Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Saturday, 31 August 2019

DANH SÁCH VIỆT CỘNG CHỐNG TRUMP BÚ VÁI HELLARY.

1- VÉRONOQUE THÙY HƯƠNG ( Nick CHU TẤT TIẾN) 

2- ĐỔ THỊ THUẤN ( Vẹm Tanh- Em vợ Nhật Tiến)
3- VC Nằm Vùng GS NGUYỄN MẠNH HÙNG (Gốc QGHC)
4- VC Nằm Vùng NGÔ VĨNH LÔNG
5- RICHARD TRẦN- Thị Trưởng Milpitas
6- ANTHONY PHAN - Nghị Viên Milpitas
7- LÊ MẠNH HÙNG - London- Thư Luân Đôn-Chồng của Lê Phan (Rể của Phan Huy Quát)
8- LŨ GIAN - NGUYỄN CẦN- San Jose
9- TRẦN TRUNG ĐẠO - Boston
10- LÊ PHAN- Phan Lam Hương (Con gái Phan Huy Quát- Australia)
11- NGUYỄN XUÂN NAM - Web Calitoday
12- NGUYỄN VĨNH CHÂU- USA
13- DB STEPHANIE MURPHY ĐẶNG THỊ NGỌC NHUNG - Bộ em quen chơi Mỹ rồi có thể vừa chơi vừa đánh DRUM được sao chứ ???
14- NGÔ NHÂN DỤNG - Phổ biến bài viết thóa mạ TRUMP sau diễn văn 28-2-2017 tại QH Hoa Kỳ.
15-Hộ Lý VC HƯƠNG GIANG
26- NGUYỄN HÒANG DUYÊN
27-Nguyễn Đạt Thịnh (Houston) - Gọi Trump là Cọp Điên để bợ vái Pelosi. (7/2019)
28- MAI VŨ PHẠM (TD) : Dịch, viết bài theo luận điệu VC và đảng con lừa DONKEY chống TRUMP và Người Việt Tỵ Nạn ủng hộ Trump. (*Vừa xác nhận được tên đầy đủ là MAI VŨ PHẠM (TD)-Chưa tìm ra hình.)

29- Thạch Đạt Lang: Đồng bọn VC Nằm Vùng của Mai Vũ Phạm.
Image result for thạch dat lang

*Ghi Chú: Vừa tìm thấy tên Thạch Đạt Lang nầy là VC chính thức thuộc Băng Đảng Đàn Chim Việt (Cộng) Online.
30- VC Nằm Vùng Hồ Vĩnh Long

==============

Mt68:*Chúng tôi sẽ liệt kê thêm nếu thấy chúng xuất hiện cùng một luận điệu bú vái Donkey Hillary./-TCL- Mt View-Cali.

ĐÚNG !!! THƯ CỦA THẰNG CHÓ HỒ Ở VĨNH LONG THAY VÌ PHẢI Ở TRONG HANG PẰC BÓ- THAY VÌ Ở XỨ VIỆT CỘNG THÌ NÓ QUA MỸ NẰM VÙNG CHỬI TRUMP ./-TCL


AI CŨNG BIẾT TRUMP TRÙM ĐỦ THỨ - NHƯNG TRIỆU TRIỆU NGƯỜI ỦNG HỘ TRUMP CHỈ VÌ TRUMP DÁM LÀM TRÙM VỚI TRUNG CỘNG= CÁO HỒ VĨNH LONG KHÔNG THÍCH THÌ VỀ HÀ LỘI MÀ SỐNG NHÉ CON CHÓ GHẺ./-TCL

==============

Thư gửi những người Việt hâm mộ Trump

8/31/19

Tác giả: Hồ Vĩnh Long

Dịch giả: Trúc Lam

by Shawn Langlois Social Media editor
Tôi đọc một số bài bình luận về Trump trên các diễn đàn tiếng Việt, chủ yếu từ Facebook. Một điều làm tôi quay mặt đi trong những ngày này là, có rất nhiều người hâm mộ Trump cuồng nhiệt, cả trong và ngoài nước.

Thật tình mà nói, đôi khi tôi gãi đầu khi đọc những điều mà đồng bào Việt Nam ca ngợi Trump. Chuyện làm cho tôi ngày càng rối rắm từ những người hâm mộ Trump, đó là chẳng hiểu bằng cách nào mà họ nghĩ rằng Trump yêu Việt Nam và ghét Trung Quốc, kẻ thù muôn thuở của chúng ta.

Ở đất nước công an trị như Việt Nam, nơi thông tin bị kiểm soát bởi chính phủ cộng sản, người dân có thể dựa vào thông tin từ các nguồn tuyên truyền, gồm tin đồn và tin giả, nhưng vì sao rất nhiều người Việt sống ở Mỹ và phương Tây lại phát rồ vì Trump, mặc dù có nhiều thông tin liên quan được cung cấp?

Tại sao các bạn không thèm bận tâm, kiểm tra sự thật (fact-check) trước khi tin vào điều gì đó? Một điều có thể giải thích rằng, có lẽ sự căm thù đối với kẻ bắt nạt Trung Cộng đã làm cho các bạn mù quáng. Các bạn cổ vũ Trump vì những gì ông ta đang làm trong cuộc chiến thương mại với Trung Quốc. Nhưng chính bản thân Trump, và sự ảnh hưởng của những chính sách và nhân cách của ông ta đối với các giá trị nền tảng ra sao? Các bạn có bận tâm không khi biết những điều này?

Yêu Trump hay ghét Trump, câu hỏi này đã là một cuộc tranh luận ở khắp mọi nơi, trong phòng nghỉ giải lao của công ty, trong quán cà phê, trên bàn ăn tối. Phải thừa nhận rằng, chính tôi cũng có một vài người bạn từ những ngày đầu của cuộc sống tị nạn [của họ] đã hủy kết bạn với tôi vì điều đó. Đối với tôi, Trump là một kẻ gây chia rẽ, một kẻ bắt nạt thất học, một kẻ phân biệt chủng tộc từ cốt lõi, một kẻ phân biệt giới tính, một kẻ nói dối bệnh hoạn. Trên hết, Trump là một kẻ lừa đảo.

Trùm Lừa đảo

Không còn nghi ngờ gì nữa, Trump là một kẻ lừa đảo. Một trong những vụ lừa đảo lớn nhất của Trump là thu hút gần 63 triệu người Mỹ bỏ phiếu cho ông ta trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2016, chủ yếu ở các tiểu bang thuộc khu vực trung tâm vành đai (Rust-Belt và Trung – Tây (Mid-West) của nước Mỹ, bằng cách hứa sẽ đưa công việc từ nước ngoài (chủ yếu là Trung Quốc) về cho họ. Cho đến nay, sau hơn 2 năm rưỡi làm tổng thống, không có công việc nào trở lại.

Ông ta đã lừa đảo những người bị mắc bẫy vụ trường Đại học Trump lừa của ông ta (thật ra đó không phải là một trường đại học mà là một chuỗi cơ sở hội thảo kiếm lợi, giảng dạy các khóa học về bất động sản). Vì điều này, ông ta đã bị tòa án New York phạt 25 triệu đô la và cái gọi là “trường Đại học” của ông ta đã bị buộc phải đóng cửa.

Tiếc thay, ông ta đã lừa được những người Việt Nam ngây thơ, không có đủ thông tin, khi họ tin rằng ông ta có thể hủy hoại Trung Quốc về mặt kinh tế giúp họ. Có thể nói rằng, nếu Trump có được một thỏa thuận tốt hơn với Trung Quốc, ông ta sẵn sàng để cho Trung Quốc lấy Bãi Tư Chính thuộc sở hữu của Việt Nam, thậm chí lấy luôn cả nướcViệt Nam.

Trùm nói dối

Rõ ràng, Trump là một kẻ nói dối bệnh hoạn. Trump không biết xấu hổ khi nói dối ít nhất vài lần một ngày. Trong khoảng thời gian 928 ngày làm tổng thống, ông ta đã nối dối hoặc nói những điều gây ngộ nhận tới 12.019 lần (tức trung bình 12,95 lần/ ngày).

Trùm ghét phụ nữ

Trump chắc chắn là một người phân biệt giới tính. Có rất nhiều ví dụ về cách Trump đối xử tệ hại với phụ nữ trước và trong nhiệm kỳ tổng thống dính với gái khiêu dâm của ông ta, từ việc gọi tên, xúc phạm các phóng viên nữ và các nữ dân biểu, nghị sĩ, những người không đồng ý với ông ta. Phụ nữ, đối với ông ta không khác gì những món đồ và đồ chơi tình dục mà ông ta có thể chơi cùng. Những người có con gái xinh đẹp không nên để con gái một mình với Trump trong một phòng riêng. Những sự thật như thế này đều có sẵn, bạn nên tự kiểm chứng.

Trùm phân biệt chủng tộc

Đúng vậy, 63 triệu người Mỹ đã đưa Trump vào Nhà Trắng, chủ yếu là tầng lớp lao động, những người da trắng ít học từ các tiểu bang Trung-Tây, những người đã bị phớt lờ, bị lãng quên và bị bỏ lại trong thời kỳ bùng nổ kinh tế toàn cầu hóa thời chính quyền Clinton, Bush và Obama, nơi các nhà máy được chuyển ra nước ngoài, với chi phí lao động thấp, chủ yếu là Trung Quốc (đây là cách Hoa Kỳ và phương Tây giúp làm cho Trung Quốc từ một nước cộng sản nghèo nàn, thành một cường quốc ngày nay, để có thể đe dọa tất cả mọi người trên sân khấu thế giới, thậm chí cả chú Sam). Những người này là những người hâm mộ trung thành của Trump, sẵn sàng khoái trá các hành vi phân biệt chủng tộc của ông ta.

Lời khuyên của tôi dành cho đồng bào Việt Nam, đặc biệt là những người hâm mộ Trump ở Mỹ, làm ơn quan sát sau lưng của các bạn, khi các bạn ra ngoài đường và tránh xa các cuộc tập họp toàn những người da trắng của Trump. Họ có thể không cần biết ngay cả khi bạn là một người hâm mộ Trump.

Từ phong trào Birtherism (tuyên bố tổng thống Obama, tổng thống da đen đầu tiên, không được sinh ra ở Mỹ, nên không đủ tư cách làm Tổng Tư lệnh) cho đến các tweet phân biệt chủng tộc (gần đây đã nói bốn nữ dân biểu da màu của Mỹ trở về quê hương của họ, ngay cả khi ba trong số bốn người đó đã được sinh ra ở Mỹ và người kia đã nhập quốc tịch), lịch sử căng thẳng trong việc phân biệt chủng tộc của Trump sẽ khó được chữa lành.

Dưới thời chính quyền Trump, những kẻ thượng tôn sắc tộc da trắng, băng đảng KKK đang được khích lệ. Bạo lực và các vụ xả súng hàng loạt nhắm vào người da màu đang gia tăng, so với các chính quyền trước đây.

Câu hỏi của tôi là, các bạn nghĩ Trump sẽ nghĩ về các bạn như thế nào khi ông ta gọi những người châu Phi đến từ các nước “hố phân”, gọi những người Mexico là những kẻ hiếp dâm, chế giễu giọng nói tiếng Anh của Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe?

Trùm trốn quân dịch

Trong khi to mồm về các cuộc chiến tranh và các kiến thức về chiến thuật chiến tranh, thế nhưng Trumps là một người trốn tránh khi đăng ký đi quân dịch. Bản thân Trump đã trốn lính 5 lần trong cuộc chiến Việt Nam, trong khi đó lại xúc phạm Thượng nghị sĩ John McCain, là một anh hùng chiến tranh khi ông McCain lái máy bay hải quân bị bắn hạ và bị Bắc Việt bắt sống trong cuộc chiến. Tất cả các tướng lãnh trong nội các của Trump, hoặc từ chức, hoặc bị sa thải vì họ không thể chịu được ông Trùm trốn quân dịch.

Trùm chia rẽ

Với Trump, không có gì là miễn phí ngoại trừ cho bản thân và gia đình kinh doanh của ông ta. Những chuyến đi giải trí của Trump và gia đình, đến các sân golf của ông ta, khiến người dân Mỹ phải trả hàng trăm triệu Mỹ kim bằng tiền thuế. Thay vì đoàn kết các nhóm người khác nhau từ cả hai đảng, sau những căng thẳng trong chiến dịch bầu cử, như những người tiền nhiệm đã làm, Trump thích dùng nhóm này đấu với nhóm khác: Những người da trắng đấu với người da màu (da đen, nâu, vàng); những người sinh ra ở Mỹ đấu với những người nhập cư, mặc dù vợ cũ và vợ hiện tại của ông ta là người nhập cư; Đảng Cộng hòa trở thành đảng đồng ý với các điều của Trump (Yes Trump party) và Đảng Dân chủ trở thành đảng ăn hại.

Là một nhà độc tài khao khát muốn trở thành một người đặc biệt, Trump không giấu giếm sự ngưỡng mộ đối với cựu KGB của Nga là Putin, Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình và “tình yêu” của ông ta dành cho lãnh đạo tàn nhẫn Kim Jung-un, trong khi Trump tấn công các đồng minh của Liên minh châu Âu bất cứ khi nào ông ta có dịp. Đây là cách của Trump, đối xử với các đồng minh như kẻ thù và kẻ thù như đồng minh. Không còn nghi ngờ gì nữa, dưới thời Trump, nước Mỹ không còn là ngọn hải đăng của hy vọng cho những người tuyệt vọng, nghèo khổ, bị áp bức và đáng buồn thay, nó trở thành trò cười cho mọi người trên khắp thế giới.

Trong khi tôi đang viết bài này, thị trường chứng khoán Mỹ và các nơi trên thế giới đang chìm xuống vì ngón tay ngứa ngáy của ông ta tweet. Chỉ riêng chỉ số Dow Jones đã mất hơn 2.000 điểm trong 3 tuần qua và con số này đã mất hơn một ngàn tỷ đô la của các nhà đầu tư, cũng như của những người sắp nghỉ hưu.

Một lần nữa, những điều trên là sự thật (fact), không phải hư cấu. Các thông tin liên quan có sẵn ngoài đó. Hãy đi kiểm tra và tìm sự thật (fact-check) cho chính mình.

Tôi đoán rằng, tôi có thể nhận được một số bình luận từ một số bạn, tương tự như lời của Trump: “Ê, nếu mày không thích, hãy trở về nơi mà mày đã đến!” Điều này chẳng làm tôi ngạc nhiên khi những câu nói ấy đến từ đồng bào của tôi.

____

Bài viết của tác giả Hồ Vĩnh Long, một người Mỹ gốc Việt, có hơn 30 năm sinh sống và làm việc ở Mỹ. Bài được gửi tới bằng tiếng Anh và đã được BBT/TD dịch sang tiếng Việt.
Ba Tôi Và Trại Tù Vĩnh Phú
Mẹ con hai người Nam từ Sải Gòn ra biên giới Cao Bằng Lạng Sơn thăm nuôi ông chồng “Học Tập Cải Tạo”. Một câu chuyện rất ly kỳ khác thường, cần đọc để biết mội giai đoạn lịch sử nước ta.
Vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, thủ tục nhiêu khê cuối cùng chúng tôi mới cầm được tờ giấy ra thăm ba tại trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.
Tháng 2 năm 1979, hai mẹ con ra Hà nội bằng xe lửa. Sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị sau cùng, chúng tôi cùng người gánh hàng thuê lên tàu chợ tuyến Cao Bằng Lạng Sơn để về ga Ấm Thượng. Hành lý mang theo là hai bao tải đồ ăn gồm lương khô, thực phẩm, thuốc men, áo quần…bất kỳ cái gì cũng cần thiết cho người đang “học tập” cải tạo. Năm 1978, tôi đã thăm được ba lần đầu tiên, đã biết trước địa điểm, lại háo hức mong gặp ba, chuyến đi lần này diễn ra suông sẻ nhanh chóng hơn trước rất nhiều.
REPORT THIS AD

Xuống ga Ấm Thượng, vượt qua gần 30 km đường bộ, 2 lần gọi đò qua những dòng sông nước chảy xiết, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà khách K2 Tân Lập Vĩnh Phú vào lúc nửa đêm. Chuyến đi vất vả nhưng mẹ chịu đựng gian khổ và khoẻ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Nghĩ đến lúc gặp lại ba vào ngày mai, hai mẹ con suốt đêm thao thức không ngủ được. Nằm bó gối ở một góc phòng, trong tiếng ễnh ương rên rĩ, tôi nhìn ra bên ngoài từ khe hở của vách tre lá của nhà khách ở một vùng đất gần biên giới Việt Hoa xa xôi, và cảm nhận cái nỗi thê lương của những tháng ngày mà ba tôi, người sĩ quan tù cải tạo, đã và đang trải qua.
Tiếp chúng tôi là một tay công an khá lớn tuổi với khuôn mặt rất hình sự. Tôi đưa giấy tờ, trình bày lý do, và xin phép được gặp ba. Gã cầm giấy tờ đi vào bên trong. Độ khoảng 15 phút, gã đi ra vẫn với khuôn mặt khó đăm đăm. Gã nói: Rất tiếc không thể để hai người gặp tù nhân này được. Ông nhà đang bị kỷ luật vì vi phạm nội quy trại. Hai người có thể để thức ăn và đồ dùng lại chúng tôi sẽ chuyển cho ông. Mẹ tôi bắt đầu khóc lóc và năn nỉ. Gã một mực cương quyết lắc đầu. Mẹ tôi càng lúc càng khóc to hơn.
Càng bị từ chối, nỗi uất ức càng lớn, bà bắt đầu nằm lăn ra sàn đất. Vừa la vừa lết, vừa khóc vừa hét. Gã công an lúng túng không biết xử lý cách nào. Những người đến thăm nuôi và cả những cán bộ của các bàn bên cạnh đều hướng về phiá chúng tôi. Tình hình căng thẳng đến tai cấp chỉ huy trại. Một sĩ quan công an bước vào. Hai người thầm thì nhỏ to gì đó. Cuối cùng viên sĩ quan đến gặp chúng tôi, dịu dọng.
Thật ra chúng tôi rất muốn giúp bà nhưng quả thật hiện nay ông nhà đang bị kỹ luật bị giam ở ngoài trại cách đây rất xa. Thôi bà về đi. Tuần sau bà quay lại. Tôi sẽ cho bà gặp ưu tiên với thời gian gấp đôi bình thường. Còn bây giờ bà cứ để thức ăn và đồ dùng chúng tôi hứa sẽ đưa tận tay ông nhà, không thiếu một thứ gì.
Năn nỉ ỉ ôi cách mấy cùng không lay chuyển tên cán bộ quản giáo, tôi nghĩ chắc là hết cách. Chắc phải ở lại Hà Nội thêm một tuần. Nhìn khuôn mặt có vẽ hiền lành của viên sĩ quan công an, tôi nghĩ gã có vẻ thiệt tình. Tôi nói nhỏ với mẹ, mình vê thôi, ba bị kỷ luật. có xin cũng không được. Chịu khó về Hà Nội ngủ lây lất. Tuần sau lên lại hy vọng họ giữ lời hứa cho gặp được ba lâu hơn.
Trong khi quay lại bàn tiếp tân để làm thủ tục đưa thức ăn và đồ dùng cho ba, bỗng dưng tôi thấy một ánh mắt hơi khác lạ của một tù nhân làm nhiệm vụ đem nước chè xanh cho những người đến thăm nuôi. Để ấm nước xuống bàn, người này đi chầm chậm về phiá chòi vệ sinh sau khi ngoái lại nhìn tôi, đôi mắt nhấp nháy kỳ lạ. Tôi xin phép gã cán bộ công an đi vệ sinh.
Bước vội vào phía trong vừa kịp thấy dáng khòm khòm của người tù nhân bước ra. Tôi bước vào, nhìn quanh cái chòi tiêu, tiểu được xây tạm bợ bằng lá tranh với cánh cửa tre nửa kín nửa hở. Tôi ngồi xuống và nhìn quanh vách tre lá. Tôi có linh cảm hình như người tù nhân muốn cho tôi biết một điều gì đó. Tôi cố nhìn thật kỹ. Quả đúng như linh cảm, trên góc đòn tre phía trái của cầu tiêu, tôi thấy một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết nguệch ngoạc một dòng chữ: “Ông Điềm bệnh nặng.”
Hoảng hốt tôi vội chạy ngược vào phòng tiếp tân. Dằn cơn xúc động tôi kéo mẹ ra góc phòng báo tin. Mẹ bình tĩnh và khôn ngoan hơn tôi tưởng rất nhiều. Bà quay trở lại bàn tiếp tân và nói: Xin cán bộ cho tôi ở lại đây đợi chồng tôi về chứ bây giờ vừa đi vừa về Hà Nội cũng mất hai ngày. Gã cán bộ nói láo trơn tru: Ông bị biệt giam ở nơi rất xa, phải tuần sau chúng tôi mới đưa ông nhà ra găp bà được.
Đến lúc này nỗi uất ức trong lòng mẹ tôi bùng nổ, bà khóc và la hét to hơn: “Mấy ông nói láo, tôi biết chồng tôi đau nặng, đồ sát nhân, sao không cho chúng tôi gặp. Các ông có còn là con người không?”
Đến lúc này thì mẹ tôi không còn biết sợ là gì nữa, Tất cả những oán hận chất chứa trong lòng bao lâu này được dịp thoát ra, không ai có thể ngăn được. Cả phòng khách của K2 bắt đầu nhốn nháo, ồn ào. Nhiều người bu quanh mẹ tôi lúc này đang nằm lăn lộn dưới sàn đất cứng ngắt. Gã cán bộ chạy vào trong và đi ra cùng với viên sĩ quan lúc nãy. Gã dịu giọng nói với chúng tôi: Xin bà bình tỉnh Mời bà và anh vào trong, chúng tôi sẽ giải quyết. Nói xong gã ra lệnh cho hai tay công an dìu mẹ tôi vào căn phòng phiá trong. Có lẽ không muốn những người thăm nuôi khác biết chuyện.
Căn phòng sạch sẽ hơn phòng bên ngoài nhiều. Viên sĩ quan công an nói: Bây giờ tôi xin nói thật về tình trạng của ông nhà. Thật ra ông đang bệnh và chúng tôi đang tích cực chữa chạy cho ông. Nay bà đã biết, tôi sẽ thu xếp cho bà vào gặp ông. Ông nhà đang nằm ở bệnh xá, tôi sẽ cho người dẫn ông bà đi. Xin ông bà đợi một lát. Nói xong gã bước ra, nói nhỏ gì đó với công an trực.
Gã công an bước đi thật nhanh. Khoảng 40 hay 50 phút gì đó gã trở về, bước đi gấp gáp, hấp tấp. Lại thì thầm to nhỏ với viên chỉ huy. Tôi linh cảm có chuyện không hay. Lần này viên sĩ quan trầm giọng: Thưa bà, chúng tôi vừa mới nhận được tin, mặc dù chúng tôi đã tận tình chữa trị, nhưng vì sức yếu, ông nhà vừa mất cách đây 5 phút. Chúng tôi xin chia buồn với bà. Chúng tôi sẽ đưa bà đi gặp ông lần cuối cùng.
Nghe tin dữ, mẹ tôi như điên cuồng. Bà nằm lăn ra đất. Vừa khóc vừa la. Không từ nào mà bà không đem ra. Không nhân vật nào bà không réo tên chửi. Vừa chửi vừa khóc, khóc đến khan cả giọng. Mồ hôi quyện với đất đỏ dính đầy áo quần, mặt mũi. Hết khóc rồi bắt đầu cười ngây dại. Tôi ôm mẹ không nói được nên lời. Nỗi đau quá lớn làm thần kinh tôi như tê liệt. Ôm mẹ với trái tim nhói đau như kim châm và mẹ ngất đi.
Khoảng 15 phút sau, chúng tôi được dẫn di gặp ba. Nơi ba nằm là một căn nhà nhỏ đơn sơ gọi là bệnh xá nằm sâu trong K2 cách nhà khách khoảng 30 phút đi bộ. Ba nằm trên một giường tre, thân hình gầy guộc, khuôn mặt ốm nhom như bộ xương khô. Hàm râu lổm chổm có lẽ được cắt ngắn một cách vội vàng không dài thòn như lần đầu tôi gặp.
Hình như đã hết nước mắt, mẹ không khóc yên lặng ngồi bệt xuống đất vói tay ôm lấy ba. Tôi ngồi xuống phiá bên kia. Hai mẹ con ôm choàng lấy ba. Vẫn còn hơi ấm của một cơ thể vừa mới qua đời. Mẹ vuốt mắt ba. Mắt trừng trừng nhìn ba. Hình như tôi thấy trong mắt mẹ màu đỏ của máu. Sẽ không bao giờ tôi quên được cái hình ảnh của ba và mẹ tôi trong bệnh xá trại K2 Tân Lập hôm đó. Mẹ không khóc nhưng lại ngất thêm một lần nữa khi tôi định kéo mẹ đứng lên.
Sau này qua một người bạn tù của ba, lúc mẹ con tôi đến thăm trại, đang hấp hối nhưng ba tôi biết. Lúc đó ba đã rất yếu. Ba nói ba sẽ cố gắng sống để găp mẹ một lần và ba cố gắng húp được vài muỗng cháo trắng. Những muổng cháo trắng cuối cùng trước khi ra đi mãi mãi. Giá mà tay cán bộ có một chút tình người thì có lẽ mẹ cũng được gặp ba một lần sau chót. Chỉ cần một lần mà thôi, của một cuộc tình ba mươi mấy năm. Tôi biết ba đã không đành lòng ra đi. Đành lòng sao được hả ba, khi vượt hàng ngàn cây số từ nam ra bắc, chỉ còn cách một bước chân thôi mà mẹ không thể nói với ba những lời yêu thương sau chót, để được nghe một lời trăn trối sau cùng. Tức tưởi và uất hận lắm ba. Mà thôi ba ơi. Cứ yên lòng ra đi rồi có ngày mẹ, ba và chúng con sẽ lại gặp nhau một nơi nào đó, trên thiên đàng. Chúng ta sẽ lại có những ngày tháng hạnh phúc bên nhau như thuở nào.
Để xoa dịu mẹ con chúng tôi, lần đầu tiên K2 có tổ chức một đám ma tù nhân tương đối đàng hoàng. Từ trước, đã có rất nhiều tù nhân chết ở đây. Toàn bộ được bó vào các manh chiếu mây tre rách rưới và được chon vùi sơ sài trong các mảnh đất trống bên trong trại. Ba có lẽ là người đầu tiên đưọc ưu tiên có hòm làm bằng gỗ ván thông dù rất mỏng dính. Chôn theo với ba là mấy bộ đồ rách bươm. Cũng có 4 người tù khiêng quan tài. Phía trước và phía sau có 4 công an đi cùng. Cũng có ly hương là cái chén ăn cơm cũ kỹ. Tôi cầm bài vị là một bức ảnh căn cước nhỏ xíu của ba còn sót lại trong trại. Mẹ đi sau quan tài. Đoàn đưa tang gồm 10 người lặng lẽ đi về phía một đồi trọc xa xa, phiá ngoài hàng rào trại K2. Trên đường đi, tôi để ý thấy có những gò đất với rất nhiều ngôi mộ vô danh.
REPORT THIS AD

Nơi chôn ba là một ngọn đồi, chỉ có một cây đa thật to. Những người tù đào vội một lớp đất không sâu lắm, hòm được đặt xuống và lấp lại. Thế là xong. Ba tôi, một sĩ quan cảnh sát miền nam thua cuộc, cuối đời nằm ở đây, một vùng đất gần tận cùng biên giới Việt Hoa. Một mình, cô đơn, lạnh lẽo. Mẹ không còn nước mắt để khóc. Suốt buổi lễ cứ nhìn trừng trừng. Một khuôn mặt tưởng như vô hồn, nhưng tràn đầy oán hận. Một nỗi hận đến vô cùng. Tôi cắn chặt môi đến tươm máu. Thôi ba ơi, hãy yên nghỉ tạm nơi đây, con sẽ quay trở lại một ngày không xa.
Trước khi trở về, tôi cẩn thận ghi dấu vị trí ngôi mộ với một chữ thập ghép bằng hai nhánh tre và khắc tên ba trên gốc cây to trước mộ.
Hai năm sau, thương ba nằm một mình hiu quạnh, mẹ con tôi trở ra lại trại Tân Lập cùng với một người đảo mộ thuê từ Hà Nội. Không xin được giấy phép bốc mộ, nửa đêm chúng tôi đã lén lút đào chui và trải qua những giờ phút gian truân, nguy hiểm. Cuối cùng chúng tôi cũng đem ba về nằm bên cạnh ôn mệ trong mảnh đất phía sau nhà, dưới chân núi Ngự Bình Huế.
Từ khi đem được ba về nằm ấm cúng bên cạnh những người thân yêu, cuộc sống của gia đình tôi từng bước thay đổi và trở nên tốt đẹp hơn. Có quá nhiều cái tình cờ, may mắn mà dù không muốn tin, tôi cũng phải tin có sự che chở của ba, có sự sắp đặt của ơn trên. Và nhờ đó gia đình mẹ và 9 anh em chúng tôi vượt qua được những ngày tháng khó khăn, tủi nhục, đen tối để đến cuối năm 1998 toàn bộ gia đình đoàn tụ trên miền đất thật xa quê nhà nhưng tự do này.
Là những người cuối cùng trong đại gia đình qua Mỹ theo diện đoàn tụ, vợ chồng chúng tôi cùng 3 con nhỏ về sống tại thành phố nhỏ Tulsa thuộc tiểu bang Oklahoma. Vào cuối năm 1998, khi chúng tôi mới đến cư ngụ, Tulsa là một thành phố hiền hoà nhưng cũng thật buồn và trầm lắng. Người Việt không nhiều, nhưng may mắn cũng có một vài chợ Việt Nam, một vài quán ăn người Việt, không ngon lắm nhưng cũng làm vơi đi nỗi nhớ nhà của những đứa con mới vừa lưu lạc.
Lúc vừa mới đến, thấy gia đình 5 người chưa có công việc làm, mấy người bạn đề nghị chúng tôi đi xin housing và chế độ trợ giúp cho người low income. Vào thời đó ở cái thành phố đất rộng người ít này, việc xin trợ cấp của chính phủ tương đối dể dàng. Ai cũng khuyên vì với tuổi đời gần 50, một vợ và 3 con còn nhỏ, tội gì phải đi làm cho vất vả, ở nhà của chính phủ, con cái có nhà nước lo, sáng kéo nhau ra quán cafe, chiều tập trung tại một nơi nào đó cùng với bạn bè, xem đánh cờ và ngồi tám chuyện ngày xưa. Vừa nhàn, vừa có tiền tội gì phải vất vả mưu sinh. Đâu phải ai cũng có điều kiện để xin được trợ cấp như gia đình tôi đâu.
Nhưng đó không phải là con đường của tôi sẽ đi. Đứa con của một sĩ quan tù cải tạo chết ở biên giới Việt Hoa ngày nào sẽ không thể sống như thế. Thế là, sau thời gian đầu chuẩn bị cho những việc cần thiết, lấy bằng lái xe, ở tạm nhà người em gái, chúng tôi bắt đầu cho một cuộc sống mới trên một miền đất xa lạ này.
Vợ tôi xin vào làm phụ bếp trong một nhà hàng Việt Nam. Tôi và đứa con đầu nhờ có bằng TOEFL nên đăng ký đi học đại học trở lại. Ngoài giờ học, cháu đi làm thêm công việc phục vụ nhà hàng, tôi nhờ có chút tay nghề sửa máy tính và tivi, xin vào làm technician cho hãng bán máy móc điện tử COMPUSA. Hai con nhỏ đi học ở trường gần nhà.
Tiền lương không cao lắm, nhưng với vật giá không đắt đỏ và con người hiền hoà của một thành phố nơi nhà thờ nhiều hơn nhà dân này, chúng tôi đã có những bước khởi đầu hội nhập không quá đỗi khó khăn. Và quan trọng là tôi được đoàn tụ với mẹ, các em, và cùng với gia đình riêng, chúng tôi đã sống không giàu có, nhưng lương thiện, đầy đủ và tự do.
REPORT THIS AD

Có quá nhiều điều để kể về những ngày tháng trên một miền đất không phải là nơi tôi sinh ra này, hy vọng sẽ có trong một bài viết khác, ở đây tôi chỉ muốn nói đến những mối nhân duyên mà ông trời đã sắp đặt liên quan đến câu chuyện của ba tôi, người sĩ quan tù cải tạo chết tại trại K2 Tân Lập Vĩnh Phú tháng Hai năm 1979.
Cuộc sống ở Tulsa phải nói là rất dể chịu và an bình. Với sự tằn tiện và chịu thương chịu khó, chúng tôi cũng mua trả góp được một căn nhà nhỏ, tạm đủ cho một gia đình 5 người, những ngày tháng an bình và hạnh phúc.
Nhưng rồi năm 2000, sau khi lấy lại bằng đại học, tôi xin được việc làm tại KLA-TENCOR ở San Jose, Ca. Nghe tôi định di chuyển về San Jose, bạn bè, người thân ai cũng bàn ra. Thứ nhất tôi đang sống an nhàn, mọi việc ồn định, lên San Jose, tuy lương cao hơn, nhưng nhà cửa, cuộc sống đắt đỏ, lạ lẫm, chắc chắn sẽ khó khăn vất vả hơn nhiều. Làm lại từ đầu, có trụ nổi không hay lại khăn gói trở về như một số người ở bên này.
Nhưng, với tôi, quan trọng không phải là đồng lương cao thấp, đường đi dễ dàng hay vất vả, bằng phẳng hay gập ghềnh, mà là một công việc phù hợp với cái kiến thức và cái khả năng được đào tạo của mình, trong một ngành nghề mình yêu thích. Thế là gia đình nhỏ, 5 người chúng tôi một lần nữa khăn gói đi về một thành phố xa lạ hơn, một nơi được xem như đắt đỏ vào bậc nhất nước Mỹ để kiếm sống.
Cho đến bây giờ trải qua gần 20 năm, với biết bao thăng trầm, thời gian, với tôi, thời gian ở San Jose vẫn là một quãng đời đáng sống. Có nhiều điều để nhớ lại, nhưng trong phạm vi bài viết, tôi muốn nhắc đến, chính là cái duyên, cái tình cờ sắp đặt của thượng đế, của định mệnh khi chính tại miền đất này, tôi đã gặp lại hình bóng của người cha thương yêu.
Đầu năm 2001, khi tôi đang làm tại KLA-TENCOR, lúc đó nhà cửa rất là hot. Tôi tìm mãi mới thuê được căn nhà 4 phòng ngủ. Giá thuê không hề rẻ, 1800USD một tháng. Trả tiền nhà rất vất vả khó khan, mất toi ½ số tiền lương hàng tháng. Chúng tôi quyết định tìm người cho share lại bớt một phòng. Đúng lúc có một technician mới vào làm trong dây chuyền của tôi mới được tuyển vào làm việc, cần nơi ở. Thế là thoả thuận về ở chung. Vừa tiện đi làm chung xe, vừa sẽ chia tổn phí, tiện lợi đôi bề.
Ở một thời gian, làm chung với nhau cả năm, trong một dịp tình cờ khi nhờ ông bạn share phòng cắt tóc giùm, qua cuộc nói chuyện, phát hiện ra ông bạn cùng nhà mấy lâu nay củng là một sĩ quan từng đi “học tập cải tạo”.
  • Anh đi tù ở đâu?
  • Tân Lập, Vĩnh Phú
  • K mấy?
  • K2. Biết ông Điềm không?
  • Biết quá đi chứ.
Thế đó. Quá bất ngờ hơn, khi người share phòng bấy lâu lại chính là người đã đưa cho tôi mảnh giấy báo tin ba tôi đau nặng tại phòng thăm nuôi K2 trại cải tạo Tân Lập ngày nào.
Không thể nói hết sự kỳ diệu của định mệnh, khi sau 22 năm ngày mất, một sĩ quan tù binh cải tạo gặp lại người con của một bạn tù trên một đất nước quá xa vùng đất biên giới xa xôi. Không diệu kỳ sao được, khi trong hàng triệu người Việt lưu lạc, có mặt trên hàng chục quốc gia, sống trên hơn 50 tiểu bang của Hoa Kỳ, tôi gặp lại đúng một người duy nhất đã đút cho ba tôi những muỗng cháo trắng cuối cùng trước lúc lâm chung. Người đã sống với ba trong những tháng ngày bi thảm đó. Một trong 4 người bạn tù khiêng cha tôi về miền đất lạnh
Từ xưng anh, từ đó tôi gọi là chú, chú L. Hai chú cháu có những đêm thức trắng để kể chuyện về ba tôi.
REPORT THIS AD

Chú là người báo cho ba tôi biết hai mẹ con chúng tôi đang đợi chờ mỏi mòn tại phòng thăm nuôi. Duy nhất, chú là người bên ba để chứng kiến những giọt nước mắt cuối cùng tức tưởi của một người đang hấp hối. Chú là người duy nhất nhìn thấy cặp mắt mong đợi mỏi mòn của ba. Dù chỉ gần nhau trong gang tấc, trước khi ra đi vẫn không thể nhìn nhau một lời sau cuối.
Cám ơn chú L. Người bạn tù của ba tôi, ân nhân không bao giờ quên được của tôi. Sau khi nghỉ hưu, chú về ở với con gái nghe đâu ở tiểu bang Minnesota xa xôi. Chưa một lần chúng tôi gặp lại nhau. Nhưng dù ở bất cứ nơi đâu, cháu cũng cầu mong chú và những người thân yêu thật nhiều may mắn và bình an.
Và tôi tin rằng ở một nơi nào đó thật xa xôi, ba vẫn luôn dõi theo và che chở cho gia đình chú cũng như cho mẹ con chúng tôi. Nếu có một kiếp sau, con vẫn sẽ là con của ba, người tù cải tạo chết ở miền đất biên giới Việt Trung, ngày 10 tháng 2 năm 1979.
Lê Xuân Mỹ

Friday, 30 August 2019

VC TỰ NGHĨ CHÚNG CÓ QUYỀN LÀM GIẢ SAU KHI CHIẾM TRỌN ĐẤT NƯỚC./-TCL


Asanzo phải đóng cửa nhà máy, tổn thất 70 tỷ đồng
Click image for larger version

Name: 37.jpg
Views: 0
Size: 180.4 KB
ID: 1444825 
Công ty Asanzo phải tạm dừng hoạt động và cho biết đã tổn thất 70 tỷ đồng trong thời gian chờ kết luận thanh tra nghi án "bán hàng Trung Quốc gắn mác Việt Nam".

Trong thông cáo phát đi ngày 30/8, Công ty Asanzo cho biết trong 70 ngày chờ kết luận thanh tra về nghi án "bán hàng Trung Quốc gắn mác Việt Nam", mỗi ngày Asanzo mất 1 tỷ đồng do hệ thống bán hàng tê liệt, nhưng vẫn phải trả lương cho người lao động. Khoản tiền này chưa gồm các chi phí phát sinh khác. Do đó, công ty phải "bất đắc dĩ thông báo tạm ngừng mọi hoạt động sản xuất, kinh doanh", nhưng vẫn duy trì hoạt động bảo trì bảo hành để bảo đảm quyền lợi sau mua hàng của người tiêu dùng.

"Trong thời gian tạm ngừng hoạt động, công ty sẽ cố gắng bảo đảm quyền lợi của người lao động trong khả năng của mình, theo quy định pháp luật", Công ty Asanzo cho biết.

Hôm nay (30/8) là thời hạn các cơ quan chức năng phải có văn bản gửi Thủ tướng báo cáo về kết luận thanh tra vụ việc liên quan tới Asanzo. Tuy nhiên, ông Đàm Thanh Thế - Chánh văn phòng Ban chỉ đạo quốc gia Chống buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả (389) cho biết, chưa có kết luận chính thức vụ việc do "phải làm cẩn trọng". Ông cho hay, vụ việc Asanzo liên quan tới nhiều bộ, ngành nên các cơ quan đang cố gắng "làm việc khách quan để có kết luận toàn diện, chính xác nhất". Chánh văn phòng 389 nói sẽ công bố kết luận "ngay khi có thể".
.............

VC TỰ HÀO CHỐNG PHÁP, NHẬT, MỸ .... VẬY MÀ VẪN MƠ, VẪN AO ƯỚC CÓ CHỮ QUỐC TẾ - VÔ TÌNH GATEWAY LẠI THÀNH RA GẠT WAY- NAY LẠI VỘI XÓA HẾT./-TCL

*Trích 1 đọan:

Thế nhưng gần đây mới lòi ra “quốc tế” nhưng lại không phải là quốc tế.

Gateway và hàng loạt trường ở Hà Nội bỗng xóa sạch mác “quốc tế”Sau sự việc bé trai 6 tuổi trường Gateway chết thương tâm trên xe đưa đón học sinh, các trường tư lập gắn mác quốc tế bị dư luận quan tâm. Nhất là sau buổi họp báo về vụ việc này, nhiều người mới mường tượng rõ hơn về tên gọi “quốc tế”.

Phòng giáo dục quận Cầu Giấy (Hà Nội) khẳng định không có quy định nào về trường quốc tế. Gateway không phải trường quốc tế mà do họ tự đặt. Một số trường tư lập cố ý gắn mác quốc tế nhằm quảng cáo thu hút học sinh.

Tuy nhiên chỉ cần gõ Google có thể thấy rõ “ma trận” các trường gọi là quốc tế ở Hà Nội và SG. Ngành giáo dục và luật sư đều khẳng định, việc các trường xưng danh quốc tế là vi phạm pháp luật.
Sắp tới Sở Giáo dục sẽ công bố các trường quốc tế ở Hà nội, đồng thời thanh tra các trường gắn mác quốc tế.

Khi tin trên được phổ biến rộng rãi, thì những ngày gần đây hàng loạt các trường gắn “quốc tế” đều ngay lập tức thay tên ở cổng trường, biển hiệu.
Điển hình, mới đây trên website, trường Gateway thay đổi tên từ “Trường Phổ thông liên cấp quốc tế Gateway” sang “Trường Tiểu học & THCS Gateway”.


Dòng chữ International Montessori School bị xóa sạch
Nhưng logo tên tiếng Anh là Gateway International School không đổi. Nhiều bài viết trên website vẫn để Trường Phổ thông liên cấp quốc tế Gateway.
Nội dung về chương trình học và tuyển sinh trên website không còn tồn tại. Tại cơ sở ở Hải Phòng, trường tiểu học Gateway cũng đã dỡ hết bảng tên ở cổng.

Không chỉ Gateway, hàng loạt các trường khác cũng “gỡ biển”, sửa tên dòng chữ quốc tế/international, sau thời gian dài xưng danh mà không bị hỏi thăm.
Trường Mầm Non Montessori, ở Khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính, Quận Thanh Xuân, Hà Nội xóa bỏ dòng chữ tiếng Anh trên biển hiệu của trường. Tuy nhiên trên website của nhà trường, danh xưng “International” vẫn còn.

Trường Quốc tế Việt – Hàn Montessori (tòa nhà Hyundai Hillstate, số 5 Tô Hiệu, Hà Đông, Hà Nội) cũng tháo dỡ biển hiệu.

Trường Mầm non Quốc tế IQ và Tiểu học Quốc tế IQ (địa chỉ số 55, Lê Lai, Hà Đông, Hà Nội) mới dán lại biển chỉ dẫn tên trường và bỏ hoàn toàn danh xưng quốc tế.

Trường Alaska (địa chỉ số 25 đường Thọ Tháp, Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy) vài ngày trước đã dỡ biển Trường quốc tế Alaska trên cổng trường và đặt ở chân tòa nhà. Trước đây, ngay ở ngoài cổng ra vào, trường treo bảng hiệu lớn “Trường Tiểu học quốc tế Alaska” và số điện thoại liên hệ.

Website của trường không truy cập được mà chuyển hướng sang trang Facebook với tên gọi “Trường Tiểu học quốc tế Alaska”.

Trường Global (khu đô thị Yên Hòa, Cầu Giấy) cũng mới đổi dưới danh xưng. Tuy nhiên trên website của trường tên tiếng Anh Globa International School không đổi.

Hà nội hiện chỉ có 11 trường có thể gọi là “quốc tế” theo quy định về hợp tác, đầu tư của ngoại quốc trong lĩnh vực giáo dục. Các trường thêm chữ “quốc tế” trong tên trường chỉ có yếu tố nước ngoài chứ không phải trường quốc tế. Nếu trong quyết định thành lập không có chữ quốc tế mà trường tự đưa vào để mạo danh, thu hút học sinh, là sai phạm.

Nếu không có tật, sao các trường đồng loạt giật mình, chối bỏ danh xưng “quốc tế” đầydanh giá Té ra bây giờ bỏ “quốc tế”, thì chỉ còn là trường tư bình thường thôi à? Không biết các phụ huynh tính sao.

San Hà
Đôi điều suy nghĩ về việc ông Châu Văn Khảm bị bắt



Sau hơn 17 ngày giam giữ, nhà cầm quyền CSVN đã chính thức thừa nhận đang giam giữ ông Châu Văn Khảm, một thành viên của đảng Việt Tân tại Sydney, Úc Châu.

Ông Khảm sinh năm 1949 tại Thừa Thiên Huế. Năm 1969 nhập ngũ. Tốt nghiệp Trường Sĩ Quan Hải Quân VNCH Khóa 22. Cấp bậc sau cùng là Trung Úy, Sĩ Quan Trưởng Khối Chiến Thuyền.
Ông bị tù cải tạo từ 1975 đến năm 1978. Năm 1982 vượt biển tìm tự do và đến Úc, thành phố Sydney vào giữa năm 1983. Từ đó ông tham gia các sinh hoạt trong Cộng Đồng và trong Hội Cựu Quân Nhân và Gia Đình Hải Quân Hàng Hải NSW.
Anh Khảm tham gia vào Việt Tân năm 2010 vào đúng năm tôi bị bắt ở Việt Nam.
Tôi gặp anh Khảm trong một lần anh cùng gia đình du lịch Âu châu. Hôm ấy anh cùng bạn bè đồng ngũ say sưa kể chuyện thời chinh chiến. Đám lóc nhóc chúng tôi chỉ biết căng mắt, căng tai ra mà nghe. Nhìn những mái tóc “muối nhiều hơn tiêu” trước mặt, tôi xao xuyến nhớ đến những người chiến sĩ đã cống hiến cả tuổi thanh xuân, có người còn để lại một phần thân thể trên chiến trường để bảo vệ cho miền Nam trước sự xâm lăng của chủ nghĩa cộng sản. Và tôi còn xao xuyến hơn khi thấy đến ngày hôm nay những con người ấy vẫn thầm lặng tiếp tục cống hiến sức lực và trí tuệ của mình vào công cuộc đấu tranh giành lại quyền Con Người cho dân tộc.
Vài tháng sau khi gặp, từ cảm giác xao xuyến tôi lại ngỡ ngàng hơn khi nghe nói anh về công tác tại Việt Nam và bị bắt cùng với một người trong nước. Tôi mường tượng ra an ninh CSVN sẽ “làm việc” với anh như thế nào để moi móc thông tin của tổ chức.
Đọc trên tờ Công An Nhân Dân thì thấy họ chỉ tường thuật chung chung và sao đi sao lại mấy luận điệu cũ rích: “Hiện nay, Việt Tân tiếp tục tuyển mộ, huấn luyện, chỉ đạo thành viên xâm nhập về Việt Nam kích động biểu tình, phá rối an ninh, bạo loạn, thủ tiêu, bắt cóc con tin; đưa người ra nước ngoài đào tạo, huấn luyện, tổ chức các khóa đào tạo trực tuyến về phương thức, hoạt động khủng bố, phá hoại. Đồng thời tán phát lên mạng Internet các tài liệu kích động biểu tình, hoạt động khủng bố, phá hoại…”. Tóm lại phần lớn là vớ vẩn và sản phẩm của trí tưởng tượng và thói quen chụp mũ.
Qua việc anh Khảm bị bắt, tôi xin chia sẻ một suy nghĩ như sau: Trong những lần gặp gỡ bà con có nhiều người − trong đó có nhiều bạn trẻ đã hỏi: “Bây giờ chúng tôi phải làm gì để đóng góp cụ thể.” Tôi trả lời ngay: “Bạn nên về Việt Nam để tìm hiểu về đất nước và sau đó tìm cách đóng góp theo khả năng và điều kiện của mình.” Và đó là điều mà tôi muốn − qua diễn đàn này − gởi đến các bạn trẻ (hoặc ít trẻ hơn như anh Khảm) để trả lời cho những ưu tư của các bạn.
Chẳng quyền lực nào có thể cấm đoán chúng ta trở về Việt Nam và nói về tự do dân chủ, về biển Đông, về Formosa, Thủ Thiêm hoặc Lộc Hưng. Đừng nghĩ rằng ai cũng biết về những chủ đề này, mà có biết thì nói thêm cũng tốt. Đừng nghĩ rằng những việc nhỏ nhoi như vậy không ích lợi hoặc không xoay chuyển được tình hình. Mọi người chúng ta đều biết câu “Thà bật một que diêm còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.” Nhiều người trong chúng ta cũng không thể ngờ rằng Đế quốc Anh hùng mạnh đã để nước Mỹ giành độc lập vì những lá trà và mất nước Ấn Độ vì những hạt muối.
Trong cuốn “Làm thế nào lật đổ độc tài bằng tay không”, Srdja Popovic, một lãnh tụ sinh viên thời Milosevic của Nam Tư cũ đã chứng minh rằng một trong những nguyên tắc của đấu tranh bất bạo động là bắt đầu bằng những việc nho nhỏ tưởng chừng “vô tích sự”, nhưng đó chính là những bước đầu của các cuộc cách mạng ở Đông Âu, ở Belgrade, Tbilisi, Rangoon, Tunisia, Ai Cập…
Làm thế có nguy hiểm không? Xin trả lời, trước tiên chẳng có gì vi phạm pháp luật Việt Nam qua những việc trên và anh Khảm không phải là lần đầu. Thứ hai, ở một nước vô pháp hoặc luật rừng như ở Việt Nam quá lắm là lại kết án những hành vi trên là “kích động biểu tình, phá rối an ninh, bạo loạn, huấn luyện, tổ chức các khóa đào tạo trực tuyến…”, nghĩa là cũng y như anh Khảm.
Và sau cùng, nặng nhất là họ trục xuất và không cho về Việt Nam. Tôi nghĩ đây có lẽ là điều nhiều Việt kiều sợ nhất, nhưng đối với các bạn đặt câu hỏi về “phải làm gì” thì tôi thiết nghĩ các bạn đã có cách đối phó hoặc chấp nhận kịch bản này. Còn ngược lại, nếu mọi chuyện hạnh thông, các bạn có ý hoặc hành động khác thì cứ mạnh dạn thực hiện trong khả năng và điều kiện cho phép.
Điều sau cùng tôi muốn được chia sẻ là không có cuộc đấu tranh nào mà không phải hy sinh. Trong những lần tiếp xúc với giới ngoại giao và nhân quyền cho dù đó là khi còn ở Việt Nam hay đã bị trục xuất, họ thường “an ủi” tôi rằng so sánh với các nước như Trung Quốc, Nam Tư, Libya, Ai Cập, Đông Timor và gần đây nhất là Venezuela thì “sự đóng góp của người Việt các anh còn khiêm tốn”. Câu “an ủi” làm ai cũng phải sượng chín mặt. Và nếu tình trạng vẫn “lình xình” như thế này thì đừng mong có thay đổi.
Tôi tưởng tượng với con số hàng triệu người hải ngoại, chỉ cần một phần ngàn dám trở về như anh Khảm thì chắc chắn sẽ có những biến chuyển tích cực. Huy động một lực lượng an ninh để theo dõi, bắt giữ, điều tra và trục xuất ngần đó người không còn là chuyện nhỏ và qua việc đó xã hội và ngay cả chế độ sẽ có những thay đổi.
Giống như Mahatma Gandhi của Ấn Độ, Bouazizi của Tunisia, Popovic của Serbia… chúng ta hãy bắt đầu bằng những chuyện nhỏ.
 A