Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVDoanVietHoat. Show all posts
Showing posts with label VCNVDoanVietHoat. Show all posts

Thursday, 9 July 2015

XIN KỂ 1 CHÚT CHUYỆN VỀ CHUYẾN VIẾNG ÚC LẦN ĐẦU VÀ LÀ LẦN CUỐI CỦA ĐÒAN VIẾT HỌAT

Lúc đó,
 Mt68 có giao du thân mật với Nhóm QDĐảng của Cụ Tỏan (Người tát tai Nguyễn Sang). Cụ Tỏan có cho Mt68 tham dự buổi họp mặt để chuẩn bị cho buổi nói chuyện của Đòan Viết Họat lần đầu thăm Úc Châu. 
Hồ Công Lộ giành đi rước ĐVH từ phi trường. Chúng tôi chờ hòai không thấy, mãi tới mấy giờ sau ĐVH mới được HCL đưa đến. Sau nầy mới biết HCL đưa ĐVH về khoe Tòa Sọan báo NQ của ông ta.
Khi ĐVH ngồi trao đổi ý kiến với Nhóm Cụ Tỏan (Cụ Tỏan là bạn tù với ĐVH)- Ông ĐVH có nói sơ về những gì ông sẽ trình bày khi nói chuyện. Trong đó có 1 chi tiết là ĐVH rất nể nang Nguyễn Gia Kiểng và xem NGK không chỉ hơn là 1 bạn thân, mà còn là một người thầy của ĐVH.

Đến phần đóng góp ý kiến của người địa phương để giúp cho ĐVH nắm vững những nét cá biệt của Úc Châu. Hầu giúp cho ĐVH tránh được những sơ hở trái ý địa phương. 

Phần đóng góp ý kiến do Cụ Tỏan và anh em trong nhóm Cụ Tỏan trình bày. ĐVH muốn nghe thử những CÂU HỎI mà thính giả Úc Châu có thể nêu lên để ĐVH chuẩn bị trước. 

Sau vài anh em nêu nhiều câu hỏi giả tưởng và Cụ Tỏan cũng có nhã ý mời Mt68 thử cho thêm 1 câu hỏi xem sao ?
Tôi lập lại lại ý kiến khi nãy mà ĐVH đã đề cập về NGKiểng. Tôi thưa rằng: "Ở Úc Châu nói chung là rất không ưa NGKiểng, không ưa; đúng hơn là rất chống đối NHÓM THÔNG LUẬN do NGKiểng cầm đầu." 
Tôi xin phép đề nghị Ông ĐVH đừng nhắc chuyện thân tình giữa ông và NGK. Nếu có liên quan đến NGK thì ông chỉ đánh mất niềm tin với Cộng Đồng chống Cộng ở ÚC chứ không tạo được uy tín gì thêm !

Vậy mà, khi buổi nói chuyện diễn ra ở Thư Viện Flemington (hay Kensington quên rồi ?!)- Ông ĐVH không trình bày phần ca tụng NGK và Thông Luận. Nhưng đến phần thính giả đặt câu hỏi thì trong số nhiều câu hỏi có một câu :

" Xin ông vui lòng cho biết ý kiến của ông về Thông Luận và NGKiểng?"

- Ông ĐVH say sưa ca tụng và bênh vực NGK, Thông Luận hết mình.
Trong khi chưa chấm dứt phần trả lời các câu hỏi TRỰC TIẾP KHÁ SÔI NỔI thì thính giả đã bất mãn từ từ rút lui ra về.

Mấy hôm sau, dư luận Úc Châu bắt đầu không còn chút cảm tình gì về ĐVH cả. 
Và chuyến đi lần đầu đó của ĐVH cho đến nay vẫn là chuyến thuyết khách đầu tiên ở Úc và hơn 15 năm qua, hầu hết trong đa số người tỵ nạn không ai mong gặp ĐVH ở Úc cả./- Mt68


NGƯỜI TRANH ĐẤU NÀO KHI SANG MỸ CŨNG BỊ CHÁY
- LÃO MÓC- 

Dẫn nhập: Mới đây, nhà văn Hoàng Hải Thủy (HHT) có viết bài “Cháy Ở Kỳ Hoa” với câu kết: “Phải chăng người ta nói đúng: “Người tranh đấu nào khi sang Mỹ cũng bị cháy” cảm khái cách gì. 
Trong bài viết của mình, nhà văn HHT có trình bày cả “cái cháy” nhà văn Alexandre Solzhenytsin của Nga và nhà tranh đấu Ngụy Kinh Sinh của Trung Cộng khi được qua Mỹ. 
Tôi cho đăng lại bài viết của nhà văn HHT ở phần cuối bài viết này với mục đích bổ túc những thiếu sót để đọc giả có cái nhìn chính xác về “những người tranh đấu” được VC cho xuất khẩu và được Mỹ cho “nhập khẩu”.  
Ngay khi Tiến sĩ Luật sư Cù Huy Hà Vũ (CHHV) và vợ là luật sư Nguyễn Thị Dương Hà (NTDH) được Mỹ “bốc” ngay từ nhà tù VC đưa ra phi trường đưa tuốt qua Mỹ thì dư luận rùm beng lên về chuyện “xuất khẩu đặc biệt” của “cậu công tử đỏ” CHHV. 
alt
Vợ chồng Hà Vũ -  Dương Hà 

Thôi thì đủ thứ chuyện. Có ông bác sĩ ở tuốt luốt bên Đức quốc lo ở xứ Mỹ tự do không có ai chơi với ông luật gia con của nhà thơ Huy Cận. Có ông lại lo không biết vợ chồng luật gia, luật sư CHHV, NTDH sẽ sống như thế nào ở cái “melting pot” vĩ đại là nước Mỹ và ông này đề nghị sẽ rước hai vợ chồng Hà Vũ, Dương Hà về nhà và “nuôi” hai người này từ 5 năm tới 15 năm (sic!). Đúng là chuyện con bò trắng răng! Vì sao đó nghe nói là Tiến sĩ, Luật gia CHHV sẽ là học giả của “Quỹ Quốc Gia Viện Trợ Dân Chủ” tức cơ quan National Endownment for Democracy (NED) thì mới hết cái chuyện lo cho nơi ăn chốn ở của nhà bất đồng chính kiến CHHV.

Thực ra chuyện nhà cầm quyền Mỹ quốc tiếp tay với VC để “sản xuất” các nhà tranh đấu cho dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến với VC tới bây giờ mới xảy ra.
 
Đoàn viết Hoạt 
altTrước đây nhiều năm, đã có nhà tranh đấu dân chủ “lừng danh” Đoàn Viết Hoạt (ĐVH) đã được “sản xuất” qua Mỹ và cũng đã là học giả của Viện Vận Động Dân Chủ. Ông này nghe nói trong ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã “hồ hỡi, phấn khởi” cầm Cờ Đỏ, Sao Vàng rước đoàn quân ngoại nhập từ miền Bắc vào cai trị miền Nam. Cũng nghe nói, cũng giống như bác sĩ Nguyễn Đan Quế vì không được chế độ mới trọng dụng nên đã trở thành “những người phản kháng”. Cũng dư luận nói rằng hai ông giáo sư, bác sĩ này cũng ở tù thuộc loại “tù ông cố nội” của VC. Nghe nói (cũng chỉ là nghe nói thôi), tù nhân ĐVH được vợ là bà giáo sư Trần Thị Thức từ Mỹ về thăm nuôi và được vào nhà giam thăm nuôi và qua đêm với chồng (sic!) ở trong phòng giam.

Sau đó, theo tác giả 
Lê Diễn Đức (LDĐ) thì nhà bất đồng chính kiến ĐVH đã làm giấy xin đi đoàn tụ với gia đình và hứa sẽ không làm chuyện chống đối lại nhà cầm quyền VC; nhưng, theo tác giả LDĐ thì ông ĐVH đã làm trái lại lời cam kết (sic!). Lão Móc không đồng ý với ý kiến của ông LDĐ, theo LM thì “nhà dân chủ” ĐVH đã làm đúng những gì mà ông ta đã cam kết với VC. Ngay khi ông ta đến phi trường San Francisco, câu hỏi đầu tiên của “nhà dân chủ” ĐVH là: “Vợ tôi đâu?” và sau đó, hình ảnh tuơng phản giữa “ông tù VC” ĐVH mập mạp, phương phi với “ông ký giả Việt kiều” Hà Tường Cát của báo Người Việt ốm nhom, ốm nhách là một bằng chứng hùng hồn chứng tỏ trại tù VC “nhân đạo, ngàn lần nhân đạo còn hơn nhà tù Mỹ Quốc”! Ở Mỹ, thỉnh thoảng ông ĐVH “a dua” với mấy ông “trí thức đầu ruồi” kêu gọi trường đại học Fullerton nên treo cả Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và Cờ Đỏ Sao Vàng cho nó… hoà hợp, hoà giải. Khi “freedom fighter” Lý Tống xâm mình mang 50,000 truyền đơn (?) về VN rải xuống Sàigòn thì “nhà dân chủ” ĐVH tiếp tay với doctor-to-be Trần Diệu Chân của Mặt Trận Phở Bò (lúc đó) cho rằng “đây chỉ là hành động anh hùng cá nhân”!

Khi “nhà phản kháng có lai-sân” 
Hoàng Minh Chính đến Mỹ để chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến và để thực hiện Nghị quyết 36 qua hình thức Tiểu Diên Hồng “Bàn Tròn Ba Bên” thì “nhà dân chủ” ĐVH “họp mặt trên núi” với các “nhà tranh đấu cho dân chủ có lai-sân” như Bùi Tín, Nguyễn Ngọc Bích, Trương Bổn Tài và nhiều ông bà “trí thức đầu ruồi” khác của cái gọi là “Họp Mặt Dân Chủ và Tĩnh Hội” gì đó.

Năm 2014, tổ chức này họp mặt ở một trường đại học ở San Jose, Bắc Californnia.

“Nhà dân chủ” đã làm những chuyện có lợi cho VC như vậy mà tác giả LDĐ lại bảo là “làm trái lại những lời cam kết với nhà cầm quyền VC” thì biết nói gì hơn?!

Thực ra không phải chỉ có vợ chồng Tiến sĩ Luật sư HV, DH mới được Mỹ rước qua Hoa Kỳ ngon lành các cái. Trước đó, đã có bà nhà văn phản kháng Trần Khải Thanh Thủy (TKTT). Bà này cũng được người của Tổng lãnh sự Mỹ đưa từ nhà tù VC lên máy bay qua Mỹ và được đảng Việt Tân (VT) tiếp rước trọng thể. Và bà này đã hãnh diện tuyên bố là đảng viên đảng VT được “nhà phản kháng có lai-sân” 
Nguyễn Thanh Giang giới thiệu và được “cán lớn” VT ở trong nước là Nguyễn Hải kết nạp!

Nhưng chả biết vì sao, 3 năm sau lại có chuyện “nửa đường gãy gánh” giữa đảng viên TKTT với đảng VT. Bà nhà văn rất ư rắn mắc này đã làm ca dao mới về “Bác Hồ”:
“Gió mùa Thu, Bác ru em ngủ
Em ngủ rồi, Bác… ụ thâu đêm!”

alt Sau nhà văn 
Dương Thu Hương đòi “ỉa” vào mặt bọn lãnh đạo đảng CSVN và ví bộ mặt của bọn này “giống như bộ phận sinh dục của con ngựa cái già”; nhưng vẫn ca tụng “Bác Hồ” là “đỉnh cao chói lọi”, thì bà nhà văn TKTT lại “sáng chế” ra cái chuyện “…ụ thâu đêm” của “Bác Hồ” sau khi ru các “cháu ngoan Bác Hồ” ngủ!

Bà nhà văn TKTT không biết vì lý do gì đã đã vạch những cái mặt mo của các cán lớn của đảng VT như 
Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân… là bọn vô liêm sỉ, chuyên trò canh me và hôi của! Và bà này còn cả gan đổi tên đảng VT thành ĐẢNG VIỆT TANH!

Có vị nói với 
Lão Móc chuyện này thì cũng giống chuyện bác sĩ Trần Xuân Ninh với “đảng Việt Tân đúng hướng” và “đảng VT chệch hướng”. Đây chỉ là trò “song thủ hỗ bác” để khi bất cứ tình huống nào xảy ra thì đảng VT cũng hứng trọn!

Nhưng chuyện đó không phải là mục đích của bài viết này. Bài viết này xin đề cập đến chuyện:
 
“Ai ‘đốt’ những “nhà dân chủ” mà Mỹ tiếp tay với VC ‘sản xuất’ qua Mỹ?” 

**** 

Cách đây 4 năm, ngày 28 tháng 6 năm 2011, “nhà văn bất đồng chính kiến” TKTH trả lời phỏng vấn của đài VOA về kế hoạch sắp tới của bà ta như sau:

 “Tôi chọn cách đi tị nạn như thế này để được tiếp tục cầm bút… Tôi vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa đấu tranh, niềm đam mê viết, và tôi sẽ viết như khi còn ở trong nước.
Mục tiêu của tôi là được sống thật với mình và sống tự do, được cầm bút trở lại. Tôi sẽ viết cuốn “Hoả Lò: Cửa Sinh Cửa Tử của những Kiếp Buồn”. Tập thứ hai tôi sẽ viết về chính bản thân tôi là “Đời Tù” và một cuốn nữa mang tính chính luận cao, phần 2 của “Đêm giữa ban ngày ở VN” nói lên mặt trái của xã hội VN khi cả nước có 372 trường học, nhưng có tới gần 900 nhà tù.
Chắc chắn chúng sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình”. 

Tháng 5 năm 2013, thấy bà nhà văn “bất đồng chính kiến” TKTT tuyệt thực, các ông 
Nguyễn Quốc Quân, Phan Quang Tuệ, Đỗ Thành Công, Tưởng Năng Tiến… cũng đang tuyệt thực ăn theo công tử đỏ Cù Huy Hà Vũ; nhưng lại với cái “mác” Khối 8406!

alt

Và sau đó thì bà này “thoái đảng” VT và đổi tên đảng này thành đảng Việt Tanh!

Và vào ngày Chủ Nhật 27-4-2014, bà nhà văn đối kháng TKTT đã được ông 
Lê Văn Hải, chủ báo Mõ ở San José tổ chức buổi ra mắt sách “Chết Ngoài Kế Họạch: Chuyện Cười Xã Hội Chủ Nghĩa”và buổi ra mắt sách, theo bà nhà văn TKTT thì có mục đích kiếm tiền để yểm trợ dân oan ở trong nước (sic!).

Theo bài tường thuật của ký giả 
Lê Bình thì bà nhà văn TKTT cho rằng “dân oan ở trong nước đã có lửa” bây giờ thì họ cần “bánh mì hải ngoại” ; tức là cần tiền bạc yểm trợ từ hải ngoại!

Theo bài tường thuật của ký giả Lê Bình thì nhà văn 
Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc cho rằng “những người đấu tranh ở trong nước ra đến hải ngoại liền bị “đốt cháy” nhưng theo ông “cháy sẽ là than, và than sẽ cháy bùng lên qua những tác phẩm của họ và họ sẽ đốt lên những ngọn lửa đấu tranh”.

Không thấy ông nhà văn Giao Chỉ “phán” ai là những người “đốt cháy” những người đấu tranh ở trong nước khi họ ra đến hải ngoại?

Chuyện lạ là nhà văn Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc người vào năm 1992 đã tự xưng tại Hội Nghị Nhân Quyền do “bà đầm Nga” Irina tổ chức tại Mạc Tư Khoa là người viết văn 40 năm, viết từ 18 tuổi, tức là đến nay là người viết văn đã 62 năm, 
sao lại không dùng ngòi bút viết văn 62 năm uy-tín-cùng-mình của mình để đốt lên ngọn lửa đấu tranh mà phải đợi tới lúc bà nhà văn phản kháng TKTT “bị đốt cháy” mới “phán” là bà nhà văn này khi thành than sẽ đốt lên những ngọn lửa đấu tranh?!Chả trách gì thiên hạ gọi ông ta là “Nhạc Bất Quần”!



*
*   *

PHỤ ĐÍNH

alt CHÁY Ở KỲ HOA

HOÀNG HẢI THỦY -    
                       
Những năm 1970, khi đọc và dịch The First Circle của Alexandre Solzhenytsin thành Tầng Đầu Địa Ngục, tôi gặp lời tác giả viết:
“Sống trong kìm kẹp cộng sản người dân nào cũng phải vào tù ít nhất là một lần trong đời.”
Vấn đề thảo luận của những người tù trong The First Circle là:
“Người ta nên đi tù lúc trẻ hay nên đi tù lúc già?”
Viết thêm cho rõ:
“Sống trong chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, người dân nào cũng phải đi tù ít nhất là một lần trong đời, người ta đi tù lúc trẻ đỡ khổ hơn hay người ta đi tù lúc già đỡ khổ hơn?”
alt 
Người Tù Ngụy Kinh Sinh. Ảnh năm 2000.
Sang Kỳ Hoa, tôi đọc được lời ông Nhà Văn Nga nói ở Kỳ Hoa:
“Khi ta nghe thằng cộng sản nói láo, ta phải có can đảm đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không dám nói nó nói láo, ta phải đứng lên bỏ đi. Nếu ta không dám bỏ đi, ta sẽ không nhắc những lời thằng cộng sản nói láo với người khác.”
Tôi cảm khái vì lời nói của ông Nhà Văn. Nhưng tôi nghĩ:
“Thằng cộng sản chỉ có thể nói láo ở nơi bọn chúng nắm quyền, ở nơi chúng có thể bỏ tù mút chỉ những người dân đòi tự do, đòi quyền làm người, ở những nơi người dân có thể chỉ mặt chúng, chửi thẳng vào mặt chúng:
“Chúng mày là những thằng nói láo. Chúng mày là những thằng ăn cắp.”
Ở Sài Gòn những năm sau năm 1975, khi  nghe thằng Cộng nói láo, tôi không thể đứng lên nói nó nói láo. Vì tôi chưa đứng lên, bọn công an Cộng đã nắm cổ tôi, đã còng tay tôi, đã đưa tôi đi tù năm bẩy niên. Còn ỡ những nơi bọn Cộng không cầm quyền, như ở Kỳ Hoa, làm sao thằng Cộng có thể nói láo? Nó vừa mở miệng là nó đã bị ngay các bà người Việt nhét đủ thứ vào mồm nó. Tôi nghĩ ta có thể nhắc lại những lời thằng Cộng nói láo với người khác với điều kiện ta phải nói rõ “thằng Cộng nói láo.”
Tháng Năm, Tháng Sáu 2015, nhân vật Việt Nam nổi đình đám nhất ở Mỹ là ông Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Nhân chuyện ông Cựu Tù Điếu Cầy đến Mỹ tôi nhắc lại việc đến Mỹ của một số nhân vật chính trị lưu vong thế giới.
Trước nhất và nổi tiếng nhất là ông Nhà Văn Nga Alexandre Solzhenytsin. Ông này bị bọn Đặc Vụ Nga bắt giữa đường, tống lên máy bay cho ra nước ngoài. Ông sang Đức, rồi sang sống ở Mỹ. Ông có viết một số sách ở Mỹ nhưng những tác phẩm này của ông không còn hấp dẫn người đọc thế giới nữa. Người thế giới quên ông, người Nga cũng quên ông. Thời ông Nhà Văn Nga mới đi lưu vong là thời Tổng Thống Carter, thời Tổng Thống Reagan. Hai  ông Tổng Thống Mỹ không ông nào gặp mặt, nhắc đến tên ông Nhà Văn, nói gì đến chuyện ông Nhà Văn được Tổng Thống Mỹ mời đến Nhà Trắng.
Trường hợp của ông Sozhenitsyn cho người ta thấy những nhà đấu tranh cho dân chủ chỉ có giá trị khi sống và đấu tranh với nhà cầm quyền độc tài ở trong nước của các ông. Một khi các ông ra khỏi nước, đến sống ở những quốc gia dân chủ Âu Mỹ, các ông cũng giống như tất cả những người lưu vong khác.
Từ lâu bọn Cộng Sản Nga, Tầu vẫn xử dụng chiến thuật tôi gọi là Chính Trị Con Tin. Chúng bắt giam tù một hai nhà đấu tranh dân chủ trong nước. Chính phủ Hoa Kỳ, và nhân dân Hoa Kỳ, lên tiếng xin được lãnh những nhận vật này, bọn Cộng thả cho họ đi đổi lấy một số thuận lợi chính trị. Và cứ như thế: bắt giam, Mỹ xin, thả, cho đi.
Và những nhân vật này khi ra sống ở nước ngoài là mất hết giá trị. Tình trạng này gọi là “bị cháy.”
Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh là người tù chính trị thứ nhất được đón sang Mỹ theo cách thức đó. Tháng 11 năm 1997, ông Tù Ngụy đang sống trong một trại tù khổ sai, một ông viên chức Mỹ đến tận nhà tù đón ông, đưa ông lên phi cơ, ông Mỹ này cùng ông Tù Ngụy bay thẳng sang Mỹ.
Tháng 11 năm 1997 tôi – CTHĐ – vì đã sống ở Mỹ nên có điều kiện theo dõi sự kiện ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh đến Mỹ. Khi ông đến New York ông hết thuốc lá. Ông nghiện hút một hiệu thuốc lá Tầu Cộng. Người Mỹ lao nhao đến những tiệm thực phẩm-tạp hóa của người Tầu ở Phố Tầu ở New York tìm mua hiệu thuốc lá Tầu ấy cho ông. Bản tin không cho  biết người Mỹ có tìm được hiệu thuốc ông khách quí hút ở Chinatown New York hay không.
Người Mỹ đưa ông Tầu Ngụy đến Nhà Trắng ở Washington DC. Năm 1997 chính phủ Clinton còn nể mặt bọn lãnh tụ Tầu Cộng nên TT Bill Clinton không chính thức tiếp ông Tầu Ngụy. Khi ông Tầu Ngụy ngồi trong văn phòng một ông Tham Vụ Báo Chí trong Nhà Trắng, TT Clinton làm như tình cờ đi ngang, ghé vào văn phòng này, bắt tay, ngồi nói chuyện với ông Ngụy Kinh Sinh vài phút.
 alt
  <>
Tình hình khác hẳn trong năm nay – 2015 – khi ông Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải đến Mỹ. Ông Điếu Cầy đến Mỹ một mình, chỉ có người Việt đến đón ông ở phi trường Mỹ. Nhưng sau đó ông được TT Obama mời đến gặp. Ông Điếu Cầy, khi ở trong tù. là nhân vật chính trị Việt Nam duy nhất được ông TT Mỹ Obama nhắc đến:
“Lúc này chúng ta nên nhớ đến ông Điếu Cầy đang ở trong tù.
Ông Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải là người tù duy nhất trên thế giới được một ông Tổng Thống Mỹ đang tại chức nhắc đến. Ông là người tù Việt được chính phủ Mỹ đón trịnh trọng nhất. Nhưng rồi trong thời gian tới giá trị của ông sẽ ra sao!
Trước người tù Điếu Cầy, cộng đồng người Việt ở Mỹ có người tù Trần Khải Thanh Thủy. Bà này được nhân viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam đến tận trại tù khổ sai, đón ra, đưa lên phi cơ bay sang Mỹ. Nhân viên Tòa Đại Sứ Mỹ ở Việt Nam cùng đi với bà sang Mỹ. Đến Mỹ bà nói bà sẽ viết một số tác phẩm, và theo lời bà “những tác phẩm này sẽ là những trái bom nổ giữa thời bình.”
Đến Mỹ giữa năm 2011, bà  TK Thanh Thủy có viết một số bài đăng báo, bà xuất bản tác phẩm “Chết Ngoài Kế Hoạch.”  Theo thông lệ “sang Mỹ là cháy,” bà chìm dần trong biển dâu lưu vong, bà phải bận tâm về sinh kế, bà phải sống như những người Việt ở Mỹ.
o O o
Theo dõi những hoạt động của ông Ngụy Kinh Sinh tôi thấy khi Giang Trạch Dân được chính phủ Anh mời sang nước Anh; Họ Giang được bà Vua Elizabeth mời ngồi chung xe tứ mã dạo một vòng trong thủ đô London. Bà Vua Anh chỉ mời một số rất ít thượng khách ngồi chung xe tứ mã đi dạo với bà, trong số thượng khách ít ỏi ấy có Tổng Thống Pháp Charles De Gaule. Tin cho biết ông Ngụy Kinh Sinh, cùng một số người Tầu, đến biểu tình đả đảo Độc Tài Giang Trạch Dân, họ tụ tập ở bên đường xe Hoàng Gia Anh đi qua. Cảnh sát Anh đến mời tất cả những người Tầu biểu tình, tất nhiên trong số có ông Ngụy Kinh Sinh, đưa đến giữ ở một trường học, vài giờ sau thả ra.
Đại diện Cảnh Sát nói:
“Quốc khách của chúng tôi không phải là người để các ông bà đả đảo.”
Đến Mỹ cuối năm 1997, tới nay đã gấn 20 năm, trên Internet thấy ông Ngụy Kinh Sinh nói từ ngày đến Mỹ ông làm được rất nhiều việc, trong số có việc ông thành lập rất nhiều Wei Jingsheng Foundation. Việc người ta thấy rõ là ông mập ra, ông bận com-lê vẹt-tông, mặt ông tròn đầy, bụng ông phệ. Ông là một ông Tầu Bơ Sữa như cả triệu ông Tầu Bơ Sữa ở Kỳ Hoa. Và bọn Tầu Cộng vẫn cứ ngồi cao ở trong nước Tầu.
Khi Tập Cận Bình đến thăm một thành phố Mỹ, cảnh sát Mỹ ngăn không cho bất cứ ai đến gần Tập Cận Bình. Ngăn ở xa đến 1 mile.
o O o
Cô Tạ Minh Tú, em của tù nhân Tạ Phong Tần kể về chuyến đi thăm cô Tần hiện đang bị giam ở Trại giam Số 5, Thanh Hóa. Người phỏng vấn là phóng viên Gia Minh:
Gia Minh: Chị đến thăm ở trại thì tình hình ra sao và thăm được bao lâu?
Tạ Minh Tú: Đi thăm nói được có mấy tiếng thì an ninh nó lôi chị Tần ngược vô trại vì chị có cự cãi nó. Chị tôi kể chuyện trong trại giam chị bị bọn cùng tù chúng nó khủng bố tinh thần: chúng chửi chị, chửi tục tĩu và chửi luôn tới cả bà mẹ chị. Chị nói là cái nón lá chị đội có để chữ Hoàng Sa – Trường Sa. Bọn nó giật của chị, xé rách nón.
Gia Minh: Đây là lần đi thăm hằng tháng hay là mấy tháng mới thăm lại như thế?
Tạ Minh TúHai tháng mới được đến thăm một lần.
Gia MinhSức khỏe của chị Tần như thế nào và chị có nhắn điều gì không?
Tạ Minh Tú: Hiện chị tôi đang bị viêm họng. Nói chuyện thì không nói được lớn. Chị tôi dặn tôi là làm hồ sơ kháng án nữa. Mới nói tới đó là nó đã lôi chị vô.
Gia Minh: Như vậy lần này tình hình có khác gì hơn với những lần thăm trước không?
Tạ Minh Tú: Lần này khác hơn. Lần này nó khủng bố tinh thần chị tôi nặng gấp đôi. Lúc trước nó chỉ kiếm chuyện nó chửi thôi, chị Tần tôi đã làm đơn khiếu nại với quản giáo nhưng quản giáo  làm lơ, không giải quyết.
Cô Tạ Phong Tần sinh năm 1968 tại Bạc Liêu. Cô  từng là  sĩ quan công an. Cô là một thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do cùng với blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, và luật gia Phan Thanh Hải. Cô có blog mang tên “Công Lý & Sự Thật” đăng tải những bài viết chống tham nhũng, bất công tại Việt Nam. Trên blog của cô, cô chửi bọn Công An Cộng Sản tàn tệ.
Cô bị bắt tháng 9 năm 2011 với  tội danh ‘tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam’. Phiên tòa sơ thẩm  ngày 24 tháng 9 năm 2012 tuyên án cô 10 năm tù giam. Phiên phúc thẩm  ngày 28 tháng 12 cùng năm y án sơ thẩm đối với cô Tạ Phong Tần.
Án tù 10 năm khổ sai, người tù phải ở tù ít nhất là 7 năm. Nếu không có gì xẩy ra – viết rõ là nếu người tù Tạ Phong Tần không được người Mỹ xin thả, lãnh đưa sang Mỹ, cô sẽ bị hành hạ trong tù đến năm 2020.
Ngày 30 tháng 7 năm 2012 bà mẹ cô Tạ Phong Tần tự thiêu tại khu hành chính tỉnh Bạc Liêu.
Tháng 3 năm 2012, nhân Ngày Phụ Nữ Quốc Tế, cô Tạ Phong Tần, được chính phủ Hoa Kỳ vinh danh là một trong 10 phụ nữ cam đảm trên thế giới.
Thư của bà Đặng Thị Kim Liêng, bà mẹ của tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần. Bà Kim Liêng viết thư này trước khi tự thiêu:
Tại sao tôi phải chết?
Tôi phải chết vì chính quyền trù dập, dùng thủ đoạn gài bẫy, cột đủ thứ tội lên vai tôi, vu khống tôi để lấy nhà của tôi.
Những người đe dọa tôi  gồm một số nhân viên An Ninh như:
– Bùi Thanh Đào – Nguyễn Thành Trí.
– Vương Thị Mỹ Dung – Lưu Văn Tháo (?)
– Quách Văn Hiếu – Phan Trung Hiếu
– Bà Dự – cùng một số người khác.
Họ thừa nước đục thả câu, họ mượn gió bẻ măng, họ đưa tôi vào con đường chết.
Chúc các người sống vui vẻ hưởng thụ trên cái chết của tôi.
Đặng Thị Kim Liêng
Theo Wikipedia, Ngày 30 tháng 7 năm 2012, trước trụ sở chính quyền thành phố Bạc Liêu, bà Đặng Thị Kim Liêng đã tự thiêu để phản đối chính quyền Việt Nam trong việc giam giữ và chuẩn bị đưa ra xét xử con gái bà là Tạ Phong Tần.
Bà được đưa đi cấp cứu từ Bặc Liêu lên Sài Gòn, nơi có phương tiện y tế hiện đại hơn, nhưng bà đã qua đời trên đường đi vào lúc 15 giờ 30. Theo con gái của bà Liêng là bà Tú thì mẹ bà có hành động này là do gần đây gặp nhiều chuyện buồn và việc bà Tần sắp phải ra tòa về tội tuyên truyền chống Nhà nước. Bà Tú nói trong gia đình không ai biết gì về ý định tự thiêu của bà Liêng dù gần đây bà gặp đủ thứ chuyện buồn. Sau khi tự thiêu  bà Liêng bị bỏng đến 90% và rơi vào trạng thái hôn mê. Con trai bà khi được vào viện để nhận mặt thì kể là thân thể bà  “bị cháy đen”.
Bà Liêng thọ 64 tuổi.
Trong bài này có bức ảnh ghi cảnh cô Tạ Phong Tần và ông Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải trước tòa án. Ảnh làm tôi – CTHĐ – cảm khái. Và ngậm ngùi. Hai người tranh đấu cho Dân Quyền bị bọn Cộng bắt, đưa ra tòa xử cùng trong một phiên xử. Hai người đứng ngang nhau. Thế rồi, năm tháng qua một người tù sang Mỹ, ngồi cạnh, ngồi ngang hàng với ông Tổng Thống Mỹ, người kia bị đầy ải trong ngục tù cộng sản.
Rất có thể một ngày nào đó cô Tạ Phong Tần cũng sẽ sang Mỹ. Nếu sang Mỹ cô cũng sẽ được chào đón nhiệt tình trong một thời gian, nhưng rồi tình cảm sẽ phai nhạt đi, cô cũng sẽ “bị cháy” như Trần Khải Thanh Thủy, người sang Mỹ trước cô.
Phải chăng người ta nói đúng:
“Người tranh đấu nào khi sang Mỹ cũng bị cháy.”
Cảm khái cách gì.

HOÀNG HẢI THỦY





Wednesday, 9 April 2014

ĐÒAN VIẾT HỌAT (TỰ QUẠT MÁY VC) TỰ ĐÁNH BÓNG GIÀY - NÓI LÀ "KHÔNG ĐI" NHƯNG VỢ CON "BIỂU ĐI THÌ OK"- TIẾT LỘ ĐIỀU NẦY TỰ CHỨNG TỎ ĐÒAN VIẾT HỌAT PHÁT NGÔN BẰNG CỬA HẬU MÔN MÀ KHÔNG BIẾT- SẼ HỢP TÁC VỚI CU VŨ ĐỂ TIẾP TỤC "CÒ MỒI" CHO VC CHỨ GÌ ?

***Ghi chú: Gọi "QUẠT MÁY VC" là do sự tích ĐVHọat xin cái quạt mo mà VC LẠI CHO CÁI QUẠT MÁY - Cho nên khi ra hải ngọai hắn ta lo trả ơn VC là thế đó./- Mt68

Làm thế nào để tiếp tục tranh đấu từ hải ngoại?


Người tù chính trị Cù Huy Hà Vũ vừa được nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do và đã sang Hoa Kỳ. Nhân dịp này, Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, cũng là một người tù chính trị được trả tự do hơn 10 năm trước, và hiện đang sống tại Hoa Kỳ.
Kính Hòa: Xin chào Giáo sư Đoàn Viết Hoạt. Tin tức nóng bỏng 2 ngày nay là việc người tù chính trị Cù Huy Hà Vũ được nhà cầm quyền Việt nam trả tự do và đã sang đến Hoa Kỳ. Khi nghe câu chuyện này Giáo sư có nhớ gì về trường hợp của mình hơn mười năm về trước không ạ?
GS Đoàn Viết Hoạt: Thưa quý khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do và anh Kính Hòa, tất nhiên là tôi nhớ rất rõ câu chuyện của tôi hồi năm 1998. Lúc đó nhân dịp mồng 2 tháng 9, sáu tháng trước khi đưa tôi đi thì tôi đang bị giam cô lập ở Thanh Cầm hơn bốn năm rưỡi rồi.
Bên Bộ nội vụ cử người xuống và nói với tôi rằng đang có dịp đặc xá và đề nghị tôi làm một cái đơn xin được đặc xá. Tôi từ chối và nói rằng tôi chẳng việc gì làm đơn xin đặc xá cả. Nếu nhà nước cảm thấy không giữ được tôi thì thả tôi ra. Chứ tôi coi việc chúng tôi làm là đúng.
Sau đó họ nói thế thì không thả được, thì tôi nói đó là quyết định của nhà nước. Cuối cùng họ nói rằng thả ra nhưng đi Mỹ, thì tôi nói là tôi không đi Mỹ. Bởi vì nếu đi Mỹ thì tôi đã đi nhiều lần rồi, đây là đất nước của tôi, tôi phải ở lại.
Thế là họ đưa nhà tôi từ bên Mỹ về, vào thẳng trong trại để thuyết phục tôi đi. Các con tôi và các bạn tôi cũng muốn tôi đi bởi vì họ lo sức khỏe của tôi, đã bốn năm không có tin tức gì hết. Thậm chí nhà tôi còn lo là liệu tôi có ngồi xe lăn không.
Mỗi một người đi ra ngoài là mất một chiến sĩ trong nước, mà chiến sĩ ở trong nước mới là chính. Ngoài này chúng tôi chỉ hỗ trợ thôi.

GS Đoàn Viết Hoạt
Vì những lời thỉnh cầu như vậy nên tôi đồng ý đi, thì họ lại bắt làm một đơn xin đặc xá để xuất ngoại chữa bệnh, thì tôi không chấp nhận. Tôi nói chỉ làm đơn xuất ngoại chữa bệnh thôi chứ không đặc xá. Ba lần như vậy. Cuối cùng thì họ không bắt tôi làm đơn nữa. Họ đưa tôi về Thanh Liệt ở Hà Nội và ba ngày sau thì đi Bangkok.
Kính Hòa: Theo những thông tin đầu tiên thì dường như là gia đình luật gia Cù Huy Hà Vũ cũng đã trải qua thương lượng với nhà cầm quyền để đi đến quyết định rằng ông được trả tự do nhưng phải đi Hoa Kỳ.
Thưa Giáo sư, hiện ngay giờ phút này đây, đã có những tiếng nói từ trong nước lẫn hải ngoại rằng những anh em đấu tranh cho dân chủ ở trong nước khi ra nước ngoài thì hiệu năng của cuộc đấu tranh sẽ giảm đi. Và dường như đó là một cái cách mà nhà cầm quyền Việt Nam hiện giờ sử dụng để đối phó với phong trào dân chủ. Theo ý của Giáo sư thì…
GS Đoàn Viết Hoạt: Những nhận định đó là chính xác. Chính vì thế mà cá nhân tôi đã cũng không chịu đi. Chỉ trừ khi nhà tôi, các con và bạn bè tôi khuyên vì họ lo sợ cho sức khỏe của tôi sau bốn năm không có liên lạc.
Tôi nghĩ rằng nếu có thể thì chúng ta nên ở lại để đấu tranh. Tôi cũng muốn sớm được trở lại để đấu tranh với các bạn trong nước. Và ở ngoài này thì chúng ta phải vận động để thả ở trong nước chứ không đưa ra ngoài.
Mỗi một người đi ra ngoài là mất một chiến sĩ trong nước, mà chiến sĩ ở trong nước mới là chính. Ngoài này chúng tôi chỉ hỗ trợ thôi. Khi sang ngoài này thì chúng tôi làm hết sức mình để hỗ trợ trong nước.
Tất nhiên trong nước là cái chính, chúng ta phải bằng mọi giá đấu tranh để Hà nội thả anh em ra trong nước. Và phải chấp nhận những tiếng nói đối lập để đi đến dân chủ một cách ôn hòa bất bạo động.
Chúng ta phải tôn trọng mỗi trường hợp cá nhân bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh đặc biệt khác. Riêng trường hợp anh Cù Huy Hà Vũ, tôi tin là anh sẽ tiếp tục đấu tranh.

GS Đoàn Viết Hoạt
Kính Hòa: Thưa Giáo sư, theo Giáo sư thì đó là phương cách tốt nhất, nhưng bây giờ thì luật gia Cù Huy Hà Vũ cũng sang Hoa Kỳ rồi. Ông Cù Huy Hà Vũ  cũng đã bắt đầu những ý tưởng của những phong trào đấu tranh trong nước. Với phần chắc là ông Vũ sẽ không được trở về Việt Nam, vậy liệu phong trào dân chủ ở hải ngoại có thể giúp gì cho ông ấy  và ngược lại với kinh nghiệm của mình, TS Cà Huy Hà Vũ có thể giúp gì cho phong trào dân chủ ở hải ngoại cho các hoạt động hướng về quốc nội không, thưa giáo sư?
GS Đoàn Viết Hoạt: Theo tôi thì chúng ta phải tôn trọng mỗi trường hợp cá nhân bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh đặc biệt khác. Riêng trường hợp anh Cù Huy Hà Vũ, tôi tin là anh sẽ tiếp tục đấu tranh; Cũng như chúng tôi cũng đã tiếp tục và vẫn sẽ tiếp tục.
Tôi rất mong là chúng tôi sẽ hợp tác với nhau để cùng đấu tranh ở hải ngoại. Chúng tôi sẽ tìm mọi cách gây áp lực để chúng tôi sớm trở về Việt Nam và cùng đấu tranh với anh em trong nước. Tuy nhiên, trong thời gian còn ở hải ngoại thì như chúng tôi cũng đã làm, chắc chắn anh Cù Huy Hà Vũ cũng sẽ không ngừng vận động quốc tế hỗ trợ anh em trong nước.
Chúng tôi nghĩ phong trào vẫn tiếp tục được. Nếu những người tù chính trị hiện vẫn còn đang ở trong nước và đang ở trong tù mà cứ phải đi như vậy thì tôi nghĩ không tốt. Do đó, ở hải ngoại chúng ta có nhiệm vụ hỗ trợ để Hà Nội phải thả hết để không bắt họ phải đi.
Kính Hòa: Xin cảm ơn giáo sư Đoàn Viết Hoạt đã dành cho đài Á châu Tự do buổi phỏng vấn hôm nay.

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-04-08

Saturday, 15 September 2012

VC ĐOÀN VIẾT HOẠT CÔNG KHAI CA TỤNG TÊN TRÙM TÔN GIÁO VẬN ĐINH VĂN NAM (Thích MINH TRÂU) - ĐOÀN VIẾT HOẠT LÀ MỘT TÊN NẰM VÙNG TRONG BĂNG ĐẢNG NGUYỄN GIA KIỂNG./- Mt68
Cầu Siêu Cho Việt Cộng
Hôm nay gia đình tôi đã đi cầu siêu cho một...việt cộng gộc !


Sao lại trớ trêu như thế ???!!!
Nguyên do như vầy :
Cô em tôi mới mất ngày 27 tháng 8 vừa qua. Chúng tôi vô cùng thương cảm vì sự ra đi đột ngột của một người em ruột thịt, nên chỉ còn biết làm dịu đi sự đau thương mất mát bằng cách cầu siêu cho cô.
Chúng tôi xin làm lễ tại chùa Hoa Nghiêm, đường Backlick, Virginia.

Sáng nay, chủ nhật, 9 tháng 9, gia đình tôi và gia đình em gái tôi ở Virginia cùng đến chùa. Tới nơi, thấy khá đông đảo phật tử trong sân chùa. Thì ra có cả chục gia đình cùng làm lễ cầu siêu hôm nay. Thôi cũng chả sao. Chúng tôi sẽ cùng nhau chia sẻ nỗi mất mát người thân, trong đó có cả một gia đình chúng tôi quen là gia đình một bác sĩ mới qua đời trong tháng 8 vừa qua ở Fallschurch.

Tổng số người trong các gia đình đến dự lễ cầu siêu cho thân nhân khoảng 50 - 60 người.
Khi chúng tôi cùng vào chánh điện, thì lạ lùng chưa, ngay trước chánh điện, có hình rất lớn của một ông sư mặc áo vàng, được để trên một cái giá có chân cao, chễm chệ trước bàn thờ Phật.

Lát sau, khi mọi người đã an tọa và sẵn sàng hành lễ, thì một ông nào đó, cầm Micro tuyên bố rằng:

 "
Hôm nay chúng ta cùng làm lễ cầu siêu cho hòa thượng Thích Minh Châu vừa mới viện tịch tại Việt Nam." Tôi thấy hết sức ngỡ ngàng và bất bình !
Thưa qúy bạn, người Phật tử đi chùa đến chùa là mang theo lòng từ bi hỉ xả, huống hồ lại được cầu siêu cho một tăng sĩ, thì có gì mà bất bình ! Phật, Pháp, Tăng là ba ngôi Tam Bảo chúng ta thường kính lễ, thì cầu siêu cho một tăng sĩ là môt phước báu !
Nhưng, như chúng ta đều biết :  Kẻ mang tên Phật Thích Minh Châu đâu phải là sư !. Y là một tên việt cộng, một việt cộng nguy hiểm đã góp phần không nhỏ, đưa tới thảm họa cho đất nước. 
Hình như phần lớn số bà con ta đi làm lễ cầu siêu cho người thân hôm nay, đều không rõ điều đó. Nhưng sư Minh Châu là một tên việt cộng chính cống, là điều đã rõ như ban ngày. Không những y là việt cộng, mà còn là việt cộng thứ rất rất gộc !

Ngày 28 tháng 12 năm 2011 tức 4 tháng 12 Tân Mão, " sư " Minh châu, tức Đinh Văn Nam đã được Chủ Tịch nước việt công tặng Huân Chương Hồ Chó Minh. Trong giấy ban Huy chương có ghi rõ : 
" ..đã có công lao to lớn, có nhiều thành tích xuất sắc đóng góp vào sự nghiệp cách mạng của Đảng"

Làm lễ cầu siêu cho việt cộng tại chùa mà người Tị nạn góp công, của xây dựng lên, là toàn quyền của ông bà Trần Đoàn và ban quản trị chùa. Tuy nhiên việc lợi dụng ngày cầu siêu của Phật tử tị nạn để cầu siêu cho kẻ thù của họ, là điều phải lên án, phải bị phản đối.

Ba phần tư thời lượng buổi lễ đã được ông Đoàn Viết Hoạt, bà Đoàn Viết Hoạt lên bục giảng, dùng micro ca tụng công lao của sư việt công Thích Minh Châu, tức tên việt cộng Đinh Văn Nam.

Ngay khi biết cái trò " ăn cướp đám đông " dùng vào mục đích riêng của đám thân cộng tổ chức cầu siêu cho sư cộng, tôi đã lập tức bỏ ra ngoài. Một tên " phó nháy " nào đó đã chụp hình lia lịa đám đông. Rồi đây, thế nào chẳng có tên bồi bút nào đó, dùng hình ảnh này, ngồi thêu dệt ra bài báo
 " Đồng bào hải ngoại thương tiếc cầu siêu cho sư của Đảng ta ". Nếu lại có cái hình đầy đủ gia dình tôi trong bài ấy, thì...ô hô ! đúng là quân ăn cướp !. Tôi mạnh mẽ cảnh báo trước mưu đồ đen tối ấy của đám tay sai thân cộng.Một sự ăn cướp bỉ ổi ấy sẽ không được dung thứ. Tôi thề như thế !

Sau một thời gian rất lâu, tôi quay vào nơi chánh điện, buổi cầu cho sư cộng vẫn chưa chấm dứt, và tôi lại phải đứng lên, bỏ ra ngoài  lần nữa. Đã mấy lần, tôi định đứng lên nói vài câu giản dị : là chúng tôi tới chùa hôm nay, không phải để cầu siêu cho việt cộng, hay ngồi nghe ai đó nói về một tên việt cộng đã ăn cướp miền nam, khiến chúng tôi phải lưu vong tị nạn. 
Nhưng cô em gái và nhà tôi ngồi kèm hai bên, năn nỉ tôi hãy để cho ngày cầu siêu em tôi được êm ả, tiến hành. Vả lại, giữa nơi tôn nghiêm, thờ Phật, tôi cũng chẳng muốn làm ồn ào làm chi. Nhưng nghĩ tức vô cùng ! Tôi chỉ còn cách bỏ ra ngoài !
Chúng ta hãy nhớ lại : cái gọi là Viện Đại Học Vạn Hạnh , nơi Minh Châu làm viện trưởng, từng là dung chứa biết bao tên việt cộng chính cống. Sau khi cộng chiếm VNCH, Minh châu vẫn được việt cộng sử dụng trong chức vụ Viện Trương Phật học và các chức vụ khác.
Ai muốn biết rõ thành tích phục vụ việt cộng của sư việt cộng Minh Châu, xin dùng Google sẽ thấy, sẽ nhìn được lễ đón nhận huy chương HCM, giấy ban khen, sự ưu ái thăm viếng khích lệ của bọn đầu xỏ cộng sản đối với tên sư nguy hiểm này, và vô số tài liệu về Đinh Văn Nam do chính cộng sản viêt.
 Lịch sử đã từng cho thấy, cộng sản gian manh thường lợi dụng những đám đông tụ tập vì mục đích tốt nào đó,rồi dùng gian kế biến thành sự tụ tập để ủng hộ chúng nó.
Cuộc cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim tại Hà Nội năm 1945, cũng được bọn cộng lưu manh dùng gian kế này.

Còn nói về sư việt cộng Minh châu, xin các anh chị xem tạm bài dưới đây, để thấy rõ sự nham hiểm , độc kế của giặc cộng xưa kia, đã dụng công gài người như thế nào. Điều đáng nói là ngày nay, những người tị nạn như ông Trần Đoàn, ông Đoàn Viết Hoạt, tuy biết rõ chuyện hơn ai hết, vẫn cố tình tiếp tay cho giặc. Những ai vẫn còn muốn dùng chùa Hoa Nghiêm làm nơi cầu nguyện, hành lễ, cần biết rõ điều này.

BXC