Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label QGHCNguyenTanPhatCanada. Show all posts
Showing posts with label QGHCNguyenTanPhatCanada. Show all posts

Monday, 11 March 2024

 LÂU LÂU PHẢI CÓ CHÚT CẢM ĐỘNG ĐỂ CÒN NHỚ TÌNH NGƯỜI VẪN CÒN QUANH QUẨN, ĐÂU ĐÂY./-Mt68

________

From: Phat Nguyen 



Cảm ơn Bạn. 
Câu chuyện thật cảm động và đầy ấp tình người.
Tôi thật sự xúc động đến không cầm được nước mắt..
Thân chúc sức khỏe Bạn cùng gia đình.
Nguyễn Tấn Phát-Toronto

---------- Forwarded message ---------
From: Nghiem Nguyen <

Câu chuyện Quán cơm đậm Tình người- Cô chú gắng lên, ngày mai gặp lại- March 11, 2024

TÌNH NGƯỜI

 mt góc ph nh n ào, xung quanh là nhng ca hàng buôn bán tp np, đông đúc… có mt tim cơm bình dân nh mang đầy hơm ca tình người.

Mt hôm, chàng sinh viên bước vào tim cơm nói: “Cháu mun mua mt bát cơm trng!”

V chng người ch quán thy chàng trai không gđồ ăn, ly làm khó hiu, nhưng vđơm mt bát cơđầy cho cu ta. Khi tr tin, chàng trai còn ngi ngùng: “Có th rưới mt chút nước canh lên cho cháu không ?”

Bà ch vui v tươi cười nói: “Tt nhiên là được, cái này min phí.”

Chàng thanh niên ăđược mt na, nghĩ đến bà ch nói nước canh không cn tr tin thì gi thêm mt bát cơm na.

Mt bát không đủ no à? Để tôi ly thêm cho cu chút na!”, bà ch quán nhit tình nói.

Chàng trai đáp li: “Không phi, cháu mun mang v để mai mang đến trường ăn trưa!”

Ông ch nghĩ, chàng sinh viên này có l xut thân trong mt gia đình nghèo khó, nên đã lng l xúc mt thìa tht và thêm mt miếng trng xung đáy hp, sau đó mđơđầy cơm lên phía trên.

Bà ch thy vy cũng biết chng mun giúp đỡ chàng thanh niên, nhưng li không hiu: “Sao ông không đường hoàng để tht và trng  trên cơm trng mà lđể dưới cùng?”

Sau đó ông ch có nói riêng vi v: “Nếu cu ta va nhìn đã thy trng vi tht, s cho rng chúng ta thương hi cu ta. Như vy vô tình đã làm tn thương lòng t trng ca cy, cy s không đến quán chúng ta na. Nhưng nếu c để căn cơm trng không, thì làm sao có sc mà hc hành?”

Bà ch rt tán thành cách làm ca chng: “Ông tht là mt người tt bng, đã giúp người li còn nghĩ cách gi th din cho người ta na!”

“Cơn cô chú, cháu ăn xong ri. Tm bit hai người!”, chàng sinh viên đứng dy rđi, không quên nhìn li v chng người ch quán.

V chng ông ch quay ra cười nim n: “C lên chàng trai, mai gp li!”

Bước ra đến ca, hai má người thanh niên nóng bng vì va thy xu h va cđộng, nhưng c giu kín không để v chng ch quán nhìn thy. Thc ra chàng trai đã nhìn thy hành động ca ông ch tim mun giúp mình nhưng không dám nói ra. Trong lòng chàng sinh viên xúc động ch biết nói li cơn nhưng trong sâu thm là mt ý nghĩ rng mình phi c gng hc hành cho tđể sau này báo đáp li s giúp đỡ này…

T đó, sut hai năm, gn như ngày nào chàng sinh viên cũng đến quán cơm vào lúc ti mun. Ln nào anh cũng gi 2 bát cơm trng, 1 bát ăn ti quán còn 1 bát đem vVà tt nhiên, dướđáy bát cơm mang v, ngày nào cũng n giu nhng “bí mt” khác nhau.

Đến khi chàng sinh viên tt nghip ra trường, thi gian thm thot trôi đi, quán cơm không còn trông thy bóng dáng chàng sinh viên nghèo lui ti…

20 năm sau, quán cơm t chn ngày xưa nhđược thông báo cưỡng chế di di ca chính ph thành phĐối mt vi vic tht nghip lúc tui trung niên, ông bà ch không ngng lo lng, đau kh.

Đúng lúc này, giám đốc mt công ty ln tìm đến: “Tng giám đốc ca chúng tôi mun mi hai người m nhà ăn t chn ti tòa nhà tr s công ty. Mi trang thiết bđồ dùng cũng như thc phđềđược cung cđầđủ, hai người ch cn ph trách nu nướng, li nhun s chia đôi.”

Tng giám đốc ca anh là ai? Ti sao li tt vi chúng tôi như vy?”, hai v chng ch quán va mng va lo, hi vi v nghi hoc.

Anh giám đốc tiếp li: “Hai người là ân nhân ca tng giám đốc, ngài đặc bit rt thích ăn món trng và th ca hàng ca các v, nhng cái khác đợi gp mt ri nói được không ?”

Ngày hôm sau, hai v chng ông bà ch được mđến công ty ca v giám đốđể xem tình hình công vic s được sp xếp ra sao. Khi tđây, hai v chng đã cm thy ngườđàn ông này rt quen thuc, nhưng h không th nh ra đó là ai. Cuc trò chuyn kết thúc, khi v chng ch quán cơđúng dy chào ra v, v tng giám đốc công ty bt ng đứng dy, cung kính gp người cúi xung: “Cô chú c gng lên! Ngày mai gp li!”

Hai v chng thy l, lúc này mi dám ngng đầu lên để nhìn thng vào mt v tng giám đốc. Câu nói kia dường như xuyên thu vào tim gan ông bà, cng thêm hành động cung kính cúi đầu ca v tng giám đốc, ký c ca v ch tiăn năm nao thoáng hin v

 

Thì ra cách đây vài tun, v tng giám đốc nghe được tin khu vc buôn bán gn trường xưa chun b b cưỡng chế di di. Anh lin cho ngườđi tìm hiu tình hình và biếđược tim cơm ca ông bà thuc din b gii ta. Anh lin nghĩ ra cách này để giúp h.

 

Hai ngườđang lng đứng người thì v tng giám đốc nói tiếp: “Tt c nhng gì hôm nay cháu có được phi nh ân đức ca hai bác. Nếu như không có s giúp đỡ ca hai bác thì chàng sinh viên ngày xưa khó mà có ni tm bng Đại hc trên tay. Sau 20 năm vt ln vi cuc sng để lp nghip, hôm nay cháu đã gây dng được s nghip ca riêng mình. Trong quá trình y, mi khi cm thđui sc, cháu li nh đến n cười nim n cùng lđộng viên ca hai bác: “C gng lên nhé, ngày mai gp li!” cháu li có thêm động lc c gng cho mình. Cháu cám ơn hai bác! 

Quán cơm cũ