Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label TrangChauYSITIENTUYEN. Show all posts
Showing posts with label TrangChauYSITIENTUYEN. Show all posts

Wednesday, 15 June 2022

CHUYỆN NẦY LẠI KHƠI DẬY, CÁCH NAY ĐỘ 2 THÁNG Y SĨ TRANG CHÂU CÓ CHO BIẾT BUỒI DUY TÂM DOG CÓ HỨA SẼ TÌNH NGUYỆN SANG UKRAINE CHỐNG NGA VÀ SẼ MANG BÀI THƠ TRANG CHÂU QUA UKRAINE ĐỌC CHO LÍNH VÀ DÂN UKRAINE NGHE./-TCLãnh

M68 ĐÃ CHỬI THẬT VÔ HỌC, THẬT MẤT DẠY, RẤT RUDE NHIỀU LẦN NHƯNG NAY LẠI CHỬI THÊM: DOG TÈ BUỒI DUY TÂM KHOE THÀNH TÍCH NHƯNG QUÊN GHI CHUYỆN DOG TÂM "LIẾM VÁI" DƯƠNG THU HƯƠNG BAO NHIÊU LẦN?./-TCLãnh (*Sorry lại chạm nọc Sĩ Quan HQ "Rude" littleSG./-tcl)
______________
THƯA CHUYỆN CỤ BÙI DUY TÂM.

Kính thưa cụ,

    Lâu nay, tôi đã có dịp nghe danh khổng lồ, vĩ đại của cụ, qua vài anh bạn có cái may mắn mà tôi không có, là được cụ ‘làm thầy’.

    Qua những anh bạn này, tôi nhận thấy cụ cũng không khác gì các ông thầy khác, có nhiều học trò đến giờ này vẫn tâm phục, khẩu phục (nhất là các ‘bác sĩ’ VC hiện nay), cũng có nhiều học trò khác xấu hổ chối bỏ không hề là học trò của cụ (nhất là các bác sĩ VNCH đang tị nạn ở Mỹ). Hầu hết chỉ nói về cụ như một ông ‘cựu’ thầy thôi, chứ ít người bàn về quan điểm chính trị hay các việc làm nổi đình nổi đám của cụ. Xin thưa ngay để cụ rõ nếu cụ chưa biết tại sao: chỉ vì hầu hết các học trò VNCH của cụ, chẳng ai dám hoan nghênh những việc làm hiện nay của cụ, người cho là lố bịch, người thấy buồn cười, người thấy “tởm”, nhưng không dám lên tiếng vì quan niệm ‘kính thầy’ cổ truyền của một dân tộc có văn hóa nói chung. Văn hóa Á Đông nói chung và văn hóa Việt nói riêng, coi trọng tính khiêm tốn cá nhân, nhưng cụ xuất thân trường thuốc mà lại trường Tây nữa nên không biết nhiều về chuyện văn hóa Việt, cũng không trách cụ được.

    Đúng ra, tôi chẳng có hân hạnh biết cụ là ai, chẳng có quan hệ xa gần gì với cụ nên cũng chẳng nên lên tiếng, và cụ cũng chẳng cần phải biết tôi là ai vì tôi chẳng là ai cả, chẳng là cái thá gì để cụ quan tâm. Nhưng có một lý do tôi cảm thấy bất đắc dĩ phải lên tiếng. Lên tiếng để xin cụ đừng vì muốn phô diễn cái tôi vĩ đại của cụ mà làm mất chính nghĩa của cuộc chiến cả trăm ngàn quân nhân miền Nam đã hy sinh và cả triệu dân miền Nam đã phải chịu những thống khổ trong cũng như sau chiến tranh.

    Tôi đã im lặng từ lâu nay, nhưng giọt nước làm tràn ly, chính là bức thư cụ gửi cho bà đại sứ Ukraine tại Hà Nội.

    Nói có sách mách có chứng, tôi xin trích lại nguyên văn bức thư, tương đối ngắn này:

    “Thưa bà Đại Sứ Nataliya Zhynkina,

    Vợ chồng tôi đã về San Francisco và sẵn sàng đi Ukrayina để  làm bất cứ việc gì có thể đóng góp thật sự cho cuộc kháng chiến chống quân xâm lăng Putin-Nga. Vợ tôi, Trần Thùy Mai là một nhà văn nổi tiếng có thể viết một thiên phóng sự về cuộc xâm lăng thậm chí vô lý, vô nhân đạo của Putin. Tôi, Bùi Duy Tâm là một lão sư y khoa có cả ngàn học trò làm Hiệu Trưởng, Khoa Trưởng các trường đại học y khoa, Giám đốc các bệnh viện, Bác Sĩ Chuyên Khoa hay Sinh Viên y khoa. Tiếng nói và hành động của chúng tôi sẽ tiêu biểu cho nhân dân VN muốn sát cánh với nhân dân Ukrainian chống Nga-Putin như nhân dân Vietnam chống Trung Quốc-Tập Cẩn Bình.

  Mong bà Đại Sứ mau xếp đặt cho vợ chồng chúng tôi bay từ San Francisco tới Warsaw, Poland. Cho người đón chúng tôi như  bà đã hứa đến Kyiv chào thăm Tổng Thống Zelensky rồi ra mặt trận với các chiến sĩ đang chiến đấuChúng tôi sinh ra và trưởng thành trong một quốc gia khói lửa chiến tranh triền miên đã từng chiến đấu với các đại cường quốc: Trung Quốc (13 lần), Mông Cổ (3 lần), Thực Dân Pháp (100 năm), Quân Phiệt Nhật Bản (3 năm: 1942-1945) và Đại Tư Bản Mỹ Quốc (11 năm:1964-1975).

    Sống Chết cách nhau một sợi tóc nên chúng tôi chẳng  sợ chi kể cả tên lửa Nguyên Tử của Nga-Putin.

    Slava Ukraini! Glory to Ukraine! Việt Nam muôn năm! Thế giới Tự Do Dân Chủ muôn năm!


    Bùi Duy Tâm và Trần Thùy Mai

[Cụ có ghi địa chỉ và số điện thoại, nhưng tôi xin phép không phổ biến]

Thư viết như thế này có nghĩa là Ông Bùi Duy Tâm tự nhận mình là công dân của nước CHXHCNVN và bên cạnh đó ông ta tự NỔ cho mình là Nhân Vật Quan Trọng/VIP khiến tổng thống Ukraina phải cho người ĐÓN RƯỚC như Quốc Khách trong khi Người Việt Tỵ Nạn Tử Tế khinh bỉ ông ta tới bến.

Đ.M một anh già sắp sửa 90, gần đất xa trởi mà đòi ''ra trận'',

uýnh nhau với quân Nga, lếu láo hết biết luôn!

Thật tội nghiệp thay cho một kẻ mắc bệnh GRANDIOSE! TTS

-------------------

    Thưa cụ,

    Tôi xin phép có nhận định thô thiển mà tôi nghĩ chẳng có gì sai lầm để phải xin cụ thứ lỗi.

    Xin thưa ngay, tôi sẽ không bàn thêm về những chuyện có tính cách cá nhân như chuyện cụ đấm ngực tự phong là "lão sư" thay vì dùng tiếng Việt là 'ông thầy già' nghe không oai bằng, chuyện cụ khoe cụ bà là “nhà văn nổi tiếng, được giải nhất văn chương” mà quên viết cho rõ đó là nhà văn trong chế độ VC được chính quyền VC tặng giải văn chương tuyên truyền cho đảng, chuyện cụ hy sinh tự nguyện vào viện dưỡng lão Ukraine sống, rồi tự phong cụ là “tiêu biểu của nhân dân VN”, chuyện cụ trưng hình hai cụ đi du lịch cho thiên hạ thưởng lãm dung nhan hai cụ, hay chuyện cụ khoe thân hình trần như nhộng của ông lão chín bó trong bồn nước trong vắt.

    Dù sao những chuyện trên chỉ là những chuyện cá nhân nhỏ, tôi không quan tâm. Tự nổ để chọc cười thiên hạ là quyền của mỗi người. Nhưng chỉ có một chuyện tôi thấy không thể giữ im lặng được.

    Đó là đoạn cụ viết Chúng tôi sinh ra và trưởng thành trong một quốc gia khói lửa chiến tranh triền miên đã từng chiến đấu với các đại cường quốc: Trung Quốc (13 lần), Mông Cổ (3 lần), Thực Dân Pháp (100 năm), Quân Phiệt Nhật Bản (3 năm: 1942-1945) và Đại Tư Bản Mỹ Quốc (11 năm:1964-1975)”. [chữ đậm là của cụ, gạch dưới là của tôi].


    Thưa cụ,

    Trong cái xứ của tự do tư tưởng và tự do ngôn luận này, việc cụ nghĩ gì, làm gì, nói gì, dĩ nhiên hoàn toàn phải được tôn trọng hay ít nhất chấp nhận. Dù vậy, tôi cũng vẫn phải nêu lên một thắc mắc xin cụ làm sáng tỏ cho cộng đồng, và nhất là cho “cả ngàn học trò” của cụ hiểu rõ ông thầy già hơn. 

    Nếu tôi còn hiểu tiếng Việt chính xác thì cụ coi chiến tranh VN thời kỳ 1964-1975 là “chiến đấu với … Đại Tư Bản Mỹ Quốc, tức là ‘chống Mỹ,’ có phải vậy không thưa cụ? 

    Trong khi toàn thể cộng đồng tị nạn CS và thậm chí một số không nhỏ dân trong nước mặc niệm cho ngày tang thương 30/4, thì cụ… khẳng định cuộc chiến mà cả triệu người đã đổ máu chính là cuộc chiến … chống “Đại Tư Bản Mỹ Quốc”! Câu viết này hiển nhiên đã đạp chính nghĩa quốc gia xuống mương, cho các quân nhân QLVNCH đã hy sinh phải chết tức tưởi thêm một lần nữa, lập lại nguyên văn khẩu hiệu “chống Mỹ cứu nước” của VC, không hơn không kém. Đây là cuộc chiến của miền Nam VN tự vệ với sự giúp đỡ của Mỹ chống lại xâm lăng của cộng sản Bắc Việt.  Đó chỉ là cuộc chiến 'chống Mỹ cứu nước' dưới con mắt của đám cộng sản thôi. 

    Dĩ nhiên là cụ có quyền nghĩ như VC vì cụ hoàn toàn có quyền chuyển hướng, chạy theo VC để có thể khoe thiên hạ cụ đã có dịp ở khách sạn có cầu tiêu lát vàng ở Hà Nội, được VC khiếp sợ, … tuy nhiên, tôi sợ 100% dân tị nạn Việt sẽ không đồng ý với cụ về ý nghĩa và nguyên nhân cuộc chiến. Ở đây, tôi chỉ dám xin cụ hai việc: thứ nhất, xin cụ xác nhận cụ đã viết đúng những gì cụ nghĩ, không sai lầm hay ‘typo’ gì hết, thực sự theo cụ, đó là cuộc chiến 'chống Mỹ cứu nước', chẳng phải chống CS xâm lăng, chẳng có chính nghĩa quốc gia gì hết và thứ nhì, nếu đúng như vậy, xin cụ cho biết cụ đang sống ở Mỹ với tư cách gì? Tị nạn chính trị CS (chống cộng nên sợ bị VC giết hay bỏ tù), hay tị nạn kinh tế (qua Mỹ có nhiều tiền hơn, nhà cao cửa rộng hơn), hay tị nạn du lịch (vì cụ rất mê du lịch nên tị nạn ở Mỹ để có dịp du lịch ‘thoải mái’)? Hay cụ giản dị đã trở thành trí thức nằm vùng có cụ bà là “nhà văn nổi tiếng” được giải của VC, lại thường xuyên liên lạc với đại quan VC, để biện giải, bào chữa, viết lại lịch sử cho VC?

    Hay cũng có thể cụ biết Ukraine trước đây ủng hộ VC đánh miền Nam chống Mỹ nên cụ viết vậy cho hợp ý bà đại sứ để cụ được gặp bà? Hay cụ bị VC ép phải viết vậy mới cho cụ vào Hà Nội gặp bà đại sứ? Có nhiều giả thuyết lắm, tôi không biết được, nên mới dám mong cụ giải thích.

    Thú thật với cụ, tôi không biết gì về cụ mà cũng chẳng cần biết. Không cần biết quá khứ hay thành tích gì của cụ. Không cần biết cụ chống cộng hay thân cộng. Không quan tâm đến chuyện cụ quan trọng ghê gớm cỡ nào đến độ cả phó thủ tướng VC cũng phải khăn gói đến tận nhà cụ, cung kính chắp tay nghe cụ dạy bảo con cháu cụ. Chẳng cần biết chuyện cụ tình nguyện đi viện dưỡng lão Ukraine vớ vẩn. Cũng không màng ở Mỹ này, cụ ủng hộ hay chống ông tổng thống nào, đảng nào. Xin lỗi cụ, người Việt tị nạn ở Mỹ có hơn triệu người, ai muốn làm gì, nói gì, tôi là gì mà dám xiá vào? Chỉ thấy câu viết của cụ về “cuộc chiến chống Mỹ” có điều không ổn với người Việt quốc gia nên cảm thấy phải lên tiếng thôi. Coi như nêu lên vấn đề để xin cụ nói cho rõ cuộc chiến đó là cuộc chiến ‘chống Mỹ cứu nước’ hay cuộc chiến chống CSBV xâm lăng, để mọi người hiểu rõ cụ hơn, còn cụ theo phe nào là lựa chọn của cụ. Cụ ‘làm thinh’ thì mọi người cũng sẽ hiểu.

    Kính chúc cụ đầy đủ sức khỏe để có dịp đi du lịch thế giới với cụ bà, chụp hình cho cả thế giới thưởng lãm. 

Vũ Linh

3/5/2022

Thursday, 27 September 2018

TRANG CHÂU TÁC GIẢ Y SĨ TIỀN TUYẾN NĂM NÀO.../-TCL

Trang Châu và bút ký ‘Y Sĩ Tiền Tuyến’

Du Tử Lê
Từ phải qua (ngồi): nhà thơ Trang Châu, nhà văn Song Thao, nhà văn Hoàng Xuân Sơn. (Ðứng) nhà thơ Nguyễn Ðức Bạt Ngàn, Nnà thơ Lưu Nguyễn, nhà văn Hồ Ðình Nghiêm. (Hình: Song Thao)
Nhà văn Trang Châu, tác giả bút ký “Y Sĩ Tiền Tuyến,” tác phẩm từng được trao giải Văn Chương Tổng Thống 1969; được nhiều người biết tới trong sinh hoạt 20 năm VHNT miền Nam (1954-1975). Nhưng ông cũng được nhiều người nhắc tới vì một câu văn có trong “Y Sĩ Tiền Tuyến” (?), đó là câu đại ý, nhiều người mong tôi chết sớm, để lấy vợ tôi… Người bạn đời thuở đó, của nhà văn Trang Châu là Á Hậu Hoàng Kim Uyên, ái nữ của nhà thơ Hoàng Trọng Thược.
Về Á Hậu Hoàng Kim Uyên, qua một bài viết của tài tử Ðặng Hùng Sơn, trên nhật báo Việt Báo, số đề ngày 6 tháng 6, 2015, đã ghi lại khá đầy đủ chi tiết, có thể ít người biết:
“Ngược dòng thời gian vào cuối năm 1965, có một cuộc thi hoa hậu Việt Nam đầu tiên tại Saigon để tuyển lựa hoa hậu dự thi hoa hậu Á Châu tại Phi Luật Tân, ban tổ chức là Bác Sĩ Trương Ngọc Hơn và người M.C. Nguyễn Ðình Khánh là xướng ngôn viên của đài truyền hình số 9. Cuộc thi này làm xôn xao dư luận và đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí Saigon thời bấy giờ. Dư luận bất mãn và bàn tán về sự lựa chọn bất công của ban giám khảo. Nhà báo Tuyết Sĩ gọi Hoàng Kim Uyên là tuyệt sắc giai nhân, chỉ xuất hiện một lần rồi biến mất. Nhà văn Hoàng Hải Thủy gọi cô là Tây Thi tái thế. Sau này, khi qua Montreal để hát, ca sĩ Thanh Tuyền cho rằng theo ý cô, hai người đẹp nhất thời đó là Thẩm Thúy Hằng và Hoàng Kim Uyên.
“Ðược sự khuyến khích của chú là Hoàng Trọng Miên (giáo sư kịch nghệ Trường Quốc Gia Âm Nhạc) và người chú này năn nỉ với hai ông bà thân sinh mãi, nên hai cụ mới bằng lòng. Kết quả cô được chức á hậu, nhưng được khán giả bình chọn là hoa hậu trong lòng khán giả. Hoa hậu trong cuộc thi năm đó là Thái Kim Hương. Hai năm sau cô lên xe hoa về nhà chồng. (*)
“Hoàng Kim Uyên là con của ông Hoàng Trọng Thược, một viên chức cao cấp trong ngành Quan Thuế 3 miền Bắc, Trung, Nam. Cụ còn làm thơ với bút hiệu Hương Thủy. Mẹ là bà Hoàng Thị Thảo, bà là em bạn dì ruột của Ðức Từ Cung Hoàng Thị Cúc (mẹ Vua Bảo Ðại), bố gốc làng Nguyệt Biều (Huế), mẹ gốc Mỹ Lợi (làng của Ðức Từ Cung). Tuy mang giòng dõi gốc Huế chính cống nhưng cô lại sinh ra tại đất Bắc (Thanh Hóa). Ông cụ đổi nhiệm sở ra Hà Nội, sau một tuần khi cô sinh ra và đó là lý do tại sao cô lại nói tiếng Bắc. Vào Nam trước 1954, vì cụ bà ngã bệnh do không chịu nổi khí hậu quá nóng, Cụ ông lại dời gia đình ra Ðà Nẵng.
“Hoàng Kim Uyên học trường Sacre Coeur, chương trình Pháp và sau học thêm tiếng việt tại trường Sao Mai. Vào năm 1965 ông cụ và gia đình đổi vào Nam sinh sống.
“Sau khi được bầu làm á hậu, cô được mời làm xướng ngôn viên danh dự đầu tiên của Ðài Truyền Hình Việt Nam trong ngày khai mạc. Cô bắt đầu hoạt động văn nghệ trong vở kịch “Thành Cát Tư Hãn” của kịch tác gia Vũ Khắc Khoan, do diễn viên Trần Quang thủ vai chính, Hoàng Kim Uyên vai công chúa Giang Minh, Lê Tuấn vai Thúc Bột Ðào.
Hoàng Kim Uyên. (Hình: Ðặng Hùng Sơn)
Hoàng Kim Uyên. (Hình: Ðặng Hùng Sơn)
“Về điện ảnh Hoàng Kim Uyên có mặt trong phim ‘Cúi Mặt’ của đạo diễn Thân Trọng Kỳ, với Kim Vui (Chân Trời Tím) và Cao Huynh. Cuốn phim dự định quay là “Nghìn Trùng Xa Cách” thì biến cố 1975 ập đến. Ðạo diễn Lê Dân mời đóng phim “Bạch Ngâm Sương” cũng cùng chung số phận. Cùng với người chú ruột là Giáo Sư Hoàng Trọng Miên, cô đã lập nên đoàn vũ dân tộc Việt Nam dự định đi trình diễn khắp thế giới. Cô đã dày công luyện tập và huấn luyện cho trên 150 cô vũ công. Ðã chuẩn bị cho chuyến đi Úc Châu trong sáu tháng của đoàn vũ, nhưng vào tháng 3 năm 1975 thì Pleiku mất, nên tất cả những người có giấy thông hành đi ngoại quốc bị đình lại…”
Về tiểu sử của tác giả bút ký “Y Sĩ Tiền Tuyến” thì, trong một cuộc phỏng vấn của Châu Hải Châu, đăng tải trên Luanhoan.net, cho biết:
“Trang Châu tên thật Lê Văn Châu, sinh ngày 28 tháng 3 năm 1938 tại Huế. Ông là con trai thứ của cựu Trung Tướng Việt Nam Cộng Hòa Lê Văn Nghiêm (vừa thất lộc tại Sài Gòn ngày 27 tháng 1 năm 1988) và bà Trần Thị Thuận, (qua đời lúc Trang Châu lên 9 tuổi). Thuở nhỏ theo học tại các trường Pellerin, Thiên Hựu (Huế), Yersin (Ðà Lạt). Tốt nghiệp Y khoa năm 1966. Là bác sĩ quân y, phục vụ trong binh chủng nhảy dù, kể từ 1966 đến năm 1971. Ðã lập gia đình cùng bà Hoàng Kim Uyên (ái nữ của nhà thơ Hoàng Trọng Thược, á hậu Việt Nam năm 1966) và có hai con trai. Trước 1975, Trang Châu cộng tác với các tạp chí: Tiền Phong, Khởi Hành, Văn Học,… Tỵ nạn tại Montréal Canada từ năm 1977, hiện hành nghề tại phòng mạch tư. Tiếp tục sáng tác, nhưng ít gởi bài đăng báo. Tháng 6 năm 1987, được bầu làm chủ tịch Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tại Canada, trung tâm Quebéc. Tác phẩm đã xuất bản: Tình Một Thuở (1964), Y Sĩ Tiền Tuyến (bút ký, 1970). Tác phẩm sắp in: Thơ Trang Châu, Nhìn Lại Mình (tập truyện), Bên Bờ Hạnh Phúc (tập truyện),…”
Vẫn theo nội dung của cuộc phỏng vấn này thì Trang Châu làm thơ trước khi viết văn. Ông nói:
“…Ðộc giả biết tôi về thơ trong một trường hợp hạn hẹp. Ðộc giả của thơ tôi lúc ấy là nam nữ sinh viên các trường đại học và đặc biệt hai trường Gia Long và Trưng Vương. Lý do là lúc đó sinh viên Y Khoa Sài Gòn cho xuất bản nguyệt san Tình Thương, tờ báo duy nhất của sinh viên được bày bán tại các sạp báo. Tôi làm thư ký tòa soạn cho tờ Tình Thương trong 3 năm đầu. Sau khi tôi ra trường, tờ báo sống đến gần hết năm thứ tư thì bị đóng cửa vào năm 1966 vì lý do chính trị. Dạo ấy tôi làm toàn thơ tình cảm. Sang đây, thỉnh thoảng gặp lại vài cựu nữ sinh Trưng Vương, Gia Long còn thuộc lòng những bài thơ ngắn của tôi làm thời đó, làm tôi ngạc nhiên một cách thích thú…”
Ông cũng cho biết thêm rằng, ông nặng lòng với thơ văn. Vì ông nghĩ, thơ diễn tả trọn vẹn nỗi lòng của ông hơn văn xuôi.
Trả lời câu hỏi của Châu Hải Châu về bút ký “Y Sĩ Tiền Tuyến,” tác giả nói, tác phẩm đó của ông trả qua nhiều giai đoạn trước khi hoàn thành. Lý do:
“…Thật tình tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ viết văn cả. Vào năm thứ 6 Y khoa, tôi ghi tên học Nhảy Dù. Học lấy bằng xong, anh em trong tòa soạn Tình Thương bảo viết lại diễn tiến của khóa dù vì nghe tôi kể lại thấy hấp dẫn. Và bài ‘Khóa 68 Nhảy Du’ trong cuốn YSTT là đoản văn đầu tiên tôi viết.
“Về Nhảy Dù một thời gian, tôi viết về cuộc hành quân đầu tiên tôi tham dự với tiểu đoàn 6 Nhảy Dù, đăng ở Tình Thương với nhan đề Thử Lửa. Lúc bấy giờ sư đoàn dù cho ra tờ Mũ Ðỏ, cho đăng lại bài này. Sau đó tôi rời tiểu đoàn 6 Nhảy Dù về làm y sĩ trưởng tiểu đoàn 3 Nhảy Dù. Tiểu đoàn đóng quân ở ven đô, tôi tình cờ nghe đài Phát Thanh Quân Ðội loan tin cuộc thi bút ký chiến đấu, do tờ Tiền Phong (báo của quân lực VNCH) tổ chức và vì rảnh rỗi không biết làm gì ngoài việc khám bệnh cho binh sĩ, tôi viết bài gởi dự thi. Ðó là bài Ðường Ra Bến Hải. Bài được chấm giải nhất. Chánh chủ khảo tuyển chọn, sau này tôi mới biết là anh Nguyễn Ðạt Thịnh. Sau đó tôi rời tiểu đoàn 3 Nhảy Dù về làm việc tại bệnh viện Ðỗ Vinh ở căn cứ Hoàng Hoa Thám. Tôi viết thêm bài Hành Quân Di Dân và Một Cuộc Săn Du Kích đăng ở Văn Học và Tiền Phong. Giải Văn Học Nghệ Thuật của Ðệ nhị Cộng Hòa ra đời năm 1969, bây giờ tôi mới có ý định viết thành một cuốn sách để gởi đi dự thi. Tôi bỏ ra 5 tháng để viết phần còn lại và 1 tháng tự đánh máy. Cuốn sách được lấy tên Y Sĩ Tiền Tuyến…” (Nguồn đd)