Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Saturday, 30 April 2022

CHỈ CÓ NHỮNG ĐỨA CÓ BẰNG CẮP (ĂN CẮP) SÁCH VỞ MÀ LƯỜI SUY NGHĨ MỚI TIN PUTIN DÁM CHƠI NGUYÊN TỬ - CHẮC CHẮN 1000% PUTIN CHỈ DỌA NGUYÊN TỬ MÀ THÔI -/-TCLãnh

THỬ HỎI NẾU CHƠI NGUYÊN TỬ THẾ GIỚI CHẾT HẾT RỒI CHỈ CÓ DÂN NGA VÀ DÂN TRUNG CỘNG SỐNG SÓT SAO CHỨ ??? KHÔNG LẼ PUTIN VÀ TẬP CẠN BÌNH ĂN CÁI GÌ MÀ KHÔNG BIẾT CHUYỆN CÙNG CHẾT HẾT SAO CHỨ ??? TÂY PHƯƠNG MẮC MƯU PUTIN LÀ CÁI CHẮC- KHI NGA PHÁ NÁT UKRAINE VÀ UKRAINE ĐẦU HÀNG LÀ PUTIN CƯỜI ĐẾN CHẾT - CHỪNG ĐÓ CÓ KHỐI CHÁNH KHỨA THEO LIẾM VÁI "NHÂN TÀI PUTIN" VÀ KHÔNG CHỪNG PUTIN CŨNG SẼ ĐƯỢC NHẬN GIẢI "NOEL HÒA BÌNH" NHƯ LÊ ĐỨC THỌ VẬY./-TCLãnh
______________
Vì sao Putin sẽ không sử dụng vũ khí hạt nhân?


Theo như lời cảnh báo được lặp lại bởi Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov, người nói rằng mối đe dọa chiến tranh hạt nhân "không nên bị đánh giá thấp" nhưng sau đó một chuyên gia đã bác bỏ nguy cơ này, sau khi Tổng thống Vladimir Putin đã tăng cường những tuyên bố về chiến tranh hạt nhân trong tuần qua làm dấy lên lo ngại về sự hủy diệt toàn cầu.
Tổng thống Vladimir Putin đã tăng cường những tuyên bố về chiến tranh hạt nhân trong những ngày gần đây. Ảnh: Getty

Hôm 27/4, Tổng thống Putin cảnh báo rằng nếu bất kỳ quốc gia nào can thiệp vào Ukraine, Nga sẽ đáp trả một cách "nhanh chóng và chớp nhoáng".

Lời cảnh báo được lặp lại bởi Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov, người nói rằng mối đe dọa chiến tranh hạt nhân "không nên bị đánh giá thấp". Trả lời phỏng vấn của truyền thông nhà nước Nga về khả năng xảy ra xung đột hạt nhân, ông Lavrov nói: "Đây là một mối nguy có thật. Các nước không nên coi thường nó".


Những lời lẽ gay gắt được đưa ra trong bối cảnh quân đội Nga cố gắng đạt được tiến bộ trong chiến dịch ở Ukraine.

Tuy nhiên, Mark Voyger, một thành viên cấp cao của Chương trình Quốc phòng và An ninh Xuyên Đại Tây Dương tại Trung tâm Phân tích Châu Âu, không tin vào nguy cơ Anh hoặc Mỹ bị Nga tấn công hạt nhân.

Ông nói với Express.co.uk: "Cá nhân tôi không tin rằng Nga sẽ tiến hành một cuộc tấn công hạt nhân chiến lược vào Mỹ hay Anh. Tại sao lại như vậy? Đầu tiên, nếu họ thực sự muốn làm vậy thì họ đã làm sớm hơn. Bên cạnh đó, Anh có tên lửa hạt nhân chiến lược, tàu ngầm..., Mỹ cũng vậy, và với số lượng đủ để thiêu rụi Nga. Vì vậy, câu hỏi là liệu ông Putin cùng nước Nga có sẵn sàng mạo hiểm đẩy tất cả vào một cuộc chiến chưa nắm chắc phần thắng hay không?"

"Một cuộc chiến tranh hạt nhân toàn cầu sẽ có nghĩa là sự kết thúc của nhân loại", ông nhấn mạnh.

Ông Voyger giải thích rằng Tổng thống Putin muốn giành chiến thắng trong cuộc chiến ở Ukraine, đẩy NATO ra khỏi biên giới Nga và đe dọa phương Tây. Nhưng trên thực tế, mục tiêu chiến lược số một của ông là xây dựng lại một "Liên Xô 2.0".

"Nếu ông Putin bắt đầu một cuộc chiến tranh hạt nhân toàn cầu thì giấc mơ này chắc chắn sẽ sụp đổ vì Nga cũng sẽ bị thiêu rụi, vì vậy tôi không nghĩ ông ấy sẵn sàng để làm điều đó", ông Voyger nói thêm.

Ông Voyger nói Nga đã theo dõi thái độ của phương Tây trong nhiều năm và biết rằng viễn cảnh chiến tranh là vô cùng khó - đặc biệt là một cuộc chiến tranh toàn châu Âu hoặc một cuộc xung đột hạt nhân.

Thủ tướng Anh Boris Johnson và Tổng thống Mỹ Joe Biden phần lớn đã bác bỏ những lời 'đe dọa' chiến tranh hạt nhân của Nga, trong đó Anh kêu gọi các đồng minh phương Tây "tăng gấp đôi" sự ủng hộ của họ đối với Ukraine.

Đầu tuần này, Tổng thống Biden nói rằng việc ông Putin tiếp tục đưa ra những bình luận "vu vơ" về chiến tranh hạt nhân là "vô trách nhiệm".

Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Anh Ben Wallace cho biết ông "không bối rối" trước những tuyên bố của ông Putin vì lực lượng NATO "đông hơn" Nga.

Ông Voyger kết luận: "Chúng tôi đã gửi đến Điện Kremlin những thông điệp rất mạnh mẽ. Thủ tướng Johnson và Tổng thống Biden đã tuyên bố rằng bất kỳ động thái nào từ Nga sẽ mang lại phản ứng mạnh mẽ từ phương Tây. Moscow cần hiểu rằng chúng tôi không sợ hãi!"./-

BỘ ĐỘI DÉP RÂU THẮNG NGÔ THÍCH CHƠI CÁ HƠN NGỦ VỚI VỢ./-TCL

Những chia sẻ của vợ chồng anh Thắng Ngô đã khiến cho nhiều người không khỏi xúc đông.



Xuất hiện trong chương trình Siêu trí tuệ Việt Nam, anh Thắng Ngô khiến nhiều người không khỏi bất ngờ với công việc "chơi" cá loại cá vô cùng đắt đỏ trên thế giới, cá Koi. Anh là một trong 12 giám khảo cá Koi ở Việt Nam với khả năng nhận biết các loại cá cũng như kỹ năng chăm sóc chúng một cách siêu đẳng.Anh Thắng Ngô đã hoàn thành xuất sắc thử thách của chương trình là nhận biết các loại cá Koi bằng tay và được tất cả mọi người trong trường quay tán dương là siêu trí tuệ đặc biệt.
Chuyện tình của vua cá Koi Việt Nam: Nâng niu cá hơn cả vợ khiến bà xã phát hờn - Ảnh 1.
Chuyện tình của vua cá Koi Việt Nam: Nâng niu cá hơn cả vợ khiến bà xã phát hờn - Ảnh 2.

Tuy nhiên, câu chuyện của anh không chỉ có vậy, điểm nhấn trong chương trình còn là câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của vợ chồng anh Thắng. Theo đó, khi được người dẫn chương trình là Trấn Thành mời lên sân khấu để chia sẻ về chồng, vợ anh Thắng là chị Thanh Đào đã có những lời nói cảm xúc chạm đến trái tim của khán giả.

Chuyện tình của vua cá Koi Việt Nam: Nâng niu cá hơn cả vợ khiến bà xã phát hờn - Ảnh 3.

Chị cho biết chồng là người rất yêu cá và không tưởng tượng nổi lại có người có đam mê như vậy. Chị Đào nói đùa là từng có lúc quá mệt mỏi với sở thích mê cá Koi của chồng. Thậm chí chị Đào còn quyết chia tay nhưng đã thay đổi ý định sau khi nhìn thấy tình yêu lao động của chồng. Đó là khoảnh khắc chị chứng kiến anh Thắng nâng niu từng chú cá và làm việc liên tục từ đêm tới sáng.

Tóc Tiên hỏi anh Thắng nghĩ gì về tình yêu lớn mà vợ dành cho anh thì khổ chủ trả lời rằn: Khi lấy bà xã là chưa có tiền, rồi sau đó chơi cá Koi tốn nhiều tiền thì anh phải thuyết phục vợ. Anh nói cái gì cũng có giá của nó và được bà xã đồng ý.

Còn về phía chị Thanh Đào thì phụ nữ vốn yếu đuối nên cũng có khi ghen tị cả với những chú cá kia. Chị kể lại câu chuyện vui về lần bị ốm rằng: "Mình bệnh, mình cảm buồn vô cùng. Thấy anh ấy ngồi bên hồ cá mình mới nói hình như cả tuần anh không quan tâm gì đến mình anh ấy trả lời là em bị gì thì em nói đi chứ nó (cá Koi) đâu có nói được"



Ngã Ba Ông Tạ những ngày trước 30-4-1975.

Click image for larger version

Name:	176159694_1202201350225916_6349819414012747316_n.jpg
Views:	0
Size:	200.9 KB
ID:	2046766  
Tháng 4-1975, như Sài Gòn-Gia Định, Ông Tạ – “thủ phủ” Bắc di cư 54 của Sài Gòn, thậm chí cả miền Nam – căng thẳng theo tin chiến sự dồn dập. Ngay mấy đứa nhóc cũng phải chú ý khi cha mẹ, anh em, hàng xóm… ai cũng chỉ nói chuyện này. Đi học, bạn bè cũng toàn chuyện thời sự, dù mới lớp Sáu, lớp Bảy… Có một điều gì đó “long trời lở đất” sắp xảy ra!

Bom đạn tháng 4-1975 thật sự hiện ra sờ sờ trong mắt chúng tôi là sáng 8-4-1975. Năm đó tôi học lớp Bảy trường trung học Tân Bình (nay là trường Nguyễn Thượng Hiền) ở ngã tư Bảy Hiền. Khối lớp Sáu, Bảy học buổi chiều. Buổi sáng bình yên không còn khi nghe tin máy bay ném bom Dinh Độc Lập. Khu tôi ở nhiều nhà 2, 3, 4 tầng. Sân thượng nhà nào cũng đầy người coi máy bay của phi công Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Thành Trung ném bom Dinh Độc Lập và súng phòng không của đơn vị phòng thủ Sài Gòn bắn lên chớp nhóa bầu trời. Người lớn bàn lung tung, có người nói đảo chính – do liên tiếp các tỉnh thành miền Nam thất thủ, nhiều người muốn Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, biểu tình um sùm. Nhưng ông vẫn yên vị.

Tuy nhiên, các trường vẫn học bình thường dù rạng sáng hôm sau, 9-4, quân “Giải phóng” bắt đầu tấn công “cánh cửa thép Xuân Lộc” bằng “tiền pháo hậu xung”: pháo kích các mục tiêu trong thị xã suốt một tiếng đồng hồ, sau đó các mũi bộ binh tiến lên. Báo chí Sài Gòn liên tục đưa tin về trận chiến ở mặt trận vốn cũng nhiều người Bắc 54 này. Thiếu tướng quân đội Sài Gòn Lê Minh Đảo “thề tử thủ”. Nhà ông Đảo lúc đó trong khu cư xá Sĩ quan Chí Hòa (nay là cư xá Bắc Hải) vùng Ông Tạ. Ông Đảo không phải dân Công giáo. Không rõ khu vực Bắc 54 Công giáo Ông Tạ có ít nhiều ảnh hưởng đến ông hay không, chỉ biết là ông đã được một linh mục trong cùng trại Z.30D ở Hàm Tân (nay thuộc tỉnh Bình Thuận) rửa tội khi cải tạo ở đây. Sau 1975, tôi đi qua đây, thỉnh thoảng thấy vợ ông đang cùng bà con trong xóm chung tay quét dọn khu phố.

Trưa 18-4-1975, quân “Giải phóng” làm chủ thị xã Phan Thiết và toàn tỉnh Bình Thuận. Đại sứ Mỹ Martin mật báo về Washington: “Các đơn vị đối phương đang hội tụ về khu vực Sài Gòn từ mọi hướng với một lực lượng hậu bị to lớn hơn lực lượng chính phủ (Việt Nam Cộng hòa) rất nhiều…”. Nhiều gia đình có người thân ở Ông Tạ chạy về Ông Tạ “tị nạn chiến cuộc”. Ngay gia đình anh ruột tôi ở Chợ Lầu, Bắc Bình, Phan Thiết chạy về nhà tôi. Gia đình bác họ tôi là bác Viết ở Gia Kiệm, kế cận Xuân Lộc, cũng chạy về nhà tôi. Nhà tôi lúc đó buôn bán gạo. Khi súng đạn càng lúc càng nhiều hơn, cả nhà chất cả trăm bao gạo loại một tạ đựng trong bao bố gai thành một căn hầm để phòng ngừa pháo kích – chuyện chưa từng xảy ra ở Ông Tạ từ năm 1954, kể cả Tết Mậu Thân 1968. Ông Tạ không còn là vùng đất “phi chiến địa”.


“Cánh cửa thép Xuân Lộc” trụ được ít ngày, nhen nhóm hy vọng giữ được Sài Gòn với nhiều thiệt hại nặng nề cho cả hai bên thì sáng 21-4 cũng bị bật tung. Tuyến phòng thủ cuối cùng của Quân lực Việt Nam Cộng hòa ở Xuân Lộc tan rã. Các lực lượng còn lại rút lui về Sài Gòn lập phòng tuyến mới. Chính quyền Mỹ bắt đầu di tản người Mỹ và nhân viên, gia đình người Việt làm ở các hãng, sở Mỹ ở Sài Gòn.

1/

Chiến sự càng lúc càng nóng và đám con nít chúng tôi cũng bắt đầu đọc ké báo người lớn như Chính Luận, Trắng Đen… chứ không chỉ Thiếu Nhi, Tuổi Hoa… như trước. Khoảng ngày 25, 26 tháng Tư gì đó, một tờ báo (hình như Chính Luận – thân chính phủ) đăng một tin chấn động (tôi nhớ mài mại): “Hai phe Lê Duẩn – Trường Chinh đánh nhau lớn, 100 ngàn quân Bắc Việt kéo về Bắc” (thật ra là tin giả).

Ngay sau đó, hàng loạt sự kiện dồn dập mà con nít cũng phải trải qua khi các trường khu Ông Tạ cho học sinh nghỉ vô thời hạn. Một số bạn bè lớp Bảy trường Tân Bình của tôi cũng thất lạc nhau cho tới giờ. Một số giấy tờ ghi danh đi Mỹ mà lúc đó còn con nít, tôi không rõ thuộc tổ chức nào được phát ở khu Ông Tạ. Anh tôi năm đó 18 tuổi xé bỏ. Tối 21-4, cả nhà tôi ngồi coi tivi một cuộc họp nội các của Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ở Dinh Độc Lập; truyền hình, truyền thanh trực tiếp. Tại đây, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đọc diễn văn từ chức khá dài. Ba tôi chăm chú nghe; còn tôi, một thằng nhóc thật sự rất ngán. Tôi chỉ còn nhớ mấy câu ông Thiệu chửi Mỹ, thách Mỹ rồi tuyên bố “Dù mất một Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, quân đội vẫn còn trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào còn một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kề bên anh em chiến sĩ…”. Nhưng bốn ngày sau, đêm 25-4-1975, ông Thiệu đã lên máy bay đi Đài Loan phúng điếu cố Tổng thống Tưởng Giới Thạch (đã qua đời trước đó ba tuần) rồi định cư ở nước ngoài luôn.

Cùng đi với ông Thiệu là đại tướng Trần Thiện Khiêm, trước đó 20 ngày còn là thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa. Hai ông này có vẻ thân nhau, có lẽ một phần do cùng ở khu cư xá Sĩ quan Trần Hưng Đạo xéo đầu đường Thoại Ngọc Hầu hồi đầu thập niên 1960, khi cả hai cùng cấp bậc đại tá. Khi ở đây, hai phu nhân của hai ông thường ngồi chung xích lô theo đường Trương Quốc Dung-Nguyễn Minh Chiếu (nay là Nguyễn Trọng Tuyển)-Thoại Ngọc Hầu đi chợ Ông Tạ. Khi không ở đây nữa, ông Khiêm và gia đình về khu cư xá Tự Do – xéo hồ tắm Cộng hòa cho đến lúc ra đi.

Phu nhân ông Thiệu là bà Nguyễn Thị Mai Anh và phu nhân ông Khiêm là bà Đinh Thủy Yến thân đến mức năm 1972, một người Mỹ làm việc tại Việt Nam đã xin phép lấy tên hai bà đặt cho hai giống lan: Brassolaeliocattleya Mai Anh, Brassolaeliocattleya Dinh Thuy Yen. Chị bà Yến là giám thị trường Ngô Sĩ Liên, cô Đinh Thủy Thanh. Nhà cô Thanh ở 44 Huỳnh Quang Tiên (nay là chung cư trên đường Đặng Văn Ngữ). Hồi 1972, hai chị em bà Thanh và bà Yến tặng 5.000 bao xi măng xây dãy nhà bốn tầng cho trường Ngô Sĩ Liên. Trước đó, 1971, bà Mai Anh cũng xây một bệnh viện lớn ở Ông Tạ là bệnh viện Vì Dân (nay là bệnh viện Thống Nhất).

Thay vào quyết tâm của ông Thiệu là ông tướng “râu kẽm” Nguyễn Cao Kỳ (vốn là Phó Tổng thống của ông Thiệu nhiệm kỳ 1967-1971). Sau mấy năm liền im hơi lặng tiếng bỗng dưng ngày 25-4, ông Kỳ xuất hiện ở sân nhà thờ giáo xứ Lộc Hưng, khu Ông Tạ. Ông Kỳ không xa lạ nơi này vì đây là khu vực nhiều bà con Bắc 54 Sơn Tây quê ông và ông có nhiều người thân quen ở đây. Cánh đồng trồng rau trước nhà thờ hồi đó gọi là “Cánh đồng Sơn Tây” (giờ gọi là “Vườn rau Lộc Hưng”). Thậm chí hồi năm 1965, khi làm chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương, ông Kỳ ngay lập tức bổ nhiệm một người thân hay cùng quê gì đó của ông là ông giáo Cảnh, hiệu trưởng trường tiểu học Fatima trong giáo xứ Sao Mai, làm hiệu trưởng trường Quốc gia Nghĩa tử.


Bà con Ông Tạ, người lớn lẫn con nít kéo đi nghe ông Kỳ nói chuyện tử thủ gì đó với đồng bào. Tôi chỉ còn nhớ loáng thoáng ông Kỳ nói (đại ý): Phụ nữ và trẻ con sẽ được đưa ra đảo Phú Quốc, dân Sài Gòn sẽ ở lại chiến đấu. Ông còn tuyên bố Sài Gòn sẽ trở thành một Leningrad thứ hai, nơi quân dân Nga đã cầm cự 900 ngày trong vòng vây hãm của Đức. Việc phân phối vũ khí sẽ làm ngay, mọi người nên ở lại Sài Gòn. 6.000 bà con Ông Tạ, đa số dân Lộc Hưng nghe, vỗ tay rầm rầm. Dè đâu, bốn ngày sau, 29-4-1975, ông Kỳ cũng lên máy bay bay đi nước ngoài – khi phi trường Tân Sơn Nhứt của vị tướng vốn từng cầm đầu Không lực Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Cao Kỳ bắt đầu bị pháo kích dữ dội từ chiều 29-4 đến rạng sáng 30-4-1975 (sau này, tại một buổi đối thoại, truyền hình trực tiếp bên Mỹ, một nhà báo vốn dân Nghĩa Hòa là Bùi Văn Phú đặt câu hỏi với ông Kỳ về chuyện thất hứa này, ông Kỳ trả lời: “Anh muốn tôi chết à?”).


Khu vực Ông Tạ nằm giữa ba trong năm trọng điểm trong chiến dịch đánh chiếm Sài Gòn của quân “Giải phóng” – Đồ họa: CMC
Từ sau khi ông Thiệu từ chức cho đến ngày 28, 29 tháng Tư, hàng trăm gia đình ở khu Ông Tạ có người thân làm ở các sở, hãng Mỹ như DAO (Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ), hàng không… được sở, hãng mình tổ chức đi Mỹ bằng đường hàng không. Xe buýt Mỹ hàng ngày đưa đón họ đi làm giờ cũng đón họ đối diện ngã ba Thoại Ngọc Hầu-Võ Tánh, trước Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, để ra phi trường Tân Sơn Nhất. Bắt đầu còn rải rác, nhưng càng sát ngày 30-4, nhiều nhóm đi bộ, mang vác hành lý cá nhân gọn nhẹ từ ngã ba Ông Tạ theo đường Thoại Ngọc Hầu qua nhà tôi ra chỗ xe buýt Mỹ đón nhiều hơn. Tôi thấy nhiều người lớn rân rấn nước mắt khi phải chia tay với Ông Tạ. Quê hương của họ cụ thể là Ông Tạ, nơi họ gầy dựng từ đầm lầy, kinh rạch, mồ mả… trở nên sầm uất, thịnh vượng, giờ phải bỏ hết để đi.

Đó là những gia đình ra đi chính thức và có tổ chức. Nhiều gia đình khu Ông Tạ đi theo diện… “tùy nghi di tản”. Hạm trưởng HQ-4 Trần Khánh Dư tham gia Hải chiến Hoàng Sa là Vũ Hữu San ở ngõ Con Mắt đưa toàn bộ gia đình cha mẹ, con cái lên tàu ở bến Bạch Đằng rời Việt Nam chiều 29-4, không sót một ai. Các con và cháu cụ Phương làng Chiền, cựu trưởng ty Phước Lễ-Bà Rịa ở cuối đường Thánh Mẫu đi theo con trai cả cụ Phương, thẩm phán Trần An Bài (riêng hai ông bà cụ Phương ở lại với Ông Tạ, không đi)…

Chiều tối 29-4 và rạng sáng 30-4, nhiều máy bay trực thăng đã vội vã đáp xuống khu Ông Tạ rước người thân di tản. Nhiều cánh máy bay trực thăng kêu phành phạch ở khu “Cánh đồng Sơn Tây”. Có chiếc ở gần Lăng Cha Cả, trên đường Trương Minh Ký (nay là Lê Văn Sỹ), va cánh vào nhà bên cạnh, “chết đứng” ở đó suốt mấy tháng sau 1975. Ngôi nhà này hiện vẫn còn khá nguyên vẹn như hồi 1975. Cạnh nhà này trước 1968 là nhà ông dân biểu Vũ Hữu Chương, nghị viên Hội đồng tỉnh Gia Định. Ông Chương hồi ra tranh cử lấy dấu hiệu “Đèn Dầu”.

Hai cậu em ruột bà giáo Dưỡng – chủ hàng thịt chó Cây Còn – bảo chị: “Nhờ nhà Quang Minh (góc ngã ba Ông Tạ) cho đậu hai trực thăng trên sân thượng để đón cả gia đình. Nhà bác Quang Minh muốn đi thì lên đi luôn”. Bà giáo Dưỡng lúc ấy cũng khá giả, không đi. Thế là hai máy bay đó không ghé đón gia đình chị, chỉ chở gia đình hai cậu em. Một chiếc khác rụng cánh ở trước hẻm vào nghĩa địa sau chợ Ông Tạ trên đường Phạm Hồng Thái (nay là Cách Mạng Tháng Tám)…

Trên dưới 20 năm chọn Ông Tạ làm quê hương, có người không nhớ, không biết quê hương cũ ở miền Bắc, giờ họ lại ra đi.

2/

Khu Ông Tạ vốn nằm giữa ba trong năm trọng điểm phải đánh chiếm của quân “Giải phóng”: Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (nay là Bộ Tư lệnh Quân khu 7), Bộ Tư lệnh Biệt khu Thủ đô (trại Lê Văn Duyệt, nay là Bộ Tư lệnh TP.HCM) và Phi cảng Tân Sơn Nhứt (hai trọng điểm còn lại là Dinh Độc Lập và Bộ Tư lệnh Cảnh sát Quốc gia). Cụ thể khu Ông Tạ cách Phi cảng Tân Sơn Nhứt, Bộ Tư lệnh Biệt khu Thủ đô chỉ một, hai cây số đường chim bay; sát bên Bộ Tổng tham mưu.

Vì vậy cũng dễ hiểu khi những ngày cuối tháng 4, không khí chiến tranh đã hừng hực trong khu vực này. Bên cạnh các lực lượng chính quy của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, nhiều con hẻm nơi đây đã được các trưởng ấp hoặc người dân, nhân dân tự vệ kêu thợ sắt về làm cửa để hy vọng chống trả quân “Giải phóng”. Đường Thoại Ngọc Hầu, trục đường trung tâm chạy suốt khu Ông Tạ (nay là Phạm Văn Hai) chỉ còn các toán nhân dân tự vệ xách súng cạcbin đi lòng vòng trong giờ giới nghiêm. Tháng Tư cuối mùa khô, trời oi hầm. Nhiều nhà mang chiếu ra ban công ngủ. Tôi cũng vậy, nằm ở ban công tầng một thỉnh thoảng lại giựt mình khi nhóm nhân dân tự vệ ấp Tân Chí Linh tắm rửa, cười giỡn um sùm ở vòi nước đầu con hẻm xéo nhà vào chùa Khánh Thiền.

Từ chiều 29-4, trong tiếng đạn pháo kích dữ dội vào sân bay Tân Sơn Nhứt, tình trạng hỗn loạn, vô chính phủ bắt đầu. Đi qua ngã tư Bùi Thị Xuân-Trương Minh Ký (nay là Lê Văn Sỹ), gần Lăng Cha Cả, thấy một nhóm thanh niên khệ nệ khiêng một tủ văn phòng trong một kho hàng đầu đường, tôi đứng sát bên coi. Một người nói: “Đôla trong đó”. Đùng! – một tiếng súng M16 nổ đanh gọn từ một người lính Sài Gòn nào đó vang lên phá ổ khóa tủ sắt. Miểng đạn văng trúng mấy người xung quanh. Tôi thấy bả vai trái phía sau ươn ướt, thò tay ra sau sờ, máu chảy nhơn nhớt ướt đẫm áo. May mà nhẹ, về nhà gia đình băng bó sơ (hiện còn vết sẹo), sáng mai vẫn đeo balô đi bộ cả chục cây số…

Chiều tối 29-4, có một cơn mưa nhỏ khu Ông Tạ. Các toán lính Nhảy dù từ trại Sư đoàn Dù Hoàng Hoa Thám xếp hàng một lặng lẽ đi trong mưa, tái phối trí lực lượng phòng thủ khu vực một trong năm cửa ô Sài Gòn, ngăn chặn lực quân “Giải phóng” cánh Tây Bắc từ Củ Chi, Hóc Môn tiến xuống. Hai bên ngã tư Bảy Hiền là hai chốt chặn ở bệnh viện Vì Dân (nay là bệnh viện Thống Nhất) và Chi cảnh sát Tân Sơn Hòa (góc ngã tư, trước trường Nguyễn Thượng Hiền hiện nay). Ngay cửa ngõ vào Sài Gòn là trại Nguyễn Trung Hiếu của một tiểu đoàn dù đang cắm trại 100%… 1.000 quân của Bộ chỉ huy số 3 chiến thuật của Liên đoàn 81 Biệt cách nhảy dù (Biệt cách dù) bố trí lực lượng từ Lăng Cha Cả đến bên ngoài Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Chung cư số 2 Thoại Ngọc Hầu trước cổng Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa được cắm một đơn vị mạnh (chung cư này vừa bị phá bỏ xây cao ốc, đầu đường Phạm Văn Hai) trấn giữ Bộ Tham mưu.

… Sài Gòn đêm 29 rạng 30-4-1975 oi hầm trong thời điểm chuyển từ mùa khô sang mùa mưa. Khó ai đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra. Nhà nào cũng nằm trong hầm trú ẩn dựng vội bằng bao cát, bao gạo. Tôi lên tầng ba – sân thượng nhà mình nhìn về phía Phi trường Tân Sơn Nhứt. Đạn pháo đỏ trời, vang rền suốt đêm…/-

Như lớp băng mỏng che vết thương vĩnh viễn không lành…

Click image for larger version

Name:	777.jpg
Views:	0
Size:	197.1 KB
ID:	2046763  














Những gì được kể trong bài viết này không chỉ là thảm kịch sau ngày “giải phóng”, mà phải nói đó là sự thảm khốc của BI KỊCH HẬU CHIẾN, khi mà dù tiếng súng đã ngưng nhưng những viên đạn vô hình vẫn “bắn giết” và “tử hình” không biết bao nhiêu nạn nhân. Các cuộc “thảm sát” sau 1975, không đầy xác người như những trận giao tranh ác liệt thời chiến, nhưng đã gieo rắc nỗi thống khổ cho hàng triệu gia đình và làm mất đi tuổi thơ của vô số đứa trẻ, như tác giả trong bài viết. Ký ức đối với những tâm hồn non nớt trước những gì chứng kiến sau ngày 30 Tháng Tư không chỉ là quá khứ. Nó là những vết thương vĩnh viễn không lành…

Bài viết này đã đoạt giải ba cuộc thi Như chỉ mới hôm qua – Ký ức 30-4 do Saigon Nhỏ tổ chức vào năm 2021. Xin mời đọc lại…

_________

Trong suốt nhiều năm tôi luôn nhớ về dĩa cơm gạo trắng ở chợ Ái Nghĩa hồi tôi 10 tuổi khi má dẫn đi thăm ba ở trại An Điềm. Trên tôi còn có bốn ông anh chẳng hiểu sao năm đó má lại dẫn mình tôi đi thăm ba. Tôi cũng là đứa con duy nhất trong bảy đứa được đi thăm ba trong suốt thời gian ba ở trại.

Đây là ba của tôi sao?

Trong trí nhớ của tôi, từ làng tôi phải đi bộ xuống Túy Loan rồi bắt xe đò lên Ái Nghĩa. Ở Ái Nghĩa đi qua sông bằng cano rồi mới đi tiếp bằng đường bộ. Ngủ lại đêm trên mấy sạp chợ Hà Nha. Sáng hôm sau tiếp tục đi bộ lên trại. Khi lên tới trại dưới má tôi cùng những gia đình thăm nuôi khác ngồi đợi được gọi tên, rồi lại đi bộ tiếp lên một khu trại khác, rồi lại đợi. Tôi chưa hết say xe, căng thẳng, sợ hãi. Mọi thứ đều có vẻ đe dọa. Rồi cũng tới lượt má tôi được gọi tên. Má dẫn tôi vô một dãy nhà dài.

Một dãy bàn bằng tre dài ngoằng theo gian nhà. Một tấm phên dựng chắn giữa bàn cao quá đầu người ngồi, cứ khoảng một mét lại chừa một ô nhỏ đủ nhìn thấy mặt người đối diện. Ở đó tôi thấy những người đàn bà ngồi vào trước những ô được chỉ. Phía bên kia cũng là người ngồi nhưng tôi không thấy hết được. Má cũng có một ô, giữ tôi đứng kế bên. Tôi nghe tiếng khóc nghẹn của đàn ông đàn bà… Tôi từng biết kiểu khóc này. Những đêm khuya tôi thường nghe má khóc vậy khi chợt tỉnh ngủ. Má biểu tôi nhìn vô ô vuông đó. Bên kia là gương mặt một người đàn ông lạ hoắc, ốm yếu, răng rụng rất nhiều. Tôi hoảng sợ.


Má biểu tôi, thưa ba đi. Tôi làm theo như cái máy. Sao người này lại là ba tôi? Chỗ ngồi của má là đầu dãy. Một cán bộ đang đứng ở đó quan sát mọi người. Có tiếng má tôi năn nỉ xin cho tôi được bước qua phía bên kia cho ba ôm tôi. Người cán bộ hơi chần chừ rồi cũng cho. Nhưng lúc đó tôi sợ, má giục mấy lần tôi mới rụt rè bước qua. Ba ôm tôi khóc không thành tiếng. Tôi sợ, không thấy quen thuộc với người mình vừa gọi ba. Người ba gầy xơ xác, bộ quần áo gần giống như kiểu pijama nhưng dày cộm, màu xám xám hay xanh gì đó. Một thứ mùi không chút thân thuộc, một nhân dáng xa lạ. Tôi gồng cứng người, sợ hãi.

Nhưng rồi tôi bắt đầu khóc khi hết cuộc thăm nuôi. Tôi khóc tức tưởi. Má chắc bận để tâm đâu đó nên chẳng thèm dỗ, chẳng thèm hỏi. Tôi tự khóc, tự nín. Khóc tức tưởi rồi nấc ư ử, rồi thôi. Tôi không biết vì sao mình khóc. Nhóm người cùng đi với má cũng trở ra. Họ thì thầm trò chuyện với nhau. Trẻ con im thin thít. Đi bộ xuống lại con đường cũ. Đến chợ Hà Nha, trời vẫn chưa tối hẳn nhưng về giờ này hết chuyến sang sông, người lớn quyết định ở lại sạp chợ một đêm nữa, sáng mai mới bắt xe về. Những người đàn bà chọn cái sạp lớn nhất để ngồi cùng và trò chuyện. Họ vẫn tiếp tục với giọng điệu cà rì cà rầm.

Những câu chuyện nghe như ác mộng

Trong số họ có người đã quen nhau từ lần thăm nuôi trước. Có người mới đi lần đầu. Có ba bốn đứa nhỏ cỡ tôi và lớn hơn. Má chỉ tôi leo lên cái sạp nhỏ kế bên. Đêm đó, trong giấc ngủ bị ngắt quãng mấy lần, tôi thấy một giấc mơ kinh hoàng. Giật mình mở mắt thấy vẫn đang ở trong câu chuyện của người lớn. Thì ra không phải mơ. Tôi nằm kế bên nghe người lớn kể chuyện rồi buồn ngủ thiếp đi, tỉnh dậy vẫn những người đàn bà ngồi đó kể chuyện. Họ không ngủ. Mấy lần như vậy cho tới khi trời sáng.

Đọng lại trong tôi là hình ảnh bà vợ ông tá nào đó bị cọp ăn khi đi thăm chồng mà đi lạc qua đường mòn trong núi, chỉ còn lại cái đầu rũ rượi tóc lăn bên vệ đường. Vùng Ba Khe nổi tiếng có cọp dữ. Họ còn kể có gia đình bản địa phước đức khi cọp vô tới tận sân nhà, cha mẹ đi làm chỉ có ba đứa trẻ ở nhà, chúng sợ quá trùm cái mền lại rồi vì sợ mà cứ kéo qua kéo lại cái mền. Con cọp đứng nhìn một hồi rồi bỏ đi. Những chuyện khác tôi chẳng hiểu gì nên cũng không nhớ rõ được.

Sáng hôm sau, má đón xe đò về lại Ái Nghĩa. Cả buổi không được ăn gì. Đêm hôm trước cũng chỉ có cái bánh sắn nhỏ (bột sắn khô nhồi rồi làm thành những cái bánh, luộc trong nước sôi cho đến khi bánh nổi là chín; món ăn thường trực của nhà tôi những năm sau 1975). Tôi đói quay quắt mà không dám kêu. Má dẫn tôi vô chợ Ái Nghĩa.

Tới trước hàng cơm trong chợ, má mua một dĩa cơm trắng, xin chan chút nước thịt, hai mẹ con cùng ăn. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết được trong chợ có hàng bán cơm. Dĩa cơm trắng trưa hôm đó cho đến tận bây giờ, với tôi, vẫn là cực phẩm nhân gian. Tôi chưa được ăn cơm trắng suốt mấy tháng rồi, toàn sắn với khoai. Hạt gạo Ái Nghĩa trắng muốt, thơm lừng, cũng không giống cơm tôi nấu khi nhà có gạo. Không còn sợ hãi, không có con cọp núi ăn thịt người, chỉ có dĩa cơm trắng và tôi.

Năm đó ba ở trại An Điềm được gần ba năm…

Những mộng mị kinh hoàng thỉnh thoảng vẫn trở lại với tôi. Cũng từ lần đi thăm ba về, tôi mắc chứng bị bóng đè. Nhiều lần ngộp trong những giấc mơ kỳ lạ khác. Và kể từ chuyến đi đó, mọi ký ức của tôi về ba, về gia đình mình trong bảy năm đầu đời bị xóa sạch, cho đến tận bây giờ. Không chỉ về ba, mà tất cả những gì của bảy năm đã bị khóa chặt, chôn vùi đâu đó, trừ một chuyện – chuyện duy nhất mà tôi nhớ, nhưng thật ra cái tôi còn nhớ cũng chỉ là cảm giác, không một nhân dáng rõ ràng nào.

Làm cách nào để thôi nghĩ về tháng Tư?

Trước khi Đà Nẵng thất thủ, má may cho tụi tôi những cái quần bằng vải gì dày như nhung, có hai lớp; mấy cái túi ở giữa hai lớp quần, má may cả nắp túi có nút gài. Má chuẩn bị cho mỗi cái quần một ít vàng, là tư trang của má, cùng với mảnh giấy ghi rõ tên cha mẹ, địa chỉ. Một đêm, ba đã dẫn cả nhà chạy ra biển. Má mặc cho tôi cái quần hai lớp má may vội đó. Tôi nhớ cảm giác nặng nề, nhột nhạt của cái quần kỳ cục. Tôi nhớ mùi biển đặc quánh đêm đó. Nhớ nỗi sợ hãi của tôi giữa những lời thì thầm của ba má. Nhưng rồi ba dẫn cả nhà về lại, cho tới cái đêm người ta đập cửa nhà lúc rạng sáng bắt ba dẫn đi…

Một ký ức duy nhất cho bảy năm. Bây giờ ở tuổi ngoài 50, không biết tôi có cơ hội nào lấy lại bảy năm thơ dại của mình, để biết mình đã từng có gì, để khớp được tâm trí tôi với lời kể của ba má, anh em. Tôi cũng muốn một lần đi lại con đường ngày ấy mà không có nỗi sợ hãi nào… Từ lúc đi thăm ba về tôi thường lấy mấy tấm hình còn sót lại của gia đình so sánh người đàn ông trung niên đẹp đẽ với ông già tôi gặp ở trại An Điềm. Làm gì có chuyện chỉ mấy năm mà có thể biến đổi một con người thành như vậy? Tôi hoài nghi, tôi cố lôi trong ký ức của mình ra hình hài người đàn ông trong bức ảnh. Nhưng hoàn toàn trống rỗng…


… Thêm mấy năm nữa ba được ra trại. Má tôi làm ở đồng sau, nghe có người bà con chạy vô kêu hình như là ba tôi về. Má quýnh quáng lao ra con đường cái xuyên qua làng. Ba tôi. Đúng là ba tôi. Nhiều người đã như tôi, không nhận ra ba. Con Út khóc thét khi ba đưa tay về phía nó. Ngày ba đi, nó chưa đầy ba tuổi. Đứa em kế tôi cũng sợ hãi nép vào người má. Nhiều tiếng khóc khác, của người lớn, sửng sốt và thương cảm. Ai đó đã chạy vội về nhà đong cho má tôi mấy lon gạo. Ai đó đã chạy ra vườn hái bông đu đủ đực và mấy trái non xuống cắt sẵn cho má (thứ mà má sau đó đã nấu để ba ăn giải rừng thiêng nước độc). Mọi người cứ hỗn loạn như vậy. Chỉ có tôi là… bình thường. Thậm chí ngay lúc đó tôi còn thấy mình vênh mặt lên vì không sợ ba – người ba duy nhất mà tôi nhớ được.

Sau này, từ trong những câu chuyện của gia đình tôi, câu chuyện của những gia đình khác đồng cảnh ngộ mà tôi đọc được, nỗi thống khổ sau 1975 có rất nhiều điểm chung, có rất nhiều thấu hiểu. Trong khi ông bà, cha mẹ chúng tôi trải qua những hỗn loạn đau thương của nước mất nhà tan thì chúng tôi – những đứa con của “ngụy quân-ngụy quyền” – trải qua những đau thương kiểu khác. Đà Nẵng, Kho Đạn, An Điềm, trại cải tạo, phóng thích, trình diện, lý lịch, đại học, hợp tác xã…, với tôi, những từ ngữ này mang một thứ âm thanh khác.

Mấy chục năm rồi, trời Tháng Tư vẫn nhuốm màu ký ức thê lương. Thời gian và cuộc sống thường nhật, đôi khi chỉ như một lớp áo mỏng che đậy những vết thương vĩnh viễn không lành. Quá nhiều thứ đã mất. Quá nhiều tổn thương tiếp nối cho đến tận bây giờ. Có thứ vẫn còn phong kín thì làm cách nào để thôi nghĩ về tháng Tư…/-

WA, 4-2021

BÀI KHÔNG GHI TÊN TÁC GIẢ ... NHƯNG ĐÚNG LÀ TABERD THỨ THIỆT./-TCLãnh

Đùng một cái, ngày 30 tháng 4.

Click image for larger version

Name:	111.jpg
Views:	0
Size:	192.2 KB
ID:	2046761  












Tháng Tư, nỗi ám ảnh đối với không ít người. Nhắc lại ký ức Tháng Tư không phải để gây thêm hận thù. Nhắc lại những gì đã xảy ra là một trách nhiệm lịch sử. Một lần nữa, xin mời đọc lại bài viết này (đăng lần đầu tiên ngày 29 Tháng Tư 2021). Bài viết đã giành giải khuyến khích cuộc thi Ký ức 30 Tháng Tư – Như chỉ mới hôm qua do Saigon Nhỏ tổ chức vào Tháng Tư 2021.

_______________

Với lứa chúng tôi, bây giờ đã 60, Hè 1975 luôn gợi nhớ một nỗi buồn da diết, một mùa hè bi tráng trong cuộc đời mỗi người Sài Gòn. 46 năm kể từ ngày đó – 30 tháng 4 năm 1975 – nửa thế kỷ vật đổi sao dời, bao lớp người ra đi, bao lớp người kế tiếp, bao nhiêu điều muốn nói, bao tâm tư ẩn tàng…

Ngày đó, chúng tôi 15 tuổi học lớp 9 – lứa tuổi hoa xuân đầy nhiệt huyết, niềm tin và căng tràn sức sống được nuôi dưỡng bởi mộng đẹp sẽ góp sức xây đời cho một ngày mai Việt Nam huy hoàng – thì đùng một cái: Thay đổi, thay đổi hoàn toàn, thay đổi đến tận bây giờ.

Thế hệ chúng tôi – với bao người nay thành đạt nơi trời Âu, Mỹ, Úc; hoặc nhẫn nhục an phận ở Việt Nam, hoặc bỏ thân nơi muôn trùng sóng vỗ xa khơi – là thế hệ vàng thuở đó. Từ năm 1970 trở về sau, cùng với nền kinh tế miền Nam đang đà khởi sắc, nền giáo dục cũng được đổi mới theo hướng khai phóng và sáng tạo. Học sinh được tăng cường ngoại ngữ Anh, Pháp và trui rèn theo hướng giáo dục toàn diện. Mọi cấp lớp được khuyến khích thi đua học sinh giỏi, lớp giỏi, trường giỏi; thầy cô giỏi được các trường mời về dạy với lương cao, nhiều ưu đãi; học sinh giỏi thi đậu Tú tài II hạng bình trở lên có nhiều cơ hội du học tại Nhật, Mỹ, Tây Đức…, và nếu đậu hạng ưu, tối ưu thì dễ dàng tìm được học bổng. Một viễn cảnh bừng sáng thì bỗng dưng – sau ngày định mệnh mùa Hè năm đó – trở thành một thế hệ tan tác, tan đàn xẻ nghé, trong buổi giao thời bi kịch của lịch sử.


Trường Lasan Taberd của chúng tôi, cùng với các trường danh tiếng khác, là nơi cho “ra lò” bao người ưu tú cho xã hội. Trường vừa tổ chức thành công kỷ niệm 100 năm thành lập vào năm trước thì năm sau biến cố 30-4-1975 ập đến. Giữa tháng 6 năm 1975, Taberd “bị” trở thành “tụ điểm” tập trung các sĩ quan và công chức chế độ cũ để đi “học tập cải tạo 10 ngày”; nhưng rồi thì tùy theo cấp bậc và khối ngành làm việc mà chỉ được “trở về nhà” sau ba năm, năm năm, 10 năm, 15 năm, 17 năm, 20 năm hoặc không bao giờ về vì đã bỏ thân nơi miền sơn lam chướng khí.

Sáng ngày 8 tháng 4, tụi tôi đang học trong lớp ở dãy lầu 4 phía đường Hai Bà Trưng thì nghe hai tiếng nổ rất lớn gây rung rinh cửa sổ lớp học. Học sinh chui vội xuống dưới bàn, tưởng đâu là pháo kích; 10 phút sau, nghe tiếng đạn rốc két bắn ì ì rồi yên lặng trở lại. Chiều về, đọc báo mới biết là Dinh Độc Lập bị bỏ bom. Sau buổi học đó, trường cho toàn thể học sinh nghỉ hè sớm. Từ ngày đó, trong vòng ba tuần, mọi việc biến chuyển nhanh, sốc, xoay vần ào ào: tin rút lui, “di tản chiến thuật”, thương vong…, tất cả được báo về không phải hàng ngày mà là hàng giờ; rồi biểu tình ì xèo, râm ran tin đảo chánh, tin Mỹ giảm viện trợ rồi sau đó cắt luôn; ông Thiệu từ chức ngày 21 tháng 4, ông Hương lên thay đến 28 tháng 4 thì giao lại cho ông Minh; các gia đình giàu có, thế lực thì bán tháo đồ đạc nhà cửa tài sản để chạy chọt có được vé di tản bằng tàu, bằng máy bay. Mọi thứ xoay mòng mòng, cho đến cái ngày định mệnh 30 tháng 4…

Thật tình mà nói: Ban đầu, tâm trạng chung của người dân Sài Gòn trong buổi trưa hôm 30 tháng 4 ấy là nhẹ nhõm – không phải vui mừng vì bên này thắng, bên kia thua; dân Sài Gòn không bao giờ có tâm thế đó – mà là cảm giác nhẹ nỗi lo khi đất nước hết chiến tranh loạn lạc, bom đạn không còn gào thét, xóm làng không còn tan hoang, máu không còn đổ, xương không còn chất chồng… Tuy nhiên, niềm vui “thơ ngây” đó đã nhanh chóng tắt ngóm!

Thất vọng đầu tiên là – lạ quá – thằng cha Tư Đảng, đạp xe ba bánh đổ nước mướn, tự dưng khoác súng AK nhảy ra làm trưởng công an; cha Ba Lùn hớt tóc dạo giờ là trưởng ấp; cha Năm Nông chột mắt bán bong bóng dạo bây giờ là chủ tịch phường. Sao kỳ vậy! Cấp chỉ huy phải là người có ăn học, có uy tín chứ; sao lại “tùm lum” như vậy. Nhưng rồi những cái tùm lum lại trở thành chuyện bình thường, rất nhiều… Sau khi “gom” được “ngụy quân, ngụy quyền” đi “học tập cải tạo” vào tháng 6 năm 1975; bắt đầu tới “cải tạo văn hóa, tư tưởng”: các chiến dịch tịch thu văn hóa phẩm, đốt sách, thiêu hủy bất cứ cái gì thuộc về “văn hóa đồi trụy”. Sách truyện thiếu nhi như Tuổi Hoa, Tin Tin, Xì Trum… thậm chí cả con tem, cũng không thoát nạn. Hàng vạn bản nhạc, băng nhạc, sách báo, nhiều tác phẩm xưa hiếm, tượng đài, điêu khắc…, tất cả đều bị xé, đốt, đập bỏ!

Người dân chòm xóm được khuyến khích theo dõi, rình mò nhau để “báo cáo” chính quyền. Cái lối quái dị ấy gọi là “an ninh nhân dân”, là nâng cao tinh thần “cảnh giác cách mạng”. Nghe đài BBC là một tội lỗi. Nhà có người “vượt biên” thì bị “báo cáo” để “xóa hộ khẩu” hoặc để “niêm phong” tài sản. Hàng tuần họp tổ dân phố để nghe chỉ thị và phê bình nhau, để nhận sổ gạo và tem phiếu nhu yếu phẩm. Họ hàng bà con muốn đi lại thăm nhau ở tỉnh khác phải xin “giấy phép đi đường”. Công an có quyền bất chợt khám xét nhà nửa đêm nếu có nghi ngờ hoặc bị tố cáo điều gì đó. Rồi đến các cú “nốc ao” kinh tế:

– 11 tháng 9-1975: Chiến dịch đánh tư sản X1, thực tế là đánh vào các cư dân thành thị, tịch thu tài sản, buộc những cư dân này phải đi “kinh tế mới”.


– 22 tháng 9-1975: Đổi tiền – 1 đồng mới bằng 500 đồng cũ.

– Tháng 11-1975: Không còn hai miền, mọi thứ đều rặp theo chính sách luật lệ của miền Bắc.

Năm đó, 1978, chúng tôi học lớp 12. Ngày 26 tháng 3, chiến dịch đánh tư sản khốc liệt nhất mang tên X3 giáng xuống mọi nhà. Quốc Hùng – hiện ở Long Beach, Los Angeles – là thằng bạn thân ngồi kế tôi ở dãy bàn cuối, vào lớp mà mắt đỏ hoe: Nhà nó – chỉ là một cửa hàng nhỏ ở chợ Trần Chánh Chiếu – bị “đánh” tư sản, tịch thu sản nghiệp, bị “xúc” đi “kinh tế mới”. Ông già của Hùng nằm “xụi” ở nhà bà con, do đứt mạch máu não vì tức giận. Cuối Hè năm đó, Hùng vượt biên; ba Hùng vẫn nằm một chỗ và chỉ chịu nhắm mắt ra đi ba tháng sau đó, ngay khi nhận được tín vật là sợi dây chuyền bạc Hùng gởi về, cho biết đã đến đảo ở Mã Lai.

Thế đó, tưởng hết chiến tranh thì xã hội bình yên, nhưng không. Sau chiến tranh, cuộc sống mọi nơi còn thê lương hơn thời còn đạn bom khốc liệt. Vào lớp mỗi ngày hổng biết đứa nào còn, đứa nào “dọt”; bo bo, khoai lang, khoai mì nhiều hơn gạo trong các bữa ăn; thuốc chữa bệnh thì có “xuyên tâm liên” thay cho trụ sinh, kháng sinh; ngoài đường thì chỉ thấy đi bộ và xe đạp. Tội nhất là các gia đình có người thân bị “đi học tập cải tạo” – phải bán dần của cải ít ỏi còn lại để sống qua ngày…

Mọi việc bắt đầu được “bên thắng cuộc” nhìn nhận ra sai lầm vào năm 1986 – 11 năm sau khi “thắng cuộc”. Cuộc sống chuyển biến tích cực dần từ năm 1994, sau khi Mỹ gỡ cấm vận và nhất là khi quan hệ ngoại giao với Mỹ trở lại bình thường từ tháng 7 năm 1995. Hơn 20 năm cho một cuộc chiến (1954-1975) với hàng triệu người chết, đất nước hoang tàn; thêm 20 năm cho dâu bể điêu tàn (1975-1995) cùng hàng chục vạn người bỏ mạng, xã hội lầm than! Bao nhiêu buồn vui, tủi hờn. Triệu người vui lẫn triệu người buồn. Những nỗi buồn không nguôi! Đúng là mệnh nước nổi trôi! Ai khóc, ai cười?

Mơ ước chấm dứt “20 năm nội chiến từng ngày” để cùng nhau “dựng lại người, dựng lại nhà”; nào có được như Mẹ Việt Nam mong đợi:

… Ta cùng lên đường đi xây lại tình thương

Lòng mẹ ta xưa kia bao la như Thái Bình Dương

Những đứa con là sông mừng hôm nay xóa hết căm hờn

Mượn phù sa đắp trên điêu tàn lòng nhân ái lên nụ hồng…

(Dựng lại nhà, dựng lại người – Trịnh Công Sơn)

Hận thù và hằn học, cao ngạo và đố kỵ “thắng-thua”, u mê và cố chấp… đã ngăn cách trăm sông con không cùng về hân hoan trong vòng ôm của biển mẹ, non nửa thế kỷ qua, và cho đến bao giờ?

Chợt nhớ lại kết thúc nội chiến Hoa Kỳ năm 1865, cũng tháng Tư, giữa đội quân thắng trận miền Bắc do tướng Grant chỉ huy và đội quân thua trận miền Nam do tướng Lee thủ lĩnh. Một cuộc đầu hàng kiêu hùng và một bên thắng cuộc quân tử, cao thượng: Ngay sau khi chiến tranh chấm dứt, hoàn toàn không có tù binh, ai về nhà đó, cùng xây dựng lại quê hương. Đẹp tuyệt! Sự hùng cường của nước Mỹ khởi nguồn từ tinh thần nhân văn và hành xử nhân bản.

Gì thì gì, cần có mơ ước và phải nuôi dưỡng ước mơ về một ngày mai tươi sáng trên đất Việt và cho dân Việt. Cái đúng, cái đạo nghĩa, cái cao đẹp, cái chân lý rồi sẽ lên ngôi, dù rằng muộn!

… Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do

Nước non thanh bình, muôn người hạnh phúc chan hòa…

(Ly rượu mừng, Phạm Đình Chương)

Tháng 4, 2021

* Trường Lasan Taberd nay là trường chuyên Trần Đại Nghĩa; cổng chính 53 Nguyễn Du hướng ra Nhà Thờ Đức Bà, cổng sau đường Gia Long (nay là Lý Tự Trọng), bên hông là đường Hai Bà Trưng.

BẮT LÀM SAO HẾT- VÌ CHÚNG CÓ MẶT MỌI NƠI- BẮT NGAY TRỌNG LÚ, FUCK NGUYỄN ... LÀ ĐẦU NÃO CHỨ KHÔNG AI KHÁC./-TCLãnh

 

“Bất ngờ khi cả dàn tướng lĩnh Cảnh sát biển bị bắt”
Click image for larger version

Name:	11.PNG
Views:	0
Size:	211.3 KB
ID:	2046677  















Cử tri Đà Nẵng tỏ ra bất ngờ khi cả dàn tướng lĩnh Cảnh sát biển bị bắt. Họ cũng bức xúc trước các vụ án kinh tế, tham nhũng như Việt Á, cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao, FLC…
Tuy nhiên, đối với cử tri, việc liên tiếp xử lý nhanh và nghiêm minh các vụ việc đã thực sự tạo được niềm tin nơi cử tri và người dân.


Trước đề xuất đưa môn Lịch sử thành môn học tự chọn ở phổ thông, cử tri lo ngại sẽ mất đi một kênh giáo dục quan trọng về văn hóa, lịch sử của dân tộc đối với các em.
Cử tri bất ngờ khi cả dàn tướng lĩnh Cảnh sát biển bị bắt

Sáng nay, 29/4, Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Đà Nẵng đã tổ chức Hội nghị tiếp xúc cử tri các quận Hải Châu, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn.
Khi chén kiểu đụng chén sành

 
               Hà Nội 1985

 
Sau 1975, ai cũng biết, đa số người miền Bắc ồ ạt vào Nam hơn là dân miền Nam ra Bắc. Ngoại trừ những nhân vật đặc biệt với công tác đặc biệt có giấy phép, còn hầu hết thường dân bị cấm, nhất là đối với thành phần “ngụy quân, ngụy quyền” như tôi.
Chỉ có ở miền Bắc XHCN!
Cho đến khoảng năm 1979-1980, lịnh cấm ra Bắc vẫn còn hữu hiệu. Tôi, do một nhân duyên, bà con phía chồng cũng như nhà mình đều ở ngoài Bắc. Tôi có người anh họ bên chồng sau 1975 vào Sài Gòn làm cơ quan nhà nước. Anh lại là trưởng đoàn trong chuyến công tác ra Bắc năm đó. Nhờ vậy mà tôi xin quá giang anh xe tải ra Bắc thăm chồng cải tạo. Anh làm cho tôi một giấy công nhân gõ rỉ của nhà máy theo đoàn công tác.
Để có bạn, tôi rủ thêm chị Nga, con dâu nhà văn Hoàng Đạo,Tự Lực Văn Đoàn. Chị có chồng cải tạo Hà Nam Ninh và cũng mang giấy giả mạo như tôi do người nhà tôi giúp chị.Chuyến xe dong duổi cả tháng trời ngoài đường như du mục từ Sài Gòn ra tới Hà Nội.
Tôi và chị trải một cuộc sống bụi đường lẫn bụi đời,ngủ trên tấm ván kê trên những thùng phuy hay lủng lẳng đu đưa trên chiếc võng máng móc vào thành xe.
 
  
         Xe điện” ở Hà Nội, 1983

Dọc đường, để tiết kiệm chi phí và cũng để tỏ lòng cám ơn cho quá giang xe, tôi và chị tình nguyện làm “chị nuôi” nấu ăn cho đoàn bảy người. Tôi làm sẵn một xô dưa cải muối mang theo. Ngoài những lúc bất đắc dĩ vào quán ăn, xe tắp vào một thị trấn, ghé chợ mua tí thịt, cà chua, củi lửa… rồi tìm một sân vườn nhà dân xin bắt bếp nấu ăn. Bếp chỉ là ba viên gạch hoặc kiềng sắt ba chân. Thế là chúng tôi có bữa cơm ngon: Một nồi canh dưa cải chua vàng vàng lẫn màu đỏ của cà chua, tí xanh xanh của hành ngò; ăn kèm rau sống. Vậy cũng là sang trọng, ở cái thời gạo châu củi quế.
Ra tới miền Bắc, sau khi tôi và chị hoàn thành xong việc thăm nuôi Chồng, cả hai tự túc đi xe lửa ra Hà Nội, hẹn với đoàn tại nhà một Giáo sư đại học, bà con chị Nga. Hai chúng tôi tạm ở đó. Trong khi chờ đoàn xe công tác Hải Phòng, Bắc Ninh xong trở lại đón, chúng tôi lại có công tác mới do đoàn giao phó. Số là khi ra Bắc, để kiếm tí tiền trang trải ăn tiêu, anh em trong đoàn mua dừa xanh giấu ở lòng xe tải; với một số khá lớn rổ rá bằng nhựa. Toàn là những tay bất đắc dĩ không biết làm ăn, không rành thương mại. Dừa xanh ra tới Bắc hư gần hết phải đổ đi. Rổ rá kềnh càng bán chả được bao nhiêu lời. Số vốn thu được, anh em nhờ tôi và chị Nga ra chợ Đông Xuân mua khoai tây để khi về mang vào Nam bán.
Nhưng rồi khoai tây về đến nơi, thúi gần hết, lại đổ!

          Một góc Hà Nội 1983

Suốt thời gian ở Hà Nội, trong nhà bà con chị Nga, tôi có dịp chứng kiến cuộc sống dân miền Bắc dưới chế độ XHCN. Vợ chồng anh chị Vĩnh, người mà chúng tôi xin tá túc, được đánh giá là thành phần trí thức của Hà Nội. Anh là Giáo sư đại học; chị là Giáo viên tiểu học. Anh chị được cấp một căn phòng ở tầng trệt trong căn nhà tập thể có hai tầng. Căn nhà không lớn lắm, cũ mèm, dành cho bốn hộ. Tầng trên hai hộ, tầng dưới hai hộ.
Căn phòng anh chị chỉ kê được một sofa nhỏ, một bàn con, vài chiếc ghế đẩu vừa tiếp khách vừa dùng ăn cơm. Anh chị bắc ván gỗ làm thêm gác xép, thấp lè tè, làm phòng ngủ. Lên đó chỉ có thể ngồi mà không đứng được. Anh chị trải chiếu gần chỗ anh chị nằm dành cho tôi và chị Nga. Sát vách phòng anh chị là mẹ con bà Huých, hàng xóm, được ngăn bởi liếp tre. Cứ ở trên căn gác nhìn xuống và qua cái liếp tre là nghe thấy hết mọi sinh hoạt của hai mẹ con bà.
Một buổi sớm tinh mơ, trời miền Bắc sắp vào Xuân se lạnh. Nằm cuộn mình trong chiếc chăn ấm, lòng nhẹ thênh thang, nghe tiếng rao lanh lảnh của người bán rong, tôi cảm nhận được nét sinh hoạt thực mà bao lâu nay chỉ đọc qua trong sách vở, trong Tự Lực Văn Đoàn. Bây giờ mới thực sự được thưởng thức:
- Ai bánh khúc nàoAi xôi vò nàoAi bánh cuốn nào?
Ai… Tiếng rao ngọt ngào, trầm bổng, mời gọi như hót, dễ thương làm sao. Chỉ nghe đã thấy ruột gan lăn tăn réo gọi…
 
Dưới sự dẫn dắt của những con bò.Một góc Hà Nội, Tháng Năm 1983.

Giữa lúc tôi và chị Nga còn nằm nướng, xeo xéo ở góc gác, vợ chồng anh chị Vĩnh hình như cũng đang ngủ vùi, bất chợt giọng bà Huých cất lên, lanh lảnh:
- Tiên sư bố nhà chúng nó. Cứ dòm… dòm… dòm…! Nhà bà chỉ có mỗi thằng bé. Lâu lâu nó đưa bạn gái về nhà chơi. Chúng có làm ăn gì thì cũng như chúng mày làm, có khác gì nào mà cứ rình mò?!
Tôi giật mình đưa mắt nhìn quanh quất xem bà chửi ai. Vẫn không nghe động tịnh. Chỉ có tiếng Bà tiếp tục hung dữ cất lên, phá tan sự tĩnh mịch.
Vẫn điệp khúc: “Tiên sư bố… và “dòm… dòm… dòm…”, Bà lặp đi lặp lại dai dẳng. Tuy chửi nhưng âm điệu lên bổng xuống trầm, có vần có điệu. Bỗng nhiên, có tiếng sột soạt chiếu kế bên.
Chị Vĩnh ngồi dậy, quay mặt nhìn xuống nhà hàng xóm:
- Này, tôi nói cho mà biết nhá. Mới sáng sớm hãy để cho mọi người ngủ nhá. Nhà chúng tôi không rỗi hơi đi dòm con bà đâu nhá. Bà có câm mồm đi không nào?
Lời nói của chị Vĩnh như dầu đổ thêm vào lửa. Bà Huých nổi xung thiên, chửi xối xả một hơi dài:
- Tiên sư bố nhà chúng mày. Chúng mày vễnh tai lên, cái tai dài và cao như tai lừa ấy mà nghe Bà chửi đây này. Con mắt nhà chúng mày là mắt cú vọ. Cú vọ chỉ một tròng chứ mắt nhà chúng mày đến bốn tròng cơ. Các tròng ấy để mày liếc, mày xéo, mày xiên, mày soi, mày rọi, mày chiếu vào nhà bà. Mày dòm từ hòn cát, mày liếc tới hòn than, mày rọi từng hòn sỏi, mày chiếu tới hòn gạch, mày soi tới cả hòn… thằng con bà….
Đến lúc này tôi chưng hửng, mới biết từ nãy giờ Bà chửi nhà anh chị Vĩnh trong khi anh chị qua nay không đụng chạm gì tới Bà. Tôi thở dài nghĩ tới viễn ảnh cái “thế giới đại đồng” mà nhà nước đang vẽ vời cho miền Nam mình…

Trẻ mồ côi lăn lóc ở đường phố Hà Nội. Phố cổ, Tháng Năm 1983.

Thế giới đại đồng
Trước khi ra Hà Nội, tôi vô cùng háo hức, phần được thăm lang quân sau ba năm không gặp kể từ khi anh bị tống ra Bắc, phần sắp thưởng thức nền văn minh XHCN như thế nào mà mỗi tối, sau giờ cơm, tôi cùng lối xóm “được” nhà nước thúc hối mời đi học nếp sống văn minh mới XHCN. Nhưng tới nơi, tôi chưng hửng, đặc biệt khi chứng kiến cái nhà xí tập thể của thủ đô ngàn năm văn vật tại nhà anh chị Vĩnh.
Nhà xí nhỏ như một cái chòi canh bằng gạch, nằm một bên sát tường sân sau, cao tầm một chiếc bàn, có tam cấp để bước lên. Một khoanh cửa nhỏ thấp lè tè phủ một tấm vải thô làm cửa vào nhà xí. Khi bước vào phải cúi gập xuống. Mỗi khi vén tấm màn lên để bước vào thì ruồi xanh, ruồi đen con nào con nấy to bằng móng tay cái bay ào ra. Bên trong là một ụ tro lớn trải rộng, chừa một cái lỗ vừa đủ để…! Hai bên có hai viên gạch để người hành sự đặt chân. Những con giòi mập ú trắng hếu bò lúc nhúc miệng lỗ. Mùi hôi thối nồng nặc. Không hề có nước dội cầu. Mà nhà xí như vậy cũng không cần phải dội. Lại nữa, nước vốn không đủ cho bốn hộ tập thể sống với nhau. Phải tiết kiệm tối đa. Một cái vòi nước khiêm nhường, đặt trước buồng tắm giữa lối đi song song với nhà xí, nhỏ một cách yếu ớt xuống bốn cái thùng của bốn hộ xếp chờ sẵn, cứ đầy thùng này thì đẩy sang thùng khác. Ai muốn tắm phải lo hứng nước trước.
Trở lại cái nhà xí. Bên dưới cái lỗ, có một thùng lớn hứng phân nằm trong hầm cầu, có một cửa nhỏ để mở lấy thùng phân. Khi thùng phân đầy sẽ có ban vệ sinh đến lấy đem làm phân bón. Đường phố Hà Nội thỉnh thoảng gặp những chiếc xe chở phân vung vãi dọc đường. Phân là một trong những “sản phẩm” quí nộp cho hợp tác xã, nhờ đó được tăng thêm điểm để nhận thóc. Do vậy, khi một con bò hay trâu phóng uế, người “có duyên” gặp thì hốt ngay bằng tay, chứ chạy về nhà tìm cuốc xẻng, chạy ra là mất.
Một ngày, tôi tìm thăm người cô ruột, em út của Ba mà tôi chưa hề biết mặt trước đó. Cô tôi ở phố Khâm Thiên. Cùng huyết thống nên dù lần đầu mới gặp, hai cô cháu đã cảm thấy gần gũi thân thiết, nhất là cả nhà luôn nói, tôi có khuôn mặt giống cô út. Chồng cô là cán bộ từng du học Liên Xô. Cả hai được cấp một căn nhà riêng diện tích độ 30 mét vuông nằm trong khu tập thể, tên gọi “Khu tập thể đường sắt Khâm Thiên Hà Nội”. Nhà cô tôi, không chung chạ như nhà anh chị Vĩnh, nhưng giếng nước và nhà vệ sinh thì chung với nhiều nhà trong khu.
 
              Hà Nội 1985

Dãy nhà xí gồm bốn căn cho khu tập thể nằm chính giữa một khu đất rộng. Gần đó có một giếng nước chung, cách nhà cô tôi khoảng 50 mét. Từ sáng sớm, tôi đã nghe tiếng lào xào của mọi người quanh giếng, kẻ múc nước gánh về, người giặt giũ, tắm rửa… Ì xèo cả lên. Tôi bước về hướng nhà vệ sinh. Trước mắt tôi, trên hành lang nhỏ dẫn vào nhà xí, phân đầy lối đi. Mùi khai thối nồng nặc. Nhà xí này “văn minh” hơn, đúc bằng xi măng, ngồi xổm. Tôi nhìn qua cả bốn nhà xí. Không cái nào khá hơn. Tôi bịt mũi, nhắm mắt… Chao ôi, không thể tả nổi, thế giới đại đồng là đây sao?
Nhà cô tôi diện tích không lớn, nhưng để thực thi chính sách “lao động là vinh quang” và để thêm thu nhập, cô còn nuôi heo. Hai con heo trong chuồng gần sát giường tôi và cô nằm . Khi tôi tới, chồng cô… di cư nơi khác, sáng mới về; như anh chị Vĩnh vậy , anh chị phải gởi đứa con duy nhất về nhà ông bà nội, ngoại. Con heo ụt ịt cả ngày lẫn đêm. May mắn là cô tôi tắm rửa heo và chuồng sạch sẽ nên không nghe mùi hôi lắm. Tuy nhiên, tiếng ụt ịt của heo thì chẳng bao giờ ngưng. Tôi thiếp đi trong “tiếng ru” của nó, và lại hãi hùng khi nghĩ về cái “thế  giới đại đồng” mà tôi cũng như người miền Nam sắp đón nhận!
Ai “giải phóng” ai?
Niềm háo hức khi sắp ra Hà Nội là được ngắm “36 phố phường” của Thạch Lam với những quán ăn mệnh danh “đệ nhất Bắc Hà” mà Thạch Lam khẳng định… xém là đệ nhất Đông Dương và những cô gái Hà Thành thanh lịch… Nhưng trước mắt tôi, quán ăn đâu không thấy, chỉ toàn những căn nhà nhỏ hẹp tối tăm nhiều năm không sơn phết. Rồi vài tiệm tạp hóa bán lèo tèo vài thứ gia dụng. Người đẹp Hà Thành cũng chẳng thấy đâu. Không có cảnh “Dập dìu tài tử giai nhân. Ngựa xe như nước áo quần như nêm”. Trên đường toàn xe đạp, lâu lâu mới thấy vài chiếc Honda được mang từ Nam ra. Nam thanh nữ tú đâu cả rồi? Sao vắng bóng?

Đến năm 1991 thì Hà Nội bắt đầu xuất hiện nhiều xe gắn máy. 

Trước mắt tôi, tất cả là những chiếc áo cộc , tập thể mà! màu trắng hay xanh lơ, cổ bẻ, với quần vải đen. Hầu hết các cô đều thắt bím. Không một ai mặc áo dài , áo dài như trong Nam, với hai tà áo “dư thừa” đã bị kết án là phí phạm, là tư sản. Đã thế, sự dinh dưỡng không đầy đủ, còn phải “lao động vinh quang”, nên chiều cao đa số rất khiêm nhường.

Đến năm 1995 thì phố xá Hà Nội bắt đầu ngập quạt máy, thứ hàng điện tử gia dụng có mặt ở Sài Gòn nhiều thập niên trước.


Một ngày, khi dạo phố, gặp người ngoại quốc, anh họ tôi nhắc:
- Đừng đến gần họ, sẽ bị quy là CIA, công an đến còng ngay đấy.
Anh nói thêm:
- Ra đây, muốn yên thân, câm mồm là thượng sách.
Trên đường trở về Nam, chị Nga thủ thỉ với tôi:
- Thiên đường Cộng sản là vậy sao? Đời sống như thế mà… ‘giải phóng miền Nam trù phú nghe sao nghịch lý quá! Đúng là một cuộc chiến chén kiểu đụng chén sành! Thà trong Nam tụi mình cứ để ‘Mỹ Ngụy kềm kẹp.
Ngày nay, sau gần 50 năm, thực tế càng chứng minh rõ hơn bao giờ hết. 30/4 chẳng là ngày “Giải phóng miền Nam” gì cả. Gần nửa thế kỷ nay, người Bắc vẫn vào miền Nam chứ chẳng “ma” nào trong Nam muốn ra xây dựng sự nghiệp và tìm kiếm cơ hội “đổi đời” ở đất Bắc. Không chỉ vậy, bọn con ông cháu cha bây giờ thèm được Mỹ “kềm kẹp” hơn bất kỳ ai khác. Gần 50 năm qua, miền Nam VNCH đã dạy miền Bắc XHCN vô số bài học. Gần nửa thế kỷ qua, miền Nam đã giải phóng miền Bắc hoàn toàn ra khỏi cuộc sống tối tăm…

CHUYỆN ĐỜI CHƯA ĐI TỚI ĐÂU BỖNG SỤP HẦM - NHIỀU, NHIỀU LẮM- CHƯA CHI TƯỞNG MÌNH LÀ TRÙM THIÊN HẠ ... QUA NÚI, QUA ĐÈO KHÔNG SAO MÀ LỌT LỖ CHÂN TRÂU LẠI BIẾN MẤT KHÔNG KỊP NGÁP (WILL SMITH) ./-TCLãnh

TÊN KHOA PUG (FUCK) NẦY RẤT TRẺ CON VÀ VÊNH VÁO , TA ĐÂY ! KHOE QUA MỸ HỌC ANH VĂN ĐEM THEO CẢ TRIỆU ĐÔ ĐỂ XÀI- VÔ CHỖ BÁN XE CỠ VÀI TRĂM NGÀN HỎI MUA XE TRẢ BẰNG TIỀN MẶT- KHOE SẼ MỞ NHÀ HÀNG "LẨU CẦU TIÊU" Ở HOUSTON- TUYỂN NGƯỜI VIỆT VÀO LÀM - LỚN HỌNG TO GAN NÓI MỤC TIÊU LÀ MỞ 21 NHÀ HÀNG LẨU CẦU TIÊU Ở THƯỢNG HẢI VÀ NHIỀU THÀNH PHỐ LỚN Ở TRUNG CỘNG- KHOA PUG (FUCK) ĐỂ LỘ BẢN CHẤT CON NÍT CHĂN TRÂU VIỆT CỘNG - CHƯA BIẾT TRỜI CAO , ĐẤT RỘNG RA SAO MÀ DÁM PHÁT NGÔN NGÔNG CUỒNG VÀ RẤT VÔ HỌC- CHÍNH NHỮNG LỜI "NỔ SẢNG" ĐÃ CHO KHOA PUG THẤY ĐÁY ĐỊA NGỤC SẼ CHỜ NÓ LÀ ĐƯƠNG NHIÊN- BIẾT GIẢI NGHỆ SỚM LÀ PHƯỚC ĐỨC ÔNG BÀ HẮN CÒN CHÚT ÂN HUỆ DÀNH CHO HẮN- MỘT THẰNG CON NÍT VIỆT CỘNG TRỔ MÒI LÁU CÁ NHỨT TRONG LỊCH SỬ CHĂN TRÂU CẬN ĐẠI./-TCLãnh
_______________
Khoa Pug giải nghệ sau 5 năm làm Youtuber, lý do có liên quan đến Johnny Đặng, Vương Phạm?

Click image for larger version

Name:	Screen Shot 2022-04-30 at 1.53.10 PM.png
Views:	0
Size:	173.4 KB
ID:	2046502  
Khoa Pug chính thức xác nhận bản thân sẽ giải nghệ sau hơn 5 năm làm YouTube. Chia sẻ này khiến nhiều người không khỏi hoang mang.

Mới đây, thông tin Khoa Pug quyết định ngưng làm Youtube sau 5 năm khiến nhiều người không khỏi bất ngờ. Theo đó, nam Youtuber vừa đăng tải đoạn clip dài với tiêu đề: “Sốc: Khoa Pug Cắt Bỏ Đuôi Tóc Nói Lời Chia Tay Cuối Cùng Sau 5 Năm Làm Youtube!”

Ngoài việc chia sẻ những hình ảnh cắt tóc, YouTuber Khoa Pug cho biết: “Hành trình của mình kéo dài đến 5 năm trời, qua rất nhiều đất nước review cho các bạn xem, qua Mỹ học tiếng Anh, review nước Mỹ cũng được đã 49 bang rồi. Bây giờ mình sẽ thông báo 1 tin không biết vui hay buồn, Khoa Pug trong vòng 5 năm qua đã đồng hành với các bạn, cám ơn các bạn rất nhiều. Mỗi tối các bạn chờ Khoa Pug lên video review đi nước này nước nọ, chờ ăn món này món nọ. Lúc trước mình cũng hứa với các bạn là sẽ đi qua Châu Âu, rồi đi Iran nhưng hành trình này mình sẽ dừng lại tại đây”.

Khoa Pug nhớ lại quãng thời gian 5 năm gắn bó với người hâm mộ: “Nhớ không lầm video đầu tiên mình up lên Youtube là 29/4/2017, hôm nay là 29/4/2022, đúng 5 năm trời rồi các bạn”…Lúc mình khởi nghiệp làm Youtube là đang làm lập trình. Rảnh thì mình làm Youtube với con pug, sau đó mới có tên Khoa Pug…”.


Nam YouTuber cho biết, khoảng thời gian gần đây anh khá bận nên không còn cập nhật các clip thường xuyên trên kênh được nữa. Lời hứa review thêm nhiều đất nước mới với các fan vẫn sẽ được thực hiện vào một ngày không xa nhưng người đồng hành cùng khán giả sẽ không phải là Khoa Pug nữa mà là người khác.

Khoa Pug bày tỏ: “Lúc trước mình hứa với các bạn qua các nước châu Âu, I-ran, Irắc, Pakistan.. nhưng hành trình này mình sẽ dừng lại lại đây. Từ video này các bạn sẽ không thấy Khoa Pug trong 5 năm qua đồng hành cùng nữa…Series review nước này nước nọ sẽ có một ngày không xa trên kênh Youtube này, nhưng không phải Khoa Pug các bạn từng biết review nữa. Chúc các bạn nghỉ lễ vui vẻ”.

Nói về tương lai của kênh youtube gần 5 triệu người đăng ký, nam youtuber cho biết với những công sức đã bỏ ra, anh muốn kênh này sẽ tiếp tục phát triển và mang đến cho khán giả những nội dung thú vị. Chính vì vậy, kênh youtube này sẽ có một người mới tiếp quản thay anh.

Khoa Pug buồn bã nói lời chia tay công việc YouTuber sau hơn 5 năm gắn bó

Thông tin Khoa Pug giải nghệ hiện đang nhận được không ít sự quan tâm. Nhất là những người hâm mộ của anh không thể ngờ rằng nam Youtuber lại nói ra lời chia tay đầy bất ngờ như vậy.

Bản thân Khoa Pug không giấu nổi nỗi buồn trên gương mặt khi đưa ra thông báo này đến người hâm mộ. Tuy nhiên, anh chàng tuyệt nhiên không hé lộ gì về lý do đằng sau quyết định bất ngờ. Chính điều này đã khiến netizen tỏ ra cực kì tò mò, thậm chí phải mở hội bàn luận ngay và luôn để đưa ra những giả thuyết hợp lý nhất.

Một số người nhớ lại hồi Khoa Pug và “người bạn mới quen” Johnny Đặng còn chơi với nhau, nam YouTuber từng nửa đùa nửa thật rằng nếu đồng tiền ảo anh chàng mua mà lên tới giá 10 triệu đô thì việc đầu tiên anh chàng làm sẽ là… xóa kênh YouTube.

“Nếu một ngày đẹp trời, bạn thấy mình mất tích trên YouTube thì bạn biết là lúc đó mình ôm 10 triệu đô mình bay mất rồi”, Khoa Pug nói.

Chính bởi vậy nên khi video Khoa Pug nói lời chia tay xuất hiện, thiên hạ lập tức đồn đoán không biết anh chàng “trúng mánh lớn” chưa. Đương nhiên, đây không phải giả thuyết duy nhất được đặt ra.

Thời còn chơi với nhau, Khoa Pug từng nửa đùa nửa thật nếu đồng tiền ảo anh chàng mua của Johnny Đặng lên giá 10 triệu đô, anh chàng sẽ xóa kênh YouTube

Khoa Pug tên thật là Nguyễn Anh Khoa, sinh năm 1992 ở Nha Trang. Các clip của Khoa Pug nổi lên nhờ những nội dung phong phú, hấp dẫn về các chủ đề văn hóa, du lịch, ẩm thực,… của các quốc gia. Tính đến thời điểm hiện tại, kênh Youtube của Khoa Pug đã đạt 4,47 triệu lượt đăng ký. Hầu hết các video đều đạt được lượng tương tác lớn với hàng triệu view và hàng nghìn lượt share.

VietBF @ Sưu tầm