NGÀY TÔI GẶP LẠI BÙI ĐÌNH THI SAU 15 NĂM.
Các bạn thân mến,
Bài này là Phụ Trương 4 của Bút ký TÔI PHẢI SỐNG, nhưng vì có một số người chưa có dịp đọc, hoặc nghe toàn bộ cuốn Bút ký này trên YouTube, nên đã hỏi tôi đôi điều về nhân vật Bùi Đình Thi, đặc biệt về giai đoạn sau khi anh ta ra tù và qua Mỹ như thế nào. Có người cũng hỏi phản ứng của tôi ra sao trong vấn đề này? Xin cám ơn các bạn đã hỏi và bài này là câu trả lời chung cho tất cả .
Mặc dù tôi đã viết thu ngắn lại để bạn đọc đỡ ngán (nhưng vẫn còn khá...dài!) Tôi định là sẽ chia ra và post làm 2 kỳ, nhưng sợ như vậy sẽ mất tính liên tục của câu chuyện. Xin các bạn bỏ ra ít phút để đọc nhé.
Thân ái
Lm NHL
***
Những ai đã theo dõi Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG chắc đã biết Bùi Đình Thi trong chức vụ Trật tự được Việt cộng ban cho ở trại tù Thanh Cẩm và cách hành xử rất ác độc của anh ta. Riêng đối với tôi, con người và tên tuổi của Bùi Đình Thi ghi khắc vào tâm khảm tôi như là hiện thân của một thứ hung thần ác quỷ, nó in sâu vào đời tôi như một hình xâm trổ thật đậm nét, không cách gì có thể tẩy xóa được như trong chương 14 của Bút ký TÔI PHẢI SỐNG, tôi có viết : “ Nhà kỷ luật của trại tù Thanh Cẩm tự nó đã là địa ngục, khi có thêm Trật tự Bùi Đình Thi vào, nó xuống sâu hơn mọi tầng của địa ngục và đã trở thành đáy địa ngục”.
ĐỂ QUÁ KHỨ LẠI PHÍA SAU
Sau khi ra tù vào tháng 7 năm 1988, tôi về lại Sài Gòn và chỉ 5 tháng sau tôi vượt biên qua Thái Lan rồi sau đó sang định cư tại New Zealand vào năm 1990, theo lời mời của Giám mục Denis Browne là Giám mục giáo phận Auckland để phụ trách Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại giáo phận này. Trong cuộc sống mới ở nước tự do New Zealand, tôi quyết tâm để lại sau lưng tất cả quãng đời u tối đầy máu và nước mắt của 13 năm trong ngục tù cộng sản, trong đó có 3 năm tôi bị cùm chân trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm từ 1979-1982. Trong thời gian trong nhà kỷ luật tôi bị Trật tự Bùi Đình Thi đánh đập và hành hạ không bút mực nào có thể diễn tả được.
Năm 1994, tôi được bổ nhiệm làm cha xứ của giáo xứ Saint Bernadette, kiêm Tuyên Úy Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Giáo phận Auckland. Ngoài nhiệm vụ tôn giáo tôi còn đi làm việc ở Mỹ, Úc, Canada và một vài nước Âu Châu trong vai trò của Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam. Trong các chuyến đi đó, tôi có dịp gặp lại nhiều anh em cựu tù định cư tại nhiều quốc gia, nhiều nhất là ở Mỹ.
Từ lâu tôi vẫn nghĩ rằng, Bùi Đình Thi sẽ sống yên ổn suốt đời tại Việt Nam, dưới sự che chở và bảo bọc của chế độ Việt cộng, như là cách chế độ đó thưởng công cho anh ta vì đã tận tụy hợp tác và tiếp tay với chế độ ác nhân này, trong việc hành hạ và giết chết những người tù chính trị miền Nam nào mà chúng muốn tiêu diệt.
Rồi vào một ngày của tháng 9 năm 1996, một người bạn tù Thanh Cẩm là anh Lê Sơn ở Nam California cho tôi biết Bùi Đình Thi đã qua Mỹ theo diện H.O. và có người gặp anh ta đi shop ở Trung Tâm Phúc Lộc Thọ. Người đó còn hỏi được địa chỉ và số phôn của anh ta.
QÚA KHỨ HIỆN VỀ
Cái tin Bùi Đình Thi qua Mỹ làm tôi trở nên “bất an”! Từ 15 năm qua, hình ảnh của Bùi Đình Thi gần như không còn hiện hữu trong tâm trí tôi. Bây giờ có tin anh ta xuất hiện tại California khiến tôi bi cú “shock” rất nặng!
Toàn bộ bức tranh địa ngục trần gian của nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm và cái hình hài rất kinh hoàng của tên hung thần Trật tự Bùi Đình Thi, như là một thứ Quỷ Chúa (Lucifer) ngự trị trong cái địa ngục trần gian đó, đột nhiên bừng sống dậy một cách mãnh liệt trong lòng tôi! Bên tai tôi chợt vang lên câu của người giáo dân Bùi Đình Thi chửi mắng tôi là một linh mục vào năm 1979, “Đụ mẹ mầy Lễ, tao giế..ế..ế ..t..t..t mày”.( Chương 13 Bút ký TÔI PHẢI SỐNG)
Thêm vào đó là cái cảnh Trật tự Bùi Đình Thi đang dậm một cách điên cuồng lên ngực, lên bụng Thiếu tá Dân Biểu Đặng Văn Tiếp đang nằm quằn quại dưới gót chân của tên Trật tự ác nhân này, và tiếng anh Tiếp kêu to “Chắc con chết mất Mẹ ơi!” Anh Tiếp đã chết ngay dưới gót chân của Bùi Đình Thi sau tiếng kêu đó. Giết chết anh Tiếp xong, Bùi Đình Thi kéo xác anh vất nằm xấp đè lên người tôi. Lúc đó tôi đang nằm như một cái thây ma bất động dưới lối đi trong buồng. ( Chương 12 Bk TPS)
Sau đó là hình ảnh của anh Lâm Thành Văn bị tên Trật tự Bùi Đình Thi bỏ đói, ngồi gục đầu chết trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm. Khi chết chân của Lâm Thành Văn vẫn còn mang cùm! Các hình ảnh méo mó bệnh hoạn đó hiện về nhảy múa loạn xạ trong đầu óc tôi lúc bấy giờ.
Rồi cái cảnh tôi lên cơn điên loạn sau khi bị Bùi Đình Thi hành hạ đến tột cùng trong lần tôi cho thằng Hà cái áo. Những cú đòn ác hiểm của Bùi Đình Thi đã làm tôi dập nát một lá phổi. Lần đó vì bị thương quá nặng không hô hấp được nên sau khi Bùi Đình Thi cùm chân tôi lại, tự nhiên cơn đau đớn của thể xác, cộng với sự suy nhược tinh thần và cơn uất ức làm tôi phát điên lên. Tôi không còn tự chế mình được nữa, tôi không còn nhớ mình là ai và cũng chẳng cần biết chung quanh đang có ai.
Tôi nằm ngửa trên bệ xi-măng với một chân dính vào cùm sắt bên cạnh anh Nguyễn Sỹ Thuyên. Bên kia là anh Trịnh Tiếu và cha Nguyễn Công Định. Cổ tôi tắt nghẹn, máu mũi máu miệng tôi trào ra lênh láng và nước mắt chảy ra giàn giụa. Sự tức giận quá độ đã ném tôi vào cơn điên loạn. Tôi bắt đầu lăn lộn và giật cái chân bị cùm phát ra tiếng rầm rầm..! rầm rầm..! rầm rầm! như con thú đang cố phá chuồng. Tôi gào thét nguyền rủa vang dội trong buồng: “Bùi Ðình Thi ơi! Tao thề với mày! Tao thề với mày Bùi Ðình Thi ơi! Sau này tao mà còn sống, tao sẽ tìm hết mọi cách bắt cho được mày và cả vợ con dòng dõi rắn độc nhà mày để tự tay tao mổ bụng móc gan cả dòng dõi nhà mày để tao đặt trên bàn thờ hai anh Ðặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn. Như vậy tao mới hả dạ, Bùi Ðình Thi ơi! Bùi Ðình Thi ơi! Bùi Ðình Thi ơi!...”
MỘT VẤN ĐỀ CỦA LƯƠNG TÂM
Mặc dù đã 16 năm qua rồi, nhưng khi nghe tin Bùi Đình Thi qua Mỹ, tôi chợt nhớ lại các cảnh tượng ghê gớm đó và tự hỏi: “Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao đây?” Lúc đó, tôi có cảm giác là oan hồn hai anh Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn hiện về đang kêu gào, thúc giục tôi phải có một thái độ với tên sát nhân này. Có vài người còn tính tới chuyện lấy mạng của hắn. Nhiều anh em cựu tù Thanh Cẩm thúc giục tôi phải có một thái độ với tên sát nhân Bùi Đình Thi, cho dù đó là thái độ bao dung.
Một điều tôi không sao hiểu được là tại sao Bùi Đình Thi lại quyết định làm hồ sơ qua Mỹ theo diện HO, và càng không thể hiểu được tại sao hắn lại chọn định cư tại California, nơi mà rất đông cựu tùThanh Cẩm đang sống, và ai cũng biết hành vi tội ác của hắn trong nhà tù Thanh Cẩm đó!
Sau mấy ngày tôi trăn trở, suy nghĩ và cầu nguyện xin Chúa cho tôi biết phải hành xử thế nào trong hoàn cảnh quá sức nghiệt ngã này. Tôi mở sách Kinh Thánh ra đọc để tìm sự thanh tịnh cho tâm hồn. Tôi tìm đọc những đoạn Chúa Giêsu dạy về sự tha thứ cho kẻ thù, đặc biệt là ở Phúc Âm thánh Luca đoạn 6 câu 27 như sau:“ Hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em”.
Tôi nghiền đi ngẫm lại đoạn Phúc âm này rất nhiều lần. Tôi bị giằng co rất nhiều vì đoạn Phúc âm này. Lúc bấy giờ tôi nghiệm thấy có quãng cách rất xa giữa việc đọc Lời Chúa và việc đem ra thực hành Lời Chúa. Đọc Lời Chúa thì dễ còn thực hành Lời Chúa dạy thật không dễ chút nào. Nhất là khi Chúa Giêsu dạy tha thứ cho kẻ thù, mà kẻ thù đó lại là tên hung thần ác quỷ Trật tự Bùi Đình Thi, một con người đã cho tôi đủ cơ sở để viết câu này trong Chương 14 của Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG: “ Lòng nhân đạo của con người thì có giới hạn nhưng sự ác độc của con người thì vô tận, nhất là khi sự ác độc đó lại được khuyến khích và cổ vũ bởi chế độ ác độc như chế độ cộng sản Việt Nam”. Thật khó cho tôi vô cùng! Tôi âm thầm cầu nguyện rất nhiều trong mấy ngày đó.
MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
Cuối cùng tôi quyết định THA THỨ! Vì chỉ có sự tha thứ toàn diện và vô điều kiện mới giải quyết được vấn đề lương tâm trong lòng tôi trước hoàn cảnh này! Tôi bàn với hai bạn tù Thanh Cẩm người Công giáo là Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt, về quyết định tha thứ này.
Chiều tối ngày 8 tháng 9 năm 1996, có bạn tù Nguyễn Tiến Đạt tại nhà Lê Sơn ở Fullerston, Nam California, chúng tôi bắt đầu thực hành quyết định tha thứ nói trên. Anh Đạt cầm điện thoại lên gọi Bùi Đình Thi, sau khi nói chuyện mấy câu, Đạt nói: “Anh Thi, có người muốn nói chuyện với anh nè” và trao điện thoại cho tôi.
Tôi cầm điện thoại lên mở lời: “Chào anh Thi, tôi là thằng Nguyễn Hữu Lễ ở trại Thanh Cẩm ngày trước đang gọi anh đây”. Đầu dây bên kia yên lặng một lúc khá lâu. Chợt tôi nghe tiếng nói: “Cha Lễ đó hả Cha? Cha có khoẻ không?” Tôi quá bất ngờ với lối xưng hô của Bùi Đình Thi. Câu nói của Bùi Đình Thi khiến cho hai hàng nước mắt tôi tự nhiên rơi xuống, vì tôi không bao giờ nghĩ rằng tôi còn nghe được cái tiếng “CHA” nơi cửa miệng của Bùi Đình Thi nữa, ngược lại cái câu “ Đụ mẹ mầy Lễ tao gi..ế..ế..ế...t...t mày…” lúc nào cũng văng vẵng bên tai tôi.
Sau cú điện thoại này, ý định THA THỨ cho Bùi Đình Thi lại càng mạnh hơn trong lòng tôi. Tôi nói là tôi sẽ đến thăm và anh ta hẹn vào 6 giờ chiều ngày mai.
Hôm sau là ngày 9 tháng 9, năm 1996, tôi đi với Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt tới gặp Bùi Đình Thi.Tôi muốn có người chứng kiến, hơn nữa tôi nghĩ rằng phải có hai anh bạn đi bên cạnh tôi mới thấy an toàn, vì tôi vẫn còn rất kinh sợ Bùi Đình Thi. Sự sợ hãi vẫn còn ám ảnh tôi mãi vì những năm trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm, mỗi khi Bùi Đình Thi gọi tới tên tôi là tôi sợ đến nỗi són cứt són đái ra quần! Anh Đạt có ẵm theo con gái là cháu Linh, lúc đó khoảng 3 tuổi. Anh cũng có đem máy ảnh theo để ghi lại hình ảnh biến cố này vì tôi muốn có những tấm hình đó.
Lúc bấy giờ gia đình Bùi Đình Thi sống trong khu cư xá của chánh phủ ở Westminster, gồm có nhiều dãy nhà thấp nằm song song với nhau. Giữa hai dãy nhà là lối đi tráng xi-măng có bề rộng chừng 4 thước. Lối đi này xe hơi không vào được nên chúng tôi phải đỗ xe ngoài đường cái và đi bộ vào. Khi đó trời đã nhá nhem tối.
Lúc đó tôi vẫn sợ Bùi Đình Thi có thể trong thế bí sẽ làm liều. Biết đâu, trong tay của tên hung thần ác quỷ này có thủ sẳn con dao hay vũ khí gì để giết người phi tang. Hoặc nhân cơ hội này, hắn ta sẽ thực hiện câu nói năm xưa:“ Đụ mẹ mày Lễ, tao g-i-ế-ê-t-t-t mày…!” Tôi tự trách mình sao quá dại dột; đáng lẽ chúng tôi không nên hẹn trước, tốt nhất là nên tới gặp anh ta một cách bất ngờ sẽ an toàn hơn vì một con người như Bùi Đình Thi, thì hành động ác nhân nào mà anh ta chẳng dám làm?
Từ xa nhát thấy Bùi Đình Thi đang ngồi chồm hổm trên đường xi-măng đợi, tôi sợ và lên tiếng dặn Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt lúc nào cũng phải đi bên cạnh tôi, đề phòng có gì bất trắc xảy ra thì phải can thiệp ngay.
Gần đến nơi tôi thấy Bùi Đình Thi mặc áo thun trắng tay ngắn, cổ tròn, và quần tây màu đen, áo cho vào quần. Lúc này trông anh ta đã già đi khá nhiều. Gương mặt anh ta đanh lại trông thật khắc khổ khiến cho nét dữ tợn hung ác càng hiện ra rõ nét hơn. Đó là lần tôi gặp lại “cố nhân” sau 15 năm ! Thấy chúng tôi đi tới, Bùi Đình Thi đứng lên. Tôi liếc nhìn rất nhanh xuống đôi tay anh ta, thấy không có vũ khí gì nên tôi yên tâm đưa tay ra bắt tay anh ta. Khi Bùi Đình Thi nắm bàn tay tôi, bất ngờ một hiện tượng rất lạ lùng xảy ra!
ẢO GIÁC KINH HOÀNG
Tự nhiên tôi có cảm giác như bị điện giật! Có cái gì như một dòng điện cực mạnh chạy rần dọc theo cột sống, làm tôi bị say xẩm mày mặt! Tôi bị hoa mắt, cảnh vật quay cuồng khi nhìn thấy lờ mờ cánh tay của Bùi Đình Thi nhuộm đầy máu me đỏ lòm! Máu tươi chảy dài từ cùi chỏ xuống bàn tay của anh ta và đang rơi từng giọt…từng giọt… từng giọt…xuống nhuộm đỏ mặt con đường tráng xi-măng. Toàn là máu tươi! Và đó chính là máu của tôi! Đó chính là máu từ miệng và mũi của tôi trào ra lênh láng, trong lần Bùi Đình Thi và tên cán bộ có đôi mắt xước đánh tôi dập nát một lá phổi, trong vụ tôi cho thằng Hà cái áo vàng trong nhà Kỷ luật trại tù Thanh Cẩm vào tháng 7 năm 1979! ( Chương 13 Bk TPS)
Bất ngờ tôi bị chao đảo và ngã ngồi bệt xuống đường. Lê Sơn và Đạt mỗi người kè tôi một bên nâng tôi lên. Lê Sơn thoa dầu vào mũi và hai bên thái dương cho tôi. Tôi đứng ôm lấy vai Lê Sơn một lúc lâu mới hoàn hồn. Khi tôi tỉnh lại, rút khăn tay ra chậm mồ hôi ướt đẫm áo và trên mặt.
Bùi Đình Thi đưa chúng tôi vào căn nhà nhỏ và thấp. Lạ một điều là trong nhà tối om, chỉ có một bóng đèn điện dưới bếp. Thấy cảnh tối mù mờ, tôi lại sợ và yêu cầu anh ta đưa đèn lên phòng khách cho sáng. Chúng tôi ngồi xuống chung quanh cái bàn giữa nhà, tôi ngồi kế bên Bùi Đình Thi, còn vợ anh ta đứng giữa hai người. Đối diện bên kia là anh Lê Sơn ( Xin xem tấm hình kèm theo). Bùi Đình Thi ngồi yên lặng khoanh hai tay đặt lên bàn, cúi đầu xuống thấp, không bao giờ ngước lên nhìn thẳng vào tôi. Con người mà tôi kinh hãi nhất trong kiếp làm người của tôi, bây giờ đang ngồi yên cúi gầm đầu trước mặt tôi.
Đây là lần đần tiên tôi ngồi thật gần với Bùi Đình Thi, lúc này có dịp nhìn rỏ anh ta từng chi tiết, tôi mới nhận thấy hết cấu trúc của một con người độc ác bộc lộ ra trên từng chi tiết trên cơ thể của một kẻ sát nhân. Tóc anh ta thưa, mặt dài, xương xẩu và nám đen. Cổ anh ta dài, phần trên trán to nhưng thon nhỏ lại ở càm. Hai gò má nhô lên cao và cái miệng thật là kinh dị với đôi môi không giáp mí nhau. Hai cái môi như hai mãng thịt mỏng màu nâu nhạt và lúc nào cũng nhơm nhớp nước bọt. Anh ta có thói quen thỉnh thoãng ngoái lưỡi liếm hai bên khóe mép.
Hai cánh tay gân guốc và dài nhằng của Bùi Đình Thi đặt trên mặt bàn. Các ngón tay dài gút mắt và bẩn thỉu, đầu các ngón tay có vành đen vì móng dài chưa cắt, bên trong bám đầy đất cát. Tôi nhớ lại hai cái bàn tay có những ngón dài ngoằn dị dạng và kinh tởm đó đã từng nhuộm đẩm máu của tôi và của nhiều người trong nhà tù Thanh Cẩm. Hai bàn tay này là hình ảnh tiêu biểu nhất của một kẻ sát nhân.
CUỘC ĐỐI THOẠI DUY NHẤT
Vì không có chuyện gì để nói với nhau nên sau khi ngồi xuống, tôi vào đề ngay, tôi nói: “Anh Thi! Tôi biết là anh không thể nào quên được những gì anh đã gây ra cho tôi và nhiều anh em khác trong thời gian anh là Trật Tự trong nhà tù Thanh Cẩm. Hôm nay, tôi đến đây là để THA THỨ cho anh rồi. Nhưng, có một điều tôi muốn hỏi anh. Đây là một thắc mắc lớn đã ám ảnh tôi trong suốt mười mấy năm qua. Xin anh cho biết tại sao anh quyết tâm giết tôi? Trong khi anh đã giết chết hai anh Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn và đánh đập hàng chục người tù chính trị miền Nam khác, trong đó có 5 linh mục, tôi nghĩ với thành tích đó đã đủ để anh lập công với chế độ Việt cộng rồi. Giữa tôi với anh không thù không óan, không hề biết nhau trước khi vào tù. Hơn nữa, tôi là một linh mục còn anh là một giáo dân, vậy tại sao anh quyết tâm giết tôi?”
Bùi Đình Thi ngồi yên, cúi gầm đầu một lúc lâu, sau đó ngẩn đầu lên nhưng không nhìn tôi, chỉ nói:
- Thưa Cha, con khó nói lắm.
Tôi trả lời:
- Nếu anh không nói được thì tôi không ép. Nhưng điều thắc mắc này sẽ theo tôi xuống mồ.
Trong lần đó tôi cũng nói với Bùi Đình Thi là anh phải tới quỳ lạy trước bàn thờ và di ảnh của anh Đặng Văn Tiếp để xin tha tội. Tôi có cho số điện thoại của anh Đặng Văn Thụ là em của anh Tiếp ở Maryland. Sau này được biết Bùi Đình Thi có gọi anh Thụ xin tới nhà để lạy bàn thờ anh Tiếp, nhưng anh Thụ từ chối và nói: “ Xin hãy để cho hương hồn anh tôi được nghỉ yên!”
Chỉ khoảng mười lăm phút sau tôi đứng lên từ giã. Đây là cuộc đối thoại đầu tiên và cũng là cuối cùng giữa tôi và Bùi Đình Thi.
Trước khi chia tay, tôi muốn có tấm hình đặc biệt mà tôi kèm theo đây. Trong hình, tôi đứng bắt tay Bùi Đình Thi và tay kia quàng cổ anh ta. Lê Sơn ẵm bé Linh đứng bìa phải, còn vợ Bùi Đình Thi đứng bên trái đang tươi cười vịn lên vai tôi. Đối với người khác bức hình này rất bình thường, nhưng đối với tôi đây là một bức hình lịch sử ghi lại một biến cố lớn của cuộc đời tôi. BIẾN CỐ NGÀY TÔI ĐẾN TẬN NHÀ ĐỂ GẶP VÀ THA THỨ CHO BÙI ĐÌNH THI, CON NGƯỜI ĐÃ QUYẾT TÂM GIẾT CHẾT TÔI TRONG NHÀ TÙ CỘNG SẢN.
PHẦN CHIA SẺ
Qua câu chuyện này, tôi muốn chia sẻ với bạn đọc tư tưởng sau đây. Cảnh tôi gặp lại Bùi Đình Thi tại Mỹ sau 15 năm xa cách, khi mà hoàn cảnh và vị thế xã hội của hai người đã đổi khác, đã cũng cố thêm cho câu người đời thường nói “Trái Đất Tròn”. Vì “Trái Đất Tròn” nên mỗi người chúng ta, nhất là những người hiện đang có quyền thế, phải biết hành xử với những người đang sa cơ thất thế như thế nào, để sau này nếu có gặp lại sẽ không có cảnh ngỡ ngàng, nặng nề cay đắng và khó xử như cảnh Bùi Đình Thi đang ngồi khoanh tay cúi gầm đầu trước mặt tôi trong lần tái ngộ.
Phần tôi cũng rất khổ tâm khi phải ngồi đối diện với Bùi Đình Thi, một con người mà tôi không bao giờ muốn gặp lại. Nhưng vì tôi là linh mục, là người rao giảng tình thương và sự THA THỨ, như Chúa Giê-su đã dạy và làm gương:“ Hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em.”(Lc 6.27) nên tôi đã tới gặp và THA THỨ cho kẻ đã quyết tâm giết chết tôi trong nhà tù cộng sản. Hơn nữa, sau lần đến gặp và THA THỨ cho Bùi Đình Thi một cách vô điều kiện đó, Tâm hồn tôi mới được thảnh thơi. Ước mong rằng, chuyện xảy ra cho tôi sẽ là bài học cho những người khác, nhất là cho những ai đã theo dõi toàn bộ Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG.
Nhân dịp viết lại câu chuyện này, tôi đã lên tiếng xin lỗi các anh Trịnh Tiếu, Nguyễn Sỹ Thuyên và cha Nguyễn Công Ðịnh, vì đã chứng kiến cảnh tôi lên cơn điên loạn trong Phòng 4 khu kỷ luật trại tù Thanh Cẩm năm xưa, và đã nghe những lời nguyền rủa độc ác của tôi.
Tôi cũng đã xin lỗi anh Nguyễn Tiến Ðạt, một tín đồ Công giáo trẻ ở cạnh buồng tôi lúc đó, khi biết tôi bị trận đòn chí tử, Ðạt gọi sang an ủi tôi và có hỏi:
- Cậu Bảy nghĩ thế nào? Nếu sau này Bùi Ðình Thi hối cải và xưng tội, liệu Chúa có tha tội cho anh ta không?
Lúc đó vì đang điên tiết trong cơn tức giận đang sôi lên sùng sục trong lòng, tôi đã trả lời Ðạt bằng câu nói phạm thượng và nghịch đạo lý:
- Thằng khốn nạn đó hả? Nếu Chúa không vướng chân bị đóng đinh vào Thánh giá, Chúa cũng sẽ tống cho nó một đạp vào đầu rồi! Ở đó mà nói chuyện tha tội cho nó!
Anh Ðạt đâu có biết rằng, đã từ lâu rồi, tôi rất hối hận và xấu hổ vì câu trả lời đó. Trong cơn tức giận thái quá khiến tôi trở nên điên loạn và đã thốt lên lời bất xứng như vậy từ cửa miệng của một linh mục. Việc này đã tạo gương mù gương xấu cho những người chung quanh, trong đó có Ðạt. Ðáng lẽ ra lúc đó tôi phải trả lời rằng: “Nếu sau này Bùi Ðình Thi thực sự sám hối, chắc chắn Chúa sẽ tha thứ. Vì lòng nhân từ của Chúa bao giờ cũng lớn hơn tội lỗi của con người.”
Ngày 27 tháng 5 Năm 2023
Linh mục NGUYỄN HỮU LỄ
Auckland. New Zealand