Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Monday, 22 January 2018

CHUYỆN 7 LỚP HỒI MẬU THÂN 1968./-TCL


Tôi xin mạo muội chuyển đến các bạn bài viết của Huynh Trưởng QGHC, nguyên Cựu Phó Tỉnh Biên Hòa= Theo tôi Huynh Trưởng Nguyễn Nhơn viết khá dài về diễn tiến Nguyễn Ngọc Loan bắn vào đầu tên Bảy Lớp NHƯNG Huynh Trưởng Nhơn KHÔNG NÊU RÕ 2 NGUYÊN DO:

1- Bảy Lớp giết cả 1 gia đình Trung Tá Hải Quân đang ăn cơm tại nhà, khu Bà Hạt Chợ Lớn, đó là nguyên do khiến Nguyễn Ngọc Loan bắn Bảy Lớp ngay lập tức-
2 Bảy Lớp sau 30-4-1975 được VC xác nhận là Đảng Viên VC và được truy tặng anh hùng liệt sĩ VC, nhà vợ của 7 Lớp ở Khu Hốc Môn Bà Điểm thì phải ?!
Thiếu sót 2 yếu  tố quan trọng nầy khiến cho những ai không rành 7 Lớp sẽ không thể nào thấu hiểu cho hành động trừ gian, diệt VC của Tướng Sáu Lèo Nguyễn Ngọc Loan- Chính Tướng Loan cũng bị đạn VC gãy chân ở Khu Thị Nghè may có đàn em liều mình cõng ra khỏi lửa đạn an tòan./-TCL



Thêm Một Nét Mậu Thân, 50 năm về trước

Buổi tối, nơi phòng tiếp tân của một khách sạn North Carolina, ngồi thơ thẩn nhớ nhà. Đã hơn một tháng nay, theo phái đoàn Hành chánh VN, di du hành quan sát về tổ chức, điều hành bộ máy hành chánh công quyền Hoa Kỳ. Chợt ngó lên màn hình TV, thấy hình Tướng Nguyễn Ngọc Loan đứng nơi góc phố. Đàng kia binh sĩ binh sĩ di động lăng xăng. Chưa biết chuyện gì thì thấy: Hai binh sĩ đang kè một tên việt cọng tới trước mặt tướng Loan. Trong tay một quân nhân còn cầm khẩu súng lục vừa tước được của tên vc.

Bỗng nghe tướng Loan la lớn: Đù mẹ, dang ra. Miệng la, tay rút khẩu súng lục trái khế SP ngắn nòng. Kê vô màng tang tên vc, bụp một phát. Tướng Loan từ tốn, đút súng lục vào bao và lặng lẽ quay đi, giống y hình cao bồi East Wood diễn xuất trên màn ảnh.

Cả đêm trằn trọc không sao ngủ được. Sáng sớm ngày hôm sau, bước lại ngăn sách báo, cầm tờ Newsweek lên, thấy cái hình tướng Loan bụp Bảy Lớp to tướng trên bìa, thấy phát nực, bởi vì nó ghi phụ đề láo xược: Loan bắn chết một “tình nghi vc” (Loan shoots dead a “vc suspect”). Mẹ bà nó, trong hình người quân nhân kè thằng sát nhân bảy Lớp, trên tay còn cầm khẩu súng lục tang vật giết người ngờ ngờ như vậy mà nó ghi là “kẻ tình nghi!” Kèm bên cạnh là lời của Nghị sĩ Nguyễn Văn Huyền, in chữ lớn rằng: Chuyện vc Tổng tấn công Tết ( Mậu Thân,) người Mỹ biết, các tướng lãnh VN biết và tôi cũng biết. Vậy mà “họ” không làm gì hết, chỉ nhậu và đánh bạc (They do nothing, but drinking and playing cards ) Cái ông nghị sĩ “thành phần thứ ba” phe Dương Văn Minh nầy thiệt là tệ lậu. Ai đời đi tiên bố, tiên ngôn, nói đổng bôi tro trác trấu tướng lãnh VNCH với báo chí Mỹ như vậy!

Tôi tức giận xé toẹt tờ báo quăng vào sọt rác.

Tuần lễ sau mới về được tới nhà. Hôm sau trình diện Trung tá TVH, tỉnh trưởng thấy ông ngồi buồn so, chép miệng bảo, đêm mùng một Tết, Đại úy Tuyên Quận trưởng Công Thanh, dẫn quân tiếp viện Xã Bình Ý (?) bị lực lượng Trung Đoàn Q273 vc tràn ngập, tử trận, mấy hôm sau mới tìm được xác. Tôi đã lo cho nó được mồ yên mã đẹp rồi. Ông nói vậy mà sắc mặt còn có vẻ căm hận vc.

Tôi thuật ông nghe về câu chuyện “nhậu nhẹt và đánh bạc” kể trên. Ông lớn tiếng thiếu điều văng tục. Họ viết đúng đó: Đêm mồng một, khi súng nỗ, ông Kỳ còn đang nhậu nhẹt, bài bạc trong căn cứ Sư đoàn 3 Không quân. Chiếc trực thăng riêng còn đậu ở bãi đáp trước tòa Hành chánh của mình đó. Sau đó mới chạy ra bay vọt về Sài gòn!

Tôi thuật lại câu chuyện kể trên là để nói lên phần nào, vì sao mà tướng Loan lạnh lùng xử tử vc bảy Lớp ngay giữa trận tiền.

Coi đó, tôi là viên chức dân sự chỉ nhìn xem hình ảnh từ xa mà còn tức giận làm vậy! Ông tỉnh trưởng cũng chỉ huy từ xa mà khi thuộc viên tử trận, mười mấy ngày sau vẫn còn bực tức, giận cá chém thớt, nẹt luôn thượng cấp bất xứng.

Vì vậy, khi tướng Loan đứng giữa trận tiền, nhìn thấy binh sĩ đổ máu trước mắt, dân chúng ùn ùn chạy nạn hoảng loạn, nhà cửa đổ sụp, khói lửa mịt mùng, giáp mặt với tên vc ác ôn làm sao nhịn được?!

Ai đó sống trong êm ấm, chưa từng giáp mặt với nổi đau đớn, nhọc nhằn trong chinh chiến điêu linh thì mới nói chuyện về lý trí, nhân đạo dễ như không! Một tướng chỉ huy đứng trước chiến trận dầu sôi lửa bổng như vậy, nói làm gì về chuyện quốc tế công pháp, công ước Genève về tù binh...Họa là mang trong mình thứ máu lạnh của loài bò sát mới ứng xử hợp lý theo kiểu đạo đức bà tú để được.

Điều khốn nạn hơn hết là: Bọn phản chiến dùng tấm hình ấy làm khí cụ tuyên truyền, gây khốn đốn cho Miền Nam thật nhiều.

Mấy bửa trước “TET”, phái đoàn hành chánh VN đi tới đâu cũng được tiếp đải ân cần, trọng thị. Sau ngày “cái hình” được phản chiến tung ra khắp nơi, phái đoàn như đụng phải tảng băng, lạnh nhạt, khó chịu.

Từ đó về sau, bọn phản chiến quậy thật dữ. Chúng áp lực Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ liên tiếp cử các nhóm phụ tá sang VN quấy rầy không ngớt, ngay cả sau hiệp định ngưng bắn Paris, chúng vẫn còn quậy.

Năm 1973, sau hiệp định Paris, mụ phụ nữ đói quyền sướng Ngô Bá Thành lại quậy. Đáng lẽ thì BTL/CSQG bắt con mẻ giam giữ ở khám tạm của bộ Tư lệnh hoặc gởi tạm vào khám Chí Hòa. Nhưng vì bọn báo chí phản chiến và các phụ tá dân biểu, nghị sĩ Mỹ lùng sục tìm con mẻ để bôi bác chánh phủ. Bộ nội vụ mới đem gởi vào trung tâm cải huấn BH cho khuất lánh.

Thuở đời nhà ai mà can phạm lại yêu sách nhà cầm quyền địa phương: Một là phải cho con mẻ ở phòng giam riêng bên ngoài khu phòng giam chung. Hai là phải bắt cho nó hệ thống phát thanh để nó tuyên truyền chống chánh phủ. Bằng không nó “tiệt thực” phản đối. Để cho yên chuyện, tỉnh cũng thỏa mãn cho nó.

Tôi thấy vậy phát nực, đích thân qua khám đường quan sát. Chị thợ quây được cấp cho một phòng riêng bên ngoài khu tù thường phạm, có giường nệm đàng hoàng. Trên bàn đêm bên cạnh giường có đặt chiếc micro phóng thanh. Khi ấy chị ta coi bộ còn mệt nên chưa phóng thanh. Tôi lại đứng sát song sắt trừng mắt nhìn con mẻ, rồi hất hàm nhìn qua chiếc micro ra ý hỏi tới giờ phát thanh chưa? Coi bộ ả ta còn biết mắc cở nên nằm xuống quay mặt vào trong vách lặng thinh. May cho y thị mà cũng may cho tôi. Giả như bà chủ tịt phong trào phụ nữ đòi quyền sống mà cả gan cầm cái micro lên chửi chánh phủ thì phần chắc là tui xông vô, tát cho mấy tát, rồi giựt cái micro liệng. Hậu quả tới đâu thì tới!

Giữa năm 1974, đám phản chiến lại làm ồn ào về trường hợp tên đại úy nhạc sĩ vc nằm vùng Phạm Trọng Cầu. Một bửa ông già Hampton, đại diện Tổng Lãnh sự Mỹ Vùng III qua gặp, trịnh trọng trao văn thư của TLS yêu cầu cho các phụ tá dân biểu nghị sĩ Mỹ vào trung tâm cải huấn Tân Hiệp gặp mặt Phạm trọng Cầu. Tôi liếc thấy cái tên PTC là biết việc gì rồi nên tỉnh bơ bán cái cho Nha Cải huấn, Bộ Nội Vụ, viện cớ rằng: Trung tâm nầy trực thuộc Nha cải huấn. Tỉnh/ Tiểu khu chỉ phụ trách an ninh vòng ngoài. Xin vui lòng tiếp xúc với Nha sở quan. Quả đáng tội, không biết các ông giải quyết thế nào mà mấy hôm sau, ông quản đốc Trung tâm bay chức!

Tôi thuật vài câu chuyện bản thân để nhớ lại cái hoạn họa mà cái gọi là thành phần thứ ba mà thực chất là thiên cọng lấy nê vào phong trào phản chiến Mỹ can thiệp vào nội bộ VNCH, phá nhà từ trong phá ra để chiếu dọi vào phong trào ngày nay gọi là “con đường hòa bình”, “xây dựng xã hội dân sự,” khai dân trí – chấn dân khí – hậu dân sinh “diễn biến hòa bình” nhân danh “tránh đổ máu tàn phá”.

Xin trích y nguyên văn câu hỏi và một câu trả lời tiêu biểu về vấn đề nầy:

Phóng viên Anh Vũ RFA đặt câu hỏi về giải pháp nào cho cuộc đấu tranh cho Dân chủ ở Việt nam?
1. Đối đầu, một mất một còn.
2. Bằng cách gây lòng tin, thông qua phản biện đối lập trên tinh thần xây dựng theo cái gọi làdiễn biến hòa bình.

LS. Vũ Đức Khanh từ Canada cho biết: Theo suy nghĩ của tôi thì khả năng "đối đầu" giữa chính quyền và người dân rất hiếm vì tôi biết rằng "đảng cầm quyền vẫn có chủ trương đối thoại!" Hơn thế nữa, tình hình chính trị thế giới, trong khu vực và ngay cả trong nước vẫn đang có xu hướng "hợp tác" hơn là “đối đầu” để giải quyết những bất đồng thì không có lý do nhân dân Việt Nam lại đi ngược với xu hướng thời đại.”

Câu trả lời sặc mùi hòa hợp hòa giải làm lợi cho việt cọng trước cao trào yêu nước, biểu dương “tinh thần Dân tộc” theo truyền thống đoàn kết toàn dân triệt hạ đảng việt gian cọng sản bán nước, chống tàu xâm lăng ngày càng lan rộng trong đại chúng.

Đây là một thứ phản chiến thời nay nhằm chữa cháy cho chế độ sói lang, mãi quốc cầu vinh cọng sản.

Nguyễn Nhơn

NẾU VC THẬT SỰ DÁM XỬ THÌ SẼ CÓ HÀNG NGÀN EM BÉ NHƯ THĂNG, THANH ... DŨNG , TRỌNG LÚ, FUCKIM NGÂN .... ĐỀU THAM LAM HÀNG NGÀN LẦN HƠN THĂNG, THANH NHIỀU./-TCL

Đinh La Thăng bị 13 năm tù, Trịnh Xuân Thanh tù chung thân


Ông Đinh La Thăng tại tòa. Ảnh: Tuổi Trẻ
Vietnam – Cali Today news – Sáng ngày 22/1/2018, Tòa án thành phố Hà Nội đã tuyên phạt ông Đinh La Thăng 13 năm tù vì tội “Cố ý làm trái”, trong khi Trịnh Xuân Thanh phải chấp nhận án tù chung thân vì hai tội “Cố ý làm trái” và “tham ô tài sản”.
Đây là một phiên tòa chính trị nên dù các bị cáo hay các luật sư có chuẩn bị kỹ lưỡng phần bào chữa như thế nào cũng không thay đổi được bản án. Hay nói cách khác, bản án đã được đút vào túi thẩm phán phiên tòa. Cả chủ tọa hay Hội đồng xét xử có mặt cũng chỉ đóng vai trò diễn viên trong vỡ kịch sân khấu do bên thắng cuộc trong đợt thanh trừng nội bộ lập ra.
Trong 10 ngày diễn ra xét xử và tranh luận tại tòa, bên công tố đã đưa ra rất nhiều luận chứng mơ hồ nhằm cáo buộc ông Đinh La Thăng tội “Cố ý làm trái”. Để phản bác lại, ông Thăng và các luật sư của mình đã đưa ra rất nhiều bằng chứng để chứng minh rằng, những luận chứng mà phía đại diện Viện kiểm sát đưa ra là vô căn cứ, nhằm cáo buộc tội trạng cho Đinh La Thăng. Ông không thừa nhận trách nhiệm trong việc chỉ thị cấp dưới ký kết hợp đồng 33, cũng không nhận trách nhiệm trong việc để PVC chi tiền và sử dụng tiền được tạm ứng vào mục đích không rõ ràng. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử vẫn khẳng định dựa vào những chứng cứ có được nên tuyên phạt Đinh La Thăng 13 năm tù.
Ông Đinh La Thăng tại tòa. Ảnh: Tuổi Trẻ
Đây chưa hẳn là bản án cuối cùng mà ông Đinh La Thăng sẽ phải nhận, vì ông vẫn còn quyền được kháng án.
Trước đó, từ những nguồn tin mà chúng tôi thu thập được, để dùng dư luận áp lực lên quyết định trong phiên tòa chính trị, người của ông Đinh La Thăng đã chi một số tiền khổng lồ nhằm mua chuộc một số nhà báo, từ đó những người này đã viết rất nhiều bài nhằm chạy tội cho Đinh La Thăng, hòng biến ông từ một tội đồ làm cho nền kinh tế suy sụp, lụn bại trở thành một người hùng cải cách. Và, chính vì những việc làm cải cách của mình đã khiến ông phải xộ khám.
Trên Facebook còn lập hẳn ra một Fanpage kêu gọi đủ 10 triệu chữ ký nhằm ủng hộ cho ông Đinh La Thăng vô tội.
Quả thực, những trò tinh quái trên đã qua mặt được rất nhiều độc giả nhẹ dạ, cả tin. Những người nặng về cảm tính đã quên hẳn tội trạng mà Đinh La Thăng cùng những bè đảng của mình đã gây hại cho quốc gia.
Song, tất cả những chiêu trò nhằm chạy tội cho Đinh La Thăng cũng chẳng thể thay đổi được kết quả của phiên tòa. Vì như chúng tôi đã nói, đây là một phiên tòa chính trị, kết quả không phải do chủ tọa hay Hội đồng xét xử quyết định. Mà, người quyết định chính là những kẻ thắng cuộc trong lần Đại hội đảng CSVN lần thứ XII. 13 năm tù là kết quả mà thẩm phán Trương Việt Toàn-thành viên hội đồng xét xử đọc ra sau khi đã nhận được chỉ thị từ cấp trên.
Cho dù vậy, khi trả lời báo chí, ông Trương Việt Toàn vẫn khẳng định mình và các thành viên trong Hội đồng xét xử không hề gặp bất cứ áp lực nào, ngoài áp lực về thời gian. Đây chỉ là lối nói chính trị nhằm che đậy bản chất của phiên tòa.
Bản án 13 năm tù so với đề nghị của Viện kiểm sát là 14-15 năm tù được coi là nhẹ hơn. Nếu ông Đinh La Thăng kháng án, có thể trong phiên tòa phúc thẩm sẽ còn được giảm án.
Trên tờ Tuổi Trẻ hay rất nhiều tờ báo lớn khác, ông Đinh La Thăng không còn được gọi là “Nguyên ủy viên Bộ Chính trị”, ông đã bị chỉ thị tước đoạt chức vụ này trên tất cả các phương tiện truyền thông.

Thẩm phán Trương Việt Toàn, thành viên Hội đồng xét xử vụ án Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh: Tuổi Trẻ
Trong khi đó, ông Trịnh Xuân Thanh bị tuyên phạt tù chung thân vì hai tội “Cố ý làm trái” và “Tham ô tài sản”.
Trong 10 ngày diễn ra phiên tòa, ông Trịnh Xuân Thanh liên tục không thừa nhận đã sử dụng tiền sai mục đích, mà việc tiền sử dụng sai mục đích phải do Ban giám đốc và kế toán. Tội của ông chỉ là thiếu trách nhiệm trên cương vị của người đứng đầu PVC.
Không như những gì báo chí tuyên truyền của bộ máy chính quyền CSVN cáo buộc Trịnh Xuân Thanh trước đó. Số tiền 3,200 tỷ đồng mà PVC làm thất thoát đã vắng bóng hoàn toàn trong phiên tòa xét xử ông Trịnh Xuân Thanh. Hay nói cách khác, ông Thanh không hề làm thất thoát số tiền 3,200 tỷ đồng như báo chí cáo buộc trước đó.
Theo Hội đồng xét xử, với số tiền được tạm ứng, PVC mà dưới sự chỉ thị của Trịnh Xuân Thanh đã sử dụng số tiền 119 tỷ đồng trái quy định.
Cũng như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh hay các luật sư của ông không giúp được gì nhiều cho ông. Vì ông Thanh đã mắc phải tội rất nặng là đã dám chống lại Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ngay sau khi đào tỵ qua bên Đức, ông Thanh đã tung ra rất nhiều lá đơn tố cáo Nguyễn Phú Trọng lạm quyền, sử dụng rất nhiều bộ máy của đảng CSVN chỉ nhằm truy bức, buộc tội mình. Những lá đơn tố cáo ấy thực sự đã làm cho Nguyễn Phú Trọng tức giận và bản án tù chung thân là hệ lụy cho việc đã chọc tức đảng trưởng CSVN.
Phiên tòa sơ thẩm xét xử Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã khép lại, cái mà người dân quốc nội lẫn hải ngoại nhận ra rằng, tòa án trong nước, cho dù là xét xử một cựu Ủy viên Bộ chính trị cũng chỉ là sân khấu để diễn tuồng. Cả ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh ra tòa không tin vào công lý, mà phải khóc lóc, van xin và cầu viện Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Vì họ biết, ông Nguyễn Phú Trọng là người quyết định những bản án dành cho hai người. Dù Trịnh Xuân Thanh òa khóc nức nỡ, mong ông Nguyễn Phú Trọng xem mình như con cháu trong nhà thì cũng chẳng thể lay chuyển được kết quả của mình.
Trịnh Xuân Thanh . Ảnh: Tuổi Trẻ
Bằng phiên tòa xử Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh, phe Nguyễn Phú Trọng đã dùng nó để đe nẹt những cán bộ khác trong nội bộ đảng, khiến cho một số người dân cảm tính tin rằng đảng CSVN thực sự muốn chống tham nhũng. Song, bằng việc van xin Nguyễn Phú Trọng ngay tại phiên tòa phần nào đã cho thấy ở Việt Nam không hề có công lý, dư luận lại đứng về phía Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh khi các luận chứng mà Viện kiểm sát muốn cáo buộc ông không đủ sức thuyết phục.
Nguoi Quan Sat

Sunday, 21 January 2018

Anh hùng dân tộc Nguyễn Thái Học






Ảnh thật vừa được tìm thấy của anh hùng dân tộc Nguyễn Thái Học (1902-1930), người thành lập Việt Nam Quốc Dân Đảng, do thực dân Pháp chụp tại nhà tù Hỏa Lò, tháng 2, 1930, đang mặc quần áo tù và mang số tù. Ông bị tuyên án tử hình và lên đoạn đầu đài ngày 17 tháng 6, 1930.

Nhục mấy trùng cao, ách mấy trùng

Thương đời không lẽ đứng mà trông 
Quyết quăng nghiên bút xoay gươm súng 
Ðâu chịu râu mày thẹn núi sông 
Người dẫu chết đi, lòng vẫn sống 
Việc dù hỏng nữa, tội là công 
Nhớ anh nhớ lúc khi lâm biệt 
Cười khóc canh khuya chén rượu nồng.

Nhượng Tống (Nhật ký yêu nước)

ĐỀ NGHỊ TỬ HÌNH NHỮNG ĐỨA ĂN CƠM MỸ MÀ KHÓAI CHƠI VỚI TRUNG CỘNG./-TCL

FBI bắt giữ ông gốc Việt xuất cảng hàng ứng dụng quân sự sang TQ
Click image for larger version

Name: (1).jpg
Views: 0
Size: 45.4 KB
ID: 1164408  

Vietbf.com - Chính quyền liên bang Mỹ bắt giữ và truy tố hai người đàn ông ở vùng Nam California về tội xuất cảng các chip điện toán có thể sử dụng thương mại lẫn quân sự, gồm cả trong lãnh vực radar và trong chiến tranh điện tử pháp sang Trung Quốc .


Cơ quan Quan Thuế Biên Phòng Mỹ (CBP) có nhiệm vụ kiểm soát hàng hóa vào và ra khỏi nước Mỹ. (Hình: AP)

Văn phòng biện lý liên bang Mỹ ở Los Angeles cho hay ông Yi-Chi Shih, sống ở thành phố Los Angeles, và ông Kiệt Anh Mai (bản tin AP viết là Kiet Ahn Mai), sống ở thành phố Pasadena, vừa bị bắt hôm Thứ Sáu.

Các công tố viên liên bang nói rằng hai người này tìm cách gửi các chip điện tử dùng trong các máy điện toán tối tân, có khả năng tính toán rất nhanh, sang một công ty ở Trung Quốc có liên hệ với ông Shih.

Giới hữu trách cho hay các chip này có nhiều ứng dụng thương mại lẫn quân sự, gồm cả trong lãnh vực radar và trong chiến tranh điện tử.

Nếu bị kết tội, cả hai ông này có thể bị nhiều năm trong nhà tù liên bang Mỹ.

Trong thời gian qua, cơ quan FBI nhiều lần cảnh báo các công ty kỹ thuật cao Mỹ về việc chính quyền Trung Quốc tìm đủ mọi cách để mua các cơ phận, máy móc, cùng là các tài liệu kỹ thuật tối tân của Mỹ. (V.Giang)
Haha Phải Lì như vậy mới chơi nổi thằng Tàu Chệt
 
 
 
Việc Chính phủ Mỹ phải đóng cửa trong khi đang làm nhiều người điêu đứng thì Tổng thống Mỹ Donald Trump lại nói rằng, đảng Dân chủ đã tặng cho ông một “món quà tuyệt vời”. Đồng thời ông Trump cũng tuyên bố cương quyết không thương thảo về vấn đề nhập cư cho đến khi chính phủ mở trở lại.



Tổng thống Mỹ Donald Trump (Ảnh: Reuters)
Bất đồng trong đàm phán ngân sách giữa đảng Dân chủ và Cộng hòa Mỹ ngày 19/1 khiến chính phủ Mỹ rơi vào tình trạng đóng cửa một phần bắt đầu từ 0h ngày 20/1.
Đây là lần đầu tiên chính phủ Mỹ đóng cửa trong 4 năm qua do bất đồng chính sách giữa hai đảng và lần này là bất đồng liên quan đến cải cách nhập cư.
Phản ứng về điều này, Tổng thống Trump bình luận trên Twitter: “Đảng Dân chủ đang khiến quân đội của chúng ta trở thành con tin chỉ vì yêu sách của họ dành cho những người nhập cư trái phép. Không thể để điều này xảy ra”.
Người đứng đầu Nhà Trắng bình luận thêm: “Đảng Dân chủ quan tâm đến người nhập cư trái phép nhiều hơn đến chính quân đội cũng như sự an toàn của chúng ta ở biên giới phía nam đầy rẫy nguy hiểm. Họ lẽ ra có thể dễ dàng đi đến thỏa thuận, nhưng lại quyết định dùng đến lá bài chính trị thay vì … Đây là kỷ niệm một năm nhậm chức của tôi và đảng Dân chủ muốn tặng tôi một món quà tuyệt vời”.
Reuters cho biết, do đóng cửa chính phủ, Tổng thống Trump đã hủy chuyến đi tới khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago của gia đình dự tiệc ăn mừng kỷ niệm 1 năm ngày nhậm chức. Trong khi đó, Nhà Trắng cho biết, kế hoạch tới Davos, Thụy Sĩ để dự Diễn đàn kinh tế thế giới của Tổng thống Trump hiện cũng chưa chắc chắn.
Mặc dù vậy, ông Trump tuyên bố sẽ không đàm phán về vấn đề nhập cư cho đến khi chính phủ mở trở lại. "Tổng thống sẽ không đàm phán về cải cách nhập cư cho tới khi đảng Dân chủ ngừng chơi lá bài này và mở lại chính phủ", Reuters dẫn lời phát ngôn viên Nhà Trắng Sarah Sanders. Giới quan sát cho rằng, thông điệp cứng rắn này từ Nhà Trắng, cũng như từ phe Cộng hòa tại quốc hội có thể là dấu hiệu cho thấy cuộc chiến chính trị ở Washington sẽ chưa thể giải quyết một sớm một chiều.
Do đóng cửa chính phủ nên một bộ phận không nhỏ nhân viên liên bang của Mỹ hôm qua đã nhận được thông báo nghỉ việc tạm thời hoặc đi làm không lương cho tới khi các nhà làm luật đạt được thỏa thuận mở lại chính phủ. Trong khi đó, các dịch vụ cơ bản cũng như hoạt động quân sự vẫn diễn ra như bình thường.
Quốc hội Mỹ dự kiến sẽ tiếp tục nhóm họp vào ngày 21/1 để cứu vãn tình hình với hy vọng chấm dứt nhanh nhất có thể tình trạng đóng cửa chính phủ.
Lượng định ngắn về mậu thân 68
tôn tht tu

Xin trình làng mấy dòng phúc đáp một email từ Canada chuyển một bài viết về Mâu Thân. Độc giả có thể đọc phần nào trước cũng được.

Để bênh vực HCM, có hai đường lối trông rất tương phản nhưng được phối hợp.

Thứ nhất xem HCM là bậc kỳ tài trên thông thiên văn dưới thông địa lý, như thần đèn Aladine nhưng rất tiếc đã ra đi quá sớm như bao nhân vật lịch sử và tiểu thuyết chết quá sớm mà người kế vị không đủ sức đi tiếp. Ví dụ Gia Cát Lượng; Khương Duy không đủ sức, đến độ phải tạc tượng gỗ quân sư ngồi trên kiệu cho dịch quân thấy mà sợ chạy. Người ta cũng tiếc Churchill bị dân Anh bỏ phiếu chống, để cho Atlee thay thế, mà Atlee là người không có tinh tế văn học của nhà văn, không kinh nghiệm để đối đầu với CS, trùng hợp Roosevelt chết, Truman không biết xoay xở ra sao, trong lúc Staline vẫn còn sống để theo chính sách đã có từ xưa. Vì bác chết sớm cho nên cực khổ thế nầy, bác thương miền Nam hơn chính bác; mọi thứ xấu xa đều vì bác chết như bảng đỏ (bỏ đảng) v.v… cho nên bác đi thì  thật bi đát. [bác và Pol Pot cùng học một trường của Mao, may bác chết nên không có chém giết như Khmer Rouge; bản sao mà đã khủng khiếp đến tận cùng địa ngục, bản chính sẽ vô lường khiếp đảm).

Đường lồi thứ hai là nói HCM là con gà chết, bị Tôn Thất Tùng chích cho mũi thuốc; tất cả đều do Lê Duẫn, cho nên có những cuốn sách như Le Duân's War. Cầm đầu lối nầy là Bùi Tín. Ông nầy một mặt xác nhận con số nạn nhân Mậu Thân, một mặt nói HCM không trách nhiệm gì, ngoài việc làm bài thơ mà chúng dùng làm mật khẩu (liên tưởng Bộ Chiêu Hồi dùng bài ca Ngày Về của Hoàng Giác).

Bài viết nầy trông như một người tập viết chiến tranh chính trị miền Nam: trích Đội quân từ rừng về coi những người dân làm việc trong bộ máy hành chính của chính quyền Sài Gòn hoặc liên quan đến chính quyền Sài Gòn đều là kẻ thù, là ác ôn phải loại bỏ. Chiến dịch diệt ác trừ gian nhằm vào dân thường cũng diễn ra khốc liệt nhất ở khắp các thành phố, thị xã. Ngưng

Trong một bài trước (link bên dưới) tôi đã trình bày cùng thân hữu nhận xét của Patrice Honey về phái đoàn VC tại Genève, cho thấy HCM và CSVN đã quyết tâm đánh miền Nam ngay khi hiệp định 54 chưa ký. Trường kỳ kháng chiến không ai muốn nhưng phương tiện chỉ cho phép như thế. Du kích chiến tự nó không thể giải quyết chiến cuộc mà phải rút lui dành đường cho chiến tranh quy ước. Nếu ông Giáp không thấy điều nầy thì đúng là kẻ bốc phét mà Trần Hồng Tâm đã viết rất nhiều.

Trận Mậu Thân không thể xẩy ra tùy hứng của một phe nào đó. Tại sao phải đưa HCM qua Tàu? Nếu là bù nhìn thì càng cần có mặt. Ngay như bác Tôn Lò phải đưa ra làm đại diện vô Saigon làm lễ mừng. Lê Duẫn thừa biết HCM là một thần tượng và cần dùng như một con bài nếu giả thuyết trong bài là đúng. Bây giờ người Tàu vô VN rất dễ nhưng lúc ấy một phi cơ vào không phận TC không dễ gì dấu ai, đảng CS Tàu phải biết. Chắc chắn Tàu biết kế hoạch Mậu Thân, hoặc qua tình báo, hoặc được nhờ giữ hậu tuyến khi Hà Nội đưa quân vô nam. Ông Giáp, nếu bị cho đứng ngoài thì cũng hiểu được vì phe phái. Tướng lãnh và chính trị bộ cho rằng ông Giáp rất hèn trong trận Điện Biên Phủ, chui rúc trong hầm, và đêm nào cũng có một em “dân tộc thiểu số” quanh vùng để hạ hỏa dịu thần kinh.

Người ta đã không hiểu nên chế nhạo khi có người khen HCM là nhà chiến lược. HCM là nhà chiến lược, nhất là trong quan niệm chính trị điều khiển tất cả, có từ thời Lenine. Chiến lược không chỉ ở phạm vi quân sự, gây căm thù qua việc đấu tố địa chủ cũng là chiến lược.

Mô tả Nguyễn Chí Thanh ăn cơm đạm bạc với HCM trông giống truyện Tàu đưa tiển Kinh Kha. Wikidepia đã không hiểu lý thuyết chiến tranh đã viết rằng Nguyễn Chí Thanh từ trong Nam đem theo kế hoạch tấn công Tết nhưng đã chết vì tim trước khi được phép thi hành. Nhưng ý kiến nầy cho thấy NCT chưa có gì để lạc quan đến độ sướng mà chết như bài nầy đã viết. (Chết ngày 6 thg 7, 1967, nhằm ngày âm lịch là 29 thg 5 Đinh Mùi, bảy tháng trước Tết Mậu Thân).

Nói Wikidepia không hiểu chiến tranh có nghĩa kế hoạch to lớn như vậy không đơn giản chỉ để một mình NCT khai triển hành động.
Theo tình báo Dinh Độc Lập, HCM ra tận phi trường đón NCT; phi cơ cất cánh từ nội địa Kampuchea. NCT bị sức khí ép của bom B52. Các quan sát viên quân sự nghi rằng tin bị thương không đúng mà chỉ để ngụy trang. Việc NCT bỏ chiến địa về Hà Nội cho thấy chính sách lấy nông thôn bao vây thành thị đã thành công; và du kích chiến phải chuyển qua diện địa chiến, xuất đầu lộ diện. Thật vậy, đó là cái gọi là tổng công kích Mậu Thân, và sau đó có những vụ như vượt Bến Hải, dùng xe tăng v.v…

Lại có trò bố khỉ. Sự ưu ái của HCM dành cho NCT làm nhiều người lo ngại. Không rõ vua thơ nào (Tố Hữu, Xuân Diệu, Chế Lan Viên …) đã tiếp đón người Sịa nầy với bài thơ có câu: Anh về Hà Nội nhiều phân xanh. (Phân xanh, không phải là lá mục mà là phân người). Chơi nhau đến thế chỉ có người CS với nhau. Sự đố kỵ nầy cho thấy khó lòng NCT đã hất hủi HCM.

HCM là người khôn ngoan đáo để, đàn em luôn bốc thơm. Ví dụ, HCM không muốn xây lăng? ướp xác? HCM khiêm tốn?!. Nhưng đó là một người đã tự làm thơ khen mình, xưng tôi và bác với Hùng Vương và Trần Hưng Đạo. Một người như vậy mà đã có đến ba di chúc khác nhau, than thở làm điều quấy sẽ bị nghiệp báo, thấy thấp kém hơn TT Ngô Đình Diệm, mong được diện kiến nhưng quá trễ. Học giả quốc gia hành chánh Đào Văn Bình đã viết thành cuốn sách từ những thứ nầy, lấy tin từ Paris, Bùi Tín?

Bài được chuyển viết bậy chỉ có mục đích giải tội cho HCM và trả thù cho VNG bịp ép “giữ l. chị em”. Cốt yếu vẫn để tâng bốc VNG, không có tay tui thì chuyện bất thành.

Nhưng cần biết vụ MT là một thành công của CS. Người mình hầu hết chỉ chú trọng đến thảm sát ở Huế mà không thấy VC đã chiếm tòa đại sứ Mỹ trong 6 giờ, đại sứ Bunker phải nhảy qua rào như Trí Quang nhảy từ chùa Xá Lợi qua USOM. Westmoreland đã chứng kiến xác hai bên ngập đất. CS đã kiểm soát trung tâm Chợ Lớn, từ các cao ốc bắn xuống uy hiếp, nhất là nhà hàng Soái Kình Lâm; trái rocket nhắm vào đây lại rơi vào bộ chỉ huy hành quân chết rất nhiều.

nh hưởng rộng lớn của MT là cho thấy không chỗ nào an toàn. Đó là vết thương mà miền Nam ca hát đã chữa trị, chơi kiểu người Pháp tô vẽ trận Waterloo là thất bại kiêu hùng; phe ta thì mời cọp ra khỏi rừng mà thịt, mà xơi tái. Vết thương trầm trọng, đánh Saigon, Huế nhưng điểm là White House.

Người trong Nam từ chóp bu trở xuống, ngày ngày nhai lại - như một thói quen cần thiết như thuốc an thần - tin tức cho tàu chạy ven biển, gió đông đông nam từ 5 đến 8 gút; mưa rào lẻ tẻ; tin chiến sự trong ngày hơn 200 địch bị loại khỏi vòng chiến, một số bị thương được đồng bọn mang đi, để lại vô số vũ khí; phía CH có 5 chiến sĩ hy sinh và hơn 15 bị thương được trực thăng chở về bệnh viện dã chiến. Cấp chỉ huy có một thứ thuốc an thần riêng, “mặt trận phía Tây vẫn bình yên” như trong tiểu thuyết, cho các ngài ngồi xoa mạc chược suốt ngày đêm mà các bà vợ phải la làng.

Dĩ nhiên đây là việc về sau: cuộc đổ bộ ngày 21 thg 11,1970 vào nhà tù Sơn Tây. Chuyện không thể có lần thứ hai, ít nhất về khía cạnh sửa soạn, dùng tất cả khả năng kỹ thuật và chiến tranh để giải cứu 61 tù binh Mỹ; trại tù chỉ cách Hà Nội 37 km. Không có chống trả, Mỹ chỉ có hai thương vong, một binh sĩ bị rớt khỏi trực thăng và một kỹ sư quỵ chân và bị các trang bị trên máy bay đè chết. Hà Nội xác nhận 6 lính canh và 7 dân sự thiệt mạng. Nhưng nhà tù trống trơn không một bóng tù binh. Kissinger quyết định đình hoản một tháng, người ta cho đó là cơ hội tin tình báo xì ra ngoài. Không giải thoát tù binh được không quan trọng bằng việc không thể xây dựng huyền thuyết khả năng “thượng đế, hiện diện nơi nơi (omnipresent) của Mỹ, không đủ sức vô hiệu hóa ám ảnh con ma hiện diện nơi nơi của VC.

                   SonTayPrisonCamp.jpg

Tưởng cũng nên nhớ rằng tám ngày trước Tết MT, 22 thg chạp, (21 Jan 68), trận Khe Sanh bắt đầu, không ngờ đã bôn tập đến hai sư đoàn BV. Yếu tố thời gian niên lịch nầy đã làm cho Westmoreland coi nhẹ Mậu Thân, theo ông chỉ là quấy phá để Mỹ Việt rút quân khỏi Khe Sanh cứu viện, nó không có tác dụng chính trị quân sự bằng Khe Sanh. Tây Gia Địa đã ý thức sự thay đổi từ du kích qua diện địa, điều rất đúng. Vì thích chơi súng lớn, ông say sưa với vinh quang của hỏa lực. Nếu chỉ đánh Huế mà thôi, lý luận của W có thể chấp nhận vì quân Khe Sanh từ Quảng Trị vô Huế rất gần, cứu nhân như cứu hỏa. Nhưng Saigon và những nơi khác nữa thì sao. So sánh vụ nhà tù Sơn Tây và vụ tòa đại sứ Mỹ là so sánh vào lúc xa lộ bị nêm cứng, giữa chiếc Mercedes tinh hảo và chiếc xe đạp cà tàng len lỏi lách qua lách về đến được nơi.

Không ai chịu nhận sự thất bại MT. Không biết địch, không biết ta. Đừng tưởng bài các bạn đang đọc là một lượng định chính trị quân sự. Nó bóp méo sự thật, kêu la thảm thiết, một khổ nhục kế để giải trừ trách nhiệm cho HCM, một lối bốc phét cho VNG, cũng giống như đưa hình VNG tay cứng như gỗ trên phiếm đàn dương cầm; khiến một người hóm hỉnh nói piano Tàu dịch là cương cầm, cương thì phải dùng củi mà nện. CS đã không thương tiếc gì lịch sử, bóp méo sự thật để trả thù cho “đại tướng xưa kia giữ đồn, bây giờ đại tướng giữ l. chị em”.


Cả ngàn năm trước, thập tự chiến thứ 6 xuất phát từ Ý, thay vì đến Jerusalem đánh Muslim, đã vô Constantinople phá hủy cướp bóc; vết thương đó chính nó đã mở đường cho đế quốc Ottoman thanh toán đế quốc La Mã phía đông và địa bàn của giáo hội Eastern Orthodox. Vua La Mã và giáo lãnh Orthodox vẫn tin sự kiên cố thành trì, vị thế địa dư, cho đến khi như hát nhái Thanh Thúy: thức giấc lúc nửa đêm thấy chuyện ôi thôi rồi. Amen!

Xin tham khảo: 


A-Celebration-of-Women-Feature-Banner-e1352628808407 (1) 512


Bài viết từ một nhà văn cộng sản ở Hà Nội
·   Lê Duẩn nghe báo cáo về sự thật Tết Mậu Thân bịt tai bỏ chạy.
·  Tướng Giáp là người duy nhất trong Bộ Chính Trị lên tiếng không đồng tình với ý tưởng Tổng Công Kích, Tổng Khởi Nghĩa Xuân 1968

Phạm Đình Trọng
Trích Về Với Dân

Part 3: Khắc Khoải Xuân Mậu Thân 1968

Sau năm 1975, học xong khóa I trường Viết Văn Nguyễn Du, tôi có hai năm làm việc ở Ban Ký Sự Lịch Sử Quân Sự thuộc Tổng Cục Chính Trị.

Ban có nhiệm vụ hoàn thành bản thảo bộ ký sự lịch sử “ Trận Đánh Ba Mươi Năm ” gồm 5 tập. Từ 1945 đến 1975, ba mươi năm chiến tranh được chia ra làm năm giai đoạn, mỗi giai đoạn là một tập sách.

Gần ba mươi nhà văn, nhà báo quân đội chia làm năm nhóm, mỗi nhóm hoàn thành một tập bản thảo. Tôi và nhà văn Đào Thắng được bổ xung về Ban ở giai đoạn cuối và làm tập năm do nhà văn, Thượng Tá Nam Hà làm trưởng nhóm. Gặp gỡ các tướng lĩnh, những người hoạch định các chiến dịch, những người chỉ huy những trận đánh. Đọc hồi ký của các tướng lĩnh quân đội miền Bắc, quân đội miền Nam, quân đội Mỹ. Sục vào các kho hồ sơ lưu trữ...
Nguồn tư liệu gốc ngổn ngang đó cho chúng tôi hình dung đầy đủ và chính xác từng chiến dịch từ cơn cớ ban đầu, đến diễn biến ở bản doanh, diễn biến ở mặt trận và giá máu phải trả. Từ đó chúng tôi cũng nhận ra những góc khuất của chiến tranh, những góc khuất của lòng người. Người háo danh, háo quyền lực đã không tiếc máu xương của hàng triệu người lính và dân lành để thỏa mãn sự háo danh đó.

Đầu năm 1967, Bí Thư Trung Ương Cục miền Nam, Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh mới từ mặt trận miền Nam trở ra Hà Nội đã cùng Bí Thư Thứ Nhất Ban chấp hành trung ương đảng Lao Động Việt Nam Lê Duẩn hình thành ý tưởng Xuân Mậu Thân 1968 Tổng Công Kích, Tổng Khởi Nghĩa, giành thắng lợi quyết định và chỉ đạo cục Tác Chiến Bộ Tổng Tham Mưu làm kế hoạch thực hiện.

Trong mười một ủy viên Bộ Chính Trị, Tướng Giáp là người duy nhất lên tiếng không đồng tình với ý tưởng Tổng Công Kích, Tổng Khởi Nghĩa Xuân 1968. Theo ông sức mạnh chiến tranh của quân Mỹ, quân đồng minh ở Nam Việt Nam và quân đội Sài Gòn đang trên đỉnh cao với hơn nửa triệu quân Mỹ và quân đồng minh, gần một triệu quân Sài Gòn. Chưa đủ thời gian thấm đòn chiến tranh nhân dân của ta, hơn nửa triệu quân Mỹ với máy bay chuyển quân bay rợp trời, xe tăng dàn trận bò kín đất đang chủ động mở những cuộc hành quân lớn đánh vào vùng đất quân giải phóng kiểm soát. Lúc đối phương lực đang còn mạnh và thế đang lên mà dốc vốn vào tổng công kích trận cuối cùng chỉ cháy túi, kiệt vốn, tự sát. Căn cứ quân nước ngoài không đặt trong thành phố, thị xã. Đánh vào tất cả thành phố, thị xã, trung tâm hành chính đông dân là nhằm vào người dân. Đẩy mức độ ác liệt của chiến tranh lên cao ngay trong thành phố là mang chết chóc đến cho dân lành và dàn mỏng lực lượng ta ra phơi mình trên địa hình trống trải, lạc lõng trong đường phố bàn cờ nhằng nhịt sẽ bị tiêu diệt đến người lính cuối cùng, chỉ tự chuốc lấy thương vong lớn, không thể có chiến thắng quyết định.

Thời điểm này chỉ nên mở cuộc tập kích chiến lược: Bất ngờ đồng loạt đánh vào tất cả các căn cứ quân Sài Gòn, quân Mỹ và đồng minh trên toàn miền Nam, cùng với tiêu hao sinh lực là đánh mạnh vào tinh thần chiến đấu của đối phương, thúc đẩy phong trào phản chiến của nhân dân Mỹ đòi Chính Phủ đưa con em họ về nước, tạo ra bước ngoặt về cục diện chiến tranh. Khi yếu tố bất ngờ không còn, sức mạnh của đội quân khổng lồ, sức mạnh của vũ khí, sức mạnh của công sự phía đối phương được phát huy thì ta phải thu quân bảo toàn lực lượng cho những chiến dịch đánh lớn và quyết định tiếp theo.

Lý giải đúng đắn đó của Tướng Giáp chỉ là một ý kiến lẻ loi đã bị bỏ qua.

Tháng 6 năm 1967, dưới sự chủ trì của Bí Thư Thứ Nhất Lê Duẩn, hội nghị trung ương 14, khóa ba quyết định Tổng Tấn Công và Tổng Khởi Nghĩa Tết Mậu Thân 1968.

Chiều 5. 7. 1967, Bí Thư Trung Ương Cục miền Nam Nguyễn Chí Thanh được Chủ Tịch Hồ Chí Minh mời cơm trước hôm lên đường trở lại miền Nam triển khai chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968. Từ bữa cơm đạm bạc, thân tình ở ngôi nhà sàn trong phủ Chủ Tịch trở về nhà riêng ở phố Lý Nam Đế, Bí Thư Trung Ương Cục miền Nam rạo rực nghĩ đến chiến thắng trong tầm tay. Niềm tin chiến thắng Xuân Mậu Thân mạnh đến nỗi suốt đêm đó Bí Thư Trung Ương Cục miền Nam Nguyễn Chí Thanh âm thầm vui sướng đến mất ngủ. Quá phấn khích, rạng sáng ngày 6.7.1967, ông bị cơn nhồi máu cơ tim cướp đi mạng sống.
Còn Bí Thư Thứ Nhất Lê Duẩn, đồng tác giả Tổng Công Kích Xuân Mậu Thân 1968, cũng có niềm tin vững chắc vào chiến thắng Xuân Mậu Thân 1968 đến mức ông đã trù liệu cả việc giành độc quyền chiến thắng, không cho những đối thủ chính trị được ghé tên, chia phần chiến thắng của ông bằng cách không để Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp có mặt ở trong nước trong suốt thời gian chuẩn bị và quá trình diễn ra chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968.
Không có mặt ở trong nước là không can dự gì vào chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968. Chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 chỉ hoàn toàn từ Lê Duẩn, do Lê Duẩn, của Lê Duẩn.

Từ 5.9.1967, Hồ Chí Minh cùng người thư kí riêng thân tín đã phải lẻ loi, âm thầm rời đất nước sang Bắc Kinh nghỉ ngơi theo “ quyết định của Bộ Chính Trị và hội đồng bác sĩ ”!
Gần bốn tháng sau, mãi đến 23.12.1967 Hồ Chí Minh mới được điện mời về để tham dự cuộc họp Bộ Chính Trị ngày 28. 12. 1967 và để đọc lời chúc Tết Mậu Thân 1968 cho đài phát thanh Tiếng Nói Việt Nam ghi âm. Xong việc, ngày 2.1.1968 Hồ Chí Minh lại tất tả, lủi thủi lên máy bay sang Tàu.

Là Chủ Tịch Đảng, Chủ Tịch nước, có quê hương đất nước, có mấy chục triệu thần dân sùng bái mà Tết Mậu Thân 1968 tuổi già Hồ Chí Minh phải đón Tết bằng bánh bao, cơm Tàu, trong cô đơn, trong trống vắng lạnh lẽo nơi đất khách quê người như một kẻ thất thế lưu vong, không người thân thích, không hoa đào mứt tết, không bánh chưng, dưa hành. Đối xử như vậy với đương nhiệm Chủ Tịch đảng, đương nhiệm Chủ Tịch nước lại đã ở tuổi 78, thật tệ bạc, tàn nhẫn và độc ác!
Lại nữa, với âm mưu gì mà bố trí để một người già gần 80 tuổi đi chuyến bay vào đêm đông giá rét? Rồi khi máy bay hạ cánh trong đêm thì người lái lâu năm thuộc đường băng liền phát hiện ra đèn sân bay lệch mười lăm độ, máy bay phải lượn đến vòng thứ hai vẫn không dám hạ cánh. Báo cho sân bay nhưng đèn dẫn đường hạ cánh vẫn không thay đổi. Nếu là người lái chưa thuộc đường băng cứ hạ cánh theo đèn dẫn thì máy bay đã trượt khỏi đường băng và nổ tung rồi. Nhờ người lái lão luyện thuộc đường băng như thuộc đường ngõ xóm nhà mình nên cho máy bay hạ cánh theo trí nhớ, nhờ thế máy bay mới an toàn, người đi chuyến bay đó là Hồ Chí Minh mới còn mạng sống.

Không biết trong toan tính giành độc quyền chiến thắng Xuân Mậu Thân 1968, Bí Thư Thứ Nhất Lê Duẩn có tính đến sự cố chuyến bay chở Hồ Chí Minh hạ cánh xuống sân bay Gia Lâm đêm 23. 12. 1967 không nhỉ? Một sự cố nghiêm trọng như vậy mà cho chìm xuồng lặng lẽ, không điều tra làm rõ cũng là điều rất không bình thường. Sự cố tày đình đó do sơ xuất của những người quản lí, khai thác sân bay gây ra, tất sẽ được tìm ra và truy cứu trách nhiệm đến nơi đến chốn. Không được điều tra làm rõ, chỉ có thể là sự cố được bí mật tạo dựng bởi quyền lực tối cao như từ trên trời rơi xuống, không ai dám đụng đến, không thể khui ra, thôi đành cho qua!

Trong những ngày Hồ Chí Minh sống khắc khoải cô đơn bên Tàu thì Võ Nguyên Giáp cũng phải ngậm ngùi sống ở trời Tây Hungary hiu quạnh.
Chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 đã diễn ra đúng như những gì Võ Nguyện Giáp đã cảnh báo: Mang chết chóc đến dân lành và đội quân ở rừng đánh vào thành phố, ở lại giữ thành phố đã phải chịu tổn thất nặng nề nhất trong suốt cuộc chiến tranh ba mươi năm.
Hai bên tham chiến đã thỏa thuận ngừng chiến dịp Tết Nguyên đán để người dân được bình yên ăn tết.Bội ước thỏa thuận, đúng giao thừa Tết Mậu Thân, đêm 31.1.1968 lịch tây, đội quân ở rừng do Hà Nội chỉ huy, thực sự là đội quân miền Bắc, nổ súng đánh vào tất cả các thành phố, thị xã, thị trấn trên toàn miền Nam. Bị bất ngờ, quân miền Nam và đồng minh không kịp phản ứng, đành để mất nhiều khu vực trong các thành phố, thị xã cho đội quân miền Bắc làm chủ. Tình thế này dẫn đến hai hậu quả.

Một. Vùng thành phố, thị xã do quân miền Bắc làm chủ trở thành nơi chiến sự ác liệt nhất, nơi tập trung bom đạn của cả hai phía, nơi tắm máu dân lành. Thành phố Huế là nơi quân miền Bắc ở lại lâu nhất, 28 ngày, cũng là nơi tang thương nhất. Hơn 116 000 ngôi nhà bị tàn phá, trong đó 9 776 ngôi nhà bị san bằng, 3 776 dân lành bị bom đạn giao tranh giết chết. Đội quân từ rừng về coi những người dân làm việc trong bộ máy hành chính của chính quyền Sài Gòn hoặc liên quan đến chính quyền Sài Gòn đều là kẻ thù, là ác ôn phải loại bỏ. Chiến dịch diệt ác trừ gian nhằm vào dân thường cũng diễn ra khốc liệt nhất ở khắp các thành phố, thị xã.

Hai. Đội quân miền Bắc đánh vào thành phố chỉ nhờ yếu tố bất ngờ mà giành được thắng lợi ban đầu. Yếu tố bất ngờ không còn, đội quân đánh vào thành phố từ chủ động thành bị động, phải lấy thế yếu, thế bị động, thế cô lập, bị bao vây, chia cắt, phơi mình ra trên địa hình đường phố trống trải và lạ lẫm đương đầu với thế mạnh áp đảo của đội quân miền Nam. Cố giữ các thành phố, thị xã, những trung tâm hành chính để hòng dựng lên một chính quyền cách mạng thay thế chính quyền Sài Gòn nhưng càng cố giữ thành phố, thị xã thì các thành phố, thị xã miền Nam càng trở thành vực thẳm không đáy chôn vùi quân miền Bắc.
Đơn vị sau thế chỗ đơn vị trước đã bị xóa sổ nhưng đơn vị thế chỗ càng về sau quân số càng ít ỏi! Nhiều đơn vị, cả bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, cả du kích bị xóa sổ nhiều lần! Nhiều đảng bộ, chi bộ hy sinh trắng không còn một đảng viên!
Tết Mậu Thân 1968 là thảm họa người Việt giết người Việt với quy mô lớn nhất, quyết liệt nhất, mê say nhất, tàn bạo nhất và số người bị giết lớn nhất, phải tính tới con số hàng trăm ngàn mà bên bị tổn thất về người nặng nề nhất chính là đội quân dồn dập đánh vào các thành phố, thị xã miền Nam dưới sự đôn đốc từ Hà Nội do sự háo danh của người nhiều tham vọng quyền lực.

Lứa nhà văn quân đội chúng tôi hình thành trong cuộc chiến tranh Nam Bắc được Tổng Cục Chính Trị tập hợp về từ giữa năm 1976 đến mùa hè năm 1984 vẫn đang có mặt đông đủ ở Vân Hồ Ba, Hà Nội. Và Vân Hồ Ba Hà Nội trở thành địa chỉ thường xuyên lui tới của những người cầm bút đất kinh kỳ.
Một buổi chiều muộn nhà văn Bùi Bình Thi phóng xe máy từ nhà sáng tác Quảng Bá, Hồ Tây đến Vân Hồ Ba hấp tấp kể với chúng tôi câu chuyện nhà văn vừa chứng kiến về người khởi xướng vụ tắm máu Tết Mậu Thân 1968 chạy trốn, chối bỏ trách nhiệm trước người dân, trước lịch sử.
Sau một ngày đóng cửa hì hục viết, trước bữa cơm chiều, các nhà văn đang ở trại sáng tác Quảng Bá thường sang phòng nhà văn quân đội, Đại Tá Xuân Thiều tán chuyện đợi nhà bếp mở cửa. Chiều nay vừa đủ mặt thì bỗng Tổng Bí Thư Lê Duẩn cùng người bảo vệ xuất hiện ở cửa phòng.
Từ đại hội lần thứ tư cuối năm 1976, đảng Lao động Việt Nam đã đổi tên thành đảng Cộng sản Việt Nam và chức Bí Thư Thứ Nhất đổi thành Tổng Bí Thư. Khu nhà nghỉ của cơ quan Trung Ương đảng Cộng sản bên Hồ Tây, cách nhà sáng tác của hội Nhà Văn dăm phút đi bộ. Tổng Bí Thư Lê Duẩn đang nghỉ ở đó. Buổi chiều ông đi dạo và ghé vào nhà sáng tác của các nhà văn.
Các nhà văn đều là đảng viên Cộng sản nhận ra Tổng Bí Thư của mình liền nồng nhiệt đón tiếp. Tổng Bí Thư vui vẻ hỏi tên từng nhà văn. Nghe nhà văn Xuân Thiều tự giới thiệu là Đại Tá, Tổng Bí Thư tươi cười hỏi: Đại Tá hỉ? Nhà văn Đại Tá hỉ? Tốt hỉ? Nghe nhà văn Bùi Bình Thi xưng tên, ông bảo: À, à, Thi lãnh đạo hội Nhà Văn hỉ? Nhà văn cao lớn Bùi Bình Thi có nước da ngăm ngăm đen, có khuôn mặt đầy đặn và hàng lông mày rậm giống nhà văn Nguyễn Đình Thi vội cải chính: Dạ, thưa bác, cháu là Bùi Bình Thi, không phải Tổng Thư Ký hội Nhà Văn Việt Nam Nguyễn Đình Thi ạ!

Trong không khí vui vẻ, nhà văn Xuân Thiều giãi bày: Thưa bác, tôi là Xuân Thiều, Đại Tá, nhà văn quân đội. Tôi đang viết tiểu thuyết về Huế trong tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Tôi thấy Tết Mậu Thân sáu tám ở Huế chết chóc nhiều quá, mất mát đau thương lớn quá. Bộ đội chết không còn người để chôn nhau. Dân chết cũng nhiều...
Mới nghe có thế, Tổng Bí Thư đã đứng bật dậy, đỏ mặt quát: Ngu! Ngu! Đại Tá mà ngu!... rồi ông đùng đùng bước nhanh ra cửa như chạy trốn.

Saturday, 20 January 2018

HẢI NGỌAI ĐA SỐ ĐÉO BIẾT "BOT" LÀ CÁI ĐÉO GÌ ???

"BOT" LÀ CƯƠNG TRÌNH LÀM ĐƯỜNG, XA LỘ DO VC CHO NGỌAI QUỐC BỎ TIỀN RA LÀM VÀ VC CHO CHÚNG THIẾT LẬP CÁC TRẠM THU GIAO THÔNG PHÍ KHI XE XỬ DỤNG ĐỌAN ĐƯỜNG NẦY - 

CHỦ THẦU LÀM ĐƯỜNG TOA RẬP VỚI NHÀ NƯỚC VC THA HỒ THU TIỀN MỆT MÀ KHÔNG NGHỈ - NÊN BỊ DÂN CHÚNG CHỐNG ĐỐI BẰNG CÁCH ĐẬU XE TẠI TRẠM TRẢ BẰNG BẠC LẺ 1 ĐỒNG KHIẾN CHO CÁC TRẠM KẸT CỨNG -

MỘT HÌNH THỨC CHỐNG ĐỐI RẤT TIÊU CỰC MÀ KẾT QU RẤT TÍCH TÍCH CỰC - CÁC TRẠM BỊ TÊ LIỆT-  VC PHỦI TAY VÌ CHÚNG CHIA CHÁC NHAU LÚC CHO ĐẤU THẦU XONG RỒI./-TCL


===============

  BOT, Thủ tướng "mặt thật", Thủ tướng "mặt nạ".

Đã quá thời hạn Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hứa sẽ có “phương án xử lý dứt điểm” trạm thu phí BOT Cai Lậy (trạm Cai Lậy), mà phương án vẫn chưa được đưa ra. Phải chăng ông Thủ Tướng "mặt thật" không nghe lịnh của Thủ Tướng "mặt nạ" ?
Thủ Tướng "mặt thật" chỉ nói một số dự án BOT giao thông còn tồn tại, bất cập cần tập trung khắc phục. Các bất cập này đang bị kẻ xấu lợi dụng kích động, chống phá... làm mất an ninh trật tự và an toàn giao thông, và ra lịnh Lãnh đạo các tỉnh phải có các biện pháp xử lý nghiêm đối với những kẻ có hành vi kích động, gây rối, cố tình phá hoại, gây mất trật tự xã hội "theo đúng quy định của pháp luật".
Chính phủ kiến tạo là cái gì vậy thưa ông Thủ tướng  "mặt thật". Bổn phận của một ông Thủ tướng kiến tạo là phải xử lý dứt điểm những BOT bất cập, BOT gian chứ ai lại xử lý những người chống đối. Ông phải xử tham nhũng chứ sao lại oái ăm đòi xử người chống tham nhũng?
Người dân và cánh tài xế đang phản đối BOT gian đã "theo đúng quy định của Pháp luật" từ khuya rồi ấy ông ơi!


TPO - Sau 5 ngày bình yên, ngày 20/1, trạm thu phí BOT Sóc Trăng lại tiếp tục “dậy sóng” khi nhiều tài xế cùng xe ô tô lại có mặt tại trạm tiếp tục phản ứng gây kẹt xe kéo dài nhiều giờ khiến trạm phải liên tục xả trạm…










Theo ghi nhận của chúng tôi, khoảng 9h50 phút ngày 20/1, trạm thu phí BOT Sóc Trăng buộc phải xả trạm lần thứ nhất khi xe kẹt kéo dài gần 500m mỗi đầu trạm. Sau đó trạm lại tiếp tục thu phí và cũng ngay lập tức bị kẹt vì tài xế phản ứng.


Đến khoảng 11h lại tiếp tục xả trạm lần thứ hai. Cứ như thế, khi trạm thu phí trở lại thì lại tiếp tục bị kẹt và lại xả, cho đến cuối ngày 20/1 phải có thêm 5 lần xả trạm nữa và tiếp tục xả luôn cho tới chiều tối chưa thu lại.


Theo lãnh đạo BOT Sóc Trăng, từ 9h50 đến 13h11 ngày hôm nay, camera tại trạm thu phí ghi nhận 6 xe biển số TP.HCM và Sóc Trăng liên tục quay đầu để qua lại trạm nhiều lần để tài xế tìm cách gây kẹt xe. Trong đó ít nhất là xe 51B-244... (4 lần), nhiều là xe 83C-040... (17 lần).


Ngoài ra, nhiều người dân cũng cho biết bà con nhận ra khá nhiều “gương mặt thân quen” là người ở gần trạm thu phí và ở khu vực thành phố Sóc Trăng cũng đã xuất hiện rất nhiều lần tại trạm và khi những người này xuất hiện là trạm sẽ xảy ra tình trạng kẹt xe.









Theo Đại tá Thái Văn Đợi, Phó giám đốc Công an Sóc Trăng, những xe quay đầu qua lại trạm BOT nhiều lần trong ngày là của một nhà xe ở Sóc Trăng. Vài ngày trước, ông đã mời chủ xe này 2 lần để tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng và lý do tài xế không mua vé qua trạm thu phí.


Trước đó, ngày 11/1, trạm thu phí BOT Sóc Trăng đã có chủ trương miễn phí cho xe buýt, xe ưu tiên các loại và phương tiện của người dân ở gần trạm thuộc các xã An Hiệp, Thuận Hòa và thị trấn Châu Thành (H.Châu Thành) và giảm từ 20%-50% cho một số phương tiện khác nhưng tài xế vẫn không chấp nhận mà tiếp tục phản ứng, thậm chí gây rối, xô xát, phá hoại tài sản của chủ đầu tư, mang đội lân lên múa, mang heo quay, gà sống, hàng mã,…đến cúng tại khu vực trạm.


Ngày 18/1, để đảm bảo an ninh trật tự tại các trạm thu giá dịch vụ sử dụng đường bộ theo hình thức hợp đồng BOT, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký công điện gửi Bộ GTVT, Bộ Công an và các địa phương. Công điện nêu rõ, việc thu hút đầu tư theo hình thức PPP, trong đó có hợp đồng BOT, giúp hệ thống hạ tầng giao thông có nhiều thay đổi tích cực. Các dự án góp phần tạo môi trường thuận lợi cho phát triển kinh tế - xã hội, được nhân dân ủng hộ. Việc thu hút đầu tư theo hình thức BOT là chủ trương nhất quán cần tiếp tục triển khai.









Năm ngày qua, người dân quanh trạm thu phí BOT Sóc Trăng mất ngủ, mệt mỏi bởi tiếng còi inh ỏi do các tài xế phản đối việc thu phí.


Tuy nhiên, một số dự án BOT giao thông còn tồn tại, bất cập cần tập trung khắc phục. Các bất cập này đang bị kẻ xấu lợi dụng kích động, chống phá... làm mất an ninh trật tự và an toàn giao thông, gây ảnh hưởng xấu đến việc thu hút xã hội hóa đầu tư.


Đặc biệt, sự việc xảy ra tại trạm thu giá Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, và một số trạm thu giá BOT đang có diễn biến hết sức phức tạp. Một số địa phương chưa thấy tính nghiêm trọng của vấn đề kẻ xấu lợi dụng việc này và chỉ coi là nhiệm vụ của ngành giao thông vận tải.


Để sớm lập lại an ninh, trật tự tại các trạm thu giá BOT trên toàn quốc, Thủ tướng yêu cầu Bí thư tỉnh ủy, thành ủy và Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố trực tiếp chỉ đạo giải quyết triệt để tình hình mất an ninh trật tự trên địa bàn.


Lãnh đạo các tỉnh phải có các biện pháp xử lý nghiêm đối với những kẻ có hành vi kích động, gây rối, cố tình phá hoại, gây mất trật tự xã hội theo đúng quy định của pháp luật.


Bộ GTVT phối hợp với Bộ Công an và UBND các địa phương tổ chức giao thông khoa học hơn, cắm biển phân luồng, phân làn hợp lý tại các khu vực trạm thu giá.


Bộ GTVT cung cấp ngay cho Bộ Công an các hồ sơ, tài liệu có liên quan đến đối tượng kích động, chống phá, quấy rối tại các trạm thu giá để xử lý nghiêm.


Như đã thông tin, từ 7/1, các tài xế phản đối trạm BOT Sóc Trăng. Họ cho rằng đã đóng phí bảo trì đường bộ nên không phải trả phí khi đi trên quốc lộ 1 là vô lý. Sự việc kéo dài đến ngày 13/1 thì tạm ổn. Từ ngày 15/1 đến 19/1 không xảy ra tình trạng phản đối, ùn ứ nhưng sáng ngày 20/1 lại tái diễn tình trạng kẹt xe như trước.