NHỮNG CHUYỆN KHÓ TIN LÀ THẬT.
LHXung
Thưa Bằng Hữu;
Đã hơn 50 năm qua, những chuyện sau đây vẫn nằm y
nguyên trong đầu mà nay vui miệng kể lại để những ai đã từng êm đềm “Sáng vác ô
đi, tối vác ô về” sẽ tỉnh giấc Nam Kha, để thấy mình đã có vạn sự may hơn nhiều
kẻ khác.
- QUẬN TRƯỞNG ANH HÙNG, LIÊM KHIẾT.
Tôi ra trường, đáo nhậm nhiệm sở KG cùng vài Huynh
Trưởng khác cùng trình diện đãi lịnh- Sau 3 tháng phất phơ, vào ra Tòa HC,
không đàn anh nào ngó ngàng tới. Cuốc bộ nắng nóng rã rời. Thấy xe huynh trưởng
trờ tới, hớn hở tưởng xe ngừng, không ngờ xe cứ lướt qua với tốc độ nhanh hơn!
Rồi, bất ngờ nhận được SVL đi thực tập thêm 3
tháng. Cá nhân tôi hô hào phản đối, đàn anh cùng cảnh ngộ khuyên thôi đi, coi
chừng bị đì khó sống. Do tôi tự điên khùng với cú phone bốc đồng, gọi thẳng báo
trình về BNV mà 2 ngày sau tất cả đều có ngay nhiệm sở, bàn giao tức khắc, chưa
chuẩn bị chữ ký cho giống nhau!
Tôi được đàn anh ân huệ cho xuống KA, Phó Quận ven
rừng U-Minh, đính kèm an ủi là vì “Ông QT xin đích danh mầy!)
Bàn giao nhanh chóng, báo hại Ông Phó Quận Thư Ký
chưa kịp soạn biên bản bàn giao. Các Xã xa quận lỵ cả tuần sau cũng chưa hay biết
đã có Tân PQ.
Hôm sau, Ông QT đích thân mời tôi chiều nay ĂN CƠM
tại nhà với Ông. Bữa cơm bắt đầu chừng hơn 7 giờ tối. Tôi còn nhớ cảnh tượng,
chúng tôi ngồi ăn bên cạnh ngọn đèn Bão, vì máy phát điện cho Xã Lỵ bị hư chưa
sửa xong . Tôi và Ông ăn cơm, không còn ai khác. Thức ăn hôm đó gồm có :
1 đĩa Cá Ròng Ròng (Cá Lóc con) kho tiêu thật đậm
đà.
1 đĩa đọt choại, đọt ráng luộc.
*Chổi Ráng- Thông dụng Của Dân Quê Miền Tây
Rau choại,đọt ráng,rau dớn...cũng l
*Cây ráng mọc đầy trong Rừng U-Minh.
Ông QT thấy tôi ăn say mê, ông ta hỏi “Ông Phó
thích các món nầy phải không?” – Tôi thích lắm vì mấy chục năm qua, kể từ sau
1954, tôi rời quê ra chợ, không hề được ăn lại các món quen thuộc nầy.
Ông QT nói, ông không thích thịt thà nên ông hay dặn
người nhà ra chợ hễ thấy mấy món nầy là phải mua ngay cho ông.
Chúng tôi ăn gần xong bữa, bổng nghe vài loạt đạn
chát chúa, thật gần. Ông ta buông đũa bước ra sân hỏi người lính cận vệ có chuyện
gì? Một vài phút sau, người lính cận vệ bước vào báo cáo, “Có một tên lính say
rượu bắn vài loạt đạn – đã bị tước vũ khí xong rồi” – Ông biểu đem nó tới đây!
Người cận vệ dẫn người lính say mèm đứng trước cửa
nhà. Ông QT bước ra, ra hiệu cho người lính say quỳ gối- Ông đạp mạnh người
lính say té nhào, ông đá mấy đá, người lính nằm bất động , ông dùng chân giẫm
lên ngực. Ông không hề mở miệng nói một lời ... Chừng 1, 2 phút sau, ông hơi
nguôi cơn giận, biểu đem nó đi bịnh xá.
Ông trở vào ăn vài miếng cơm nữa cho hết chén rồi
thôi. Tôi thì vừa run sợ, nghẹn họng, không thể nào nuốt tiếp nên tôi đành ngốn
hết phần cơm còn lại trong chén, rồi nhanh chân bước ra ngoài sân, hít thở, hít
thở.
Hôm sau, Chi Y Tế Quận báo cho Ông QT biết là bịnh
nhân đã bị gãy 3 ba sườn và đã chuyển ra Bịnh Viện Dân Quân Y Tỉnh.
Sau vài tháng, tôi quen dần với những sinh hoạt địa
phương, tôi được biết thêm về Ông QT của tôi.
Ông là người VÕ BIỀN 100% - Ông đi lính từ thời
Pháp, từ một người lính trơn, lên Hạ Sĩ Quan, lên Sĩ quan. Sau 1954 ông mang cấp
Thiếu Úy Địa Phương Quân. Tất cả các lần thăng cấp đều do chiến công của cá
nhân ông.
Đến khi lên lon Trung Úy, ông bắt đầu giữ chức Quận
Trưởng HL và KA- Hai quận nầy chọn người đứng đầu hoàn toàn đặt nặng về KHẢ
NĂNG QUÂN SỰ. Vì nó nằm trọn vẹn trong MẬT KHU U- MINH của
VC. U-Minh được VC dùng làm nơi DƯỠNG QUÂN AN TOÀN cho cán binh từ Bắc
xâm nhập Miền Nam. Sau khi chúng vượt Trường Sơn, bị tổn thất, bịnh hoạn. Chúng
đều được đưa vào U-Minh để lấy lại tinh thần và bổ sung quân số.
Suốt 2 thời kỳ ĐỆ Nhứt và ĐỆ Nhị VNCH, Ông QT của
tôi không hề thuyên chuyển hay có ai khác thay thế ông ta cả. Bởi vì U-Minh là
nơi quen thuộc như SÂN TRƯỚC, SÂN SAU nhà của Ông. Ông là VUA ĐỘT KÍCH vào những
nơi đóng SÀO HUYỆT lưu động của VC. Vì ông có nhiều mật tin do những mật báo
viên thân tín của ông sưu tầm rất chính xác. Ông được Phong Tặng danh xưng ANH
HÙNG DIỆT CỘNG QUÂN KHU IV.
Cho mãi về sau... Tôi chưa hề nghe bất cứ ai than
phiền gì về sự LIÊM CHÍNH của ông. Ông ăn uống rất đạm bạc, thích ăn rau, cây
trái hơn là thịt. Ông không uống rượu, không la cà ở các quán ăn, nhậu. Tôi
không hề thấy ông cầm 1 ly rượu hay 1 chai bia.
Ông chuyên trị về bất thần đột kích, mỗi lần ông
đi đột kích với toán Thám báo hay PRU ông đều đi với Cố Vấn Mỹ - lỡ có đụng độ
lớn hơn dự trù luôn có cố vấn gọi không kích yểm trợ. Nên ông rất được an toàn
hơn những cuộc hành quân biệt lập của các toán quân khác. Ông chưa bao giờ bị
thương tích dù chiến trận không xa lạ gì đối với ông. Ông rất được các cố vấn Mỹ
tin cậy, mặc dù ông không có 1 chữ tiếng Anh nào.
Dân chúng trong Quận Lỵ nói chung họ rất sợ ông
ta, không ai dám tới gần để trò chuyện gì với ông cả.
CÁ NHÂN TÔI vì là PHÓ QUẬN ĐẦU TIÊN nên tôi vướng
phải những lỗi lầm sau đây:
A/- LÀM PHÒNG RIÊNG PHÓ QT.
Trong Văn Phòng Quận, bàn làm việc của tôi được xếp
đặt chung với các bàn thư ký. Mọi người ngồi chung 1 phòng, không có ngăn cách
gì cả. Các thư ký họ hay cúi đầu làm việc, không ai dám ngẩn đầu lên nhìn tôi cả.
Không phải thời gian đầu mà suốt 3 tháng trời đều như vậy cả. Tôi tự âm thầm
nghĩ đến chuyện, mình nên lấy một khoảnh KHO kế phòng QT làm một phòng riêng
Phó QT.
Ông QT đi hành quân, đi coi xã ấp, đi Tỉnh họp
hành ... liên miên. Cả tháng trời ông chưa bước vô phòng QT một lần nào cả. Mọi
giấy tờ cần trình ký đều phải mang qua nhà QT để ông xem xét và ký tên trên
công văn. Đặc biệt chữ ký của ông giống hệt như chiếc chiến đấu cơ phản lực, 2
cánh nhọn giương ra 2 bên, đang phun lửa
chờ cất cánh. Không có 1 nét nào cho thấy có họ, tên ông trong đó!
Tôi đã âm thầm nhờ các Cán Bộ XDNT của Quận Đoàn,
Ban NDTV giúp tôi dọn sạch, thu gọn kho giấy tờ nhỏ lại, chừa lại khoảng trống
vuông, mỗi bề gần 3 m- Chúng tôi đi mua vài đoạn gỗ làm khung (Tiệm bán gỗ tặng)
và lấy thiếc XDNT trong kho ra dựng 2 phía (2 phía còn lại là vách có sẵn của
phòng QT và phía sau là tường) – Trong 2 ngày chúng tôi đã hoàn thành căn phòng
dã chiến Phó QT. Sau khi có phòng riêng tôi rất thoải mái, nhân viên
ai cũng vui ra mặt!
Mấy ngày sau, ông QT bước vô phòng tôi, ông tỏ vẻ
không vui. -Hỏi sao ông phó không bàn với tôi trước?- (Tôi chưa kịp nói lý do
là nhân viên rất e dè khi ngồi làm việc chung phòng với tôi) – Ông QT nói tiếp,
mọi chuyện về sau ông phó phải bàn với tôi trước vì tôi là Quận Trưởng. Nói
xong ông quay lưng bước ra ngoài không để tôi trình bày gì cả. Tôi cảm thấy
nóng mặt vì nghĩ rằng, làm một phòng riêng sẽ tạo được một môi trường dễ chịu
hơn cho mọi người. Chuyện nầy không liên quan gì đến quyền hành của QT mà Phó
QT cần phải trình báo trước?!
B./-PHÁT TIỀN XÃ HỘI CHO NẠN NHÂN CHIẾN CUỘC.
Tỉnh liên lạc cho hay Phó QT sẽ phối hợp với Xã,
Ty Xã Hội Tỉnh để phát tiền trợ cấp cho Dân Chúng nạn nhân chiến cuộc. QT cho 1
tiểu đội nghĩa quân yểm trợ an ninh, Cuộc cảnh sát xã phụ trách an ninh, trật tự
nơi cấp phát. Cố vấn Mỹ cho kéo 2 xuồng nhôm (loại làm phao cho cầu dã chiến
công binh) chở đầy SỮA BỘT và MỠ NẤU ĂN từ kho hàng ở Tỉnh, để phát thêm cho những
người có tên trên danh sách do Ty Xã Hội cùng cán bộ XDNT kiểm kê, từ khi xảy
ra chiến cuộc trong khu vực bị ảnh hưởng trực tiếp.
Địa điểm cấp phát là xã cuối cùng nằm sâu trong
khu U-Minh, vừa mới được tái kiểm soát, bên bờ Sông Trẹm- Nơi đó hiện có một Tiểu
Đoàn TQLC đang hành quân bình định. Cho nên việc cấp phát rất an toàn, dân
chúng có thể tập trung đông đảo mà không sợ bị VC pháo kích.
Chúng tôi nhanh chóng cấp phát tiền, kèm
thêm các hộp sữa bột và Mỡ nấu ăn – Tùy theo số người trong gia đình số hộp sẽ
có thêm ngoài 2 hộp đồng đều. Đến hơn 3 giờ chiều việc cấp phát đã hoàn tất.
Chúng tôi sửa soạn ra về thì Vị Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng TQLC đến tìm tôi nói
là CHO XIN MỘT SỐ HỘP SỮA VÀ MỠ ĐỂ BINH SĨ ĐƯỢC CÓ THÊM THỨC ĂN. Vì hành quân
trong vùng hẻo lánh nầy chỉ ăn toàn lương khô. Tôi cùng đi với ông ta xuống bờ
sông chỗ đậu 2 xuồng nhôm, coi còn được bao nhiêu? Tôi thấy còn non ½ xuồng. Tôi
nói thiếu tá có thể lấy hết phần còn lại nầy, vì đem về thì chúng tôi cũng giao
trả cho cố vấn Mỹ. Ông ta vui mừng, cho lính đến vác đi trong nháy mắt là xong
ngay!
Hôm sau, ông QT gặp tôi hỏi nghe nói ông phát CÒN
DƯ KHÁ NHIỀU SỮA VÀ MỠ ĂN ? Tôi nói đúng như vậy ! Nhưng ông Th/Tá TQLC xin cho
lính ăn nên tôi cho họ tất cả mấy thứ đó để lính của họ có thêm sức khỏe!
Nghe tôi nói xong, ông QT gằn giọng SAO ÔNG KHÔNG
HỎI Ý KIẾN TÔI? Tôi nói lúc đó vì gấp rút, hơn nữa không có máy để liên lạc,
nên tôi tự quyết định vì mấy thứ đó đem về giao trả cho cố vấn thì họ cũng bỏ
thôi! Ông nói mấy lần phát trước cũng có dư và đem về đây để tôi phát cho vợ
con lính và cho các chùa quanh đây. Ông Phó không thể tự động cho như vậy là
ông đã qua mặt tôi ! Tôi không thể chấp nhận hành động một mình của ông phó quận!
Ông quầy quả hậm hực bỏ đi.
Tôi tự suy nghĩ mà không thể tự giải thích chỉ có
các hộp sữa và mỡ vô dụng đó mà ông nỡ nào giận dữ với tôi như vậy? Mấy hôm
sau, ông xã trưởng nói bâng quơ cho tôi biết “CÁC THỨ ĐÓ RẤT CÓ GIÁ VỚI CHỖ SẢN
XUẤT CÀ REM”. À ra thế ! mà tôi chưa từng hiểu công dụng cụ thể của các thứ đồ
bỏ ấy!!!!
C./- ĐOÀN CĂN CƯỚC LƯU ĐỘNG.
Tôi đếm từng ngày trôi qua nhứt là vào mùa mưa vừa
qua. Quận tôi bị VC pháo kích ồ ạt và chúng đã tràn ngập Chi Khu bằng một Đại Đội
Đặc Công. - May mắn tôi nhảy cửa sổ ra khỏi phòng, chui xuống mương nước có cỏ
bao phủ, VC rọi đèn ngang qua 2, 3 lần mà chúng không phát hiện ra tôi. Gần
sáng mới có C46 từ Quân Khu qua yểm trợ, bắn đại liên 6 nòng sát bên vòng rào
chi khu, như Rồng phun lửa. VC rút ra ngoài bị toán phục kích đêm án ngữ bắn hạ
hơn 30 xác có xăm trên cánh tay, SANH BẮC TỬ NAM. Phía ta số lính bị thiệt hại
nhẹ, vì cả trung đội ra ngoài kích đêm. Khi VC vô được chi khu, chúng phá hủy 3
khẩu pháo 105 ly và chúng sát hại vợ con lính trong trại gia binh, chết và bị
thương khá nhiều. Ông QT may mắn vì đêm đó ông ngủ lại ngoài Tỉnh vì không có
trực thăng đưa ông trở lại quận sau phiên họp trễ ở Tiểu Khu.
Tới tháng thứ 9, cùng sắp cuối năm ĐOÀN CĂN CƯỚC
LƯU ĐỘNG đã đến Quận để đổi căn cước cho dân chúng.
Số người tập hợp đông đảo cả 2, 3 trăm người trong
ngày đầu. Tôi thấy họ xếp hàng, ngồi dọc 2 bên đường từ mấy trăm thước
xa, dẫn đến phòng Căn Cước. Trên tay họ cầm sẵn tờ giấy ĐƠN XIN ĐỔI
CĂN CƯỚC đã được XÃ KÝ XÁC NHẬN CƯ TRÚ VÀ LÝ LỊCH CÁ NHÂN – Mọi người chỉ chờ
cho PHÓ QUẬN KÝ XÁC NHẬN CHỮ KÝ CỦA CÁC XÃ TRƯỞNG. Sau đó họ sẽ nộp vào Phòng
căn cước để làm thủ tục đổi căn cước mới.
Tôi thấy họ ngồi chờ khá lâu mà vẫn chưa thấy cảnh
sát giữ trật tự, bắt đầu tiến hành gì cả. Phần tôi, tôi nhờ nhân viên khiêng một
bàn nhỏ đặt trước cửa văn phòng quận- Tôi gọi ông Tùy Phái đi thâu đơn từng đoạn
mỗi lần vài chục người để tôi ký ngay cho họ sẽ nộp vào phòng căn cước, khỏi phải
chờ chữ ký của tôi lâu hơn.
Tôi ký cả trăm đơn mà ông tùy phái vẫn để đống nơi
chỗ của ông ta. Tôi hỏi sao ông không đóng mộc, phát ra cho họ.
Ông Tùy Phái rụt rè trả lời vì CHƯA CÓ MỘC ĐỂ
ĐÓNG! Tôi hỏi ai giữ CON MỘC? Ông nói từ trước ông là người giữ CON MỘC nhưng mới
đây ông QT biểu giao cho ông Thiếu Úy Trưởng Ban NDTV giữ CON DẤU.
Tôi hỏi Thiếu Úy TB/NDTV ở đâu? Ông Tùy Phái nói
chắc ông ấy đang Huấn Luyện NDTV ở Xã Đông Hòa, cách quận hơn 15 km. Tôi xuống
phòng truyền tin nhờ gọi Th/Úy TB/NDTV về quận gặp tôi gấp – Một chút sau phòng
truyền tin cho biết Th/Úy nói mãn huấn luyện ông mới về được. Tôi chờ tới gần 5
giờ chiều, ông Th/Úy mới về gặp tôi, trên tay đang cầm con dấu, ông nói phải chờ
QT xem xét các đơn xin CC trước, sau đó mới cho phép đóng dấu. Vì vấn đề lý lịch
cá nhân cần xem xét thật kỹ để tránh VC trà trộn xin CC, mà các xã có thể làm bậy
vì tham lam cá nhân. Tôi biểu ông ta đưa MỘC cho tôi, tôi chịu trách nhiệm với
ông QT. Ông ta nhứt quyết không đưa, tôi vói chụp tay ông ta để lấy con DẤU. Vì
thờ ơ, tôi bị ông ta xô ngã té nhào xuống đất. Sau đó ông ta biến mất nói là đi
trình với An Ninh Quân Đội sở tại.
Độ nửa giờ sau thì ông QT về nhà, tôi vội sang
trình bày sự việc ông Th/Úy TB/NDTV giữ con DẤU- Ông QT xác nhận là ông giao
cho Th/Úy đó giữ con DẤU để tránh VC len lỏi xin CC.
Tôi thấy không thể nói gì hơn với Ông QT, tôi xuống
phòng Truyền Tin xin gọi về TTHQ và xin nói chuyện với Ông Tỉnh Trưởng- Tôi may
mắn được gặp ông TT qua điện thoại. Tôi trình bày SỰ VIỆC CON DẤU- Nghe xong,
Ông nói để ông L/L với QT để lo an ninh lộ trình cho tôi về trình diện ông TT.
NỬA giờ sau, Ông QT đến gặp tôi nói Ông Phó hãy về
trình diện TT- Có 2 người lính hộ tống tôi trên võ vọt để đến Tắc Cậu an toàn
và từ đó tôi đi xe về Tỉnh.
Sáng hôm sau, tôi vào trình diện Ông Phó Tỉnh trước, sau
đó ông Phó đi cùng tôi qua gặp Ông TT- Ông TT nói Ông Phó cho ông Phó Đốc Sự đi
phép 7 ngày, khi hết phép Ông Phó sắp xếp chức vụ gì đó tạm thời, khi có chỗ trống
phải ưu tiên cho ông nầy trước. Vì chuyện xảy ra ở quận KA KHÔNG PHẢI LỖI CỦA
ÔNG PHÓ ĐỐC SỰ!
Sau khi tôi đi phép về, tôi được chỉ định tạm thời
XLTV chức vụ CVP, vì ông CVP thực thụ đã đi du khảo 3 tháng tại Úc Châu.
Xin nói thêm:
Ít tháng sau tôi được bổ nhiệm giữ chức vụ PQT Tân
Hiệp, Cái Sắn thay thế một đàn anh Khóa 10 được cử ra Côn Sơn giữ chức Đặc Phái
Viên Hành Chánh. Năm sau, 1972 tôi phải nhập ngũ Khoá 1/72 vì đề mục hoãn dịch
vì công vụ không còn tồn tại. Nghe kể lại khi tôi ở Thủ Đức, ông QT /KA được TT
Thiệu mời về Dinh Độc Lập tham dự ĐẠI HỘI ANH HÙNG TOÀN QUỐC – Ăn uống thịnh soạn
với TT Thiệu và các chức sắc khác- Đặc biệt ông Thiệu tặng mỗi anh hùng 1 bút
máy có khắc tên và chữ ký của TT Thiệu- Từ đó đi đâu ông Cựu QT tôi cũng dắt
túi cây bút máy, hay móc ra khoe! – Nhưng được vài tháng, bất ngờ DANH SÁCH GIẢI
NGŨ VÌ BÊ BỐI, hầu hết các ông tham dự Đại Hội mấy tháng trước đều có tên. Ông
QT thanh liêm, anh hùng nhà ta cũng ra rìa, không kèn, không trống. Rồi đau
thương hơn cả là mặc dù đã giải ngũ mà ông vẫn Bị VC xử tử hình sau ngày
30-4-1975 tại bãi trực thăng của Quận Nhà KA của ông- kết thúc một đời binh
nghiệp với Cấp Bậc sau cùng là Thiếu Tá, vang danh khắp Vùng 4 Chiến Thuật./-LHXung.
(*Sơ lược 2005- 2026 sửa đổi vài lời phù hợp
hơn./- lhx)