Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label GSNguyenManhCuongNTT. Show all posts
Showing posts with label GSNguyenManhCuongNTT. Show all posts

Monday, 4 December 2023

Trường hợp đại tá Hồi Chánh Nguyễn Bé (TTHL/XDNT/Vũng Tàu).



 
Ở đây người viết đặc biệt giới thiệu ông Nguyễn Bé. 

Một sĩ quan từng phục vụ phía bên kia và sau đó trở thành sĩ quan VNCH. Một vị sĩ quan của quân đội VNCH mà theo một vài người từng làm việc với ông coi ông là gương mẫu về mọi mặt. Tư cách cũng như con người ông có cuộc sống thanh bạch, không hề tham nhũng, lạm quyền, là tấm gương cho các sĩ quan khác trong quân đội VNCH. Theo một người bạn khá thân với ông từng được ông mời đến thuyết giảng tại trung tâm Vũng Tầu cho biết, bà vợ ông phải buôn bán lẻ thêm như thuốc lá, vé số dể có đủ tiền trợ. Trước 1975, tôi chưa từng được nghe về tư cách và phẩm chất không dễ mấy ai có được nhu vậy. Theo tài liệu quân sử Việt Nam: “Ông Nguyễn Bé sinh vào tháng 9 năm 1929, tỉnh Thừa Thiên (có chỗ ghi sinh ở Quảng Trị). Số quân 49201.458. Nhập ngũ ngày 1-7-52. Xuất thấn trường Võ bị Địa phương Huế. Cấp bậc và chức vụ sau cùng: đại tá chỉ huy trưởng Trung Tâm xây dựng nông thôn Vũng Tàu. Không bị đi tù cộng sản. Hiện định cư tại Nam California. Và đã từ trần cũng tại nơi đây.”

(Trần Ngọc Thống, Hồ Đắc Huân và Lê Đình Thụy, Lược sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Nxb Hương Quê, 2011, trang 505)

Tiểu sử quân vụ chỉ nói tóm tắt có thế. Nhưng Frank Scotton, nhân viên của Phòng Thông tin Hoa Kỳ có một thời gian dài làm việc tại Việt Nam trong vai trò vừa dân sự vừa quân sự đã có nhiều dịp làm việc chung với Thiếu tá Bé. Scotton đi nhiều, chịu khó xông sáo nên có nhiều nguồn thông tin và cung cấp các dữ liệu thông tin ấy cho Phái bộ Quân viện MACV, cho Sở tình báo hoặc cho tòa đại sứ Hoa Kỳ.

Ông là tác giả cuốn Uphill Battle. Ông đã hai lấn bị sốt xuất huyết và cả viêm gan. Ông cũng đã thoát chết nhiều lần khi chạm súng với địch va chết hụt khi trực thằn rớt. Và mỗi chuyến đi, mỗi tiếp súc lại giúp ông thêm một bài học. Nhưng ông cho rằng những nguy hiểm mà ông phải đối đầu không thể so với nỗi tiếp cận thường trực lâu dài với nguy hiểm và những sự hy sinh nơi những người mà ông đã gặp.

Ông ghi nhận trong lời nói đầu như sau:

“Rất nhiều ghi chú trong nhiều chương đầu là về tình trạng của một ấp nằm sâu trong các tỉnh Bình Định, Long An, Quảng Ngãi, Châu Đốc hoặc các tỉnh khác, đô khi tôi cũng có nhìn lên, nhưng đa dố ghi chú đều là những gì ngay bên cạnh đời sông của tôi lúc đó.”

(Frank Scotton, bản dịch Cuộc chiến leo dốc, của Phan Lê Dũng, trang 22-23)

Ngày nay nhìn lại cuộc chiến tại miền Nam cho tôi hiểu rằng cuộc chiến ấy thắng thua không hẳn từ cái nhìn từ các đô thị mà từ những chốn thôn quê, hẻo lánh của dân nghèo.

Dĩ nhiên, không thể nào có một cái nhìn đầy đủ, trung thực, bao quát trọn vẹn cuộc chiến vừa qua. Nhưng mỗi yếu tố đều có thể là những nhân tố đưa đến sự thua trận.

Phần tác giả, khi viết cuốn sách này chỉ muốn bày tỏ sự trân trọng tất cả những người Mỹ hay người Việt mà tác giả đã gặp và không thể nào quên được họ. Trong số ấy có Nguyễn Bé

Theo dịch giả Phan Lê Dũng, dịch giả cuốn Uphill Battle ra tiếng Việt nhan đề <i>Việt Nam. Cuộc chiến leo dốc</i>.

Cũng chính nhờ những chuyến đi ấy, ông có thêm những người bạn thân tín như Nguyễn Tùy, John Paul Vann, Nguyễn Bé, Phil Werbiski, Nguyễn Duy Bé, Trần Ngọc Châu, Nguyễn Thị Kim Vui, v.v.

(Frank Scotton, Việt Nam, ibid.)

Nhờ Frank Scotton mà người ta được biết thêm về con người của Nguyễn Bé.

Được biết ông Nguyễn Bé lúc còn thanh niên, lúc 20 tuổi, từng là cấp chỉ huy một đơn vị quân đội trong hàng ngũ Việt Minh chống Pháp. Nhưng đến năm 1965, ông đã là Thiếu tá Phó tỉnh trưởng, tỉnh Bình Định, phụ trách các hoạt động bình định nông thôn.

Chính trong thời gian này, ông đã có cơ hội làm việc chung với F.Scotton. Và F.Scotton cũng là người hết lòng yểm trợ cho Nguyễn Bé.

Lúc bấy giờ, đại tá Đào Trọng Tường là Tỉnh trưởng theo thói quen khi gặp người Mỹ đã nêu những khó khăn với cố vấn Mỹ thuộc cơ quan Juspao khi họ tới thăm như trường hợp ông Carl.

(Đại Tá Đào Trọng Tường, sinh 1935 tại Thái Bình. Xuất thân trường Võ bị Đà Lạt. Chức vụ cuối cùng là Đại tá đặc trách ĐPQ và NQ, quân khu I. Bị tù cộng sản 13 năm. Định tại Hoa Kỳ San Diego. Qua đời 26-1-2011.

(Trích trong Lược sử Quân lực VNCH, ibid., trang 536)

“ Đại tá than phiền tình hình an ninh ngày một suy giảm..

Ông Carl đã nhẹ nhàng khước từ ý kiến của của đại tá và trả lời: “Tôi không hề đến đây để liều mạng. Ông Tường ngạc nhiên không rõ ý ông Carl và nói ông cần trở về văn phòng.” (Frank Scotton, Uphill Battle. Bản tiếng Việt, ibid., trang 280)

“Khi đại tá Tường đi khỏi, Thiếu tá Nguyễn Bé đã dẫn ông Carl tới thăm một đơn vị pháo binh, sau đó đưa ông Carl tới thăm một đội giảng viên đang huấn luyện một đội thông tin lưu động ở một ấp không xa, cách trụ sở quận Tuy Phước một cây số, đồng thời trình bầy cho ông Carl một buổi tập kích về ban đêm ở chung quanh ấp.”

“Khi ông Bé làm việc ở Bình Định, ông còn phải đụng đầu với vấn đề tham nhũng công khai ngay tại cảng Quy Nhơn như sau. Các quân cụ của của Sư đoàn I không kỵ cũng như của sư đoàn Đại Hàn sau khi cập bến cảng thì nhiệm vụ chuyển vẩn theo hợp đồng chỉ đến cảng là xong nhiệm vụ. Sau đó là có những thất thoát mà hãng chuyển vận như Han Jin không còn còn có trách nhiệm nữa.

Việc tham nhũng thứ hai là khi xây cất căn cứ không lực ở Phù Cát, các viên chức của Đại Tá Tường đã cho vào danh sách nhiều tên gia đình thêm vào danh sách để nhận tiền bối thường khi họ được chuyển đi nơi khác. Và người ta không khỏi ngạc nhiên là các xã này có số dân số đông dân cư nhất trên toàn cõi Việt Nam.”

(Frank Scotton, Việt Nam cuộc chiến leo dốc, ibid.,, trang 298)

Đoạn văn này cho thấy, Thiếu tá Bé là người chủ xướng các lớp huấn luyện cho cán bộ nông thôn về thông tin, một việc mà các ông Phó tỉnh khác thường không mấy lưu tâm. Có thể chỉ những người như thiếu tá Nguyễn Bé mới hiểu tầm mức và vai trò của cán bộ nông thôn. Nhưng vì không có sự yểm trợ từ chính quyền, ông phải tự lo và tổ chức các lớp huấn luyện cho các các bộ nông thôn. Trường hợp này cũng giống trường hợp ông Nguyễn Liệu, ngoài Quảng Ngãi. Ông Nguyễn Liệu đã tự đề xướng ra một chương trinh huấn luyện cán bộ xây dựng nông thôn và gọi đó là Chương trình Về Làng.

Ngoài công việc xây dựng cán bộ nông thôn thiếu thốn đủ mọi phương tiện, thiếu tá Bé còn phải đối đầu với tệ nạn tham nhũng trong tỉnh. Nhưng vì ông là người cực Kỳ liêm chính (Chữ dùng của Trung Tá Nam, trưởng khối hành chánh tài chánh sau này làm việc dưới quyền đại tá Bé tại Vũng Tàu nói với tác giả bài này) nên ông gặp rất nhiều khó khăn phải đối đầu với tệ nạn tham nhũng tại Bình Định. Nhưng rất may cho Thiếu tá Nguyễn Bé là ông được người Mỹ thấy được công việc làm của ông nên hỗ trợ, trong đó có việc bảo vệ ôn g khỏi bị ám hại bởi cánh tham nhũng trong tỉnh.

“Sau này, khi tướng Nguyễn Đức Thắng, Tổng Trưởng Bộ Xây Dựng nông thôn, một vị tướng sạch, chủ trương diệt tham nhũng đã có lần can thiệp yêu cầu các tướng Toàn, tướng Lãm, tư lệnh Quân Đoàn I hoãn không bao vây Quãng Ngãi để bắt gọn nhóm Xây Dựng nông thôn của Nguyễn Liệu.”

(Nguyễn Liệu, ibid., trang 374)

Nhưng một mình vị tướng sạch Nguyễn Đức Thắng thì làm được gì? Chính ông cũng cảm thấy xấu hổ vì bất lực. Người ta không thể nào xây dựng nông thôn đồng thời để cho nạn tham nhũng hoành hành. Giấy yhoong hành cho cán binh cộng sản hồi chánh có chữ ký của Th. Tướng Nguyễn Đức Thắng, Tư lệnh vùng 4 Chiến thuật. Nguồn: OntheNet Cuối cùng có tin cho biết Nguyễn Bé sẽ bị ám hại. Người Mỹ lo sợ cho tính mạng của ông đã đưa ra kế hoạch là dùng trực thăng chở Nguyễn Bé lên Pleiku, bản doanh Quân Đoàn II của tướng Vĩnh Lộc. Và họ cũng thừa hiểu rằng, Vĩnh Lộc cũng nằm trong đường giây tham nhũng ấy. Nhưng chắc chắn khi gặp Nguyễn Bé thì tướng Vĩnh Lộc bề ngoài phải ra mặt bảo vệ Thiếu tá Nguyễn Bé hơn là để lộ ra ông cũng dự một phần trong vụ ám sát Thiếu tá Bé. (TrungTướng Vĩnh Lộc (1923-2009). Tốt nghiệp trường Võ bị của Pháp. Thiếu úy sĩ quan cận vệ của Bảo Đại. Ngày 29-4 được Dương Văn Minh cử giữ chức vụ Tổng Tham Mưu trưởng Quân lực thay thế tướng Đổng Văn Khuyên. Nhưng chỉ một ngày sau, sáng 30-4, ông rời bỏ Việt Nam trên Tuần Dương Hạm Tây Sa HQ-615. Ông định cư tại Houston, Texas.) (Trích Lược sử Quân lực. ibid., trang 172)F. Scotton tường thuật tiếp:“Thiếu tá Charles, chỉ huy trưởng không quân đồng ý cấp một chuyến bay đặc biệt đến Pleiku. Tôi đưa ông Bé ra sân bay, để ông ẩn mình dưới tấm Poncho sau xe jeep và chúng tôi lái thẳng đến máy bay, nơi thiếu tá Francis đang đợi.Hôm sau, tôi đến Pleiku và xin gặp tướng Vĩnh Lộc. Sự khinh miệt của ông đối với các bộ lạc ở cao nguyên, và hẹn hò của ông với một ca sĩ Sài Gòn là điều đa số mọi người đều biết. Tôi nói trực tiếp với ông ngắn gọn, nhưng không có ý tố cáo, rằng bất cứ cuộc thanh tra nào cũng sẽ cho thấy mức hối lộ ở Bình Định đang làm hại Quốc gia bằng cách cho phép cộng sản tuyên bố họ thanh liêm. Cuộc thanh tra cũng sẽ cho thấy sự tham nhũng của Tư Lệnh Sư đoàn 22 và Tỉnh Trưởng.

Vị Tư lệnh Quân Đoàn có thể chứng minh sự thanh liêm của ông bằng cách bảo vệ Thiếu tá Bé và chỉ định một Tư lệnh mới cho Sư đoàn 22. Tôi xác định với ông Vĩnh Lộc rằng lo lắng của tôi hoàn toàn vì danh tiếng của ông.”

(Frank Scotton, Bản dịch của Phan Lê Dũng, ibid., 303-304)

Sau đó thì tướng Sang Bị đổi và tướng Nguyễn Văn Hiếu, một vị tướng được coi là vị tướng có kỷ luật và nổi tiếng liêm khiết nhất trong hàng ngũ tướng lãnh đến thay thế. Rất tiếc sau này tướng Hiếu bị giết hay tự tử vào ngày 8-4-1975 tại Bộ Tư lệnh Quân Đoàn III ở Biên Hòa.

Đại tá Nguyễn Bé, Chỉ huy trưởng Trung Tâm Huấn luyện Cán bộ xây dựng nông thôn

Khi còn ở Quảng Ngãi, thiếu tá Nguyễn Bé là người chủ trương đổi các chương trình huấn luyện Biệt Kích Nhân Dân ở Quảng Ngãi năm 1964 để huấn luyện hoạt động bình định. Thời gian 1964 cho thấy, ông đã hoạt động ở Quảng Ngãi trước khi ông Nguyễn Liệu được đề cử làm Tỉnh Đoàn Trưởng tỉnh đoàn xây dựng nông thôn, tỉnh Quãng ngãi vào năm 1966-1967.

Về sau các hoạt động tự khởi xướng này trở thành các đội xây dựng nông thôn.

Không hiểu do cùng xuất thân từ trong lòng chế độ cộng sản mà Trung tá Trần Ngọc Châu cũng như Thiếu tá Nguyễn Bé cùng có chung một đường lối hoạt động: có nghĩa lấy nông thông làm gốc và có các chương trình phát triển nông thôn. Đường lối ấy cũng phù hợp với quan điểm người Mỹ lúc ban đầu. Họ đã hân hoan và yểm trợ hết mình công việc làm của ông Nguyễn Bé.

Nhưng sự can thiệp thuần túy quân sự bằng các đại đơn vị dần dần lấn át. Nhưng người Mỹ đã thất bại vì không thể nào ngăn cản được các căn cứ hậu cần xuất phát từ bên Cam Bốt cũng như các hệ thống đường mòn thông qua Lào.

Và cứ như thế quân đội Bắc Việt và Mặt trận Giải phóng miền Nam đánh quỵ ý chí cam kết của người Mỹ tham chiến ở Việt Nam.

Các cơ quan Dân Sự Vụ và Phát triển nông thôn MACVORDS là một nỗ lực khhông đồng bộ- giữa truy kích và bình định- của người Mỹ không đưa đến một kết quả hữu hiệu như mong muốn.

Việc can thiệp quân sự bằng số lượng vũ khí áp đảo bề ngoài xem ra thành công. Nhưng nhiều vùng đông dân cư đã được ổn định về quân sự vẫn có những khoảng trống và vùng ranh giới bỏ ngỏ vì thiếu một sự can thiệp chính trị để thu phục nhân dân.

Các cơ quan đân sự là chỗ bổ khuyết cho những tham vọng quân sự vẫn chưa được quan tâm cho đủ cả về phía Mỹ lẫn Việt Nam.

Thật vậy, chúng ta đã có nhiều trường huấn luyện quân sự cho câp bậc sĩ quan và quân binh chũng chuyên môn. Nhưng vẫn thiếu một Trung tâm để đào tạo cán bộ cho nông thôn.

Khi Thiếu tá Bé được điều động về Vũng Tàu làm Chỉ huy trưởng trung tâm huấn luyện Xây Dựng Nông Thôn là đã trễ. Trước đó, tại Vũng Tầu đã có sẵn một trung tâm huấn luyện cán bộ có tên là Biệt Chính.

Theo ông Nguyễn Mạnh Cường, trong một Hồi ký có tên “Cát Lở, Năm mươi năm nhìn lại”, ông đã có thời kỳ làm huấn luyện viên tại trung tâm này dưới quyền chỉ huy của ông Lê Xuân Mai, rồi đến Lê Văn Thinh, Trần Ngọc Châu, sau cùng mới đến Thiếu tá Nguyễn Bé. (Nguyễn Mạnh Cường, Cát Lở, Năm mươi năm nhìn lại, Newvietart)

Chắc hẳn từ khi Nguyễn Bé làm chỉ huy trưởng đã có nhiều thay đổi và đà phát triển mạnh. Từ mùa thu 1966, khi trung tâm này được mở, đã có gần 40.000 cán bộ nông thôn được huấn luyện trong Phong trào Phát triển nông thôn.



Trung bình có khoảng 8000 cán bộ nông thôn trong mỗi khóa học được huấn luyện trong vòng 12 tuần lễ, trước khi trả họ về nông thôn. Các cán bộ này được huấn luyện làm thế nào để tổ chức các làng xã, dạy cho người nông dân các phương pháp canh tác, chăn nuôi có hiệu quả, từ đó tạo mối liên hệ tốt giữa chính quyền và dân chúng. Họ còn được học hỏi làm thế nào thay dổi được cái đầu của người dân, thay đổi lối suy nghĩ của người dân trước đây, thuyết phục được mọi người cộng tác để xây dựng hạnh phúc, an toàn, ấm no cho mọi người. Đồng thời phải tìm cách ngăn chặn mọi sư phá rối của cộng sản

Riêng ông Nguyễn Bé, ăn mặc như người nông dân, tham gia và sinh hoạt trực tiếp, cùng ăn, cùng ở, cùng sinh hoạt với các cán bộ và khóa sinh. Họ phải tự xây dựng nhà ở cho chính mình trong khu rừng Chí Linh, tự quản trị việc nấu nướng, sinh hoạt trong trại .

Theo một số Hồi ức của một số cựu khóa sinh, trong đó có nhiều khóa dành cho nữ giới, những ngày huấn luyện tuy cực nhọc kham khổ, nhưng là những ngày tràn đầy vui tươi, hy vọng của tuổi trẻ.

“Là nữ cán bộ HCLĐ/THC tỉnh, được cải tuyển qua chương trình XDNT để hướng dẫn công tác Hành chánh Xã, Ấp tại địa phương, tôi phải đi thụ huấn khóa 3//66 vào tháng 10/năm 1966. Vì khóa này tập trung khoảng 400 nữ. Đến ghi danh tại Trại Lam Sơn TTHL CB/XDNT/TƯ Vũng Tàu, tôi được “ Cán Bộ dẫn đạo” đón tiếp, đi nhận vật dụng cá nhân để dùng trong thời gian thụ huấn 12 tuần lễ rồi đưa đến phòng nghỉ ngơi và ở luôn tại đó. Cũng xin nhắc thêm, trại Lam Sơn nằm trên Quốc Lộ 15, từ Bà Rịa đi Vũng Tàu, trước kia là nơi đào tạo Cán bộ Biệt Chính. CHT là Thiếu tá Lê Xuân Mai, K.8 Võ bị Đà Lạt. Về sau này trại Lam Sơn thuộc Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Trung Ương. Bs Hoàng Đình Bảng là trại trưởng kiêm Trưởng bệnh xá Lam Sơn Trung Tâm Huấn Luyện CB/XDNT/TƯ.” (…)

“Buổi lễ mãn khóa 3/66 Cán bộ XDNT NỮ tại rừng Chí Linh Vũng Tàu, chấm dứt trong niềm vui bất tận. Tôi chia tay với CHT, T/Tá Nguyễn Bé, bác sĩ Hoàng Đình Bảng. HLV cơ bản thao diễn TQCL Đào Khắc Ty, HLV y tá Nguyễn Văn Nhựt, HLV quân sự, giảng viên chính trị.. Cán bộ dẫn đạo và khóa sinh nữ TĐ. 8 Trưng Vương.. sau ba tháng thụ huấn gian khổ bên nhau để cùng tiếp thu một chương trình rất hữu ích.. Thời gian như bóng qua cửa sổ, thấm thoắt đã 49 năm, gần nửa thế kỷ, tuổi đời đã thấp thập cổ lai hy, khi nhớ về dĩ vãng.. kỷ niệm xưa nơi mình đã sinh ra, lớn lên và cống hiến cho đời.. nhớ rừng Chí Linh-Lam Sơn-Hồng Lĩnh,Vũng Tàu đã đào tạo CBXDNT VNCH mà tiêu biểu là xây dựng một “Ấp Đời Mới” cho nông thôn Việt Nam thanh bình, thạnh trị như hình thức “ đem dân về với chính quyền Quốc Gia mà giảm bớt dùng đến súng đạn”. Một chương trình rất hữu ích mà chính người đã học hỏi, va chạm thực tế vẫn còn mơ về “ Ấp Đời Mới năm xưa” đã xây dựng trên một nền tảng đạo đức, một cuộc sống an bình, ấm no thực sự cho nông thôn Việt Nam dù gì chăng nữa vẫn còn được tiếp diễn.”

(Quế Hương. KBC 6258. GĐCB/XDNT8 Bắc Cali)

Kết luận

Những nỗ lực và chính sách bình định và xây dựng nông thôn của thời Đệ Nhất Cộng Hòa là đứng đắn. Việc xử dụng những người kháng chiến cũ cũng như những chương trình Ấp Chiến Lược hoăc những danh xưng khác như Khu Dinh Điền, Khu Trù mật, trở thành chính sách quốc gia. Thời giờ đi kinh lý của ông Diệm có thể nói dành toàn thời gian cho việc đi quan sát các vùng nông thôn, các khu dinh điền hay Ấp Chiến Lược.

Chính sách không sai. Nhưng có thể phần đông giới quân sự Mỹ đặt nạng ưu tiên cho giải pháp quân sự thay vì dân sự như nhận xét của Frank Scotton:

“Sau đó, trong cuộc bàn luận với ông Heymann và Dick Moorstein, ttoi nói rõ ràng với hai ông rằng, mặc dù có cơ quan điều phối Dân Sự Vụ và Xây Dựng Nông Thôn ( CORDS), giải pháp của chúng ta đối với cuộc chiến vẫn là phân đôi giữa hai nỗ lực “Truy kích cộng sản” và “Bình Định””.

(Frank Scotton, ibid.,, trang 362)

Vấn đề không phải là ưu tiên hoạc tách biệt vấn đề quân sự và dân sự. Vấn đề là thiếu một sự phối trí nhịp nhàng, ăn khớp và bổ túc một cách linh hoạt.

Những cố gắng trở thành thiếu hiệu quả của ông Diệm, Nhu, Cẩn chỉ vì người Mỹ cố vấn thuộc loại cao cấp không hiểu rõ sâu xa tình hinh Việt Nam. Những quyết định trên giấy tờ của họ do những bá cáo từ lầu năm góc chứ không phải từ một thôn xóm nhỏ bé nào đó của Việt Nam.

Sự mâu thuẫn sâu xa giữa chế độ miền Nam bắt đầu từ sự nhận định khác nhau về những đấnh giá tình hình cũng như chính sách đề ra của đôi bên không phù hợp với nhau.

Những người Mỹ đi sát và gần gũi với ông Diệm đều là những người từng trải, có kinh nghiệm về nông thôn như Frank Scotton, Bob Kelly, Bob Wall, Warner, Billy, Harrisson Reed, v.v.. và rất nhiều người khác.

Trong một bữa ăn chung giữa ông Bé, Kelly và Frank Scotton, họ đã thảo luận và đi đến cùng một quan điểm chung như sau:

“Nếu miền Nam muốn là một cá thể chính trị độc lập, không cộng sản, cá thể đó sẽ phải đặt nền tảng trên sự trự trị của các ấp. Ông Kelly và tôi đã tìm được một anh em đồng chí”

(Frank Scotton, ibid.,, trang 229)

Một dòng chót dành cho ông Bé. Câu chuyện là có lần ông Frank Scotton khoe với ông Bé là ông được mời tham gia vào Cercle Sportif Club. Ông Bé trả lời:

“Nếu vào đó chắc, chắc chắn ông sẽ có nhiều bạn, nhưng tôi không phải là một người trong số đó”.

(Frank Scotton, ibid., trang 229)

Thật ra cái nhóm đó chỉ là một hình thức phế thải còn sót lại của chế độ thực dân Pháp dành cho những dân bản xứ có máu mặt, thuộc loại chính trị salon sau này như Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ. Người làm việc cách mạng thực sự thì chỗ đó không phải là chỗ của họ.

Trong một thiệp Giáng Sinh 1967, ông Frank Scotton đã viết như bày tỏ tâm tư của ông:

“Mục đích chính của cuộc đời tôi là giúp thiếu tá Bé. Ngoài cách giúp ông Bé, tôi nghĩ không còn cách nào tốt hơn để giúp hai Quốc gia chúng ta- Tôi tin ông Bé là một người vĩ đại.”

(Frank Scotton , ibid.,, trang 366-367).

Hết.

Ngày 6-10-2017.

© 2017 DCVOnline

Friday, 1 December 2023

NHÂN NGÀY TÀN CỦA MỘT CON THÚ ĐỘC ÁC KISSINGER:

*Mt68 xin mạn phép nêu lại một chút sự việc chơi khăm của Lê Đức Thọ nhằm nhục mạ Kissinger mà có thể hắn ta không hề hay biết.

Cách nay chừng 10 năm, tôi (1 QGHC ở Úc) tình cờ gặp lại GS Anh Văn cũ của mình từ sau lần ông ấy thuyên chuyển  về SG vào năm 59, 60. Ông cựu gs Nguyễn Mạnh Cường hiện còn sống ở Nam Cali. Chắc nhiều người ở Little SG biết gs Cường là người thỉnh thoảng hay xuất hiện trên Youtube do những tên kiếm chác mời lên để gây tranh cãi, câu viewers. 
Ông Cường chính là ông hay phát ngôn lung tung, thường ngược ngạo với quan điểm chung của Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngoại đấy!

Gặp lại Ông gs Cường tại Úc, ông ấy sang thăm một người Chị định cư ở Melbourne.
Trong vài mươi phút, ông ấy muốn nếm gu cà phê Úc ra sao? Nhân câu hỏi GS đổi về SG dạy ở trường nào sau đó? Ông kể, dạy quanh quẩn nhiều trường ở Gia Định và SG. Nhưng vì quen thân, nhiều người biết khả năng Anh Ngữ của ông nên ông được biệt phái ngoại ngạch sang làm việc với Ông Thiếu Tá Lê Xuân Mai là người tổ chức các Khóa Dân Ý Vụ đầu tên tại Cát Lở, Bà Rịa kế tiếp sang giảng huấn tại TTHL Cán Bộ XDNT Chí Linh, Vũng Tàu với Thiếu Tá Nguyễn Bé (Hồi Chánh).
Sau cùng ông Cường được Ông Kỳ gọi về gia nhập Phái Đoàn Hòa Đàm Ba Lê 4 năm, kết thúc tháng 1/1973.
Ông Cường kể, ngày đầu tiên Nhóm họp hòa đàm, Phái Đoàn Bắc Việt và MT/GPMN tới trước. Phái Đoàn Mỹ và VNCH tới sau. Lúc đó phòng họp đã mở cửa nhưng chưa chính thức được mời các phái đoàn vào.
Kissinger tới nơi, đi thẳng tới chỗ Lê Đức Thọ đứng im, Kissinger đưa tay từ xa tới bắt tay Lê Đức Thọ. Lê Đức Thọ bắt tay Kissinger mặt lạnh lùng, không nói một lời xã giao nào cả. 
Khi Kissinger bước qua Lê Đức Thọ, Thọ quay qua một bên thọc tay vào túi quần lôi ra cái khăn mouchoir, lau tay xong ông ta nhét lại túi quần, nhưng cái khăn tay lọt ra ngoài, rơi xuống sàn nhà! Thọ bước vào phòng họp mà chiếc khăn vẫn còn nằm trên sàn, có lẽ nhiều người đã thấy ông Thọ làm rớt khăn tay!
GS Cường giải thích Ông Thọ "Cố tình" bỏ rơi khăn tay để tỏ ý là Thọ đã bắt bàn tay dơ bẩn của Kissinger. Nên hắn ta rứt bỏ nó đi, để khỏi dơ túi quần hắn ta!

Nếu sự việc là THẬT thì tụi Cộng Sản nó lưu manh, có chủ ý, chủ trương từng ly, từng tí mà Tây Phương không bao giờ biết hay dè chừng!!!?./-Mt68
________________
Chuyến xuất ngoại cuối cùng của siêu ngoại trưởng Mỹ Kissinger.


Chuyến xuất ngoại cuối cùng của cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger là đến Trung Quốc để thúc đẩy cải thiện mối quan hệ của Mỹ với cường quốc châu Á.


Hình ảnh ông Henry Kissinger thăm Trung Quốc hồi tháng 7. (Ảnh: Reuters)

Tối 29/11 (sáng 30/11 giờ Hà Nội), Công ty tư vấn Kissinger Associates của cựu ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger thông báo ông đã qua đời. Ông Kissinger từng là cố vấn an ninh quốc gia Mỹ từ tháng 1/1969 đến tháng 11/1975 và làm ngoại trưởng từ tháng 9/1973 đến tháng 1/1977, dưới hai đời tổng thống Mỹ là Richard Nixon và Gerald Ford.Cuối đời, ông Kissinger vẫn có những hoạt động ngoại giao đáng chú ý, tham dự các cuộc họp ở Nhà Trắng, xuất bản cuốn sách về phong cách lãnh đạo và điều trần trước ủy ban Thượng viện về vấn đề hạt nhân Triều Tiên. Chuyến thăm bất ngờ của ông tới Bắc Kinh để gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hồi tháng 7 từng gây sự chú ý của dư luận thế giới.

Đón tiếp nồng hậu

Quan hệ Mỹ - Trung rơi vào trạng thái căng thẳng thời gian qua, liên quan đến các vấn đề thuế quan, công nghệ, Đài Loan, khinh khí cầu do thám... Tuy nhiên, Washington đã có những tín hiệu tích cực để nối lại đối thoại với Bắc Kinh. Mới đây, quan hệ Mỹ - Trung đã có những tín hiệu tích cực khi Tổng thống Joe Biden và Chủ tịch Tập Cận Bình có cuộc hội nghị Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á - Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11.

Trước đó, Ngoại trưởng Antony Blinken, Bộ trưởng Tài chính Janet Yellen và Đặc phái viên Tổng thống về chính sách khí hậu John Kerry. Thế nhưng, trong 3 người này, Chủ tịch Tập Cận Bình chỉ họp trực tiếp với Ngoại trưởng Blinken.

Trong khi đó, lãnh đạo Trung Quốc lại dành sự đón tiếp nồng hậu khác thường cho Henry Kissinger, người tạo nền móng để Bắc Kinh - Washington thiết lập quan hệ ngoại giao hơn nửa thế kỷ trước, khi cựu ngoại trưởng Mỹ đến thăm Bắc Kinh hồi tháng 7.

Ông Tập Cận Bình đón cựu ngoại trưởng Kissinger ở Nhà khách Chính phủ Điếu Ngư Đài. Hai người ngồi ngang hàng bên một bàn trà nhỏ, thể hiện không khí thân thiện.

Chuyên gia chính trị quốc tế Daniel Drezner, Trường Fletcher về Luật và Ngoại giao thuộc Đại học Tufts của Mỹ, cho rằng: "Trung Quốc đón tiếp những quan chức Mỹ tới thăm một cách chừng mực".

Không chỉ được Chủ tịch Tập Cận Bình tiếp đón, ông Kissinger còn gặp quan chức ngoại giao hàng đầu Trung Quốc Vương Nghị và Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc thời điểm đó là ông Lý Thượng Phúc. Hơn nữa, các phát biểu của giới lãnh đạo Trung Quốc dành cho ông Kissinger cũng thể hiện rõ thái độ nồng nhiệt.

Chủ tịch Tập Cận Bình dùng những ngôn từ trọng thị hơn khi gọi ông Kissinger là "lão bằng hữu nhân dân Trung Quốc không bao giờ quên", đồng thời khẳng định "quan hệ Trung - Mỹ luôn luôn gắn liền với tên tuổi Henry Kissinger".

Trong cuộc gặp với ông Kissinger, ông Vương Nghị gọi cựu ngoại trưởng Mỹ là người "có những đóng góp lịch sử trong phá băng quan hệ Mỹ - Trung, giữ vai trò không thể thay thế trong củng cố sự thấu hiểu lẫn nhau giữa hai nước".

Theo chuyên gia Drezner: "Bắc Kinh biệt đãi Kissinger để phát tín hiệu rằng mối quan hệ sẽ tốt lên đáng kể nếu Washington đảo chiều chính sách đối ngoại, trở về tương tự thời của Kissinger".

Triệu Tuệ Sinh, Giám đốc Trung tâm Hợp tác Mỹ - Trung thuộc Đại học Denver của Mỹ, cho rằng chuyến thăm của cựu Ngoại trưởng Kissinger cho thấy Bắc Kinh đang ưu tiên nhiều hơn cho những tiếp xúc kiểu ngoại giao nhân dân không chính thức, thay vì những cuộc gặp cấp cao trực tiếp với quan chức Washington.Đề cập đến chuyến thăm của ông Kissinger đến Trung Quốc, Bộ Ngoại giao Mỹ khẳng định Kissinger đến Trung Quốc với tư cách một người dân bình thường và không đại diện cho chính phủ. Người phát ngôn Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ John Kirby còn bình luận cách Bắc Kinh tiếp đón Kissinger là "thực tế đáng tiếc, khi một công dân bình thường có thể gặp và trao đổi cùng Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, nhưng đại diện chính phủ Mỹ lại không thể".

Ảnh hưởng của ông Kissinger

Theo chuyên gia Daniel Drezner, chuyến thăm của Kissinger chủ yếu mang lại lợi ích cho cá nhân cựu Ngoại trưởng Mỹ, thay vì tác động lên quan hệ song phương Mỹ - Trung. Những biệt đãi tại Bắc Kinh làm tăng danh tiếng cho Kissinger trong mắt những tập đoàn muốn tìm đến lời khuyên của ông, thông qua Công ty tư vấn Kissinger Associates, khi tiếp cận thị trường Trung Quốc.

Ông Kissinger từng đóng vai trò quyết định trong lịch sử quan hệ Mỹ - Trung, với chuyến thăm bí mật đến Bắc Kinh vào tháng 7/1971 đã mở đường cho Tổng thống Mỹ khi đó là ông Richard Nixon đến Trung Quốc một năm sau, dẫn đến bình thường hóa quan hệ song phương.

Bắc Kinh vẫn xem ông Kissinger là "người bạn của Trung Quốc". Ông Kissinger cũng nhiều lần phản đối Washington theo đuổi lập trường gay gắt với Bắc Kinh, bày tỏ lo ngại viễn cảnh "thảm họa" nếu như đối đầu Mỹ - Trung vượt kiểm soát và trở thành xung đột.

Hồi tháng 5, tờ Hoàn cầu Thời báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc, ca ngợi ông Kissinger "vẫn giữ được đầu óc sắc bén dù đã bước vào hàng bách niên"./-

Theo tờ China Daily, ông Kissinger đã đến thăm Trung Quốc hơn 100 lần trong 52 năm qua và được nhiều người Trung Quốc coi là người bạn lâu năm của nhân dân Trung Quốc, người đã có những đóng góp lịch sử cho sự phát triển của quan hệ Trung - Mỹ.

VietBF©sưu tập

Thursday, 26 October 2017

NGUYỄN MẠNH CƯỜNG LÀ GS TRUNG HỌC NGUYỄN TRUNG TRỰC RẠCH GIÁ THỜI 1960

ÔNG CƯỜNG ĐƯỢC BIỆT PHÁI QUA LÀM GIẢNG VIÊN CÁN BỘ XDNT- SAU ĐÓ ĐƯỢC THÁP TÙNG PHÁI ĐÒAN HÒA ĐÀM PARIS- MỘT TAY BẮC VIỆT SẶC MÙI VIỆT CỘNG./-TCL
==============


http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204001/as3_zpsecioedgk.jpg
Dân "Bolsa" hội luận về việc Tổng Thống Donald Trump đi Việt Nam dự Hội Nghị APEC 2017

Việt gian Nguyễn Mạnh Cường (đồng chí của Nguyễn Phương Hùng) tuyên bố "phản đảng"

(*Nguyễn Mạnh Cường- người già thọc tay vô túi quần ngồi kế chót)

Little Saigon ngày 26 tháng 10 năm 2017

Kính thưa Quý Đồng Hương,

Tôi kính mời quý vị thưởng lãm buổi Hội Luận mà tôi và những nhân vật "Bolsa" đề cập đến chuyến đi Việt Nam tham dự Hội Nghị APEC 2017 của Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump.



Đặc biết trong phần 2 của Youtube, xin quý vị lưu ý từ chỗ 24:30 để nghe ông Nguyễn Mạnh Cường, một người luôn ca ngợi Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam, và bị cộng đồng người Việt Tỵ Nan hải ngoại lên án là một tên Việt gian "bưng bô" cộng sản," thế mà trong cuộc Hội Luận này, ông Nguyễn Mạnh Cường lại tuyên bố những lời lẽ nhục mạ, phỉ báng "đảng và nhà nước" cộng sản Việt Nam một cách nặng nề. Ông Nguyễn Mạnh Cường còn hết lời ca ngợi Tổng Thống Donald Trump, và đi xa hơn nữa, ông còn gọi Tổng Thống Donald Trump là "Bác" ngang hàng với "Bác Hồ vĩ đại" mà bọn cộng sản, bọn Việt gian, và ngay cả cá nhân ông luôn sùng bái, tôn thờ, đội trên đâu từ bấy lâu nay.

Vì ông Nguyễn Mạnh Cường thường xuyên lên các chương trình hội luận của tên Việt gian "sán lãi" Nguyễn Phương Hùng, do đó có tin tức đồn đãi rằng Nguyễn Phương Hùng đang bị Bộ Chính Trị Cộng Sản và Ban Tuyên Giáo Cộng Sản bất bình, nên chúng đang chất vấn và "đặt vấn đề" với Nguyễn Phương Hùng, lý do là ông Nguyễn Mạnh Cường là "đồng chí" thân tín của Nguyễn Phương Hùng, thế mà nay ông Nguyễn Mạnh Cường lại tuyên bố những lời lẽ "phản động" đối với "Bác Hồ," và đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam, điều này khiến công an và bộ chính trị cộng sản phải nghi ngờ và điều tra lý do tại sao "trái cẳng ngỗng" như vậy?  

Inline image 1
"Việt gian" Nguyễn Mạnh Cường và "Việt gian sán lãi" Nguyễn Phương Hùng

Chắc chắn Nguyễn Phương Hùng trong chuyến về "tác nghiệp" Hội Nghị APEC 2017 tại Việt Nam lần này, sẽ phải bị công an và bộ chính trị cộng sản Việt Nam "làm việc" để tìm nguyên do tại sao ông Nguyễn Mạnh Cường tuyên bố những lời "phản động" nặng nề như vậy trong buổi Hội Luận với chúng tôi vừa rồi.

Xin hẹn gặp lại quý vị vào bài viết tới.

Trân trọng,

Ngô Kỷ
ngokycali@gmail.com
(714) 404-7022

Wednesday, 31 May 2017

ÔNG RÂU NGUYỄN MẠNH CƯỜNG LÀ AI ???

 

Mt68 NHẬN DIỆN RA ÔNG NGUYỄN MẠNH CƯỜNG NẦY LÀ CỰU GIÁO SƯ ANH VĂN DẠY TẠI TRƯỜNG NGUYỄN TRUNG TRỰC RẠCH GIÁ VÀO THỜI 1960- MIỆNG LƯỠI ÔNG CƯỜNG KHÁ TRƠN TRU ĐƯỢC BIỆT PHÁI LÀM GIẢNG VIÊN HUẤN LUYỆN CÁN BỘ XÂY DỰNG NÔNG THÔN CHÍ LINH VŨNG TÀU CỦA NGUYỄN BÉ VÀ SAU NẦY ĐƯỢC NGUYỄN CAO KỲ CHỌN CHO ĐI THEO PHÁI ĐÒAN HÒA ĐÀM PARIS - CHỈ LÀM CÔNG VIỆC VẬN ĐỘNG BÊN NGÒAI PHÒNG HỌP THÔI- ÔNG CƯỜNG NẦY CÓ VẼ VUỐT ĐUÔI VIỆT CỘNG NHIỀU HƠN LÀ BÊNH VỰC VNCH./-TCL