Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label XungDotTonGiao. Show all posts
Showing posts with label XungDotTonGiao. Show all posts

Tuesday, 23 December 2025

THỰC TẾ CHỨNG MINH: 

GIÁO ĐIỀU KHÔNG TỰ NÓ XUNG KHẮC ĐẨM MÁU MÀ LÀ CHÍNH CON NGƯỜI NGOAN ĐẠO HƠN CHÚA, PHẬT, ALA... CHO NÊN CON NGƯỜI THEO ĐẠO ĐỂ CHỮA LÀNH OÁN THÙ, KHÁC BIỆT LÀ ĐIỀU MONG ƯỚC CHUNG CỦA NHÂN LOẠI./-Mt68

///////////

 Thưa anh Nguyen Huynh <huynhnguyen9@gmail.com

Trước nhất kính cảm ơn anh đã chia sẻ,
Bây giờ xin được trả lời anh Nguyễn Huỳnh về câu kinh mà anh cho là đã quên:: ( tôi còn nhớ câu kinh đã phỉ báng đạo Phật :" đạo thờ bụt thần ma quỷ ", toàn bài kinh thì tôi quên rồi, hình như kinh này chỉ có người Bắc đọc ).
Thưa rằng: Đó là những câu trong Kinh Cựu Ước, mà chúng tôi thường nghe mỗi đêm vang vọng từ nhà bác hàng xóm thân thương sát vách bên mái tranh nghèo, đã cùng với gia đình chúng tôi trốn chạy Cộng sản trong chuyến di cư vào Nam bằng TÀU HÁ MỒM..
Người Miền Bắc họ đọc: " LẠY CHÚA XIN CHÚA THA TỘI CHO NHỮNG KẺ CÒN THỜ LẠY BỤT THẦN".
Người Miền Nam họ đọc: "LẠY CHÚA XIN CHÚA THA TỘI CHO NHỮNG KẺ CÒN THỜ MA CÚNG QUỶ"
Ngày đó tôi còn bé lắm, nhưng có một sự việc, mà cho đến nay tôi vẫn còn nhớ như in. Hôm đó nhà tôi có đám giỗ, cúng xong thấy hương tàn và biết con mình đang đói, mẹ tôi hai tay vò 2 nắm xôi, một nắm tay đút cho tôi và một nắm tay đút cho con bác hàng xóm, thì bất ngờ bác gái qua nhà, thấy vậy bác vội vàng tiến đến móc miệng thằng con và quắc đôi mắt giận dữ nhìn mẹ tôi chằm chặp như muốn ăn tươi nuốt sống " AI CHO NÓ ĂN ĐỒ CÚNG, AI CHO NÓ ĂN THỨ TÀN HƯƠNG NƯỚC THẢI NÀY? TỔ CHA MÀY CÓ NHẢ NGAY RA KHÔNG HẢ THẰNG RANH CON, THẰNG NỠM?" . Cả 2 thằng nhỏ chúng tôi nghe tiếng hét sợ quá khóc thét.
Sau này anh con trai lớn cua bác yêu một người ngoại đạo. Gia đình chị bạn anh cũng quý mến anh, nên đề nghj TÔN GIÁO THUỘC VỀ TÂM LINH, MỖI NGƯỜI ĐỀU CÓ TÂM LINH KHÁC BIỆT THÌ HAY NHẤT LÀ ĐẠO AI NGƯỜI ĐÓ GIỮ, nhưng bác hàng xóm nhất định không bằng lòng, còn bảo rằng: CÔ ĐÓ LẤY CHỒNG PHẢI THEO CHỒNG, CÔ PHẢI HỌC ĐẠO, PHẢI RỬA TỘI, PHẢI CÓ TÊN THÁNH CHA MỚI CHO LÀM PHÉP CƯỚI. 
Hai bên căng quá, chẳng bên nào nhường bên nào. Cuối cùng 2 đường đời 2 lối lẽ. Chỉ tội khổ đau cho anh,  vì quá thương người mình yêu, anh trở nên ít nói, dần dần trí óc không còn minh mẫn nữa, lúc nhớ lúc quên, rồi chảng bao lâu anh đi đến tình trạng không còn nhận thức được ai, suốt ngày lẩm nhẩm những câu vô nghĩa!.
Hỏi rằng trách nhiệm đó do ai?
Kính anh
Thục Vũ  


On Monday, December 22, 2025 at 02:31:50 PM PST, nguyen huynh <huynhnguyen9@gmail.com> wrote:


   Kính thưa quí vị,
 Tôi xin mạn phép chia sẻ đời sống tâm linh của mình.
 Tôi sinh ra trong gia đình Công giáo Bắc di cư , nhờ Công giáo mà tôi được sinh ra ở nơi có Tự Do với tình người nồng ấm vì ba mẹ tôi là nông dân ít học sống trong làng công giáo, vô Nam là do cha xứ khuyến cáo về cs vô thần . Tôi rất sùng đạo, tôi đã bị nhồi sọ dữ lắm : đọc kinh mỗi tối khoảng 30 phút ( tôi còn nhớ câu kinh đã phỉ báng đạo Phật :" đạo thờ bụt thần ma quỷ ", toàn bài kinh thì tôi quên rồi, hình như kinh này chỉ có người Bắc đọc ), đi lễ và chầu mình thánh mỗi chủ nhật , 9 tuổi học giáo lý để được xưng tội lần đầu, 10 tuổi học giáo lý để chịu Phép Thêm sức, 13 tuổi học giáo lý Rước Lễ Bao Đồng, rồi học giáo lý hôn phối khi cưới vợ, tôi đã ép vợ tôi rửa tội và học giáo lý để nhận bí tích hôn phối . 
  Tôi giữ đạo đến gần 40 tuổi thì chợt thấy trong kinh thánh có vài điều không ổn ( tôi rất mê đọc quyển Tân Ước ), đọc lại vài lần và gắng giữ sự khách quan . . . rồi tôi đành bỏ đạo ! Tôi đã bỏ đạo được hơn 30 năm rồi .
  Sau đó tôi tìm hiểu về lịch sử của Công Giáo, thấy Vatican rất tàn ác, làm biết bao điều ác ngay từ thế kỷ thứ 6 cho đến đầu thế kỷ 20 , họ tru diệt các nhà khoa học vì họ nói vài điều trái với kinh thánh . 
  Tại sao Âu Châu Công giáo toàn tòng ? Có phải là nếu không vào đạo thì không xong. 
  Đạo Tin Lành khi vừa thành lập đã bị tru diệt, họ phải trốn khỏi Pháp, chạy lên Bắc Âu , các thổ dân ở Canada và Trung Nam Mỹ châu bị tru diệt nếu không chịu cải đạo .
Tôi thấy Phật giáo rất ôn hòa và tôn trọng các giáo phái khác :
Chẳng những tự mình theo nguyên tắc tự do tư tuởng, nguời Phật tử chân chánh còn tôn trọng sự tự do tư tuởng của nguời khác. Phật đã dạy các đệ tử phải đối xử với các giáo lý và giáo phái khác một cách khoan dung. Có lần nguời cầm đầu một giáo phái sai đệ tử là Upali gặp đức Phật để đấu lý về thuyết luân hồi. Upali thấy Phật có lý nên xin làm đệ tử của ngài. Nhưng Phật bảo : « ông phải suy nghĩ cho thật chính đính về lời nói của tôi chớ không nên vôi vã ». Ông Upali thiết tha nài nỉ, Phật yêu cầu ông đừng bỏ thày cũ mà phải phụ giúp thày này như truớc. câu chuyện này cho thấy Phật giáo dạy nguời mở rộng tâm não để thông cảm với mọi giáo lý khác, vì chân lý vốn hiện ra muôn mặt và thuờng thì mỗi học thuyết đều có chỗ sở đắc của nó. nguời Phật tử chân chánh phải phá trừ kiến chấp, tránh sự cuồng tín hẹp hòi.
Trích trong tác phẩm " Các Ẩn Số Chánh Trị Trong Truyện Võ Hiệp Kim Dung " của Nguyễn Ngọc Huy. 

                  *            *             *

Le lun. 22 déc. 2025 à 20:51, vietnguyen2016@aol.com <vietnguyen2016@aol.com> a écrit :
Hiền đệ Lâm Hữu Đức ơi!

Thôi, cho huynh "Ai xin du, ai can du, du tha cho mi", đừng lý luận về tôn giáo nữa. Ai tin tưởng như thế nào thì cứ tin như thế. Không nên khiên cưỡng lý luận để người khác tin theo mình. Huynh không muốn tranh luận với đệ, vì sẽ càng ngày càng lún sâu vào một vấn đề không lối thoát, cho dù hiền đệ học cao, hiểu rộng, lý luận sắc bén và đầy tính khoa học, nhưng như Khổng Tử nói: "Kẻ khôn nói một ngàn câu cũng có một câu ngu; kẻ ngu nói một ngàn câu cũng có một câu khôn." Có đúng không, hiền đệ?
Huynh cũng muốn nhắc lại lời Đức Đạt Lai Lạt Ma nói về Tôn Giáo Tốt: "không có tôn giáo nào tốt nhất, mà tôn giáo tốt nhất là tôn giáo giúp con người trở nên nhân ái, từ bi và có đạo đức hơn, đồng thời nhấn mạnh "Không có tôn giáo nào cao trọng hơn Sự Thật" và rằng mỗi người nên chọn con đường tâm linh phù hợp với mình để đạt đến sự bình an và hạnh phúc, tập trung vào lòng từ bi và việc làm điều thiện. Ngài coi trọng các giá trị phổ quát như tình thương, lòng trắc ẩn, sự tha thứ, và trách nhiệm đối với người khác, vượt ra ngoài khuôn khổ một tín ngưỡng cụ thể, thúc đẩy đối thoại liên tôn và tìm kiếm chân lý chung."

Đó mới là Chân Lý đích thực. 

Còn những nhà khoa học vĩ đại của thế giới, như Pascal đã nói: "Khoa học nông cạn làm cho người ta xa Thiên Chúa, Khoa học tinh vi làm cho người ta gần Thiên Chúa." Tin rằng vì cùng quan niệm như thế này, mà các nhà khoa học đặt nền móng cho khoa học hiện đại tin tưởng vào Thiên Chúa đều là Công Giáo: 
Johannes Kepler (1571–1630), Nicolaus Copernicus (1473–1543), Isaac Newton (1643–1727), Carl Linnaeus (1707–1778), Alessandro Volta (1745–1827), Andre-Marie Ampere (1775–1836), Thomas A. Edison (1847–1931), Guglielmo Marconi (1874–1937), Guglielmo Marconi (1874–1937), Guglielmo Marconi (1874–1937)Louis Pasteur: (1822 –1895)
Huynh tin rằng những vị này và hàng trăm vị Bác Học khác đã nhận ra Chân Lý ở đâu rồi. Vậy thì thôi nhé, chúng ta nên chấm dứt vấn đề tôn giáo ở đây.
Chúc hiền đệ thân tâm an lạc. 

chu tất tiến, một sinh linh tầm thường trong hơn 7 tỷ người trên thế giới. 

On Monday, December 22, 2025  , Duc Lam <duc_huu_lam@yahoo.com> wrote:

Bài viết này được trình bày trên bình diện lý thuyết và phân tích khái niệm, không nhằm phủ nhận bất kỳ niềm tin tôn giáo, trải nghiệm tâm linh hay thực tại hiện sinh nào. Mục đích là khảo sát khái niệm "chân lý tuyệt đối" và giới hạn của các hệ thống lý luận khi tiếp cận khái niệm ấy, từ đó làm rõ vì sao, trên bình diện lý thuyết, Phật học có thể được xem là một hệ thống "quán tuyệt", mà không dẫn đến xung đột tôn giáo hay phủ định đức tin.

Trong phạm vi bài viết này, chân lý tuyệt đối được hiểu theo nghĩa nghiêm ngặt: đó là cái vô điều kiện, không phụ thuộc vào bất kỳ tiền đề, giả định, hệ quy chiếu, phương pháp hay định nghĩa nào. Nếu một mệnh đề còn cần "nếu…thì…", còn cần một nền tảng để đứng, thì theo nghĩa triết học chặt chẽ, nó chưa thể được gọi là tuyệt đối.

Một ví dụ đơn giản có thể minh họa rõ sự khác biệt giữa chân lý có điều kiện và chân lý tuyệt đối. Trong toán học chuẩn, mệnh đề "1 + 1 = 2" là đúng. Tuy nhiên, tính đúng ấy chỉ xuất hiện khi ta chấp nhận hệ tiên đề và các định nghĩa của số học. Khi thay đổi hệ quy chiếu hoặc cách định nghĩa, kết quả có thể khác. Điều này không làm mệnh đề sai trong phạm vi của nó, nhưng cho thấy rằng nó là một chân lý có điều kiện, chứ không phải một chân lý vô điều kiện. Ngay cả những chân lý tưởng như hiển nhiên nhất cũng vận hành trong một khung nhất định, và vì vậy không thể tự động được xem là "tuyệt đối" theo nghĩa lý thuyết.

Từ nhận xét này, Phật học không tìm cách thiết lập một chân lý tuyệt đối mới để thay thế các hệ thống hiện hữu. Trái lại, Phật học đặt câu hỏi sâu hơn về bản chất của mọi khẳng định: khi mọi điều kiện đều được truy xét đến cùng, liệu có thể tìm thấy một tự tánh độc lập để nắm giữ hay không? Câu trả lời của Phật học không phải là một thực thể hay nguyên lý tối hậu, mà là sự nhận ra rằng mọi pháp đều do duyên khởi, và vì vậy không có tự tánh độc lập. Sự vắng mặt của tự tánh ấy được gọi là Không. Điều quan trọng là: "Không" không được xem như một nền tảng mới để bám chấp; nếu "Không" trở thành nền tảng, nó lập tức đánh mất ý nghĩa của mình.

Chính tại đây có thể phân định rõ ràng, rạch ròi trên bình diện lý thuyết sự khác biệt giữa Phật học và Kitô giáo. Trong thần học Kitô giáo, Thiên Chúa được định nghĩa là hiện hữu vô điều kiện, tự mình hiện hữu và là nền tảng của mọi tồn tại. Tuy nhiên, xét thuần lý thuyết, chính việc định nghĩa Thiên Chúa bằng các khái niệm như "hiện hữu", "tự hữu", hay "nguyên nhân tối hậu" đã đặt lý thuyết thần học vào một cấu trúc điều kiện của tư duy. Điều đó có nghĩa là, dù đối tượng của đức tin được xem là vô điều kiện, thì lý thuyết về đối tượng ấy vẫn vận hành trên các tiền đề và khung khái niệm. Vì vậy, trên bình diện lý thuyết, thần học Kitô giáo chưa chỉ ra được chân lý tuyệt đối theo nghĩa vô điều kiện, mà chỉ diễn đạt một đối tượng đức tin bằng ngôn ngữ có điều kiện.

Phật học thì khác về mặt cấu trúc. Phật học không đưa ra bất kỳ định nghĩa nào về một thực thể tuyệt đối, cũng không cố gắng khái niệm hóa cái vô điều kiện. Thay vào đó, Phật học truy xét mọi nền tảng có thể nghĩ đến và chỉ ra rằng tất cả đều là duyên khởi. Khi mọi nền tảng đều bị truy xét và thấy là có điều kiện, thì không còn chỗ cho một khái niệm "tuyệt đối" nào có thể đứng vững. Quan trọng hơn, Phật học không thay thế khoảng trống ấy bằng một tuyệt đối mới; ngay cả "Không" cũng không được phép trở thành nền tảng để bám. Trên tiêu chuẩn lý thuyết nghiêm ngặt, chính điều này khiến Phật học vượt ra ngoài mọi hệ thống tuyệt đối hóa, và vì thế có thể "quán" được tất cả mà không bị kẹt vào bất kỳ nền tảng nào.

Từ góc nhìn Kitô giáo, cần nhấn mạnh rằng đức tin không nhằm cạnh tranh trên bình diện lý thuyết. Thiên Chúa không được tin như một mệnh đề cần chứng minh, mà như một thực tại được sống trong tương quan. Do đó, lập luận lý thuyết của Phật học không phủ nhận đức tin Kitô giáo, mà chỉ chỉ ra rằng đức tin ấy không nằm trong cùng phạm trù với khảo sát khái niệm về chân lý tuyệt đối. Sự khác biệt giữa hai truyền thống, vì thế, không nằm ở đúng–sai, mà ở cách tiếp cận: một bên thận trọng triệt để với mọi đối tượng hóa tuyệt đối, một bên phó thác vào một Tuyệt Đối được tin là vượt ngoài mọi khái niệm.

Từ góc nhìn đối thoại liên tôn, có thể nói rằng Phật học và Kitô giáo không nhất thiết đối lập nhau trong việc tìm kiếm ý nghĩa tối hậu. Phật học nhấn mạnh sự tỉnh thức trước mọi nỗ lực nắm giữ chân lý bằng khái niệm; Kitô giáo đặt trọng tâm vào mối tương quan đức tin. Khi mỗi truyền thống đứng đúng trong không gian của mình - không lấn sang phạm trù của nhau - thì đối thoại trở nên khả hữu. Chân lý khi ấy không còn là điều để tranh thắng, mà là lời mời gọi con người sống khiêm tốn hơn trước giới hạn của tư duy, và sâu sắc hơn trong hành trình tâm linh của chính mình.

DHL