Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VuAnBuiDinhThi. Show all posts
Showing posts with label VuAnBuiDinhThi. Show all posts

Wednesday, 6 December 2023

 LÀM TAY SAI CHO VC, RA TAY HÀNH HẠ DÂN CHÚNG TRONG NƯỚC RỒI LẠI TỴ NẠN Ở HOA KỲ./-Mt68

___________________

Một Bùi Đình Thi thứ 2? 

Số phận của Nguyễn Quốc Dũng, thành viên cốt cán của Chi Phái Cao Đài 1997 ở Hoa Kỳ: Bị toà án phạt bồi thường 3.6 triệu Mỹ Kim và bị BPSOS đề nghị trục xuất Mạch Sống, ngày 5 tháng 12, 2023 Ngày 16 tháng 8 vừa qua, bồi thẩm đoàn tại phiên xử của toà án Texas quận Dallas đã tuyên án Nguyễn Quốc Dũng, cư dân Louisville, Kentucky và hoạt động cho chi phái Cao Đài do Đảng Cộng Sản Việt Nam thành lập năm 1997, phải bồi thường 3.195.000 Mỹ kim cho 3 nguyên đơn, cộng thêm gần 400.000 Mỹ kim tiền lãi tính từ ngày bị kiện. Ông ta đang xin toà gạt bỏ phán quyết của bồi thẩm đoàn. Đồng thời, toà án đã phán quyết chung cuộc rằng Chi Phái Cao Đài kể trên là một tổ chức tội phạm hoạt động xuyên quốc gia chiếu theo luật Racketeer Influenced Corrupt Organizations (RICO) Act, là luật liên bang Hoa Kỳ nhắm vào các băng đảng mafia, kể cả những băng đảng hoạt động ngoài Hoa Kỳ như chi phái Cao Đài do đảng và nhà nước cộng sản dựng lên >Trong khi vụ kiện tiến hành, ngày 23 tháng 12 năm 2022 BPSOS đã nộp hồ sơ cho Đơn Vị về Kẻ Vi Phạm Nhân Quyền và Tội Ác Chiến Tranh của Bộ Nội An Hoa Kỳ với đề nghị trục xuất Ông Nguyễn Quốc Dũng vì đã có những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng trước khi nhập cư Hoa Kỳ. Đây cũng là thủ tục trục xuất mà BPSOS đã đề nghị áp dụng cho Ông Bùi Đình Thi, trường hợp người Việt duy nhất tính đến nay đã bị trục xuất do các vi phạm nhân quyền nghiêm trọng trước khi nhập cư Hoa Kỳ. Xem văn thư của BPSOS: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/BPSOS-letter-to-ICE-Dung-Quoc-Nguyen.pdf


Hồ sơ về Ông Nguyễn Quốc Dũng vừa được bổ sung với phán quyết của toà án đối với Chi Phái 1997 và thủ lĩnh của nó là Ông Nguyễn Thành Tám. Xem hồ sơ về Nguyễn Quốc Dũng: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Quoc-Dung-Nguyen-submission-to-ICE.pdf

Hình 1 -- Ông Nguyễn Quốc Dũng, bộ hạ của Chi Phái 1997 hoạt động ở Hoa Kỳ


Các hành vi đàn áp nhân quyền ở Việt Nam


Nhiều nhân chứng là các tín đồ Cao Đài chơn truyền đã xác nhận Ông Nguyễn Quốc Dũng làm “ăng-ten” cho công an cộng sản nhằm hãm hại họ, trong đó có Ông Dương Xuân Lương, một trong 3 nguyên đơn. Ít ra 2 lần, Ông Nguyễn Quốc Dũng đã cài bãy để công an bắt nóng nhưng may mắn Ông Dương Xuân Lương đã tránh thoát kịp thời. Xem: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Attachment-3.-Statement-of-Duong-Xuan-Luong.pdf


Ngày 27 tháng 5, 2015, khoảng 200 tín đồ Cao Đài chơn truyền tụ họp ở Toà Thánh Tây Ninh để bầu chức sắc theo truyền thống đạo Cao Đài bất chấp lời đe doạ của Chi Phái 1997, là thành phần chiếm dụng Toà Thánh dưới sự bảo kê của nhà nước Việt Nam. 

Hình 2 – các trật tự viên “Nội Ô” của Chí Phái 1997 đang vây bắt Ông Trần Văn Hạp để giải giao cho công an, Toà Thánh Tây Ninh, ngày 27/05/2015



“Vào ngày ấn định, khoảng 200 tín đồ Cao Đài từ nhiều vùng khác nhau tìm được đường đi vòng, tránh sự kiểm soát của chính quyền địa phương để đến Tòa Thánh. Nhưng họ liền bị bao vây bởi công an, dân phòng 5 , công an giao thông, công an chìm, và khoảng 20 nhân viên trật tự nội ô của Chi Phái 1997 có đeo băng đỏ. Nhóm trật tự này cho tín đồ Cao Đài xem lệnh từ Hội đồng Chưởng Quản của Chi Phái 1997 rồi dùng dùi cui đánh và xịt sơn lên người của họ; đồng thời công an dùng vòi rồng trên một số xe cứu hỏa đậu gần đó để giải tán các tín đồ Cao Đài khác vừa mới đến. Khoảng mười nhân viên trật tự nội ô của Chi Phái 1997 hành hung ông Trần Văn Hạp, Phó Trị Sự của một hương đạo Cao Đài nằm gần Tòa Thánh. Họ vật ông Hạp xuống đất, dùng chân liên tục đá vào mặt và bụng dưới rồi dùng dùi cui đánh vô đầu với bụng. Sau đó, trói tay ông Hạp bằng dây thừng, kéo lê lết ông ta trên đất khoảng 20 thước, rồi giao cho 12 viên công an đợi sẵn trong một nhà gần đó. Công an buộc ông Hạp phải ký vào một văn kiện theo ý của họ rồi mới trả tự do cho ông. Khi ông Hạp bước ra, ba nữ tín đồ Cao Đài chạy đến giúp; nhóm trật tự của chi phái liền vật họ xuống đất và đánh đập tàn nhẫn.” Xem tài liệu do BPSOS biên soạn: https://dvov.org/wp-content/uploads/2018/09/1997-SectChi-Ph%C3%A1i-12SEPAUG2018.pdf

Hình 3 – Ông Nguyễn Quốc Dũng (đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang) giữa đội ngũ công an và người của Chi Phái 1997, Toà Thánh Tây Ninh, ngày 27/05/2015


Tại sự kiện này, Ông Nguyễn Quốc Dũng đứng cùng với đội ngũ công an và tay chân của Chi Phái Cao Đài "quốc doanh" trong vai trò chỉ điểm viên. Dù đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang để khó nhận diện, ông ta vẫn bị nhiều tín đồ biết rõ về ông ta nhìn ra. Xem lời xác nhận của Ông Trần Quốc Tiến: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Attachment-1.-Certification_Vn-and-En-Tran-Quoc-Tien-2022-March.pdf


Khi một tín đồ Cao Đài có mặt tại chỗ chụp hình ông ta thì bị công an giựt và tịch thu máy chụp hình. May mắn có người khác chụp hình được mà không bị phát hiện. Xem lời xác nhận của Ông Trần Ngọc Sương: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Attachment-2.-Certification_Vn-and-En-Tran-Ngoc-Suong-et-al.pdf


Các hành vi tội phạm ở Hoa Kỳ


Là chân tay hoạt động ở Hoa Kỳ của Chi Phái 1997, Ông Nguyễn Quốc Dũng đã hung hãn tấn công và phỉ báng Thánh Thất Cao Đài ở Mountain View, Dallas, Texas, và những người hợp tác nhằm bảo vệ danh xưng chung của toàn đạo: Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ. Ông Trần Quang Cảnh, người chính thức đại diện cho Chi Phái 1997 ở Hoa Kỳ, đã nộp đơn để đăng ký danh xưng chung này làm thương hiệu riêng của Chi Phái 1997.


Mục đích của Ông Nguyễn Quốc Dũng và nhóm người đồng loã là tạo hoang mang để các tín đồ Cao Đài và đồng hương ở hải ngoại không đóng góp tài chính để trang trải luật sư phí cho thủ tục yêu cầu Bộ Thương Mại huỷ giấy phép thương hiệu đã cấp tạm cho văn phòng đại diện ở Hoa Kỳ của Chi Phái 1997. 

Hình 4 -- Chi Phái 1997 xác nhận đang giúp Ban Tôn Giáo Chính Phủ thi hành Nghị Quyết 36


Đầu năm 2019, Ông Nguyễn Quốc Dũng đã đưa thông tin thất thiệt cho nhà báo Thái Hoá Lộc rằng Ông Dương Xuân Lương là cộng sản và Thánh Thất Cao Đài Mountain View là ổ chứa cộng sản. Sau khi bài báo của Ông Thái Hoá Lộc được đăng tải dựa trên các thông tin sai lệch, Thánh Thất Mountain View đã tổ chức họp báo để trình bày sự thật. Ông Thái Hoá Lộc liền đăng lời xin lỗi và rút lại bài viết; lập tức Ông Nguyễn Quốc Dũng quay ra tấn công Ông Thái Hoá Lộc. Trong lời tường thuật với toà án, Ông Thái Hoá Lộc cung cấp các tin nhắn của Ông Nguyễn Quốc Dũng cho thấy chủ đích là đẩy Ông Dương Xuân Lương về Việt Nam cho công an xử tội.


Khi biết được rằng BPSOS tài trợ toàn bộ chi phí luật sư cho công cuộc bảo vệ danh xưng chung của toàn đạo Cao Đài, Ông Nguyễn Quốc Dũng quay ra đặt điều vu khống BPSOS và cá nhân Ts. Nguyễn Đình Thắng. Trong tin nhắn gửi nhà báo Thái Hoá Lộc, Ông Nguyễn Quốc Dũng tiết lộ chủ đích của mình: “Nguyễn Đình Thắng đã ăn tiền và luồn lách để đưa [Dương Xuân Lương] được qua Mỹ… Nếu FBI làm tới chốn thì chắc chắn DXL sẽ bị trục xuất và NĐT cũng tiêu đời.” Xem: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Attachment-4.-Affidavit-of-Loc-Hoa-Thai.pdf


Ngày 25 tháng 7, 2019, Bộ Thương Mại rút lại giấy phép đã cấp tạm cho văn phòng đại diện của Chi Phái 1997 do Ông Trần Quang Cảnh quản trị. Mưu kế của Chi Phái 1997, do Ông Nguyễn Quốc Dũng và Ông Trần Quang Cảnh thi hành, đã hoàn toàn thất bại. Xem: https://machsongmedia.org/vietnam/quyenconnguoi/1475-2019-08-07-22-52-00.html


Liền sau đó, BPSOS đã hỗ trợ và tài trợ cho Thánh Thất Cao Đài Mountain View, Ông Bùi Văn Quan (chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của Thánh Thất Cao Đài Mountain View), và Ông Dương Xuân Lương kiện Ông Nguyễn Quốc Dũng về tội phỉ báng và Chi Phái 1997 cùng với thủ lĩnh của nó về hành vi tội phạm xuyên quốc gia chiếu theo luật chống băng đảng mafia (luật RICO).


Vi phạm luật RICO


Ông Trần Quang Cảnh và Ông Nguyễn Quốc Dũng là nhân tố cần thiết cho vụ kiện RICO vì:


(1)   Qua Ông Trần Quang Cảnh, Chi Phái 1997 và Ông Nguyễn Thành Tám đã can tội gian lận bưu chính và gian lận viễn thông khi nộp đơn xin cầu chứng thương hiệu bằng cách mạo nhận mình là Hội Thánh Đạo Cao Đài được thành lập năm 1926, trong khi trong thực tế chi phái này chỉ mới được nhà nước dàn dựng lên năm 1997. Họ đã gây thiệt hại cho Thánh Thất Cao Đài Mountain View về chi phí cho luật sư (do BPSOS ứng trước) để yêu cầu Bộ Thương Mại huỷ giấy phép cầu chứng.


(2)   Qua Ông Nguyễn Quốc Dũng, Chi Phái 1997 và Ông Nguyễn Thành Tám đã can tội phỉ báng với mưu toan hãm hại Ông Dương Xuân Lương và các nguyên đơn. Khi Ông Nguyễn Quốc Dũng đưa ra những chứng cứ nguỵ tạo nhằm phỉ báng và hãm hại các nguyên đơn thì đó cũng là gian lận viễn thông chiếu theo luật RICO.


Nghĩa là, theo luật RICO, Chi Phái 1997 và Ông Nguyễn Thành Tám là những kẻ chủ mưu ở ngoài Hoa Kỳ nhưng có chân tay thực thi âm mưu ấy ở Hoa Kỳ. Xem phán quyết của toà án Texas: https://dvov.org/wp-content/uploads/2023/12/Attachment-5.-Judgement-August-16-2023.pdf

Hình 5 – Ts. Nguyễn Đình Thắng cùng với các nguyên đơn và luật sư đại diện tại toà án Texas ở Dallas, ngày 07/08/2023


Có thể là gian lận di dân


Ngoài ra, BPSOS cũng yêu cầu Bộ Nội An Hoa Kỳ điều tra khả năng Ông Nguyễn Quốc Dũng đã gian lận về hồ sơ di dân. Vợ chồng ông ta được người con gái làm đơn bảo lãnh đoàn tụ gia đình, nhưng đã khai người cháu nội là con ruột để nhập chung hồ sơ vào Hoa Kỳ. Gian lận di dân, nếu có, là một yếu tố nữa để trục xuất; người cháu nội khai gian là con và người con gái làm đơn bảo lãnh với chủ ý gian lận cũng sẽ bị liên luỵ.


“Qua hồ sơ Chi Phái 1997 và chân tay của họ ở Hoa Kỳ, BPSOS muốn chứng minh rằng khi đảng và nhà nước cộng sản ở Việt Nam thực thi Nghị Quyết 36 thì chính họ đã tự đặt mình vào tròng của luật pháp quốc gia sở tại,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, nhận định. “Chúng tôi khai thác luật pháp Hoa Kỳ kể cả về dân sự và hình sự và chưa kết thúc với hồ sơ Nguyễn Quốc Dũng.”


Theo Ts. Thắng, luật RICO có bộ phận hình sự mà BPSOS bắt đầu khai thác.


Bài liên quan:



Vô hiệu hoá Cao Đài “quốc doanh”: Hoàn tất kế hoạch 5 năm, 3 giai đoạn

https://machsongmedia.org/vietnam/quyenconnguoi/2062-vo-hieu-hoa-cao-dai-quoc-doanh-ke-hoach-5-nam-3-giai-doan.html

Sunday, 28 May 2023

BÀI HỌC BÙI ĐÌNH THI CHO NHỮNG KẺ TRỞ CỜ, PHẢN BỘI VNCH - CUỐI CÙNG VIỆT CỘNG KHÔNG CHO ĐEM TRO NGUYỄN CON KY VỀ NƯỚC- KHÔNG NHẬN BÙI ĐÌNH THI KHI BỊ MỸ TRỤC XUẤT (PHẢI SỐNG CUỐI ĐỜI TẠI ĐẢO MARSHALL ISLANDS GIỮA THÁI BÌNH DƯƠNG)./-Mt68
_________
T.Vấn: Bùi Đình Thi (Cựu Đ/Úy VNCH) đã qua đời. 



Tấm hình chụp năm 1996, tại tư gia ông Bùi Ðình Thi, do gia đình ông cung cấp cho nhật báo OCRegister năm 2003. Từ trái: Bà Bùi Ðình Thi, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người làm chứng chống lại ông Thi. Người đứng giữa là ông Bùi Ðình Thi.

Ngày cuối cùng của tháng 8, tôi đọc được cái tin ông Bùi Đình Thi qua đời. Trong giới HO, cái tên của ông không xa lạ gì, thậm chí còn quen thuộc không thua gì tên của một vị cựu VNCH vừa mới qua đời. Đọc cái tin với một thóang bùi ngùi cho số phận của ông với những điều không may. Không may vừa vì vận mệnh đất nước mà ông không thể thóat khỏi, vừa vì những hệ lụy do chính ông chủ động lựa chọn, mà những bí ẩn đằng sau sự lựa chọn ấy nay đã theo ông xuống dưới đáy mồ. Gia đình ông thì vì mặc cảm, đã cùng bảo nhau im tiếng, thậm chí cố tìm cách ẩn mặt, giấu tên giữa nước Mỹ mênh mông.

Khi ngồi xuống bàn viết cho những dòng ghi chép này, tôi vẫn còn băn khoăn tự hỏi mình: Liệu cái chết của ông có đáng được nhắc đến, trong khi bao cái chết của những con người có lựa chọn tốt hơn cho đời mình, cho xã hội, cho cộng đồng vẫn mỗi ngày chìm trong sự quên lãng của dòng sống bất tận? Liệu có công bằng không khi những kẻ làm điều không tốt cho đồng lọai, cho đồng cảnh (ngộ) lại luôn được nhắc đến, kể cả khi họ nằm xuống, còn những người lúc nào cũng ra sức góp phần mình cho những hòai vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn ở ngày mai cho đồng lọai, cho đồng cảnh, cho đồng bào cho đất nước thì cứ mãi bị bỏ mặc trong quên lãng?

Cùng lúc, một ý tưởng khác trong tôi xuất hiện, tìm cách “biện minh cho sự quan tâm quá mức” đến cái chết của ông Bùi Đình Thi, kẻ đã được một nhà văn “ưu ái” đặt cho cái danh hiệu Tù Gian.

Mới tháng trước, cái chết của ông NCK đã làm tốn khá nhiều “điện” (giấy mực – chúng ta đang sống trong thời kỳ ngự trị của thế giới ảo nên khái niệm về “giấy mực” đã được thay bằng khái niệm về “điện”). Tại sao thế?

Thiết tưởng không cần nhắc lại những gì ông NCK đã làm lúc sinh thời (sau biến cố 1975) ở đây để khiến cái tên của ông được “ưu ái” khắp nơi, kể cả khi ông chết. Theo tôi, người ta nhắc đến cái chết của ông trước hết là vì những “tác động có tính cách lịch sử trong một giai đọan có quá nhiều điều cần được nói đến, mổ xẻ, tranh cãi “mà những hành vi, lời nói của ông đã tạo nên. Chứ chẳng phải vì “thương tiếc” một con người, dù vì tình đồng lọai, nhiều kẻ vẫn giấu kín trong lòng nỗi ngậm ngùi cho thân phận con người và mường tượng ra một viễn ảnh không xa lắm trong tương lai sẽ lại tới phiên của mình.

Có lẽ, theo tôi, cái chết của ông Bùi Đình Thi – nếu có được nhiều người, nhiều nơi nhắc tới – cũng mang ý nghĩa tương tự như cái chết của vị cựu VNCH nói đến ở trên. Với những cựu tù nhân của các trại cải tạo mọc lên như nấm sau mưa trải suốt nước Việt Nam từ Nam chí Bắc sau biến cố 1975 thì trường hợp của “tù gian” Bùi Đình Thi là biểu trưng cho một đọan đời không bao giờ phai nhòa trong trí óc, trong tâm hồn và trong thể xác của họ. Và, đọan đời ấy, với nhiều người, ở nhiều nơi khác nhau, không phải chỉ có một Bùi Đình Thi, tuy mức độ “tội ác” có khác nhau, hoặc nhẹ hơn, hoặc tinh vi hơn. Nhưng chỉ có một Bùi Đình Thi phải ra trước công luận trả lời cho những hành vi của mình đối với đồng lọai, đồng cảnh. Vì thế, khó lòng mà không có “một chút suy nghĩ nào đó” khi nghe tin ông qua đời.

Cũng như vị cựu VNCH vừa nằm xuống, rồi đây cái tên của ông Bùi Đình Thi hẳn cũng sẽ một “chỗ đứng” trong lịch sử, trong những ghi chép về một đọan đời oan nghiệt bao gồm kẻ tốt người xấu, kẻ hèn người hùng, và những sự kiện đọc để chiêm ngưỡng hay đọc để phỉ nhổ, đọc để cảm hòai hay đọc để nén tiếng thở dài v..v..

Tôi trích dẫn trọn vẹn bản tin trên báo Người Việt ngày 31 tháng 8 năm 2011 dưới đây để mọi người cùng đọc.

T.Vấn

Ngày 1 tháng 9 năm 2011

©T.Vấn 2011

 

‘Vụ Bùi Ðình Thi’ khép lại sau 7 năm

 

Tù cải tạo, đi H.O, ra tòa ở Mỹ, ở tù, chết trên đảo xa

Hà Giang/Người Việt

Kính chào bà,

Xin lỗi đã chậm trễ trong việc phúc đáp thư bà hỏi về tình trạng của ông Bùi Ðình Thi.
Nỗ lực tìm ra người còn nhớ đến ông Thi thật ra rất khó khăn. Ông Bùi Ðinh Thi đã sống ở Marshall Islands trong một thời gian vài năm, nhưng chưa bao giờ bị giam cầm, và đã qua đời. Tôi không rõ ông qua đời lúc nào. Tất cả những gì tôi có thể xác định với bà trong lúc này là ông Bùi Ðình Thi đã sống trên quần đảo này, và nay đã tạ thế.

Alan E. Fowler
Bộ Nội Vụ
Thủ Ðô Majuro
Republic of the Marshall Islands

Bằng email với nội dung trên, ông Alan E. Fowler, viên chức làm việc tại văn phòng Ðặc Trách Biển Ðảo, thuộc Bộ Nội Vụ, nước Cộng Hòa Quần Ðảo Marshall (Republic of the Marshall Islands) xác nhận với nhật báo Người Việt, rằng ông Bùi Ðình Thi đã qua đời.

 

“Vụ Bùi Ðình Thi”

Người đàn ông có tên Bùi Ðình Thi từng bị Tòa Án Di Trú San Pedro ở California công bố lệnh trục xuất về Việt Nam vào cuối tháng 4, năm 2004. Nhưng sau đó, không ai biết ông trôi dạt về đâu, và nhiều nguồn tin nói rằng trên thực tế ông không phải về Việt Nam. Sở dĩ mọi người thắc mắc không biết ông Thi được đưa đi đâu sau khi bị trục xuất ra khỏi Hoa Kỳ là vì thời điểm đó giữa Hoa Kỳ và Việt Nam chưa có Thỏa Hiệp Trục Xuất, vì thế Việt Nam có quyền từ chối không cho ông Thi nhập cảnh (Thỏa Hiệp Trục Xuất được hai bên ký kết vào ngày 22 tháng 1 năm 2008, và có hiệu lực 60 ngày sau).

Ông Bùi Ðình Thi là ai, và tại sao lại bị trục xuất?

Bùi Ðình Thi là một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, sinh năm 1943, bị cáo buộc phạm tội tra tấn và giết tù nhân chính trị trong thời gian bị tù ở trại tù Thanh Cẩm ở Việt Nam sau 1975, nơi ông Thi cũng là một tù nhân. Nhiều cựu tù nhân Thanh Cẩm tố cáo ông Thi hoạt động như “tay chân” cho các giám thị cai tù từ năm 1978 đến năm 1981.

Sau khi được ra tù, ông Thi cùng gia đình đến Mỹ, theo diện H.O., và định cư tại Garden Grove từ năm 1994. Ở đây gia đình ông sống âm thầm, ít giao du với cộng đồng trong một thời gian được khoảng ba, bốn năm.

Thế nhưng những gì xảy ra tại trại tù Thanh Cẩm, ở miền Bắc Việt Nam, bắt đầu đuổi kịp ông. Các nhân chứng, đa số là quân dân cán chính của VNCH, sau 1975 trở thành tù nhân chính trị và tôn giáo, bị giam cùng với ông dần dà lên tiếng tố cáo những hành vi của ông trong tù.

Ông Thi bị cáo buộc đã đánh Thiếu Tá Ðặng Văn Tiếp, nguyên dân biểu Quốc Hội VNCH, đến chết, sau khi ông Tiếp tìm cách vượt ngục. Ông Thi cũng bị tố cáo đánh một tù nhân khác tên là Lâm Thành Văn, và sau đó để cho ông Văn chết đói.

Ðặc biệt, một người tù tìm cách vượt ngục khác, là Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, cũng lên tiếng rằng ông bị ông Bùi Ðình Thi đánh đập dã man trong tù, và kể lại chi tiết những hành động này trong cuốn hồi ký có tên “Tôi Phải Sống.”

Một đoạn trong hồi ký viết: “Lúc ấy nằm ngửa nhìn lên, tôi bắt gặp cặp mắt của Bùi Ðình Thi, một hình ảnh mà tôi còn cảm thấy kinh hãi cho đến giờ này: một cặp mắt đỏ ngầu như máu, hai tròng con mắt lồ lộ ra ngoài như mắt của một người treo cổ tự tử mà vì bổn phận có lần tôi đã chứng kiến. Chưa bao giờ và tôi nghĩ là cũng chẳng bao giờ, tôi thấy cặp mắt của ai như mắt Bùi Ðình Thi lúc đó. Ðánh đập chán chê anh ta bỏ tôi nằm yên. Sau này tôi mới biết anh ta bỏ tôi để quay sang ‘thăm’ hai anh Ðặng Văn Tiếp và Nguyễn Sĩ Thuyên đang nằm gần đó. Tôi lại đi vào cơn hôn mê một lần nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy Bùi Ðình Thi đang cầm hai chân tôi kéo lê lên các bậc thang đúc bằng xi-măng từ sân hội trường sang khu kiên giam. Lưng và đầu tôi va mạnh vào những bậc thang (12 bậc), làm tôi bừng tỉnh lại và nhờ đó tôi mới chứng kiến cảnh tượng hãi hùng khác: Cảnh ‘Ðại úy’ Bùi Ðình Thi giết chết Thiếu Tá Ðặng Văn Tiếp.”

Vào năm 1997, sau khi hồi ký “Tôi Phải Sống” ra mắt tại hải ngoại, làn sóng cáo buộc ông Thi về tội tra tấn dâng cao qua những bài viết lưu truyền trên mạng lưới toàn cầu.

Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng, một người chuyên tranh đấu cho nhân quyền, cũng là Giám đốc BPSOS trụ sở tại Virgina, sau khi đọc cuốn “Tôi Phải Sống” và những bài viết trên mạng, tìm cách kiểm chứng câu chuyện với nhiều cựu tù cải tạo khác ở trại Thanh Cẩm rồi quyết định tố cáo các hành vi của ông Thi với Sở Di Trú Hoa Kỳ.

Trong cuộc điều tra bắt đầu từ năm 2001 của nhà chức trách Hoa Kỳ, nhiều cựu tù cải tạo đứng ra làm nhân chứng về các hành động mà người ta cáo buộc rằng ông Bùi Ðình Thi đã làm trong lúc ở trong trại tù Thanh Cẩm.

Tháng 8 năm 2003 ông Bùi Ðình Thi bị Sở Di Trú Hoa Kỳ khởi tố.

Vào cuối tháng 4, năm 2004, ông Bùi Ðình Thi bị kết án, và thẩm phán D.D. Sitgraves thuộc tòa án liên bang Hoa Kỳ ra lệnh trục xuất khỏi Mỹ, tuyên bố rằng ông Thi “vi phạm luật di trú Hoa Kỳ.”

Công tố viên John Salter, thuộc cơ quan Chấp Pháp Di Dân và Hải Quan, phát biểu sau khi tòa án công bố phán quyết đối với ông Bùi Ðình Thi, rằng các luật sư của ông đã tốn hàng trăm giờ đồng hồ để truy tố ông Thi, và rằng “chúng tôi sẽ không đứng yên và để Hoa Kỳ trở thành nơi trú ẩn an toàn cho những kẻ đã phạm trọng tội đối với loài người.”

Vụ án Bùi Ðình Thi khiến giới truyền thông cả địa phương lẫn quốc tế, cả Việt ngữ lẫn Anh ngữ, sôi nổi một thời.

Trong bài “Tòa Án Mỹ Xử Xong Vụ Bùi Ðình Thi,” đăng ngày 6 tháng 5, 2004, BBC đưa tin: “Lần đầu tiên, Hoa Kỳ trục xuất một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa vì các cáo buộc phạm tội tra tấn và giết tù nhân chính trị trong trại cải tạo ở Việt Nam sau 1975.”

Cùng ngày đó, đài VOA, trong bài “Ông Bùi Ðình Thi sẽ không kháng án quyết định trục xuất của Hoa Kỳ,” cho biết luật sư của gia đình ông Thi quyết định không kháng cáo, và nói với tờ Los Angeles Times rằng gia đình ông “cảm thấy không muốn phí thời giờ và tiền bạc” vào việc kháng án, mà “chỉ muốn cho mọi chuyện qua đi.”

Marshall Islands

Thấm thoát đã 7 năm!

Vụ án ông Bùi Ðình Thi dần dà đi vào quên lãng. Ngoại trừ gia đình ông, ít ai biết chính xác ông Bùi Ðình Thi rời Hoa Kỳ từ bao giờ.

Cho đến cách đây không lâu, tin ông Thi qua đời được người ta truyền tai nhau. Không ai biết chính xác ông qua đời bao giờ, ở đâu.

Phóng viên nhật báo Người Việt tìm đến vài chung cư mà theo một số người cho biết từng là nơi ở cũ của gia đình ông. Vẫn biệt tăm.

Sau nhiều điện thoại lẫn emails cho Sở Kiểm Soát Di Trú và Thuế Quan (ICE), Bộ Ngoại Giao, Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Marshall Islands, cuối cùng, Người Việt nhận được lời xác nhận từ Bộ Nội Vụ Republic of the Marshall Islands, tại thủ đô Majuro, là ông Bùi Ðình Thi qua đời.

Marshall Islands, tên chính thức là Republic of the Marshall Islands, là một đảo quốc của người Micronesia, nằm ở phía Tây Thái Bình Dương, phía Bắc Nauru và Biribati, phía Ðông Liên Bang Microsesia, phía Nam đảo Wake, thuộc lãnh thổ Hoa Kỳ.

Theo bài viết có tên “Marshall Islands Helps Out US with Vietnamese Deportee”, đăng trên website www.yokwe.com, một tờ báo mạng của đảo quốc này, thì ông Bùi Ðình Thi được đưa sang Marshall Islands vào đầu tháng 11 năm 2005, trong khuôn khổ của “Compact of Free Association” (Thỏa ước Liên kết Tự do) ký kết giữa Hoa Kỳ và Marshall Islands năm 1986, đánh dấu một tương quan mới giữa Hoa Kỳ và Marshall Islands, qua đó, Marshall Islands có một chính phủ tự trị, nhưng nhận trợ giúp của Hoa Kỳ, và dành quyền kiểm soát quân sự cho Hoa Kỳ.

Ông Thi sở dĩ đã cư ngụ ở Marshall Islands cho đến ngày qua đời vì Việt Nam không chấp nhận cho ông nhập cảnh.


Tòa án Mỹ đã xử xong vụ Bùi Đình Thi.
 
Biểu tượng cờ VNCH trong một đại hội thanh niên ở California
Biểu tượng cờ VNCH trong một đại hội thanh niên ở California
Lần đầu tiên, Hoa Kỳ trục xuất một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa vì các cáo buộc phạm tội tra tấn và giết tù nhân chính trị trong trại cải tạo ở Việt Nam sau 1975.

Ông Bùi Đình Thi, một cựu đại úy VNCH năm nay 62 tuổi, đã bị bắt giam từ năm ngoái nhưng nay sẽ không kháng án sau khi một thẩm phán di trú ra lệnh trục xuất ông ta khỏi lãnh thổ Hoa Kỳ.

Luật sư của ông Thi là Louis Piscopo nói với báo chí tại Mỹ rằng gia đình ông Thi cảm thấy có kháng án cũng chỉ tốn tiền bạc và thời gian mà thôi.

Các quan chức tư pháp Mỹ cho biết ông Thi còn hạn đệ đơn phúc thẩm đến ngày 27 tháng Năm này. Nếu không ông sẽ bị trục xuất vào tháng Giêng năm sau.

Ông Bùi Đình Thi đến Mỹ định cư cùng cả gia đình vào năm 1994. Nhưng vào ngày 27.04 vừa qua ông đã bị một thẩm phán cấp liên bang ra lệnh trục xuất khỏi Mỹ vì vi phạm luật nhập cư.

Thẩm phán D.D. Sitgraves đã tuyên bố rằng ông Thi vi phạm luật di trú Hoa Kỳ.

Lời khai và luật pháp

Theo các nhân chứng thì thời gian bị giam trong trại Thanh Cẩm ở miền Bắc Việt Nam, một trong những nơi giam giữ các tù nhân chính trị và tôn giáo sau khi chế độ Sài Gòn sụp đổ, ông Thi đã trở thành tay chân cho các giám thị từ 1978 đến 1981.

Ông bị cáo buộc đã đánh tù nhân Đặng Văn Tiếp đến chết sau khi ông Tiếp tìm cách vượt ngục. Ông cũng bị buộc tội đã đánh một tù nhân khác và sau đó để nạn nhân chịu chết đói.

Ông cũng bị buộc tội đã đánh dã man người tù vượt ngục nữa là linh mục Công Giáo Nguyễn Hữu Lễ.

Trong cuốn ‘Tôi phải sống’ , cha Lễ đã kể chi tiết về hành vi của Bùi Đình Thi và những chuyện khủng khiếp khác trong các trại cải tạo ở Việt Nam thời hậu chiến. Cuốn sách được in ra năm 1997 ở hải ngoại đã mở đầu cho những cáo buộc ông Thi về tội tra tấn.

Theo luật Hoa Kỳ, ông Bùi Đình Thi không thể bị xử như một tù hình sự vì những hành vi ông bị cáo buộc xảy ra từ 1978 đến 1981. Luật Mỹ chỉ cho phép xử những tội dù gây ra ở nước ngoài sau tháng 11.1994.

Đây là luật Hạ viện thông qua, công nhận các hành vi như tra tấn là tội hình sự kể cả khi thủ phạm gây ra ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ.

Theo luật thì ông Bùi Đình Thi chỉ là nghi can phạm các tội hình sự vì mọi căn cứ cho cơ quan pháp luật ra quyết định dựa trên những lời khai của các nhân chứng.

Nhưng luật di trú Mỹ cho phép tòa trục xuất những người như ông Thi. Một trong những cơ sở pháp lý cho quyết định này là hành vi vi phạm nhân quyền của người bị cáo buộc và lời khai che dấu các hành vi đó khi nhập cư hay khi xin vào quốc tịch Mỹ.

Ông Bill Odencrantz, giám đốc pháp lý vụ của Cục An ninh Quốc Nội Hoa Kỳ nói với báo Los Angeles Times rằng 'Luật Mỹ không thể để nước Mỹ trở thành nơi trú ẩn an toàn cho những kẻ đã gây tội sát nhân tàn bạo như vậy".

Vụ Bùi Đình Thi đã được báo chí Việt Ngữ ở nước ngoài nói đến nhiều trong một thời gian.

Bản thân cha Nguyễn Hữu Lễ, nay định cư ở New Zealand, đã đến thăm gia đình ông Bùi Đình Thi trong một lần đến Hoa Kỳ.

Hiện chưa rõ Việt Nam có đồng ý nhận ông Bùi Đình Thi về nước hay không.

 

Saturday, 27 May 2023

NGÀY TÔI GẶP LẠI BÙI ĐÌNH THI SAU 15 NĂM.

Các bạn thân mến,

Bài này là Phụ Trương 4 của Bút ký TÔI PHẢI SỐNG, nhưng vì có một số người chưa có dịp đọc, hoặc nghe toàn bộ cuốn Bút ký này trên YouTube, nên đã hỏi tôi đôi điều về nhân vật Bùi Đình Thi, đặc biệt về giai đoạn sau khi anh ta ra tù và qua Mỹ như thế nào. Có người cũng hỏi phản ứng của tôi ra sao trong vấn đề này? Xin cám ơn các bạn đã hỏi và bài này là câu trả lời chung cho tất cả . 

Mặc dù tôi đã viết thu ngắn lại để bạn đọc đỡ ngán (nhưng vẫn còn khá...dài!) Tôi định là sẽ chia ra và post làm 2 kỳ, nhưng sợ như vậy sẽ mất tính liên tục của câu chuyện. Xin các bạn bỏ ra ít phút để đọc nhé.

Thân ái

Lm NHL

***

Những ai đã theo dõi Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG chắc đã biết Bùi Đình Thi trong chức vụ Trật tự được Việt cộng ban cho ở trại tù Thanh Cẩm và cách hành xử rất ác độc của anh ta. Riêng đối với tôi, con người và tên tuổi của Bùi Đình Thi ghi khắc vào tâm khảm tôi như là hiện thân của một thứ hung thần ác quỷ, nó in sâu vào đời tôi như một hình xâm trổ thật đậm nét, không cách gì có thể tẩy xóa được như trong chương 14 của Bút ký TÔI PHẢI SỐNG, tôi có viết : “ Nhà kỷ luật của trại tù Thanh Cẩm tự nó đã là địa ngục, khi có thêm Trật tự Bùi Đình Thi vào, nó xuống sâu hơn mọi tầng của địa ngục và đã trở thành đáy địa ngục”.

ĐỂ QUÁ KHỨ LẠI PHÍA SAU

Sau khi ra tù vào tháng 7 năm 1988, tôi về lại Sài Gòn và chỉ 5 tháng sau tôi vượt biên qua Thái Lan rồi sau đó sang định cư tại New Zealand vào năm 1990, theo lời mời của Giám mục Denis Browne là Giám mục giáo phận Auckland để phụ trách Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại giáo phận này. Trong cuộc sống mới ở nước tự do New Zealand, tôi quyết tâm để lại sau lưng tất cả quãng đời u tối đầy máu và nước mắt của 13 năm trong ngục tù cộng sản, trong đó có 3 năm tôi bị cùm chân trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm từ 1979-1982. Trong thời gian trong nhà kỷ luật tôi bị Trật tự Bùi Đình Thi đánh đập và hành hạ không bút mực nào có thể diễn tả được. 

Năm 1994, tôi được bổ nhiệm làm cha xứ của giáo xứ Saint Bernadette, kiêm Tuyên Úy Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Giáo phận Auckland. Ngoài nhiệm vụ tôn giáo tôi còn đi làm việc ở Mỹ, Úc, Canada và một vài nước Âu Châu trong vai trò của Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam. Trong các chuyến đi đó, tôi có dịp gặp lại nhiều anh em cựu tù định cư tại nhiều quốc gia, nhiều nhất là ở Mỹ. 

Từ lâu tôi vẫn nghĩ rằng, Bùi Đình Thi sẽ sống yên ổn suốt đời tại Việt Nam, dưới sự che chở và bảo bọc của chế độ Việt cộng, như là cách chế độ đó thưởng công cho anh ta vì đã tận tụy hợp tác và tiếp tay với chế độ ác nhân này, trong việc hành hạ và giết chết những người tù chính trị miền Nam nào mà chúng muốn tiêu diệt.

Rồi vào một ngày của tháng 9 năm 1996, một người bạn tù Thanh Cẩm là anh Lê Sơn ở Nam California cho tôi biết Bùi Đình Thi đã qua Mỹ theo diện H.O. và có người gặp anh ta đi shop ở Trung Tâm Phúc Lộc Thọ. Người đó còn hỏi được địa chỉ và số phôn của anh ta. 

QÚA KHỨ HIỆN VỀ 

Cái tin Bùi Đình Thi qua Mỹ làm tôi trở nên “bất an”! Từ 15 năm qua, hình ảnh của Bùi Đình Thi gần như không còn hiện hữu trong tâm trí tôi. Bây giờ có tin anh ta xuất hiện tại California khiến tôi bi cú “shock” rất nặng! 

Toàn bộ bức tranh địa ngục trần gian của nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm và cái hình hài rất kinh hoàng của tên hung thần Trật tự Bùi Đình Thi, như là một thứ Quỷ Chúa (Lucifer) ngự trị trong cái địa ngục trần gian đó, đột nhiên bừng sống dậy một cách mãnh liệt trong lòng tôi! Bên tai tôi chợt vang lên câu của người giáo dân Bùi Đình Thi chửi mắng tôi là một linh mục vào năm 1979, “Đụ mẹ mầy Lễ, tao giế..ế..ế ..t..t..t mày”.( Chương 13 Bút ký TÔI PHẢI SỐNG)

Thêm vào đó là cái cảnh Trật tự Bùi Đình Thi đang dậm một cách điên cuồng lên ngực, lên bụng Thiếu tá Dân Biểu Đặng Văn Tiếp đang nằm quằn quại dưới gót chân của tên Trật tự ác nhân này, và tiếng anh Tiếp kêu to “Chắc con chết mất Mẹ ơi!” Anh Tiếp đã chết ngay dưới gót chân của Bùi Đình Thi sau tiếng kêu đó. Giết chết anh Tiếp xong, Bùi Đình Thi kéo xác anh vất nằm xấp đè lên người tôi. Lúc đó tôi đang nằm như một cái thây ma bất động dưới lối đi trong buồng. ( Chương 12 Bk TPS) 

Sau đó là hình ảnh của anh Lâm Thành Văn bị tên Trật tự Bùi Đình Thi bỏ đói, ngồi gục đầu chết trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm. Khi chết chân của Lâm Thành Văn vẫn còn mang cùm! Các hình ảnh méo mó bệnh hoạn đó hiện về nhảy múa loạn xạ trong đầu óc tôi lúc bấy giờ.

Rồi cái cảnh tôi lên cơn điên loạn sau khi bị Bùi Đình Thi hành hạ đến tột cùng trong lần tôi cho thằng Hà cái áo. Những cú đòn ác hiểm của Bùi Đình Thi đã làm tôi dập nát một lá phổi. Lần đó vì bị thương quá nặng không hô hấp được nên sau khi Bùi Đình Thi cùm chân tôi lại, tự nhiên cơn đau đớn của thể xác, cộng với sự suy nhược tinh thần và cơn uất ức làm tôi phát điên lên. Tôi không còn tự chế mình được nữa, tôi không còn nhớ mình là ai và cũng chẳng cần biết chung quanh đang có ai. 

Tôi nằm ngửa trên bệ xi-măng với một chân dính vào cùm sắt bên cạnh anh Nguyễn Sỹ Thuyên. Bên kia là anh Trịnh Tiếu và cha Nguyễn Công Định. Cổ tôi tắt nghẹn, máu mũi máu miệng tôi trào ra lênh láng và nước mắt chảy ra giàn giụa. Sự tức giận quá độ đã ném tôi vào cơn điên loạn. Tôi bắt đầu lăn lộn và giật cái chân bị cùm phát ra tiếng rầm rầm..! rầm rầm..! rầm rầm! như con thú đang cố phá chuồng. Tôi gào thét nguyền rủa vang dội trong buồng: “Bùi Ðình Thi ơi! Tao thề với mày! Tao thề với mày Bùi Ðình Thi ơi! Sau này tao mà còn sống, tao sẽ tìm hết mọi cách bắt cho được mày và cả vợ con dòng dõi rắn độc nhà mày để tự tay tao mổ bụng móc gan cả dòng dõi nhà mày để tao đặt trên bàn thờ hai anh Ðặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn. Như vậy tao mới hả dạ, Bùi Ðình Thi ơi! Bùi Ðình Thi ơi! Bùi Ðình Thi ơi!...”

MỘT VẤN ĐỀ CỦA LƯƠNG TÂM

Mặc dù đã 16 năm qua rồi, nhưng khi nghe tin Bùi Đình Thi qua Mỹ, tôi chợt nhớ lại các cảnh tượng ghê gớm đó và tự hỏi: “Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao đây?” Lúc đó, tôi có cảm giác là oan hồn hai anh Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn hiện về đang kêu gào, thúc giục tôi phải có một thái độ với tên sát nhân này. Có vài người còn tính tới chuyện lấy mạng của hắn. Nhiều anh em cựu tù Thanh Cẩm thúc giục tôi phải có một thái độ với tên sát nhân Bùi Đình Thi, cho dù đó là thái độ bao dung. 

Một điều tôi không sao hiểu được là tại sao Bùi Đình Thi lại quyết định làm hồ sơ qua Mỹ theo diện HO, và càng không thể hiểu được tại sao hắn lại chọn định cư tại California, nơi mà rất đông cựu tùThanh Cẩm đang sống, và ai cũng biết hành vi tội ác của hắn trong nhà tù Thanh Cẩm đó! 

Sau mấy ngày tôi trăn trở, suy nghĩ và cầu nguyện xin Chúa cho tôi biết phải hành xử thế nào trong hoàn cảnh quá sức nghiệt ngã này. Tôi mở sách Kinh Thánh ra đọc để tìm sự thanh tịnh cho tâm hồn. Tôi tìm đọc những đoạn Chúa Giêsu dạy về sự tha thứ cho kẻ thù, đặc biệt là ở Phúc Âm thánh Luca đoạn 6 câu 27 như sau:“ Hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em”. 

Tôi nghiền đi ngẫm lại đoạn Phúc âm này rất nhiều lần. Tôi bị giằng co rất nhiều vì đoạn Phúc âm này. Lúc bấy giờ tôi nghiệm thấy có quãng cách rất xa giữa việc đọc Lời Chúa và việc đem ra thực hành Lời Chúa. Đọc Lời Chúa thì dễ còn thực hành Lời Chúa dạy thật không dễ chút nào. Nhất là khi Chúa Giêsu dạy tha thứ cho kẻ thù, mà kẻ thù đó lại là tên hung thần ác quỷ Trật tự Bùi Đình Thi, một con người đã cho tôi đủ cơ sở để viết câu này trong Chương 14 của Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG: “ Lòng nhân đạo của con người thì có giới hạn nhưng sự ác độc của con người thì vô tận, nhất là khi sự ác độc đó lại được khuyến khích và cổ vũ bởi chế độ ác độc như chế độ cộng sản Việt Nam”. Thật khó cho tôi vô cùng! Tôi âm thầm cầu nguyện rất nhiều trong mấy ngày đó.

MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Cuối cùng tôi quyết định THA THỨ! Vì chỉ có sự tha thứ toàn diện và vô điều kiện mới giải quyết được vấn đề lương tâm trong lòng tôi trước hoàn cảnh này! Tôi bàn với hai bạn tù Thanh Cẩm người Công giáo là Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt, về quyết định tha thứ này. 

Chiều tối ngày 8 tháng 9 năm 1996, có bạn tù Nguyễn Tiến Đạt tại nhà Lê Sơn ở Fullerston, Nam California, chúng tôi bắt đầu thực hành quyết định tha thứ nói trên. Anh Đạt cầm điện thoại lên gọi Bùi Đình Thi, sau khi nói chuyện mấy câu, Đạt nói: “Anh Thi, có người muốn nói chuyện với anh nè” và trao điện thoại cho tôi. 

Tôi cầm điện thoại lên mở lời: “Chào anh Thi, tôi là thằng Nguyễn Hữu Lễ ở trại Thanh Cẩm ngày trước đang gọi anh đây”. Đầu dây bên kia yên lặng một lúc khá lâu. Chợt tôi nghe tiếng nói: “Cha Lễ đó hả Cha? Cha có khoẻ không?” Tôi quá bất ngờ với lối xưng hô của Bùi Đình Thi. Câu nói của Bùi Đình Thi khiến cho hai hàng nước mắt tôi tự nhiên rơi xuống, vì tôi không bao giờ nghĩ rằng tôi còn nghe được cái tiếng “CHA” nơi cửa miệng của Bùi Đình Thi nữa, ngược lại cái câu “ Đụ mẹ mầy Lễ tao gi..ế..ế..ế...t...t mày…” lúc nào cũng văng vẵng bên tai tôi. 

Sau cú điện thoại này, ý định THA THỨ cho Bùi Đình Thi lại càng mạnh hơn trong lòng tôi. Tôi nói là tôi sẽ đến thăm và anh ta hẹn vào 6 giờ chiều ngày mai.

Hôm sau là ngày 9 tháng 9, năm 1996, tôi đi với Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt tới gặp Bùi Đình Thi.Tôi muốn có người chứng kiến, hơn nữa tôi nghĩ rằng phải có hai anh bạn đi bên cạnh tôi mới thấy an toàn, vì tôi vẫn còn rất kinh sợ Bùi Đình Thi. Sự sợ hãi vẫn còn ám ảnh tôi mãi vì những năm trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm, mỗi khi Bùi Đình Thi gọi tới tên tôi là tôi sợ đến nỗi són cứt són đái ra quần! Anh Đạt có ẵm theo con gái là cháu Linh, lúc đó khoảng 3 tuổi. Anh cũng có đem máy ảnh theo để ghi lại hình ảnh biến cố này vì tôi muốn có những tấm hình đó. 

Lúc bấy giờ gia đình Bùi Đình Thi sống trong khu cư xá của chánh phủ ở Westminster, gồm có nhiều dãy nhà thấp nằm song song với nhau. Giữa hai dãy nhà là lối đi tráng xi-măng có bề rộng chừng 4 thước. Lối đi này xe hơi không vào được nên chúng tôi phải đỗ xe ngoài đường cái và đi bộ vào. Khi đó trời đã nhá nhem tối. 

Lúc đó tôi vẫn sợ Bùi Đình Thi có thể trong thế bí sẽ làm liều. Biết đâu, trong tay của tên hung thần ác quỷ này có thủ sẳn con dao hay vũ khí gì để giết người phi tang. Hoặc nhân cơ hội này, hắn ta sẽ thực hiện câu nói năm xưa:“ Đụ mẹ mày Lễ, tao g-i-ế-ê-t-t-t mày…!” Tôi tự trách mình sao quá dại dột; đáng lẽ chúng tôi không nên hẹn trước, tốt nhất là nên tới gặp anh ta một cách bất ngờ sẽ an toàn hơn vì một con người như Bùi Đình Thi, thì hành động ác nhân nào mà anh ta chẳng dám làm? 

Từ xa nhát thấy Bùi Đình Thi đang ngồi chồm hổm trên đường xi-măng đợi, tôi sợ và lên tiếng dặn Lê Sơn và Nguyễn Tiến Đạt lúc nào cũng phải đi bên cạnh tôi, đề phòng có gì bất trắc xảy ra thì phải can thiệp ngay.

Gần đến nơi tôi thấy Bùi Đình Thi mặc áo thun trắng tay ngắn, cổ tròn, và quần tây màu đen, áo cho vào quần. Lúc này trông anh ta đã già đi khá nhiều. Gương mặt anh ta đanh lại trông thật khắc khổ khiến cho nét dữ tợn hung ác càng hiện ra rõ nét hơn. Đó là lần tôi gặp lại “cố nhân” sau 15 năm ! Thấy chúng tôi đi tới, Bùi Đình Thi đứng lên. Tôi liếc nhìn rất nhanh xuống đôi tay anh ta, thấy không có vũ khí gì nên tôi yên tâm đưa tay ra bắt tay anh ta. Khi Bùi Đình Thi nắm bàn tay tôi, bất ngờ một hiện tượng rất lạ lùng xảy ra!

ẢO GIÁC KINH HOÀNG

Tự nhiên tôi có cảm giác như bị điện giật! Có cái gì như một dòng điện cực mạnh chạy rần dọc theo cột sống, làm tôi bị say xẩm mày mặt! Tôi bị hoa mắt, cảnh vật quay cuồng khi nhìn thấy lờ mờ cánh tay của Bùi Đình Thi nhuộm đầy máu me đỏ lòm! Máu tươi chảy dài từ cùi chỏ xuống bàn tay của anh ta và đang rơi từng giọt…từng giọt… từng giọt…xuống nhuộm đỏ mặt con đường tráng xi-măng. Toàn là máu tươi! Và đó chính là máu của tôi! Đó chính là máu từ miệng và mũi của tôi trào ra lênh láng, trong lần Bùi Đình Thi và tên cán bộ có đôi mắt xước đánh tôi dập nát một lá phổi, trong vụ tôi cho thằng Hà cái áo vàng trong nhà Kỷ luật trại tù Thanh Cẩm vào tháng 7 năm 1979! ( Chương 13 Bk TPS)

Bất ngờ tôi bị chao đảo và ngã ngồi bệt xuống đường. Lê Sơn và Đạt mỗi người kè tôi một bên nâng tôi lên. Lê Sơn thoa dầu vào mũi và hai bên thái dương cho tôi. Tôi đứng ôm lấy vai Lê Sơn một lúc lâu mới hoàn hồn. Khi tôi tỉnh lại, rút khăn tay ra chậm mồ hôi ướt đẫm áo và trên mặt.

Bùi Đình Thi đưa chúng tôi vào căn nhà nhỏ và thấp. Lạ một điều là trong nhà tối om, chỉ có một bóng đèn điện dưới bếp. Thấy cảnh tối mù mờ, tôi lại sợ và yêu cầu anh ta đưa đèn lên phòng khách cho sáng. Chúng tôi ngồi xuống chung quanh cái bàn giữa nhà, tôi ngồi kế bên Bùi Đình Thi, còn vợ anh ta đứng giữa hai người. Đối diện bên kia là anh Lê Sơn ( Xin xem tấm hình kèm theo). Bùi Đình Thi ngồi yên lặng khoanh hai tay đặt lên bàn, cúi đầu xuống thấp, không bao giờ ngước lên nhìn thẳng vào tôi. Con người mà tôi kinh hãi nhất trong kiếp làm người của tôi, bây giờ đang ngồi yên cúi gầm đầu trước mặt tôi. 

Đây là lần đần tiên tôi ngồi thật gần với Bùi Đình Thi, lúc này có dịp nhìn rỏ anh ta từng chi tiết, tôi mới nhận thấy hết cấu trúc của một con người độc ác bộc lộ ra trên từng chi tiết trên cơ thể của một kẻ sát nhân. Tóc anh ta thưa, mặt dài, xương xẩu và nám đen. Cổ anh ta dài, phần trên trán to nhưng thon nhỏ lại ở càm. Hai gò má nhô lên cao và cái miệng thật là kinh dị với đôi môi không giáp mí nhau. Hai cái môi như hai mãng thịt mỏng màu nâu nhạt và lúc nào cũng nhơm nhớp nước bọt. Anh ta có thói quen thỉnh thoãng ngoái lưỡi liếm hai bên khóe mép.

Hai cánh tay gân guốc và dài nhằng của Bùi Đình Thi đặt trên mặt bàn. Các ngón tay dài gút mắt và bẩn thỉu, đầu các ngón tay có vành đen vì móng dài chưa cắt, bên trong bám đầy đất cát. Tôi nhớ lại hai cái bàn tay có những ngón dài ngoằn dị dạng và kinh tởm đó đã từng nhuộm đẩm máu của tôi và của nhiều người trong nhà tù Thanh Cẩm. Hai bàn tay này là hình ảnh tiêu biểu nhất của một kẻ sát nhân. 

CUỘC ĐỐI THOẠI DUY NHẤT

Vì không có chuyện gì để nói với nhau nên sau khi ngồi xuống, tôi vào đề ngay, tôi nói: “Anh Thi! Tôi biết là anh không thể nào quên được những gì anh đã gây ra cho tôi và nhiều anh em khác trong thời gian anh là Trật Tự trong nhà tù Thanh Cẩm. Hôm nay, tôi đến đây là để THA THỨ cho anh rồi. Nhưng, có một điều tôi muốn hỏi anh. Đây là một thắc mắc lớn đã ám ảnh tôi trong suốt mười mấy năm qua. Xin anh cho biết tại sao anh quyết tâm giết tôi? Trong khi anh đã giết chết hai anh Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn và đánh đập hàng chục người tù chính trị miền Nam khác, trong đó có 5 linh mục, tôi nghĩ với thành tích đó đã đủ để anh lập công với chế độ Việt cộng rồi. Giữa tôi với anh không thù không óan, không hề biết nhau trước khi vào tù. Hơn nữa, tôi là một linh mục còn anh là một giáo dân, vậy tại sao anh quyết tâm giết tôi?” 

Bùi Đình Thi ngồi yên, cúi gầm đầu một lúc lâu, sau đó ngẩn đầu lên nhưng không nhìn tôi, chỉ nói: 

- Thưa Cha, con khó nói lắm.

Tôi trả lời:

- Nếu anh không nói được thì tôi không ép. Nhưng điều thắc mắc này sẽ theo tôi xuống mồ. 

Trong lần đó tôi cũng nói với Bùi Đình Thi là anh phải tới quỳ lạy trước bàn thờ và di ảnh của anh Đặng Văn Tiếp để xin tha tội. Tôi có cho số điện thoại của anh Đặng Văn Thụ là em của anh Tiếp ở Maryland. Sau này được biết Bùi Đình Thi có gọi anh Thụ xin tới nhà để lạy bàn thờ anh Tiếp, nhưng anh Thụ từ chối và nói: “ Xin hãy để cho hương hồn anh tôi được nghỉ yên!” 

Chỉ khoảng mười lăm phút sau tôi đứng lên từ giã. Đây là cuộc đối thoại đầu tiên và cũng là cuối cùng giữa tôi và Bùi Đình Thi. 

Trước khi chia tay, tôi muốn có tấm hình đặc biệt mà tôi kèm theo đây. Trong hình, tôi đứng bắt tay Bùi Đình Thi và tay kia quàng cổ anh ta. Lê Sơn ẵm bé Linh đứng bìa phải, còn vợ Bùi Đình Thi đứng bên trái đang tươi cười vịn lên vai tôi. Đối với người khác bức hình này rất bình thường, nhưng đối với tôi đây là một bức hình lịch sử ghi lại một biến cố lớn của cuộc đời tôi. BIẾN CỐ NGÀY TÔI ĐẾN TẬN NHÀ ĐỂ GẶP VÀ THA THỨ CHO BÙI ĐÌNH THI, CON NGƯỜI ĐÃ QUYẾT TÂM GIẾT CHẾT TÔI TRONG NHÀ TÙ CỘNG SẢN.

PHẦN CHIA SẺ 

Qua câu chuyện này, tôi muốn chia sẻ với bạn đọc tư tưởng sau đây. Cảnh tôi gặp lại Bùi Đình Thi tại Mỹ sau 15 năm xa cách, khi mà hoàn cảnh và vị thế xã hội của hai người đã đổi khác, đã cũng cố thêm cho câu người đời thường nói “Trái Đất Tròn”. Vì “Trái Đất Tròn” nên mỗi người chúng ta, nhất là những người hiện đang có quyền thế, phải biết hành xử với những người đang sa cơ thất thế như thế nào, để sau này nếu có gặp lại sẽ không có cảnh ngỡ ngàng, nặng nề cay đắng và khó xử như cảnh Bùi Đình Thi đang ngồi khoanh tay cúi gầm đầu trước mặt tôi trong lần tái ngộ. 

Phần tôi cũng rất khổ tâm khi phải ngồi đối diện với Bùi Đình Thi, một con người mà tôi không bao giờ muốn gặp lại. Nhưng vì tôi là linh mục, là người rao giảng tình thương và sự THA THỨ, như Chúa Giê-su đã dạy và làm gương:“ Hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em.”(Lc 6.27) nên tôi đã tới gặp và THA THỨ cho kẻ đã quyết tâm giết chết tôi trong nhà tù cộng sản. Hơn nữa, sau lần đến gặp và THA THỨ cho Bùi Đình Thi một cách vô điều kiện đó, Tâm hồn tôi mới được thảnh thơi. Ước mong rằng, chuyện xảy ra cho tôi sẽ là bài học cho những người khác, nhất là cho những ai đã theo dõi toàn bộ Bút Ký TÔI PHẢI SỐNG. 

Nhân dịp viết lại câu chuyện này, tôi đã lên tiếng xin lỗi các anh Trịnh Tiếu, Nguyễn Sỹ Thuyên và cha Nguyễn Công Ðịnh, vì đã chứng kiến cảnh tôi lên cơn điên loạn trong Phòng 4 khu kỷ luật trại tù Thanh Cẩm năm xưa, và đã nghe những lời nguyền rủa độc ác của tôi.

Tôi cũng đã xin lỗi anh Nguyễn Tiến Ðạt, một tín đồ Công giáo trẻ ở cạnh buồng tôi lúc đó, khi biết tôi bị trận đòn chí tử, Ðạt gọi sang an ủi tôi và có hỏi: 

- Cậu Bảy nghĩ thế nào? Nếu sau này Bùi Ðình Thi hối cải và xưng tội, liệu Chúa có tha tội cho anh ta không? 

Lúc đó vì đang điên tiết trong cơn tức giận đang sôi lên sùng sục trong lòng, tôi đã trả lời Ðạt bằng câu nói phạm thượng và nghịch đạo lý: 

- Thằng khốn nạn đó hả? Nếu Chúa không vướng chân bị đóng đinh vào Thánh giá, Chúa cũng sẽ tống cho nó một đạp vào đầu rồi! Ở đó mà nói chuyện tha tội cho nó! 

Anh Ðạt đâu có biết rằng, đã từ lâu rồi, tôi rất hối hận và xấu hổ vì câu trả lời đó. Trong cơn tức giận thái quá khiến tôi trở nên điên loạn và đã thốt lên lời bất xứng như vậy từ cửa miệng của một linh mục. Việc này đã tạo gương mù gương xấu cho những người chung quanh, trong đó có Ðạt. Ðáng lẽ ra lúc đó tôi phải trả lời rằng: “Nếu sau này Bùi Ðình Thi thực sự sám hối, chắc chắn Chúa sẽ tha thứ. Vì lòng nhân từ của Chúa bao giờ cũng lớn hơn tội lỗi của con người.” 

Ngày 27 tháng 5 Năm 2023

Linh mục NGUYỄN HỮU LỄ

Auckland. New Zealand