG BÒ GÁI Ở GẦN BỒ ĐỀ ẤN ĐỘ ĐỂ KIẾM ĂN - BẢO ĐẢM SAU TRẬN NẦY TÊN THÚ VẬT HOÀNG HIỀN CÓ TU VẠN KIẾP CŨNG CHỈ HÀNH NGHỀ MA CÔ NHƯ CON ĐIẾM THÚI NHUẬN HẢI MÀ THÔI./-Mt68

//////////////////////////

 
///////////////////////////////
 

Monday, 26 May 2025

HỒ CHÍ MINH ĐÃ THÀNH CÔNG "TRỒNG NGƯỜI VIỆT TỘI PHẠM" HIỆN TRÀN NGẬP LÀO, THÁI LAN VÀ MIẾN ĐIỆN NỮA- TẠI THÁI CHÚNG XƯNG LUÔN LÀ NGƯỜI CỦA HOÀNG GIA NHƯ THERAWAT- NHƯ HỒNG NGA MỞ ĐỘNG DU LỊCH TRÁ HÌNH LÀM ĂN VỚI ĐOÀN VĂN BÁU VÀ SƯ LŨNG PHÒ- 
NAY CON ĐIẾM TẬP TÀNH NẦY CŨNG XƯNG LÀ MADAM KHANAM CHO CÓ MÙI CANH CHUA THÁI- CHỈ CÓ DÂN CỜ ĐỎ MỚI NGU - ĐÉO BIẾT BIT COIN LÀ CÁI ĐÉO GÌ MÀ CŨNG ĐUA ĐÒI NỘP TIỀN CHO NÓ THA HỒ CHƠI BỜI VÔ TỘI VẠ./-Mt68
////////////////

Thái Lan: Một phụ nữ Việt cầm đầu đường dây lừa đảo tín dụng gần 300 triệu USD bị bắt giữ

(Minh họa)

Một người phụ nữ Việt Nam bị cơ quan Interpol ra lệnh truy nã về việc lừa đảo tiền điện tử và đầu tư ngoại hối đến hơn 2,000 nạn nhân VN, với số tiền lên đến 300 triệu USD, nay đã bị bắt tại Bangkok cùng với hai tên vệ sĩ.

Cảnh sát CSD, đơn vị trấn áp tội phạm của Thái Lan, đã cho bắt giữ Ngô Thị Thêu, bí danh là Madam Khanam, 30 tuổi, tại một khách sạn ở khu vực Klong Tan Nuea của quận Watthana vào hôm thứ Sáu 23 tháng Năm.


Trước đó, Thêu đã bị truy nã trong một thông báo khẩn màu đỏ của Interpol, và cũng có lệnh truy nã của Cảnh sát Hà Nội theo Trung tướng Wittaya Sriprasertparb, chỉ huy CSD cho biết.


Chính quyền Việt Nam nói rằng Ngô Thị Thêu là một mắc xích quan trọng trong một mạng lưới hình sự đã lừa nhiều người dân VN, dụ dỗ bỏ tiền vào các khoản đầu tư gian lận thông qua các nền tảng giao dịch tiền điện tử và tiền ảo


Thêu và các tên đồng phạm của cô này đã hứa với các nạn nhân là sẽ trả lại tiền lời hàng tháng từ 20-30% để lôi kéo nạn nhân, và thuê những người nổi tiếng hoặc những người có mức ảnh hưởng xã hội nổi tiếng để thuyết phục mọi người bỏ tiền ra đầu tư với họ.
Ngô Thị Thêu bị bắt ở một khách sạn ở Bangkok (Hồ sơ CSD Thái)

Các nạn nhân được mời đến tham dự các cuộc hội thảo của các khoản đầu tư được tuyên bố là không hề có rủi ro và được cung cấp tiền lời nhanh chóng. Những ai có thể ra sức mời được người khác bỏ tiền đầu tư sẽ nhận được lệ phí hoa hồng, tương tự như chương trình góp tiền "lừa đảo dạng kim tự tháp" (Ponzi scheme), theo Tướng chỉ huy CSD cho biết.


Ban đầu, nạn nhân được phép rút ngay tiền lời 20-30% để xây dựng niềm tin. Một khi các khoản đầu tư lớn hơn được thực hiện, các bên đầu mối sẽ biến mất, không còn liên lạc được nữa.


Hơn 2,600 người đã trở thành nạn nhân xấu số của mạng lưới lừa đảo này, tổng cộng khoảng 300 triệu USD.

Các cuộc điều tra cho thấy hoạt động này được dẫn dắt từ Thổ Nhĩ Kỳ và có dính líu đến 35 tên đồng phạm VN. Mạng lưới này có 44 văn phòng trên khắp Việt Nam, bao gồm ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Hội An và các thành phố lớn khác.

Tổ chức này đã cho sử dụng hơn 1,000 nhân viên và cũng tiến hành mở rộng hoạt động tại Phnom Penh ở Campuchia, theo Tướng Wittaya cho biết thêm.

Công an VN nắm biết rằng cố Thêu đã trốn sang Thái Lan. Sau đó, Hà Nội đã liên lạc để phối hợp với chính phủ Thái Lan để giúp bắt giữ nhân vật này.

Hai tên vệ sĩ người người Việt của cô Thêu hiện cũng bị bắt và giam giữ ở Thái Lan.
2 vệ sĩ của nghi phạm Thêu (Ảnh: Hồ sơ CSD Thái)

Cảnh sát CSD và các sĩ quan nhập cư đã theo dõi nghi phạm này đến một khách sạn ở Bangkok, nơi mà Thêu bị bắt cùng với hai người đàn ông (không rõ tên Việt theo hồ sơ) Ta Dinh Phuoc, 38 tuổi và Trong Khuyen Trong, 41 tuổi, được cho biết là vệ sĩ của Thêu. Tất cả đều bị buộc tội lưu trú quá hạn thị thực. Sau đó, họ được đưa đến đồn cảnh sát ở Klong Tan.

Trong quá trình thẩm vấn, người phụ nữ Việt Nam này đã thú nhận từng thúc đẩy các khoản đầu tư lừa đảo gian lận, theo nguồn tin cảnh sát Thái Lan. Hầu hết số tiền bị lừa đảo từ các nạn nhân đã chuyển đến kẻ cầm đầu, trong khi cổ phần của Thêu được rửa sạch thông qua các khoản đầu tư về bất động sản ở Việt Nam.

Trong khi ẩn náu ở Thái Lan, Thêu đã nhận được tiền qua các tài khoản Mule ở Việt Nam, khoảng 1 triệu baht mỗi cuộc giao dịch, để tránh bị phát hiện ra.

Được biết Thêu cùng các đồng phạm đang chờ cho dẫn độ về Việt Nam để được xét xử.

(Tỗng hợp)

 CON ĐIẾM THÚI SÔNG LAM MANG "LÁ ĐA" ĐẾN TẬN NHÀ TRỌ ĐỘ SANH ĐỂ CÚNG DƯỜNG CHO THẰNG ĐIẾM MỌI RỢ MINH NHUẬN - SAU KHI XONG VIỆC CON SÔNG LAM XỎ MŨI MINH NHUẬN DẪN RA TRƯỚC CỖNG CHỖ ĐOÀN TÁ TÚC BIỂU PHẢI NÓI NHỮNG LỜI "THẤT HỨA DỐI TRÁ"- NẾU KHÔNG NÓI SÔNG LAM SẼ TỐ CÁO MINH NHUẬN ĐÃ ĂN "LÁ ĐA" DO SÔNG LAM CÚNG DƯỜNG TẠI CHÙA ĐỘ SANH./-Mt68 

Sunday, 25 May 2025

ĐÃ LỘ DIỆN TỪ LÂU - ĐẾN HÔM NAY ĐOÀN MỚI CHÁNH THỨC ĐỐI PHÓ- 

2 THẰNG KHỐN NẠN LÀ TÊN SAM MỌI RỢ - KHOE LÀ HÒA HẢO, KHOE LÀ VIỆT KIỀU MỸ- NÓ CHÍNH LÀ MỘT THẰNG HOMELESS ĐIÊN - NÓ LÀ CON BỌ HUNG CHUI VÀO SỐNG TRONG ĐỐNG PHÂN MỸ

]CÒN THẰNG TRƯƠNG QUỐC TUẤN NÓ LẤY CỨT TRẦY LÊN ĐẦU EM NÓ LÀ TRƯƠNG QUỐC HUY VÀ BÔI LUÔN LÊN MẶT MẸ NÓ LÀ MỘT THỢ NAILS - CẢ GIA ĐÌNH NÓ ĐỀU LÀ GỐC VIỆT CỘNG NGUYÊN CON- LỢI DỤNG NÚP SAU 3 QUE ĐỂ KIẾM ĂN TRONG CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN Ở MỸ - 

TUẤN MỸ QUA ẤN ĐỘ QUAY VIDEO HÌNH ẢNH SƯ MINH TUỆ ĐỂ KIẾM ĂN - VẬY MÀ TRỞ MẶT CHỬI ĐOÀN MINH TUỆ CŨNG ĐỂ KIẾM THÊM CỨT VIỆT CỘNG BAN CHO- TUẤN MỸ LÀ MỘT ÁC THÚ, DÃ MAN, MỌI RỢ KHÔNG THUA GÌ TÊN SÂU BỌ , MỌI RỢ ĐOÀN VĂN BÁU ./-Mt68

 ĐÂY LÀ CẢNH TƯỢNG VIỆT CỘNG THẢ NGƯỜI TỪ TRONG NƯỚC QUA ẤN ĐỘ ĐỂ GÂY RỐI

TẠO HỔN LOẠN ĐỂ DÂN ẤN ĐỘ GHÊ TỞM VỀ NGƯỜI VIỆT XÃ HỘI CHÓ GHẺ - MỤC ĐÍCH CHỈ ĐỂ CHÁNH QUYỀN ẤN ĐỘ TRỤC XUẤT ĐOÀN SƯ MINH TUỆ VỀ NƯỚC- 

CHỈ CÓ VẬY THÔI MÀ VIỆT CỘNG SẴN SÀNG BẤT CHẤP THẾ GIỚI KINH HOÀNG VỀ 99 TRIỆU DÂN VIỆT CỘNG TRONG NƯỚC - 

KHÔNG CÓ 3 QUE NÀO TRONG BẠO LOẠN NẦY CẢ - TUẤN MỸ CŨNG LÀ DÂN ANH CHỊ GỐC VC LỢI DỤNG 3 QUE ĐỂ SỐNG Ở MỸ - KHÔNG HỀ LÀ VNCH GÌ CẢ./-Mt68

 XIN LỖI CÔ BÁC TỴ NẠN HẢI NGOẠI:

THẰNG TU HÚ KHỐN NẠN THIỆN TRÍ LÀ MỘT THẰNG CÔNG AN GÀI ĐỘ TRÁ HÌNH - DÒM THẤY MẶT MŨI NÓ - NGHE NÓ NHAI QUẦN LÓT KIỂU VC NÊN ĐÃ BIẾT NÓ LÀ AI NGAY - 

THẰNG MINH NHUẬN TRƯỚC ĐÂY THẤY NÓ CŨNG CÓ VẺ TU HÀNH - NAY NÓ TỰ ĐI THEO LIẾM VÁI THẰNG CÔNG AN THÚ VẬT BÁ VƠ -THÀNH RA NÓ CŨNG LÀ 1 LOÀI SÂU BỌ LUÔN - MINH NHUẬN TỰ CHO THẤY DÙ NÓ TU 10 KIẾP NỮA CŨNG SẼ CHÌM TẬN ĐÁY ĐỊA NGỤC MÀ THÔI./-Mt68

NGƯỜI NGOÀI KHÔNG THỂ NÀO QUYẾT ĐOÁN TÁC GIẢ TẤM ẢNH LÀ AI !? 

NHƯNG QUA TÌNH TIẾT KỂ LẠI LÚC ĐÓ NGƯỜI TRƯỞNG BAN HÃNG THÔNG TẤN AP CỦA MỸ GỞI TẤM ẢNH ĐỂ ĐĂNG LÊN BÁO MỸ- VÌ KHÔNG AI BIẾT TẤM ẢNH ẤY SẼ CÓ GIÁ TRỊ NHƯ SAU NẦY- NÊN HỌ GHI TÊN TÁC GIẢ LÀ NGƯỜI ĐƯA TẤM ẢNH VÀO PHÒNG TỐI (NICK ÚT) ĐỂ IN RA HÌNH CHUYỂN ĐI.

*ĐIỂM QUAN TRỌNG CẦN NÊU RA LÀ: 
NICK ÚT LÀ NGƯỜI VNCH, LÀM VIỆC CHO MỸ ĐỂ ĂN LƯƠNG- ANH RUỘT CỦA NICK ÚT CŨNG HÀNH NGHỀ CHỤP ẢNH CHIẾN TRƯỜNG BÁN CHO MỸ - ANH TA BỊ TỬ NẠN TRONG MỘT TRẬN GIAO TRANH - THẬT RA NICK ÚT KHÔNG CÓ TÊN TUỔI GÌ MÀ MỸ CHỈ BIẾT ANH CỦA NICK ÚT MÀ THÔI. CÓ CHI TIẾT TRONG CUỘC ĐIỀU TRA LÀ NGƯỜI MỸ ĐÃ GỞI TẤM ẢNH ĐÓ VỀ HÃNG THÔNG TẤN AP CỦA MÌNH VÀ GHI TÊN TÁC GIẢ LÀ NICK ÚT MÀ KHÔNG HỀ CHO NICK ÚT BIẾT TRƯỚC KHI GỞI ĐI.

* CẦN NÓI THÊM NICK ÚT NHẬN ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG LÀ VÌ NƠI CHỌN LỰA KHÔNG HỀ THAM KHẢO HAY ĐIỀU TRA CHI TIẾT GÌ VỀ TÁC GIẢ VÀ BỨC ẢNH CẢ.

*VỀ PHÍA NGƯỜI VNCH (CHỐNG CỘNG) NHẶN THẤY RẰNG:
NICK ÚT SAU KHI ĐƯỢC NỔI TIẾNG QUA BỨC ẢNH "EM BÉ NAPALM" (TỰA NẦY DO MỸ TỰ ĐẶT, KHÔNG PHẢI TỰA CỦA NICK ÚT) -
NICK ÚT LẠI QUAY RA NHẬP BỌN VỚI PT KIM PHÚC THAM GIA VÀO "GUỒNG MÁY CHỐNG VNCH, CHỐNG MỸ" BẰNG CÁCH KHAI THÁC TRIỆT ĐỂ VỀ VẾT TÍCH NAPALM  TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM.
SỰ THẬT 100% PT KIM PHÚC VÀ NICK ÚT KHÔNG HỀ LÀ "NGƯỜI CỦA VIỆT CỘNG TRƯỚC 1972".
BẰNG CỚ LÀ KIM- PHÚC SAU NẦY CŨNG XIN TỴ NẠN CÙNG CẢ CHỒNG (GỐC VC 100%) MÀ KHÔNG THỂ NÀO SỐNG NỔI VỚI THIÊN ĐƯỜNG VC!!!

***TÓM LẠI, VIỆC NICK ÚT BỊ BÔI TÊN TÁC GIẢ BỨC ẢNH -DÙ ƯNG HAY OAN THÌ ĐỐI VỚI DÂN VNCH CŨNG ĐỀU "RẤT VUI MỪNG" - RẤT ĐÁNG ĐỜI CHO MỘT TÊN KHỐN NẠN NICK ÚT VỀ TỘI "ĂN CƠM VNCH, ĂN BÁNH MÌ MỸ" MÀ LẠI KHOÁI ĂN CỨT CỘNG SAU 1975-VC DÙNG NICK ÚT LÀM DIỄN VIÊN CHO VIỆC TUYÊN VẬN CỦA VC (Cho mặc áo cơ máu -Rùm Beng chở ra đảo Trường Sa)./-Mt68
//////////////
Bà Kim Phúc đã nói gì về vụ Nick Út bị ngừng công nhận là tác giả bức ảnh "Em bé Napalm"

Mới đây, "Em bé Napalm", bà Phan Thị Kim Phúc đã lên tiếng về vụ Nick Út bị tạm dừng công nhận là tác giả bức ảnh nổi tiếng này.

Theo đó, theo lá thư bà Kim Phúc viết, bà đã có biết thông tin về bộ phim "The Stringer" đã cho công chiếu lần đầu tại Liên hoan phim Sundance vào tháng 1/2025. Phim này đã cho rằng người chụp tấm ảnh lịch sử này thực sự chính là ông Nguyễn Thành Nghệ.


"Tôi đã từ chối tham gia vào cuộc tấn công sai lệch và vô lý này nhằm vào Nick Út, điều mà ông Robinson đã theo đuổi trong nhiều năm qua, và tôi cũng chưa bao giờ trả lời email của ông ấy đề nghị tôi trò chuyện cùng ông. Tôi không nhớ rõ từng phút giây ngày hôm đó, nhưng tôi sẽ không bao giờ tham gia vào bộ phim của Gary Knight, bởi vì tôi biết nó là hoàn toàn sai sự thật", bà Kim Phúc viết.
Bức thư nguyên văn tiếng Anh của bà Kim Phúc

"Em bé Napalm" chia sẻ bà không thể nhớ hết những ký ức về ngày 8/6/1972 nhưng bà khẳng định rằng, tất cả những nhân chứng có mặt vào ngày kinh hoàng ấy, bao gồm cả người chú của bà, đã nhiều lần xác nhận trong suốt những năm qua rằng chính nhiếp ảnh gia Nick Út là người đã có mặt tại hiện trường, chạy đến phía bà để chụp bức ảnh và đưa bà đến bệnh viện gần nhất.

Bức ảnh "Em bé Napalm". (Ảnh: AP)

Ngoài ra, bà Kim Phúc cũng bày tỏ lòng biết ơn với nhiếp ảnh gia Nick Út: "Tôi không hề nghi ngờ, cả bằng lý trí lẫn con tim, rằng chính Nick Út là người đã chạy đến phía tôi và chụp bức ảnh nổi tiếng đó.
Tôi vô cùng biết ơn vì ông không chỉ là một nhiếp ảnh gia. Ông là người hùng của tôi, người đã gác máy ảnh xuống, đưa tôi đến bệnh viện và cứu sống tôi ngày hôm đó. Không một ai khác làm điều đó vào ngày kinh hoàng ấy. Chỉ có chú Nick Út".

Ngày 16/5/2025, việc Tổ chức World Press Photo (Giải Ảnh báo chí thế giới) đưa ra thông báo ngừng công nhận nhiếp ảnh gia Nick Út (Huỳnh Công Út) là tác giả của bức ảnh "Em bé Napalm" thu hút sự chú ý của giới truyền thông trong và ngoài nước trong mấy chục năm qua


Trước đó, bức ảnh này được nhận định là một trong những hình ảnh mang tính biểu tượng về chiến tranh của thế kỷ 20

World Press Photo đã từng trao danh hiệu "Ảnh của năm" cho nhiếp ảnh gia Nick Út với bức ảnh này vào năm 1973. Ông vốn là nhiếp ảnh gia của hãng tin AP và nay đã nghỉ hưu.


Bản thông báo do World Press Photo cho công bố đi kèm với những bằng chứng về mặt hình ảnh và kỹ thuật đang nghiêng về giả thuyết mới cho rằng, nhiếp ảnh gia Nguyễn Thành Nghệ mới là người đã chụp bức hình này.


Tuy nhiên, cho đến ngày 20/5, đại diện tổ chức xét tặng Giải thưởng Pulitzer gửi thông cáo cho hãng CNN và tuyên bố không có hành động thay đổi hay tác động nào có liên quan đến giải thưởng đã trao cho Nick Út.
Nhiếp ảnh gia Nick Út và bà Phan Thị Kim Phúc hội ngộ tại Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh (TP HCM) vào tháng 2/2024. (Ảnh: Kim Ngân)

"Giải thưởng Pulitzer căn cứ vào các tài liệu mà các hãng tin tức cung cấp khi nộp bài dự thi. Đó cũng là cơ sở xác định tác giả của bài dự thi", bản tuyên bố của tổ chức trao giải Pulitzer có nêu ra. Cuộc điều tra của hãng tin AP cũng cho thấy, không có đủ bằng chứng để cho thu hồi giải thưởng cao quý này.


Trước đó, hãng AP công bố kết quả điều tra xác định nhiếp ảnh gia Nick Út vẫn có khả năng cao là người đã chụp "Em bé Napalm". Hãng tin cho biết, không tìm thấy bằng chứng nào chứng minh được bức ảnh do người khác chụp. Cuộc điều tra dựa trên việc phỏng vấn các nhân chứng, kiểm tra máy ảnh, mô hình 3D hiện trường và các âm bản ảnh còn lại.

Sau khi AP công bố kết quả điều tra, nhiếp ảnh gia Nick Út một lần nữa khẳng định ông là người đã chụp bức ảnh "Em bé Napalm" này. Ông cũng nói thêm: "Toàn bộ sự việc này thực sự đã gây ra rất nhiều đau đớn và khó khăn với tôi"./-

Saturday, 24 May 2025

 

Trà thư, chương 5,


Thưởng Ngoạn Nghệ Thuật
theo sách Trà Thư

Tiền luận của Tôn Thất Tuệ ◙ 1953, ở lớp đệ ngũ, trong giờ Việt ngữ, tôi có học bài giảng văn Trà Thư của Khái Hưng. Chỉ bấy nhiêu thôi và bài nói về hoa bắt đầu với việc chê trách trồng hoa chậu là trái với thiên nhiên, ca ngợi lòng thành của người đời dành cho hoa như triết gia Vương Dương Minh ngồi trầm trồ với đám cúc. Và tôi nhớ mãi ở phần cuối có câu nói của một hoàng hậu Nhật Bản: Hoa ơi, nếu ta ngắt hoa thì tay ta làm hoa ô uế, ta chỉ muốn trông hoa ngoài nội cỏ để dâng lên Đức Phật Quá Khứ, Hiện Tại và Tương Lai.
Giáo sư là thầy Huyền Anh, tay trái thầy không dùng và luôn đeo găng tay len. Đường rẻ tóc trên đầu chạy theo một sẹo dài như bị chém. Tôi thấy lạ cái tên Huyền Anh không giống các tên khác thông thường như thầy Cao Hữu Triêm, thầy Nguyễn Văn. Tôi nghe lõm bõm thầy người Sịa, vết thương trên đầu và bàn tay liệt là thầy thoát chết trong vụ thanh trừng trí phú địa hào 1945 tại Sịa; ai ở Sịa lúc nầy có thể biết nạn nhân trí thức khác là cậu Thừ, em của dì Mộng. 
Trở về bài giảng văn, thầy Huyền Anh không nói gì về Khái Hưng và không giải thích vì sao có đầu đề Trà Thư.

Khái Hưng thì lên đến đệ tam mới biết sơ sịa qua Tự Lực Văn Đoàn. Dần đà chúng tôi biết thêm Trà Thư là tên cuốn "The Book of Tea" mà cũng chưa rõ là bản dịch hay được viết trực tiếp tiếng Anh. Saigon có cho in một bản dịch của Bảo Sơn, Lá Bối xuất bản 1967 .

Ngày nay tìm hiểu thêm, bài Trà Thư của Khái Hưng có những yếu tố ghi trong chương áp cuối "Hoa" của The Book of Tea. Xem đó như một bản trích dịch, đối chiếu câu hát của hoàng hậu Komio "If I pluck thee, my hand will defile thee, O flower! Standing in the meadows as thou art, I offer thee to the Buddhas of the past, of the present, of the future". Bản liệt kê tác phẩm của Khái Hưng không có gì liên hệ đến cuốn sách nầy.

Trước đây tôi có viết về cây ngô đồng và có hứa sẽ trình bày cây ngô đồng trong Trà Thư. Chuyện cây ngô đồng chỉ là phần nhỏ mở đầu một chương tương đối khó về cách thưởng lãm nghệ thuật. Bản Việt ngữ đính kèm không nói rõ là cây gì và dùng chữ Nhật là kiri, trong lúc ấy Bảo Sơn dịch là cây ngô đồng; ngô đồng là loại gỗ làm đàn.
The Book of Tea nguyên thủy viết bằng Anh ngữ năm 1906 bởi Okakura Kakuzo (岡倉 覚三1863-1913). Kakuzo học tiếng Anh từ nhỏ và đến khi thành thục ngoại ngữ nầy mới học Hán Tự. "The Book of Tea" hòa lẫn khía cạnh thế tục về trà và cuộc sống Nhật cùng triết lý Thiền và Đạo học. Cuốn sách đã đi vào ngay trong thế giới triết học Tây Phương và Heiddeger đã vội vã cho rằng Kakura hoàn toàn bị chinh phục bởi Trang Tử, nhiều người không đồng ý. Okakura đã khơi mào môi trường thuận tiện cho Thiền Học, làm xúc tác đáng quý cho học giả Thiền đích thực là Suzuki. Nhiều thư viện internet đã liệt kê hai tác phẩm của ông vào mục Phật Giáo Bắc Tông.
Trà Thư xuất hiện năm 1906, một năm sau khi Nhật thắng Nga trong cuộc chiến ở Mãn Châu, Triều Tiên. Chiến thắng nầy làm thế giới  không còn gọi Nhật là một dân tộc mọi rợ. Nhưng Kakuzo tỏ ra đáng tiếc, quê hương của ông được biết đến vì những thảm sát chiến tranh trên bán đảo Liêu Đông. Ông ngầm nói Nhật Bản của ông rất văn minh ngàn năm, nó như thế nầy, dù chỉ mới nói một chuyện là uống trà, thành một thứ đạo gọi là trà đạo, không tách lìa nghệ thuật và tâm linh.
Trước đó 2 năm (1904) Kakuzo ra đã xuất bản cuốn The Ideals of the East (Những Lý Tưởng của Đông Phương), liên quan đến PG nhiều hơn, tuy rằng tác giả không quên nghệ thuật các ngành nói chung. Cuốn sách quá khó, chúng tôi dội lui nhưng câu mở đầu mang một nhận định rõ ràng nhất về sự khác biệt Đông Tây.
"Á Châu là một. Hy Mã Lạp Sơn đã chia thành hai nền văn minh to lớn. Trung Hoa chủ trương cộng đồng sống chung theo Khổng Tử; và Ấn Độ chủ trương từng cá nhân tự thức tĩnh theo kinh Vệ Đà. Nhưng những ngọn núi tuyết nầy không ngăn chận lòng tha thiết đối với (điều gọi là) Tối Thượng và Phổ Quát, để tạo ra các tôn giáo lớn nhất thế giới ăn sâu vào đời sống tâm linh các các dân tộc Á Châu; làm nổi bật sự khác biệt với các dân tộc miền biển ở Địa Trung Hải và Baltic; những dân tộc nầy chỉ chú trọng đến các đặc thù riêng biệt, chỉ mưu cầu các phương tiện của đời sống; chứ không nghĩ đến cứu cánh của đời sống" *
.
[*ASIA is one. The Himalayas divide, only to accentuate, two mighty civilisations, the Chinese with its communism of Confucius, and the Indian with its individualism of the Vedas. But not even the snowy barriers can interrupt for one moment that broad expanse of love for the Ultimate and Universal, which is the common thought-inheritance of every Asiatic race, enabling them to produce all the great religions of the world, and distinguishing them from those maritime peoples of the Mediterranean and the Baltic, who love to dwell on the Particular, and to search out the means, not the end, of life. * Hai chữ individualism và communism chúng tôi không dịch theo nghĩa hiện thời là chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa cộng sản. Hai chữ nầy hiện tại mang hai nghĩa khác với nghĩa trong bài. Individualism trong bài hướng về chủ trương mọi con người có khả năng hướng thiện, tự giải thoát; các lý thuyết luân lý và tôn giáo nhằm giúp từng cá nhân chứ không giải quyết tập thể như một đàn cừu theo những giáo lệnh như nhịp gõ của cây gậy trong tay kẻ chăn chiên. Communism của Kakuzo xuất hiện 1906 tức là 11 năm trước cách mạng Nga của Lenine. Communism từ lúc đó mới được hiểu theo nghĩa CS ngày nay; hơn nữa chủ trương của Khổng Tử khác chủ trương CS. Khổng Tử lo về một đời sống cộng đồng của quốc gia, phải có mối tương tác hòa nhịp, có trật tự: quân quân thần thần phụ phụ tử tử. Chủ trương của CS Tàu xem Khổng Tử là kẻ thù, cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông nhằm phá vỡ xã hội xây dựng trên lý thuyết Khổng Tử.]


THƯỞNG NGOẠN NGHỆ THUẬT
Chapter V:  Art Appreciattion, The Book of Tea
Phan Quang dịch

Các vị có biết câu chuyện kể của Đạo gia về Cây đàn đợi chủ?
Ngày xưa, xưa lắm, tại của động Long Môn mọc một cây kiri, chúa tể thực sự của sơn lâm. Ngọn nó cao tới mức có thể trò chuyện cùng các vì sao trên trời. Rễ nó đâm rất sâu, cuộn thành những cái vòng của con Rồng Bạc đang ngủ yên trong lòng đất. Về sau có một pháp sư cao cường đốn hạ cay kiri ấy xuống, lấy gỗ nó làm thành một cây đàn kỳ diệu. Tuy nhiên cây đàn này hết sức ngang ngạnh, chỉ có bàn tay của bậc nhạc sĩ kỳ tài mới sử dụng được mà thôi. Cây đàn trở thành một báu vật của hoàng đế Trung Hoa. Có rất nhiều người từ khắp nơi đã về kinh xin thử dùng cây đàn nhưng không một ai có thể gảy nên thục thức. Ai cố gắng lắm thì cũng chỉ buộc được cây đàn phát ra những tiếng chát chúa như tuồng miệt thị cả người chơi. Nó khăng khăng không chịu hoàn tiếng tơ cùng giọng hát người nghệ sĩ. Nó không chịu nhận bất kỳ ai là chủ nhân của mình.

Mãi sau gặp Bá Nha, một tay đệ nhất danh cầm. Bàn tay dịu dàng người nhạc sĩ bắt đầu vuốt ve cây đàn như thể người ta tìm cách vỗ về một con ngựa bất kham, lát sau mới nhẹ nhàng đọng tới các sợi tơ. Rồi nhạc sĩ cất cao tiếng hát ngợi ca thiên nhiên và thời tiết bốn mùa, những đỉnh núi chọc trời và những ngon suối róc rách; vậy là bỗng nhiên như thể các kỷ niệm xưa của cây đại thụ bừng tỉnh. Và người ta bỗng lại nghe như đâu đây có ngọn gió xuân vừa thổi tới, mơn man cành lá cây rừng. Lại tưởng thấy những ngọn thác nhảy múa dưới vực thẳm, nước toé lên như thể mỏm cười với những bông hoa vừa hé nụ. Lại tháng nghe giọng hát mơ màng của mùa hạ qua tiếng vo ve của muôn vàn côn trùng, con chim tu hú hót, con mưa hè dồn dập. Hãy lắng nghe kìa: Có phải một con hổ vừa cất tiếng gầm đâu đây, và ngàn sâu ngân vang lời đáp lại. Nhưng mùa thu lại đến rồi. Trong đêm thâu thanh vắng, trăng non sắc như lưỡi liềm chiếu lấp lánh những giọt sương sa đầu ngọn cỏ. Kế đó là màu đông; giữa những bầu trời trắng xoá tuyết rơi, những đàn thiên nga vội vã lượn vòng bay tìm nơi trú rét, những hạt mưa đá bộp bộp gõ xuống các cành cây với một niềm vui hoang dại.

Rồi Bá Nha đổi giọng. Nhạc sĩ chuyển sang những khúc hát ca ngợi tình yêu. Rừng cây cúi đầu như thể một chàng trai long nồng cháy yêu thương chìm đắm trong suy tư. Trên trời cao đám mây rực rỡ bay qua, kiêu sa tựa một nàng trinh nữ khoác tấm áo mây dài, mây bay đến đâu là kéo theo lê thê cái bóng phủ xuống mặt đất như rải những tuyệt vọng. Sau Bá Nha lại đổi giọng nữa rồi. Lần này chàng hát về chiến chinh, nghe  loảng xoảng gươm đao trong tiếng ngựa hí vang trời. Vậy từ cây đàn bỗng dậy cơn bão tố trước Động Long Môn, như có con rồng dữ cưỡi làn chớp bay vút lên trời, như có băng tuyết đất đá ầm ầm lỏ xuống từ sườn núi cao. 
Hoàng Đế Trung Hoa ngạc nhiên đến sững sở, hỏi Bá Nha đâu là bí quyết thành công. Chàng đáp: “Tâu bệ hạ, những người trước kia thất bại vì họ chỉ biết ngợi ca mình. Thần để cho cây đàn tự nó chọn những chủ đề nó ưa thích, mà thật ra lúc vừa hát vừa đệm đàn, chính thần cũng không rõ cây đàn là Bá Nha hay Bá Nha là cây đàn”.

Câu chuyện trên minh họa thật tài tình cái huyền diệu trong thưởng ngoạn nghệ thuật. Mỗi kiệt tác là một bản giao hưởng thể hiện những tình cảm tinh tế nhất của con người. Nghệ thuật đích thực, ấy là Bá Nha còn chúng là ta là cây đàn Động Long Môn.

Cây đũa thần của cái Đẹp khua những sợi dây đàn bó ẩn trong tâm hồn ta tỉnh giấc. Trước lời kêu gọi của cái đẹp, những sợi tơ lòng rung lên và ta bỗng dưng xúc động. Tâm hồn nói với tâm hồn. Chúng ta ngghe rõ những lời không thốt ta, chúng ta nhìn thấy cái vô ảnh vô hình. Bàn tay nghệ sĩ khơi gợi nơi ta những giai điệu ta chưa từng biết. Bao kỷ niệm lãng quên từ lâu bỗng lại hiện về trong lòng ta mang theo ý nghĩa mới. Những niềm hy vọng bóp nghẹt vì lo âu, những đam mê ta chưa hề dám tỏ bày trở lại thôi thúc ta với một vầng hào quang mới. Tâm hồn ta là tấm vải căng sẵn trên khung để bàn tay nghệ sĩ đặt lên đó các màu sắc, những mảng sáng nói lên niềm vui của chúng ta, những mảnh tối là nỗi buồn của lòng ta đó. Kiệt tác ở trong ta và ta ở trong kiệt tác.

Sự đồng cảm tối cần cho thưởng ngoạn nghệ thuật dựa trên nền tảng nhân nhượng lẫn nhau. Người xem phải chuẩn bị tâm hồn để tiếp nhận thông điệp, còn nghệ nghệ sĩ phải biết cách truyền tải thông điệp ấy đi. Koboro Enshu, một trà sư nổi tiếng và cũng là một đại thần từng có câu nói đáng ghi nhớ: “Bạn hãy tiếp xúc một nghệ sĩ lớn như thể tiếp xúc một bậc đại vương”. Muốn hiểu được một kiệt tác, bạn hãy cúi đầu thật thấp và chờ đợi, bãn hãy nín thở cố lắng nghe những gì kiệt tác sẽ nói lên với mình. Một nhà phê bình nghệ thuật trứ danh đời Tống có lần thốt ra một lời thú nhận đáng yêu: “Khi tôi còn trẻ, tôi ngợi khen bà danh họa đã sáng tạo nên những bức tranh mà tôi thích, dần dần già dặn thêm, tôi lại tự khen mình đã biết thích những gì nhà danh hoạ đã chọn lựa khiến cho tôi thích nơi búc tranh ấy”. Thật đáng phàn nàn là trong chúng ta rất ít người quan tâm nghiên cứu phong cách của các nghệ sĩ bậc thầy. Cứ khư khư cái dốt nát của mình, chúng ta đã không làm nổi điều lịch sự tối thiểu ấy, vì vậy chúng ta đã không thưởng thức nổi đại tiệc nghệ thuật đang bày ra trước mắt. Nghệ sĩ bậc thầy lúc nào cũng có cái gì đó để mời chúng ta thưởng thức, vậy mà chúng ta ra về lúc nào bụng cũng vẫn đói meo chỉ vì không có đầu óc thẩm mỹ.

Ngược lại, với những ai có khả năng thưởng ngoạn, tạo được sự đồng cảm của tâm hồn với nghệ thuật, mỗi kiệt tác sẽ trở thành một thực tế sống động đủ sức cuốn hút ta qua những mối liên hệ bạn bè. Các nghệ sĩ bậc thầy sở dĩ bất tử, là vì tình yêu thương của họ, những âu lo của họ mãi mãi sống nơi lòng ta. Tâm hồn chứ không phải bàn tay, con người chứ không phải kỹ thuật đã cất lời kêu gọi ta, và lời kêu gọi càng mang tính người thì sự đáp lại của ta càng sâu sắc, và chính nhờ sự đồng tình giao cảm bí huyền ấy mà chúng ta có thể cùng đau khổ cùng hạnh phúc với những nhân vậttrong thi ca và tiểu thuyết. Nhà viết kịch Chikmatsu Sheakespeare của Nhật Bản chúng tôi, cho rằng một trong những nguyên lý thiết yếu của sáng tạo kịch nghệ là khơi gợi được niềm tin nơi công chúng. Một lần, các học trò của ông cùng đệ trình khá nhiều kịch bản, ông chỉ thích có một. Đấy là một vở kịch ít nhiều tương tự vở “hài kịch của những nhầm lẫn” nói về chuyện hai anh em sinh đôi luôn bị người ta nhận nhầm vì giống nhau như đúc. Chikamatsu nói : “Ừ, ta cảm thấy vở kịch này có tinh thần của kịch nghệ , bởi vì nó có quan tâm đến công chúng; nó làm cho khán giả khi xem hiểu rõ vở kịch hơn các diễn viên, Khán giả hiểu do đâu có sự nhầm lẫn, và đem lòng thương hại các nhân vật trên sân khấu cứ mãi ngây thơ lăn xả vào số phận”.

Các nghệ sĩ bậc thầy ở phương Đông cũng như phương Tây chưa bao giờ coi nhẹ tầm quan trọng của cách làm sao khơi gợi cho được sự đồng cảm của khán giả đối với cái bí ẩn trong tác phẩm của mình. Có ai không cảm thấy hãi hùng trước nội dung tư tưởng mênh mông nó mang lại? Có kiệt tác nào của các bậc thầy mà không khiến cho người xem cảm thấy yêu thương mến mộ? Ngược lại, các tác phẩm thời nay cái nào cũng na ná cáo nào như được rập từ một cái khuôn thì lạnh lùng vô cảm biết ngần nào! Một đằng là sự giải bày nồng nhiệt của tâm hồn con người, một đằng chỉ là biểu hiện công thức. Các nghệ sĩ hiện đại thường nô lệ vào kỹ thuật cho nên ít chịu nâng mình lên cao hơn con người của chính họ. Cũng giống như các nhạc sĩ từng thất bại không sử dụng được cây đàn Động Long Môn, các giai điệu của người nghệ sĩ ngày nay chỉ toàn hát về mình. Nếu tác phẩm của họ có tiền gần đến khoa học, thì chắc chắn chúng ngày càng rời xa con người. Có một câu ngạn ngữ cổ ở Nhật Bản nói rằng, phụ nữa không thể nào yêu một người đàn ông kiêu ngạo quá chừng, bởi trong trái tim luôn đầy ắp kiêu căng của chàng ta làm gì còn chừa khe hở nào nữa đâu để cho tình yêu có thể len vào trong đó. Trong nghệ thuật, lòng kiêu căng bao giờ cũng tai hại cho sự đồng cảm, bất kể sự kiêu căng ấy xuất phát từ người nghệ sĩ hay từ công chúng mà ra.

Còn có gì thánh thiện hơn sự hòa hợp giữa những tâm hồn đồng cảm thông qua nghệ thuật? Vào những phút giây lòng người gặp được lòng người, ai yêu nghệ thuật đều cảm thấy như tự mình cũng được nâng lên. Người ta có cảm thấy mình là đồng thời mình, cũng không còn là chính mình. Họ nhìn thoáng thấy cái vô cùng nhưng không làm sao đủ sức diễn tả hết niềm vui, vì con mắt làm gì có lưỡi. Tinh thần được giải thoát khỏi thể chất, tha hồ bay bổng theo vũ điệu của vạn vật. Chính nhờ vậy mà nghệ thuật gần gũi với tôn giáo và làm cho loại người thêm cao quý. Chính nhờ vậy, kiệt tác nghệ thuật trở thành gần tựa vật thiêng. Người Nhật Bản thời xưa lúc nào cũng bày tỏ sự ngưỡng vọng hết mức đối với tác phẩm của những nghệ sĩ lớn là do vậy. Bác bậc trà sư cất giữ báu vật của mình cẩn trọng như giữ đồ thờ phụng. Muốn xem, phải mở cả một loạt hòm, hòn to chứa hộp nhỏ, mở mãi mới lấy ra được cái vật báu gói bọc cẩn thận trong tấm lụa mượt mà chẳng khác nào đó là một di vật tối thiêng liêng. Báu vật ít khi mang ra cho mọi người cùng xem, trừ ai cùng hội cùng thuyền.

Và cái thời trà đạo đạt đến tột đỉnh cao, các tướng lĩnh lập được nhiều chiến tích thường mong được triều đình tặng thưởng một tác phẩm nghệ thuật quý hiếm hơn là ban cho một thái ấp. Vì vậy nhiều vở kịch được công chúng mến mộ nhất thường đề cập đến chủ đề, qua nhiều gian truân cuối cùng tìm lại được một kiệt tác phiêu lạc. Có một vở diễn lại câu chuyện, tại dinh thự của hầu tước Hosokawa có tàng trữ một bức tranh của danh họa Tuyết Thôn vẽ Đức Lạt Ma. Một hôm, do sự bất cẩn của viên võ sĩ đến phiên trực, hỏa hoạn bùng phát. Quyết tâm cứu cho được bức danh họa bằng bất cứ giá nào, võ sĩ lao vào ngôi nhà đang bốc cháy dữ dội, tìm cách giật lấy bức tranh, Nhưng mọi lối thoát đều đã bị ngọn lửa bịt kín hết rồi. Vậy là để bảo toàn bằng được bức tranh quý, chàng môn đò võ sĩ đạo liền rút gươm tự rạch bụng mình, xé một cánh tay áo cuộn kín tấm lụa tác phẩm của Tuyết Thôn, rồi nhét luôn vào bụng qua vết cắt vừa mới mở. Khi đám cháy được dập tắt, người ta tìm thấy trong đám tro tàn bốc khói một thi thể hầu như đã cháy rụi song vẫn còn ôm gọn trong lòng cái báu vật nhờ vậy bức kiệt tác được bảo toàn. Cho dù câu chuyện hơi quá bị thương, nó minh họa tài tình, cùng với lòng tận tụy của một võ sĩ trung thành, cái giá và người Nhật chúng tôi vẫn đặt vào một kiệt tác.

Tuy nhiên, xin chớ quên rằng, một tác phẩm nghệ thuật chỉ có giá trị trong chừng mực nó nói lên được điều gì đó với chúng ta. Nó có thể nói bằng ngôn ngữ phổ thông nhất, người bất cứ nước nào đều có thể nghe có thể hiểu, nếu chúng ta cũng học được cách bày tỏ tình cảm của mình đối với tác phẩm nghệ thuật bằng ngôn ngữ chung. Bản thể con người vốn đã hạn chế, lại gánh thêm sức nặng của truyền thống và những ước lệ của xã hội, cộng với những gì thừa hưởng được từ di truyền nằm sâu trong các bản năng, làm cho năng lực thưởng ngoạn nghệ thuật của chúng ta càng trở nên hạn hẹp. Cá tính của mỗi người, theo cách nào đó cũng giới hạn hiểu biết, vì vậy ta thường có thói nghiêng theo thiên hướng tìm những cái gì quen thuộc với mình trong các tác phẩm thời quá khứ. Đúng là nếu chúng ta chịu khó thường xuyên trau dồi dần dần rồi sẽ có khả năng thưởng ngoạn nhiều dạng thức của cái đẹp mà trước đây ta vẫn tưởng không cách nào tiếp xúc. Tuy nhiên, trên thực tế chúng ta thường chỉ nhìn thấy hình ảnh của mình trong vũ trụ, đã thế tính cách riêng của mỗi người lại chi phối cảm nhận cá nhân về nghệ thuật. Các bậc đại trà sư xưa nay chỉ sưu tập những vật thật sự phù hợp với mỹ cảm riêng của mình.

Nhân đây, tôi chợt nhớ một câu truyện lưu truyền về trà sư Kobori Enshu. Các môn đệ ông hay ngợi ca mỹ cảm tuyệt vời của thầy thể hiện qua bộ sưu tập riêng các báu vật. Môn đệ khen: “Vật nào cũng đẹp, khiến bất kỳ ai được nhìn thấy cũng khó ngăn nổi trầm trồ. Điều đó chứng tỏ mỹ cảm của thầy cao hơn hẳn đại trà sư Rikyiu, bởi cả ngàn người xem mới có được một người đủ khả năng thưởng thức cái đẹp những vật mà ngài Rikyiu sưu tập”. Nghe vậy, Enshu buồn rầu đáp “Đó rõ ràng là chứng cứ về sự tầm thường kém cỏi của ta. Ngài Rikyiu vĩ đại có đủ dung khí chỉ yêu thích những gì thật sự hấp dẫn riêng ngài, trong khi đó ta lại tự xếp mình một cách vô thức vào sở thích của số đông. Rõ ràng cả ngàn trà sư mới có được một vị như ngài Rikyiu.

Ngày nay, thật đáng buồn, nỗi nhiệt tình hời hợt của chúng ta đối với nghệ thuật không dựa trên tình cảm thực nào. Vào thời buổi gọi là dân chủ như thời đại chúng ta ngày nay, người ta chỉ biết gào thét ngơi ca những gì mà số đông coi như tốt đẹp hơn tất thảy các thứ khác, mà không hề cân nhắc đến tình cảm thật của riêng mình. Người ta bỏ cái tinh tế để chuộng thứ đắt tiền, ruồng rẫy cái đẹp mà chạy theo thời thượng. Đối với quảng đại dân chúng thì đã có sẵn những tờ tạp chí in đầy tranh ảnh minh họa, sản phẩm thật xứng đáng với lòng tôn sùng kỹ nghệ của xã hội ngày nay, thường xuyên cung cấp các món ăn nghệ thuật dễ tiêu hóa hơn nhiều so với thưởng ngoạn những kiệt tác thời cổ đại ở Ý hay của các danh họa triều đại Ashikaga Nhật Bản, mà mọi người ai cũng luôn miệng cho rằng mình hết sức ngưỡng mộ. Dưới con mắt của số đông, tên tuổi người nghệ sĩ quan trọng hơn phẩm chất tác phẩm. Cách đây mấy thế kỷ, một nhà phê bình nghệ thuật Trung Hoa đã phàn nàn: “Thiên hạ đời nay đánh giá hội họa bằng lỗ tai”. Chính sự thiếu vắng đầu óc thẩm mỹ là nguyên nhân dẫn đến việc sản xuất ra hàng loạt tác phẩm cổ điển dởm bày la liệt khắp chốn khắp nơi, mà cho dù ta có quay mặt đi đâu cũng không tránh khỏi nhìn thấy.

Một sai lầm khác không kém phần phổ cập là nhầm lẫn nghệ thuật với khảo cổ học. Sự sùng kính đối với nghệ thuật thời cổ đại là một trong những nét cao quý nhất của các đức tính loài người, và chúng ta cầu mong cho đức tính ấy ngày càng tỏa rộng, lan sâu hơn nữa. Các nghệ sĩ bậc thầy thời thượng cổ xứng đáng được mọi ngưỡng vọng, bởi các vị có công mở đường khai hóa cho hậu thế. Riêng cái việc giản đơn là tác phẩm của họ đã vượt lên không biết bao lời phê bình chỉ trích để còn lại tới ngày nay, để đến với chúng ta mang theo toàn bộ hào quang, đã đủ cho mọi người tôn sùng họ. Tuy hiên, chúng ta sẽ là những kẻ ngốc nếu chỉ đơn thuần căn cứ vào thời gian xa hay gần, tức là vào tuổi của tác phẩm, để đánh giá mức độ thành công của chúng. Vậy mà chúng ta vẫn thường để cho tình cảm mến mộ lịch sử vượt lên trên năng lực thẩm định mỹ học. Phải chờ cho đến lúc người nghệ sĩ nằm yên trong nấm mồ, chúng ta mới mang dâng họ bó hoa tán thưởng. Thế kỷ XIX là thế kỷ sản sinh thuyết tiến hóa, nhựng nó lại có cái không hay là tạo cho mọi người thói quen để cá nhân chìm khuất trong chủng loại. Một nhà sưu tập luôn quan tâm tìm kiếm những tiêu bản đại diện cho một thời đại hay một trường phái, mà quên mất rằng chỉ cần một kiệt tác thôi là đủ soi sáng chúng ta về cả một thời đại hay một trường phái nghệ thuật, hơn là số lượng lớn mà chỉ gồm những tác phẩm tầm thường của thời đại hay trường phái ấy. Chúng ta quá thiên về phân loại học mà coi nhẹ thưởng ngoạn. Xu hướng mở quá nhiều cuộc triển lãm mệnh danh khoa học mà không quan tâm đúng mức ý nghĩa mỹ học, là nguyên nhân dẫn đến sự tàn tạ của nhiều viện bảo tàng ngày nay.

Cho dù nhìn về bất cứ góc độ sống động nào của thực tại, thì các quyền của nghệ thuật hiện đại không thể không được con người biết đến. Nghệ thuật hôm nay là cái thực sự thuộc về chúng ta, bởi nó phản ánh chính chúng ta. Bài bác nó, tức là ta tự bài bác ta. Bảo rằng thời đại chúng ta ngày nay không còn có nghệ thuật, vậy thì lỗi ấy tại ai? Đối với người xưa, chúng ta quen ca ngợi không tiếc lời, nhưng lại chẳng mấy ai quan tâm đến những khả năng cùng thời với mình, quả là điều đáng hổ thẹn. Vậy mà thời đại chúng ta có thể biết bao nghệ sĩ đang chiến đấu, biết bao tâm hồn đang kiệt lực vì lao động miệt mài cho cái đẹp thì ta lại bỏ mặc, để cho lụi tàn trong tối tăm chẳng được ai đoái hoài. Cái thế kỷ tự cho mình là trung tâm của vũ trụ này đã tạo cho người nghệ sĩ được cảm hứng gì? Quá khứ có thể đang thương hại nhìn sự nghèo nàn của nền văn minh hiện đại, tương lai sẽ cười cho cái khô cằn của nghệ thuật thời nay. Chúng ta đang hủy hoại nghệ thuật bằng cách hủy hoại cái đẹp trong lòng cuộc sống. Liệu có thể xuất hiện một đại pháp sư cao cường đủ tài sức đẽo từ cái than của xã hội chúng ta hôm nay để làm nên một cây đàn kỳ diệu mà mọi sợi tơ đồng sẽ rung lên dưới bàn tay lướt nhẹ của thiên tài?
============================================

 


Thursday, May 22, 2025

giáo sư Nguyễn Đăng Thục




Giáo sư Nguyễn Đăng Thục
Người Thầy Của Tôi
Phạm Đạt Nhân
(blogspot Phạm Hạnh 2017)


Cô bất tai cô tai cô tai (*)
Tôi xin mạn phép Khổng Tử buông lời bắt chước:
Sư bất tai sư tai sư tai !?
Thầy không ra thầy mà cũng bảo là thầy sao?!
Đã là thầy thì phải có tư cách mẫu mực mô phạm. Còn thầy mà bảo học trò hãy nghe những gì thầy nói mà đừng làm theo những gì thầy làm thì hởi ôi chẳng phải là thầy. Hạnh phúc thay cho những ai có được một người Thầy đúng nghĩa, chính danh.
Tôi may mắn có được cái hạnh phúc ấy.
Thầy tôi là một giáo sư lão thành vừa dạy học vừa viết sách vừa thực sống theo những gì mình nói và viết – suốt một đời làm nghề giáo: Thầy NGUYỄN ĐĂNG THỤC. Cách nay gần bốn mươi năm tôi vừa là học trò vừa phụ khảo, phụ giảng cho thầy. Vào mùa xuân năm 1976 tôi đến thăm thầy và không ngờ đó là chuyến thăm cuối cùng; bởi từ đó đến nay tôi không còn gặp thầy nữa .

Theo phong tục xưa, tôi đến thăm thầy vào mùng ba Tết .
Nơi ở của thầy đúng là cảnh lâm tuyền mà nếp thị thành. Một ngôi nhà ngói cổ đơn sơ tọa lạc giữa một khu vườn rộng trồng cây ăn trái. Ngôi nhà có ba gian . Gian chính thờ Phật, hai gian bên thờ ông bà và tiếp khách. Còn nơi làm việc của Thầy là một căn nhà riêng biệt nằm vuông góc với ngôi nhà. Thầy mời tôi ngồi. Thầy tiếp tôi như tiếp một đồng nghiệp. Tôi ngồi xếp chân ở một bên không trực diện với thầy. Thầy tự tay châm trà, còn tôi đưa hai tay vin vào tách trà. Đó là cách giao tiếp với người lớn mà học sinh ngày đó được dạy như vậy. Sau vài câu chuyện thăm hỏi, thầy đưa tôi sang xem căn nhà làm việc của thầy. Căn nhà có nhiều phòng, trong phòng có nhiều bàn viết, mỗi một bàn viết gánh một tác phẩm đang còn dỡ dang, kèm theo là mớ hồ sơ tài liệu nghiên cứu. Những bài viết của thầy thuộc nhiều đề tài song chung quy là  tinh thần tam giáo đồng nguyên. Tôn chỉ của thầy là đồng quy nhi thù đồ, nhất trí nhi bách lự; quy về chỗ giống nhau nhưng bằng nhiều đường khác nhau. Nhiều cách nghĩ khác nhau nhưng rốt cùng cũng nhất trí với nhau. Với tôn chỉ nầy thì không những chỉ có Nho Phật Lão đông quy mà sẽ có sự hòa đồng giũa triêt lý đông và tây, giữa khoa học và đạo học. Bởi vì “ở phương đông có thánh nhân ra đời thì tâm ấy đồng, ý ấy đồng; ở phương tây có thánh nhân ra đời thì tâm ấy đồng, ý ấy đồng". Nếu đạt được tôn chỉ nầy thì sẽ không có hận thù, không có chiến tranh, không còn khũng bố. Bấy giờ sẽ bốn biển một nhà, năm châu một chợ. Sự hòa đồng trên chỉ có thể thành tựu ở Việt nam. Vì hoàn cảnh địa lý và vị trí đắc địa của Việt Nam là giao điểm cho đồng quy, hòa đồng mọi tư tưởng dị biệt. Việt nam là ngã tư của những nền văn minh trên thế giới (carefour de civilization). Theo thầy thì hai chữ Giao Chỉ, Giao Châu là con đường gặp gỡ (Trung-Ấn Ấn, Á-Âu) chứ không phải là hai ngón chân cái giao nhau như nhiều người lầm tưởng. 
Hoài bảo cả một đời của thầy là xây dựng một nền quốc học cho VN, một nền văn hóa thuần túy VN mà tinh thần tam giáo đồng nguyên là cốt lõi của nền văn hóa đó. Quốc học được xem như một chương trình học bắt buộc giảng dạy ở các đại học. Quốc học được coi như là cái gốc vững chắc để đón nhận những nhánh văn hóa ngoại lai cấy ghép vào. Nếu cái gốc không vững chắc thì sự cấy ghép sẽ không tựu thành, thậm chí có nguy cơ lai căng mất gốc .
Giáo sư Heinrich Zimmer cho rằng nền giáo dục cũng như triết học Á Đông là ở nếp sống chứ không phải ở lý thuyết đầu môi. Điều quan trọng không phải là những gì thầy viết, điều quan trọng là những điều thầy thực sống với những gì đã viết. Điều quan trọng không phải là ngôn thuyết mà là thân giáo. Không phải dùng lời thuyết giáo suông mà lấy bản thân làm gương mẫu, dùng tâm mình để chuyển tánh (transformation). Trong con người của thầy có ba nguồn sinh lực: Khổng, Phật, Lão. Về Khổng giáo, thầy tổ chức gia đình thành một nếp sống nho phong, lễ giáo; hành xử giao tiếp ngoài xã hội với một phong thái điềm đạm, khiêm cung, tín nghĩa, tiết độ. Về Phật giáo ,thầy đã chọn đây là bến đỗ tâm linh; về Lão giáo, thầy sống theo nếp nhàn của Lão Trang ; nhàn nhã tự nhiên trong cái đa đoan bận rộn – lấy cái làm mà không làm, lấy cái không làm mà làm (dĩ vi nhi vô vi, dĩ vô vi nhi vô bất vi) .
Vừa giảng bài trên giảng đường, vừa đảm nhiệm chức khoa trưởng, vừa liên tục cho ra đời nhiều sách, vừa nhận làm patron cho sinh viên cao học v.v …nhưng lúc nào Thầy cũng ung dung tự tại. Chính nếp sống của thầy, tư cách phong thái của thầy đã cảm hóa được biết bao kẻ hậu học: dạy về đạo, viết về đạo, sống trong đạo, không màng danh lợi . Trong bốn mươi năm trong nghề thầy đã cho ra đời trên năm mươi tác phẩm văn học, đạo học, triết học. Học trò của thầy nhiều người đã thành danh .

Những giáo sư giảng viên đại học ngày nay sống thực dụng, vụ lợi hơn là vì lý tưởng giáo dục .Thay vì dành thời giờ nghiên cứu và giảng dạy, họ dạy hết trường này qua trường khác theo chế độ thỉnh giảng. Giáo sư thì lạm phát mà công trình nghiên cứu thì ít oi. Nền giáo dục của ta nghèo học giả chỉ giàu bằng giả. Đó là chưa kể tệ nạn nhận phong bì của sinh viên, nhận lời mời ăn nhậu của sinh viên có nhu cầu xin điểm. Sinh viên biến người thầy thành công cụ để tiến thủ một cách bất chính. Không chỉ ở bậc đại học mà ngay đến bậc mầm non mẫu giáo cũng lắm điều để bàn. Cô nuôi dạy trẻ yêu tiền hơn yêu trẻ; lại có cả bạo hành trẻ. Học sinh lớp một cũng bị cô giáo lùa về nhà để dạy thêm …Một nền giáo dục vụ lợi kiểu nầy thì mong gì tương lai của các thế hệ mai sau. Trong hiện tại, nghĩa ân sư, tình thầy trò bị xói mòn, mai một. Câu nói "dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo" trở nên sáo mòn vô nghĩa. Thầy vô đạo thì trò còn gì để mà trọng, còn ai để mà tôn kính! Chẳng trách học trò ngày nay thất lễ với thầy. Nghề nào cũng phải có đạo của nghề đó. Cái đạo của nghề dạy học là lòng yêu thương học sinh. Không những yêu thương mà còn phải biết trân quý mầm non của đất nước. Nhà vi trùng học Yersin có một câu nói rất hay về đạo làm thầy: Ta đến với một đứa trẻ vì một lòng thương và một lòng kính. Thương vì hiện tại của em và kính vì tương lai của mà em có thể có.
Làm thầy mà không biết yêu thương học trò không biết nâng niu trân trọng tương lai của học trò, không mô phạm chuẩn mực thì đâu phải là thầy!
Sư bất tai sư tai sư tai ?!
Ngày xuân năm nào đi thăm thầy cũ đã gợi lại trong tôi nỗi niềm trắc ẩn trước thực trạng của giáo dục hiện nay. Biết bao người đã mong chờ và tự hỏi không biết trong lần cải cách tới có thay đổi được gì không. Riêng tôi, tôi may mắn có được một người thầy đúng nghĩa, chính danh.
Thầy tôi đã giảng về đạo, viết về đạo và thực sống trong đạo với những gì thầy nói Thầy viết trong suốt cuộc đời làm nghề dạy học! T
* Cô là cái cốc uống rượu có góc vuông. Về sau cốc uống rượu không có góc vuông nữa vẫn được gọi là cô. Trong thuyết chính danh Khổng Tử than: Cốc không là cốc, cũng gọi cốc sao, cũng gọi cốc sao ?