Trước tiên, từ ngữ
“xóm đạo”, để chỉ một “xóm gồm những tín đồ theo cùng một tôn giáo sống chung
cùng nhau; nhưng từ “xóm đạo” thường để dành chỉ xóm của những ngưòi theo đạo
thiên chúa hơn.Xóm đạo cũng có thể hiểu là một họ đạo.Nói về xóm đạo, trên toàn
cỏi miền Nam có hàng trăm xóm như vâỵ, trong đó nhiều xóm, họ đạo rất nổi tiếng
như tại Sài gòn với xóm Bình An(quận 8), Tân Phú.. . Tại các địa phương có họ
đạo Tắc Sậ( Bạc Liêu), họ đạo Cù lao Giêng (Long Xuyên) được biết nhiều và đặc
biệt ”Tha La Xóm Đạo”, vì lịch sử rất đáng lưu ý mà chúng tôi trình bày
sau đây.Và Tha La là gì, trươc tiên đây là một danh xưng nghe thật đễ thương vô
cùng.Tha La nguyên thủy do từ “sa la’’, gốc tiếng Cam Bốt , với nghĩa ban
đầu là một cái chòi, trạm nhỏ hay nơi dùng cho các sư sải người Miên tu học.
Ngày xưa thật xưa, đường xá đi lại không nhiều, và cũng không có hàng quán bán
nước giải khát, bà con người mình hay cất một cái chòi nhỏ trên con đoùng nhiều
ngoùi qua lại,, bên trong có một chum(hủ, khạp) nước với cái gáo múc thường
bằng gáo dừa khô , để bà con đi đường vào nghỉ chân và uống nước.Xóm Đạo Tha La
chúng tôi đề cập nay thuộc xã An Hoà,Trảng Bàng(Tây Ninh), là họ đạo có từ thời
Pháp,qua nhiều biến cố, nay vẫn còn và đang được xây dựng trùng tu.Là khách yêu
thơ, hẳn chúng ta còn nhớ bài “Tha La Xóm Đạo” của nhà thơ Vũ Anh
Khanh,khi trở về thăm chốn cũ:
Tha La xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh.
. . . . . . .
Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
Nắng lồ lộ rụng trên đầu viễn khách
Khách bước nhẹ trên con đường đỏ quạch
Gặp cụ già đang ngóng giữa bâng khuâng.
Và
cũng một nhà thơ khác, Kiên Giang Hà Huy Hà, ông nầy không nhớ ngôi giáo đường
Tha La, mà chỉ nghĩ đến “ngưòi em xóm đạo” qua bài thơ “Hoa Trắng Thôi Cài Trên
Áo Tím”
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bôm che lấp vùng quê mẹ
Che cả người thương nóc giáo đường
. . . . . . .
Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường u tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình xưa. .
Năm
1964, nhạc sĩ Dũng Chinh phổ thành bài hát “Tha La Xóm Đạo” rất nổi tiếng.Sau
đó một năm, nhạc sĩ Sơn Thảo phổ thành bài hát mang tên “Hận Tha La”.Bài thơ
cũng được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc(?),trở thành bản tình ca nổi tiếng cùng với
“Chuyện Tình Giàn Thiên Lý”. Nhưng thôi, chúng ta hãy tạm quên chuyện thơ văn,
mà hãy nhớ đến Tha La Xóm Đạo với một hoài niệm vô cùng và khác
biệt.Chúng ta hãy biết và nhớ địa danh nầy ,thuộc huyện Trảng Bàng(Tây Ninh) là
quê hương của Trung Tá Hạm Trưởng Nguỵ văn Thà.
Trung Tá hạm trưởng Nguỵ văn Thà và trận chiến vệ quốc:
.Người anh hùng của chúng ta vốn là học sinh trường
tiểu học Trảng Bàng, gần bờ sông Vàm Cỏ Đông, nơi có xóm đạo Tha La.Trung Tá
Nguỵ văn Thà,hạm trưỏng HQ 10 cùng 73 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh vào
ngày 19 tháng 1/1974 khi quân Trung Cộng điên cuồng, ngang ngược xử dụng lực
lượng nước lớn,áp đảo đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Lúc nầy, quân dân miền
Nam đang phải tận lực chiến đấu bảo vệ quê hương ,giờ lại phải chống với quân
Trung Cộng to lớn hơn nhiều.Tuy nhiên, hải quân chúng ta đã tuân hành lệnh của
Tổng Tư Lệnh Tối Cao là Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà, nổ súng đánh trả.Ta đã
anh dũng bắn trả, tiêu diệt hai chiến hạm của địch,và vì lẽ nào đó không quân
của ta lại không được ra tiếp sức , lực lượng của chúng ta cũng phải chịu thua
thiệt.Than ôi, mãnh hổ nan địch quần hồ, cuối cùng về phía ta một số
chiến sĩ oai hùng đã phải hy sinh.Riêng Trung Tá Thà, sau khi lo liệu cho chiến
sĩ còn sống được cứu thoát,đã nhứt định ở lại cùng với chiến hạm và cùng 73 đứa con yêu của tổ quốc,mãi mãi
ngủ yên dưới lòng biển lạnh.
Hình nhà thờ Tha La Xóm Đạo
Chúng
ta, nhân đây xin ghi lại tóm lược đôi điều về Hoàng Sa cùng trận hải chiến, mà
kết quả cuối cùng là Việt Nam Cộng Hoà đã phải bỏ hải đảo thân yêu cho Trung
Cộng chiếm đoạt. Hoàng Sa cùng với Trường Sa là hai quần đảo mà từ nhiều
trăm năm trước, Việt Nam đã đi lại khai thác , không có bất cứ quốc gia nào
tranh cản hay lên tiếng phản đối. . .Khi người Pháp xâm chiếm VN làm thuộc địa,
họ đã chánh thức công bố chủ quyền trên hai quần đảo nầy,và khi họ trả độc lập
cho chúng ta,cũng đã giao lại 2 quần đảo cho chánh phủ “Quốc Gia Việt Nam”.Sau
hiệp định Genève, Việt Nam Cộng Hoà thành hình,với lảnh thổ từ vĩ tuyến 17
xuống tận Cà Mau,đương nhiên có chủ quyền trên 2 quần đảo vì chúng nằm dưới vĩ
tuyến 17. Thực tế, tại quần đảo Hoàng Sa cũng có một số ít đảo nhỏ do Trung
Quốc ngang ngược chiếm giữ, nhưng phần lớn các đảo do ta làm chủ, ngư thuyền
chúng ta đi về khai thác hải sản không bao giờ có sự kiện bị “tàu lạ” nào cướp
phá hay bắn giết ngư dân.
Một sự kiện thật
quan trọng có tính cách lịch sử(và công pháp quốc tế),là vào năm 1951, tại hội
nghị San Francisco,với sự hiện diện của 51 quốc gia, Thủ Tướng Quốc Gia Việt
Nam, ông Trần văn Hữu đã long trọng tuyên bố chủ quyền trên 2
quần đảo,mà không gặp bất cứ một sự kháng nghị nào của bất cứ quốc gia nào(kể
cả phe anh em T.Q là Liên Sô).Cũng
cần nói rõ là trong nghị hội nầy không có đại diện của Cộng Hòa Nhân Dân Trung
Hoa(Trung Cộng) hay Trung Hoa Dân Quốc(Đài Loan), vì giữa Liên Sô và Hoa Kỳ
không thống nhứt được việc chọn phe nào là đại diện quyền lợi Trung Hoa. Cũng
phải nói thêm là khi đệ nhị thế chiến kết thúc, Nhựt là phe thua trận, phải bị
giải giới và rút khỏi Đông Dương. Quân của Tàu Tưởng trách nhiệm giải giới quân
Nhựt phía bắc, và quân Anh phụ trách phía nam. Cần phải xác định rõ, giải giới hoàn toàn không phải “chiếm đóng” hay giành
quyền làm chủ. Khi hội nghị San
Francisco diển ra, thì trớ trêu thay phe Tàu Tưỏng bị thua,chạy ra thành lập
“quôc gia” tại Đài Loan. . . Trong hội nghị nầy, với nội dung chính là quân
Nhựt từ bỏ mọi quyền lợi trên các đảo(trong đó có Hoàng ,Trường Sa) và bác bỏ
hoàn toàn quyền hạn của Trung Quốc liên quan đến các đảo.Nghị Quyết đã được 46
phiếu thuận áp đảo.Sau đó , Liên Sô cố bênh vựcTrung Cộng bằng cách đưa ra tu
chánh án về quyền hạn (và quyền lợi) của Trung Cộng liên quan các đảo tại Thái
Bình Dương.Đây là một đề nghị “cố đấm ăn xôi’ hoàn toàn vô căn cứ nên đã bị
nghị hội bác bỏ với số phiếu gần như tuyêt đối.(48/51).Và sự công bố khẳng định
đầy chánh nghĩa và lý lẽ của đại diện Quốc Gia Việt Nam nói rõ: “. . . để dập tắt những mầm móng các tranh chấp sau nầy,chúng
tôi khẳng định chủ quyền của chúng tôi đôí với các quần đảo Trường Sa và Hoàng
Sa, những quần đảo luôn thuộc về Việt Nam. . “Lời tuyên bố không gặp
bất cứ sự phản đối hoặc bảo lưu quốc tế nào.)(Xin lưu ý, đây là theo trang web của nhà nước CSVN trong nầy
họ cũng chánh thức ghi nhận dự kiện nầy).Sau cuộc chiến quốc cộng , mà Trung
Cộng cuối cùng đã chiến thắng và họ cần thời gian củng cố thực lực,và dĩ nhiên
tham vọng bá quyền luôn nung nấu trong đầu họ, cũng như phe “dân quốc”,
tất cả “Tàu nào cũng là Tàu”đều muốn”nuốt chửng Việt Nam”(Buồn thay, chẳng biết
đến bao giờ tất cả người Việt Nam cùng nhìn về một hưóng để nhận rõ thảm họa
nầy). Và do vậy, vào tháng 9/1958 Trung Cộng đã công bố chủ quyền trên bốn quần
đảo Nam Sa (Hoàng Sa), Đài Loan, Tây Sa (Trường Sa) và Bành Hồ cùng “ lảnh hải
12 hải lý”.Ngày 22/9/1958 Thủ Tướng của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa(Bắc Việt) ra
công hàm tán thành công bố lảnh hải 12 hải lýcủa đàn anh T.C ,nhưng hoàn toàn không đề cập gì đến hai quần đảo(hoặc phụ
bản đính kèm). Đây là một sự kiện
vô cùng quan trọng, liên quan đến lảnh thổ quyền hạn là của quốc hội , không
phải đơn thuần của hành pháp. Trong thới gian từ 1964 đến 1970, Trung Quốc và
Việt Nam Cộng Hoà có những vụ chạm súng nhưng không gây thương vong. Riêng Việt
Nam luôn đối xử tốt ,nhân đạo với các ngư phủ Trung Hoa bị lạc đưòng.
Theo lời nhiều ngư phủ thuật lại, cụ thể như ông Lữ Điều (làng Nam Ô, Đà
Nẳng thuật lại : “ . . Từ đó đến tận ngày tháng 12 năm 1973, đơn vị địa phương
quân của QL/VNCH bảo vệ Hoàng Sa vẫn thường xuyên cứu ngư dân Trung Quốc gặp
nạn. . .” . Ông nầy là ngưới tình nguyện tham gia vào đơn vị bảo vệ H.S (www.thanhnien/vn.com ) . Vào năm
1973, qua Hiệp Định Paris,người Mỹ đã rút quân và thiết bị, không can dự
vào Việt Nam nữa,và dĩ nhiên hải quân Mỹ(hạm đội 7)đã “đứng ngoài” trong trận
hải chiến vệ quốc của VN.Đến ngày 11/1/1974, trước khi quyết đánh chiếm Hoàng
Sa,Trung Quốc ra tuyên bố Hoàng Sa là của họ.Và phía Việt Nam một lần
nữa, cũng ra tuyên bố khẳng định chủ quyền.Ra tuyên bố và lực lượng Việt Nam
giữ gìn hải đảo vẫn hiên ngang kiên cường , sẵn sàng đối phó, dù còn đang phải
dốc toàn lực chống lại cuộc lấn chiếm từ phưong Bắc. Trong trường hợp như vậy,
VN quyết định thành lập một phi trường lớn tại quần đảo đủ để phi cơ C7-
Caribou có thể lên xuống, chuyển quân nhanh chóng, và ngày 16/1/1974 phái đoàn
của Việt Nam ra chuẩn bị công việc như dự tính, thi khám phá ra sự hiện diên
của lính Trung Quốc.Ngày 17/1 ,chánh phủ Việt Nam gởi công hàm cho Hội Đồng Bảo
An/Liên Hiệp Quốc đề nghị ban bố biện pháp thích hợp để cải thiện tình
hình.Tiếc thay, trong cơ quan “què quặt” nầy có hai quốc gia là Trung Quốc và
Nga Sô có quyền phủ quyết,do vậy xem như lời đề nghị của VN chẳng một lời phản
hồi , và chiến cuộc diễn ra.
Đây
là một hồ sơ thật dầy, và đến nay còn ẩn chứa những điều “bí ẩn”, không thể
trình bày ngắn gọn, chỉ xin ghi ra vài sự kiện như sau:
-Xét về tương quan
lực lượng tại vùng xảy ra hải chiến, phía Việt Nam gồm 4 chiến hạm.Về phía
Trung Quốc họ cũng có 4 chiến hạm. Xét về tầm cở và vũ khí (tại trận chiến)
phiá Việt Nam vượt trội hơn nhiều.
-Chính
hải quân Việt Nam, thi hành lệnh của Tổng Thống VNCH, đã chủ động nổ súng băn vào tàu Trung Quốc trước. Phát súng đầu tiên do Đại tá Hà văn
Ngạc,Hải Đội Trưỏng Hải
Đội III/Tuần Dương ban lệnh vào
lúc 10 giờ 25 phút ngày 19/1.Đây là tiếng súng nói lên lòng cương quyết bảo vệ quê hương.
-Trong
cuộc hải chiến nầy, có sự xuất hiện “kỳ lạ”của một cố vấn Mỹ cùng lên đảo với
đơn vị bảo vệ đảo.Và sau trận chiến, phiá Việt Nam đã
có kế hoạch điều hai phi đoàn phản lực
F.5
ra Đà Nẳng, phi cơ phản lực F5 có tầm hoạt động 600 miles, đủ khả năng tác
chiến tại Hoàng Sa,nhưng rồi kế hoạch đã không được thực
hiện.(?). Chúng tôi xin hơi dài dòng, ghi lại một sự kiện lịch sử vô cùng quan
trọng. Quan trọng là để muôn đời người Việt Nam luôn nhớ rằng Hoàng Trường Sa
là của Việt Nam,và người Việt quốc gia đã quyết lòng hy sinh để bảo vệ quê
hương. Qua nhiều tài liệu, sự thật đã được minh chứng, và chúng tôi đã xin
trích lại, theo tài liệu của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng. Trong bài viết “Tổng
Thống Thiệu và hải chiến Hoàng Sa” (https://mail.google.com ). . Vào mùa thu
1976, Tiến sĩ Hưng đã có buổi hàn huyên cùng cựu TT Thiệu tại Luân Đôn (nơi vị
nguyên thủ quốc gia tạm định cư). Câu chuyện hơi dài, chỉ xin ghi chi
tiết,về sự kiện Hoàng Sa,TT Thiệu đã nói “. . Tôi còn định đi thêm bước nữa”,
bước nữa đây là ông Thiệu đã ra lệnh cho không quân VNCH oanh kích để phản công
chiếm lại quần đảo. Chính Đại Tá Nguyễn Quốc Hưng,Phụ tá Tham Mưu Phó
HànhQuân/BTL Không Quân xác nhận,vào lúc 8 giờ tối ngày 19/1/,TT Thiệu ra
lệnh cho không quân Việt Nam dùng phi cơ siêu thanh F5-E phản công và không
quân đã hai lần cất cánh,mỗi lần 2 phi tuần,nhưng rồi phải hủy bỏ ,vì đệ thất
hạm đội Hoa Kỳ tại biển Đông đã “yêu cầu” ngưng kế hoạch oanh tạc vì “sẽ không
có top cover,tức yễm trợ khi phi cơ Trung Cộng từ Hải Nam bay lên không chiến
và cũng sẽ không có rescue,tức cứu vớt. Đồng thời,ngày 18, đại sứ của Hoa Kỳ là
Martin cũng nhận được chỉ thị:” tình hình phải được hạ nhiệt” từ Bộ ngoại giao
Hao Kỳ. . .Chúng ta cũng nên biết là loại F5-E có tầm hoạt động trên 600 miles
,dư sức từ Đà Nẳng bay ra , với khoản cách chỉ trên ưới 200 km(vì Hoàng Sa nằm
trong vùng “đặc quyền kinh tế,lảnh hải của VN).Sự kiện nầy, tác giả Nguyễn Tiến
Hưng đã nêu lên những nhân chứng sống trong cuộc còn sống và định cư tại
Hoa Kỳ như:Ông Lê quốc Hưng(Salem-Oregon-HK),Thiếu Tá Phạm Đình Anh(Cali), Đàm
Trường Vũ(Arizona),Vũ Viết Quý(Ca),Hồ văn Giàu(Ca).
Trong bối cảnh hiệp định Paris đã được thực thi, người bạn
“đồng minh” Hoa Kỳ đã rút quân, xét về cán cân lực lượng về lâu dài Việt Nam
Cộng Hoà không thể đương cự với Trung Quốc. Chúng ta không đặt vấn đề thắng
thua, và cũng không phân tích chi tiết, chỉ xin ghi lại đây một trang sử oai
hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, cũng như quyết tâm của vị Tổng Tư
Lệnh/QLVNCH.
Dù hoàn cảnh quá ư nghiệt ngả,(vừa phải chiến đấu với quân
miền bắc,lại phải chống với Trung Cộng,mà “đồng minh “Hoa Kỳ lại ngăn trở. .
)V.N.C.H vẫn cương quyết chống trả. Ngày 18/1 ,TT Thiệu đã bay ra Đà Nẳng,lấy
giấy viết ra chỉ thị thẳng cho Phó Đề Đốc Hồ văn Kỳ Thoại,tư lệnh hải quân vùng
I duyên hải.Chỉ thị ghi như sau: “ thứ nhứt là tìm đủ mọi cách ôn hoà mời các chiến hạm của
Trung Cộng ra khỏi lảnh thồ VNCH,thứ hai ,nếu họ không thi hành thì được nổ
súng cảnh cáo trước mủi các chiến hạm nầy và nếu họ vẫn ngoan cố thì toàn quyền
xữ dụng vũ khi để bảo vệ sự toàn vẹn lảnh thổ VNCH”. Viết xong, T.T
Thiệu cất giọng: “anh Thoại đến đây và đọc trước mặt tôi,có gì không rõ ràng
thì cho tôi biết ngay từ bây giờ”. Cũng được biết, khi chuẩn bị đánh chiếm
Hoàng Sa của Việt Nam, Trung Cộng đã chuẩn bị 40 chiến hạm tại Hải Nam sẵn sàng
để ứng chiến/.

Hình 4 chiến hạm của Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà.
Bên góc trên trái, là HQ 10, do trung tá Nguỵ văn Thà
làm Hạm Trưởng.
Bốn mươi ba năm qua, vào ngày 19/1/1974. . . và nay ngày
19/1 sắp đến, xin hãy một phút lắng lòng nhớ về vùng đất Trảng Bàng, nơi có Tha
La Xóm Đạo, sanh quán của vị anh hùng cố Trung Tá Nguỵ văn Thà, Hạm Trưỏng HQ
10. Chàng học trò của trường tiểu học Trảng Bàng năm nao, bên bờ sông Vàm Cỏ,
đã cùng 73 chiến sĩ hải quân nằm xuống trong cuộc chiến bảo vệ quần đảo
Hoàng Sa.Nhớ về chuyện xưa, chúng ta cũng không được phép quên ,mà hãy nhớ và
nhớ nói lại cùng con cháu :”Hoàng Sa là của Việt Nam,từ hàng nhiều trăm năm.Cụ
thể,ngay từ thế kỷ 15,Việt Nam đã khai thác tài nguyên, thụ đắc lâu dài bằng phương
pháp hoà bình với cơ quan hành chánh quản trị đúng theo công pháp và hoàn toàn
không dùng vũ lực quân sự chiếm cứ từ của một quốc gia nào.Năm 1974, quân Trung
Cộng đã đánh chiếm, dùng vũ lực xâm lăng là không có gí trị về công pháp quốc
tế”.
Một
mùa Xuân lại về với quê nhà, chúng ta vẫn mãi còn xa xôi. Nhớ lắm , mà
cũng thật buồn thay,vì:
Quê nhà tôi ơi, muôn trùng vời vợi
Một ngày về, nào ai đợi được đâu
Bốn mấy năm rồi, thật đã quá lâu
Và phải đợi đến ngày nào đây nữa. . . H.Việt
(Tài liệu tổng hợp, có tham khảo trang www.myfastforum.org , www.chimviet.freefr/truyenky
(Bài viết nầy
chúng tôi trích từ trong quyển sách của chúng tôi, được hình thành từ vài ba năm trước đây,nay nhân ngày kỷ niệm xin lại
được kính đến quý đồng hương.do vậy không cập nhựt tư liệu đầy đủ hơn (nếu có)
và cũng không ghi đầy đủ phần tài liệu tham khảo.Phần trình bày trên ,ngắn gọn
xem như một vài phút hoài niệm.Về trận chiến vệ quốc của chúng ta, sẽ xin trong
một tài liệu tương đối đầy đủ hơn.Kính mong vui lòng thông cảm ,nếu có những gì
sơ sót-Hoài Việt/T.A.N-.Cựu SV/QGHC/khoá 14).