NHỮNG ƯỚC MƠ THIÊN CỖ CÒN LẠI VỚI ĐỜI CỦA CAO MINH TÂM -ĐS14./-Mt68
Mt68 History
Showing posts with label QGHCCaoMinhTam. Show all posts
Showing posts with label QGHCCaoMinhTam. Show all posts
Thursday, 15 February 2024
Friday, 9 February 2024
MỘT CHÚT, NHƯNG THẬT NHIỀU KỶ NIỆM VỚI ĐỒNG MÔN CAO MINH TÂM. MỘT NHÀ THƠ ÊM ĐỀM VỪA KHUẤT BÓNG- BAO NHIÊU NĂM DÀI HẦU NHƯ KHÔNG AI BIẾT -
NAY MỚI RÕ, CHỈ CÓ ACLA LÀ RẤT RÀNH MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CAO MINH TÂM-
THIÊN HẠ AI CŨNG TƯỞNG CAO MINH TÂM CHỈ CÓ TÌNH CUỐI Ở NHIỆM SỞ THÔI-
CẦU CHÚC BÔNG HỒNG KHÔNG GAI SỚM VỀ MIỀN VIỄN MỘNG NHƯ THƠ, NHƯ MƠ./-Mt68
____________________________
Thơ Cao Minh Tâm
LỜI TỰA cho: “TÌNH ĐẦU và TÌNH CUỐI”
Con người, ngoại trừ những bậc Thánh nhân, Vĩ nhân, những bậc anh hùng cái thế thì phần đông, nói chung, chỉ là những con rối, theo cách nhìn của nhà Phật. Con rối của Xúc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức. Con rối của bao nghiệp lực vô hình, dấy lên từ biển Tham, Sân, Si của cõi vô minh dục giới. Biểu hiện của các con rối thì khác nhau qua các thời đại, các xã hội, các nền văn hóa và rõ ràng nhất là qua tuổi tác, giới tính, vị trí, vai trò của mọi người trong một xã hội, một cộng đồng hay một tập thể…
Tôi cũng chỉ là một con rối rất nhỏ nhoi trong muôn triệu triệu con rối đó. Rất nhiều lúc tôi tự hỏi nếu mình là một con rối thì tất cả mọi sự cũng đều là “dối” hết sao?! Không có gì là thật cả, trên đời này! Vậy thì có gì để mà vui hay buồn? Vì niềm vui hay nỗi buồn (thuộc về Xúc, Thọ) thì cũng chỉ là dối, là tạm mà thôi! Thế nhưng niềm vui thì qua rất mau mà nỗi buồn “dối” đó sao cứ đeo đẳng mình hoài vậy?!
Nhớ lại vài câu trong các bản nhạc mà những ngày còn rất trẻ tôi thường nghêu ngao hát:
“…Ngày em hai mươi tuổiTay cắt mái tóc thềGiã từ niềm vui nhéBuồn ơi! Hỡi chào mi…” (*)
Có phải vì:
“…Tình yêu như trái phá, con tim mù lòa…”Mà nhận được ra chăng?:“… Khi cơn đau chưa dài, thì tình như chút nắngKhi cơn đau lên đầy, thì tình đã mênh mang…” (T.C.S)Nên tôi đã ghi lại nỗi buồn, đau của mình trong: “Tình đầu và Tình cuối”. Tôi biết mai sau có một ngày nào đó, khi tôi đã ra khỏi cõi đời này, thì nó cũng sẽ theo tôi mà trở thành dối tạm, hư huyễn. Nhưng cái “dối” này sao cứ âm ỉ mãi trong tôi và nó cho tôi cái cảm giác nó là “Thật”, ít ra đối với tôi khi nhìn lại tình yêu của mình, kể từ những tháng năm còn rất trẻ cho đến bây giờ, lúc này, và cho tới ngày tôi sẽ nhắm mắt lìa đời.Tôi nghĩ rằng nỗi buồn trong : “Tình đầu”, mà bây giờ chỉ còn là ký ức (vì thời gian nay đã xóa nhòa hết những dấu vết, những dư vị ngọt ngào hay chua chát của nó trong tôi) cũng có thể trùng hợp với nỗi buồn của một vài người, một vài bạn. Như vậy thì tôi có nhiều hy vọng là mình sẽ được chia xẻ bởi những ai đó có cùng cảnh ngộ.Riêng với nỗi buồn trong “Tình cuối” như vẫn còn quá lớn lao, quá sâu đậm khiến tôi còn đau xót mãi, thì nó rất riêng tư, chỉ là của tôi mà thôi! Nhưng tôi đã viết ra, đã ghi xuống để mong được cảm thông, nhất là với Người của riêng tôi, Người đã “đi qua đời tôi”, Người đã sang bên kia thế giới mịt mùng.Santa Ana, Mar. 25- 2010Tịnh Minh C-MT
________GHI CHÚ: (*) những câu hát trong một bản nhạc mà người viết rất tiếc đã không nhớ tên của Tác giả.
TÌNH CUỐI *Ngày hai lần đôi mươiMộng xưa dần nhạt phaiTình nào còn mê mải,Còn say đắm, miệt mài?Người về từ ngục tốiTừ chiến tranh điêu tànTừ lịch sử ai oánHờn vong quốc võ vàngTôi gặp người muộn màngThương yêu người nhẹ nhàngSợi tơ trời óng ảKết tình tôi với chàngNgày ba lần đôi mươiTóc trắng, đen pha màuMắt, môi giờ đã lạtMình vẫn còn có nhau* Bài "Tình Đầu" đã đăng tuần trước.
23 May 2010
Thơ Cao Minh Tâm

Ngày em hai mươi tuổi
Mắt trong xanh sáng ngời
Môi cười nhìn hoa nở
Lòng rộn ràng yêu đời
Ngày em hai mươi tuổi
Tóc mềm phủ lưng gầy
Ngón tay dài thuôn thả
Em ấp ủ mộng đầy
Ngày em tuổi đôi mươi
Sững sờ lúc gặp người
Ngượng ngùng hay bối rối
Yêu rồi, lòng nào nguôi
Tình đưa em bay cao
Mơ màng với trăng sao
Bồng bềnh theo mây gió
Ngất ngây tình yêu đầu
Rồi ngày tháng thoi đưa
Tình như tiết: nắng, mưa
Lúc nồng nàn, thắm thiết
Khi hờ hững, ơ thờ
Một ngày, người xa tôi
Ngăn cách một biển khơi
Người mải mê đời mới
Buông tình tôi chơi vơi
Tình người đà im tiếng
Tình tôi cũng hư hao
Buồn vương tình dang dở
Xót tình thoáng chiêm bao
Cao Minh Tâm
Mắt trong xanh sáng ngời
Môi cười nhìn hoa nở
Lòng rộn ràng yêu đời
Ngày em hai mươi tuổi
Tóc mềm phủ lưng gầy
Ngón tay dài thuôn thả
Em ấp ủ mộng đầy
Ngày em tuổi đôi mươi
Sững sờ lúc gặp người
Ngượng ngùng hay bối rối
Yêu rồi, lòng nào nguôi
Tình đưa em bay cao
Mơ màng với trăng sao
Bồng bềnh theo mây gió
Ngất ngây tình yêu đầu
Rồi ngày tháng thoi đưa
Tình như tiết: nắng, mưa
Lúc nồng nàn, thắm thiết
Khi hờ hững, ơ thờ
Một ngày, người xa tôi
Ngăn cách một biển khơi
Người mải mê đời mới
Buông tình tôi chơi vơi
Tình người đà im tiếng
Tình tôi cũng hư hao
Buồn vương tình dang dở
Xót tình thoáng chiêm bao
Cao Minh Tâm
Subscribe to:
Posts (Atom)