Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label QGHCTranVanLuongTX. Show all posts
Showing posts with label QGHCTranVanLuongTX. Show all posts

Friday, 16 August 2024

 

Lời Tạ Ơn Cuối, thơ

Dạo:
     Tưởng rằng sống mãi bên nhau,  
Ngờ đâu bỗng chốc nhịp cầu gãy đôi.
 
          Lời Tạ Ơn Cuối
      (Nói hộ một người đã ra đi)
 
Em yêu hỡi, chỉ vài giây phút nữa,
Trong lò thiêu, ngọn lửa sẽ bùng to,
Xác thân anh chốc lát sẽ thành tro,
Chấm dứt hết mọi âu lo phiền não.
 
Đời sống chỉ là một cơn mộng ảo,
Tan giấc rồi, phải dứt áo ra đi,
Và một khi khô dòng lệ chia ly,
Chẳng còn lại chút gì nơi dâu bể.
 
Mấy mươi năm trần thế,
Thoáng qua vèo như thể bóng chim bay.
Giờ đến phút chia tay,
Sao vẫn thấy lòng mình day dứt mãi.
 
Anh tự hỏi từ lâu rằng có phải,
Nhờ tiền duyên và nghiệp trái hay sao,
Em góa chồng, anh góa vợ gặp nhau,
Rồi hòa nhịp, nửa đời sau chung lối.
 
Mình hạnh phúc cận kề nhau sớm tối,
Cùng chung vai gánh bao nỗi nhọc nhằn,
Cùng vượt qua những ngày tháng khó khăn,
Nuôi hai nhóm con mình dần khôn lớn.
 
Dù thân xác phải chịu nhiều đau đớn,
Em thức khuya và dậy sớm triền miên,
Đau đáu lo xong bổn phận vợ hiền,
Không một tiếng than phiền hay đổ lỗi.
 
Với duyên tình chắp nối,
Mình quyết dành quãng đời cuối cho nhau.
Tổ ấm này tưởng mãi mãi bền lâu,
Ngờ đâu bị bóng mây sầu che phủ.
 
Thương em phải hai lần làm sương phụ,
Hết phiên người chồng cũ đến lượt anh.
Em giờ đây như phản gỗ long đanh,
Trên đầu lại thêm một vành tang trắng.
 
Đời vốn nhiều cay đắng,
Nhưng số trời mình có thắng được nao.
Đang đầm ấm bên nhau,
Định mệnh lại ép đi vào ngõ quặt.
 
Anh không biết, nếu luân hồi có thật,
Và chúng mình cùng có mặt kiếp sau,
Thì chắc gì mình sẽ nhận ra nhau,
Dù may mắn chung chuyến tàu giong ruổi.
 
Anh chỉ muốn tạ ơn em lần cuối,
Trước khi về chín suối đợi đời sau.
Anh xin em, dù có nhớ thương nhau,
Hãy can đảm ngưng mau đôi dòng lệ.

                              **
Người đưa tiễn đã ra về lặng lẽ,
Sân nhà quàn lại vắng vẻ đìu hiu.
Xanh xao lụa nắng chiều,
Lãng đãng nóc lò thiêu làn khói trắng.

                Trần Văn Lương
                   Cali, 8/2024

Tuesday, 9 April 2024


 
"Xin Hãy Ghé"
Trần Văn Lương:

Xin Hãy Ghé
Bạn lại bảo sắp về quê du lịch,
Và lần nào cũng thích thú như nhau,
Được chen chân vào những chốn "sang giàu",
Lòng thơ thới, chẳng bao giờ thấy chán!
Người như bạn, giờ nơi đây nhan nhản,
Đủ loại từ tỵ nạn đến di dân
Qua đường nhân đạo, qua ngả hôn nhân,
Hay may mắn được người thân bảo lãnh.
Bạn bảo bạn có tiền và quá rảnh,
Nên về quê ngoạn cảnh với vui chơi
Thật nhiều lần cho đầu óc thảnh thơi,
Để quên hết nhọc nhằn thời vượt biển.
Lâu lâu rải ra ít đồng "từ thiện",
Để người nghèo phải luôn miệng cám ơn,
Để thấy mình bỗng chốc "vĩ đại" hơn,
Rồi hể hả lơn tơn đi du lịch.
Bạn cứ việc làm điều gì bạn thích,
Chẳng còn ai dám chỉ trích bạn đâu,
Tôi chỉ xin nhờ bạn mỗi một câu:
Hãy thăm viếng trước sau giùm mấy chỗ.
x
x x
Xin hãy ghé thăm đoạn đường khốn khổ,
Được đặt tên là Đại Lộ Kinh Hoàng,
Nơi dân lành xưa tay xách nách mang,
Bị Cộng pháo chết không toàn thân thể.
Xin hãy ghé, nếu có về qua Huế,
Thăm mồ chôn tập thể Tết Mậu Thân,
Nơi oan hồn vô tội của người dân,
Bao năm vẫn còn âm thầm kêu khóc.
Xin hãy ghé thăm chiến trường An Lộc
Để biết về trận đánh khốc liệt xưa,
Nơi hàng ngàn dân với lính sớm trưa,
Hứng đạn pháo như mưa rào tuôn dội.
Xin hãy ghé thăm nghĩa trang quân đội
Để thấy vô số tội của bạo quyền,
Đã say men "chiến thắng" đến cuồng điên,
Đập phá nát các đền đài bia mộ.
Xin hãy ghé Trường Thiếu Sinh Quân cũ,
Nơi vài trăm khóa sinh nhỏ hiên ngang,
Cuối Tháng Tư quyết chẳng chịu đầu hàng,
Liều sinh mạng để bảo toàn chính khí.
Xin hãy ghé thăm Cổ Thành Quảng Trị,
Nơi năm xưa, các binh sĩ can trường
Của miền Nam đã chẳng tiếc máu xương,
Giành lại được từ tay phường xâm lược.
Xin hãy ghé thăm Hoàng Sa, nếu được,
Để tỏ tường lòng yêu nước tận trung
Của Hải Quân với bao vị anh hùng
Đã dũng cảm giao tranh cùng lũ Chệt.
Xin hãy ghé tìm thăm nơi tuẫn tiết
Của năm vì Tướng trung liệt sắt son,
Theo gương xưa, quyết chẳng chịu sống còn,
Chọn cái chết để giữ tròn tiết tháo.
Xin hãy ghé thăm trại tù "cải tạo",
Nơi xưa kia bạn bị bạo quyền giam,
Bị đọa đầy hành hạ biết bao năm
Mới được thả về kiếm ăn xuôi ngược.
Xin hãy ghé thăm bến tàu ngày trước,
Nơi bạn tìm đường bỏ nước ra đi,
Dù lắm khi mất cả lưới lẫn chì,
Nhưng nhờ mãi kiên trì nên thoát khỏi.
Xin hãy ghé thăm nhà giam tăm tối
Đã cầm tù bạn về tội vượt biên,
Để rõ thêm cái bộ mặt bưng biền
Của bè lũ cầm quyền đang đắc thế.
Rồi muốn ghé chỗ học xưa thì ghé,
Nhưng chớ lầm gọi "Trường Mẹ", trường con,
Sau Bảy Lăm, "Trường Mẹ" đó đâu còn,
Sớm đã bị lũ cáo chồn cướp xác!
x
x x
Nếu chỉ biết toàn rong chơi chỗ khác,
Thì qua đây đừng mang rác tìm tôi,
Để khoe khoang cùng quảng cáo lôi thôi,
Rồi giở giọng cười chê tôi "ngoan cố".
Đừng ngụy biện bảo rằng về bên đó,
Cốt cho mình được biết rõ quê hương!
Sao ngày xưa phải van vái tứ phương,
Chui nhủi kiếm cho được đường bỏ xứ?
Quê hương cũ giờ đây còn đâu nữa,
Chỉ là nơi bầy quỷ dữ lộng hành,
Khiến triệu triệu dân lành
Luôn tiếc nhớ cảnh thanh bình thuở trước.
Kể từ Tháng Tư mất nước,
Quê nhà bước bước tang thương,
Vẫn văng vẳng đêm trường,
Tiếng than khóc từ đại dương vọng lại.
Trần Văn Lương
Cali, đầu Mùa Quốc Hận 4/2024

Friday, 7 April 2023

NHÀ THƠ QGHC Texas... NGHE NHƯ TRÁCH AI QUAY ĐẦU THEO GIẶC - MONG RẰNG KHÔNG PHẢI NGỤ NGÔN CHI HÀNH./-Mt68

______________________

Phải Chi Mày Đã . . . thơ

 Dạo:  

    Tháng Tư dân khóc âm thầm,

Mà sao lắm kẻ nhẫn tâm thế này.


 

 Phải Chi Mày Đã...

                (Một người nhắn một người)

 

Hỡi thằng bạn quý của tao ơi,

Đừng có trách tao phải lắm lời, 

Mà hãy ngồi nghe tao lải nhải,

Trước giờ hai đứa phải hai nơi.

 

Gặp mày sau mấy chục năm nay,

Nhận thấy mày sao quá đổi thay,

Buồn biết mày quay về chốn cũ,

Suốt ngày lo hưởng thụ no say.

 

Mày có biết giờ tháng mấy không,

Mà sao chẳng nghĩ tới non sông,

Long nhong áo gấm về vênh váo,

Chẳng chịu nhìn bao cảnh não lòng.

 

Vì chưng mày cứ mãi làm xằng,

Tao quá đau lòng, phải hé răng,

Mày cứ mắng rằng tao ngứa miệng,

Rỗi hơi nên kiếm chuyện nhì nhằng.


**


Phải chi mày chết tại sa trường,

Cùng bạn bè mày đổ máu xương,

Chiến đấu kiên cường ngăn giặc đỏ,

Quên mình cho tổ quốc quê hương,

 

Thì dẫu vùi thây ở dọc đường,

Dù không được đặc biệt tuyên dương,

Nhưng dường như những người quen biết,

Chẳng có ai kềm được tiếc thương.

 

Phải chi mày chết ở trong tù,

Vì đã hiên ngang trước kẻ thù,

Chẳng quỵ lụy bầy ngu dốt đó,

Cam lòng qua lối khổ khi khu,

 

Thì dẫu thời gian chóng mịt mù, 

Tiếng thơm vẫn sống mãi ngàn thu,

Vợ con, bè bạn dù xa xứ,

Vẫn nhớ thương hoài "đấng trượng phu".

 

Phải chi mày chết lúc ra khơi,

Tìm tự do mà chẳng đến nơi,

Thân xác buồn trôi theo sóng hận,

Hồn thiêng còn lẩn quẩn theo người,

 

Thì dẫu đau buồn cũ có vơi,

Mỗi khi Quốc Hận đến bên trời,

Mọi người ai nấy đều thương xót,

Kẻ trót lên đường chẳng tới nơi.

 

Phải chi mày chết ở bên đây,

Lúc phải đi khuân vác cả ngày,

Sớm tối kéo cày lo trả nợ, 

Cắn răng qua số kiếp lưu đày,

 

Thì dẫu số phần chẳng được may,

Nhưng ai cũng kính, cũng thương mày,

Vì mày đã một tay lo lắng 

Nuôi nấng vợ con được thế này.


**


Ngờ đâu mày sống đến bây giờ,

Sinh tật làm bao chuyện nhuốc nhơ,

Bỏ vợ hiền bơ vơ ở Mỹ,

Quay về quyết chí kiếm "đào tơ".

 

Mày có điên không thế hở trời,

Tin người con gái trẻ ham chơi,

Tuổi đời hăm mấy mà yêu được

Một lão già đà vượt bảy mươi.

 

Nhiều người đã cất tiếng khuyên lơn,

Kiên nhẫn giải bày lẽ thiệt hơn,

Con cái uất hờn rơi nước mắt,

Nhưng mày vẫn vác mặt nhơn nhơn,

 

Vẫn mải mê theo những "móng hồng",

Khiến ai nghe cũng giận cành hông.

Phải chi mày đã không còn nữa,

Thì phút này tao đỡ bận lòng.


Trần Văn Lương

   TX, đầu mùa Quốc Hận, 4/2023