Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Thursday, 30 September 2021

NGƯỜI CHỒNG KHÔNG CHIM... BỒ CÂU CỦA PHI NHUNG- BÀ CON NỘI NGOẠI SẼ THẤY GÌ SAU KHI PHI NHUNG ĐÃ ĐỀN NỢ PHẢN BỘI CĂN CƯỚC TỴ NẠN VỀ XƠI PHÂN CỘNG - CŨNG Y NHƯ NGUYỄN CON KY, DUY QUANG, CHÍ TÀI ... NẾU SỐNG ĐÀNG HOÀNG NHƯ MỌI NGƯỜI TỴ NẠN CHÂN CHÍNH Ở MỸ THÌ ĐÂU CÓ CHẾT THẢM VÀ CHẾT ĐỘT NGỘT NHƯ THẾ ĐÚNG KHÔNG???./-TCLãnh

Người ca sĩ Phi Nhung cực thân thiết lúc sinh thời, thậm chí còn giao toàn bộ số tiền cát-sê của mình là ai?

Click image for larger version

Name:	b.jpeg
Views:	0
Size:	154.1 KB
ID:	1882417  
Quản lý Diễm Phạm chính là người cực kỳ thân thiết với ca sĩ Phi Nhung lúc chị còn sống. Người này còn được con gái nuôi nữ ca sĩ gọi là cha.

Suốt thời gian, ca sĩ Phi Nhung điều trị COVID-19, Diễm Phạm, quản lý của ca sĩ Phi Nhung đã rất kín tiếng. Người này im lặng trước mọi tin đồn để tập trung cho ca sĩ Phi Nhung. Khi ca sĩ Phi Nhung rời cõi tạm, Diễm Phạm mới lên tiếng.

Cách đây ít giờ, Diễm Phạm ngậm ngùi nói lời yêu thương đến nữ ca sĩ: "An yên nơi đó nha mẹ Nhung. Tất cả những cống hiến thầm lặng của mẹ Nhung cho nền nghệ thuật nước nhà và quốc tế đều đã được ghi nhận xứng đáng. Khán giả không chỉ biết đến một Phi Nhung - ca sĩ mà còn biết đến một Phi Nhung - diễn viên tài hoa nữa. Sẽ luôn trong tim mọi người".


Phi Nhung và Diễm Phạm rất thân thiết bên nhau trong cuộc sống.

Được biết, lúc sinh thời, ca sĩ Phi Nhung có mối quan hệ rất thân thiết với người quản lý Diễm Phạm. Người này đã gắn bó với Phi Nhung khoảng gần 10 năm và được giọng ca "Bông điên điển" tin tưởng giao hết mọi việc lớn nhỏ. Diễm Phạm cũng được đánh giá là người có trình độ làm việc chuyên nghiệp, ứng xử khéo léo.

Sau dòng viết này, con nuôi của ca sĩ Tuyết Nhung và Thiêng Ngân cũng đáp lại tình cảm của Diễm Phạm. Cả 2 đều để lại bình luận xưng con gọi cha cực kỳ tình cảm.

Chính tình cảm sâu đậm ấy, Phi Nhung và Diễm Phạm cực kỳ thân thiết bên nhau. Khi nữ ca sĩ gốc Gia Lai qua đời, Diễm Phạm nghẹn lòng viết: "Phi Nhung đã nghỉ ngơi rồi". Dù ngắn gọn nhưng ai cũng hiểu Diễm Phạm vô cùng buồn và thương đau khi phải nói lời chia tay tri kỷ của mình.

VietBF @ Sưu tầm

CÁC BÁNH XE "TÁT NƯỚC TỰ ĐỘNG" NẦY CÓ TÊN ĐỊA PHƯƠNG LÀ CÁC "CỌN NƯỚC" TẠI BẢN NÀ KHƯƠNG, TỈNH LAI CHÂU - CỰC ĐÔNG BẮC GIÁP VỚI LÀO./-TCLãnh

PHÁT MINH NẦY ĐÃ CÓ TỪ LÂU ĐỜI CỦA DÂN SẮC TỘC VÙNG LAI CHÂU- ĐÂY LÀ MỘT CÔNG TRÌNH HOÀN TOÀN THỦ CÔNG ĐỂ ĐƯA NƯỚC TỪ DƯỚI SUỐI THẤP LÊN CÁC THỬA RUỘNG NẰM VỊ TRÍ CAO HƠN- MỘT SÁNG CHẾ ĐẶC THÙ CỦA DÂN TỘC MIỀN NÚI LAI CHÂU./-TCL 


Khám phá những "cọn nước" Nà Khương, Bản Bo


Không biết từ bao giờ hình ảnh những chiếc cọn nước như những bánh xe khổng lồ, chậm rãi quay những vòng quay đều đều bên dòng suối đã trở thành nét đẹp đặc trưng của người đồng bào dân tộc Thái tại bản Bo, Tam Đường. Quá trình làm mỗi chiếc cọn nước là cả một kỳ công như những bí quyết được truyền lại từ nhiều thế hệ. Tất cả vật liệu làm cọn đều có nguồn gốc từ trong tự nhiên như: tre, nứa, gỗ, mây, vầu,… Hình dạng của chiếc cọn được định hình bời phần guồng, trục quay, hàng trăm năm qua nó trở thành bộ khung vững vàng. Tùy thuộc vào kích thước cọn nước để xác định độ dài tương ứng và số lượng của các nan cọn. Nan cọn được nối với trục quay thành khung vững chắc bằng cách đục lỗ khéo léo trên thân trục tương ứng với số nan sao cho vừa khít, sau đó cố định bằng những sợi dây mây, dây rừng dẻo dai.

Tiếp đó là đến công đoạn làm xung quanh vành khung cọn, người thợ đặt các cánh quạt đan từ phên tre để cản nước, tạo lực đẩy guồng quay. Còn những cây vầu già nhỏ và dài sẽ được dùng để cố định vòng ngoài cho cọn không bị xô lệch khi quay, đồng thời, gắn các gầu múc nước bằng ống tre. Lực đẩy của nước khiến guồng quay liên tục để gầu múc nước, đến tầm cao nhất định thì các gầu bắt đầu dốc nước vào các ống dẫn đưa nước tưới cho những thửa ruộng bậc thang quanh đó.
 
IMG 5420
Người dân địa phương đang hoàn thành công đoạn cuối cùng của một chiếc cọn nước mới.

Cọn nước không ầm ầm tiếng máy, không hao tốn nhiên liệu hay điện năng như những chiếc máy bơm, nhưng giá trị của nó thì không hề thua kém. Cọn nước chính là những bánh xe khổng lồ nhẹ nhàng, chậm rãi quay hết đêm này sang ngày, như một “động cơ vĩnh cửu”. Ngoài phục vụ cho sản xuất nông nghiệp, ngày nay, những chiếc cọn nước này đã trở thành nét đặc trưng riêng của du lịch bản Nà Khương nói riêng và của xã Bản Bo nói chung. Cứ đến mùa khô hàng năm, khi những chiếc cọn nước bắt đầu quay cũng là thời điểm hàng nghìn du khách thập phương đổ về đây để thăm quan và trải nghiệm.  Trao đổi với chúng tôi về việc khai thác du lịch của xã Bản Bo, ông Nguyễn Sỹ Tiện – nói: “Tại bản Nà Khương của xã Bản Bo có một đặc thù là vào mùa khô người dân nơi đây bắt đầu dựng lên những chiếc guồng nước để lấy nước tưới tiêu phục vụ cho sản xuất nông nghiệp và thường làm sau Tết Nguyên đán. 

Tuy nhiên, để phục vụ cho mục đích du lịch thì xã Bản Bo đã đôn đốc, chỉ đạo bà con Nhân dân dựng những chiếc cọn nước trước và sau khi mùa mưa kết thúc. Ngoài ra, xã cũng hướng dẫn bà con phát triển các dịch vụ du lịch như văn hóa, văn nghệ, khu dừng chân, ẩm thực đặc trưng của đồng bào dân tộc Thái, Lào tại đây để sớm đón du khách đến thăm quan và trải nghiệm”.

Không đơn thuần chỉ là một công trình thủy lợi, chiếc cọn nước đã trở thành một biểu tượng, là bản sắc văn hóa độc đáo, là chứng nhân cho một nền văn minh lúa nước, góp phần làm phong phú cho nền văn hóa các dân tộc. Gắn liền với đời sống nhiều thế hệ, chứa đựng biết bao tâm huyết và trí tuệ của đồng bào dân tộc, nên bảo tồn những vòng quay của cọn nước cũng là gìn giữ một lối sống trong lành, gần gũi với thiên nhiên của đồng bảo dân tộc thái nơi đây./-
Cầm Thanh

HOÀNG KIỀU CON CHÓ GHẺ CỦA HOÀNG THI THƠ - LẠI THÊM 1 LẦN TỰ CHỨNG TỎ LÀ MỘT ĐỨA VÔ HỌC, DỐT NÁT .../-TCLãnh

DỐT NÁT: 
MAU MIỆNG NHẢY RA TÁP CÍT CỦA PHI NHUNG ĐỂ LẤY TIẾNG- ÍT NHỨT NẾU NHỮNG AI CÓ HỌC 1 CHÚT CŨNG NÊN BÌNH TÂM SUY XÉT XEM 23 ĐỨA CON NUÔI CỦA PHI NHUNG CÓ "GIẤY TỜ HỢP PHÁP" KHÔNG ĐÃ??? PHI NHUNG NHẬN CON NUÔI CÓ THEO ĐÚNG LUẬT LỆ PHÁP ĐỊNH HAY KHÔNG? NHẬN CON NUÔI MÀ KHÔNG CÓ GIẤY TỜ LÀ KHÔNG PHẢI CON NUÔI THEO PHÁP LÝ GÌ CẢ- BẤT CỨ Ở NƯỚC NÀO NHẬN "CON NUÔI" CŨNG PHẢI THEO LUẬT LỆ QUI ĐỊNH- NHẬN 1, 2 ĐỨA CŨNG KHÓ HUỐNG CHI NHẬN 23 ĐỨA LẬN - CHO NÊN 23 ĐỨA CON NUÔI CỦA PHI NHUNG CHỈ LÀ "CON NUÔI GIẢ" KHÔNG CHỪNG???!!! ĐỂ PHI NHUNG KIẾM THÊM CHÁO BÀO NGƯ CHĂNG???!!!
NẾU 23 ĐỨA CON NUÔI PHI NHUNG KHÔNG GIẤY TỜ HỢP PHÁP THÌ LÀM SAO HOÀNG KIỀU LO HỒ SƠ XIN CHO NHẬP CƯ MỸ ĐƯỢC CHỨ??? HOÀNG KIỀU CHỈ LÀ 1 TÊN VÔ HỌC HOÀN TOÀN BA XẠO VÀ XỎ LÁ... HẮN LÀM GIÀU LÀ DO LÀM ĂN "HUYẾT TƯƠNG" VỚI TRUNG CỘNG Ở THƯỢNG HẢI ĐÓ BÀ CON NGƯỜI VIỆT CHÂN CHÍNH./-TCLãnh
____________________

Tỷ phú Hoàng Kiều rớt đài thành 'con nợ' 3 tỷ USD, vì sao vẫn nhận lo cho 23 người con nuôi của cố NS Phi Nhung?

Click image for larger version

Name:	h.jpeg
Views:	0
Size:	185.8 KB
ID:	1882427  
Tỷ phú Hoàng Kiều xác nhận về chuyện nợ nần như chúa chổm của mình với công chúng sau khi thông báo nhận nuôi các con của cố NS Phi Nhung.

Sau khi Phi Nhung qua đời, tỷ phú Hoàng Kiều thông báo sẽ lo nuôi 23 người con của cố nghệ sĩ đến khi trưởng thành. Trên Facebook cá nhân, tỷ phú Hoàng Kiều viết: "Phi Nhung đã ra đi để lại 23 con nuôi mồ côi, Hoàng Kiều sẽ đứng ra giúp đỡ, tiếp tục nuôi nấng cho các em thành người". Hành động đẹp của nam tỷ phú mau chóng nhận được nhiều lời khen ngợi từ khán giả.

Trong livestream vào ngày 29/9, tỷ phú Hoàng Kiều cho biết lý do ông quyết định thực hiện tâm nguyện này vì quá khứ ông cũng là trẻ mồ côi nên rất thấu hiểu hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm cha mẹ của các em nhỏ.

Tuy nhiên, cũng tại đây, Hoàng Kiều cho biết hiện tại ông không còn là tỷ phú nữa. Thậm chí, vị đại gia còn tiết lộ về chuyện nợ nần với con số lên tới 3 tỷ USD (tương đương hơn 68.280 tỷ đồng tiền Việt).

"Bây giờ, tôi nợ nần như Chúa Chổm, bị lọt khỏi danh sách 400 tỷ phú ở Mỹ. Tôi rớt đài rồi! Từ một tỷ phú đứng thứ 148 với tài sản 3,8 tỷ USD, bây giờ nợ 3 tỷ USD và không còn là tỷ phú nữa", Hoàng Kiều thừa nhận.

Dù nợ nần nhưng với tình yêu dành cho những đứa trẻ mồ côi, tỷ phú Hoàng Kiều vẫn quyết tâm lo cho các con nuôi của Phi Nhung đến khi trưởng thành. Đồng thời, ông hứa sẽ đưa con cái qua Mỹ và mong muốn các bé sớm trở thành doanh nhân, tỷ phú.

"23 người thôi cũng chẳng có là bao. Như tôi đã nói, ông nội tôi có 3 người vợ, 24 người con, bây giờ tôi là trội hơn ông nội chút nữa. Con hơn cha là nhà có phúc, chúng tôi có 30 người con, trong 30 người con đó, chúng tôi sẽ tạo điều kiện cho các con", ông Hoàng Kiều cho biết.


Nợ nần là vậy nhưng với tình yêu thương và sự thấu hiểu hoàn cảnh của các em nhỏ mồ côi, tỷ phú Hoàng Kiều vẫn quyết đứng ra giúp đỡ các em sau khi cố nghệ sĩ Phi Nhung qua đời.

Trước đó, vào năm 2014, tỷ phú Hoàng Kiều là doanh nhân nổi tiếng lọt vào danh sách tỷ phú của Forbes. Năm 2016, ông nằm trong top 400 tỷ phú giàu nhất thế giới do Forbes bình chọn, với khối tài sản 2,9 tỷ USD (hơn 66.000 tỷ đồng).

VietBF @ Sưu tầm

CA SĨ THỢ HỚT TÓC DẠO ĐÀM CON HEO SẼ LỘ MẶT NẠ TẠI MỸ - KẾT HÔN GIẢ SẼ LÔI KÉO THEO NHIỀU ĐỨA KHÁC NHƯ HỀ GÁI THÚI NGA CHẲNG HẠN./-TCLãnh

 

Wednesday, 29 September 2021

ĐỜI NHƯ CUỘC LÃNG DU.
Đặng Hà Nội

Tôi sinh ra đời ở Hà Nội trong một gia đình đông đúc giống như gia đình Việt Nam hồi xưa, mười hai anh chị em, nhưng bây giờ chỉ còn chín người vì chiến tranh hay bệnh tật mà mất đi ba. Tôi là con trai áp út, dưới tôi là thằng em trai. Có lần còn nhỏ tôi hỏi mẹ tôi: ” Làm sao mà mợ đẻ lắm thế? ” Bà trả lời tỉnh bơ : ” Tại mợ tuổi gà nên đẻ như gà. ” Rồi tôi hỏi cắc cớ : ” Con sinh ra ở đâu? ” , ” Sinh ra ờ nách cùa mợ chứ ở đâu! ” . Bà trả lờì rồi chuyển sang chuyện khác. Trí óc ngây thơ của tôi nghe mẹ nói là tin ngay.

Gia đình tôi thuộc vào hạng trung lưu. Ba tôi làm thanh tra Bưu Điện. Hai anh chị lớn của tôi được bố mẹ tôi cho đi du học ở Paris khi tôi còn nhỏ lắm. Gia đình tôi sống ở ngôi nhà villa lớn gấn hồ Halais, bây giờ được đổi tên là Thuyền Quang. Ngôi nhà vẫn còn đó khi gia đình tôi ghé qua thăm Hà Nội năm 2000 nhưng chúng tôi sợ không dám vào vì có bao gia đình lạ hoắc ở trong đó. Nhà đã bị chính phủ trưng dụng từ 1954. Dáng nhà villa vẫn còn đẹp nhưng tường mốc xanh xao như chưa bao giờ được sơn phết từ ngày gia đình tôi di cư vào Nam.

Người mà tôi gần nhất không phải là mẹ tôi mà là u Được. Bà là bà vú 24/7 của tôi. U yêu tôi lắm. U vấn khăn mỏ quạ, răng đen huyền, trông rất quê mùa mộc mạc nhưng tôi yêu u như mẹ ruột của mình. Lâu lâu tôi được u bế về quê của u, tôi được chiều chuộng như ông hoàng con.Tôi lúc nhỏ hay mắc bệnh cứ cười nhiều hay khóc ngất là mặt tái xanh, mắt trợn chừng rồi xỉu . Thế là bà u la toáng lên: ” Ba hồn bảy vía cậu ở đâu thì về! ” rồi đặt tôi xuống cái thảm chùi chân trước cửa nhà vừa vái vừa cầu. Nhưng rồi một hồi tôi lại tỉnh lại và đùa chơi như cũ. Có lần lúc tôi hai tuổi, gia đình tôi ra bờ hồ Halais để đi chơi thuyền. Tôi bước hụt rơi tõm xuồng hồ. U tôi nhanh tay nằm xuồng chân cầu kéo tóc tôi lên. Hú hồn! Bây giờ tôi vẫn coi u là vị cứu tinh của tôi.

Năm 1954 chia đôi đất nước, gia đình tôi phải bỏ ngôi nhà thân yêu để vào Nam vì sở Bưu Điện của bố tôi đổi vào Sàigòn. Lúc đó mới lên năm tuổi có biết gì đâu, đi máy bay lần đấu tiên, tiếng máy bay ù ù tôi ngủ một giấc đến lúc u Được đánh thức thì mới biết máy bay đã hạ cánh.

Image – Internet

Đây là cuộc đổi đời lần thứ nhất cho gia đình chúng tôi. Không còn nhà cao cửa rộng mà sống chật chội trong khu nhân viên Bưu Điện gần Sở Thú. Gia đình tôi đông như vậy mà còn chứa thêm cả mấy người họ mới di cư chưa có nhà ở. Chúng tôi phải ngủ gường sắt lớn ba tầng. Sau đó ba tôi lên chức nên được ở nhà lớn hơn ngay sau sở Bưu Điện Trung Ương đường Hai Bà Trưng.

Cuộc sống gia đình tôi dần dần cũng thích ứng được đời sống mới. Mỗi ngày mấy tụi tôi được chở đi học bằng xe xích lô đến trường tiểu học Đa Kao, lúc về xe xích lô lại đưa chúng tôi đến Cercle Sportif đề bơi với bố tôi. Sau đó về nhà bằng taxi với bố. U Được không còn ờ với tụi tôi nữa vì sở bố tôi phái một người làm công đến làm cho gia đình tôi. Anh này cũng là người cùng làng của bố tôi. Lúc đó tôi đã lớn rồi nên không còn nhớ đến u nhiều nữa.

Ngay lúc còn tiểu học ba tôi thường dạy chúng tôi Pháp Văn ở nhà. Ba tôi dữ lắm đứa nào chia động từ sai là ăn roi nên khi nào đang học mà có khách đến chơi là chúng tôi mừng hú. Do đó tiếng Pháp của tôi chả khá mấy. Dần dà tiếng Pháp bị tiếng Anh lấn chiếm. Ba tôi nhường chức dạy sinh ngữ cho giáo sư Anh Văn trường Khải Minh gần chợ Tân Định. Đây là quyết định tốt của bố tôi vì nó sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi trong tương lai. Sau khi học xong ở trường Nguyễn Trãi trên đường Phan Đình Phùng, tôi lấy xe buýt đi học tại Khải Minh. Lớp tôi đông lắm, con nít như tôi thì ít nhưng người lớn đi học để làm cho sở Mỹ rất nhiều. Tôi ngồi ngay bàn đầu. Vừa học vừa ăn lén quà vặt. Tiếng Anh của tôi khá hơn các bạn học ban ngày.

Mấy chị em tôi ai cũng đi học thêm Anh Văn nên nói với nhau sí sa si sô bố mẹ tôi chả hiểu gì cả. Hai chị tôi thì làm sở Mỹ. Bà chị khác đi du học ở tiểu bang Washington năm lớp đệ nhất. Không những học tư thêm tiếng Anh mà thằng em và tôi còn đi nghe thính thị tại thư viện Abraham Lincoln, lúc đó hãy còn đường Lê Lợi. Học xong còn được coi ciné tài liệu nước Mỹ.
Hai ông anh tôi học giỏi đậu vào trường y khoa nhưng lại không thich ở nhà nên vào ký túc xá trên đường Minh Mạng để được tự do hơn dù rằng nhà rộng rãi khang trang.. Thành ra lúc lớn lên tôi không đươc gần mấy ông anh của tôi do đó tôi bị ảnh hưởng của các bà chị nhiều hơn.

Mùa hè năm 1963 gia đình bị một cú shock lớn. Thằng em út khôi ngô của tôi tức tưởi qua đời sau cơn bạo bệnh của sốt xuất huyết. Chả còn cảnh thảm nào bằng cảnh lá vàng khóc lá xanh rơi. Tôi mất đi một người em và một người bạn.
Sau đó nhà tôi được dọn nhà ngay góc đường Phan Đình Phùng và Đinh Tiên Hoàng. Ngày Cách Mạng 1-11-63 nhà chúng tôi được lính cách mạng chiếm đóng phòng trên lầu vì là điểm chiến lược gần Đài Phát Thanh và Thành Cộng Hoà.

Rồi sau đó tình hình chính trị rối loạn. Bố tôi về hưu phải trả nhà cho sở, mua nhà riêng gần cầu Kiệu. Mẹ tôi không chịu về ở chung vì nghe nói ba tôi có ‘phòng nhì’. Bà ở với chị tôi ở Đa Kao. Tôi sống với bố nhưng ngày nào mẹ tôi cũng làm cơm và chị em tôi thay phiên nhau xách gà mên lái solex đưa cơm về cho bố. Sau đó hai ông bà làm hòa. Bố tôi bán nhà và về chung sống với mẹ tôi ở đường Hiền Vương.

Hai anh lớn của tôi đi lính quân y. Sau ngày ra trường phải đi xa. Bỗng đùng được tin một anh bị tai nạn xe trong công vụ tại Quảng Trị, được đưa ra Đệ Thất Hạm Đội để chữa trị. Nhưng số mệnh đã an bài. Anh ra đi để lại bà vợ trẻ và đứa con chưa tới một tuổi.

Tôi thi Tú tài 1 nhưng rớt vì yếu Toán. Tới tuổi động viên nhưng đuợc miễn vì lý do gia cảnh. Tôi phải đổi sang ban A và đậu bình thứ hai bằng Tú Tài. Bố tôi muốn tôi học y khoa như hai anh của tôi nhưng tôi không theo được năm dự bị Khoa học. Đành đổi sang Văn khoa ban Anh Văn, thiệt là gãi đúng chỗ ngứa. Đậu xong năm dự bị, tôi thi tuyển vào trường Đại Học Sư Phạm. Tôi không dám nói cho nhà biết vì nếu thi rớt thì quê lắm. May mắn tôi được trúng tuyển. Đi học Sư Phạm thật khỏe vì lớp ít người, không giống như cá hộp ở Văn Khoa. Mỗi ba tháng lại được lãnh lương (ba nghìn đồng một tháng). Ngày lãnh lương là ngày vui vẻ nhộn nhịp nhất trong đời sinh viên Sư Phạm.

Khi tôi đang thi cuối năm thứ hai thì bố tôi qua đời vì bị stroke bất thình lình. Sáng sớm tôi đi thi thì vẫn thầy bố tôi tập thể dục. Nhưng trưa đi về thì anh tôi đã đưa bố vào bệnh viện Cộng Hòa. Hai ngày sau bố tôi ra đi không một lời chăn trối. Lại một lần nữa chúng tôi vấn khăn tang trắng xụt xùi.

Tình hình chính trị càng ngày càng khẩn trương vào đầu năm 1975. Chúng tôi học thì ít nhưng ngồi bàn luận chính trị thì nhiều. Dù năm nay chúng tôi sẽ thi tốt nghiệp và ra trường vào tháng 6. Gia đình tôi muốn đi ngoại quốc, nhưng mà đi đâu? Chúng tôi bèn nghĩ đến bà chị tôi bên Hawaii. Chả vì bà này sau khi đi du học ở tiểu bang Washington, về lại Sàigòn rồi năm sau lại trở lại Mỹ, du học ở Utah, ra trường, lấy chồng Mỹ và đang làm tiếp đãi viên Pan Am đóng đô ở Hawaìi.

Ông chồng chị rất đặc biệt vì nói tiếng Việt giọng Bắc rất sõi. Anh là người gốc Lithuania, hồi xưa là quốc gia chư hầu của Nga Sô. Hai người quen biết nhau khi chị tôi đến Tòa Lãnh Sự Việt Nam ở San Fransisco làm giấy tờ và anh đến đó trước khi được bổ nhiệm đi sang Okinawa làm cho Không Quân Hoa Kỳ. Anh nói tiếng Việt rất giỏi. Ngoài ra anh còn biết tiếng Nhật và tiếng Tầu nữa. Anh viết cho bố mẹ tôi xin phép cưới bằng tiếng Việt đọc rất buồn cười vì anh không phải là chuyên viên về bộ môn này. Lúc đầu bố mẹ tôi không bằng lòng vì hai văn hóa khác nhau nhưng sau một hồi bố mẹ tôi cũng thỏa thuận. Sau khi cưới anh chị có về trình diện gia đình và họ hàng. Anh là người rộng lượng và vui tính nhưng cũng hay để ý giống như người Việt.

Bà chị làm cho USAID gọi điện thoại cho chị này ở Hawaì cầu cứu. Chị cho biết Pan Am có kế hoạch tản cư nhân viên và gia đình nên ráng đợi. Lúc này u Được của tôi làm u cho con ông anh. Chúng tôi rủ u đi Mỹ nhưng u từ chối vì còn con cái. U khóc quá chừng.

Ngày 24-4 tôi lên văn phòng bán vé Pan Am nằm trên đường Nguyễn Huệ để xem tình hình dù rằng lớp tôi đang khám sức khỏe ở y viện Thanh Quan trước khi ra trường nhận nhiệm sở. Thật ngạc nhiên khi thấy bao nhiêu dân Việt Nam đã hành trang sẵn sàng ở văn phòng.. Tôi hỏi ông supervisor người Mỹ: ” Chị tôi làm cho hãng, vậy làm sao chúng tôi có thể rời Sàigòn? ” Cha này đốp chát: ” Mày có passport không mà đòi đi? “. Thế là tôi tiu ngỉu đi về.

Sáng hôm sau trở lại thì thấy bà con đang leo lên xe buýt ra phi trường. Tôi hớt hãi về nhà thì biết tin anh rể Mỹ đã về tới Tân Sơn Nhất bằng chuyền bay Pan Am cuối cùng và mẹ tôi và một ngườì chị đã vào phi trường. Bà chị cả có gia đình báo tôi như vậy. Tôi phải nhờ người bà con chở Honda vào phi trường. Anh này làm trong phi trường nên tôi được vào trót lọt chứ bao nhiêu xe bị ngừng ngay cổng vì quân cảnh không cho vào. Tôi gặp anh rể và một bà chị khác ở đây. Nhưng mà làm sao qua được hàng rào hải quan. Một cô tiếp đãi viên Pan Am kéo tay tôi qua hải quan nhưng tụi lính không cho. Thiếu điều cô này muốn mi anh lính này. Nhưng rồi cô ta cũng dẫn chúng tôi vào một phòng nhỏ. Hai chị em tôi thấy mấy người khác đang đợi xe shuttle chở ra phi cơ. Chưa bao giờ tôi lại sợ hãi đến như vậy. Nhưng khó mà qua nổi vì lính đã đứng trực ngay cổng ra. Nhanh trí cô hostess đưa cho cho chị tôi một bộ đồ đồng phục xanh lơ để thay. Chị tôi mặc bộ đồ, đeo kính đen lên xe shuttle tỉnh bơ trước mặt bao nhiêu chàng lính phi trường! Sau đó anh rể tôi nói thôi chắc không đi được rồi vì máy bay đang báo hiệu sắp cất cánh.

Chúng tôi lái Honda sang phi trường DAO của Mỹ bên cạnh Tân Sơn Nhất. Cảnh tượng náo nhiệt hỗn độn. Thiên hạ điền đơn affidavit trong một cái trailer để xin đi Mỹ. Anh rể tôi ngồi đánh máy danh sách người đi. Trong giấy chỉ có tên gia đình tôi thôi. Sau đó chúng tôi vào văn phòng tình nguyện thông dịch giúp cho các nhân viên Hoa Kỳ. Người nào chứng minh có liên hệ với Mỹ là được cho đi, có ông mang thư chữ Việt có chữ John, Michael là được cho đi, có người mang chúc thư có tên Mỹ cũng Ô Kê nhưng cũng có trường hợp bị bác rất thảm thương. Tôi ráng phải dịch lướt cho nhanh vì đông quá. Thiên hạ xô đẩy làm ông Mỹ nổ xùng dơ súng hăm dọa thiên hạ mới thôi.

Image – Internet

Một hồi chúng tôi ra ngoài. Anh rể tôi quay về Sàigòn đón thêm anh chị của tôi. Tôi lang thang trong phi trường. Thiên hạ càng ngày đến càng đông. May trong va li nhỏ tôi có đồ hộp bà chị gửi từ Mỹ sang ăn cầm chừng. Thiên hạ kháo nhau lính Bắc Việt chính qui đã quay về Bắc vậy di tản làm gì. Sàigòn nổi tiếng lúc đó là thành phố của tin đồn.
Sáng sớm 25-4 đã thấy anh rể tôi tới theo sau một đám rất đông. Bà chị cả mang theo cả gia đình chồng, gia dình ông anh bác sĩ củng mang theo gia đình vợ và thêm bà chị họ. Lúc đầu ông anh không chịu đi vì đang có phòng mạch ăn nên làm ra nhưng anh rể phải thuyết phục mãi anh mới chịu. Cả thẩy 28 mạng già cả lớn bé. Anh rể tôi giống như ông thánh Moses cầm đấu đoàn người nô lệ đi tìm đất hứa.

Có một bà làm công sở Mỹ, được chính phủ trả tiền lương cuối bằng đô la đến chỗ chúng tôi ngồi đợi gạ đổi tiền. Em ông anh rể tôi là bác sĩ đổi cả triệu được hơn hai trăm đô la, còn tôi có xúng xính 16 ngàn tiền lương sư phạm dành dụm đổi được vỏn vẹn bốn đô la xanh rờn!

Chúng tôi phải đợi đến sáng sớm 26 mới tới chuyến bay. Mọi người đều kêu ồ lên khi thấy phái đoàn tị nạn 28 mống của chúng tôi lên xe buýt ra phi đạo. Lên máy bay vận tải C-130 tôi thấy lính phi trường đứng đầy nhưng họ có lệnh trên không làm khó dễ chi cả. Nhưng máy bay bị hư phải sửa cho đến giữa trưa mới được bay. Trong lúc đợi chúng tôi không ai dám rời máy bay cả. Sau đó máy bay cất cánh. Cửa đằng sau máy bay mở rộng, hai người lính Marines chĩa súng xuống đất phòng ngờ bị tấn công. Chúng tôi nhìn Sàigòn lần cuối. Lòng buồn vời vợi vì phải xa quê hương, vui vì thoát được cơn hiểm nghèo. Chúng tôi như những chiếc lá mùa thu bay theo chiều gió.

Chúng tôi bay tạt đến Clark Air Base của Phi Luật Tân trước tiên. Anh rể tôi ra trước chọc người xuống máy bay bằng tiếng Việt: ” Chào mọi người đến Hà Nội ” ! Nơi đây chúng tôi được ăn uống thả cửa 24/24 và ngủ trong lều. Anh rể tôi lại dỡn ăn mặc quần áo bà ba đen nói tiếng Việt đi khắp trại.

Đến chiều ngày 29-4 chúng tôi lên máy bay C-140 trực chỉ đảo Wake nằm giữa Thái Bình Dương. Trước khi đi chúng tôi thấy cảnh trên TV máy bay trực thăng Việt Nam bay tới chiến hạm bị đẩy xuống biển. Sáng 30-4 đến Wake thì được tin Sàigòn đã thất thủ. Ai cũng thở dài ngao ngán.

Nhóm chúng tôi được chỉ định ở trong một trường học. Họ còn phát cho chúng tôi dụng cụ làm vườn. Chúng tôi tưởng rằng họ sẽ cho chúng tôi ở đây luôn. Nơi đây chúng tôi làm thủ tục vào Mỹ. Mỗi ngày ăn cơm chiều xong ra ngắm biển, nghe tiếng sóng vỗ rất thơ mộng nhưng tương lai sẽ ra sao? Que sera, sera!

Anh rể tôi gọi điện thoại cho vợ thì biết rằng mẹ tôi và hai người chị đang ở đảo Guam. Anh rể tôi xong phận sự bay về Hawaìi trước. Sau khi làm giấy tờ xong thì chúng tôi được hỏi muốn sang trại tị nạn nào, California hay Florida? Sau khi bàn tán chúng tôi chọn Florida vì nghĩ dân Việt ai cũng về California thì khó có việc làm!. Đến ngày 5-5 chúng tôi lên đường sang đất hứa. Bay nửa chừng tôi hỏi ông phi công phụ: ” Ông đưa chúng tôi đi đâu vậy? ” ” Arkansas ” ” Where? ” ” Fort Chaffee, Arkansas. ” Thế là chúng tôi được chở tới tiểu bang miệt vườn Arkansas mà chúng tôi không được nghe đến bao giờ.
Máy bay hạ cánh xuống Ft.Smith và được chở đến trại lính Ft.Chaffee trong đêm tối. Về sau tôi mới biết máy bay đến đêm vì ban ngày dân chúng đứng cổng trại biểu tình chống dân tị nạn.

Chúng tôi may mắn được ở trong barrack ấm cúng. Mỗi ngày sắp hàng lãnh cơm. Lúc đầu chưa có ngân khoản và lính Mỹ đâu biết nấu đồ ăn cho tị nạn Việt Nam nên xuốt ngày chỉ có cơm sấy, cá tuna, tàu vị yểu và tương ớt! Tha hồ mà táo bón! Sau đó đồ ăn tương đối khá hơn. Hôm nào có gà rô ti là trại náo nhiệt hẳn lên.

Gia đình tôi ai cũng lớn nên ai muốn đi tiểu bang nào thì cứ việc đi. Tôi ra trại sớm vì có ngườì Mỹ quen bảo trợ tôi đến tiểu bang Utah và đi học đại học. Hai bà chị đi Michigan và ông anh đi Kansas City. Tôi đành bỏ dở mộng gõ đầu trẻ và học ngành quản trị kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp tôi đi làm cho nhà thờ ở San Diego. Mẹ tôi sống ở với bà chị tiếp đãi viên ở Hawaii chán rồi bay sang ở với ông anh cả bên Paris. Sống một hồi nhớ con cái bên Mỹ lại đòi quay về. Tuy không biết một chữ tiếng Anh, mẹ tôi bay đi bay về chả lạc đi đâu cả. Bà chị độc thân ở Michigan kiếm được việc ở Minneapolis nên kêu chúng tôi về ở chung cho vui. Thế là mẹ tôi, hai bà chị và tôi thuê hai apartment cạnh nhau sống vui vẻ.

Tôi đến Minneapolis vào tháng 11-77 đã thấy tuyết rơi. Rôì mùa đông khủng khiếp tới. Một hôm tôi lên phố chơi dù ăn mặc đầy đủ mà vẫn thấy lạnh thấu xương. Làm sao mà có sức về nhà được đây? Thế là tôi vào tiệm Woolworth mua một bộ đồ thermal underwear thật dầy đi vào cầu tiêu thay và thơ thới hân hoan đi ra! Mùa đông Minnesota có khi lạnh gấp mấy lần nhiệt độ trong tủ đá nên phải thận trọng. Lái xe trên tuyết và băng đá là cả một nghệ thuật!

Tôi bắt đầu đi kiếm việc làm. Job Service giới thiệu tôi đến hãng bánh mì. Phỏng vấn xong mà mãi không thấy kêu. Họ chỉ tôi đến làm tutor cho học sinh Việt Nam trong chương trình song ngữ song văn hoá tại một trường trung học. Lúc đầu thiệt là bỡ ngỡ. Nhưng có ông thầy lead teacher Việt Nam chỉ bảo nên tôi thấy dễ dàng. Tôi vào lớp regular giảng cho học sinh bằng tiếng Việt. Ông thấy tôi dạy hay quá nên cho tôi dạy lớp riêng, dù rằng lương tutor chỉ có $3.75/giờ. Nhưng chương trình có qũy cho tôi đi học thêm nên cũng đỡ. Tôi muốn trở thành giáo sư thực thụ theo như nghiệp chướng đã an bài.

Tới năm 1980 thì thuyền nhân ồ ạt sang. Trường không đủ lớp cho học sinh. Nhóm học sinh Việt Nam gồm đủ loại: 100% Việt, Việt gốc Hoa, con lai, vị thành niên sang không thân nhân và còn thêm nhóm học sinh Hmong, Lào, và Căm Bốt. Học sinh chưa hiểu nhau lúc đầu hiềm khích đánh nhau hoài. Tới Tết chúng tôi tổ chức văn nghệ múa lân để cho học sinh Việt Nam giới thiệu văn hóa cho học sinh bản xứ và cũng để nâng cao lòng tự hào của học sinh Việt. Trường tổ chức trại thân hữu để học sinh biết nhau nhiều hơn.

Chiều nào tôi đi dạy học xong là đi học thêm trên đại học. Thế rối cũng ra trường với bằng cử nhân Social Studies vài năm sau cao học giáo dục về Second Languages and Cultures. Nghề giáo Hoa Kỳ không được trọng dụng mấy. Tôi khổ sở với ba năm đầu vì chưa được thâm niên sẽ có thể bị lay-off. Nhưng may mắn chưa bị lần nào. Nhưng mỗi năm vào tháng Hai tháng Ba là các giáo sư lo lắng xem budget năm tới có xém job họ hay không. Nhưng tôi đã dạy hơn 25 năm nên vững hơn và có quyền tự ý đổi trường khác nếu không thích trường đang dạy. Càng ngày thấy chính phủ liên bang hay tiểu bang không tài trợ đầy đủ so với vật giá leo thang vùn vụt mà bắt khu học chính phải theo đúng tiêu chuẩn không sẽ bị giảm funding! Luật No Child Left Behind đưa ra làm khu học chính và giáo sư khóc dở mếu dở.

Nhưng nhà giáo có điều lợi là chỉ làm chin tháng một năm cộng thêm nghỉ các ngày lễ lớn. Một năm nhà giáo làm việc khoảng 195 ngày mà thôi. Hồi còn độc thân, chiều ngày cuối cùng dạy học là thấy tôi ở phi trường bay đi Âu Châu. Hawaii lấy cớ thăm anh chị hay California gặp bạn bè. Khi đã lập gia đình thì mùa hè cả nhà chui vào xe minivan đi sang miền Tây thăm ông bà ngoại các cháu hay miền Đông thăm Washington DC và New York. Chúng tôi hè nào cũng đi du lịch đó đây. Vườn tược mùa hè nhà tôi trông rất thảm! Đây cũng là cơ hội cho các con tôi học hỏi như là một lớp học không tường. Có làn tôi đọc được câu: ” Thế giới như là một quyển sách, nếu bạn không đi đâu, bạn chỉ biết có một trang sách mà thôi ” . Vì tài chánh giáo sư cố định, tôi viết grant xin tài trợ đi Syracuse University học hè, dẫn cả gia đình về Việt Nam hai lần, mang gia đình sang Xian, Trung Hoa tình nguyện dạy ESL, hay đi Nhật Bản thăm trường qua chương trình Fulbright. Niên học tới tôi xin nghỉ sabbatical nửa năm mà vẫn có full-pay để viết sách, tính ra tôi sẽ nghỉ ở nhà bẩy tháng liền! Sau khi dạy bảy năm liên tiếp, giáo sư có thể xin nghỉ để làm project hay du lịch mà vẫn có lương.

Nghề giáo có cái vinh có cái nhục. Vinh là khi thấy học sinh cũ của mình thành tài, và hãy còn kính trọng thầy. Nhục là có đứa hỗn láo không chịu học có khi choảng cả thầy. Có một lần tôi đi thăm chùa Việt Nam ở Washington DC thấy một đứa trông quen quen ăn mặc lem luốc. Nó ra chổ tôi nói: ” Thầy nhớ em không thầy, em là Quốc ” . Hỏi ra thì em là đứa bé đánh giầy, vô gia cư, chủ nhật nào cũng lên ăn đây ăn cơm chùa.

Tôi không biết tụi con tôi sẽ theo nghề giáo giống bố hay không. Chúng tôi sẽ để cho chúng chọn lựa. Nghề nào cũng có vinh có nhục, không có nghề nào hoàn toàn cả, miễn là nghề đó lương thiện, hợp khả năng và hữu ích cho xã hội.

Để kỷ niệm 30 năm ly hương, tôi viết bài hồi ký này để ghi lại những buồn vui, để nhớ lại thời gian huy hoàng xa xưa, vớt vát vài hình ảnh quí giá, gợi lại kỷ niệm thân yêu nếu không dần dần sẽ đi vào quên lãng và cuộc sống sẽ trở nên vô vị nhàm chán trên đất khách quê người này. Hẹn gặp lại quí vị trên một chuyến bay rong ruổi hay chuyến đi xuyên bang nào đó.

Đặng Hà Nội

Tuesday, 28 September 2021

TIN VUI CHO TỴ NẠN HẢI NGOẠI- PHI NHUNG PHẢN BỘI CĂN CƯỚC TỴ NẠN VỀ XƠI PHÂN VIỆT CỘNG ĐÃ NGỦM CỦ TỎI./-TCLãnh

SAU CHÍ TÀI ĐÃ TỚI PHI NHUNG, NEXT LÀ ELVIS PHƯƠNG, NHƯ QUỲNH, KỲ DUYÊN, QUANG LÊ, BẰNG KIỀU, THU PHƯƠNG, GIAO LINH, PHƯƠNG DUNG, THÁI CHÂU, MẠNH QUỲNH, NGUYỄN HƯNG, THÚY NGA Paris, MARIE TÔ, HỀ THÚI NGA, CẬU CHÓ TÔ VĂN LAI, VÂN SƠN, HOÀI TÂM, TUẤN NGỌC, HOÀI LINH, NN NGẠN, KHÁNH LY, Ý LAN ... BỌN BOLERO XƠI PHÂN CỘNG SẼ CHẾT THẢM, CHẾT ĐỘT NGỘT NHƯ NGUYỄN CON KY - KHÔNG TIN CỨ CHỜ SẼ TỚI PHIÊN ĐỒNG BỌN KHỐN NẠN TẤT CẢ CHÚNG BÂY- THANH TUYỀN MUỐN ĐỔI MẠNG CHO PHI NHUNG NHƯNG ÁN TRỜI KHÔNG CHO PHÉP ĐÚNG KHÔNG?!!! Liệu hồn đấy Thanh Tuyền !!!./-TCLãnh

________________
Phi Nhung đã giã từ cuộc đời, xin đừng buông lời không đắng cay...Click image for larger version

Name:	k.jpeg
Views:	0
Size:	29.2 KB
ID:	1880468  


Trưa ngày 28/9, công chúng bàng hoàng khi nghe tin ca sĩ Phi Nhung đã trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). Trong thời gian qua, nữ ca sĩ đã phải chống chọi với căn bệnh Covid-19. Sinh thời, ngoài nổi tiếng trong giới nghệ thuật, Phi Nhung còn được nhiều người yêu mến khi có tâm nhận nuôi các em bé mồ côi. Phi Nhung còn thường xuyên làm từ thiện, đại dịch càn qua, cô đã xung phong vào tâm dịch để giúp đỡ bà con nghèo.

Monday, 27 September 2021

Bảo Đại Hoàng Đế Thuộc Địa


BĐại, Monarque Colonial

Christopher Goscha *** Tôn Tht Tu dịch

 

Giống như Sihanouk, hoàng đế Bảo Đại (BĐ), đã bị đặt để nhằm phục vụ quyền lợi của thuộc địa. Nhưng năm 1954, BĐ không biết cách biến mình thành nhân vật sáng chói trên trường chính trị quốc gia.

Đến cuối thập niên 1880, Pháp đã thống trị hoàn toàn đế quốc VN và chia nước thành ba vùng (Nam Kỳ, An Nam và Bắc Kỳ) để sáp vào một quốc gia thuộc địa Đông Dương bên cạnh Lào và Miên. Pháp đặt vương triều VN dưới quyền bảo hộ của mình. Nhưng đó chỉ là một chế độ quân chủ trên lý thuyết. Thuộc địa đã tuốt hết các uy quyền thực sự, và giảm thiểu sự kiểm soát lãnh thổ chỉ dồn về miền trung.

Với con số ngày một thêm nhiều, các quan cai trị thuộc địa không ngừng biến nền quân chủ VN như một công cụ chính trị.

Pierre Pasquier đến Đông Dương 1898, làm khâm sứ ở Trung Kỳ sau thế chiến I và thành toàn quyền từ 1928 đến 1935 đã viết một tập kỷ yếu rất uyên thâm về nền quân chủ xưa của VN.

Trong thập niên 1910, ông cộng tác chặt chẽ với Albert Sarraut, khuynh hướng xã hội cấp tiến, hai lần làm toàn quyền Đông Dương (1911-1913 và 1916-1919) và được chính thức công nhận là lý thuyết gia ý thức hệ về thuộc địa của chính phủ Đệ Tam Cộng Hòa Pháp, tiếp nối “lão Bắc Kỳ” Jules Ferry. Người Việt tiếp tục chống đối quyền lực của Pháp. Hai bên đều biết ý của nhau.

Trong thời gian thế chiến 1 tiếp diễn, Pasquier và Sarraut đã phá tan các âm mưu chống thuộc địa muốn kéo các vua thuộc địa vào chính nghĩa quốc gia.

Cuộc nổi dậy của Duy Tân năm 1916 đã làm cho hai ông đứng ngồi không yên. Việc quảng bá chủ nghĩa Cộng Sản cũng làm họ lo âu không kém. Từ cuộc chính biến 1917 và sự thành lập Đệ Tam CSQT hai năm sau, Sarraut theo sát các âm mưu của Nga xúi dục nổi loạn tại các thuộc địa trên thế giới.

Sarraut và Pasquier cấu kết ăn nhịp trong việc tạo dựng một lãnh chúa thuộc địa trung thành nơi cá nhân của vị hoàng tử trẻ nhà Nguyễn, Bảo Đại.

Hoàng đế tương lai, sinh năm 1913, phải thấm nhuần triệt để chính sách “hợp tác Pháp Việt” mà Sarraut đã công khai trình bày ở Hà Nội năm 1919. Hằng ngàn người Việt đã ủng hộ Pháp trong thế chiến và mong chờ các cuộc cải cách. Mục đích công khai là cải cách công quyền và gia tăng sự hợp tác chính trị của người Việt nhằm xây dựng một Đông Dương mới. Mục đích ngầm là dựa vào nền quân chủ để chính thống hóa chính sách hợp tác, đẩy lui các phe phái chống đối và kết hợp dân chúng nông thôn với Pháp qua biểu tượng trung gian là hoàng đế.

Năm 1922, Pasquier đã soạn thảo những chỉ thị rất chi tiết cách thức dạy dỗ hoàng tử trẻ; chương trình nầy, ông nhấn mạnh, phải thực hiện ở Pháp và kết thúc ở An Nam. BĐ phải theo tân thời (tính chất Pháp) và theo cổ truyền (tính chất An Nam). Với sự đồng ý của vua cha bệnh hoạn gần chết là Khải Định, Sarraut và Pasquier đã tách hoàng tử xa cách thân nhân và giao cho một gia đình người Pháp chăm sóc và được đưa đến Paris để tiếp nhận một sự giáo dục quí phái.

Khi vua Khải Định chết, ông về nước lên ngôi rồi trở lại Pháp sau một thời gian rất ngắn năm 1926.

Tại mẫu quốc, chính quyền Đệ Tam Cộng Hòa đã thúc đẩy hoàng đế trẻ tham dự các mục tiêu thuộc địa rộng lớn hơn. Nhân dịp Triển Lãm thuộc địa toàn thế giới năm 1931, Pháp tổ chức cho BĐ một buổi ra mắt công cộng hết sức đặc biệt chưa từng có. Vị vua trẻ mặc long bào đóng vai cổ truyền và xa mới giữa một buổi lễ công cộng để vinh danh đế quốc Pháp.

BD ngồi chính giữa lễ đài khánh thành, ở vị trí yếu nhân có thống tướng Lyautey, toàn quyền Maroc, trong khi tổng thống Gaston Doumergue đọc diễn văn khai mạc; Sarraut và Pasquier, mặc đại lễ phục, đi hai bên hoàng đế bước xuống các bực cấp. Không có một vương lãnh thuộc địa nào khác được mời trình diễn uy quyền bảo hộ một cách uy nghi trọng thể như vậy. Hoàng đế VN không những là hiện thân của hợp tác Pháp Việt mà là một biểu tượng của đế quốc Đệ Tam Cộng Hòa Pháp. Nhưng có điều BĐ không một lời nói với thần dân muôn loại; dễ hiểu, người Pháp đâu phải thần dân của ngài. Trớ trêu chính ngài là một thần dân của đế quốc Pháp.

Sau các cuộc nổi dậy ở Bắc và Trung Kỳ vào lúc khủng hoảng kinh tế thế giới, Pasquier, lúc nầy là toàn quyền Đông Dương liên minh trở lại với Sarraut, vừa lên chức tổng trưởng thuộc địa. Chính lúc nầy phải đưa hoàng đế về Huế để trị các nhóm làm nguy hại trật tự thuộc địa. Trong thư riêng gởi Pasquier, Sarraut nhấn mạnh toàn quyền phải cấp thiết thúc đẩy hoàng đế dùng thiên mệnh kết hợp dân chúng thành một khối và không để dân chúng nông thôn chống lại Pháp. Phải làm cho BĐ nhận chân những điều chúng ta muốn: thấy sự vĩ đại của triều chính; chứ không phải bù nhìn, đừng để cho công chúng chán ghét cho là quá phục tùng Pháp, điều mà lòng kiêu hãnh của vua không chấp nhận. “Tôi gởi thư cho ông với sự xúc động nầy: tôi không thể vui mừng nếu phải nói: chúng ta đã sẩy mất cơ hội quý báu đang đến trước mắt nhà vua”.

Khi BĐ về nước năm 1932, Pasquier thúc dục BĐ ra khỏi cung điện, thực hiện một loạt kinh lý, được sắp xếp hoàn bị, ở các vùng vừa loạn lạc.

Sarraut lẫn Pasquier tin rằng dân quê nổi dậy vẫn là những kẻ bảo thủ khắng khít với nền quân chủ. Paul Reynaud, tân tổng trưởng thuộc địa ủng hộ ý kiến để BĐ với đầu óc cải cách cầm đầu chính phủ hoàng triều, cặp chung với một người thủ cựu là Phạm Quỳnh và một quan lại Thiên Chúa giáo trẻ và muốn cải cách, có tên Ngô Đình Diệm. Nhưng khi BĐ và NĐD đưa ra các đề nghị cải cách Pasquier gạt ngang. NĐD từ chức vì tin rằng sự hợp tác Việt Pháp là trò bịp. Khi Pasquier chết năm 1934, hoàng thượng dửng dưng tiếp nối các cuộc đi săn bất tận trong rừng sâu. Về phần quân chủ thuộc địa, chính phủ Vichy có làm ít nhiều những gì Đệ Tam Công Hòa đã hứa. Đối đầu việc chiếm đóng của Nhật và áp lực từ phía người quốc gia, toàn quyền mới Jean Decoux theo vết cũ muốn dựa vào vương quyền để kết nối người Việt theo lập trường của Pháp. Tuy nhiên, kết hoạch nầy thất bại một phần thiếu điều mới lạ và phần lớn vì BĐ chẳng tha thiết gì.

Nhà vua khéo léo tránh né Decoux bằng cách đi khắp Cao Nguyên trong những chuyến săn bắn dài ngày hay ra khỏi kinh thành khi Decoux muốn gặp. Năm 1942 Decoux đã than vãn riêng rằng BĐ không ngó ngàng gì đến các cố gắng của chính phủ Vichy nhằm gia tăng uy tín của vương triều. Như những người (của chính phủ) cộng hòa trước và sau, Decoux quên rằng vương triều không có thớ gì chống với phe cách mạng, chừng nào Pháp không chịu thống nhất các miền và cho vương lãnh đủ quyền năng thông thường của một thủ lãnh quốc gia.

Tình hình ở VN khá khác với tình hình Miên và Lào. Ở hai xứ nầy Decoux lần đầu tiên phát động hợp tác Pháp-Lào và Pháp-Miên để cầm chân người Thái Lan đã chiếm miền tây Đông Dương từ 1941 với sự hậu thuẩn của Nhật.

Decoux hướng về một hoàng tử trẻ và năng động, Norodom Sihanouk, chủ trì lễ đăng quan năm 1941 và thúc đẩy ông ta rời cung điện thực hiên một loạt kinh lý các tỉnh. Vị vua trẻ biết dân chúng ra sao và dân chúng có dịp chiêm ngưỡng ngài ngự. Sihanouk không quên bài học làm sao canh tân vương triều và huy động tiềm năng của xứ sở. Toàn quyền cũng đến Luang Pravang gặp vua Sisavang Vong. Để vô hiệu hóa việc Thái Lan đòi chủ quyền các vùng phía Tây, Decoux giao cho vua Lào quyền cai trị một số lãnh thổ mà Pháp đã giữ làm thuộc địa hơn nửa thế kỷ trước. Từ đó nước Lào thống nhất hơn thời trước khi Pháp chiếm. Làm việc nầy, Decoux cho biết ông không có ý định để cho vua VN có sự thống nhất nầy, tuy VN khác với Lào đã thống nhất trước khi bị Pháp chiếm.

Sống lưu vong ở Hongkong, năm 1948, BĐ biết người Pháp sẽ đến gõ cửa. Ông biết người Pháp sẽ không bị ngăn cản bởi những sự kiện: - BĐ đã thoái vị 1945; - BĐ đã yêu cầu de Gaules đừng tái chiếm VN bằng vũ lực; - BĐ tham gia chính phủ HCM; - BĐ hiện đang qui tập các nhóm quốc gia không CS để thành lập Lực Lượng Thứ Ba.

BĐ biết rõ các “nhóm mới” cầm đầu chính quyền thuộc địa, tinh thần ra sao, ý thức hệ thuộc địa ra sao. Nhóm nầy đứng đầu là Cao ủy Léon Pignon và các cố vấn bổ nhiệm vào thời Pasquier và Decoux.

Nhóm cộng hòa mới nầy cũng như các nhóm cũ đều tin tưởng rằng nền quân chủ có thể được sử dụng lại như một phương cách chính trị để đối đầu các lực lượng chống thuộc địa, thể hiện sự hợp tác Pháp Việt và qui tụ dân chúng vào lập trường của Pháp và cung cấp cho chính quyền thuộc địa một công cụ cai trị gián tiếp. De Gaules muốn đưa Duy Tân về; BĐ chống lại. Nhưng khi người Pháp đồng ý thống nhất năm 1949, khi Hồng Quân Tàu gần chiếm hết Hoa Nam, và khi Mỹ ủng hộ Pháp, BD chấp thuận trở lại làm Quốc Trưởng quốc gia liên hiệp ba miền.

Tuy nhiên, thay vì thúc dục Pháp chấp thuận nền độc lập chân thật đầy đủ, BĐ rút lui về Đà Lạt, hủy bỏ các cuộc kinh lý hoàng triều và không chấp nhận ý kiến cho rằng để cho dân chúng thấy mình là một phương pháp cai trị hữu hiệu. Sự thoái thác nầy làm cho người Pháp và người quốc gia không còn nghĩ như trước BĐ có khả năng chống lại Pháp và CS, là khẩu súng lệnh của vương quyền. Cuộc sống ăn chơi của BĐ không gây chút gì hy vọng. Từ giây phút đó hình ảnh của BĐ ghi khắc vào lịch sử là một con bài thuộc địa.

…..phần nói về Sihanouk ……………..

Sau chiến tranh Đông Dương, VN chia đôi, BĐ bị Ngô Đình Diệm hạ bệ, tiếp tục lưu vong ở Pháp và “tắt nến” 1997 trong lãng quên hầu như tuyệt đối. BĐ khi chết vẫn còn tước hiệu: hoàng đế thuộc địa. Năm 2006, trước bia mộ cẩm thạch của BĐ tại nghĩa trang Passy tề tựu những người sau đây: bà vợ thứ hai, thân hữu quý tộc, những kẻ bảo hoàng, những cựu chiến binh chiến tranh Đông Dương. Trong một bài diễn văn, “công chúa An Nam” gốc Pháp, đã đọc lớn tiếng lời của Pasquier trong lễ đăng quan năm 1922 của thái tử Việt Pháp như sau: Ngày Ngài nhận lãnh quốc ấn dùng trong định mệnh tương lai của Ngài, hai khuôn mặt uy danh đã nghiêng mình, cười mừng và bảo vệ Ngài: đó là người nhiều trí huệ và già tên An Nam và người dịu hiền và đẹp tên Pháp Quốc”.*

Thế rồi nước Pháp thuộc địa trở thành tro bui và tiếp tục quay cuồng trong cơn lốc.— Bao Dai, Monarque Colonial


Ghi chú ca người dch

Đây là một bài khảo luận trong tuyển tập Le Vietnam depuis 2000 ans, xuất bản bởi đại học Montreal, Canada; bằng tiếng Anh và được dịch ra Pháp văn. Goscha so sánh hai khuôn mặt trái ngược Bảo Đại và Sihanouk, tuy hai ông đều là vương lãnh thuộc địa, và đồng là dân chơi. Chúng tôi không dịch phần về Sihanouk vì nó chỉ đúng ở giai đoạn đầu, về sau Sihanouk không còn giữ thái độ trung lập 1953 và ảnh hưởng quân bình lực lượng ở Đông Dương. Nhiều bài điểm sách cho biết Sihanouk là con cắt kè đổi màu.

Câu cuối nhận định về BĐ có thể làm độc giả, nhất là độc giả Huế, không vui lòng là: Từ giây phút đó, hình ảnh của BĐ ghi khắc vào lịch sử là một con bài thuộc địa. Nhưng từ giây phút nầy là lúc BĐ về Đà Lạt hưởng thụ sau khi đã tuyên bố độc lập thống nhất tại Vịnh Hạ Long và sau khi đã chỉ định Trần Trọng Kim lập chính phủ. Duy Tân cũng được huấn luyên như BĐ, tại Huế Duy Tân học tiếng Pháp với một giáo sư danh tiếng Tòa Khâm đưa đến. Duy Tân chỉ biết tiếng Tây, hiệu triệu dân Việt bằng tiếng Tây.

Christopher Goscha được giới phê bình cho là khách quan khi viết về Đông Nam Á. Chúng tôi không có dịp đọc các sách của ông; chúng tôi đã dịch bài điểm của ông về Đông Dương. Goscha có cái nhìn chính địa rộng rãi. Riêng bài nầy chúng tôi không đồng ý khi Goscha viết: Bao Dai, même dans la mort, conserve son statut d'«empereur colonial ». [ngay đến khi chết BĐ vẫn còn giữ quy chế "hoàng đế thuộc địa"]. Có lẽ Goscha chia sẻ lối nhìn của Pháp, không muốn tách BĐ khỏi nước Pháp, vẫn là ông vua thời nước Pháp có "la grandeur" là một đế quốc thuộc địa.

Nhưng không nên viết sử theo cảm tính. BĐ đã thoái vị, và làm quốc trưởng một nước VN thống nhất; qui chế hoàng đế thuộc địa chấm dứt khi thành lập "Etat du VN". Chúng tôi tôn trọng tác giả nên vẫn giữ đầu đề vì nó tương ứng với nội dung, nhưng tùy tiện không dịch câu nói trên của Goscha.


nơi an nghỉ của Cựu Hoàng Bảo Đai, nghĩa trang Passy, Paris

TRUNG CỘNG CHƠI TRÒ THẢO KHẤU : MỸ BẮT 1 TAO BẮT 2 - VẬY MÀ BỊ-ĐẦN VẪN CHUI QUA HÁNG TẬP ĐỂ THỰC THI SÁCH LƯỢC QUÌ GỐI THẬT LÀ MAN RỢ./-TCL

TRẢ TỰ DO CHO MẠNH VÃN CHU, THÊM MỘT SỰ "RÚT LUI CHIẾN LƯỢC" ĐẦY Ô NHỤC CỦA MỸ CỘNG JOE BIDEN


Việc Mạnh Vãn Chu bị bắt tại Canada là nằm trong chiến lược bao vây đánh sập Tàu cộng của Tổng thống TRUMP, Mạnh Vãn Chu bị bắt tại Canada vào ngày 01/12/2018 là dựa theo yêu cầu dẫn độ của Hoa Kỳ. Sau khi Mạnh Vãn Chu bị cảnh sát kị binh Hoàng Gia Canada bắt theo yêu cầu của chánh quyền Tổng thống TRUMP thì phía Tàu cộng đã trả đũa bằng cách bắt giữ 02 công dân Canada làm ăn tại Tàu cộng với cáo buộc họ là gián điệp.

Bắt Mạnh Vãn Chu, chánh quyền Tổng thống TRUMP muốn lấy ả ta ra để buộc Tàu cộng đáp ứng các yêu sách của Hoa Kỳ. Nhưng thật không may sau khi Tàu cộng thả con cúm Vũ Hán ra tấn công tự vệ, giúp Mỹ cộng Joe Biden cướp Bạch Cung thì Mạnh Vãn Chu đã được thả về nước sau khi Bộ Tư pháp của Mỹ cộng Joe Biden ra tay cứu ả. Chúng ta không thể trách được nhà nước Canada trong vấn đề này vì họ phải làm vì 02 công dân của họ đang bị Tàu cộng bắt làm con tin với cáo buộc gián điệp và họ sẽ bị tử hình nếu như Mạnh Vãn Chu bị dẫn độ về Hoa Kỳ và đối diện với tù đày.

Có trách thì trách Nước Mỹ đã dung túng cho Mỹ cộng, đã bảo vệ cho trò gian lận trong bầu cử để giúp cho Mỹ cộng Joe Biden cướp Bạch Cung. Nhưng sẽ không có công bằng nếu chỉ lên án gia đình của Mỹ cộng Joe Biden mà bỏ qua các tổng thống tiền nhiệm đã giúp Tàu cộng mạnh lên bởi lòng tham vật chất vô độ của họ suốt hàng thập niên qua đó là cú đêm Kissinger, gia tộc Bush, Bill Clinton, Obama, John Kerry, Nancy Pelosi... và đám tài phiệt cánh hẫu.

Còn nhớ, vào năm 2000, chính Joe Biden đã mở miệng rong phát biểu ủng hộ cuộc bỏ phiếu cho ứng viên tổng thống của đảng Dân chủ là Al Gore rằng "không nên coi sự sụp đổ của nền kinh tế sản xuất Mỹ là mối nguy hiểm khi mở cửa thương mại hơn nữa với Tàu cộng, bởi vì một nền kinh tế có quy mô bằng nền kinh tế của Hà Lan như Tàu cộng thì không thể trở thành đối thủ cạnh tranh kinh tế lớn của chúng tôi. Tôi dự đoán việc mở cửa cho Tàu cộng tiếp cận thương mại sẽ tạo ra một con đường hướng tới tự do kinh tế và chánh trị lớn hơn bao giờ hết cho công dân của Tàu cộng". Sau này, Obama cũng tuyên bố tương tự rằng "sẽ nguy hiểm cho thế giới và Hoa Kỳ nếu Tàu cộng suy yếu".

Thực ra, việc Mỹ cộng trong đảng Dân chủ và lũ RINOS phản bội tự biến mình thành tay sai trung thành với Tàu cộng ngoài tư tưởng xã hội chủ nghĩa của chúng trong cái gọi là "Toàn cầu hóa" ra thì còn một nguyên nhân sâu xa là TIỀN, chúng tham tiền, chúng muốn có nhiều tiền nhanh chóng để chúng duy trì quyền lực trên chánh trường Nước Mỹ thì cách tốt nhứt là phải áp phe với Tàu cộng để chia nhau vơ vét tiền của từ Nước Mỹ và thế giới vì giữa kinh tế và chánh trị có mối quan hệ hỗ tương mà câu chuyện Canada thả Mạnh Vãn Chu về nước sau khi Bộ Tư pháp của Mỹ cộng Joe Biden đã thỏa thuận với Tàu cộng chỉ là một thứ kết dính cho mối quan hệ hỗ tương giữa kinh tế và chánh trị mà thôi.

Những ngày qua thế giới đang nín thở trước bom nợ Evergrande của Tàu cộng và Tàu cộng đã thở phào khi Mạnh Vãn Chu được thả về nước, hai câu chuyện nằm ở hai lãnh vực riêng biệt nhưng bản chất thì là một, Evergrande sụp đổ là kết quả của thuốc độc Donald Trump còn Mạnh Vãn Chu về nước là giúp Tàu cộng kìm hãm tốc độ sụp đổ nền kinh tế của nó đang bị thuốc độc CỦA POTUS TRUMP tàn phá.

Bởi vì lúc tại nhiệm, Tổng thống TRUMP đã tung ra cú đá song phi, vừa tấn công vào các con gà đẻ trứng vàng cho Tàu cộng đó là những đại gia công nghệ như ZTE, Huawei,... vừa tấn công vào binh đoàn tình báo Hoa Nam núp bóng các nền tảng công nghệ của những đại gia công nghệ này mà tiêu biểu là mạng 5G của Huawei.

Hầu hết các nước theo cộng sản mà tiêu biểu là Tàu cộng và Việt Nam thì nền kinh tế của chúng mang hình thức "tuần hoàn" như nước và mưa mà nước là địa ốc còn mưa là các khoản đầu tư vào lãnh vực công nghệ, thương mại gian lận. Các tài phiệt đỏ của Tàu cộng và Việt Nam thường giàu nhanh từ địa ốc rồi chúng vung tiền vào công nghệ, thương mại như hàng không, điện tử,... và cứ thế lặp lại như sự tuần hoàn của nước trong thiên nhiên, nước bốc hơi tạo mưa, mưa rơi xuống tạo nước.

Biết rõ cái quy luật tuần hoàn kia nên Tổng thống TRUMP đã tung ra 02 cú đánh song trùng nhắm vào Tàu cộng đó là các con gà đẻ trứng vàng cho Tàu cộng như ZTE, Huawei,... và áp thuế lên hàng hóa xuất cảng của Tàu cộng làm cho các nhà đầu tư nước ngoài vào Tàu cộng bỏ chạy, các công ty nội địa của Tàu cộng điêu đứng dẫn đến các đại gia đầu tư - kinh doanh địa ốc sụp đổ mà điển hình là 02 ông lớn HNA group và Evergrande Holding.

Các đại gia địa ốc và công nghệ của Tàu cộng và Việt Nam đều bám vào trụ đỡ của nhà băng trung ương và khi các đại gia công nghệ và địa ốc của chúng bị sụp đổ, nghiêng ngả thì nhà băng trung ương bị thủng túi bởi vì: một là khi các đại gia địa ốc, công nghệ bị phá sản kéo theo vốn cho vay của nhà băng cũng bốc hơi theo; hai là nếu không để cho các đại gia địa ốc, công nghệ bị phá sản thì nhà băng phải bơm tiền ra cứu, dẫn đến rối loạn chức năng của ngành tài chánh quốc gia.

Nói cách khác, địa ốc và công nghệ là đôi chân đất sét của nền kinh tế Tàu cộng và Việt Nam, đôi chân này bị phế thì kinh tế sụp đổ. Trong bốn năm điều hành Nước Mỹ, Tổng thống TRUMP đã làm cho đôi chân đất sét của nền kinh tế Tàu cộng ngấm nước. HNA group sụp đổ và nay là Evergrande Holding,... và chắc chắn ngành địa ốc của Tàu cộng sẽ không còn là con gà đẻ trứng vàng cho nền kinh tế của Tàu cộng nữa mà nó đang là những con gà bị bịnh toi. Ngành công nghệ của Tàu cộng thì cũng đang thoi thóp nếu không sớm ra tay cứu vớt mà câu chuyện Mạnh Vãn Chu được thả tự do là một mục tiêu cứu cánh cho quyết tâm chống sụp đổ ngành công nghệ của Tàu cộng, cứu Mạnh Vãn Chu vừa để lên dây cót tinh thần cho ngành công nghệ của Tàu cộng vừa để trấn an các bạn hàng là nhóm lợi ích với Tàu cộng ở Liên Âu, Hoa Kỳ và các quốc gia đang phát triển mạng 5G.

Nhà băng trung ương Tàu cộng là trung tâm bảo trợ cho ngành địa ốc và công nghệ của Tàu cộng. Trong mối quan hệ "thông tin" giữa nhà băng trung ương Tàu cộng với Ủy ban Kỹ thuật Tiêu chuẩn hóa An toàn Thông tin Quốc gia - TC 260 thì TC 260 được giao nhiệm vụ "kiểm duyệt - săn mồi" trước khi được nhà băng trung ương Tàu cộng chi tiền.

Trong TC 260 thì Alibaba của Jack Ma và Huawei của gia đình Mạnh Vãn Chu là lực lượng nòng cốt, quyết định để nhà băng trung ương Tàu cộng rót tiền vào các đại gia địa ốc cũng như kiểm diệt danh sách các nhà đầu tư vào ngành địa ốc, các quỹ Đầu tư,... của Tàu cộng từ nên ngoài Tàu cộng trong chiến lược dùng kinh tế thao túng chánh trị.

Vì vậy sẽ không có gì ngạc nhiên khi con trai của Mỹ cộng Joe Biden là Hunter Biden cùng với hàng loạt con cháu và chánh trị gia khác ở Hoa Kỳ đã áp phe với Tàu cộng để trục lợi ngay trên đất Tàu cộng mà điển hình là Bohai Harvest RST - BHR và HNA group của Tàu cộng.

Vào tháng 5/2019, Tổ chức theo dõi nhơn quyền quốc tế đã công bố một báo cáo đáng lo ngại về phần mềm nhận dạng khuôn mặt được cung cấp bởi Face ++, một bộ phận của công ty khởi nghiệp Megvii của Tàu cộng. Ứng dụng này cung cấp cho cơ quan thực thi pháp luật Tàu cộng quyền truy cập dễ dàng, hàng ngày vào dữ liệu chi tiết về hoạt động tôn giáo, nhóm máu và thậm chí là lượng điện được sử dụng bởi người Hồi giáo sống ở Tân Cương.

Điều đáng nói, ngoài việc Megvii được đầu tư một lượng lớn vốn của Alibaba Group Holding của Jack Ma ra thì nó còn được đầu tư bởi Công ty đầu tư của Hunter Biden ở Tàu cộng thông qua công ty có tên là Bohai Harvest RST. Vào năm 2017, Bohai Harvest đã đầ tư vào Face ++ một khoản tiền trong số 460 triệu Mỹ kim trong vòng đầu tư Series C của công ty.

Bohai Harvest chủ yếu dựa vào một công ty con quốc tế của Nhà băng trung ương Tàu cộng để tài trợ cho các khoản đầu tư của mình, tự gọi mình là “nền tảng đầu tư theo BOC”. Quỹ đầu tư của Bohai Harvest cũng đã hợp tác với một công ty con của HNA Group. Trước đây, cú đêm Kissinger đã rót tiền vào HNA Group và nó đã mở đường bay thẳng từ Hải Nam ra Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa mà tui đã viết trong năm 2018.
Trước đây lúc hưng thịnh, HNA group đã có những nỗ lực sâu rộng bất thường để nuôi dưỡng các quan chức Hoa Kỳ. Công ty đưa ra lời đề nghị mua lại quỹ đầu cơ do cựu quan chức Bạch Cung là Anthony Scaramucci sở hữu. Anthony Scaramucci là một kẻ từng ủng hộ cho Obama, Hillary Clinton, Jeb Bush nhưng sau này được Tổng thống TRUMP bổ nhiệm làm giám đốc truyền thông Bạch Cung vào ngày 21/7/2017 và chỉ 10 ngày sau bị Tổng thống TRUMP sa thải.
HNA group có quan hệ mật thiết với cựu bộ trưởng thương mại - cựu Đại sứ Hoa Kỳ tại Tàu cộng dưới trào Obama là ông Gary Locke người Mỹ gốc Quảng Đông. HNA group cũng đã cung cấp tài chánh cho một công ty cổ phần tư nhơn do Jeb Bush hậu thuẫn. Đáng chú ý hơn là HNA Group cũng đã "tán tỉnh" Bill Clinton, mời gặp gỡ cựu tổng thống tại các sự kiện từ thiện do HNA group tổ chức.
Song song đó, phía nhà băng trung ương Tàu cộng, một trong những nhà băng lớn nhứt ở nước này, cũng đã đưa ra những yêu cầu đối với giới tinh hoa chính trị Hoa Kỳ. Ngay sau cuộc bầu cử tổng thống năm 2016, nhà băng trung ương Tàu cộng đã bổ nhiệm Angela Chao, em gái của Bộ trưởng Giao thông vận tải Elaine Chao và em dâu của Lãnh đạo Đa số Thượng viện Mitch McConnell vào hội đồng quản trị của nó.
Năm 2008, trong những ngày kết thúc chiến dịch tranh cử tổng thống, Hunter Biden đã hủy đăng ký với tư cách là nhà vận động hành lang từ Oldaker, Biden và Belair, một công ty ở Washington, DC, do Hunter Biden đồng sáng lập cùng với William Oldaker, một nhà gây quỹ lâu năm và cố vấn pháp lý cho Joe Biden.
Năm 2009, Hunter Biden cùng với Christopher Heinz, con trai riêng của cựu Ngoại trưởng John Kerry; Devon Archer, người bạn của gia đình Kerry-Heinz; và cựu đối tác của Oldaker, Eric Schwerin - đã thành lập một số công ty sử dụng tên Rosemont Seneca.
Năm 2014, các đối tác bắt đầu thiết lập hoạt động tại Tàu cộng dưới cái tên “RS” trong Bohai Harvest RST là viết tắt của Rosemont Seneca, và “T” là viết tắt của Thornton Group. Nhóm thứ hai là một công ty tư vấn quốc tế có trụ sở tại Massachusetts, được thành lập bởi James Bulger, con trai của đồng minh lâu năm John Kerry và cựu Chủ tịch Thượng viện tiểu bang Massachusetts là William Bulger.
Công ty RS này có kế hoạch huy động 1,5 tỷ Mỹ kim, lợi dụng khu vực tự do kinh doanh của Thượng Hải để chuyển đổi Mao tệ sang Mỹ được đầu tư vào các công ty nước ngoài. Hồ sơ đăng ký kinh doanh ở Tàu cộng liệt kê Hunter Biden, Schwerin và James Bulger là các quan chức chủ chốt của Bohai Harvest.

Thornton Group LLC là công ty chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn tài chánh, cung cấp các giao dịch xuyên biên giới, dịch vụ cấu trúc giao dịch và tư vấn huy động vốn. Khách hàng của nó bao gồm Nhà băng Bắc Kinh, Năng lượng tái tạo Caletta, China Life, Founder Group và Leighton Asia. Thornton Group LLC phục vụ cho các lãnh vực cơ sở hạ tầng, dịch vụ tài chánh, công nghệ và bất động sản. Thornton Group LLC được thành lập vào năm 2007 và có trụ sở tại Boston, Massachusetts.

Như vậy, việc Mỹ cộng Joe Biden thả Mạnh Vãn Chu về nước, sự sụp đổ của các ông lớn ngành địa ốc của Tàu cộng như HNA group, Evergrande Holding,... cùng với việc Mỹ cộng Joe Biden và đại sứ khí hậu Hoa Kỳ tại Liên Hợp Quốc với đảng Dân chủ Mỹ cộng đang quyết liệt thông qua gói tài chánh 3,5 ngàn tỷ Mỹ kim ưu tiên cho hạ tầng xã hội, chống biến đổi khí hậu,... đều có một cái đích cuối cùng là giúp cho nền kinh tế của Tàu cộng tránh khỏi sụp đổ do ngấm thuốc độc của POTUS TRUMP mà giới chánh trị gia bẩn thỉu và các cơ sở kinh tài của nó áp phe với Tàu cộng điển hình là con trai của Mỹ cộng Joe Biden, công ty Rosemont Seneca, Thornton Group LLC,...là những kẻ giữ sứ mạng săn mồi cho chúng làm nhiệm vụ đẻ trứng vàng.

Đó là lý do mà Mạnh Vãn Chu được thả về Tàu cộng, Tập Cận Bình chưa có thái độ rõ ràng trước viễn cảnh sụp đổ của Evergrande Holding,... bởi vì chúng còn chờ Quốc Hội và Mỹ cộng Joe Biden có thông qua được gói tài chánh 3,5 ngàn tỷ Mỹ kim hay không. Nếu gói tài chánh này được thông qua thì Evergrande Holding thoát chết, nếu gói tài chánh này không được thông qua thì có thể Evergrande Holding sẽ bị "tái cơ cấu" theo kiểu HNA group đã làm. Đây là MỘT SỰ "RÚT LUI CHIẾN LƯỢC" ĐẦY Ô NHỤC CỦA MỸ CỘNG JOE BIDEN trước Tàu cộng./.

Tran Hung.

SƯ ÁO VÀNG LÊ HỒNG HÀ NỔI HỨNG TỰ XÁC NHẬN TRÌNH ĐỘ HỌC VẤN LỚP 3 TIỂU HỌC- "THẬM CHÍ CÓ LỪA ĐẢO, PHẠM PHÁP"... NHƯNG HỨA LÀ LÀM./-TCLãnh

Lời tự thú của SƯ ÁO VÀNG phản ảnh một phần nào về dư luận tiết lộ trước đây: Sư áo vàng gốc là người vá vỏ xe đạp ở Cần Thơ- Là người lừa đảo xây nhà trong rừng gọi là Làng Thiền bán cho người nhẹ dạ theo ông ta tu thiền... NAY SƯ ÁO VÀNG TỰ KHOE THÂN THẾ KHI GIAO CĂN MOBILE HOME CHO KIM NGÂN - Có lẽ ông ta nghĩ rằng CHO CĂN NHÀ CHO KIM NGÂN thì dư luận sẽ xóa hết mọi đen tối trước kia của ông ta chăng?!!! 











Có lẽ sư áo vàng tự đóng vai TRÌNH GIẢO KIM: Ăn cướp bạc vua đem chia cho người nghèo ... là vô tội. Nên ông ta đã tự xác nhận thân thế coi mình như một Giảo Kim thời 2021 nầy? 

Xét ra loại người như SƯ ÁO VÀNG ngày nay đã có mặt khắp nơi từ trong nước cho đến Hải Ngoại ... Chúng trộm cướp, đĩ điếm công khai rồi... chờ dịp TỪ THIỆN, TỰ THIẾN bằng CẢ NGÀN MÁY THỞ ... là chúng sẽ YÊN TÂM chờ chết không sợ ai ta thán gì nữa cả... từ nay sẽ khỏe re như sư áo vàng .../-TCLãnh


Kim Ngân chính thức có nhà riêng, bất ngờ nhắc đến Thúy NgaClick image for larger version

Name:	a.png
Views:	0
Size:	557.6 KB
ID:	1879442   Click image for larger version

Name:	aa.png
Views:	0
Size:	330.5 KB
ID:	1879443  

Trước thông tin Kim Ngân có nhà mới, Thúy Nga tuy không nhắc đến trực tiếp nhưng cũng bày tỏ niềm vui trên trang cá nhân. Có lẽ nữ danh hài cũng mừng cho đàn chị vì có chỗ ở ổn định.

Như đã biết, cách đây vài tháng, khi nổ ra vụ lùm xùm giữa danh hài Thúy Nga và ca sĩ Kim Ngân, một người đàn ông áo vàng tên Hà đã xuất hiện và hứa mua nhà riêng cho Kim Ngân để không phải đi ở thuê.

Bản thân ông Hà cũng từng dẫn Kim Ngân đi xem nhà và hứa hẹn nhiều thứ, nhưng rồi lại đột ngột biến mất.


Kim Ngân ngồi trong nhà mới

Sau một thời gian bị khán giả chỉ trích, mới đây, ông Hà đã trở lại và chính thức bàn giao căn nhà cho Kim Ngân.

Theo những bức hình được ông Hà đăng tải lên mạng xã hội, có thể thấy căn nhà mới mua cho ca sĩ Kim Ngân rất đẹp, với phòng ốc đầy đủ, tiện nghi hiện đại.

Trong nhà có cả phòng khách, phòng bếp, phòng tắm và phòng ngủ cỡ đại cho Kim Ngân. Tất cả các phòng đều rộng rãi, đầy đủ đồ đạc.

Tuy không tiết lộ số tiền cụ thể mua nhà nhưng ông Hà tiết lộ: "Khi mới nhận căn nhà này, nó chỉ có một căn phòng duy nhất. Tôi phải mất hơn một tháng trời sửa sang, thiết kế để ngăn làm ba phòng cho Kim Ngân.

Cận cảnh căn nhà khá tiện nghi, sạch sẽ. Tôi chỉ học hết lớp ba mà làm được căn nhà như thế này là gắng sức lắm rồi".


Tiếp đó, ông Hà bày tỏ thêm: "Tuy nhiên, tôi vẫn mong muốn Kim Ngân tiếp tục ở chung nhà với em họ Gia Nguyễn vì có người ở cùng trông coi sẽ yên tâm hơn. Còn căn nhà mới có thể để cho thuê để lấy tiền trang trải cuộc sống cho cô ấy.

Tôi nghĩ, đây là điều hợp lý vì hiện tại nếu Kim Ngân có dọn sang nhà mới cũng chỉ ở một mình, không an toàn chút nào, rồi lại đi lang thang.

Tôi cố gắng hoàn thành căn nhà để thực hiện lời hứa với Kim Ngân, cho cô ấy có một món tài sản riêng. Tiếp đó, tôi muốn chứng minh với cộng đồng mạng rằng tôi không phải người nói xạo.

Dù ngoài đời tôi là người tốt hay xấu, thậm chí có lừa đảo, phạm pháp thì cũng không liên quan tới việc tôi tặng nhà cho Kim Ngân. Tôi đã hứa là làm".

Kim Ngân khi bước chân vào căn nhà mới tuy không quá thích thú nhưng cũng tỏ ra vui vẻ. Lần xuất hiện này, trông Kim Ngân khá sạch sẽ, khỏe mạnh, không đến mức gầy gò, ốm yếu như những lần trước.

Kim Ngân còn khen ông Hà tài giỏi. Tuy nhiên, Kim Ngân cũng ngại ngùng nên không xem xét kỹ, chỉ lướt qua căn nhà.

Đặc biệt hơn cả, trong lúc đi xem nhà, Kim Ngân còn vô tình nhắc đến "má Hai" (tức Thúy Nga). Điều này chứng tỏ, nữ ca sĩ vẫn nhớ đến Thúy Nga. Tuy nhiên, khi ông Hà hỏi: "Kim Ngân vẫn còn nhớ má Hai à" thì Kim Ngân lại lảng tránh, không nhắc lại nữa.

Trước thông tin Kim Ngân có nhà mới, Thúy Nga tuy không nhắc đến trực tiếp nhưng cũng bày tỏ niềm vui vẻ trên trang cá nhân. Có lẽ nữ danh hài cũng mừng cho đàn chị vì có chỗ ở ổn định.

VietBF @ Sưu tầm