Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label NguoiVietTyNan. Show all posts
Showing posts with label NguoiVietTyNan. Show all posts

Wednesday, 22 January 2025

 MỘT GIA ĐÌNH LỚN, NHỎ 6 NGƯỜI TỪ HÀ TĨNH ĐÓNG TIỀN RA ĐI QUA 11 NƯỚC - CUỐI CÙNG VƯỢT QUA BIÊN GIỚI MEXICO ĐẾN ĐƯỢC TEXAS - TỔNG CỘNG TỐN 230 NGÀN ĐÔ MỸ - ĐÃ ĐẾN MỸ HƠN 1 NĂM - VỚI LINH TRỤC XUẤT CỦA TT TRUMP TÍNH SAO ĐÂY??? SANH TRƯỞNG & LỚN LÊN Ở CÁI NÔI CỘNG SẢN - ĐÃ 50 NĂM RỒI SAO LẠI NHỨT QUYẾT KHÔNG TIẾP TỤC VÓT CHÔNG CHỐNG MỸ MÀ LẠI MUỐN LÀM CON DÂN CỦA MỸ??? CHẮC KHÔNG NGHE, THẤY TIN: "10 NGƯỜI Ở MỸ CÓ ĐẾN 9.5 NGƯỜI MUỐN VỀ SỐNG VỚI VIỆT CỘNG"???? 

*NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN HẢI NGOẠI XIN NGUYỆN CẦU CHO GIA ĐÌNH NẦY ĐƯỢC HƯỞNG PHÉP LẠ NHIỆM MẦU .../-Mt68


Monday, 29 May 2023

MỘT CHÚT KINH NGHIỆM. 
"Một người quen cho biết - Anh xin việc tại một Hãng Dim Sim- Có bằng ForkLift nên được tuyển vào công việc Thủ Kho- Mới ngày đầu, anh lái ForkLift làm việc trong kho lạnh, mặc quần áo dày, đội helmet, đeo bao tay ... như phi hành gia. Nguyên tắc làm việc trong kho lạnh -30 C chỉ lâu tối đa 45 phút, và phải có một người khác canh chừng bên ngoài cánh cửa chính.
(Anh ấy kể)-Hôm đó, tôi làm chỉ 1 lần nhận hàng vào kho 40 phút và lấy hàng từ trong kho hơn 30 phút ... lạnh quá mặt mày xanh dờn. Nghỉ ăn trưa xong, tôi lên văn phòng xin nghỉ việc. Bà quản lý hỏi lý do? -'Lạnh quá chịu không nổi!' - Hôm phỏng vấn anh nói đã từng làm việc trong kho lạnh hơn 6 tháng mà?! - Sorry ! Tôi nói láo để có việc làm! Vậy anh về nhà chờ nếu có việc bên ngoài tôi sẽ gọi cho anh biết ! Bây giờ anh chờ nhân viên sẽ tính lương trả cho anh hôm nay ... Tôi mắc cỡ vì đã nói láo với Bà Quản Lý nên tôi trả lời- Thôi khỏi tính tiền hôm nay vì lỗi tại tôi !
 Nói xong, tôi vội bước nhanh ra cửa. Một tuần sau, Bà ấy có gọi lại kêu tôi vào hãng làm công việc mới ... Nhưng tôi chỉ cám ơn vì tôi đã có việc tại một hãng beer. Bà ấy chúc good luck và tôi luôn cảm kích tấm lòng nhân hậu của Bà Quản Lý ấy !!! 

*Bà Quản Lý gốc Việt ở đây có lẽ vì quá sốt sắng với công việc mà quên đi những nguy hiểm khi vào trong kho lạnh một mình."./-Mt68



___________
Nữ quản lý viên gốc Việt thiệt mạng trong kho đông lạnh kiện nhà hàng Arby’s.

Theo như có một nữ quản lý viên (manager) là bà Lê Nguyệt, một quả phụ 63 tuổi có bốn người con và cháu nội-ngoại đã mất mạng trong một kho đông lạnh mà người ta có thể bước vào để lấy thực phẩm vào ngày 11 tháng 5, 2023 vừa qua, sau khi bị kẹt trong một kho đông lạnh khiến nhà hàng Arby’s bị đơn kiện ghi nhận là có vấn đề từ lâu.
Bà Lê Nguyệt với con trai trong hình do luật sư cung cấp. (Attorney Paul Skrabanek)

Theo tiêu chuẩn của Arby’s, tủ đông lạnh cần được giữ ở nhiệt độ đông đá 10 độ âm F (-23C). Các nhân viên nói rằng tủ đông lạnh tại tiệm đã được giữ ở mức còn lạnh hơn thế nữa.

Hồ sơ của một đơn kiện hệ thống nhà hàng Arby’s đã trưng bày những chi tiết đau lòng về cái chết một một nữ quản lý viên gốc Việt. Bà đã mất mạng trong một kho đông lạnh mà người ta có thể bước vào để lấy thực phẩm. Theo tin từ các cơ sở truyền thông địa phương, sự việc xảy ra trong một nhà hàng Arby’s ở tiểu bang Louisiana.

Quản lý viên (manager) là bà Lê Nguyệt, một quả phụ 63 tuổi có bốn người con và cháu nội-ngoại. Bà qua đời vào ngày 11 tháng 5, 2023 vừa qua, sau khi bị kẹt trong một kho đông lạnh mà đơn kiện ghi nhận là có vấn đề từ lâu. Các nhân viên từng than phiền về việc tay khóa bị trục trặc, khiến cửa có thể đóng lại trong lúc đang có người ở bên trong.

Con trai của bà, anh Lê Nguyên, là người khám phá cái chết kinh hoàng của mẹ khi đến nhà hàng vào sáng hôm đó. Nguyên cũng làm việc tại cùng tiệm Arby’s.

Bà Lê Nguyệt đã giữ vai trò manager từ lâu tại một tiệm Arby’s khác ở Houston. Theo lời của các thân nhân với luật sư, công ty đã gởi bà đến nhà hàng Arby’s ở New Iberia, Louisiana để giúp điều hành nhà hàng này được khá hơn. Bà mới làm việc được hơn một tháng, sắp chấm dứt thời hạn quản lý tạm thời thì xảy ra tai nạn.

Đơn kiện cho biết vào buổi sáng ngày 11 tháng 5, khoảng 9 giờ sáng, bà Lê Nguyệt đã chuẩn bị các thức ăn trước giờ mở cửa. Bà đã làm việc một mình, và rồi bị kẹt bên trong kho đông lạnh khi cánh cửa bị đóng lại. Các nhân viên từng cho biết họ phải dùng một thùng dầu ăn để chặn cửa mỗi khi vào kho để lấy những thùng giấy đựng thức ăn cho các món ăn của Arby’s.

Khi đến làm việc vào sáng hôm đó, anh Lê Nguyên mới phát giác cái chết kinh hoàng của mẹ.

Sở Cảnh Sát New Iberia cho biết cánh cửa đã có những vết máu, chứng tỏ bà Lê Nguyệt đã tìm cách cào cửa, đập cánh cửa để thoát ra ngoài trong sự vô vọng. Cuối cùng bà nằm trong tư thế thai nhi trên sàn lạnh băng. Kết quả giảo nghiệm thi hài của Phòng Pháp Y địa phương cho thấy bà Nguyệt qua đời vì bị đông lạnh.

Ông Paul Skrabanek là luật sư đại diện cho gia đình bà Lê Nguyệt. Luật sư nói với truyền thông rằng bà Nguyệt đã “đập tay đến chảy máu tìm cách thoát ra ngoài hoặc gây chú ý cho người ở bên ngoài.”

Cuộc điều tra của ông luật sư cho thấy các nhân viên từng báo cáo về việc cánh cửa tủ đông lạnh không làm việc đúng cách từ tháng Tám năm ngoái. Ông Skrabanek nói rằng ban quản lý đã biết vấn đề trục trặc nhưng làm ngơ, không tìm cách sửa cánh cửa.

Sau khi xảy ra tai nạn, một nhân viên giấu tên đã nói với một đài truyền hình địa phương rằng các nhân viên từng nộp đơn báo cáo về tình trạng hư hỏng của cánh cửa tủ đông lạnh. Họ muốn công ty sửa cánh cửa này nhưng không nghe hồi âm từ phía công ty. Các nhân viên thường dùng cây tua-vít để mở cửa và dùng thùng giấy hoặc thùng đựng dầu nấu ăn để chặn cánh cửa không cho nó đóng lại.

Ông Skrabanek nói thêm rằng gia đình đã quyết định kiện Arby’s vì công ty đã không đáp ứng cuộc điều tra của luật sư. Bà Nguyệt đã để lại một con trai và ba con gái, cùng cháu nội ngoại. Bốn người con của bà đã đứng tên trên hồ sơ kiện Arby’s. Họ muốn công ty phải bồi thường trên $1 triệu Mỹ kim.

Đơn kiện nêu tên bị cáo là Turbo Restaurants and Sun Holdings, một công ty thuộc tập đoàn Arby’s Restaurant Group, làm chủ hàng ngàn tiệm ăn tại 12 tiểu bang, kể cả Applebee’s, Arby’s, Burger King, Golden Corral, IHop và Papa Johns.

Theo tiêu chuẩn của Arby’s, tủ đông lạnh cần được giữ ở nhiệt độ đông đá 10 độ âm F (-23C). Các nhân viên nói rằng tủ đông lạnh tại tiệm đã được giữ ở mức còn lạnh hơn thế nữa.

Wednesday, 15 March 2023

 CÔ MAI ƠI, CHUYỆN NẦY NÊN CHỜ 1 CHÚT- SAU NẦY VC HAY KHÔNG LÀ TÙY Ở HUY TẤT CẢ- BIẾT BAO NHIÊU ĐỨA CON DÂN MIỀN NAM LỚN LÊN DO CƠM GẠO MIỀN NAM, SAU 75 CHẠY TỴ NẠN RỒI VÌ PHÂN CỘNG LẠI QUAY VỀ LIẾM, VÁI VIỆT CỘNG ... ĐIỂN HÌNH NHƯ NGUYỄN CON KY, NHƯ HOÀNG DUY HÙNG SỜ SỜ RA ĐÓ, NHƯ KIỀU CHINH NỮA ĐẤY... NHIỀU ĐỨA TRỞ CỜ LẮM... KỂ KHÔNG XIẾT ĐÂU./-Mt68

____________

Đám nghệ sĩ đảng cộng sản đào tạo trong nước làm gì có vinh dự hay tài năng này!

Nam tài tử đoạt giải Oscar Kế Huy Quan từng là thuyền nhân vượt biển tị nạn cộng sản.
Thật kính phục sự nổ lực của anh để đi đến thành công, rạng danh người Việt Hải ngoại tị nạn cộng sản.

"Hành trình của tôi bắt đầu trên một chiếc thuyền. Tôi ở trong trại tị nạn một năm. Và sao đó tôi lại đến được đây, trên sân khấu lớn nhất của Hollywood. Họ nói chuyện như vậy chỉ có xảy ra trong phim thôi. Tôi không thể tin được chuyện lại xảy ra với tôi. Đây, đây chính là giấc mơ Mỹ." - Quan Kế Huy phát biểu tại lễ trao giải Oscar sau khi nhận được giải Oscar cho vai diễn viên phụ xuất sắc nhất trong phim "Everything Everywhere All At Once.

Thuyền nhân gốc Việt thành danh nhờ bền bỉ, kiên trì cống hiến cho nghệ thuật.

Nếu Quan Kế Huy ở Việt Nam liệu có thành danh như thế?

Báo chí Việt Nam xướng lên đầy tự hào về kỳ tích của Quan Kế Huy nhưng né đi chi tiết thuyền nhân và trại tị nạn.

Nếu hiểu ra một trong những nỗi đau lớn nhất của dân tộc là sự ra đi của những con dân đất nước. Dứt áo mà đi. Nuốt lệ mà đi. Bỏ thây trên biển mà đi... Thì đã không có những bài báo đã chạy tile "Tự hào diễn viên gốc Việt đoạt giải Osca", khi chính diễn viên ấy -Quan Kế Huy - Ngậm ngùi nhắc đến hai chữ "thuyền nhân" khi lên nhận giải.
Nhận người sang, cũng nên nhận sao cho khéo.
Mới đây thôi, khi thế giới sốt lên với bộ phim Hàn đình đám: Vinh quang trong thù hận, lại thấy xuất hiện chuyện "tự hào" về những cái tên Việt xuất hiện cuối phim, dù chỉ trong vai trò.. hậu kỳ.
Ai thấy tự hào, nhưng tôi chã! Tự hào khác với ăn ké, kiểu tự hào ấy, nó giông giống kiểu oà vỡ khi trong những giải đá banh đình đám của người ta, mình mang cờ vào giăng đỏ cả một vùng.

P/s : Quan Kế Huy -Người chạm haò quang bằng tài năng và sự miệt mài kiên nhẫn với nghề.

***** Xuan Son Vo

TỰ HÀO MƯỚN
Khi có một người Việt thành danh, phản xạ đầu tiên của một người yêu đất nước, yêu dân tộc Việt nam, là tự hào về nòi giống, về dân tộc.

Nhưng nếu cũng con người đó, không thể thành công tại đất nước của mình, tại quê hương của mình, hay tại nơi mình sinh ra và trưởng thành, mà phải tha hương và thành công ở nơi khác, thì cái nơi được coi là quê hương, xứ sở, nơi chôn nhau cắt rún... có quyền tự hào về sự thành danh đó không?

Có ai cảm thấy mắc cỡ khi nhân tài của mình phải đi sang đất nước khác để thành danh không? Có ai cảm thấy nhục nhã khi nhân tài ở trong đất nước của mình không thể phát huy trí tuệ, không được sáng tạo hay không?

Nếu biết suy nghĩ, thì hãy bớt tự hào mướn đi nhé.

Sinh ra tại Sài Gòn, Việt Nam ngày 20 tháng 8 năm 1971,[3] ông có 8 anh chị em,[4] trong gia đình người Việt gốc Hoa.[5] Năm 1978, gia đình ông rời Việt Nam. Cha ông cùng 5 anh chị em của ông đến trại tị nạn ở Hồng Kông, trong khi mẹ ông và 3 anh chị em khác tị nạn tại Malaysia.[6][7] Cả nhà ông chuyển đến Hoa Kỳ và đoàn tụ vào năm 1979.[6]

May be an image of 2 people and people standing

Friday, 9 December 2022

NẾU SỐNG Ở MỸ VỚI SUY NGHĨ NHƯ VẦY SAO LẠI XƯNG LÀ VIỆT KIỀU? NẾU LÀ VIỆT KIỀU THÌ TÂM TRANG NẦY VẪN CHƯA PHẢI LÀ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN- BỞI VÌ VIỆT KIỀU THÌ BẤT CỨ LÚC NÀO HỌ CŨNG CÓ THỂ QUAY LƯNG TUYÊN BỐ: "10 NGƯỜI Ở MỸ CÓ ĐẾN 9,5 MUỐN QUAY VỀ VỚI VIỆT CỘNG"./-TC Lãnh
_____________
TÂM SỰ CỦA MỘT VIỆT KIỀU 
(Huỳnh Vũ)

   Tôi không bênh vực những tiếp viên hàng không bằng lý do ngô nghê là họ phải đút lót để đựơc có việc làm trong Air VN nên họ phải buôn lậu chuyển hàng ăn cắp để gỡ vốn.
Tôi thực sự thương hại họ, vì "Quít trồng Giang Nam thì ngọt, trồng Giang Bắc lại chua"
   Ngay khi chào đời, họ đã bị sinh ra trong một bệnh viện "ăn cắp", khi lớn lên, họ lại đi học trong những trường học "ăn cắp", giáo sư "ăn cắp" công trình trí tuệ của người khác, học sinh, sinh viên "ăn cắp" bảng điểm, "ăn cắp" bằng cấp bằng phong bì.
   Khi bắt đầu bước vào xã hội, bước đầu tiên, họ đã bị lãnh đạo "ăn cắp" tiền đút lót để được có việc làm, nên họ phải tiến vào quĩ đạo ăn cắp, họ ăn cắp dự án, ăn cắp đất của nông dân, họ ăn cắp tiền phạt giao thông, họ ăn cắp sinh mạng của người dân bằng tra tấn, nhục hình.
   Vì vậy , khi tôi nhìn thấy những cô ca sĩ, hoa hậu, người mẫu, vênh váo khoe khoang quần áo, túi xách, giầy dép hàng hiệu, xe khủng , nhà khủng, tôi thương hại họ quá, họ cũng bị "ăn cắp" trinh tiết, bị "ăn cắp" phẩm giá, anh ạ.Tôi có con gái, và con gái tôi may mắn, được giáo dục tại trường học phân biệt điều phải, điều trái, được tôn trọng nhân phẩm.
   Khi về VN, nhiều lần, xe người bạn chở tôi đi, bị công an thổi còi, rồi công an vòi vĩnh, xòe tay cầm tiền hối lô. Tôi rơi nước mắt, họ còn nhỏ tuổi hơn con trai tôi. Con trai tôi có công ăn việc làm, nuôi con cái bằng chính sức lao động của mình, dạy con, làm gương cho con bằng chính nhân cách của mình. Những người công an trẻ đó cũng bị "ăn cắp" lương tâm?
   Khi những người công an, đánh người, giết người, họ được bố thí trả công bằng vài bữa ăn nhậu, chút đồng tiền rơi rớt.
   Khi những phóng viên, bẻ cong ngòi bút, viết xuống những điều trái với lương tâm, sự thật để được bố thí trả công bằng những nấc thang chức vị, những đồng lương tanh tưởi.
   Khi những quan tòa, đổi trắng thay đen, cầm cán cân công lý có chứa thủy ngân như trong truyện cổ Việt Nam, họ cũng bị "ăn cắp" nhân tính mất rồi.
   Trong xã hội, toàn là "ăn cắp", vậy thì kẻ cắp là ai? Ai cũng biết, nhưng giả vờ không biết, vì văn hóa "giả vờ" là đồng lõa cho xã hội ăn cắp.
   Cán bộ lãnh lương 200 đô la một tháng, xây nhà chục triệu nhưng "giả vờ" đó là công sức lao động tay chân và trí tuệ hay quà tặng của cô em "kết nghĩa". Tôi muốn xin cô em đó cho tôi được làm "con kết nghĩa " của cô ta quá. Thế mà có những lãnh đạo, ủy viên Trung Ương Đảng, Đại biểu Quốc Hội, Ban Nội Chính, UỶ Ban Diều Tra, Quan Tòa "Thiết Diện Vô Tư", Phóng viên Lề phải, Thành Đoàn, Quân Đội Nhân Dân, Chiến sĩ Công An, Trí thức Yêu Nước, Việt Kiều Yêu Nước sẽ sẵn sàng giả vờ tin vào quà tặng của "cô em kết nghĩa" đó!
   Còn có thể trong tương lai, sẽ có nhiều quan chức sẽ nhận được nhà khủng, quà tặng của ông anh kết nghĩa, bà chị kết nghĩa, ông bố kết nghĩa, ông cố nội kết nghĩa, khi không tìm ra con người nữa, sẽ tiếp theo con chó kết nghĩa, con trâu kết nghĩa.......
   Công chúa mặc áo đầm hồng ưỡn ẹo trên đôi giày cao gót hồng đi thị sát công trường xây dựng, theo sau là một đoàn chuyên viên già tuổi tác, thâm niên công vụ, nhưng ai nấy vui vẻ, hớn hở, giả vờ công chúa là một chủ tịch tài năng thiên phú, không cần đi học, không cần kinh nghiệm.
Thượng bất chính, hạ tắc loạn.
"Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì?
Hễ có phong bì thì Nó "Thank you"
   Tôi buồn lắm, có đôi khi quá tuyệt vọng, tôi tự hỏi, mình có nên quên mình là người VN như con đà điểu vùi đầu trong cát, như quả chuối ngoài vàng, trong trắng, vì tôi yêu nước Mỹ quá rồi.
   Nước Mỹ chưa, và có lẽ không bao giờ hoàn hảo, nhưng ở đây, ít nhất không ai có thể "ăn cắp" lương tâm, phẩm giá và nhân tính của tôi. Tôi được sống như một "CON NGƯỜI" không phải chỉ "giả vờ " "làm người" đang sống./-
Hết

Friday, 12 August 2022

Mt68: THA THIẾT HY VỌNG GIA ĐÌNH ANH CHỊ ĐỪNG LẠI QUÊN MÀ ÁO MÃO VỀ VUI CHƠI VỚI VIỆT CÔNG NHƯ KHÁ NHIỀU ĐỨA KHỐN NẠN KHÁC./-Mt68

______________

BÔNG LÚA CHÍN, CÚI ĐẦU

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ..

Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày.

Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, những "người dưng nước lã" hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.

Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng.

Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này. Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận.

Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước. Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!

Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép.

Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi 'bà bầu' và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi "hầu" bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy! Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật !

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu". Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu: Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác !

“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” câu châm ngôn của người Nhật Bản

実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな

Fb Steven lam

Monday, 1 July 2019

TỴ NẠN BUỒN... NGƯỜI VIỆT MẶC 2 QUẦN CHO... CHẮC ĂN?./-TCL

Người đàn ông gốc Việt bắn nhân viên cứu thương khi tới giúp mình

Photo Credit: Jay R. Jordan, Houston Chronicle
Một người đàn ông gốc việt bị buộc tội bắn vào các nhân viên cứu thương khi họ đến cứu ông.
Vào khoảng 9h tối, các nhân viên cứu thương ở Houston đã được gọi đến để giúp một người đàn ông bị đau tim tại khu phố số 12000 đường Sela Lane. Khi đến nơi, các nhân viên cứu thương đã gặp ông David Phạm, 66 tuổi, một tay cầm súng, tay kia dắt con chó chihuahua. 
Thay vì để các nhân viên cứu thương trợ giúp, ông David Phạm bất ngờ cầm súng bắn hai phát. Các nhân viên cứu thương đã tự vật lộn với ông ta để tước khẩu súng. Không ai bị thương sau hai loạt bắn của ông Phạm. Ngay sau đó, cảnh sát đã còng tay với ông David Phạm. 
Một nhân chứng cho biết, “Người đàn ông đang đi trong khu phố thì ngã xuống vỉa hè, Ông ấy nằm trên mặt đất, rồi có người cho ông ấy uống nước, khi xe cứu thương chạy đến thì ông rút súng bắn người ta.” 
Vào thời điểm bị còng tay, ông  David Phạm nói với cảnh sát rằng, ông đã chôn một thi thể ở sân sau nhà của mình
Ngay lập tức, các nhà chức trách phải gởi một đội từ cơ quan pháp y đến đào sân nhà ông David Phạm ở đường Ridgeside Drive. Đào một hồi thì họ không thấy gì hết, cũng không nhận ra một dấu hiệu nào cho thấy có người từng chôn xác ở đây.
Theo các nhà chức trách cho biết Phạm dường như đang trải qua một cuộc khủng hoảng và Sau khi cảnh sát không tìm thấy xác, ông nói với họ rằng ông chỉ nói đùa.
Phạm sẽ bị buộc tội với hai trọng tội tấn công nghiêm trọng của một nhân viên cứu thương, theo cảnh sát Houston.
Hồ sơ tòa án cho thấy vào năm 2001 ông từng bị bắt vì tội tấn công cảnh sát với một viên đá. Lúc đó cảnh sát hủy bỏ cáo buộc, nên ông không bị đưa ra tòa. Tuy nhiên, hồ sơ cho thấy vào năm 1999 ông từng bị bắt vì tội bán bia rượu cho trẻ em dưới 18 tuổi. Vào năm 2015 thì ông cũng bị bắt vì mang súng bất hợp pháp trong người. Cả hai đều là tội tiểu hình.
TH

Monday, 11 March 2019

Dòng Sông Chảy Qua Khu Phố Việt



Tác giả định cư tại Mỹ năm 2000, hiện là cư dân Boston và làm việc trong một bệnh viện của tập đoàn Partners. Với bài "Đoá Hồng Bạch" tưởng niệm một nữ sĩ quan Mỹ gốc Việt hy sinh tại chiến trường Trung Đông, Nhất Chi Mai nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Bài viết mới kể về khu phố Việt ở Massachusetts, giống như Little Saigon ở California.

dong song

Sông Dorchester mùa đông tung bọt rắng.


* * *


Hôm nay trời rét lắm âm mấy độ C bỏ bao tay ra tôi cảm thấy rất rõ tê cóng khi bấm chụp vài tấm hình của Dorchester.  Tôi đi làm qua đầu đường Dorchester Avenue. Đậu xe rồi đi bộ ngang qua chiếc cầu Memorial Bridge giáp ranh giữa Dorchester với Milton. Đây là cửa ngõ vào Dorchester, thành phố nhiều người Việt định cư nhất của Tiểu bang Massachusetts.

Tấm bảng đề Welcome to Dorchester Lower Mills City of Boston chính giữa phần đường, hai bên là những tòa nhà gạch đỏ đó  là các luxury apartments ngày trước từng có một The Baker chocolate Factory. Phía bên kia đối  diện là tòa đinh thự có hàng chữ Walter Baker rất lớn với các cột đá Hy lạp trang nhã , đó là nơi công ty Walter Baker, nhà sản xuất sô cô la lâu đời nhất của nước Mỹ đấy nhé bạn.

Chiếc cầu màu xanh lục nhạt tươi sáng  như một gạch nối đẹp giữa 2  vùng đất nhất là Dorchester trái tim Việt của Boston đang mùa đông trơ trụi cây cành ,tuyết mới rơi hôm qua. Đi ngang qua cầu tôi dừng lại nhìn dòng sông chảy mạnh mẽ ,tiếng nước tuôn rào rạt qua những đá tảng ở lòng sông đoạn chảy ngang qua thành phố này. Lần đầu tiên tôi đứng lại ngắm dòng sông tên Neponset. Trước giờ đi qua xe lướt nhanh chưa từng đứng lại nhìn dòng nước với lòng sông có nhiều đá tảng vậy. Dorchester có nhiều địa hình đồi đá lắm. Dòng sông chảy mạnh mẽ đã lôi cuốn tâm trí tôi,  tôi băng qua đường tìm nơi nước chảy về .Tôi đi ngược lên theo mạch nước mà nhìn lên và rồi nhìn thấy cảnh ấn tượng cho tôi viết lại này. Dòng sông phẳng êm tại nơi  mực nước cao hơn , nhưng sẽ  chảy  xuống phần thấp hơn- hèn chi đây có tên là Lower Mills, ngang qua 1 cái đập ngăn hai phần khác nhau. Từ chỗ ấy dòng nước tuôn đổ xuống như thác. Trên đường chảy dòng sông qua 2 phần đất Milton  và   Dorchester tiếp theo ,lòng sông uốn quanh những đá và cả bụi cây mọc lên  trong lòng sông ,bên đá... Tôi nhìn thấy cả mấy mảnh băng tuyết trắng  bám quanh thân  cây mảnh mai hay vẫn vương bên bụi cây mặc dù dòng nước tuôn đi mạnh. Hình ảnh mấy mảnh băng tuyết trắng tinh đó  cuốn hút mắt tôi để tôi đứng nhìn nghe dòng sông ầm ào chảy qua sáng mùa đông rét cóng , có đoạn sông sủi bọt trắng xóa nhìn đẹp thật . Ơi Neponset River -cái tên nghe ngộ ngộ, hay nhỉ ,có lẽ đó là tên của thổ dân - là tên của bộ lạc Neponsett Tribe-vì vùng này từng là của Native Americans (or American Indians). Dorchester cũng có Neponset avenue rộng rãi , nhà cửa thoáng đẹp.

Tôi nhìn dòng sông nước trong cuốn trôi chảy qua bên dưới thành phố , và rồi tôi  ngước lên thấy những tòa nhà cao tầng kiến trúc gạch đỏ kiểu cũ nhưng duyên dáng , cảm nhận ra một sự sinh động dưới bóng nếp  êm ả, ổn định sao mà tương phản nhưng kết hợp thành  một vẻ đẹp lạ lùng nếu không quan sát chú y sẽ không dễ nhận ra.

Từ đoạn cửa ngõ vào Dorchester với những căn hộ cao cấp dù ở  trong các tòa nhà 6 tầng kiến  trúc  cũ  nhưng còn bắt mắt; ta đi tới một đoạn ngắn là công viên Dorchester Park cảnh rất êm đềm mà  tôi thường đến bởi mùa xuân hoa lá tươi xanh, còn mùa thu những con đường đi bộ chạy giữa muôn cây lá vàng rực như một rừng thu giữa thành phố. Nơi công viên này khá nhiều đá tảng to lớn như của vùng núi đồi hoang dã.

Bệnh viện Công giáo Carney- là  bệnh viện Catholic đầu tiên của New England từ 1863 lận, nằm kế bên park này; còn đối diện với công viên là nhà thờ Saint Gregory gạch đỏ thẩm  built 1865 rebuilt 1895 nay vẫn sừng  sửng đẹp mà đứng hoặc ngồi ghế nghỉ chân  nơi công viên nhìn ra đường Dorchester sẽ thấy nóc nhà thờ cột đá cao vút.

Tất cả các kiến trúc những nhà thờ khác mà  đi tiếp bạn sẽ gặp; hay các quảng trường: Baker Square, Peabody, Andrew square... Các cửa hiệu bán đồ gia dụng, các Pharmacy CVS Walgreen, nhất là các chợ Việt nam ,các nhà hàng Việt nam đều có mặt trải dài trên con đường huyết mạch giao thông chính của Dorchester là Dorchester Avenue. Người Việt nam ở tiểu bang MA này đều mong muốn về ở Dorchester, dễ dàng đi chợ Việt vì tới mấy chợ Việt nam nào là Trường Thịnh, Phú Cường, Phú Thịnh, hồi trước có Viễn Đông Market nữa. Còn muốn ăn đồ Việt có ngay phở Hoà, phở Lê, phở số 1, phở Hiền Vương, Ánh Hồng  hay phở 2000. Rồi Crawfish ở quán Chị tôi, Sea food Saigon, Thảo Ngọc, Vân Japanese hot pot, Tri Sea food;không thể quên Bánh Mì Ba Lẹ với đồ ăn đủ loại ,cơm, bún .Bánh mì Hương lan bán thêm chả quế , chả có mộc nhĩ,  bánh cuốn .A, có lần  khi tôi đi ăn phở , gặp Vân Sơn Việt Thảo vào quán sau buổi show quay cảnh ở tiểu bang miền Đông Bắc .Tết mùng 1 nhiều nơi nhất là các tiệm Việt Tàu quanh  khu thuong  mai Fields Corner đốt pháo băng dài khai trương đầu năm nghe rộn rã từng bừng lắm trong không khí Xuân Tết nơi xứ tuyết khi trời lạnh giá thở ra khói. Hội chợ Tết cũng mở ở Dorchester trong một trường học hay ở khu Expo Center của South Boston.

 Tới mùa xuân đi dạo biển Savin Hill thuộc khu Dorchester Reservation với con đường chạy bên biển nhiều cây mai biển Beach Plum hoa trắng xinh dáng như bon sai cố vươn ra phía biển ,đôi khi rễ của nó trồi lên trên đất cát.Có những đoạn biển này nhiều vỏ sò thế như từ khai thiên lập địa còn lại tới nay, sóng đánh vào muôn lớp vỏ  nhè nhẹ nghe êm ái như khúc nhạc lao xao.

Đặc biệt nhất là đầu tháng 6 có ngày Dorchester Day có diễn hành của cư dân thật nhiều màu sắc, vui tươi rộn rã. Những ban nhạc của các hội đoàn, Band của các trường trung học kèn thổi trống đánh rầm rộ; các đoàn thiếu nữ mặc đầm cùng một  màu tươi hay đồ thể thao nhảy múa theo nhịp còi của người trưởng đoàn.

Dorchester xưa là đất của người thổ dân Indians và người da đen Africans mà nên có những đoàn diễu hành người ta mặc trang phục rất đặc trưng của dân tộc họ, có những bộ đồ kết hình tượng chim , thú ở nón ở thân áo xòe rộng rất cầu kỳ rực rỡ nhiều màu sắc tuy trông rườm rà khá nặng, họ đi trong tiếng trống kèn hào hùng rộn rã, họ bận những bộ đồ độc đáo đi bộ đường dài mấy cây số dưới nắng hè nóng chói suốt một ngày tập trung và diễu hành qua những con phố chính và đường Dorchester ave để đóng góp cho sự kiện quan trọng của thành phố hàng năm. Một ngày diễu hành thật đông vui đặc sắc phấn khởi cho người dân vùng Dorchester - một trong 23 vùng lân cận của  Boston, neighborhoods of Boston- tham dự  và  thưởng ngoạn.

Cũng không thể nào thiếu và quên nói là đoàn diễu hành của người Việt Dorchester Boston, đoàn các phụ nữ mặc áo dài và khăn vành vàng, đeo băng ron chéo qua ngực màu vàng có 3 sọc đỏ, đoàn cầm quốc kỳ vàng VNCH theo sau là các xe jeep chở các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hoà trong quân phục oai nghiêm.

Các quan chức dân biểu của chính quyền hành pháp thì cũng nhân dịp này đi cổ động, chào hỏi bắt tay người dân với các bảng hiệu to tướng đề tên của các ứng cử viên hay chức vụ hiện tại sẵn sàng cho mùa bầu cử sắp tới. Các chú hề mũi đỏ mặc đồ xiếc cũng đi diễu hành sà vào đám đông đang đứng ngồi ở bên lề làm trò cười nói ,bắt tay trẻ con, kẹo được tung ra lia ra , có các xe hoa mà người ta cầm tung, quăng từng nắm kẹo cho trẻ em và người lớn  dưới đường.

Có một cảnh tôi rất thích và còn nhớ mãi đó là đoàn vài người phụ nữ Mỹ trắng ngồi trên các xe đạp 1 bánh cao nghệu như các xe đạp xiếc vậy mà họ vừa đạp xe trong trang phục áo thun quần jean xanh cũ, tay cầm sáo thổi các bài dân ca Mỹ nghe thật là hay; phong thái họ trông  ngầu ngau , hay hay, đúng chất Mỹ phóng khoáng chân chất.

Bên kia đường đi dạo biển đẹp Dorchester đó là trường Đại học UMass, với Campus mênh mang, xa kia là JFK building màu đá hoa cương đen soi bóng xuống vịnh biển xanh yên  với bảo tàng John F Kennedy và Library. Nếu bạn không muốn dạo biển nữa thì có thể leo lên đồi cây , đi đến thăm các Bảo tàng Commonwealth tri ân các quân nhân và nữ quân nhận phục vụ trong các cuộc chiến tranh Vietnam War, Southwest Asia, War of Terror , Iraq hay vào Kennedy Institute có 2 hàng cột đá mỗi bên 25 cái đứng đều dàn chào  đón  du  khách  trên 1 cột khắc tên 1 tiểu bang Hoa kỳ, bên trong Viện có nơi họp hội chính quyền, dân biểu ...với kiến trúc sang trọng tường sơn vàng chanh ,hoa văn đèn kết trên vòm, thảm hoa xanh biển những hàng ghế vòng tròn, bên ngoài có gallery tranh của dòng họ Kennedy.

Theo tôi được biết có thời kỳ trước đây nói đến Dot- nick name của Dorchester là người ta sợ ,ái ngại đi đến hay ở vì nhiều vụ bắn súng ,ẩu đã thanh toán nhau của người da đen , có những con đường  các  khu nhà vô cùng cũ kỹ rệu rã, rác nhiều không hốt dọn. Người ta bảo hồi đó có những nhà cho không nhưng  không ai dám lấy, không muốn sống nơi bất ổn quanh đó. Vậy mà người Việt nam mình dần dần tiến đến mua nhà lấn sâu dần vào vùng Dorchester , người da đen thổ dân" chạy"- dạt ra để người Việt nhập vào. Người  Việt Nam đi đến đâu thì mở tiệm Nail đến đấy : các Nail salon Nail apply mọc lên phải không ; người Việt nam mua nhà mở tiệm tạp hóa mở chợ ,lập văn phòng dịch vụ bảo lãnh khai thuế , tiệm gửi tiền về Việt nam, tiệm hoa .Các văn phòng luật sư , bác sĩ, nha sĩ , địa ốc,  trạm  tàu chính subway and bus station, bảo hiểm xe cộ , tiệm uốn tóc, trường dạy Nail- lái xe, phòng vé máy bay, sửa computer, gởi hàng về Việt nam... bao nhiêu dịch vụ thương mại đều chọn Dorchester Ave để làm nơi giao dịch phát triển cho cộng đồng VN xứ này

Rồi hội người già Senior Kit Clark , Sara thành lập cho người già có chỗ hội họp sinh hoạt hằng ngày,Tết đến có liên hoan.

Housing cho người gia có mấy địa điểm nằm ngay trên Dorchester Avenue hay rất gần đường này. Dorchester  House là 1 khu y tế clinic đã được xây dựng phục vụ chủ yếu cho người Việt với nhiều y tá dược tá,  bác sĩ,  người tiếp nhận cuộc hẹn...là người Việt. Chính trong này có lớp yoga miễn phí do cô giáo Việt chỉ dẫn, tôi cũng có lúc tham gia vào các sáng thứ 2 và thứ 5 từ 9 am.

Và một nơi ai cũng từng nghe dễ tìm dễ đến là Việt- Aid hàng ngày có nhiều lớp sinh hoạt cho cả người lớn như hội họp lớp khiêu vũ,  lớp học mua nhà lần đầu tiên...hoặc nhờ giúp học thi quốc tịch nhờ người dẫn đi lăn tay làm hồ sơ các loại ,bảo lãnh.  Tết có buổi lễ Tất niên và chúc xuân múa lân, ăn uống, có các cuộc lễ giỗ tổ Hùng vương  hay họp đồng hương. Còn các lớp cho trẻ thì không thể thiếu Trung tâm Việt ngữ Văn lang đủ các trình độ khác nhau dạy và giữ gìn tiếng Việt đến thế hệ con cháu sau này. Có thêm lớp Vỏ Vovinam , Bình Định, ; rồi nơi giữ trẻ, preschool Âu cơ,  lớp tutor sau giờ học cho học sinh lớp 3-7. VietAID thành lập từ 1994 tại số 42 Charles st với mục đích " xây dựng một cộng đồng người Mỹ gốc Việt mạnh mẽ và biến Fields Corner thành một khu phố sôi động, đa dạng " thực sự đã đạt được thành quả như vậy. VietAID viết tắt của Vietnamese American Initiative for Development Inc. - Đúng với ý nghĩa khởi đầu cho sự phát triển người Mỹ gốc Việt nơi đây.

Thành phố Dorchester bất ổn đã dần khá lên đẹp ra nhờ cộng đồng người Việt nam đó. Người Việt Nam cũng mát tay bạn nhỉ - bởi vì người Việt chăm chỉ chí thú lo làm ăn, xây dựng nhà cửa ,quan tâm lẫn nhau ,có nền tảng gia đình mạnh mẽ ,đóng góp nền văn hóa bản sắc Việt cho nơi quê hương thứ 2 này bên cạnh các cộng đồng khác tại Hoa kỳ. Dorchester đã thịnh vượng lên ,yên ổn hơn nhiều. Nhà cửa Dorchesster bây giờ rất nhiều người Việt làm chủ hay  thuê , họ muốn sống ở đây , giá nhà cũng tăng vọt gấp chục lần ! Dorchester có nhiều cảnh nhiều nhà cổ- history house lắm ,mổi ngày tôi được khám phá thêm những nơi đẹp của Dorchester như hôm nay ngắm sông Neponset mùa đông nước chảy tuôn ào ạt manh mẽ qua các ghềnh đá ở lòng sông đoạn qua thành phố.

Tôi liên tưởng người Việt nam nói chung hay người Boston Dorchester nói riêng sức sống tiềm tàng vượt qua chướng ngại khó khăn nơi xứ lạ quê người để tồn tại vươn lên,  có khác gì mạch sống dòng chảy của dòng sông qua mùa đông rất khắc nghiệt ,thời tiết giá rét tê liệt mọi sự .Cảm ơn Nê pong xét -Neponset River cái tên thật ngộ, đáng yêu để gọi.

Mấy ngày sau tuyết đổ tiếp , tôi lại đến bên dòng sông đứng nhìn những lớp tuyết phủ trắng đầy trên các tảng đá to nâu rêu bám dày ở lòng sông và bên các cụm bụi cây nơi  khúc sông trên cao đổ xuống  Lower Mills. Cảm nhận sức tuôn trào của nó đã truyền cho tôi cảm hứng viết lên bài  này về thành phố Dorchester dù tôi không ở đây mà ở thành phố kế cận. Theo Wikipedia viết thì địa danh Lower Mills là từ sự kiện Israel Stoughton một si quan chỉ huy, colonial commander gốc Anh đã cho xây nhà máy xay xát đầu tiên khoảng 1630 nơi sông Neponset để xay nghiền bắp ;chỗ ấy giờ là khu quận tài chánh Dorchester _- Milton , gần vị trí những tòa nhà của nhà máy Chocolate sau đó được xây nên.

Rồi mùa Xuân sẽ trở lại sau mùa đông tàn úa khó chịu , tôi sẽ đi theo đường Columbia road tới Blue hill ave để vào xem Franklin Zoo vì xuân về ngàn cây trổ lá non đẹp trong khuôn viên rộng lớn của Sở Bách Thú vùng Dorchester nầy, có rất nhiều động vật quý hiếm để coi như Lạc đà trắng, hưu cao cổ, hổ trắng, hổ vàng,  sư tử, đà điểu, ngựa vằn, vịt Uyên ương màu lông sặc sỡ, chim trĩ xanh biếc, hạc trắng ,công múa xòe đuôi , lộng lẫy khoe màu bên mấy cây đào hoa màu hồng sen rất đẹp. Và sẽ ghé lại Neponset coi nước mùa xuân nó có tràn trề dâng cao hơn ngập các đá ở lòng sông không, nơi thành phố Dorchester trái tim của người Việt Boston Massachusetts.

Nhất Chi Mai

Friday, 28 September 2018

HY VỌNG CÁC CHÁU NẦY KHÔNG BỊ VC MUA CHUỘC NHƯ NHỮNG TÊN NỔI TIẾNG KHÁC ĐƠN CỬ NHƯ NGUYỄN CON KY, PHẠM DUY..../-TCL

4 vị khách đặc biệt gốc Việt viếng thăm BT LS QLVNCH
Click image for larger version

Name: DP-West-Point-tham_3.jpg
Views: 0
Size: 76.5 KB
ID: 1280875   Click image for larger version

Name: DP-West-Point-tham_1.jpg
Views: 0
Size: 76.0 KB
ID: 1280878  

Mới đây 4 sinh viên sắp của trường Võ Bị West Point Hoa Kỳ đã có chuyên thăm Viện Bảo Tàng Lịch Sử QLVNCH. Họ là những sinh viên trẻ tuổi sắp ra trường với tương lại rộng mở trước mắt. Chuyến thăm này sẽ giúp họ hiểu rõ ràng hơn về cuộc chiến năm xưa. Phái đoàn Trường Võ Bị West Point Hoa Kỳ, trong đó có bốn sinh viên sĩ quan gốc Việt, vừa đến thăm Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Mục đích chuyến đi hai ngày là để tìm hiểu lịch sử người tị nạn Việt Nam và phỏng vấn các cựu quân nhân VNCH về kinh nghiệm chiến tranh Việt Nam.


Từ trái, bốn sinh viên sĩ quan Mỹ gốc Việt hiện theo học Trường Võ Bị West Point, Tina Lê, 21 tuổi, cư dân San Jose, sắp ra trường; Austin Nguyễn, Đào Quốc Khánh, và Vũ Minh An, cả ba đều 20 tuổi, học năm thứ ba, cùng từ Dallas, Texas.

“Ngày đầu hôm nay chúng tôi, gồm ba sĩ quan và sáu sinh viên sĩ quan, thăm viện bảo tàng này. Ngày tiếp theo chúng tôi phỏng vấn một số cựu quân nhân VNCH và thăm Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Sau đó, chúng tôi trở về New York,” Trung Tá David Siry, giám đốc Chương Trình Lịch Sử Truyền Khẩu của Trường Võ Bị West Point, hướng dẫn phái đoàn, nói với nhật báo Người Việt.Ông còn cho biết: “Các sinh viên sĩ quan cũng sẽ đến các trường trung học địa phương để kêu gọi các bạn trẻ, mọi sắc tộc, tham gia theo học Trường Võ Bị West Point nổi tiếng của Hoa Kỳ.”

“Tôi tốt nghiệp West Point năm 1994, và cũng muốn phỏng vấn một sĩ quan gốc Việt trước theo học Võ Bị Đà Lạt. Đó là ông Phạm Minh Tâm, tốt nghiệp West Point năm 1974, nếu biết được địa chỉ.”Bác Sĩ Nguyễn Hoàng Quân, một trong những sáng lập viên viện bảo tàng, cùng cựu Hải Quân Trung Úy Nguyễn Ngọc Bạch và anh Quang Lê, một tình nguyện viên, cũng có mặt để hướng dẫn phái đoàn xem các hình ảnh, kỷ vật từ chiến trường Việt Nam.

Lá hiệu kỳ của Sư Đoàn 18 Bộ Binh được sự chú ý vì danh tiếng của trận đánh An Lộc do Thiếu Tướng Lê Minh Đảo chỉ huy.



“Tôi nhớ tôi đã có dịp phỏng vấn thiếu tướng sư đoàn trưởng, và một số sĩ quan cao cấp khác,” Trung Tá Siry nói.

Các sinh viên sĩ quan tủa ra tứ phía để chia nhau xem các kỷ vật trưng bày, từ chiếc nón sắt, lưỡi lê, nón kết và quân trang, quân phục của các binh chủng QLVNCH, để ghi chú và học hỏi.


Trong bốn sinh viên gốc Việt, ba người nói được tiếng Việt. Chỉ có một người nói được ít tiếng Việt.Cô Tina Lê, 21 tuổi, một nữ sinh viên sĩ quan, cư dân San Jose, cho biết cảm tưởng: “Cháu xem các hình ảnh mà vẫn nổi da gà. Cha cháu là người tị nạn, vượt biên đến trại Bataan ở Philippines trước khi đến Mỹ định cư. Cháu chọn trường West Point vì cha cháu nói thích trường võ bị này, giống Trường Võ Bị Đà Lạt của Việt Nam khi xưa.”

“Cháu hiện đang học năm năm thứ tư, sắp ra trường. Cháu thích ngành pháo binh, yểm trợ hỏa lực,” cô nói thêm.



Sinh viên sĩ quan Vũ Minh An, 20 tuổi, cho biết được sanh ra ở Long Khánh, cha mẹ ở Dallas, Texas, cho biết: “Ba cháu không ở trong quân đội nhưng chú cháu là cựu quân nhân. Cháu chọn West Point vì học được nhiều hơn đại học thường.”

“Cháu thấy tám tuần huấn nhục cũng thường, nhưng cháu nghe nói không cực khổ bằng Võ Bị Đà Lạt như chú. Ra trường cháu sẽ chọn lái trực thăng, giúp nước,” anh nói.Sinh viên Đào Quốc Khánh cho biết cũng sẽ chọn lái trực thăng. Anh năm nay 20 tuổi, cũng là cư dân Dallas, Texas, hiện theo học West Point năm thứ ba.

“Cháu thích West Point vì lục quân có sự tương tác với binh sĩ nhiều hơn,” chàng sinh viên đẹp trai nói.

Một sinh viên sĩ quan khác, Austin Nguyễn, 20 tuổi, sanh ra ở Seattle, tiểu bang Washington, chia sẻ: “Vào West Point, cháu học được đủ thứ. Cháu là người đầu tiên gia nhập quân đội. Ba cháu là bác sĩ y khoa và mẹ cháu là dược sĩ. Gia đình kể cho cháu nghe về lịch sử người Việt tị nạn, cháu thấy phấn khởi và hãnh diện là người Việt.”

Sau cùng là một kinh nghiệm thú vị với một người Mỹ tốt nghiệp sĩ quan trừ bị ở Michigan, nhưng nói tiếng Việt thông thạo. Đại Úy Nathan Clason cho biết ông từng đến Việt Nam, ít nhất là bốn lần, trong các công tác tìm kiếm phi công Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam, từ Lạng Sơn đến Đà Lạt. Ông khoe có tên Việt là “Cửu Long, chín con rồng.”Ông mở đầu, trả lời phỏng vấn: “Chúc phát tài nho những ai có thể nghe được giọng ‘lạc’ (không sõi) của tôi.”

Ông Clason cho biết học tiếng Việt mỗi ngày sáu tiếng đồng hồ, trong suốt một năm tại trường sinh ngữ Lục Quân ở Michigan. “Sau khi thăm viện bảo tàng, Thứ Bảy sẽ phỏng vấn một số cựu quân nhân VNCH tại Little Saigon. Chủ Nhật chúng tôi trở lại New York.”



“Điều gì tôi thích nhất ở Little Saigon? Phải nói là đồ ăn ở Cali ngon hơn cả đồ ăn ở Việt Nam!” ông Cửu Long nói.

“Trong số các sinh viên sĩ quan hôm nay, có người gốc Việt, người gốc Phi Châu, và người gốc Latino. Trường West Point chủ trương đa dạng chủng tộc!” ông nói thêm.

Được thành lập vào năm 1802, Trường Võ Bị West Point được gắn liền với lịch sử của đất nước Hoa Kỳ. Tọa lạc gần 50 dặm về phía Bắc của thành phố New York, dọc theo bờ sông Hudson, cơ sở thể thao và giảng đường học tập của học viện cung cấp một địa thế hoàn hảo cho môi trường địa hình phong phú, được sử dụng để huấn luyện quân sự cho các sinh viên sĩ quan.

Các sinh viên sĩ quan được học viện đào tạo để sống một cách danh dự, với đạo đức kiên quyết tìm thấy nơi các sĩ quan Quân Đội Hoa Kỳ phục vụ đất nước.

Thursday, 27 September 2018

RỒI NGƯỜI VIỆT CỘNG SẼ TÌM ĐẾN ANH QUÀNG VAI LÀM ANH EM VIỆT CỘNG - NẾU NGUYỄN DUY AN KHÔNG SA NGÃ NHƯ NGUYỄN CON KY THÌ ĐÁNG THÁN PHỤC BIẾT MẤY./-TCL

Khi Người Lao Công Quét Dọn Thuyết Trình
 
Nguyễn Duy-An
 
                Ngày ấy... năm 1994, TRW (Thompson Ramo Wooldridge, Inc.) với  8 hãng lớn khác trúng thầu của Bộ Năng Lượng (Department of Energy) về việc nghiên cứu để  thiết lập một “kho phế thải chứa đựng chất phóng xạ” (Radio Active Waste Management) trong lòng núi Yucca Mountain cách thành phố Las Vegas, tiểu bang Nevada, khoảng 100 dặm về hướng Tây Bắc. Lúc bấy giờ tôi là  trưởng toán kỹ thuật của TRW chịu trách nhiệm nối kết các hệ thống máy móc từ hiện trường (Yucca Mountain) về văn phòng Bộ Năng Lượng ở Hoa Thịnh Đốn về  trụ sở của 9 hãng xưởng rải rác trên khắp nước Mỹ nên “bị” chỉ định thuyết trình phần “Systems Integration” trong cuộc họp “kick off”. Hiện diện trong cuộc họp này, ngoài ban quản trị và  một số nhân viên kỳ cựu của các hãng trúng thầu, còn có đại diện chính chức của Bộ Năng Lượng, cùng những người rất quan tâm tới vấn đề bảo vệ môi sinh vì lo sợ ảnh hưởng của chất phóng xạ trên vùng đất của họ như: Thống Đốc, Nghị sĩ và Dân Biểu của tiểu bang Nevada.
 
Sau khi nhận được tin, tôi đã lên gặp ông giám đốc lo về kỹ thuật của TRW để năn nỉ xin ông đổi người khác, hoặc chính ông ta thuyết trình vì tôi run lắm. Ông ta chẳng những không chấp thuận mà  còn nhắc tôi rằng đây là  “vinh dự” của hãng TRW nên phải cố gắng hết sức mình làm cho tốt trước mặt “bá quan văn võ” của chính phủ cũng như ban quản trị của các hãng khác. Tôi tìm gặp một vài người Việt Nam đã làm cho TRW lâu năm xin ý kiến, ai ai cũng sợ cho tôi, vì tiên đoán tôi sẽ bị những chuyên viên của nhiều hãng khác bắt bẻ về kỹ thuật, và nhất là  bị kỳ thị vì giọng nói tiếng Anh không chuẩn. Tôi làm liều gọi cho “xếp lớn” của TRW xin ông can thiệp để thay đổi nhưng chính ông ta lại bảo tôi rằng đây là “ván bài địnhmệnh”  và hãy dẹp hết những công việc khác, lo chuẩn bị kỹ lưỡng vì ban giám đốc đã họp bàn nhiều lần trước khi quyết định đưa tôi ra làm người thuyết trình về kỹ thuật...
 
Tôi đã “ăn không ngon, ngủ không yên” suốt hai tuần lễ chuẩn bị tài liệu thuyết trình, và cuối cùng lại còn run sợ hơn nữa vì cuộc họp được dời về trụ sở của hãng Booz, Allen & Hamilton (BAH) để tiện đường “Metro” (xe điện ngầm) cho những người tham dự, đặc biệt là nhân viên chính phủ đến từ Hoa Thịnh Đốn. Tôi chẳng xa lạ gì với hội trường của hãng BAH, vì lúc mới qua Mỹ tôi vẫn tới nơi này mỗi tối để lau chùi quét dọn trong thời gian còn là sinh viên ở Virginia. Tôi lo sợ không biết những nhân viên và ban quản trị tại đây sẽ nghĩ gì về mình khi nhận ra anh chàng “thuyết trình viên” hôm đó xuất thân là người “lao công quét dọn” văn phòng cho họ hơn 8 năm về trước. Tôi tâm sự với một số bạn bè người Việt trong sở về điều này và  người nào cũng ưu tư lo lắng cho tôi. Đã tới đường cùng nên tôi chỉ biết liều mình “nhắm mắt đưa chân” phó mặc cho số phận. Ngay từ đầu, cơ hội thành công của tôi chỉ như “sợi tóc treo mành” vì tất cả những hãng đấu thầu đều muốn gạt TRW ra khỏi vị trí đứng đầu về kỹ thuật trong đề án mới; riêng cá nhân tôi chỉ là một người “thiểu số” nói tiếng Anh chưa rành... và bây giờ lại còn thêm mặc cảm là  người “lao công quét dọn” ngay chính nơi mình sẽ lên bục đứng thuyết trình.
 
Buổi sáng hôm đó tôi tới “hiện trường” thật sớm nhưng đã có lác đác một số người đang xếp hàng trước phòng tiếp tân để nhận tên và tài liệu. Theo chương trình, tôi và  4 người thuyết trình khác sẽ lên họp bàn với phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng khoảng 30 phút trước khi bắt đầu, để làm quen và  thống nhất chương trình làm việc. Vừa bước vào văn phòng phía sau hội trường, tôi đã đụng đầu ngay ông Sam, phó chủ tịch của hãng BAH, đang đứng tán gẫu với người điều khiển chương trình hôm đó, bà Jeanette, phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng. Sau khi bắt tay giới thiệu, ông ta quay sang hỏi tôi:
 
- Tôi thấy anh quen lắm, không biết chúng mình đã bao giờ gặp nhau chưa?
 
Tôi đã nhận ra ông Sam chính là vị giám đốc đã từng nói chuyện và khích lệ tôi ngày trước, mỗi khi tôi đến hút bụi văn phòng cho ông vì hầu như tối nào ông ấy cũng ở lại rất trễ, nên nhỏ nhẹ trả lời:
 
- Gần 10 năm trước, tôi vẫn tới dọn dẹp văn phòng cho ông mỗi tối.
 
- À ha. Anh chính là “người sinh viên trẻ” vừa đi học vừa làm lao công ban tối. Đúng rồi. Tôi đã nhớ ra rồi. Anh chỉ già dặn hơn một tý. Khâm phục... Khâm phục!
 
Tôi chỉ biết mỉm cười nói “cám ơn”, còn bà Jeanette thì niềm nở:
 
- Hay quá! Nếu anh John không ngại, tôi sẽ dùng chi tiết này để giới thiệu về anh trước khi thuyết trình.  Sam nghĩ sao?
 
- Tôi cũng nghĩ vậy. Để xem... Từ hơn 8 năm nay, tôi không gặp lại John, và tôi cũng chưa bao giờ gặp một người lao công ham học như thế. Tôi còn nhớ John đã từng xin tôi những xấp giấy chi chít những “source code” nhân viên của tôi vất thùng rác để về nghiên cứu học hỏi thêm. Đáng lẽ ngày đó tôi nên nói chuyện với anh nhiều hơn và thuê anh vào làm trong hãng của tôi... Sau khi anh nghỉ làm ban đêm, tôi hỏi thăm mới biết anh đã ra trường và có việc làm tốt, nhưng tôi không ngờ “thuyết trình viên kỹ thuật” hôm nay lại chính là anh. Anh xứng đáng làm thầy của chúng tôi!
 
Sau đó, bà Jeanette nhờ ông Sam ghi lại những chi tiết về cá nhân tôi trong khi bà tiếp tục gặp gỡ và nói chuyện với những thuyết trình viên khác vì đã có vài người tới phòng họp. Sau mấy phút giới thiệu và họp bàn về buổi thuyết trình, ai ai cũng vui vẻ khích lệ tôi... Theo chương trình, bà Jeanette và ông Sam sẽ điều hợp chương trình và năm chúng tôi sẽ ngồi trên “sân khấu”, quay mặt xuống hội trường với khoảng gần 400 người tham dự. Tôi sẽ là người thuyết trình cuối cùng vì trước đó, đại diện Bộ Năng Lượng sẽ nói sơ qua kế hoạch chung của quốc gia về vật liệu phế thải chất phóng xạ, một người sẽ nói về dự án “Yucca Moutain”, rồi các công ty trúng thầu, hãng nào lo phần nào cũng như kế hoạch nghiên cứu, quản lý tài chánh và cuối cùng là hệ thống thông tin, nối kết tất cả vào một mối do chính tôi trình bầy.
 
Tôi mừng thầm trong bụng vì bước đầu coi như thuận lợi. Trong nhóm thuyết trình viên, ngoại trừ anh chàng giám đốc của hãng Duke Engineering có vẻ hơi “kỳ thị” vì thường nhăn mặt hay nheo mắt mỗi khi nhìn tôi, còn những người khác đều rất vui vẻ hòa đồng... 
 
* * * * *
 
Tôi run run đứng dậy chuẩn bị lên bục thuyết trình khi bà Jeanette giới thiệu:
 
- Để tiếp tục chương trình, tôi xin nhường lời lại cho ông Sam, phó chủ tịch của BAH sẽ giới thiệu một thuyết trình viên rất đặc biệt, đến từ hãng TRW sẽ trình bầy với chúng ta về “systems integration” của dự án “ Yucca Mountain ”. 
 
Ông Sam chờ tôi bước lên bục thuyết trình và khi “ánh đèn sân khấu” đã rọi vào tôi, mới bắt đầu lên tiếng:
 
- Kính thưa quý vị, tôi rất hãnh diện được bà phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng uỷ thác cho việc giới thiệu anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam đến Mỹ mới được 10 năm nay, và tôi đã có cơ may “quen biết” anh ta trong thời gian đó. Suốt hơn 2 năm trời, mỗi tối anh John vẫn tới lau chùi quét dọn văn phòng cho chúng tôi trong lúc theo học đại học; kính thưa quý vị, chính cái hội trường này cũng đã từng được anh ta hút bụi, lau bàn ghế... Và hôm nay, 8 năm sau, anh John đã trở về, không phải để làm “custodian” buổi tối, nhưng là đứng trên “podium” sáng nay để làm “thầy” dẫn giải cho chúng ta về phương án nối kết tất cả hệ thống máy móc trong dự án này. Kính thưa quý vị, giọng nói của anh John có thể còn mang nặng âm hưởng Á Châu, nhưng đồ án anh ta đưa ra, tôi thiết nghĩ quý vị cũng sẽ đồng ý với chúng tôi là “không chê vào đâu được” vì chính tôi và nhiều người đã xem qua và tất cả đều đồng ý như thế. Bây giờ, tôi xin được trân trọng giới thiệu anh John, một người đã rời bỏ “quê cha đất tổ” và gia đình để bước xuống một chiếc thuyền tre nhỏ bé, cùng bạn bè vượt biển tìm tự do, một thân một mình tới Mỹ, vừa tự mưu sinh vừa tiếp tục học để có được ngày hôm nay. Và đây, anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam , một người lao công đã từng quét dọn nơi này, nhưng sáng hôm nay là thuyết trình viên kỹ thuật của chúng ta.
 
Tôi bàng hoàng xúc động vì những lời giới thiệu của ông Sam... Trong khi cả hội trường rền van tiếng vỗ tay cổ võ, tim tôi đập mạnh, tâm trí tôi vượt thời gian tìm về dĩ vãng của những ngày gian khổ ở quê nhà, những ngày lênh đênh trên biển, những ngày đợi chờ trong lo âu ở trại tỵ nạn Galang, và những ngày đầu bơ vơ lạc lõng nơi xứ lạ quê người. Khi tiếng vỗ tay vừa dứt, tôi nghẹn ngào run rẩy bắt đầu:
 
- Kính thưa quý vị, tôi xin chân thành cám ơn những lời giới thiệu chân tình của bà Jeanette và ông Sam. Tôi xin cám ơn những tràng pháo tay khích lệ của quý vị dành cho tôi, một người Việt Nam nói tiếng Mỹ chưa rành. Tôi xin cám ơn ban giám đốc TRW và toàn thể ban quản trị dự án “ Yucca Mountain ” đã tín nhiệm tôi... Từ chốn tận cùng của trái tim tôi, một niềm cảm xúc nghẹn ngào đang ào ạt dâng lên như sóng đại dương nên giọng nói của tôi lại càng khó nghe hơn lúc bình thường; tuy nhiên, tôi tin tưởng rằng tất cả quý vị sẽ thông cảm bỏ qua những sai lỗi của tôi trong cách phát âm tiếng Mỹ không chuẩn. Thêm vào đó, tôi cũng hy vọng rằng những sơ đồ minh họa trên màn ảnh sẽ thay tôi giải thích tất cả, vì ai trong chúng ta cũng hiểu rằng một biểu đồ (diagram) còn có giá trị hơn cả ngàn lời giải thích loanh quanh...
 
Tôi thật sự choáng ngợp và bối rối vì một tràng pháo tay lớn và rất dài vang lên từ khắp hội trường; tuy nhiên, tràng pháo tay đó cũng đã giúp tôi thêm lòng tự tin và hoàn tất buổi thuyết trình một cách tốt đẹp. Cũng có một vài câu hỏi có tính cách bắt bẻ, một vài ý kiến đề nghị thay đổi chỗ này chỗ kia, nhưng phần lớn đều đồng ý và tán thành đề án kỹ thuật của TRW do tôi trình bầy.
 
Ngay khi chương trình vừa chấm dứt, ông xếp của tôi chạy vội ra phía sau hội trường nắm chặt tay tôi khích lệ:
 
- John. Chúng tôi rất hãnh diện vì anh. Anh cứ ở đây gặp gỡ làm quen những người khác, hôm nay không cần về lại văn phòng. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cố gắng lên. Anh làm tốt lắm. Anh nói bằng con tim và trí óc chứ không phải bằng miệng lưỡi... Đừng mang nặng mặc cảm về giọng nói của mình nữa.
 
Tôi hớn hở bước ra hành lang phía trước hội trường, bắt tay trò chuyện với nhiều người thuộc nhiều hãng xưởng khác nhau. Người hỏi về chuyện vượt biên, “thuở hàn vi” ngày đi học tối làm lao công, kẻ hỏi về phương án làm việc và trao đổi “business card”... Tôi choáng ngợp vì ân tình của bao nhiêu người xa lạ, có những người đã từng là “đối thủ” của tôi trong thời gian đấu thầu dự án Yucca Mountain... Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt của bao nhiêu người vây quanh, tôi nghe vọng tới một giọng phụ nữ nói tiếng Việt:
 
- Anh Khanh nì... Mình chờ một tý gặp anh John làm quen và mời anh ấy về Eden ăn trưa luôn cho vui.
 
- Đi thôi. Thằng chả chỉ gặp may chứ có hay ho gì hơn ai!
 
- Mình cũng được hãnh diện vì là người Việt chứ anh.
 
- Nếu Thy mê nó thì cứ ở lại chờ.
 
- Anh kỳ quá hà. Hơi một tý là ghen bậy ghen bạ. Đi thì đi...
 
Tôi ngoái cổ nhìn chung quanh nhưng vì chiều cao quá khiêm tốn của mình nên không tìm được những người bạn “đồng hương yêu dấu” ấy... Tự nhiên tôi cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa rừng người không cùng màu da, tiếng nói. Tôi được người ngoại quốc niềm nở tiếp đón và có vẻ thán phục, nhưng hình như, tôi không được một số “đồng bào” của tôi tiếp nhận! Tại sao?
 
Mãi gần nửa giờ sau tôi mới một mình lững thững lê bước ra bãi đậu xe, lòng buồn man mác nhớ lại câu ca dao tôi đã thuộc nằm lòng từ thuở còn mài đũng quần trên ghế trường tiểu học ở Làng Ba, Bình Giả:
 
Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
 
Mẹ Việt Nam ơi, từng bước từng bước chúng con đang hội nhãp vào nền văn hóa mới, nhưng cũng từng bước từng bước chúng con đang quên dần tình nghĩa “đồng bào” theo truyền thuyết “con rồng cháu tiên” của hơn bốn ngàn năm văn hiến. Liệu rồi thế hệ con cháu người Việt đang lưu lạc khắp bốn phương trời có còn nhận nhau là anh chị em “máu đỏ da vàng” nữa không?
 
Nguyễn Duy-An