CÀ MAU (KHÔNG PHẢI CÀ MÂU NHƯ LỌAI BẮC KỲ NGU XUẨN NHÀ QUÊ CAO BẮC LẠNG)- SỬ SÁCH VẪN VIẾT VN TỪ ẢI NAM QUAN TỚI MŨI CÀ MAU - CHƯA BAO GIỜ SÁCH VIẾT ... MŨI CÀ MÂU BAO GIỜ- BS SẮC CÓ LÀM VIỆC TẠI CÀ MAU MÀ SAO VẪN VIẾT CÀ MÂU LÀ TÊN GỌI DỐT NÁT CỦA VC ??? NGU VỪA PHẢI THÔI LANG BĂM VC LÊ VĂN SẮC./-TCL
XIN LỖI HỘI ÁI HỮU CÀ MÂU VÀ CÁC HỘI ĐOÀN KHÁC
BS Lê Văn Sắc,
Ngày 29 tháng 6, 2016, nhận được Thiệp Mời của Hội Ái Hữu Cà Mâu mời tham dự Picnic hè 2016, mới đọc sơ qua lời mời thì nhận được điện thoại của Ngân Hàng báo cho biết account bị hụt tiền, thấy sao mà trùng hợp “kỳ diệu” thế. Rồi mấy hôm sau, ngày 1 tháng 7, 2016, lại nhận được điện thoại ngân hàng báo cho biết hụt tiền nữa (xin xem hình 3 thông báo hụt tiền Ngân Hàng ở cuối). Nói cho đúng, năm nào tôi cũng bị hụt tiền ngân hàng ít ra là một lần, có năm 3-4 lần. Với tình trạng ngân hàng cứ bị hụt tiền như vậy thì chắc tôi phải xin lỗi với Hội Ái Hữu Cà Mâu rồi, không có tiền “đóng góp dự tiệc hay Pinic Hè” thì đến tham dự làm sao nổi. Mà không phải chỉ xin lỗi với Hội Ái Hữu Cà Mâu mà tôi còn phải xin lỗi Cộng Đồng Việt Nam Bắc California (mà ông Nguyễn Tái Đàm và ông Phạm Hữu Sơn gọi làcộng đồng chính danh (khác với cộng đồng Người Việt Quốc Gia bị các ông ấy gọi làCộng Đồng Tiếm Danh” và cả các cộng đồng các nơi, như Toàn Mỹ và Thế Giới, với các hội đoàn mà tôi có liên hệ, sinh hoạt như Văn Bút, Thi Đàn Lạc Việt, Hiệp Hội Truyền Thông, Giáo Phận Hà Nội (Giáo Phận gốc của mẹ), Giáo Phận Hải Phòng (Giáo Phận gốc của bố), Giáo Phận Saigon, Giáo Phận Seattle, Giáo Phận San Jose, là những giáo phận đã săn sóc đời sống thiêng liêng cho tôi, thay thế giáo phận Hà Nội khi tôi phải bỏ trốn chế độ tàn bạo, vô nhân của Việt Cộng ở Bắc Việt vào Nam năm 1954, các hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Mai Động, xứ Trung Lương (Hà Nam), Trung Học Nguyễn Trãi, Chu Văn An, hội cựu Sinh Viên Luật Khoa, Khoa Học, Hội Y Sĩ Bắc California, Hội Y Sĩ Việt Nam tại Hoa Kỳ và Hội Y Sĩ Tự Do trên toàn thế giới và cả các hội cựu học sinh các trường Trung Học mà tôi đã dậy như Tinh Thần (Biệt Khu Thủ Đô Saigon), Hưng Đạo, Nguyễn Bá Tòng, Hoàng Ngọc Cẩn, Hồng Lạc, Tân Khoa v.v...
Với tỉnh Cà Mâu, tôi có 2 kỷ niệm: Một là khi học tiểu học ở Làng Môi (Làng Mai, làng Mai Động, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), học Địa Lý nước Việt Nam, thì đọc tên tỉnh là Cà Mâu, mà không đọc là Cà Mau (theo lối ghi âm của Pháp). Sau này, tôi rời Khu Y Khoa Cộng Đồng, trường Đại Học Y Khoa Saigon, tôi xuống làm việc tại tỉnh Minh Hải (Cà Mâu và Bạc Liêu do Việt Cộng gộp lại), “được” làm việc tại Bệnh Viện Thị Xã Cà Mâu. Mối duyên “kỷ niệm” thứ hai này khiến tôi dù không muốn cũng phải nhận Cà Mâu làm quê hương thứ x sau khi đã nhận nhiều nơi khác làm quê hương 1,2,3 v..v…
Rồi sang Mỹ, tôi đọc báo thấy những người tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam gốc tỉnh Bạc Liêu thông báo mời tham dự Họp Mặt “ra mắt” Hội Ái Hữu Bạc Liêu (năm 1986, tết năm 1987), tôi bảo nhà tôi vốn là “Bạc Liêu rặt ròng” là nên đi tham dự ngày Đại Hội Ra Mắt, nhà tôi có vẻ không muốn đi (vì lúc mới sang, còn chân ướt chân ráo, còn gánh nặng gia đình ở Việt Nam…), nhưng nghe tôi “giảng” các lý do nên đi tham dự, thì nhà tôi đồng ý. Đó là lần đầu tiên tôi nhận Bạc Liêu làm quê hương mặc dù trước đó, tôi đã xuống Bạc Liêu, vào “ra mắt” bà nội, anh cả, các em nhà tôi, trước khi xuống Cà Mâu làm việc, và trong nhiều dịp đi lại Cà Mâu-Bạc Liêu, nhà tôi dặn tôi, trên đường về Bạc Liêu thì nhớ ghé nhà Cậu Tám ở Xóm Lung. Mùa đó là mùa nước lớn, nên nhà tôi dặn là phải lội nước vào nhà, và còn dặn là lúc đó, trời tối rồi, nên không thấy nhà cửa gì chứ đừng nói tới số nhà, nên dặn tôi phải kêu lên thì trong nhà mới biết mà chỉ lối vào. Lên xe đò (quá giang) lúc 6 giờ 30 (vì tôi phải làm việc tại Bệnh Viện chiều thứ bẩy, cho đến 6 giờ chiều mới “tan sở”) nên đến Xóm Lung lúc đó trời tối mịt rồi (cỡ 8 giờ tối). Nhắm đường ngập dưới nước, vén ống quần cao trên đầu gối (lội nước là món quen thuộc của dân đồng chua nước mặn Hà Nam, Nam Định. Biết bơi, không sợ nước, nên tôi cứ phom phom đeo ba lô (của trường quân y Việt Nam Cộng Hòa cấp khi tôi tình nguyện vào Quân Y Hiện Dịch, cuối năm 1965), khi gần đến khu nhà thì tôi quả không còn phân biệt được nhà nào với nhà nào bèn lên tiếng gọi tên nhà tôi. Thế là nhà tôi, đã đến trước, ứng tiếng cho biết hướng đi, biết nhà mà vào. Sau này, nghe nhà tôi kể lại, thì bà mợ, thoạt nghe tiếng ai gọi tên nhà tôi, bà vừa ngạc nhiên vừa sợ, gặp tôi rồi bà mới hoàn hồn vì biết tôi là “người thiệt”, không phải oan hồn uổng tử… Sau khi chào hỏi và qua ít câu chuyện với ông cậu, lại thấy ông có một cái tầu đánh cá nhỏ, khi về nhà ở Bạc Liêu, tôi mới bảo cho nhà tôi biết là ông cậu sắp vượt biên, nhà tôi còn cãi, không phải đâu vì ông cậu trước vẫn ở trong vùng “giải phóng” mặc dù không tham gia kháng chiến… Tôi bảo, cam đoan, ông cậu đang sửa soạn vượt biên vì ở trong vùng kháng chiến là một việc mà nghe tuyên truyền Việt Cộng hay không lại là chuyện khác… Nhà tôi kể cho ông cậu nghe, ông cậu bảo đúng, và lúc đó ông cậu mới cho biết những tính toán của ông và ngỏ ý cho nhà tôi và tôi đi theo. Nhờ ông cậu mà 3 chi em của nhà tôi (với 2 cô em út) đến được Mỹ và làm đầu cầu đón được gia đình ông cậu (gồm 9 người) từ đảo sang San Jose năm 1980. Riêng tôi, vì chờ ông cậu lâu, ông anh rể bảo có một mối đi gốc Bà Rịa, lại có một linh mục đi kèm, cha Lê Ngọc Triêu, tiến sĩ giáo dục Hoa Kỳ, tôi phải đi trước. Vì chúng tôi là người Công Giáo, nghe nói có cha đi cùng thì tin tưởng tuyệt đối, không sợ bị lường gạt, nên tôi đi ngay, dẫn theo hai đứa con lớn của bà chị (cháu Kim Ngân 1960 và Trí Dũng 1962. Đi chuyến tầu VT273 của ông Đăng, họ Nguyễn, đến Pulau Bidong đầu tháng 3, 1979, thì tháng sau (tháng 4), cháu Lê Trí Dũng nghe có tầu đến bèn chạy ra xem và gặp gia đình cậu mợ Thu (BS Lê Văn Thu) cùng 2 em ruột của cháu là Mỹ Hà 1964 và Thanh Hùng 1966, theo cậu mợ Thu đi), cháu vội chạy về báo cho biết. Mừng quá, tôi bèn chạy ra đón và sau đó nhập hai cháu Mỹ Hà, Thanh Hùng thành một “hộ” đưa 4 cháu đi trước, gia đình em Thu tôi phải ở lại đi sau. Ngay từ lúc đến đảo, tôi đã để ý tìm kiếm gia đình ông cậu và nhà tôi nhưng không thấy, bèn nhờ Hội Hồng Thập Tự Mỹ tìm kiếm dùm. Lúc đó, tôi chỉ còn biết cầu nguyện và may mắn, nhờ Chúa ban ơn, tôi đã gặp lại nhà tôi và gia đình ông cậu…
Trở lại với Cà Mâu và bệnh viện Cà Mâu: Lúc tôi xuống nhận việc thì các bác sĩ và dược sĩ của mình (VNCH) vượt biên gần hết, vì tôi và Võ Ngọc Thái không có gia đình đi theo nên bệnh viện cho chúng tôi ở một phòng trống, ăn cơm lãnh tại nhà bếp rồi trừ lương hàng tháng. Lúc đó bệnh viện Cà Mâu chỉ còn BS Nhã (nội khoa, vợ là nữ hộ sinh cũng phục vụ tại Bệnh Viện Cà Mâu) và BS Phạm Long Phi (giải phẫu), còn dược sĩ Hớn đã vượt biên, sau này sang Pulau Bidong, tôi có gặp và làm việc chung trong ban Vệ Sinh Phòng Dịch, rồi lên thay làm Trưởng Ban khi dược sĩ Hớn đi định cư), còn tại bệnh viện Bạc Liêu thì còn lại có vị dược sĩ họ Trang (tôi quên tên) (anh ruột của BS Liên cũng làm việc tại bệnh viện Bạc Liêu) và BS Hưởng (giải phẫu), gốc tu xuất (tôi có gặp và chào hỏi ông sơ qua, sau ông vượt biên, định cư tại Saint Gabriel, Nam California, lập gia đình, mở phòng mạch tại đây.
Lúc tôi làm việc tại Cà Mâu, phải nói tôi nhờ BS Võ Ngọc Thái rất nhiều. Vì tôi là Bắc Kỳ Di Cư, lại nói tiếng Bắc rặt giọng nên bà con Cà Mâu gặp tôi là thấy kỵ (lúc đó người Miền Nam ghét Bắc Kỳ (từ Miền Bắc Cộng Sản vào) nên tôi cũng bị vạ lây. Võ Ngọc Thái có tinh giản dị, hồn hậu của người Miền Nam, thường bảo đám y tá là “chủ nhật này, mày bảo vợ mày làm cái gì ăn, tao và bác sĩ Sắc tới ăn” nhưng không may, lúc đó, người miền Nam đang sợ đánh tư bản, không dám để show ra mình là dân tư sản, lại thấy tôi Bắc Kỳ rặt giọng (lầm là Bắc Kỳ VC từ Bắc vào) nên đám y tá nghe BS Thái nói, cứ im rơ. Có một chuyện cười ra nước mắt là có lần tôi muốn về Saigon, gặp tài xế xe chở heo là Năm Trường Lực (gốc lính Thiết Giáp VNCH), tôi xin đi nhờ (quá giang). Năm Trường Lực lầm tôi là Bắc Kỳ “Phỏng Giái” nên bỏ rơi, không cho tôi đi theo, khi tôi ra xe theo lời hẹn thì Năm Trường Lực đã lên đến gần Bạc Liêu, do đó tôi phải đi tìm một tài xế xe khác xin quá giang. Tôi thấy tình cảnh vậy thì biết Năm Trường Lực lầm, chứ nếu biết tôi gốc Quân Y Hiện Dịch VNCH thì chắc chắn Năm Trường Lực không bỏ rơi tôi đâu… Năm Trường Lực là bợm nhậu, có lần nhận lời của một bạn lơ xe trẻ tuổi, thách uống hết môt chai rượu đế 1 lít (chai nước biển của Mỹ), nếu uống hết thì sẽ được 1 xâu nem chua. Tôi nghe sợ quá nhưng không dám can, vì lần đầu tiên gặp nhau, và Năm Trường Lực uống hết lít rượu đế, đứng lên, có 2 người bạn trẻ kèm 2 bên, xiêu vẹo đi về nhà. Chứng kiến cảnh ấy, tôi cứ áy náy mãi, hỏi thăm nhiều người, được biết phải mất một tuần, Năm Trường Lực mới tỉnh rượu, nhưng nghe nói vẫn còn “lơ mơ”. Đó là lần cuối cùng tôi gặp Năm Trường Lực. Sang Mỹ, sinh hoạt với Hội Ái Hữu Bạc Liêu và Cà Mâu, tôi vẫn hỏi tin về người “chiến sĩ Thiết Giáp VNCH này, nhưng chẳng biết được gì rõ ràng. Nhắc lại về BS Võ Ngọc Thái, Thái là em của cô Võ Thị Bé, một y tá nổi tiếng rất đẹp tại khu Răng Hàm Mặt của GS-BS Nguyễn Văn Dương và Nha Sĩ Trần Quang Đôn (em BS Trần Quang Dự và GS Trần Phi Oanh) tại Bệnh Viện Bình Dân. Nghe Bs Ngô Hoàn Thúc cho biết hiện Võ Ngọc Thái đang định cư tại một tiểu bang nào đó bên Miền Đông Hoa Kỳ và còn đe: “Nếu tôi gặp nó là đánh nó bể mặt”. Theo lời Ngô Hoàn Thúc, lúc còn ở Quân Y VNCH, Thái hay bầy trò “vớ vẩn” gì đó, khi Quân Y biết thì Thái hay phun ra, tố cáo anh em. Điều này quả đúng, tôi đã kiểm chứng được. Nguyên đây là 2 câu chuyện mà Võ Ngọc Thái dính vô, lại có tật hay khoe, kể công tài giỏi nên gặp rắc rối, vội đổ thừa cho người khác. Vụ đầu tiên là vụ lơ xe tên Sung (xe của Tài Xế Năm Khoánh). Ba (?) Sung và Năm Khoánh là những người đầu tiên trong giới xe chở Heo cho Saigon mà tôi quen tại Cà Mâu. Cũng do qua trung gian của Võ Ngọc Thái, tôi không có “khả năng xã giao” như Thái nên phải nói nhờ Võ Ngọc Thái mà tôi đi về Saigon-Ca Mâu dễ dàng, không cần xin giấy giới thiệu và chờ đợi cả ngày ở xa cảng mà không có xe (theo lời kể của các anh chị họ hàng từ Bắc vào thì đừng có dại mà xin di chuyển ra khỏi thành phố vì xin trở lại khó lắm, phải hối lộ…nên tôi đã không di chuyển hộ khẩu ra khỏi Saigon, mà còn bảo cho các bạn kinh nghiệm ấy). Vì phải nhờ các anh em tài xế và lơ xe cho đi quá giang “miễn cước” như vậy nên “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” chỉ chờ có dịp là trả ơn anh em tài xế lơ xe. Dịp ấy đã đến khi Ba Sung nhận được giấy “đi nghĩa vụ quân sự” nhập ngũ đi đánh Campuchia (năm 1979). Một lần Ba Sung từ Saigon, theo xe về thì “nhận được lệnh động viên Nghĩa Vụ Quân Sự” trình diện sáng hôm sau, tức là bất ngờ, không còn thời giờ xoay sở hay từ biệt vợ con… Thế là Vợ Chồng Ba Sung chạy vào bệnh viện kiếm tôi (lúc đó Võ Ngọc Thái về Saigon chưa xuống, chứ nếu có Thái thì vợ chồng Ba Sung sẽ kiếm Thái chứ chắc không kiếm tôi, vì Thái có cái mồm dẻo quạo). Tôi đo huyết áp cho Sung, thấy huyết áp co tim trên 150mmHg (số đầu tiên trên 3 số khi đo huyết áp), bèn bảo vợ Sung sau nửa đêm chở Sung vào cấp cứu, khai nhức đầu, ói mửa… Vì tôi là BS Trưởng Phòng Nhi Khoa và Cấp Cứu nên mới hẹn vợ Sung chở Sung vào lúc đó. Sau khi đo huyết áp theo đúng thủ tục, tôi cho Sung nhập viện khẩn cấp vì bệnh huyết áp cao. Vào khu nội khoa thì là trách nhiệm của Võ Ngọc Thái và BS Nhã (xin lỗi BS Nhã đã quên họ anh và cả tên chị nhà). Sở dĩ, tôi cho Sung nhập viện vì huyết áp cao vì Việt Nam Cộng Hòa có một trường hợp mà không bác sĩ nào dám cho bất cứ một bác sĩ, nha sĩ hay dược sĩ nào có bệnh huyết áp cao nhập ngũ (quân y) vì nếu các vị bác sĩ, dược si hay nha sĩ ấy bị bác sĩ nào ký giấy cho họ nhập ngũ trong tình trạng huyết áp cao, nếu có gì xẩy ra là gia đình họ kiện cho bác sĩ ấy bay bằng luôn.
Câu chuyện tưởng như vậy đã xong, chẳng có gì rắc rối thì một buổi chiều Võ Ngọc Thái xách giấy xuất viện mà Thái ký cho tôi xem, hỏi như vầy được không? Tôi xem kỹ tờ giấy xuất viện, thấy Thái ký cho Ba Sung xuất viện vì bệnh viêm họng, tôi tức quá la Thái: Tôi cho nhập viện vì bệnh gì mà sao ông lại cho nó xuất viện vì bệnh viêm họng? Bệnh viêm họng thì chữa lúc nào chẳng được, rồi nó bị động viên, có chuyện gì ông chịu trách nhiệm nổi không? Thế là Thái vội bảo: Vậy để tôi viết lại giấy xuất viện cho nó”.
Lại tưởng chuyện như vậy là xong. Về Saigon, tới ngày phải trở lại bệnh viện làm việc, ra Xa Cảng Phú Lâm gặp ông Út Hữu bảo: “May quá thằng Sung được BS Thái giúp, kỳ này khỏi đi nghĩa vụ”. Tôi cười, nói nhỏ, tôi chứ không phải thằng Thái giúp. Vì Võ Ngọc Thái đi đâu cũng khoe như vậy, đến tai Ban Quản Đốc bệnh viện, bèn có “phản xạ” lên Thái, Thái quýnh lên bảo tôi, tính đổ trách nhiệm cho tôi, đúng như Ngô Hoàn Thúc nói, tôi cười bảo Thái: “Ông ký trên giấy xuất viện rồi lại đi khoe um xùm, ông Út Hữu hỏi tôi thì chuyện nó tùm lum là ở ông”…
Còn vụ thứ hai liên can đến Trưởng Sa Cảng Cà Mâu. Có lần, sau khi dậy xong chiều thứ bẩy, nhà tôi xuống bệnh viện thăm tôi, tôi phải gửi ở nhà chị y tá Mười Thì, Sáng thứ hai kế tiếp, nhà tôi phải về bạc Liêu dậy học. Tôi phải dẫn ra Xa Cảng, tìm xe cho nhà tôi về kịp giờ dậy buổi sáng, lúc đó chẳng gặp tài xế hay lơ xe nào, đành phải vào kiếm trong văn phòng. Gặp Trưởng Xa Cảng (xin lỗi tôi cũng quên tên) bèn ngỏ ý cho một chỗ ghế “xép” để nhà tôi kịp về đi dậy. Trưởng Xa Cảng bèn giúp, nhà tôi về đi dậy kịp. Thế là thành ơn… Một lần Trưởng Xa Cảng ra quán chị Sáu Huệ (Nữ Hộ Sinh) ăn uống gì đó, gặp, tôi bảo đang có chiến dịch động viên Nghĩa Vụ Đánh Campuchia, cháu có muốn tôi khám bệnh trước xem có khe hở nào không, phòng khi cần dùng tới”? Trưởng Sa Cảng trả lời: “Chắc cháu không cần, vì cháu có ‘gốc bự’ ba cháu”. Nhưng về nhà, suy nghĩ lại, một chiều vào bệnh viện kiếm tôi, tôi cũng đo huyết áp, cũng cao trên 150mmHg. Tôi bảo cho biết với huyết áp này, không ai dám cho cháu đi nghĩa vụ. Thế rồi tôi cũng quên, về Saigon, xuống, Võ Ngọc Thái bảo khi ông về Saigon, Trưởng Sa Cảng vào kiếm ông, không gặp, kiếm tôi, tôi đã cho nhập viện, hiện đang nằm cấp cứu. Đến đây thì Thái đã hiểu nguyên tắc hành xử hợp lý, hợp lệ, nên tự làm lấy, không cần hỏi tôi nữa. Còn việc các em Thanh Niên Xung Phong, cuộc sống và làm việc rất khổ cực trong khu Kinh Tế Mới Trần Văn Thời, thỉnh thoảng có em ra xin khám bệnh, tôi biết các em hầu hết đều muốn về thăm nhà, tôi hỏi các em muốn về nghỉ bao lâu? Một tháng nhé! Các em chịu là tôi ký liền. Trong số các bác sĩ bạn, có BS Nguyễn Đức Mạnh, bác sĩ của Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù lúc đó, biết thân biết phận cũng xin đi Thanh Niên Xung Phong, khi tôi vượt biên, có đến thăm nhưng Mạnh không có nhà. Sau này, Mạnh được về làm việc tại Bệnh Viện Grall, có săn sóc cho Đức Giám Mục Huỳnh Văn Của, nhờ vậy đã được Đức Giám Mục “tiết lộ” cho biết Đức Giám Mục Nguyễn Văn Bình lúc đó cũng chán cộng sản lắm rồi.
Trở lại thời điểm ấy, tôi có mối vượt biên như trên đã kể, tôi bèn “quit job” về Saigon, nhưng trước khi về Saigon, tôi ghé Bệnh Viện Bạc Liêu thì gặp BS Ngọc Huệ báo cho biết: “Bà Giám Đốc Bệnh Viện Bạc Liêu mới được BS Giám Đốc Bệnh Viện Cà Mâu Tư Danh báo cho biết BS Sắc “bốc hơi rồi”, nhưng cho đến lúc đó, tôi chưa đi được, mà còn luẩn quẩn ở Bạc Liêu và gặp BS Ngọc Huệ và sau đó, có chuyện gấp, tôi phải cùng Sy Kim Sanh xuống Cà Mâu một lần nữa. Sau khi tôi đã bốc hơi sang được Pulau Bidong, Malaysia, thì em tôi cũng xuống Bạc Liêu kiếm nhà tôi, tìm mối vượt biên. Đi ra chợ với nhà tôi, các bạn trong Phòng Giáo Dục cứ bảo nhà tôi rằng: “Hôm qua thấy chị đi với anh Sắc ngoài chợ…”, nhà tôi bảo không phải, bảo “đó là em tôi” nhưng thiên hạ không tin. Sau khi đã biết chắc tôi đã vượt biên thì có người đoán là “thể nào nhà tôi sẽ vượt biên theo” nhưng trên Phòng Giáo Dục lại cho rằng, nhà tôi không vượt biên đâu, vì gia đình quá nặng. Trong câu chuyện đùa cợt, nhà tôi bảo: “Hiệu Trưởng đi tầu lớn, Hiệu Phó (tức nhà tôi) sẽ đi tầu nhỏ”. Tầu Lớn là tầu có đăng ký, còn tầu nhỏ là tầu đánh cá của gia đình. Quả thật, nhà tôi đi tầu nhỏ của ông cậu Út và đến đảo Kaku, Indonesia vào tháng 5 năm 1980, và đúng như có số mạng Thiên Chúa định, tôi và nhà tôi lại gặp lại nhau tại San Jose tháng 8 năm 1980. Lúc đó Hội Hồng Thập Tự Mỹ gọi báo cho biết không tìm thấy nhà tôi ở đảo, tôi bèn cám ơn họ và báo cho họ biết đã kiếm được nhà tôi đang ở San Jose. Tin thông báo cho tôi biết nhà tôi đã đến Mỹ, ở San Jose, là do anh chị tôi thông báo cho em tôi, BS Lê Văn Thu và tin do nhà tôi viết về Việt Nam cho anh chị tôi.
Ngoài ra, với các bạn trong giới y khoa tại bệnh viện Cà Mâu, gồm các BS Nhã, BS Phi, Dược Sĩ Khổng Thị Tú Anh (con thầy Khổng Trọng Thu, tác giả các sách tiểu học ở Bắc Việt và sau này ở Miền Nam mà tôi đã học qua), cô dược sĩ bạn của DS Tú Anh, hai em nha sĩ trẻ, mà tôi quên tên, hình như một em tên Sơn, và các y tá, nha tá đã từng xin toa tôi nhưng toa thuốc nhiều khi không có thuốc vì VC lấy đem về Bắc hết cả rồi. Với các bệnh nhân, đã từng được tôi săn sóc cũng xin chúc sức khỏe, vui vẻ.
Hôm nay, nhân tiện được nhà băng thông báo nữa, cho biết lại hụt tiền nhà băng, tôi viết nốt bài này và xin gửi lời xin lỗi đến các hội đoàn, các bạn bè đã phải viện cớ này, cớ khác mà không tham gia sinh hoạt cùng các bạn hay ”nhận mà không trả được” và cũng thành thật xin lỗi họ hàng, bạn bè đã không mời quý vị tham dự đám cưới các con đã và sẽ tổ chức.
BS Lê Văn Sắc
(nguyên Trường Phòng Ngoại Chẩn Nhi Khoa và Phòng Cấp Cứu Bệnh Viện Cà Mâu 1978-1979)