Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVLeHuyPhuong. Show all posts
Showing posts with label VCNVLeHuyPhuong. Show all posts

Monday, 21 August 2017

HUY PHƯƠNG LÀM ƠN ĐỪNG LÊN GIỌNG ĐẠO ĐỨC 3 XU NỮA- HÃY THỰC TẾ NHẬN 1 HOMELESS VỀ NUÔI ĐƯỢC KHÔNG HUY PHƯƠNG???...



À MÀ HUY PHƯƠNG - LÊ HUY PHƯƠNG CŨNG LÀ 1 HOMELESS SỐNG NHỜ VÀO CON - CÓ LẼ HUY PHƯƠNG DỌN ĐƯỜNG ĐỂ 1 NGÀY NÀO ĐÓ CON HUY PHƯƠNG CHỊU HẾT NỔI ĐƯA ÔNG TA RA ĐƯỜNG - LÚC ĐÓ DĨ NHIÊN PHẢI NHỜ BAN BỐ CỦA BÀ CON NHƯ ÔNG MONG ĐỢI TRONG BÀI VIẾT NẦY ./-TCL

===============
Một người homeless ở góc đường Bolsa- Brookhurst, Little Saigon. (Hình Huy Phương)

“Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!”(Kiều)

Một đài phát thanh địa phương vừa mở ra chương trình hội thoại với gợi ý “hiện nay, vùng Little Saigon nhếch nhác vì có quá nhiều người không nhà mang bảng “homeless” đứng ở các góc đường, như vậy có nên cho tiền những người này không?”

Khoảng 80% thính giả gọi vào đều lên án những người này là chây lười, hút xách, cờ bạc, rượu chè, trộm cắp… và đi đến kết luận là nhất định không cho tiền những người này. Không cho tiền họ thì “tệ nạn” này sẽ chấm dứt, cho tiền là khuyến khích những người này tiếp tục “xuống đường” tạo nên một hình ảnh không đẹp mắt cho thủ đô tị nạn Little Saigon này.

Tôi thật xót xa khi điều này làm tôi liên tưởng đến các bà nội trợ thường căn dặn con cái, thu vén thực phẩm ngoài vườn để tránh chuyện ban đêm chuột ra ăn, thức ăn nhiều thì chuột càng sinh sôi nảy nở kéo nhau đến đây càng nhiều.

Nhiều người nghĩ đến mỹ quan của khu phố Little Saigon, nơi có hàng trăm nghìn người Việt, vì nếu hôm nay chúng ta thấy nhiều người không nhà hiện diện ở đầu đường thì chúng ta cảm thấy “mất mặt” chăng?

Trước hết, sở dĩ vùng Little Saigon càng ngày càng có nhiều người không nhà, đủ sắc dân đến đây đứng ở chỗ đèn xanh đèn đỏ, hay trước những khu chợ Việt Nam, ngửa bàn tay ra xin bố thí, vì họ nghĩ rằng cộng đồng người Việt mình dễ dãi, có lòng trắc ẩn, biết thương người nên họ có thể kiếm được chút tiền hơn là những khu vực khác.

Người Việt lại có tình đồng hương, biết đùm bọc nhau và người nghèo lại thường sĩ diện không dám chường mặt ra đứng đường, thậm chí cũng không dám chen chân đến chỗ Home Depot đợi người thuê mướn để sống tạm qua một ngày. Vậy mà trong một phóng sự mới đây trên trang địa phương báo Người Việt chúng ta lại thấy nhiều người Việt tỏ ra kỳ thị người Việt, nói rằng gặp người Việt đứng đường là họ nhất quyết không cho tiền.

Nước Mỹ cũng chưa phải là một đất nước hoàn hảo, cũng có kẻ sướng, người khổ, có băng đảng trộm cướp, nhưng cảnh sát chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bài trừ, bắt bớ, nhốt tù những người không nhà đứng đường cho “đẹp mặt” xã hội của họ, trong khi chính phủ chưa đem lại sự no ấm cho tất cả mọi người. Ngay những người con yêu ưu tú của đất nước là những cựu chiến binh trở về từ những chiến trường xa nước Mỹ, trong đó có Việt Nam của chúng ta, chính phủ cũng bất lực chưa giải quyết nỗi cho đời sống của họ, để họ phải ra nằm đường.

Một sự thật phũ phàng, là theo một thống kê mới nhất, nước Mỹ hiện nay có 49,933 người vô gia cư là cựu chiến binh, chiếm 8.6% tổng người không nhà ở Mỹ.

Nhiều người nói nước Mỹ là một đất nước có chương trình an sinh xã hội tốt để giúp người nghèo có housing, thực phẩm, thuốc men, nên không ai chết đói. Nếu như vậy thì đã không có người xuống đường ăn xin như chúng ta đã thấy. Chúng ta thử hỏi một viên chức xã hội, nếu chúng ta không có một cái địa chỉ nhà, không có điện thoại, không có nổi một thẻ căn cước… chúng ta có đủ tiêu chuẩn để xin trợ cấp xã hội hay không?

Chúng ta sợ khuôn mặt khu phố của chúng ta mất vẻ mỹ quan khi có nhiều người homeless hiện diện trên đường, trong khi chúng ta cũng muốn che dấu đi những tệ nạn trong cộng đồng: gian lận, lường gạt, bội tín, trộm cắp… mà không muốn cho ai biết.

Chúng ta lấy cái đạo đức tốt đẹp, may mắn của cô con gái nhà lành để lên án những thiếu nữ sa chân vào vũng bùn dơ. Những người vô gia cư đã khởi đầu những bước đi như chúng ta, lương thiện, có học hành, có bằng cấp, có một mái ấm gia đình, có người còn được gọi là những anh hùng, nhưng giờ đây bị lâm vào hoàn cảnh rủi ro khắc nghiệt phải cầm tấm bảng homeless ra đứng đầu đường.

Có những người Việt Nam đã đến Mỹ, nuôi giác mộng bình an, hạnh phúc như chúng ta, nhưng rồi bị số phận vật ngã, không gượng đứng dậy được, bị dòng nước định mệnh cuốn trôi, chúng ta lấy tư cách gì để lên án họ.

Có người than phiền bị những người vô gia cư lừa, như chuyện lấy cùng một lý do nào đó để than khổ và sau đó lập lại chuyện đó với một người khác, nhưng nếu chúng ta so sánh một kẻ cùng đường lừa bạn $5, với một bậc khoa bảng, có nhà bạc triệu trên đồi, có xe hơi lộng lẫy, lừa bạn qua một dịch vụ chuyên môn bạc nghìn, thì ai đáng lên án hơn ai?

Cũng có người yêu cầu giao tiền cho các tổ chức cộng đồng, tổ chức tôn giáo chứ không trao cho những người vô gia cư. Nhưng chúng ta nghĩ xem, cả hai cộng đồng người Việt ở đây đã có kế hoạch nào giúp đồng bào chưa? Chúng ta bỏ thùng “công đức” mỗi ngày rằm, mồng một, góp tiền cho nhà thờ, nhưng có nhà thờ hay ngôi chùa nào đêm nay mở cửa cho những người homeless vào ngủ qua đêm chưa? Có những chủ khu phố đổ dầu nhớt hay đóng đinh nhọn trước cửa tiệm mình để tránh những người không nhà đến ngủ. Liệu cái cộng đồng giàu có, xe cộ, phố xá nhộn nhịp, mang ơn nước Mỹ này đã giúp gì cho những kẻ bần cùng của xã hội này chưa? Liệu một vài tháng, mời người không nhà đến ăn một tô phở hay một bữa cơm chay đã đủ gọi là biết “chia cơm, xẻ áo” cho người khác chưa?

Liệu bạn có đồng ý cho một người homeless bẩn thỉu, hôi hám xin dùng phòng vệ sinh cửa tiệm hay nhà bạn, nói gì chuyện tắm rửa. Vậy trách gì họ râu tóc, áo quần hôi hám, bẩn thỉu! Và nếu họ có đủ tiền, muốn ăn một tô phở, là chủ tiệm bạn có vui lòng mời họ vào tiệm như đã tiếp đón những người khách lành lặn, sang trọng hay không?

Đứng trước một người vô gia cư đang cầm cái bảng “I’ll Work For Food,” có lẽ chúng ta cũng chẳng cần biết họ là ai, lý do để họ trở thành homeless, mà ngay lúc đó họ đang cần một đô la. Cho họ một đô la chúng ta không nghèo đi chút nào, mà người bất hạnh kia cũng không giàu có hơn lên, nhưng có điều chắc chắn, là cả hai, lòng người cho và người nhận đều cảm thấy vui.

Một phóng viên báo chí có làm một cuộc điều tra cho biết những người homeless đứng đầu đường kiếm “khá bộn” tiền vì sự hảo tâm của người qua đường. Khá bộn là bao nhiêu sau những giờ chạy lui chạy tới trên những giải phân cách giữa hai con đường xuôi ngược?

Bạn có dịp nào để đến thăm một khu tập trung những người vô gia cư chưa? Họ dựng lều hay kiếm băng đá góc cây, đắp trên mình một tấm bạt nhầu nát, cạnh mỗi người là một chiếc xe đẩy hàng lấy từ các siêu thị, chất đầy “gia tài,” chăn chiếu, áo quần, thức ăn, ve chai lọ.

Hoàng tử William của nước Anh đã có lần “vi hành,” trà trộn sống thử 24 tiếng đồng hồ với những người homeless để hiểu đời sống của họ ra sao. Ông có cái cảm giác sợ hãi, bất an, suốt đêm không ngủ. Có trò chuyện với họ anh mới thấu hiểu được cái khổ của đói lạnh, và sự nguy hiểm rình rập, chưa kể nỗi đau tinh thần, bệnh tật không có thuốc men. Những người khốn khổ này rất dễ dàng đi vào con đường nghiện ngập ma túy hay rượu, những chuyện có thể giúp họ quên đi số phận phiền não của mình.

Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó./-

Wednesday, 26 July 2017

HUỲNH CÔNG ÁNH RẤT ĐÚNG VỚI HẮN TA: KHÔNG HẬN THÙ VC NỮA CHỈ KIẾM TIỀN VÀ KIẾM PHÂN THẬT TƯƠI CỦA VIỆT CỘNG THÔI./-TCL

BÀ CON BÌNH ĐỊNH QUY NHƠN CHUẨN BỊ TIỀN ĐĐÓNG GÓP CHO QUỸ XÂY ĐỀN THỜ HUỲNH CÔNG ÁNH KPUBLIC WC Lt SAIGON DO HUY PHƯƠNG ĐỨNG RA THU TIỀN- GOOD LUCK HOMELESS HUY PHƯƠNG NH VỚT KÉ CHÚT CHÁO BÀO NGƯ NHÉ./-TCL

CÚ LỪA THẾ KỶ
Lừa ở đây là chờ lợi dụng ngay lúc thuận tiện để làm việc gì. Nên đi liền với nó ta có lừa bịp, lừa dối, lừa đảo, lừa gạt, lừa mị, lừa phỉnh… Tất cả tựu trung nói một cách khái quát là lừa bằng mánh khóe xảo trá, bằng thủ đoạn nói dối, viết dối để che dấu sự thật. Khi có loài người thì đã có sự lừa nhau rồi, nhưng ngày nay nó đã trở thanh một thứ “văn hóa” mới chết người chứ!
Việt Nam ta sau chiến tranh (1954 – 1975) thứ “văn hóa nầy lại càng rõ nét. Trước năm 1975, dù trong chiến tranh Việt Nam Cộng Hòa chúng ta vẫn tạo được một nền văn hóa nhân bản và khai phóng tức lấy con người với nhân nghĩa lễ trí tín làm căn bản và phát triển trong tự do; Miền Bắc “Dân chủ Cộng Hòa – Xã Hội Chủ Nghĩa” với sự lãnh đạo và dẫn đường của đảng Cộng Sản và tên điếm đàng Hồ Chí Minh thì đã biến xã hội thành một thứ lai căng vong bản mà chúng thường rêu rao là “văn hóa mới xã hội chủ nghĩa” Hay “đạo đức cách mạng”. Hiện nay cái rõ nét trong nước thì xin khỏi bàn, còn ở hải ngoại thì nó lại thể hiện qua những quyển “hồi ký”, mà hồi ký là thể ký ghi lại những điều còn nhớ sau khi đã trải qua, đã chứng kiến sự việc, nhưng hiện tại một số “Hồi Ký” lại được tiểu thuyết hóa để tự ca ngợi mình và chạy tội cho những việc làm bất chính trước đây của mình. 

Nhưng cái đáng nói là với sự viết lách ngờ nghệch của chính tác giả hay của người viết thuê hay của người nhuận sắc (edit) đã hư cấu sự việc làm cho quyển hồi ký trở thành một quyển tiểu thuyết rất hay làm lộ chân tướng không đáng tự hào của tác giả trông đến buồn cười và buồn cười hơn nữa là nó lại được một số người dở hơi viết lách ca ngợi hết mình mới lạ chứ !
Ngày 16 tháng 7 năm 2017 vừa qua, quyển Hồi Ký Vượt Tù Vượt Biển (VTVB)của tác giả Huỳnh Công Ánh (HCA)đã được ra mắt tại quận Cam, Little Sai Gòn. Một tuần trôi qua, chúng tôi nhận được nhiều emails của những người quan tâm khắp nơi và nhiều nhất ở Little Sài Gòn, đã đọc nó, đều cho rằng những gì chúng tôi trình bày ở hai bài viết vừa qua là chính xác cùng góp ý để giải tỏa một số câu hỏi mà nhiều người thắc mắc chưa được giải đáp:

Thứ nhất: Tại sao quyển hồi ký lại ra đời muộn màn như vậy, phải đợi đến 40 năm sau ?
Mặc dù đã được chính tác giả HCA trả lời là: “Ba mươi mấy năm tôi mới viết, thì sự hận thù ra ngòi bút, ra trong tư tưởng không còn nữa. Nó đã bình tâm rồi. Mình muốn mình là người Việt Nam yêu nước, mình muốn mình là nhân chứng thực sự giữa hai chế độ Miền Bắc và Miền Nam. Và nhân chứng đó chỉ đưa ra hình ảnh thôi, không phê phán, không chửi rủa, không đả đảo, không hận thù.”
Thưa quý Vị. Một người được nỗi tiếng là tranh đấu để giải thể chế độ Cộng Sản Hà Nội với những bài ca nẩy lửa và lẽ dĩ nhiên là đã có những bài diễn văn, những lời phát biểu trong những dịp biểu tình, trong những dịp được Tổng Thống Hoa Kỳ vinh danh với những thành tích đấu tranh cho nhân quyên, mà nay đất nước thì bị Cộng Sản Hà Nội đem dâng cho Tàu Cộng, đồng bào mình bị đàn áp dã man chỉ vì cái nhà để chui đụt, cái mảnh vườn để mưu sinh có từ thời tổ tiên đi khai phá mà nay bọn rừng rú Cộng Sản từ rừng núi kéo về cướp sạch trong một chủ trương gọi là “Quy Hoạch” để bán cho ngoại bang đang ngự trị làm sân golf hay khu giải trí …  Thế mà Huỳnh Công Ánh phát biểu như trên thì quý vị nghĩ sao ?!
Sau khi đọc xong VTVB thì ai cũng thấy rõ, như câu tục ngữ Việt Nam “Để lâu cứt trâu hóa mùn”. Huỳnh Công Ánh cứ tưởng rằng sự việc đã trôi, còn người thì đã chết hết rồi, thì còn ai biết việc làm của mình, ngay cả việc Huỳnh Công Ánh đi tìm hai “ân nhân” để trả ơn trả nghĩa là cô Trần Thị Hoa ở trước cổng trại tù và tên Cho ở Rạch Giá cũng không tìm được thì những người muôn năm cũ chỉ là “hồn ở đâu bi giờ” mà thôi. Huỳnh Công Ánh phịa ra cái gì mà không được, phịa ra cho giới trẻ ngày sau đọc mà “cảm động” cho những việc mà “tiền nhân” đã đánh lừa mình !!...
Qua hai bài trước đây của chúng tôi, chỉ thấy có bà Lữ Anh Thư phản ứng nhưng lại không phản bác những điều chúng tôi nêu lên để cùng nhau thảo luận mà bà chỉ dùng chiêu chửi bới cả vú lấp miệng em vu khống cho ông Thái Hiến , ông Trần Minh Triết, ông Nguyễn Công Lượng  ( gán ghép với tôi là Lê An Nhơn)… là những người đứng phía sau trả thù cá nhân vì ganh tị ghen ghét trong việc làm ăn buôn bán.
Riêng ông Phan Đức Châu ở Houston, có làm một Bảng Lên Tiếng về những cáo buộc của ông Thái Hiến. Bảng Lên Tiếng nầy lại gởi đi từ email của bà Lữ Anh Thư (chắc là bà năn nỉ ông PĐC viết để giải tỏa được phần nào việc giựt tiền của Huỳnh Công Ánh). Nhưng quái ác thay Bảng Lên Tiếng nầy ông Phan Đức Châu chẳng đụng đậy gì đến việc ông Huỳnh Công Ánh giựt tiền mà ông lại phân tích con người ông Huỳnh Công Ánh có hai cái Positive và Negative. Mới đọc thì ai cũng tưởng là bệnh tình của ông Huỳnh Công Ánh bị sao đó nên phải đi thử máu và ông Huỳnh Công Ánh vừa không bị bệnh mà vừa có bệnh. Nhưng ngẫm lại thì ông Phan Đức Châu muốn nói ông Ánh có những mặt (dịch theo kiểu Việt Cộng là tích cực và tiêu cực). Nhưng cái mặt tiêu cục mà bà Lữ Anh Thư muốn ông Phan Đức Châu lên tiếng là ông Huỳnh Công Ánh không hề giựt tiền của ông Châu thì Phan Đức Châu chẳng đá động gì cả. Nên mọi người đã thấy rõ cái thâm trầm của dân Bình Định là thế. Chẳng động gì mà thật ra nói lên ngàn lời tố cáo !
Trong buổi Ra mắt Sách, thì chẳng có bao nhiêu người tham dự, những người lên phát biểu như  BS. Nguyễn Chí Vỹ được Huỳnh Công Ánh hứa ủng hộ tất cả tiền bán sách, Lê Anh Dũng, Phạm Thế Phiệt, Lê Quang Mỹ, Lê Cẩm Khoáng thì được Huỳnh Công Ánh đãi Phở và cà phê sáng nên lên ca ngợi thì chẳng nói làm chi. Nhưng bài nói chuyện của nhà văn Huy Phương trong vai trò diển giả đem so sánh với bài viết của ông nơi đầu sách Vượt Tù Vượt Biển người ta thấy có chỗ rất thâm trầm khác biệt nhau. Ở đây ông Huy Phương không còn nói Huýnh Công Anh là anh hùng mà ông nói rằng đối với Huỳnh Công Ánh thì ông thua 3 – 0, và cho Huỳnh Công Ánh là “một nhân vật phi thường” . 
Một nhà giáo hiền lương thì làm sao làm được những việc ông Huỳnh Công Ánh đã làm . Thì đúng Huy Phương là người rất có lương tâm và khéo nói để khỏi làm buồn lòng tác giả vì dù sao ông cũng là người góp phần trong việc hình thành tác phẩm Hồi Ký Vượt Tù Vượt Biển. Một quyển hồi ký nhưng đọc qua rồi mới biết nó là một quyển tiểu thuyết ly kỳ hấp dẫn đầy hư cấu nhằm xóa đi những việc làm phạm pháp của tác giả, có hại đến đất nước VNCH trong giai đoạn chiến tranh chống lại Cộng Sản xâm lăng  trong quá khứ. Nhưng chúng tôi cũng xin nhắc nhở ông Huy Phương rằng ông còn thua Huỳnh Công Ánh không phải 3-0 mà còn thua đến 4-0 và 5-0 nữa đấy. Vì chắc ông Huy Phương không thể nào phụ bạc người vợ có công đi thăm nuôi mình trong suốt 5 năm trời từ Nam ra Bắc để tư tình với một người đàn bà khác (nhưng đầy cậm bẫy) hay không ?
Xin hỏi quý vị rằng:
  1. Việc ăn cắp hàng quân tiếp vụ, cùng với một sĩ quan có thẩm quyền, chỉ trong một giai đoạn ngắn đã trở thành triệu phú, bây giờ đem ra khoe khoan với khắp nước Mỹ, thì quý vị đánh giá việc làm nầy như thế nào.
  • Một người xưng là được đào tạo dưới mái trường của đạo Công Giáo mà khi mới ra khỏi trường là đã làm một việc phi pháp như thế nầy thì quý vị nghĩ sao ?
  • Nước Hoa Kỳ đã viện trợ cho chúng ta qua tiền thuế của nhân dân đóng góp, bây giờ biết được việc nầy thì họ nghĩ gì chế độ VNCH chúng ta, đến những vị sĩ quan của một quân lực có “Tổ Quốc – Danh Dự - Trách NHiệm”. Những nhà sử học sẽ viết làm sao để bênh vực chúng ta trong sự thất trận vào 1975 ?
  1. Dù rằng Huỳnh Công Ánh có để lại một đống vàng cho vợ, nhưng công lao trong 5 năm trời vợ mình phải nuôi con, phải lặn lội từ Nam ra Bắc đi thăm nuôi mình mà mình nở làm cái chuyện trăng hoa với một cô gái 19 tuổi, phản bội như thế hay sao ? Thế mà Huỳnh Công Ánh vẫn khoe khoan cho hậu thế về tài nghệ “sol đố mì” của mình thì hậu thế sẽ nghĩ sao về sự phản bội nầy !
Tôi nghĩ rằng bất cứ người đàn bà Việt Nam nào cũng đều lên án, chỉ trừ những mụ đàn bà dâm đảng và ba trợn mà thôi !
Thì đây không phải là sự lừa dối hay sao ?
  1. Bất cứ ai đọc qua VTVB cũng đều phải nêu câu hỏi : Tên Chiến, người cùng sống chết với HCA, tại sao khi đã cập được  bến bờ tự do (đảo Pidong) lại không cùng đi với gia đình HCA sang Mỹ mà phải đi sang Pháp rồi từ Pháp HCA mới bảo lãnh Chiến đi sang Mỹ ? Tôi thiết tưởng không cần giải thích ai cũng biết vì sao ! Thì đây cũng là một sự lừa bịp.
  2. Từ trang 145-157, đọc qua chắc ai cũng thấy được cái gian xảo của HCA. Khi thì lừa dối những người già cả hiền lương mà những người đó đã chấp nhận dâng con gái mới 18 tuổi cho HCA, lúc thì lừa gạt bạn bè. Năm 1983, khi đã đến bến bờ tự do rồi, đang sống ấm êm với vợ hiền con thảo, thế mà HCA lại mơ mộng rằng mình sẽ theo đoàn quân về để sống cùng Trần Thị Hoa, em bên anh, anh bên em qua một bài thơ. Thế mà vẫn có người tin và đề nghị thu băng. Thì đủ biết trình độ lừa phỉnh của HCA cao đến cở nào ! Từ đó đến nay đã 34 năm rồi, một người đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản Hà Nội, không biết HCA đã lập xong đoàn quân về xua tan lũ giặt Cộng Sản Việt Nam hay chưa ? Hay là bây giờ HCA lại trở cờ tự thú rằng mình chỉ là nhân chứng thực sự giữa hai chế độ miền Bắc và miền Nam. Vậy thì còn lấy ai theo đoàn quân về giải phóng Việt Nam , đuổi giặc Cộng Sản ra khỏi đất nước? Sao mà tráo trở đến thế ?  Nên không trách con cái phải từ bỏ một người cha bất lương như vậy !  
  3. Còn việc “Đường Dây Đưa Cán Bộ CS Ra Hải Ngoại” thì sao ? Nếu HCA không tham gia thì sao lại có cái việc dấu đầu hở đuôi như thế? Trình bày trật chìa không đúng sự thật, rất là mâu thuẫn.  Đã trốn trại vượt tù mà đưa tên Chiến về ở trong nhà mình còn mình thì phải ngủ đường ngủ chợ thì thật quá coi thường ngành tình báo và phản gián của Cộng Sản ! Sao cùng đi với Chiến đến bến bờ tự do lại đưa Chiến sang Pháp sau đó mới bảo lãnh cho Chiến qua Hoa Kỳ ?
  4. Rất nhiều người đã viết về sự khắc nghiệt nơi những trại tù của Cộng Sản: Bắt làm nặng nhọc, ăn đói nhịn khát, đặt ra những chỉ tiêu và không ngừng gia tăng những chỉ tiêu ấy, có tù nhân vi phạm nội quy và kỷ luật thì biện pháp càng khắc nghiệt hơn với những tù nhân dù không liên hệ. Bớt đi một người thì những người còn lại phải gánh vác mọi công việc còn lại, một người được cho phép làm việc nhẹ hay nghỉ ngơi thì những người còn lại phải gánh thêm những việc nặng nhọc còn lại. Thế mà đọc suốt quyển Hồi Ký Vượt Tù Vượt Biển của HCA, chúng ta thấy lúc nào HCA cũng mua chuộc cán bộ để được làm những công việc nhẹ, chỉ muốn bản thân mình sung sướng, HCA đã không có cái tình huynh đệ chi binh, không đồng lao cộng khổ cùng đồng đội, thì sao có được cái tình với dân tộc ? Nhân dân đang đau khổ, đất nước đã lâm nguy mà HCA tuyên bố đứng ngoài thì sao gọi là một người yêu nước thương nòi được!


Một cuốn sách dày 800 trang, mà đầy dẫy hư cấu, bây giờ ở một bài viết có giới hạn như thế nầy chúng tôi làm sao trưng ra hết được. Nhưng những gì đã trưng ra đều là có chứng cớ viết ra từ quyển Hồi Ký Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh. Chúng tôi mong rằng sẽ nhận được những lời phản bác của những người đã ca ngợi quyển Hồi Ký nầy để mọi vấn đề được sáng tỏ hơn. Đối với chúng tôi không hề có sự thù hằn hay ganh ghét gì với HCA. Nhưng vì thật sự nó là những cú lừa, nó lừa theo cái kiểu phim ảnh,nhất là phim Tàu của thế kỷ nầy. Nó cho chúng ta thấy một hiệp sĩ có thể nhảy lên thành cao đến mấy chục thước, họ đánh nhau trên ngọn cây, nhưng khi té xuống vực thẳm thì lại chết tươi, chạy qua những động cát trên sa mạc thì chạy không nỗi, thế mà nó làm cho người ta thích thú. Nên chúng ta có thể gọi đây là “Cú Lừa Thế Kỷ”.
Tôi cho rằng sẽ còn nhiều “Cú Lừa” tiếp theo rất ngoạn mục, như là các ông các bà tôn sùng HCA sẽ lập một “Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài và Đền Thờ HCA” tại Houston hay Little Sài Gòn, chừng đó mặc sức mà quyên góp và để “Thùng Công Đức” trước tượng ngài mà mặc sức thu tiền. Nhưng xin quý vị nhớ trưng bày bộ quân phục với Séc-Cốt dép râu mà “Đức Ngài HCA” đã sử dụng trong chuyến Vượt Tù nhé vì những tấm hình chụp trên đường vượt tù HCA vẫn còn giữ thì chẳng lẽ một bộ quân phục đầy chứng tích kỷ niệm hào hùng mà HCA lại không còn lưu lại, nhưng nếu không còn thì cứ phone về thì chắc chắn Bộ Chính Trị Đảng CSVN sẽ gởi qua liền, nhưng nhớ nhắc là gởi đồ cũ, chứ gởi đồ mới toan thì bọn Lê An Nhơn sẽ có cớ xuyên tạc đấy !


Bài tiếp theo sẽ phân tích những bài viết ca ngợi HCA như thế nào, kính mời quý vị đón đọc.
              Little Sai Gon, 25.07.2017
              Lê An Nhơn & Frank Trần

Wednesday, 5 July 2017

VIẾT XONG BÀI NẦY CHẮC CHẮN CÁI LƯỠI HUY PHƯƠNG BỊ ĐAU ĐỚN LẮM !!!


VÌ HUY PHƯƠNG ĐÃ "LIẾM VÁI" HÙYNH CÔNG ÁNH QUÁ TẬN TÌNH = HUY PHƯƠNG MÚA LƯỠI SAY MÊ KHIẾN HÙYNH CÔNG ÁNH CŨNG ĐAU VÁI KHÔNG KÉM- BỌN KHỐN NẠN VĂN NÔ LẠM DỤNG CHỮ NGHĨA PHÁT ÓI - BÀ CON TỴ NẠN CỨ ĐỌC KỸ SẼ NHẬN RA NHỮNG CÁI LÁO XƯỢC QUÁ ĐÁNG VỀ HÙYNH CÔNG ÁNH- TRONG KHI THỰC TẾ HÙYNH CÔNG ÁNH LÀ 1 TÊN THẢO KHẤU LƯU MANH TỪ VỤ CƯỚP HÀNG QUÂN TIẾP VỤ VNCH CHO ĐẾN GIỰT NỢ NHIỀU NGƯỜI NGAY TẠI HOUSTON - VẬY MÀ HUY PHƯƠNG NHẮM MẮT LIẾM VÁI TỚI BẾN LUÔN - HUY PHƯƠNG 1 TÊN HOMELESS SỐNG NHỜ NHÀ CON Ở IRVINE./-TCL


==================

 

Đọc hồi ký Huỳnh Công Ánh

Tạp ghi Huy Phương


Bìa sách tập hồi ký của Huỳnh Công Ánh. (Hình: Huy Phương cung cấp)
Cuối năm 1980, tôi là một người tù ở K2 thuộc trại Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh, được nghe bạn bè bàn tán là Huỳnh Công Ánh, một người tù “cải tạo” ở K3, trốn trại thành công.
Trong những ngày ở Hoàng Liên Sơn, tôi biết chuyện nhiều nhóm tù tìm cách trốn thoát bằng con đường sang biên giới Lào hay Trung Quốc, nhưng không ai đến nơi. Một số anh em bị chết trên đường đi, và tất cả những người còn sống đều bị bắt trở lại, bị đánh đập, tra tấn rất dã man và bị cùm trong trại biệt giam một thời gian dài, như trường hợp ở trại giam Cẩm Nhân, Yên Bái, của chúng tôi.
Huỳnh Công Ánh không theo con đường vượt trại đi về hướng mặt trời lặn trong bộ áo quần nhà tù như những người bạn tù khác. Anh trốn khỏi trại, đi về hướng Đông trong một bộ đồ xanh, với nón cối dép râu và chiếc xắc-cốt trên vai của một người lính bộ đội Bắc Việt.
Được sự giúp đỡ của một thiếu nữ trong làng quê đã đem lòng yêu anh, và với sự đồng hành của một người tù hình sự, mà anh quen biết trong trại tù, đã có lệnh tha, anh và người thanh niên xứ Nghệ này, đèo nhau trên một chiếc xe đạp, ra ga Vinh trên con đường dài 50 km, lên tàu Thống Nhất và về tới ga Bình Triệu, Sài Gòn, một tuần sau.
Ba tháng sau, anh vượt biển một mình và để lại Nguyễn Văn Chiến, lúc ấy đang dưỡng thương tại Phú Lâm. Cuộc vượt biển đầu tiên kéo dài 15 ngày lênh đênh trên biển bất thành, cuối cùng anh sống sót và trôi dạt trở lại Phú Quốc.
Chuyến vượt biển thứ hai, anh cùng đi với gia đình và Nguyễn Văn Chiến. Lần này anh chủ động lái con tàu đi và sau một tuần đã đến Pulau Bidong, Malaysia, thành công.
Cuộc hành trình từ trại tù Tân Kỳ đến Pulau Bidong, tóm tắt trong 10 dòng chữ ở trên kể lại, nhưng là cả một chuỗi ngày nguy hiểm, lo âu, cay đắng, chết chóc mà cũng thấm đậm tình người, làm cho người đọc khó rời trang sách, dù chỉ trong chốc lát.
Theo tôi, Huỳnh Công Ánh là một người xuất chúng đáng cho chúng ta khâm phục.
Khi là một người lính, anh là một người “chiến sĩ xuất sắc” của Sư Đoàn 22 BB được tuyển chọn tham dự lễ Quốc Khánh 1972 và được du ngoạn Đài Loan. Khi là một người tù, anh là một người tù kiệt xuất, qua mặt được cả một hệ thống công an dày đặc để về tới Sài Gòn. Khi là một người tù vượt biển, anh là một người vượt biển gan dạ, mưu trí và anh hùng.
Qua bao nhiêu gian khổ, tù đày, từ khi bắt đầu bước chân lên miền đất tự do, anh quyết tâm phục vụ cho dân tộc và tự do. Khi còn là một người tị nạn chân ướt chân ráo lên Pulau Bidong, anh thành lập Hội Cựu Quân Nhân VNCH ở trại tị nạn để tranh đấu và bảo vệ quyền lợi cho anh em.
Đến Mỹ, anh là sáng lập viên và chủ tịch Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam và chủ nhiệm tuần báo Chứng Nhân. Dùng văn nghệ như là một phương tiện đấu tranh.
Huỳnh Công Ánh là sáng lập viên Phong Trào Hưng Ca Việt Nam (Tháng Tư, 1985) và đồng sáng lập viên Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Tự Do (1986). Trong thời gian này, anh sáng tác nhiều bản nhạc tranh đấu cho quyền làm người và cho tự do của quê hương.
Năm 1992, nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh được tuyên dương tại Quốc Hội Hoa Kỳ, có sự hiện diện của đại diện Tổng Thống George H. W. Bush, 50 thượng nghị sĩ và dân biểu, vì thành tích hoạt động xã hội và đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam của anh.
Người tị nạn đến Mỹ chỉ mong được sống còn, nuôi sống gia đình và lo cho con ăn học, nhưng với Huỳnh Công Ánh, anh lại là một người thành công vượt bậc trên thương trường. Năm 1998, anh được trao giải Jefferson Award (người thành công nhất tại tiểu bang Texas về kinh tế và xã hội và được chọn làm thành viên Hội Đồng Quản Trị Hội Bác Ái Công Giáo Hoa Kỳ).
Năm 1981, đến Pulau Bidong, anh chỉ còn một chiếc quần ngắn, một cái áo lót và một đôi dép, chiếc lớn, chiếc nhỏ, một trắng một vàng, tám năm sau anh phấn đấu để trở thành một triệu phú, sở hữu nhiều nhà hàng, cơ sở thương mại tại Houston.
Nhưng số phận không chiều người, từ năm 2002 trở đi, Huỳnh Công Ánh bắt đầu làm ăn thua lỗ, gia đình ly tán, bất đắc chí và trở thành một người vô gia cư thật sự.
Nhưng với con người có ý chí vươn lên và đã từng vượt qua nhiều nghịch cảnh, năm 2005, sau cơn bão Katrina tàn phá New Orleans, Louisiana, cùng với những người dân ở đây, anh đứng dậy làm lại cuộc đời, vào nghề địa ốc và mang danh triệu phú trở lại.
Cuộc đời của Huỳnh Công Ánh được mô tả trong thiên hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển, Vượt Gian Nan” không phải là con đường bằng phẳng được rải toàn hoa hồng mà cũng đầy những gai nhọn và sỏi đá.
Cuộc đời của anh là những nỗ lực phấn đấu và vượt qua mọi gian lao, nghịch cảnh, nhiều lúc tưởng như đã tuyệt vọng. Huỳnh Công Ánh không muốn mòn mỏi chờ đợi trong trại tù khắc nghiệt, không muốn chết trên biển khơi. Anh luôn luôn nghĩ đến chiến hữu bạn bè và quê hương, nên cuộc chiến đấu không bao giờ ngừng nghỉ.
Qua tập hồi ký này, phải nói Huỳnh Công Ánh, ngoài những nghị lực phi thường tự bản thân, còn là một người được may mắn, được mọi người, cả bạn lẫn thù, thương yêu giúp đỡ. Và chính anh cũng là một người tử tế có lòng, lúc nào cũng nhớ đến điều ân nghĩa của đất, trời và con người đã đến với anh qua những lúc khốn khó, điều mà anh gọi là “ơn nghĩa trùng trùng!”
Phải nói rằng những người tù miền Nam trên đất Bắc đã để lại trong lòng người dân những hình ảnh tốt đẹp, khắc hẳn với những lời tuyên truyền xảo trá hận thù của chính quyền Cộng Sản. Cũng chính vì vậy, một người coi tù miền Bắc đã hết lòng giúp đỡ anh, một người lính Bắc Việt, Nguyễn Văn Chiến, cựu thù đã gắn bó hết cuộc đời với anh và vượt biển theo cùng anh, và một cô gái quê, Trần Thị Hoa đem hết mối tình chất phác, trong sáng trao cho anh.
Trong chuỗi ngày truân chuyên, anh đã gặp một người cựu chiến binh Nhảy Dù tên Cho, con người “trọng nghĩa khinh tài,” như trời đã sinh ra để cứu mạng sống cho anh.
Huỳnh Công Ánh, sau thời gian “bỉ cực” đã hết lòng đi tìm những tấm lòng ân nghĩa ngày xưa để đền đáp một phần nào, ân thì đền khắc ghi vào đá, nhưng oán thì để cho gió thổi bay đi. Những người như “người em Nghệ Tĩnh” tên Hoa, như người lính Nhảy Dù năm cũ tên Cho, vì thời thế đổi thay, hầu như tan biến theo dòng đời trăm ngả, làm cho lòng anh ray rứt không yên.
Bạn đọc sẽ theo dõi tập bút ký trong bối cảnh của những ngày miền Nam sụp đổ, để thấy số phận nghiệt ngã của người lính trên đường lui binh, cuộc lưu đày của những người lính miền Nam ra đất Bắc, những ngày tù tội “chém tre đẵn gỗ trên ngàn.” Chúng ta cũng được biết rõ hơn, những hoạt cảnh trong nhà tù, giữa những người tốt kẻ xấu, sự ngây thơ gần như ngờ nghệch của những người tù, bên cạnh những đòn tuyên truyền, bộc lộ sự xảo trá của một hệ thống cầm tù tinh vi của Việt Cộng.
Câu chuyện sau cuộc chiến Nam Bắc, hai người ở hai bên cuộc chiến gặp nhau trong hoàn cảnh đổi đời, câu chuyện về mối tình đầu của một cô gái miền Bắc lớn lên sau chiến tranh…
Nhưng trên hết, xuyên suốt tập hồi ký này, người ta sẽ tìm thấy một Huỳnh Công Ánh can đảm, đầy nghị lực, bền bỉ đã vượt qua bao nhiêu khó khăn. Từ câu chuyện vượt tù hy hữu, đến câu chuyện vượt biển gian nguy, và vượt qua khó khăn để tồn tại và thành công trên xứ người. Anh luôn chứng tỏ khả năng là người đi hàng đầu, một người lính can đảm, một người tù không thúc thủ, một người vượt biển anh hùng cũng như là một chiến sĩ thời bình của cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại.
Bằng một tâm tình và qua một lối văn kể chuyện đơn giản, hồi ký của Huỳnh Công Ánh không có những đoạn văn hư cấu, không mang những dòng chữ tô vẽ cho cá nhân của mình. Chúng ta tìm thấy máu, nước mắt, nỗi gian truân kề cận cái chết, câu chuyện đoàn tụ và tan vỡ, sự thành công rực rỡ, và nỗi thất bại tuyệt vọng dẫn con người xuống tận bùn đen, và vượt lên trên hết, là lòng tin về con người và cuộc đời còn quá đẹp.
Tôi tin rằng, đây là cuốn hồi ký quý báu, nổi trội nhất trong 40 năm qua trong rừng sách vở ở hải ngoại, viết về cuộc đời của những người bỏ nước ra đi. Không chỉ có những câu chuyện kể về cuộc đời của tác giả, tập sách còn cho ta thấy bối cảnh của câu chuyện là một giai đoạn dài của đất nước, mà cả những người già, lẫn trẻ, bên này hoặc bên kia cần phải biết đến.
(*) Liên lạc Huỳnh Công Ánh: (972) 804-5985 Email: anhchuynh@yahoo.com

Tuesday, 4 July 2017

CHÚNG TÔI KHÔNG BIẾT LÊ AN NHƠN LÀ AI???

NHƯNG EMAIL NẦY CỦA HUY PHƯƠNG THÓA MẠ ĐÍCH DANH ANH LINCOLN NGUYỄN CÔNG LƯỢNG, QGHC ... THẬT LÀ MỈA MAI, CHUA XÓT, TRỚ TRÊU, BẼ BÀNG, VÔ CÙNG BỄ MẶT ... CHO ANH NGUYỄN CÔNG LƯỢNG !!!  
BỞI VÌ MẤY TUẦN TRƯỚC CHÍNH ANH NGUYỄN CÔNG LƯỢNG ĐÃ MẠT SÁT CHÚNG TÔI (TCL) VÀ BÊNH VỰC HUY PHƯƠNG HẾT MÌNH : 
" HUY PHƯƠNG LÀ MỘT NHÀ GIÁO ĐÁNG KÍNH- MỘT CÂY VIẾT CHỐNG CỘNG VỚI NHIỀU BÀI VIẾT LÀM VIỆT CỘNG KHIẾP SỢ- KHÔNG ĐƯỢC GHÉP HUY PHƯƠNG VÀO DANH SÁCH NẦY NỌ." 
BÂY GIỜ TRỜI ƠI !!! 
CHÍNH HUY PHƯƠNG LẠI TÁT NƯỚC SÔI VÀO ... CHỖ KÍN ĐÁO (Lê An Nhơn) CỦA ANH LINCOLN NGUYỄN CÔNG LƯỢNG KHÔNG NỚI TAY 1 CHÚT NÀO CẢ.
CÒN GÌ ĐAU VÀ TÊ TÁI KHI ANH LINCOLN HẮNG HÁI QUÁ LỜI BÊNH VỰC VÀ NÂNG BI HUY PHƯƠNG rất tận tâm . NAY THÌ ANH LINCOLN MỚI CẢM THẤY Ê MẶT VÌ SỰ ĐÁNH GIÁ NON NỚT CỦA MÌNH VỀ TÊN LƯU MANH HUY PHƯƠNG, ĐỒNG BỌN CỦA HÙYNH CÔNG ÁNH PHẢI KHÔNG ANH LINCOLN ?!!! CHUYỆN NẦY HUY PHƯƠNG TỰ THÚ NHẬN LÀ ĐỒNG BỌN CỦA HÙYNH CÔNG ÁNH CHỨ KHÔNG AI CHỤP MŨ HẮN TA CẢ.
ANH LINCOLN ƠI ! 
ANH CÒN NHỚ CÂU CHÂM NGÔN: "CỨU VẬT VẬT TRẢ ƠN- CÒN CỨU LÊ HUY PHƯƠNG LÀ LÊ HUY PHƯƠNG TRẢ ÓAN THÙ." 
ANH LINCOLN KHÔNG CẦN XIN LỖI ĐÀN ANH TRẦN CAO LÃNH NẦY NHƯNG ANH CẦN PHẢI CÓ ĐÔI LỜI ƯU ÁI VỚI LÊ HUY PHƯƠNG MỚI PHẢI VÌ CHÍNH LÊ HUY PHƯƠNG DÁM TỐ CÁO LÊ AN NHƠN CHÍNH LÀ NGUYỄN CÔNG LƯỢNG, QGHC NAM CALI !!!
Kính Anh Lincoln;
(Chúng tôi cũng cần có những lời minh định của Anh về tên Homeless Lê Huy Phương nhé!!!./-TCL)
Trần Cao Lãnh
Mountain View, Cali.
Đầu Tháng 7/2017
========================
From: huyphuong le <huyphuong37@gmail.com>
To: luc le <linhdu81@yahoo.com>; chinhnghia@yahoogroups.com <chinhnghia@yahoogroups.com>,, DDKTTG <usaelection@googlegroups.com>,, vidanviet@yahoogroups.com <vidanviet@yahoogroups.com>,, 
Sent: Tuesday, July 4, 2017, 3:57:58 PM EDT
Subject: 1 DĐKTTG Re: SỰ LÙM XÙM QUA CUỐN "VƯỢT TÙ VƯỢT BIỂN" CỦA HUỲNH CÔNG ÁNH

Kính gửi Ông Nguyễn Công Lượng
ẩn danh Lê An Nhơn, tác giả những bài đánh phá Huỳnh Công Ánh trên net.

Vì những bất đồng riêng và tỵ hiềm giữa hai cá nhân, ông Lượng đã đánh phá quá đà ông Huỳnh Công Ánh mấy hôm nay trên net, trước hết là làm tổn thương cho Hội Tây Sơn- Bình Định, sau là làm sự nghi kỵ, xáo trộn cho cộng đồng.
Trong phạm vi nhỏ hẹp của lá thư này, tôi chưa tiện nói đến những chuyện ông đã dẫn chứng sai, hoặc cố ý xuyên tạc những đoạn văn trong cuốn sách mà tôi có dịp đọc trước khi xuất bản.
Nhưng đến chỗ ông Lượng kéo cô Lữ Anh Thư vào chuyện, vu vạ và làm mất thanh danh của Cô Lữ Anh Thư, thì tôi không còn chịu được nữa, mà phải lên tiếng. Tôi cũng không ngờ một người có ăn học và đã có địa vị xưa kia như ông Lượng (QGHC) mà lại có thái độ "ngậm máu phun người" hồ đồ, làm tổn thương đến danh dự của cá nhân và gia đình người khác đến như thế!
Mong ông Nguyễn Công Lượng suy nghĩ và giữ lại nhất điểm lương tâm trong mỗi một con người chúng ta.
Chúng ta, cộng đồng VN ở hải ngoại đã chà đạp, nhục mạ, bêu rếu nhau quá nhiều rồi.
Mong Ông bình tâm, không đến nỗi chĩa mùi dùi sang phía tôi và bạn bè của ông Huỳnh Công Ánh.
Kính,
Huy Phương

TB. Tôi sẽ phát biểu về tác phẩm và con người Huynh Công Ánh trong buổi RMS ngày Chủ Nhật 16 tháng 7 năm 2017 tại Thư Viện Việt Nam, như trong thông báo của Hội Tây Sơn- Bình Định, không có gì thay đổi.
Và cũng xin Quý Anh Chị không nên forward những bài đánh phá cá nhân tương tự đến bạn bè, như vậy là khuyến khích cho người có chủ tâm ném đá vào người khác. HP





2017-07-04 11:54 GMT-07:00 luc le <linhdu81@yahoo.com>:

Chuyển tiếp đến các Văn Thi Hữu .
LEDACLUC



HÃY ĐỌC MỘT QUYỂN HỒI KÝ HUYỀN ẢO NHƯ MỘT TIỂU THUYẾT CỦA HUỲNH CÔNG ÁNH
Bài số 1: Ăn Cắp Hàng Quân Tiếp Vụ Được Trở Thành Triệu Phú
Như bài viết trước đây tôi được ông TTK Hội AHTSBĐ cho biết lý do tại sao có sự lùm xùm trong việc RMS “Vượt Tù Vượt Biển “ của Huỳnh Công Ánh (HCA) vì lúc thì phát Thư Mời,  lúc thì  đăng báo hủy bỏ, lúc lại xác nhận là vẫn tiếp tục. Qua đó thì chúng ta biết được nguyên do là sự phản đối nội bộ về cá nhân ông HCA. Dù vậy chúng tôi có viết rất rõ là những điều ông TTK/NHC trình bày chúng tôi sẽ kiểm chứng lại để mọi sự được sáng tỏ. Tuy nhiên sau đó trên mạng internet, qua những email lại có nhiều người quá vội vàng không muốn biết sự thật hoặc cố tình theo những cách làm đánh bùn sang ao để làm cho sự việc càng rối tung khiến dư luận không biết đâu mà mò… Có người đòi gặp tôi, có người thì đòi họp báo, riêng bà Lữ Lan A. Thư thì lại dùng chiêu thức của Việt Tân là chụp mũ, quy kết, vu cáo…một cách hồ đồ (nếu ai chưa đọc được những email đó của bà Lữ Lan A. Thư thì cho biết, tôi sẽ forward cho quý vị) và cuối cùng là hăm dọa kiện tụng (có lẽ để bà có cớ quyên góp quỹ pháp lý như bà đã từng làm trong vụ Hoàng Dược Thảo & Báo Người Việt. Bà ôm được một số tiền rồi thì im re chẳng thấy công bố và cho biết kiện tụng tới đâu rồi). Hôm nay qua vụ lùm xùm của hội AHTSBĐ mà bà cũng đòi mướn luật sư để điều tra kiện tụng (dù bà không là hội viên) thì đúng là “chuyện của vua, vua không lo mà thái giám lại lo”. Nhiều người đọc email thấy vậy phone đến cho tôi biết: “Tên HCA nầy tài thật, chỉ dở cái trò “sol đố mì” là cổm được rất nhiều gái tơ, ngay khi là một thằng tù mà vẫn được chơi lia chia, thì nay ‘Liên Kết, Liên Kiết. Hưng Ca, Hưng kiết…’ là HCA đã làm ra tiền cho Mặt Trận Phở Bò lại còn cỡi được con gái cưng của một ông tướng”. Trò nầy tôi nghĩ nếu tướng Lữ Lan biết được, đọc được chắc buồn lắm vì con gái mình đã lạm bại hoại gia phong họ Lữ đến như thế!
Nay như đã hứa, tôi xin tường trình lại những gì đọc được, biết được như sau :
Những người đã đọc quyển VTVB trước khi sách ra mắt có thể rất nhiều, người đầu tiên là nhà văn Huy Phương vì ông đã viết lời giới thiệu in nơi trang đầu, ông ca ngợi tác giả là chuyện thường tình, nhưng trong khi tác giả cho mình có 2 lần lầm triệu phú (trước 1975) thì ông Huy Phương lại giới thiệu HCA lại làm triệu phú đến 3 lần 4 lược (khi ở Texas). Điều nầy thật không nên làm nơi một nhà văn nỗi tiếng !
Người thứ hai viết về VTVB là nhà văn Việt Phương. Lẽ dĩ nhiên cũng là ca ngợi HCA lên tận mây xanh, cho rằng HCA  có tấm lòng còn hơn cả vàng ròng và tán thán tài nghệ kiệt xuất của tác giả HCA, nhưng điều đáng ghi nhận là:
- Việt Phương cho rằng ở tuổi 70 mà HCA có được trí nhớ minh mẫn, ghi chép lại từng chi tiết nhỏ của một chặng đường đầy sóng gió trong cuộc đời HCA. Ông thán phục HCA ở điểm những nhân danh, địa danh đã trải qua trong suốt mấy thập niên mà HCA vẫn nhớ rõ và viết ra vanh vách. Trái lại thì tôi cho rằng ông Việt Phương là người đọc hời hợt và thiếu suy nghĩ khi đọc xong VTVB và phát biểu như vậy.
- Về phần quảng cáo cuốn sách thì ông Việt Phương viết: Sách chia làm 2 phần. Phần Việt ngữ gồm 370 trang. Phần tiếng Anh dày  438 trang. Với tựa đề “Escape to Freedom from Prison Break to Braving Perilous Seas”, được Lan Lebangasser và Anh-Thu Lu chuyển ngữ (không biết chuyển từ Anh ngữ sang Việt ngữ hay từ Việt ngữ sang Anh ngữ) . Phần Anh ngữ được edit bởi nhà văn Richard Botkin (Mỹ), tức là làm công việc xem lại để sửa chữa lại những câu văn, từ ngữ… cho chuẩn. Việt Nam mình gọi là nhuận sắc tức là làm cho lời lẽ thêm văn vẻ, thêm hay. Nói tóm lại VTVB được hoàn thành bởi 4 người với 8 con mắt (không biết có ai edit phần Việt ngữ hay không), nhưng xem ra thì tác phẩm lại có nhiều sơ hở, làm cho người đọc phải đặt nhiều câu hỏi về sự trung thực hay là do chủ ý của tác giả.
- Ông Việt Phương còn viết: Ngoài ra còn có những bức hình của những việc thật, người thật được tác giả lưu giữ rất cẩn thận (chứ không phải là hình minh họa?). Thì xin thưa rằng, ông Việt Phương lại làm lòi ra sự hư cấu huyền ảo của tác giả HCA(xin dẫn chứng ở phía dưới).
Còn ông Lê Anh Dũng, người  đang quảng bá rùm beng cho buổi RMS tới đây của HCA tại quận Cam thì viết rằng: HCA là người hăng hái đấu tranh cho một Việt Nam tự do, thoát ách đô hộ của bọn Cộng sản ngoại lai… HCA đã vượt lên tất cả những điều ta khen ngợi !
Và cái chủ đích của HCA được phát biểu trong tác phẩm VTVB là: “Ước mơ và khát vọng lớn nhất là tôi (HCA) làm vai trò người chứng nhân của lịch sử, khúc quanh lịch sử cay nghiệt nhất mình là chứng nhân. Và mình đứng cửa giữa, tức là lòng mình đã chùng xuống rồi. Ba mươi mấy năm tôi mới viết, thì sự thù hận ra ngòi bút, ra trong tư tưởng không còn nữa. Nó đã bình tâm rồi. Mình muốn mình là người Việt Nam yêu nước, mình muốn mình là nhân chứng thực sự giữa hai chế độ Miền bắc và Miền Nam. Và nhân chứng đó chỉ đưa ra hình ảnh thôi, không phê phán, không chửi rủa, không đả đảo, không hận thù.
Quyển “Vượt Tù Vượt Biển thì quá dày, chuyện hư cấu thì quá nhiều, không thể ở một bài viết nầy mà trưng ra hết được, muốn được thì có lẽ phải viết làm nhiều chủ đề hoặc trong một quyển sách. Ở đây tôi xin dẫn chứng một vài đoạn trong VTVB để trả lời quý vị phần nào những điều muốn biết và lý giải cho một HCA yêu nước thương nòi như thế nào.
Từ trang 312 đến 314 HCA đã viết rằng: Năm 1965 được một vị thầu khoán rất giàu là Nguyễn Quang Hải em trai ông Nguyễn Lộc (sáng lập Vovinam) tuyển làm thư ký trưởng công trường Thành Tuy Hạ xây cất khu gia binh cho sư đoàn 5 tại Bình Dương. HCA được cấp một chiếc xe jeep và được cơ quan an ninh của Sư Đoàn 5 cấp cho một thẻ ra vào cổng phân xưởng. Rồi tình cờ HCA được một Thiếu Tá Công Binh (không nói tên)phụ trách xây dựng trại Gia Binh ngỏ ý làm quen vì thấy HCA có xe Jeep và được tự do ra vô khu vực. Sau đó thì trở thành tình thân khắn khít, nên cùng nhau làm ăn trong một “phi vụ” là “Ăn cắp hàng quân tiếp vụ của quân đội VNCH” đem ra bán cho những đường giây tiêu thụ hàng của bọn Ba Tàu Chợ Lớn.[Trích: Điều nầy tôi (HCA) có thể làm mà ông không thể, vì ông là một sĩ quan cao cấp của quân đôi, không tiện giao thiệp với giới thương buôn. Còn tôi trẻ tuổi chưa vợ con, có tính gan dạ, phiêu lưu mà lại cũng…thích tiền]. Cuối cùng HCA trở thành triệu phú, có trong tay 1 triệu 200 nghìn. Năm đó HCA 19 tuổi.
Đọc xong đoạn nầy không biết những ông như Huy Phương, Việt Phương, Lê Anh Dũng, Thái Hóa Lộc, Phan Ni Tấn, Cát Linh (phóng viên RFR), Bùi Dương Liêm (Đài THVN Hoa Thịnh Đốn… có cảm nghĩ gì không  ? Hai bà Lan Lebangasser và Lữ Anh Thư có nghĩ gì khi chuyển ngữ đoạn nầy ?  Quý ông, quý bà có nghĩ rằng ông nhà văn Richard Botkin edit đoạn văn nầy sẽ nghĩ gì về viêc “Ăn Cắp” của những sĩ quan trong quân đội VNCH  không , chứ tôi thì thấy bàng hoàng khó tả với nhiều câu hỏi đưa ra mong quý vị cùng chia xẻ :
1)- HCA có trí nhớ minh mẫn, nhớ vanh vách những nhân danh và địa danh thế thì tại sao HCA lại nói rằng Thành Tuy Hạ là ở tỉnh Bình Dương, một nơi mà HCA có một kỷ niệm đáng nhớ đưa HCA trở thành triệu phú ?  Thành Tuy Hạ thì ở phía nam Sài Gòn thuộc quận Nhơn Trạch tỉnh Biên Hòa, còn tỉnh Bình Dương thì ở phía bắc Sài Gòn thì làm sao mà nhầm lẫn được? Đúng là HCA đã phịa chuyện để giải thích cho sự giàu có bất thường, bất chính của mình nên mới ráp nối lộn chân lộn cánh như vậy!
2)- Đã 19 tuổi là tuổi thành niên, biết suy nghĩ, chẳng lẽ HCA không biết rằng “Ăn Cắp Hàng Quân Tiếp Vụ” là vi phạm luật pháp hay sao ? Hệ lụy của việc “Ăn Cắp” nầy sẽ như thế nào ? Tài sản quốc gia thất thoát ai là người gánh chịu ? Binh sĩ thiếu hàng cung ứng thì sẽ ra sao?  Bây giờ đưa việc nầy cho một nhà văn Mỹ edit thì ông ta sẽ đánh giá chính tác giả là người thế nào, sĩ quan quân đội VNCH là thế nào, chắc không ngoài mấy chữ “một bọn ăn cắp, chúng mất nước thì còn trách ai”!
3)- Xin hỏi quý vị rằng : Trong lúc quốc biến trước hiểm họa xâm lăng của Cộng Sản, toàn quân toàn dân phải thắt lưng buộc bụng trong chiến tranh để chống chọi với bọn xâm lăng mà một thanh niên gan dạ như HCA lại đi làm cái việc “LƯU MANH” như thế nầy thì chúng ta có nên vinh danh là một chiến sĩ chiến đấu chống Cộng Sản xâm lăng, một chiến hữu dấn thân tranh đấu cho tự do dân chủ, nhân quyền, làm vẻ vang cho xứ sở hay không ? Nếu quý vị cho rằng vì đồng cảm, đồng hội, đồng thuyền mà ca ngợi thì tội trạng của quý vị chắc phải bị công luận phán xét.
Bài cũng đã quá dài, nhưng trước khi chấm dứt, cũng xin đưa thêm 2 việc mà ai thấy cũng buồn cười:
A)- Nơi  trang 189 ông HCA trưng ra tấm hình chiếc xe Ford Falcon mà ông đã đi từ Nha Trang vào Sài Gòn của cán bộ cộng sản (đi công tác chở thêm khách để kiếm thêm tiền). Không biết lúc nầy là năm 1981 , trong lúc HCA đang trên đường bôn tẩu thì ai đã chụp tấm hình nầy cho HCA mà ông còn lưu giữ đến ngày nay  ?
B)- Nơi trang 350, Phần Huy Chương – Tưởng Thưởng. HCA viết rằng:  Được Tuyên dương tại điện Caucus quốc hội Hoa Kỳ, trước đại diện Tổng Thống Bill Clinton và 50 nghị sĩ cũng như dân biểu về thành tích hoạt động xã hội và đấu tranh cho nhân quyền năm 1992. Nhưng nơi trang 390 phần Anh ngữ thì lại viết “a special appearance of the representative from President George H.W. Bush”  tức trước đại diện Tổng Thống George H.W. Bush !  Chẳng lẽ trước sự nhận lãnh huy chương danh dự của một Tổng Thống mà không còn nhớ là Tổng Thống nào ?! Hay là của Chủ tịch Thượng Viện mà cũng có thể là Chủ Tịch Hạ Viện chăng ? Thời buổi sao chụp in ấn ngày nay với đủ phương tiện mà không đưa được một tấm hình cái Bằng Tuyên Dương vào “Hồi Ký” hay sao ? Đưa lên hẳn làm cho quý cậu  Nguyễn Chí Vỹ, Trần Hoàng Nam và Lê Anh Dũng sẽ được lấy làm hãnh diện có một đồng hương Bình Định làm vẻ vang cho xứ sở. Làm cho em Lữ A. Thư hãnh diện có được một đức lang bang gian hùng  chứ !
Nhìn lại dân Việt mình hiện nay ở trong nước bị dàn áp, bị chiếm đất, bị tước hết mọi quyền tự do… đang đấu tranh để lật đổ bạo quyền, thế mà một sĩ quan từng là chiến sĩ xuất sắc của chế độ VNCH, một người có thành tích đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ (có licence = môn bài ) như Huỳnh Công Ánh bây giờ lại lòi cái đuôi ra và tuyên bố rằng thì là “mình đứng cửa giữa, mình là nhân chứng thật sự giữa hai chế độ miền Bắc và Miền Nam…”. Thì đúng là một sự nghiệt ngã ! Nhưng cái nghiệt ngã là chế độ miền Nam đâu còn nữa sau 1975, thì hẳn bây giờ Huỳnh Công Ánh chỉ còn đứng chung với bọn Cộng Sản miền Bắc, để hợp xướng cùng bọn Việt Tân của Bùi Phát và Đỗ Hoàng Điềm mà ca bài “Tiếng Quân Ca”?!
Trước khi chấm dứt Bài Số 1, Xin chân thành cảm ơn anh Thái Hiến đã cung cấp những nhân chứng cho việc HCA vì lòng thương dân tị nạn, nhưng thích tiền để trở thành triệu phú mà phải giựt nợ ở Houston.
Xin quý vị đón xem Bài số 2: Trốn Trại Hay Vượt Tù.  Đường dây đưa cán bộ CS ra hải ngoại.  Ở kỳ tới.                                                                         
Little Sài Gòn, ngày 01.07.2017
Lê An Nhơn