Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label NguyenThieuNhan. Show all posts
Showing posts with label NguyenThieuNhan. Show all posts

Tuesday, 2 December 2025

 MẤY ÔNG "ĐÁNH CÁ" NẦY NÚP BÓNG "DANH CA" ĐÃ LẦN HỒI XUỐNG HỐ GẦN HẾT RỒI - VẬY MÀ ÔNG NGUYỄN "THIẾU" CHỮ NHẪN VẪN MẤT THỜI GIỜ GỌI TÊN NHAU "KHÔNG CÒN CẦN THIẾT" NỮA./-Mt68

//////////////////

VÌ SAO TÔI YÊU CẦU ÔNG PHẠM TRẦN ANH GỠ BÀI VIẾT CỦA TÔI TRÊN ĐIỆN BÁO CỦA CÁI GỌI LÀ DIÊN HỒNG THỜI ĐẠI? 

NGUYỄN THIẾU NHẪN 


Giới thiệu: Có thân hữu hỏi tôi: “Bài viết càng được nhiều diễn đàn phổ biến càng tốt, vì sao tôi lại yêu cầu ông “sử gia” Phạm Trần Anh gỡ bài viết của tôi trên điện báo của cái gọi là “Diên Hồng Thời Đại”?
Tôi cho đăng lại bài viết sau đây để trả lời câu hỏi của vị thân hữu. 

MẶT THẬT CỦA MỘT SỐ LÃNH TỤ CỦA “ĐẠI HỘI DIÊN HỒNG THỜI ĐẠI”: “SỬ GIA” PHẠM TRẦN ANH, “CHÍ SĨ” CHU TẤN (TRẦN NHƯ HUỲNH) 

Dẫn nhập: Theo poster do Hội AHCHS Bưởi-Chu Văn An Nam California phổ biến về cuộc hội thảo thuyết trình với chủ đề “40 Năm Ly Hương: 40 năm nhìn lại và hướng về tương lai” với các thuyết trình viên là các giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, Lưu Trung Khảo, Trần Huy Bích v.v... 

Đặc biệt có giới thiệu sách “Vienam, My Country” của CVA Phạm Trần Anh” vào ngày Thứ Tư 29-4-2015 tại Westminster, Nam California. 

Chúng tôi xin phổ biến lại bài viết này để rộng đường dư luận. 

*
Theo tin từ Little Saigon ngày 2 tháng 11 năm 2014 thì tổ chức “Diên 

Hồng Thời Đại” đã tổ chức “Đại Hội Diên Hồng Thời Đại” tại hội trường VNCR với hơn 200 người tham dự và Ban Tổ Chức cho biết rất là thành công tốt đẹp.
Bài viết này sẽ đề cập đến một số “lãnh tụ” của “Đại Hội Diên Hồng Thời Đại” và những việc làm của các vị này để rộng đường dư luận. 

Theo bài tường trình thì “Đại Hội Diên Hồng Thời Đại” gồm có 3 Hội Đồng như sau:
1- Hội Đồng Đại Biểu: CT GSTS Nguyễn Thanh Liêm (đã quá vãng), nguyên Thứ Trưởng Giáo Dục, Phó CT Nội vụ: Nhân sĩ Trần Như Huỳnh (nhà văn Chu Tấn), PCT Ngoại vụ: Nhân sĩ Cao Xuân Khải, Tổng Thư ký: Đốc sự Hoa Thế Nhân. 

2- Hội Đồng Giám Sát: CT Nhân sĩ Phan Kỳ Nhơn, PCT Nội vụ: GSTS Cao Văn Hở, Phó CT Nội vụ: Nhân sĩ Nhan Hữu Mai, Phó CT Kế hoạch: Nhân sĩ Vũ Lang. 

3- Hội Đồng Điều Hợp: CT: Sử gia Phạm Trần Anh, Phó CT Nội vụ: Nhân sĩ Nguyễn Hữu Ninh, Phó CT Ngoại vụ” Nhân sĩ Trần Ngọc Bích, Phó CT Yểm Trợ Quốc Nội: Nhân sĩ Lê Thị Nga, Tổng Thư ký: GS Nguyễn Bảo, Phó TTK: ô. Vũ Hoàng Hải và các Ủy viên: Nhà văn Ninh Thuận, ... Nhà thơ Y Cao Nguyên, Nghệ sĩ Hà Phương, Chiến hữu Doãn Hưng Quốc... 

Trong phần trình bày sau đây, chúng tôi sẽ trình bày về các “lãnh tụ” nhân sĩ, Sử gia, Giáo sư Tiến sĩ, Nhà văn, nhà thơ mà chúng tôi đã in đậm bên trên. Với các vị khác, chúng tôi xin kính nhi viễn chi.
-Về Phó Chủ Tịch Nội vụ của Hội Đồng Đại Biểu: Nhân sĩ Trần Như Huỳnh (nhà văn Chu Tấn), xin xem phần phụ bản đính kèm. 

-Về Giáo sư, Tiến sĩ (GSTS) Cao Văn Hở: Phó CT Nội vụ Hội Đồng Giám Sát: Theo chúng tôi được biết thì ông này rất nổi nang vào năm trước khi cùng với cố nhà báo Vũ Ánh, Đào Văn Bình lớn tiếng ca tụng “ ngọn lửa Bồ tát” Thích Quảng Đức do Cư sĩ, TS Huỳnh Tấn Lê tổ chức. Mấy tháng trước đây, ông GSTS này cũng rất nổi nang khi viết bài ký tên “Nhà thơ Cao Kiều Phong aka GSTS Cao Văn Hở” viết bài lên tiếng về cuộc bầu cử Ban Chấp Hành VBVNHN/ Vùng Tây Nam Hoa Kỳ; trong khi ông ta là người không có dính dáng gì tới Văn Bút. 

-Về Nhân sĩ Vũ Lang: Phó CT Kế hoạch của Hội Đồng Giám sát: Theo chúng tôi được biết thì “nhân sĩ” Vũ Lang, tức nhà thơ Vũ Lang đứng tên trong Liên Danh do sử gia Phạm Trần Anh (PTA) đứng tên thụ ủy 

page2image8902272.png page2image8902272.png page2image8902464.png 

liên danh. Nhà thơ Vũ Lang đã post lên diễn đàn “nhịpcầuvănhữu” những bài thơ gọi những VH không cùng phe cánh trong VBVNHN là bọn “chómắtnâu”, bọn “mắt nâu, tóc đỏ” v.v... - như có những VH đã gọi đích danh các VH Vũ Văn Tùng, Nguyễn Thế Giác là “vô liêm sỉ”! -Về nhà văn Ninh Thuận, ủy viên trong Hội Đồng Điều Hợp do sử gia PTA làm chủ tịch thì bà nhà văn này cùng đứng trong liên danh do sử gia PTA thụ ủy. Cùng với “Thư phản đối” kết quả cuộc bầu cử Tân Ban Chấp Hành Ban Đại Diện Vùng Tây Nam Hoa Kỳ của sử gia Phạm Trần Anh thì những văn hữu có sinh hoạt trong VBVNHN đã rõ những việc làm của bà nhà văn Ninh Thuận này. Và mới đây nhất, bà nhà văn Ninh Thuận (Nguyễn Tâm Thuận) đã phát động chiến dịch vận động các nhà văn nữ trong VBVNHN ký tên phản đối một VH trong Ban Chấp Hành VBVNHN là VH Vũ Thùy Nhân. 

● PHỤ BẢN: AI CHỬI? CHỬI AI? AI XÂY DỰNG? AI PHÁ HOẠI CỘNG ĐỒNG? 

● 1. AI CHỬI? CHỬI AI? 

Ở Bắc California ai cũng biết Ký Còm tức Vũ Bình Nghi, chủ nhiệm, chủ bút tờ Thời Báo là kẻ chửi tất cả những người chống Cộng, chẳng chừa một ai. Ký Còm chửi “nổi tiếng” đến đổi tờ báo Anh ngữ lớn nhất ở San José là tờ San Jose Mercury News gọi “Mr. Thin Secretary” (tức Ký Còm) là “tác giả của những bài báo rác rưỡi”. 

Ký Còm (KC) đã hỗn xược gọi cụ bà Phạm Trương (đã qua đời), Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc California là bà Phạm Tội, vì bà này đã can đảm rời bỏ cái gọi là Liên Hội Người Việt Bắc California do bộ tam sênh Vũ Văn Lộc, Hồ Quang Nhật, Lại Đức Hùng lãnh đạo với Hội Chợ Tết Lời Ăn Lỗ Chịu! 

KC đã vô cùng bỉ ổi khi gọi bà Đoan Trang (Giám đốc đài phát thanh Quê Hương lúc còn chống Cộng) là Đượi Vẩu, có 6 con với 5 người chồng. Gọi ông Nguyên Khôi, manager của đài này là “Công Tử Hải 

Phòng” ngụ ý là ông này vượt biên từ Hải Phòng; trong khi chính ông ta biết ông Nguyên Khôi là người cùng ở Hố Nai, Tam Hiệp với ông ta. Là người theo đạo Công Giáo nhưng Ký Còm đã vô cùng táng tận lương tâm khi bịa đặt tin “Công Giáo biểu tình chống Phật Giáo”; trong khi trong thực tế đồng bào biểu tình chống “sư ông ăn thịt chó” Thích Trí Dũng khi ông này đến chùa Đức Viên và ra lệnh chùa này không được treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. 

Là người Công Giáo; nhưng tên nhà báo rác rưỡi này đã a dua theo tên Tú Gàn (Lữ (ơi) Gian(g) gọi linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô la”, là “tham xe 60 chỗ ngồi nên phải lụy Đoan Trang!”
Tên nhà báo rác rưỡi này đã hỗn xược gọi Hội Đồng Liên Tôn là chốn sa trường gió tanh, mưa máu, gọi ông Nguyễn Tái Đàm, Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng là “Tám Đài” là “bọn chó dái chạy rông”. 

Ký Còm đã đăng tải bài viết bịa chuyện ông cựu Thiếu Tá Cảnh sát Thái Văn Hòa là “người Việt gốc Guam”, đã về VN trên chiếc tàu Việt Nam Thương Tín để bị VC bỏ tù vì tội “ngu”. Bịa chuyện ông này loạn luân và làm báo Cái Đình làng với tên VC Dương Trọng Lâm bị toà án quận hạt Santa Clara phạt phải đền cho ông này trên 68 ngàn đô la. 

Tên nhà báo chửi chẳng chừa một người chống Cộng nào đã xấc xược gọi những anh em cựu tù qua Mỹ theo diện HO là “đạo quân tấn công restroom” tức là những kẻ đi lau chùi cầu tiêu. Chuyện mỉa mai khốn nạn này thì cũng giống như mụ nặc nô Trần Mộng Tú viết bài đăng trên tờ báo “ốc Mỹ mượn hồn Việt” Viet-Mercury News mỉa mai các anh em HO là “những Phó Tỉnh, Phó Quận, là sĩ quan cấp Tá, cấp Úy nay đã trở thành vô dụng vì phổi chứa đầy những vi trùng lao mà VC đã ưu ái tặng cho nước Mỹ”. 

Chuyện nhớ đời nhất của Ký Còm là chuyện tên này đã đăng tải bài phỏng vấn Tổng Lãnh sự “Đu Me” Nguyễn Xuân Phong của tên “ăn cơm Cờ Hoa, thờ ma Cờ Đỏ” Bùi Văn Phú để tên Tổng lãnh sự này mạt sát anh em HO là “bọn tù phạm được Đảng và Nhà Nước khoan hồng cho qua Mỹ để có được đời sống khá hơn”. Đồng bào Bắc California đã biểu tình 87 lần trước cửa toà soạn, tên chủ báo Ký Còm đã phải muối mặt lén đem mắm tôm hư đổ ra đường với dụng ý đổ lỗi 

cho những người biểu tình; nhưng trời bất dung gian có người chụp được hình ông chủ báo đang lúi húi đổ mắm tôm đem đăng báo, Ký Còm lòi mặt mẹt đành phải đem nước ra rửa cho bớt mùi hôi thối! Chuyện Ký Còm Vũ Bình Nghi và đồng bọn chửi những người chống Cộng nếu kể ra hết có thể in thành một cuốn sách cả mấy nghìn trang. “Tên nhà báo chửi những người chống Cộng”; nhưng lúc nào cũng ong óng cái miệng là “chống Cộng với tinh thần Thái Bình, Xuân Lộc”, lúc nào cũng hăm he là “đi tìm công lý Hoa Kỳ” (tức là thưa người chống Cộng ra Toà án Mỹ); nhưng chính y đã bị toà án Mỹ phạt đền ông Thái Văn Hoà trên 68 ngàn đô-la và phải đăng trên trang 1 tờ Thời Báo lời xin lỗi cựu Trung Tá Biệt Động Quân Đoàn Thi vì đã vu cáo, mạ lỵ ông này “chứa bạc và chứa gái mãi dâm” ở cầu Tân Thuận (sic!). Tên ký giả rác rưỡi này đã được VC cho phép đem tiền về VN lập nhà thờ tổ và đem hài cốt bà vợ về VN để... quạt mồ; nhưng do nhu cầu đánh phá Lão Móc trong “chiến dịch Tăng Sâm giết người” tên này đã được ai đó triệu hồi qua Mỹ để chỉ huy chiến dịch với những bài viết đánh phá Lão Móc; nhưng tất cả bọn chúng đã lòi mặt mẹt qua những bài viết của nhà văn Kiêm Ái và Lão Móc! 

Trong sự nghiệp “chửi những người chống Cộng” của tên nhà báo rác rưỡi Ký Còm có một chi tiết độc đáo là trên trang 1 của tờ Thời Báo có đăng “một tấm hình hơn nghìn lời nói” là tấm hình “nhà chí sĩ tâm thần” Chu Tấn (Trần Như Huỳnh) mắt nhắm nghiền, miệng há hốc, nước dãi lòng thòng đang ngủ ngồi ngon lành trong một buổi hội thảo chính trị (sic!). 

Ai đã viết bài bênh vực Chu Tấn “bị bệnh ngủ”, ngay cả lúc lái xe cũng ngủ (sic!) để bênh vực chuyện Ký Còm bêu rếu Chu Tấn qua bức ảnh đăng trên trang 1 của tờ Thời Báo; trong khi ông ta đã phải ngậm câm miệng hến. 

Ai đã viết bài phản bác những luận điệu đánh phá những người chống Cộng của Ký Còm Vũ Bình Nghi? Ai đã viết bài tố cáo những bài viết khốn nạn của Ký Còm khi tên này cũng như mụ nặc nô Trần Mộng Tú mạt sát anh em HO? 

Câu trả lời là Kiêm Ái và Lão Móc! Những ai đã từng sinh hoạt cộng đồng ở Bắc California đều biết điều đó.
Tờ báo nào đã vạch rõ những việc làm có lợi cho VC của những đảng phái hoạt đầu? Tờ báo nào đã viết bài chứng minh đảng Việt Tân là em của đảng VC? Tờ báo nào đã vạch trần âm mưu “Tiểu Diên Hồng: Bàn Tròn Ba Bên” để thực hiện âm mưu hòa giải hòa hợp của đảng viên cao cấp của VC là ông Hoàng Minh Chính? Tờ báo nào đã vạch rõ mặt mẹt của những kẻ dùng “lương tâm cong quẹo” của mình lường gạt tiền của đồng hương để bỏ túi? Tờ báo nào đã vạch rõ mặt ông cựu “Tướng Tình Báo Lắc Léo” Nguyễn Khắc Bình “đã nói một đàng, làm một nẽo”, khi ông này lúc nào cũng xoen xoét cái miệng: “Lúc nào ‘moa’ cũng đứng sau lưng Nguyễn Ngọc Tiên; nhưng trong khi đó ông tìm mọi cách để đưa người của ông nắm Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali. Không thể thực hiện được, ông ta đã tổ chức và thành lập Ban đại Diện Cộng Đồng Người Việt QUỐC GIA Bắc Cali ngay trong ngày sinh nhật của tên tội đồ của dân tộc Hồ Chí Minh tại tiền đình quận hạt Santa Clara có sự hiện diện của ca sĩ Thu Sương, một đảng viên Việt Tân từ Pháp qua? 

● 2. AI XÂY DỰNG? AI PHÁ HOẠI CỘNG ĐỒNG? 

- Như đã trình bày, chính cá nhân tôi (Nguyễn Thiếu Nhẫn) và các ông Trần Mạnh Hòa, Trần Quang Trí và nhiều người khác đã thành lập Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali (B/C) vào năm 1994 với Chủ Tịch Ban Chấp Hành là Tiến sĩ Đỗ Hùng và Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu là cựu Trung Tá QLVNCH Nguyễn Tái Đàm. Đỗ Hùng sau đó đã bị truất phế vì nhận lời tham dự cuộc hội thảo do tên VC Vũ Đức Vượng tổ chức. Ông Nguyễn Tái Đàm lên thay thế chức vụ Chủ Tịch của Đỗ Hùng. 

- Đến năm 2001, ông Chu Tấn (Trần Như Huỳnh) thành lập Ban Đại Diện Cộng Đồng NGƯỜI VIỆT /BC do bà Nguyễn Lan Hải (vợ ông Nguyễn Sơn) làm Chủ Tịch với 2 Phó Chủ Tịch là ông đảng viên VT Hoàng Thế Dân và đảng viên đảng Đại Việt Hồ Văn Khởi. 

- Đến năm 2013, ông cựu “Thiếu Tướng Tình Báo Lắt Léo” Nguyễn Khắc Bình đã thành lập Ban Đại Diện Cộng Đồng NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA/BC do Trương Thành Minh, một cựu sĩ quan Võ Bị Đà Lạt làm Chủ Tịch. Dư luận cho rằng với việc làm “ném đá không cần giấu tay” của ông “Tướng Bình Vôi” có mục đích gây chia rẽ cộng đồng và chia rẽ trong hàng ngũ Võ Bị Đà Lạt.
Hẳn dư luận không quên việc “ông Tướng Bình Vôi” này làm một chuyện vô cùng trái khoáy là xúi giục Mai Khuyên, Chủ Tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị/BC giành giật tổ chức lễ tưởng niệm cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà “Nhóm Tinh thần Ngô Đình Diệm” đã ủy thác cho Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam/BC tổ chức trong nhiều năm qua.
Lên tiếng phê bình về những việc làm gây chia rẽ trong cộng đồng như những việc mà ông cựu Trung tá Trần Như Huỳnh, ông cựu “Tướng Bình Vôi” Nguyễn Khắc Bình đã làm, cũng như những việc mà tên ký giả rác rưỡi Ký Còm Vũ Bình Nghi đã làm mà gọi là “chửi” thì quả tình ông Chu Tấn (TNH) rất xứng đáng để lãnh tiền BỆNH TÂM THẦN và rất xứng đáng với chức “Thủ Tướng của Chính Phủ Nguyễn Hữu Chánh” trong sứ mạng thuê máy bay chở Nội Các Chính Phủ về Hà Nội để nhận bàn giao từ Tổng bí Thư VC Nông Đức Mạnh! Lại càng xứng đáng hơn trong nhiệm vụ rà soát lại xem có nên lưu dụng các chóp bu VC như Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh trong “Chính Phủ Của Những Kẻ Tâm Thần” do Chu Tấn Trần Như Huỳnh và tên bịp bợm Nguyễn Hữu Chánh lãnh đạo!
*
“Thân gửi chị Đỗ Thị Thuấn,
Nguyễn Văn Nghiêm hay Nguyễn Thiếu Nhẫn tức Lão Móc đánh phá lung tung, đánh phá vô trách nhiệm, đánh phá không chừa một ai - Bắc Cali gọi hắn là “THỢ CHỬI”. Tờ báo Tiếng Dân của Hắn là tờ “Báo Chửi” (Tờ báo này đã ngoẻo từ 2 năm nay! Vì không ai thèm đăng quảng cáo trên báo chửi!), chính hắn và Kiêm Ái đã góp phần quan trọng phá nát cộng đồng hải ngoại, nay hắn bị “Quả Báo” thật đáng đời... 

Xin gửi đến chị các bài báo phẫn nộ của đồng hương, để chị tùy nghi. Thân ái,
Chu Tấn”.
Trong email có nội dung như trên mà ông Chu Tấn (TNH) đã hèn hạ núp dưới đũng quần của một kẻ dở khùng, dở điên như bà Đỗ Thị Thuấn (ĐTT), kẻ đã đồng quan điểm với một bà nhà văn, nhà báo ở Bắc Cali với câu viết “lừng danh”: “Chúa Jesus bận đi mò háng phụ nữ” để vu cáo Kiêm Ái và Lão Móc đã chứng tỏ cái tư cách và nhân cách của ông cựu Trung Tá QLVNCH Trần Như Huỳnh. 

Ông cựu Trung Tá QLVNCH Trần Như Huỳnh vì núp dưới đũng quần của bà ĐTT chắc tưởng là kín đáo nên đã viết những lời vu cáo chúng tôi một cách vô tội vạ mà không đưa ra được bằng chứng nào.
Qua phần trình bày trên, chắc quý độc giả đã thấy rõ ai đã chửi ai, ai là kẻ đã xây dựng cộng đồng và ai là những kẻ khốn nạn đã phá hoại cộng đồng, nay lại hèn nhát, vô cùng hèn nhát, tận cùng hèn nhát là núp sau lưng, núp dưới đủng quần của những mụ đàn bà bất tài nhưng lại cuồng danh, bệnh hoạn cả thể xác lẫn tinh thần để xui nguyên, giục bị tìm mọi cách để đánh phá Kiêm Ái và Lão Móc. 

Tội nghiệp! Một kẻ bị bệnh tâm thần lại hèn nhát đến tận cùng của sự hèn nhát như ông Chu Tấn Trần Như Huỳnh mà lại đi viết cái gọi là “Cương Lĩnh Diên Hồng” thì chắc chắn tổ chức nào mà dung chứa ông này chỉ có nước từ chết tới trọng thương vì ông này là cái chắc! 

Nội ngửi cái hơi hèn của ông này phát ra nếu không bị điên loạn như ông ta thì cũng bị... tẩu hoả nhập ma là cái chắc!
*
Như đã nói bên trên, bài viết này chỉ nhằm trình bày mặt thật một số lãnh tụ của “Đại Hội Diên Hồng Thời Đại” và những việc làm của những vị này đối với VBVNHN để rộng đường dư luận. 

Hy vọng các Văn Hữu chân chính trong VBVNHN sẽ nhận rõ ai là những kẻ đã gây rối và tìm mọi cách, kể cả những thủ đoạn dựng chuyện, kéo bè kết đảng, chuyện bé xé ra to để đánh phá Ban Chấp Hành VBVNHN đương nhiệm do VH Vũ Văn Tùng làm Chủ Tịch. 

Hy vọng với sự sáng suốt của các VH, VBVNHN trong tương lai sẽ thoát hỏi “cái huông” là cứ mỗi lần tới Đại Hội Văn Bút là chuyện xáo trộn lại xảy ra! 

NGUYỄN THIẾU NHẪN


Sunday, 5 February 2017

KHI NHỮNG VĂN NGHỆ SĨ TỰ HỎA THIÊU SỰ NGHIỆP
-NGUYỄN THIẾU NHẪN-    
*
*  *

Cách đây nhiều chục năm, khi các cuộc hội thảo “Máu và Mực” do Nguyễn Quý Đức, hội thảo “Bể Dâu” do tên Việt gian Vũ Đức Vượng tổ chức tại San Francisco tôi đã viết bài “Máu nào đã đổ xuống, mực nào đã viết ra trong cuộc bể dâu này” lên tiếng về việc làm của những người cầm bút miền Nam/Việt Nam Cộng Hoà như Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Xuân Hoàng (2 vị này đã chết), Hoàng Khởi Phong (theo nhà văn Văn Quang thì ông này đã về VN sinh sống). 
Người tôi công khai lên tiếng phê phán là nhà văn Võ Phiến vì lòng mến mộ những truyện ngắn, truyện dài chống Cộng của nhà văn này. Hình như năm ngoái thì phải, thấy có dư luận ồn ào về chuyện một người con của ông nhà văn Võ Phiến đã viết bài “kết tội” bố của mình là đã...chống Cộng (sic!) trong những tác phẩm của mình. Cũng được biết là nhà văn Lê Tất Điều có lên tiếng “dạy dỗ” Thu Tứ, thằng con “trứng không hơn vịt” của nhà văn Võ Phiến vì hiện nay nhà văn đầu óc không còn được minh mẫn, tinh tế như xưa!
<>
Chuyện mấy ông nhà văn ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Việt Cộng loại như Nguyễn Hiến Lê, Á Nam Trần Tuấn Khải, Vương Hồng Sển là “chuyện thường ngày ở huyện”. Chuyện Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác ... xum xoe bợ đỡ mấy anh nhà văn Vũ Hạnh (Nguyễn Đức Dũng) là chuyện chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Chuyện Nguyễn Mộng Giác xum xoe bợ đỡ để được Mai Quốc Liên cho phép in và phát hành quyển “Sông Côn Mùa Lũ” ở trong nước cũng không có gì là lạ.

Cũng như chuyện Nhật Tiến xum xoe bợ đỡ để được Đảng và Nhà Nước cho in chúng với em của ông ta là nhà văn Nhật Tuấn (đã quá vãng) tập truyện “Quê Nhà, Quê Người” cũng chẳng phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Nếu có ngạc nhiên là khi báo Quân Đội Nhân Dân viết bài chê “bọn hôi mùi thực dân, đế quốc –như nhà văn Nhật Tiến - mà lại đòi đồng hành cùng với họ” nhưng nhà văn Nhật Tiến lại không biết xấu hổ, cứ a thần phù nhắm mắt, nhắm mũi mà đòi... đồng hành!
Ai có cầm bút cũng biết “những nhà văn con ruột” mà trái ý “tên cai thầu văn nghệ” Tố Hữu là chỉ có nước “từ chết tới trọng thương”, nói chi đến bọn “con nuôi” như Vũ Hạnh, Trần Vàng Sao, Ngụy Ngữ, Lý Chánh Trung, Lý Quý Chung v.v...

“Học giả” Nguyễn Hiến Lê đã sáng con mắt ra khi tiếp xúc với “cái chế độ khốn nạn gấp ngàn lần”chế độ VC là chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã cưu mang, nuôi dưỡng gia đình ông ta nên vóc nên hình trong suốt bao nhiêu năm mà 2 chế độ Việt Nam Cộng Hoà tồn tại.

Xin hãy nghe một “anh già không nên nết” khác là Vương Hồng Sển giở trò nịnh bợ, ton hót VC:
  

“Đầu năm Mậu Thân, ở đâu mà lại chẳng có cảnh bị bắn giết, đốt phá? Chính Gia Định cũng bị cảnh nhà tan ra h cát bụi, bàn ghế, của tiền thập vật cháy ra khói, ra tro, chỉ vì người cầm quyền ngoan cố, bám theo chính sách Mỹ và Thiệu chúng nó vãi tiền ra cho đồng bào ta cùng một giống cầm súng bắn lẫn nhau, mà có như vậy họ mới đục nước béo cò, không khác những tên đầy tớ gian tham khi chủ sai đi mua vịt quay gà quay, giả lựa chọn bốc con này, nắm con kia, liếm mỡ cho đã rồi đem về cho chủ một con gà, một con vịt chỉ còn bộ xương dưới lớp da khô đét. Mỡ và thịt ai kia đã rút rỉa hết rồi! Nghĩ cũng thẹn cho nhà văn trói gà không chặt, lúc thế bọn ấy đang mạnh cũng phải giả dại qua ải, và đợi cho đến ngày hôm nayhúng đã cút mất, mới dám nói ngay sự thật.”(Trích Hơn Nửa Đời Hư, Vương Hồng Sển, NXB Tổng hợp tpHCM, ấn hành năm 1992, trang 421-422). 

Nhà văn Hoàng Hải Thủy đã lên tiếng về việc ông Vương Hồng Sển là“kẻ đã nhận những ân huệ mà Quốc gia VNCH đã cho ông ta hưởng nhưng ông ta đã viết những điều bội bạc đối với VNCH. Đã có bao nhiêu người lính VNCH ngã xuống để cho ông Sển ngày ngày đến Viện Bảo Tàng trong Vường Bách Thảo an nhàn, thoải mái làm công việc ông thích, để ông ung dung thả bột đi tìm mua đồ cổ, đã có bao nhiêu người vợ lính QLVNCH khóc để cho vợ chồng ông Vương Hồng Sển – bà Năm Sa Đéc sống yên ổn với nhau?”

Tôi đồng ý 500% với ý kiến của nhà văn HHT. Nhưng theo tôi, thái độ và việc làm của các ông Vương Hồng Sển, Á Nam Trần Tuấn Khải v.v... không đáng trách bằng những người cầm bút như Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Đặng Tiến, Nguyễn Xuân Hoàng và những kẻ cùng đi một đường với bọn này.

Cách đây hai năm, năm 2014, tôi có thấy ông nhà thơ Du Tử Lê tức cựu Đại úy Tâm Lý chiến QLVNCH Lê Cự Phách về Việt Nam ra mắt tập thơ “Giỏ hoa thời mới lớn”.Theo bài viết có cái tựa đề “Chuyện ít người biết về thi sĩ Du Tử Lê” do nhà báo Tùng Duy viết ngày 21-6-2014.
Theo bài báo thì ông cựu Đại úy Lê Cự Phách phải lên tàu vượt biên theo lời yêu cầu của bà chị dâu của ông ta:
  

“Chú không đi cùng anh chị thì ai sẽ lo cho các cháu! Chú không được quay lại thành phố. Súng nổ khắp nơi kia kìa. Lỡ có mệnh hệ nào thị chị biết nói sao với mẹ đây?” 
 
Và con tàu đã cõng ông cựu Đại úy Lê Cự Phách” tức nhà thơ vĩ đại Du Tử Lê “có thơ đăng ở báo Mỹ, được đem giảng dạy ở đại học Mỹ qua Mỹ.
Và, 39 năm sau, “nhà thơ vĩ đại” của chế độ miền Nam (sic!) Du Tử Lê, tức Lê Cự Phách, cựu Đại uý Tâm Lý chiến QLVNCH đã trở về VN để in thơ giao lưu văn hoá với chính thể Việt Nam XãHội Chủ Nghĩa!

Theo tôi, bọn văn nghệ sĩ “sờ l.. hai tay” như Nhật Tiến, Du Tử Lê và đồng bọn đáng khinh bỉ hơn bọn văn nhân vô hạnh ở trong nước như Vương Hồng Sển, Trần Tuấn Khải, Nguyễn Hiến Lê v.v... nhiều! Vì ít ra bọn chúng nó cũng biết được thế nào là tự do, dân chủ và nhân quyền khi trở thành người tỵ nạn lưu vong; chứ chúng nó không phải bị bịt mắt như những người cầm bút ở trong nước.

Chúng nó đáng khinh vì chúng nó tự bịt mắt để “sờ l... hai tay!”, để tự hoả thiêu sự nghiệp của chúng nó!
Nhà thơ Nguyễn Đạt – người đã làm thơ khuyên “nhà văn con lươn” Nhật Tiến không nên “lấy tay che trời”   có làm bài thơ “Vịnh Du Tử Lê” ví von anh nhà thơ tự hoả thiêu mình là “con dê chết trong lu”, tức nói lái từ cái bút hiệu “Du Tử Lê” là “Dê Tử Lu” như sau:
  

“Về nước in thơ, Du Tử Lê
Tuổi già hứng cạn, đọc không phê
Ngô nghê chữ nghĩa dần thành thói
Ngờ nghệch văn chướng đã vượt lề
Cự phách cứ khoe nên cứ xệ
Đại ngôn càng phét lại càng què
Trong lu hũ nút dê đành chết
Mùi thủm bay xa thật não nề!” 

Xin mượn bài thơ nói về chuyện “dê chết trong lu” để kết thúc bài viết về những kẻ cầm bút tự nổi lửa để thiêu chính mình.


NGUYỄN THIẾU NHẪN

Monday, 3 June 2013

CÓ LẼ NGUYỄN BÁ LONG THẤY TRƯỜNG HỢP ORAL SEX CỦA NGUYỄN PHƯƠNG HÙNG MÀ THÔI LỘN NGƯỢC CHĂNG ?./- Mt68

PHẢI CHĂNG ÔNG TIẾN SĨ NGUYỄN BÁ LONG ĐÃ PHẢN TỈNH?
-Nguyễn thiếu Nhẫn  -    


Dẫn nhập: Mới đây, trên các diễn đàn điện tử có bài viết “Hiện tình các mặt trận mở ra tại hải ngoại của Việt gian Cộng Sản nhằm chiếm lĩnh cộng đồng & các tôn giáo” của ông Tiến sĩ Nguyễn Bá Long
 
Dưới cái tên Tiến sĩ Nguyễn Bá Long còn có thêm các “danh hiệu, chức vụ” dài thoòng như sau:
 
“Học giả chuyên về Lý Thuyết Cách Mạng/Tổng Đại Diện kiêm Phát Ngôn viên Hiến chương 2000”.
 
Bài viết này có cái tựa “PHẢI CHĂNG ÔNG TIẾN SĨ NGUYỄN BÁ LONG ĐÃ PHẢN TỈNH?” vì cách đây 17 năm, vào năm 1996, tại hải ngoại cũng ông Tiến sĩ Nguyễn Bá Long ở Canada và ông kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng của nhóm Thông Luận ở Pháp xúm nhau vào suy tôn “nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ” Nguyễn Hộ lên làm MINH CHỦ, nhưng ông này không chịu. Lúc đó chúng tôi có viết bài viết này với cái tựa đề “Góp ý với ông Trần Bình Nam: Phê phán không phải là đánh phá”.
 
Nay, thấy ông “ Tiến sĩ, Học giả chuyên về Lý Thuyết Cách Mạng + Tổng Đại Diện kiêm Phát ngôn viên Hiến chương 2000” Nguyễn Bá Long lại viết bài vạch mặt  các mặt trận của Việt Gian Cộng sản tại hải ngoại; để rộng đường dư luận, xin đăng lại bài viết cách đây 17 năm.  
 
Bài viết có tựa đề “PHÊ PHÁN KHÔNG PHẢI LÀ ĐÁNH PHÁ” với hy vọng là ông Tiến sĩ Nguyễn Bá Long đã “PHẢN TỈNH THẬT” chứ không phản “phản tỉnh giả”, “phản kháng vờ” như mấy ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Minh Cần, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Đoàn Viết Hoạt v.v…
* 
  
“Kính gởi giáo sư Nguyễn Bá Long. 
  
Thưa ông, 
  
Vừa qua, ông có hỏi tôi về một bức thư ngỏ gởi cho cộng đồng người Việt hải ngoại bên dưới có ghi tên tôi - Nguyễn Hộ - có phải là của tôi không? Vì tôi chưa có và chưa kịp đọc bức thư ấy nên tôi chưa kịp trả lời ngay cho ông. Nay thì sau khi đọc được nó rồi, tôi xin khẳng định với ông là từ đầu năm 1996 đến nay (gần 4 tháng) tôi không hề viết bức thư ngỏ nào gửi cho cộng đồng người Việt hải ngoại cả (chỉ trừ bức thư tôi viết vào cuối năm 1995 để trả lời các câu hỏi của ông đặt ra sau khi ông đọc thư ngỏ của tôi về giải pháp hòa giải hòa hợp dân tộc ở Việt Nam). Chắc ai đó ở hải ngoại với động cơ và ý đồ gì thì tôi không rõ, đã mạo danh tánh tôi, viết ra bức thư ngỏ ấy. Đó là điều sai trái. Vậy xin thông báo ông rõ để tránh lầm lẫn. Cái gì của tôi viết thì tôi khẳng định nó là của tôi như “Quan điểm và cuộc sống”, “Chỉ có con đường duy nhất: Lột xác”, “Bức thư ngỏ về giải pháp hòa hợp hòa giải dân tộc”. Ngoài ra, cái gì không phải của tôi (dù có ghi rõ tên tôi) thì tôi phải khẳng định nó không phải là của mình. 
Sự đời thật phức tạp. Mong ông hiểu cho. Chúc ông luôn vui khoẻ và hạnh phúc. 
Thân ái 
(ký tên) 
Nguyễn Hộ”.  
 
Trên đây là lá thư viết tay không đề ngày của ông Nguyễn Hộ, gửi cho ông Nguyễn Bá Long, để trả lời với ông Long cùng một số người khác ồn ào suy cử ông Nguyễn Hộ làm lãnh tụ. 
 
Trái núi đẻ ra con chuột. Mọi chuyện bắt đầu từ nhóm Thông Luận của ông Nguyễn Gia Kiểng ở Paris, đưa đến sự sai lầm đáng tiếc của ông Nguyễn Bá Long ở Canada.
 
Về việc này, ông Trần Bình Nam của Tổ chức Phục Hưng đã viết một bài, tựa đề “Ông Nguyễn Hộ và bà Dương Thu Hương” với nội dung bào chữa cho việc làm của nhóm Thông Luận, trách móc ông Nguyễn Hộ chấm dứt với kết luận:
 
“Hãy để cho ông Nguyễn Hộ trở về hàng ngũ của ông, trên con đường tranh đấu, ta còn gặp lại ông. Nhưng không vì một lý do nào người quốc gia phải đánh nhau (do chúng tôi in đậm và gạch đít) vì lá thư không đề ngày của ông Nguyễn Hộ.” (Trần Bình Nam, Bài đã dẫn).  
 
Diễn tiến sự việc:
 
-Đầu tháng 3-1996, nhóm Thông Luận của ông Nguyễn Gia Kiểng phổ biến một lá thư ngỏ, không có ký tên, đề ngày 19-2-1996, nói là của ông Nguyễn Hộ, nội dung kêu gọi mọi người Việt Nam trong và ngoài nước thuộc mọi phe phái thành lập một mặt trận dân chủ.
 
-Ngay sau đó, ông Nguyễn Bá Long và nhóm của ông đã đứng ra thành lập một mặt trận dân chủ, suy tôn ông Nguyễn Hộ lên làm Chủ tịch và ông Nguyễn Bá Long tự phong là Tổng thư ký. Ông Nguyễn Bá Long kêu gọi sự ủng hộ của mọi người đối với việc suy cử ông Nguyễn Hộ của ông.
 
-Tháng 7-1996: Ông Nguyễn Hộ gửi ra hải ngoại lá thư viết tay, có ký tên, nhưng không đề ngày viết. Nguyên văn bức thư này đã được ghi lại như ở phần đầu bài viết này. Lá thư tuy không đề ngày, nhưng qua nội dung, ông Hộ cố ý để lộ cho mọi người là ông viết bức thư nói trên vào khoảng cuối tháng 4-1966 (“… Từ đầu năm 1966 đến nay (gần 4 tháng) tôi không hề viết bức thư ngỏ nào…”. Thư ông Nguyễn Hộ đã dẫn ở đầu bài). Còn thời gian chính xác khi ông Nguyễn Hộ viết lá thư này là điều cần phải xét lại.
 
-Trong bài “Ông Nguyễn Hộ và bà Dương Thu Hương”, ông Trần Bình Nam viết:
“Dư luận vốn thích chuyện ‘scandale’ nên thư ông Nguyễn Hộ trở thành lý do ngon lành để các đoàn thể chính trị hải ngoại chỉ trích và tố cáo lẫn nhau. Biết đâu đó cũng là điều ông Nguyễn Hộ muốn. Vào lúc Thông Luận phổ biến thư ngỏ, ông Nguyễn Hộ đang bị chính quyền Cộng sản bao vây và một phụ tá của ông Nguyễn Hộ đã liên tục thúc hối Thông Luận phổ biến thư ngỏ. Bản văn do Thông Luận thảo, đã được trao đổi với ông Nguyễn Hộ, thời gian ông chưa bị bao vây, mặc dù chưa chung quyết. Trước khi phổ biến, tài liệu đã được sửa đổi theo yêu cầu của người phụ tá ông Nguyễn Hộ…” (TBN, Bđd). 
 
Như vậy rõ ràng, bức thư ngỏ đề ngày 19-2-96 do nhóm Thông Luận phổ biến và tuyên bố là của ông Nguyễn Hộ, thực sự không do chính tay ông Hộ viết, và không được gửi đi từ Việt Nam, do đó không có chữ ký của ông Nguyễn Hộ. Bức thư do nhóm Thông Luận thảo ra, và theo ông Trần Bình Nam, đã có những trao đổi giữa ông Hộ và nhóm Thông Luận về nội dung bức thư. Nhưng vào thời điểm cuối cùng trước khi lá thư được phổ biến, Thông Luận không còn liên lạc được với ông Hộ. Thông Luận chỉ còn liên lạc được với “người phụ tá” của ông Hộ, và nội dung bức thư đã được sửa chữa lại theo lời yêu cầu của người này. “Người phụ tá” này là ai mà được Thông Luận tin tưởng và nghe theo?   
  
“… Trong khi đó người phụ tá của ông Nguyễn Hộ thúc đấy Thông Luận phổ biến lá thư ngỏ đã soạn thảo trước kia với vài thay đổi. Qua nhiều năm làm việc với nhau, Thông Luận không nghi ngờ gì về ý muốn của ông Nguyễn Hộ qua người phụ tá nên đã phổ biến thư ngỏ ngày 19-2 như một văn kiện do ông Nguyễn Hộ ký…” (TBN, Bđd). 
 
Rõ ràng Thông Luận và “người phụ tá” của ông Hộ mới thực sự là tác giả bức thư và cũng là người đã chịu trách nhiệm phổ biến lá thư đề ngày 19-2-96. Ông Trần Bình Nam đã bỏ công bào chữa cho nhóm Thông Luận: “… Vì hoàn cảnh khắc nghiệt, ông Nguyễn Hộ không ký được, nay ông có quyền nói ông không ký nhưng hàm ý rằng Thông Luận giả mạo tên của ông là điều quá đáng…” (TBN, Bđd).
 
Trên lý lẽ, nhóm Thông Luận khó bào chữa việc mạo danh người khác. Thông Luận đã thảo ra bức thư, “người phụ tá” của ông Hộ góp ý kiến sửa đổi, sau đó đem phổ biến dưới tên ông Nguyễn Hộ. Màn kịch do Thông Luận và một vài người - chưa rõ danh tính, gốc gác - mệnh danh phụ tá cho ông Hộ góp tay dựng nên. Bào chữa chuyện mạo danh này bằng cách nói rằng nội dung bức thư được trao đổi trước là không thuận lý. Cho dù lá thư ấy được chính tay ông Hộ từ trong nước gửi ra nhưng không có chữ ký của chính ông Hộ thì Thông Luận cũng không thể phổ biến dưới danh nghĩa của ông Hộ được. Đó là một kẽ hở cố tình trên khía cạnh pháp lý. Chỉ có một trong hai điều sau đây là có thể được mọi người chấp nhận:
 
Thông Luận đã dựng nên màn kịch, hoặc Thông Luận tỏ ra hết sức ngờ nghệch về pháp lý và không có sự thận trọng cảnh giác tối cần thiết trong khi đối đầu với những người Cộng sản.
 
Đối với nội tình trong nước, ông Trần Bình Nam nhận định:
“Thời gian gần Đại hội 8, khoác bên ngoài là sự tranh chấp giữa hai khuynh hướng bảo thủ và cởi mở (kinh tế và chính trị) kỳ thực bên trong là sự tranh chấp giữa hai khuynh hướng Bắc Nam trong Đảng. Võ Văn Kiệt bị nhóm bảo thủ Hà Nội tìm cách bứng ra khỏi vị trí quyền lực, ông bèn trở về huy động lực lượng gốc miền Nam, trong đó có nhóm ông Nguyễn Hộ để tự tồn… Cho nên ông Hộ đổi liên minh là phải vì liên minh với các đảng viên Cộng sản gốc miền Nam mới có khả năng thay đổi thế cờ…” (TBN, Bđd). 
 
Lẽ ra nên có sự cảnh giác trước khi có chuyện này xảy ra. Ông Trần Bình Nam cho rằng tại “dư luận vốn thích chuyện ‘scandale’ nên thư ông Nguyễn Hộ trở thành lý do ngon lành để các đoàn thể chính trị hải ngoại chỉ trích và tố cáo lẫn nhau”. Nếu ông Trần Bình Nam để ý sẽ thấy dư luận đã lên tiếng phê phán ngay từ khi  ông Nguyễn Bá Long bắt đầu lên tiếng suy cử ông Nguyễn Hộ, chứ không phải lên tiếng sau khi ông Nguyễn Hộ gửi ra hải ngoại lá thư có ký tên nhưng lại không đề ngày!
 
Mọi người đã lên tiếng cảnh giác trước khi ông Nguyễn Bá Long rơi xuống cái hố do chính ông, Thông Luận và “người phụ tá” của ông Nguyễn Hộ góp tay đào nên. Ông Nguyễn Bá Long đã vô tình đào sâu cái hố rồi chính mình rơi xuống đó. Còn Thông Luận và những “người khác” khi góp sức khoét sâu cái hố cho ông Long - và những người theo ông; chưa chắc đã là sự vô tình!
 
Còn về phần ông Nguyễn Hộ, để giải thích sự thay đổi của ông này, ông Trần Bình Nam viết:
“… Trước kia Nguyễn Hộ giận Võ Văn Kiệt, cho rằng ông Kiệt liên kết với đám cầm quyền Hà Nội để bắt nạt anh em đảng viên tiến bộ ở miền Nam và nhất là đã xử tệ với ông, nhưng sau đại hội 8, ông Võ Văn Kiệt nhờ sự ủng hộ của anh em đảng viên miền Nam mà giữ được vị trí nên ông Kiệt dứt khoát với nhóm cầm quyền Hà Nội, và ông Nguyễn Hộ đã tìm thấy nơi liên minh với ông Kiệt một thế đứng lâu dài hợp với đường lối và bản chất địa phương của ông. Nếu trước kia, ông Nguyễn Hộ không có liên minh nào ngoài liên minh với hải ngoại, bây giờ ông có một liên minh vững chắc bên cạnh vốn có cùng ngôn ngữ chính trị với nhau. Cho nên ông Hộ đổi liên minh… Là Cộng sản suốt cả cuộc đời, ông có quyền trở về liên minh với những người Cộng sản của ông…” 
 
Ông Trần Bình Nam có thể đã có một cách suy nghĩ khá đơn giản trước những chuyện phức tạp, chồng chéo nhau của cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam. Nói rằng nhờ sự ủng hộ của đảng viên miền Nam mà Võ Văn Kiệt giữ được vị thế và quay ra “dứt khoát với nhóm cầm quyền Hà Nội” nghe có vẻ như một lời nhận định mang tính chất khôi hài! Chính Võ Văn Kiệt và phe nhóm đang đứng chia phần, bắt tay thỏa hiệp với các phe nhóm khác - ít nhất là trong giai đoạn này - hầu chia chác quyền lợi cho mỗi bên.
 
Ông Nguyễn Hộ có vì quyền lợi hoặc sự an toàn cá nhân phe nhóm của ông mà thay đổi, chuyện đó chúng ta hoàn toàn có thể dự đoán được. Bởi vì nhiều người đã lên tiếng góp ý với ông Nguyễn Bá Long từ khi ông này vận động suy cử ông Nguyễn Hộ. Làm sao chúng ta có thể giao trọng trách lãnh đạo chúng ta trong cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ với Cộng sản vào tay một người mà chúng ta không hoàn toàn tin tưởng, đồng ý? Làm sao chúng ta có thể đặt lòng tin vào một người mà rất nhiều người trong chúng ta chỉ “nghe” chứ chưa hề “biết” rõ? Liệu ông Nguyễn Hộ sẽ hành xử vai trò lãnh đạo Mặt Trận Dân Chủ của chúng ta như thế nào trong hoàn cảnh của ông ở trong nước? Với những bài viết của ông gửi ra hải ngoại, chúng ta có thể ghi nhận sự phản tỉnh của ông đối với chủ nghĩa Cộng sản, ý thức về tự do, dân chủ nơi ông. Chúng ta có thể để ông đi cùng đường với chúng ta, yểm trợ ông, khai thác những mặt có lợi trong các lời nói và hành động của ông. Nhưng không nên ngờ nghệch làm một việc vô tác dụng - nếu không muốn nói là phản tác dụng - khi suy cử ông Nguyễn Hộ làm lãnh tụ. MỘT LÃNH TỤ PHẢI CÓ TÁC DỤNG CỦA MỘT BIỂU TƯỢNG, NHƯNG KHÔNG PHẢI BIỂU TƯỢNG NÀO CŨNG CÓ KHẢ NĂNG TRỞ THÀNH LÃNH TỤ!
 
Tại sao chúng ta liều lĩnh đặt Mặt Trận Dân Chủ dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Hộ, một người mà theo ông Trần Bình Nam, các quan hệ giữa ông này với ông Võ Văn Kiệt thay đổi như chong chóng? Tại sao chúng ta lại liều lĩnh đem số mệnh của cả một phong trào vận động đặt vào trong mối quan hệ của hai ông Võ Văn Kiệt và Nguyễn Hộ, vốn
đã không lấy gì làm chắc chắn lắm?
 
Ông Trần Bình Nam nhận xét về cuộc tranh chấp trong đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay như sau
“Đại hội nhưng không có quyết định quan trọng gì về chính sách kinh tế, nhưng với sự sắp xếp nhân sự Chính trị bộ, nhất là nhân sự của Thường vụ Chính trị bộ gồm 5 ủy viên, trong đó cứ xem ông già Đỗ Mười trung lập; Anh và Phiêu (một người miền Bắc, một người miền Trung) bảo thủ; Kiệt và Dũng (hai người miền Nam) cởi mở, người ta thấy một sự dàn trận giữa hai khuynh hướng Bắc Nam. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu và sự ngã ngũ của nó sẽ quyết định tương lai chính trị Việt Nam…” (TBN, Bđd). 
 
Phe nào trong Đảng thắng thế, thì Đảng vẫn là thế lực bao trùm tuyệt đối trên mọi sinh hoạt chính trị của đất nước. Tương lai chính trị của nước Việt Nam chỉ được quyết định ngã ngũ ngay ở điểm Đảng Cộng sản Việt Nam có chịu từ bỏ việc độc quyền lãnh đạo  hay không mà thôi. Phe nhóm nào đạt được sự thắng thế trong Đảng, điều ấy có ảnh hưởng nhất định đối với đất nước trong một giai đoạn nhất thời; nhưng chắc chắn sẽ không mang quyết định chung cuộc. Đó là điều dứt khoát.
 
Mọi người đã phê phán và còn tiếp tục phê phán những hành động của ông Nguyễn Bá Long và nhóm của ông.
 
Nhưng phê phán không có nghĩa là đánh phá. Mọi người phê phán hành động suy tôn ông Nguyễn Hộ của ông Nguyễn Bá Long. Người ta phê phán đó là một hành động nông nổi, thiếu cảnh giác và không được đặt trên căn bản của một sự nhận thức và suy xét không kỹ lưỡng, cẩn trọng. Rõ ràng là hành động của nhóm ông Nguyễn Bá Long vừa rồi đã đem lại những thiệt hại không nhỏ đối với phong trào tranh đấu cho dân chủ, tự do. Nhưng không ai đánh phá ông Nguyễn Bá Long và nhóm của ông, chưa đến nỗi có ai lên tiếng cho rằng ông Nguyễn Bá Long và nhóm của ông đang cố tình phá hoại công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ. Người ta đã lên tiếng cảnh giác ông, nhưng vì những lý do nào đó, ông Nguyễn Bá Long đã bỏ ngoài tai những lời cảnh giác ấy. Đó là lý do tại sao ông đang bị dư luận người Việt hải ngoại phê phán hơi nặng nề. Nhưng sự phê phán nặng nề đó vẫn không phải là sự đánh phá.
 
Có thể có một số người nghĩ rằng ông Nguyễn Bá Long nhất định suy cử ông Nguyễn Hộ làm Chủ tịch Mặt Trận Dân Chủ là để qua đó, khẳng định chức Tổng thư ký Mặt Trận này mà ông tự phong cho mình. Chính việc này đã dẫn đến hậu quả tai hại như vừa rồi. Việc này hãy để công luận đánh giá.
 
Những hành động mập mờ, không rõ ràng của nhóm Thông Luận trong nhiều năm qua đã khiến mọi người nghi ngờ về lập trường của nhóm này. Sự kiện Thông Luận và “người phụ tá” của ông Nguyễn Hộ đã thảo ra, sửa đổi và phổ biến lá thư ngỏ không ký tên đề ngày 19-2-96, nói chung là của ông Nguyễn Hộ mặc dù ông này chưa có ý kiến “chung quyết” - chữ của chính ông Trần Bình Nam - đã củng cố thêm sự bất tín nhiệm của công luận đối với lập trường và hành động của nhóm Thông Luận. Ông Trần Bình Nam cố công bào chữa cho nhóm này, phải chăng vì sự liên hệ mật thiết giữa Tổ chức Phục Hưng và nhóm của ông Nguyễn Gia Kiểng?
 
Ông Nguyễn Hộ đã có đầy đủ căn bản về lý lẽ để nói rằng ông không hề phổ biến lá thư ngỏ đó.
 
Người quốc gia không “đánh phá nhau vì một lá thư không đề ngày của ông Nguyễn Hộ” như ông Trần Bình Nam viết đâu. Người quốc gia đang rút kinh nghiệm với nhau về phương thức đấu tranh kêu gọi những ai đang dấn thân đấu tranh hãy tỉnh táo cảnh giác trước mọi thủ đoạn chống phá hàng ngũ Quốc Gia của những người Cộng sản.
Cảnh giác với thủ đoạn của những người Cộng sản, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng chúng ta cũng cần phải cảnh giác trước lập trường và hành động mập mờ của nhóm Thông Luận nữa. Còn với ông Nguyễn Bá Long, ông hãy mừng là ông Nguyễn Hộ chỉ mới tuyên bố rằng ông ta chưa hề viết lá thư ngỏ ngày 19-2-96. Ông Hộ chưa tới mức quay ngoặt 180 độ để đánh ngược Mặt Trận Dân Chủ do ông Long làm Tổng thư ký, đó là điều may mắn cho ông và cho mọi người nữa.
 
Cỗ xe Mặt Trận Dân Chủ do ông Nguyễn Bá Long làm tài xế với vị khách danh dự tối cao là ông Nguyễn Hộ, chỉ mới vừa lăn bánh là đã rơi xuống hố. Nếu ông Nguyễn Hộ chờ thêm một thời gian nữa, khi cỗ xe này đã chạy hết công suất rồi mới ra tay thì hậu quả sẽ còn xấu hơn nhiều! Còn với ông Trần Bình Nam, thưa ông, người Quốc Gia đang rút kinh nghiệm với nhau, đang phê phán nhau, không phải quay ra đánh nhau như ông đã viết. Rõ ràng trong chuyện này, Thông Luận phải gánh một phần trách nhiệm; ông cần gì phải tốn sức bào chữa cho nhóm này như vậy?
  
NGUYỄN THIẾU NHẪN 
tieng-dan-weekly.blogspot.com 

Tuesday, 28 May 2013

MỘT PHÚT NÓI THẬT của BS BUỒI./- Mt68

BÁC SĨ BÙI: PHÚT NÓI THẬT!
*Ký giả VỊT TRỜI     
  
LGT: Đây là loạt bài “Phỏng Vấn Các Nhân Vật Đông Tây Kim Cổ” được viết theo lối giả tưởng (fiction) nhưng lại rất gần với sự thật vì người viết y cứ vào tiểu sử và quá trình hoạt động của người được phỏng vấn. 
Ký giả Vịt Trời là một bút hiệu khác của nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn.  

Mấy năm trước, sau cái gọi là “Meet Vietnam” mà bọn Việt kiều không yêu nước “Việt Nam xã nghĩa” cứ nhất định gọi là “Meet Việt gian”, trên diễn đàn điện tử bác sĩ Bùi có đưa lên “sự cố” là ông ta “được” Phó Thủ tướng VC Trương Vĩnh Trọng đến thăm và ông ta đã khúm núm chào đón. Có anh thối mồm còn nói là ông bác sĩ Bùi “bái lạy” ông Phó Thủ tướng Trọng. Nói vậy có khác nào trù ẽo ông Phó Thủ tướng Trọng: Những bậc cao niên ai lại đi “bái lạy” cái đám hậu sinh! Chuyện mấy ông già xúi con nít ăn cứt gà thường thấy xảy ra chứ ít khi có cái cảnh đám con nít xúi mấy ông già… ăn kít chó lắm. Vậy mà vẫn có chuyện này xảy ra ngay tại San José đấy! Tội nghiệp mấy anh già háo danh, hám lợi (hão) cứ tưởng mấy cục kít chó mà bọn con nít ranh nó thảy ra là mấy củ khoai lang dương ngọc! 
  
Mới đây, nhà văn phản kháng Dương Thu Hương với loạt bài viết nẩy lửa tố cáo bọn chóp bu VC đã “dẫn hổ về thịt dê nhà”. Bị một nhà báo ở trong nước vạch lá tìm sâu vì  Dương nữ sĩ đã nhầm lẫn viết “Mỵ Châu là con gái của Triệu Đà”; bà công bố ngưng viết vì đã , kém trí nhớ [sic!]. Dù không tin Dương nữ sĩ là người cầm bút phản kháng thực sự; nhưng ký giả Vịt Trời xin bày tỏ lòng ngưỡng mộ tính liêm khiết trí năng của một người cầm bút của bà. 
  
Vào thập niên 90, bác sĩ Bùi và Dương nữ sĩ rất nổi tiếng với “chuyện tình trên sông Đà”. 
  
Mới đây lại thấy bác sĩ Bùi có mặt trong nhóm người vận động để ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ trở thành Đại sứ Hoa Kỳ tại VN. Do đó mà có bài phỏng vấn này. 
  
Xin mời độc giả cùng ký giả Vịt Trời gặp bác sĩ Bùi trong phút nói thật.   
  
*
Sau nhiều tháng trời tìm cách liên lạc, Ký giả Vịt Trời cuối cùng đã được bác sĩ Bùi cho gặp ở một nơi kín đáo tại San Francisco. Bác sĩ Bùi là một nhà trí thức khoa bảng, nổi tiếng ở miền Nam trước năm 1975. Sau thời gian chìm trong bóng tối, cuối thập niên 80, bác sĩ Bùi bỗng nổi tiếng trở lại với đề nghị hủy bỏ bài Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa và tiếp tục nổi tiếng trong các năm đầu của thập niên 90. Bác sĩ dành cho Ký giả Vịt Trời cuộc phỏng vấn, và sau đây là nguyên văn cuộc phỏng vấn: 
  
-KGVT: Xin kính chào bác sĩ, tôi là Ký giả Vịt Trời của tuần báo Tiếng Dân ở San José. 
  
-Bác sĩ Bùi (BS Bùi): Chào ông ký giả. Cả mười mấy năm nay ít ai nhắc đến tôi, hy vọng qua cuộc phỏng vấn của ông tôi sẽ nổi tiếng trở lại. Nào, ta bắt đầu. Ông ký giả muốn hỏi gì nào? 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, xin bác sĩ tự giới thiệu đôi điều về mình với độc giả báo Tiếng Dân có được không ạ! 
  
-BS Bùi: Được, được. Tôi họ Bùi, chữ lót là Duy, còn tên tôi thì ai chả biết. Ông ký giả nhớ điều này cho tôi. Có nhiều bác sĩ, nhà văn cũng họ Bùi như tôi, họ chuyên làm nghề cứu nhân, độ thế, viết lách để phục vụ Lẽ Phải và Sự Thật nên ít nổi tiếng bằng tôi. Tôi mấy lúc sau này chuyên làm chuyện phá nhân, hại thế nên có một tờ báo lớn nọ có lần đã trịnh trọng tăng thêm chữ Ô vào trong cái họ của tôi, thiệt là khoái hết sức! 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ nói về mình trước 75 ạ! 
  
-BS Bùi: Hồi tôi còn trẻ tôi du học ở Mỹ đỗ thủ khoa Tiến Sĩ Y Khoa tại một đại học nổi tiếng. Tôi là Phụ tá Viện Trưởng Viện Đại Học Minh Đức đặc trách Đại Học Y Khoa Minh Đức. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, trong một lá thư đề ngày 16-6-1992, cách nay 21 năm, gửi cho Dương Thu Hương, bác sĩ có nói hồi 33 tuổi ông đã lãnh đạo ngành giáo dục Đại Học Y Khoa miền Nam trong suốt 10 năm liền? 
  
-BS Bùi: Đúng, tôi có viết như thế. Năm 1975 tôi không di tản. Ngay trong tháng 5-75, tôi đã tổ chức “Đêm thơ tình Huy Cận” tại đại học Minh Đức để Huy Cận đến đọc thơ. Tôi là trung úy biệt phái nên ngày 24-6-75 tôi cũng phải đi học tập ở Trảng Lớn, Tây Ninh. Nhưng đến ngày 2-9-75 tôi được thả về. Tôi trở lại làm giáo sư trường Đại Học Y Khoa Sài Gòn, đồng thời làm việc ở bệnh viện Chợ Rẩy. Tôi có một biệt thự rất lớn ở đường Duy Tân Sàigòn. Hồi tôi còn ở Sài Gòn, Mai Chí Thọ đã từng đến nhà tôi chơi. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, thế ông sang Mỹ hồi nào? 
  
-BS Bùi: Năm 1980, tôi cùng gia đình vượt biên đến Mã Lai. Tôi nhờ bác sĩ Pratt, hồi trước làm cố vấn ở trường Y Khoa Minh Đức bảo lãnh sang Mỹ. Tôi với bà xã tôi có mở một phòng mạch ở San Francisco. Nhà tôi là một bác sĩ Nha Khoa.    
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông đã đề xướng việc hủy bỏ bản Quốc Ca VNCH? 
  
-BS Bùi: Thì tôi chứ ai vào đây.Theo tôi bản Quốc Ca ấy không còn hợp thời. Tôi đề nghị bỏ đi và lấy bài “Việt Nam Việt Nam” thay vào. Tôi đã có tổ chức một buổi tiệc tại nhà tôi để tôi và một nhóm người cùng đồng ý việc này hát bản quốc ca lần chót. Chuyện này đã bị cộng đồng người Việt hải ngoại chống đối dữ dội. Dĩ nhiên là họ cũng chống luôn cá nhân tôi. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, tự ông nghĩ ra chuyện ấy hay có ai chỉ thị cho ông? 
  
-BS Bùi: Nè ông ký giả, đừng có hỏi mấy câu khó trả lời như vậy nữa nhé! Để tôi nói tiếp mấy chuyện khác hấp dẫn hơn, chuyện tôi đi đi về về Việt Nam ấy mà. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông về Việt Nam để làm gì? 
  
-BS Bùi: Như tôi đã nói với nhiều người, tôi về Việt Nam là để môi giới bán kho vũ khí ở Long Thành, chạy áp phe về vụ dầu khí, thêm mấy chuyện khác nữa. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ xin ông nói rõ hơn có được không? 
  
-BS Bùi: Hồi ấy ông Nguyễn Cơ Thạch còn là Bộ Trưởng Ngoại Giao. Ông ấy tiếp tôi vài ba lần, mỗi lần vài ba tiếng đồng hồ. Tôi có lần nói với ông ta: “Các anh tẩy uế đất nước đi. Có nhiều cách tẩy uế, biết tẩy uế đúng cách đôi khi còn mang về cho đất nước khối tiền. Có kho đạn ở Long Thành kia kìa. Giữ của giết người ấy làm gì. Tìm mối bán lấy tiền mua gạo cho dân. Cả vụ dầu khí nữa. Thay vì bán dầu thô, bị chê õng chê eo, thì mua nhà máy lọc dầu đi. Vừa có dầu, vừa có phó phẩm là phân bón cho ruộng đất. Loại chuyện này, chắc còn nhiều chuyện khác nữa, nhưng toàn là điều tôi thấy có lợi cho dân, cho nước. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ. Ông có vẻ yêu nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa quá nhỉ? 
  
-BS Bùi: Thôi mà, chỗ tôi với ông ký giả mà mắng khéo nhau làm gì! Yêu dân, yêu nước mẹ gì. Tiền cả thôi. Môi giới bán được kho vũ khí Long Thành thì tôi kiếm được bộn tiền. Còn nếu bên ấy chịu nghe lời tôi mua nhà máy lọc dầu thì tôi kiếm được mớ nữa! 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, vậy là ông có gặp được một cán bộ cao cấp?     
  
-BS Bùi: Đâu phải tôi chỉ gặp một mình ông Nguyễn Cơ Thạch không đâu. Mà còn gặp Mai Chí Thọ, Tôn Thất Tùng, Nguyễn Thị Định, Trần Văn Trà, còn nhiều nữa, nhưng gặp thường nhất là ông Dương Thông, Cục Phó Cục Phản Gián Bộ Nội Vụ. Những người đó, tôi gặp họ là để bàn chuyện áp-phe. Bởi vì ngoài áp-phe kho vũ khí Long Thành và nhà máy lọc dầu, tôi còn nhiều áp-phe khác nữa. Nói chuyện áp-phe không có hấp dẫn đâu. Chuyện này mới là đáng để ý: Tôi quen Dương Thu Hương. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, làm sao mà ông quen nhà văn nữ này? 
  
-BS Bùi: Tôi gặp cô này lần đầu ở nhà Trần Văn Thủy. Tay đạo diễn làm phim “Chuyện Tử Tế” ấy mà. Hôm đó có cả nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Tôi mời cô nàng đến nhà tôi chơi nhưng cô nàng từ chối. Nhưng lúc 11 giờ đêm tôi ra về thì cô nàng đổi ý và rủ Nguyễn Huy Thiệp cùng lại nhà tôi. Từ đó hai đứa quen nhau cùng đi chơi nhiều nơi, nhưng hấp dẫn nhất là lần đi chơi sông Đà năm 1990. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, Dương Thu Hương sau này có tiết lộ rằng trong chuyến đi chơi trên sông Đà, ông đã nói với cô ta rằng: “Ngày anh trở về làm nguyên thủ quốc gia thì em sẽ là đệ nhất phu nhân”. Điều ấy có đúng không? 
  
-BS Bùi: Gặp hoàn cảnh ấy ai mà không hứa trời, hứa biển. Ông ký giả mà gặp cảnh đó thì cũng hứa tràn cung mấy chứ không à? Tôi cũng có hứa sẽ đem những tác phẩm của cô nàng ra nước ngoài xuất bản, Tôi cũng có ứng trước cho cô ta một số tiền. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông có bị bắt ở Hà Nội một thời gian, tại sao vậy? 
  
-BS Bùi: Đầu năm 91, trong lúc chuẩn bị lên máy bay tôi bị bắt ở phi trường Nội Bài, Hà Nội vì có mang theo hai trang giấy đánh máy mà người ta gửi cho ngay đêm tôi sắp rời Hà Nội. Tôi cũng không kịp xem qua nội dung hai trang giấy ấy. Họ bắt tôi mất hai tháng, ghép cho tôi đủ thứ tội. Mà nói thật với ông Vịt Trời, đối với Hà Nội tôi có tội gì đâu. Trong lá thư ngày 26-8-1992 gửi Dương Thu Hương tôi có viết: “Việc bán cái thứ giết người ở kho Long Thành đi để lấy tiền mua cơm gạo cho dân là tốt quá chứ xấu chỗ nào. Mang máy lọc dầu về giảm tổn phí, ích lợi quốc gia chứ hại dân, hại nước ở chỗ nào. Còn cả chục việc khác chứ không chỉ ba việc đó đâu. Toàn là việc kinh bang tế thế chứ đâu phải đả kích suông làm tán loạn nhân tâm… Những chuyện tôi làm đều là công ích, không phá hoại ai cả!” 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông tin như thế? Vậy sao họ lại bắt ông? 
  
-BS Bùi: Chắc có lẽ sau một thời gian thấy tôi đi tới, đi lui mà không làm được cái gì ra hồn, họ kiếm chuyện tống tôi đi luôn cho khuất mắt. Ra tù, họ tống tôi ra phi trường đuổi về Mỹ ngay lập tức. Trước khi về bên này tôi có nhờ người chăm sóc Dương Thu Hương. Nhưng về Mỹ được có hai tuần thì ngày 14-4-91 tới phiên cô này bị bắt và giam mất 7 tháng 6 ngày. Về đến Mỹ gặp Hương Cali lại nhớ đến Hương Hà Nội. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông nói cái gì thế? 
  
-BS Bùi: À quên! Nhà tôi cũng tên Hương, tức là Hương Cali. Tôi có nói câu này với một người bạn, cho họ biết là ở Việt Nam tôi đã chài được Dương Thu Hương. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, cứ theo ông nói thì khi ông về Mỹ, tình cảm giữa hai người vẫn còn, thế tại sao đến tháng 8-92, người ta lại nhận được cả xấp thư viết tay của Dương Thu Hương trong nước gửi ra chửi bới ông thậm tệ? 
  
-BS Bùi: Chuyện này bên trong có nhiều uẩn khúc. Sau khi tôi về Mỹ và Dương Thu Hương bị bắt thì Thiếu tướng Quang Phòng, Tổng Cục Phó Tổng Cục An Ninh Hà Nội có tổ chức cuộc nói chuyện trong giới văn nghệ sĩ, trí thức, báo chí, các cán bộ cao cấp hưu trí và cả sĩ quan trong quân đội về vụ bắt giữ Dương Thu Hương. Quang Phòng kết tội Dương Thu Hương liên kết với bọn chống phá Nhà Nước ở nước ngoài, nhưng quan trọng nhất là băng video quay cảnh làm tình trên cạn, dưới nước, trong khách sạn… 
  
-KGVT: Chà chà, hấp dẫn nhỉ. Ai làm tình với ai? 
  
-BS Bùi: Theo thư của Dương Thu Hương gửi ra thì tướng Quang Phòng vu khống cô nàng ở các buổi hội nghị ấy rằng: “Dương Thu Hương là kẻ cứng đầu rắn mặt. Khi đã đưa băng video quay cảnh thị làm tình trên cạn, dưới nước, trong khách sạn, trên bãi cát với Việt kiều Bùi Duy… thì thị mới khóc rưng rức và cúi đầu cung khai…” 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, chuyện đó có thật à? 
  
-BS Bùi: Tôi không thể xác nhận chuyện này trên giấy trắng, mực đen. Từ trước tới giờ tôi không hề viết gì về chuyện này, tôi ngại chuyện bút sa gà chết. Nhưng mà lời nói gió bay… nhiều khi con người ta nổi hứng lỡ mồm lỡ miệng…  
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông có được xem băng video ấy không? 
  
-BS Bùi: Tôi… tôi… ông hỏi kỳ cục quá! Những người có xem kể lại rằng băng có ghi các cảnh ấy nhưng không thấy rõ mặt người. Tôi có nói với người bạn là cựu dân biểu Trần Văn Sơn rằng khi đi chơi trên sông Đà, tôi và cô nàng có nằm ôm nhau dưới thuyền mà thôi, không có chuyện gì khác. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, thế sao trong các lá thư của Dương Thu Hương gủi ra, thí dụ như lá thư đề ngày 21-7-1992 nhờ ông Phan Huy Đường ở Paris chuyển cho ông, Dương Thu Hương có viết rằng ông đã “phao tin từ California đến Paris rằng ông đã chiếm được thân xác tôi. Chuyện là chuyện giòi bọ và tôi chỉ nhổ một bãi nước bọt là xong…” Ông làm sao mà để đàn bà họ chửi ông như vậy? 
  
-BS Bùi: Ông nghĩ xem, nếu tôi có chiếm được thân xác cô nàng rồi sau đó đem đi rêu rao thì bị chửi cũng phải. Còn nếu không mà dựng lên nói có thì cũng đáng bị chửi. Đàng nào cũng bị chửi. Khổ quá, tôi có phao gì đâu, ai hỏi tôi cũng trả lời mập mờ. Về chuyện này tôi nghĩ trước những thúc ép của hoàn cảnh trong điều kiện đặc biệt như ở Việt Nam từ nhiều năm nay, con người thường có những phản ứng không thể lường trước được. 
  
-KGVT: Trước khi được Hà Nội thả ra cho về Mỹ, ông đã mặc quần có đeo bretelle đỏ lên tivi Hà Nội nhìn nhận những lỗi lầm của ông khi bị bắt? 
  
-BS Bùi: Không những trên tivi mà tôi còn nói trên đài phát thanh, viết trên báo có ký tên đàng hoàng. Phải làm như vậy họ mới thả mình ra. 
  
-KGVT: Trong các bức thư ấy, Dương Thu Hương đã tỏ thái độ căm thù ông, rủa xả ông bằng những từ ngữ hết sức nặng nề, ông nghĩ sao? 
  
-BS Bùi: (ngâm nga) Còn tình chi nữa, là thù đấy thôi! Này ông Vịt Trời, cô nàng có chửi mình thì mình cũng đành chịu chứ biết nói sao. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông nghĩ sao về việc Dương Thu Hương tố ông là một agent double, một thứ gián điệp nhị trùng? 
  
-BS Bùi: Gián điệp cái chó gì cái thứ tôi. Tôi chỉ mối lái áp-phe kiếm tiền mà thôi. Chẳng qua cô nàng thấy tôi liên hệ mật thiết với các ông lớn rồi nói thế thôi. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, trong lúc đi chơi trên sông Đà, ông có nói với Dương Thu Hương rằng ông mơ tưởng một ngày nào đó ông và cô ấy sẽ kết hợp như “đôi giao long trên đỉnh núi” và ông xem đồng bào trong nước như là “một bọn người lúc nhúc giữ vũng bùn”? 
  
BS Bùi: Cô nàng viết thế thì tôi đành chịu chứ còn chối cãi cái nỗi gì! 
  
-KGVT: Sau khi được Hà Nội thả về, ông đã hai lần đứng ra tổ chức đón tiếp Bùi Tín khi ông này từ Pháp qua? 
  
-BS Bùi: Có. Lúc ấy tôi nghĩ ông ta sẽ là một con bài sáng giá, mình phải bám vào. Chính vì chuyện này mà tôi đã bị đồng bào phản đối mạnh, một phần có lẽ vì không ai ưa bộ ba Bùi Tín, tôi và Đoàn Văn Toại, khi cả ba cùng họp lại thành một nhóm, một phần có lẽ vì lúc ấy tôi đón gió trật. 
  
-KGVT: Nhưng sau đó, tháng 9-92, ông có sang Paris gặp và chụp hình chung với Bùi Tín mà? 
  
-BS Bùi: Lúc đó đâm lao thì phải theo lao chứ! 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, ông đã từng nói với Dương Thu Hương rằng lương tháng của ông ở Mỹ là 20,000 đô-la? 
  
-BS Bùi: Cái cô này thật bép xép. Mình nói cái gì cô nàng cũng kể ra vanh vách! 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, có người nói rằng ông đã là một trí thức miền Nam trước kia, tại sao lại đi làm những chuyện tầm phào như ông đã làm mấy năm qua? 
  
-BS Bùi: Sống cuộc đời phẳng lặng mãi nó buồn lắm. Mà ai dám nói những chuyện tôi đã làm mấy năm qua là những chuyện tầm phào? Đề nghị bỏ bài Quốc ca Việt Nam Cộng Hoà, môi giới gặp gỡ toàn các người cấp lãnh tụ ở Hà Nội, dẫn một nhà văn có tiếng ở trong nước đi lên sông Đà tắm rồi ôm nhau trên thuyền, kết hợp với Bùi Tín và Đoàn Văn Toại… toàn những chuyện ghê gớm chứ tầm phào ở chỗ nào? 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, năm nay ông bao nhiêu tuổi và có ý định làm gì nữa không? 
  
-BS Bùi: Năm nay tôi đã qua tuổi hưu trí đã lâu. Cũng khá lâu chưa tìm ra chuyện gì để làm cho nổi tiếng, buồn quá! Mới đây có mấy anh rủ rê chuyện vận động cho Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sàigòn là Đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam. Nhưng chuyện này đã bị chìm lĩm và không làm cho tôi nổi tiếng thêm một chút nào. Ông Vịt Trời có chuyện gì mới không? 
  
-KGVT: Có khối chuyện! Muốn thế thì theo tôi xuống San José. Ở đó tôi có mấy người bạn thân kết hợp với nhau thành một nhóm, toàn người tai mắt cả. Có thêm bác sĩ càng vui. Mình sẽ làm đủ trò! 
  
-BS Bùi: Ai thế? 
  
-KGVT: Các ông bạn tôi người làm Chủ Báo, người làm Chủ Đài phát thanh, ông là Giám đốc Hội quán lại có cả một cái Viện Bảo Tàng, gần đây lại có thêm một ông bác sĩ thông tim, một ông Tiến sĩ bỏ nghề bán phở làm nghề body guard, một bà chủ Đài phát thanh nổi tiếng chống Cộng trở cờ chống người chống Cộngmột ông Tướng Bình Vôi chuyên ném đá gây chia rẽ cộng đồng không cần giấu tay… 
  
-BS Bùi: Ối tưởng gì! Chả đáng! Này để tôi nhắc ông điều này: Ở hải ngoại này có hàng trăm ngàn người mang họ Bùi, nhưng ông nhớ cho chỉ có tôi và một ông nhà văn từng đoạt giải thương Văn chương Toàn quốc thời Việt Nam Cộng Hòa, là có thêm chữ Ô. Đăng báo cẩn thận đấy. 
  
-KGVT: Thưa bác sĩ, vâng ạ! 
  
Ký giả VỊT TRỜI 
tieng-dan-weekly.blogspot.com