Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVNguyenHuuLiemSJ. Show all posts
Showing posts with label VCNVNguyenHuuLiemSJ. Show all posts

Sunday, 13 November 2022

NGUYỄN HỮU LIÊM TỰ KHOE ĂN CỨT VẸM NGẬP MẶT- SỰ THẬT 1000% TRONG SỐ HƠN 90 TRIỆU NGƯỜI VIỆT CHƯA HỀ CÓ BẤT CỨ "MỘT" NGƯỜI NÀO NGOÀI NGUYỄN HỮU LIÊM DÁM NÓI " CHỈ CÒN 1 MÌNH TRỌNG LÚ LÀ CỘNG SẢN"- NHƯ VẬY TRỄ LẮM LÀ MỘT HAI NĂM NỮA CẢ HƠN 90 TRIỆU NGƯỜI VIỆT "KHÔNG CÒN AI LÀ CỘNG SẢN NỮA" - BỞI VÌ TRỌNG LÚ SẼ CHẾT VÀ NƯỚC VIỆT CỘNG KHÔNG CÒN 1 TÊN CỘNG SẢN NÀO KHÁC - NẾU TRỌNG LÚ CHẾT MÀ XỨ VIỆT CỘNG VẪN CÒN ĐẢNG BÚA LIỀM THÌ SAO HẢ TÊN KHỐN NẠN NGUYÊN HỮU LIẾM VÁI CỘNG?./-TC Lãnh
____________
Việt Nam có còn là nhà nước Cộng sản hay không?



Tình cờ đọc một bài viết của ông T/S Nguyễn Hữu Liêm trên trang BBC, có cái tựa: "Việt Kiều và Nhà nước VN: Đã đến lúc cần chính sách mới hơn Nghị quyết 36".
Tuy đã rỉ sét qua thời đại nhưng búa liềm vẫn "muôn năm cai trị và tiếp tục đập đầu cắt cổ người dân" (Ảnh: MXH)

Là người đang định cư tại Mỹ, T/S Nguyễn Hữu Liêm viết về tình hình Việt Nam hiện nay với nhiều chi tiết rất đáng chú ý. Thiệt tình Công tử Lâm tui ít lý luận với bậc triết lý cỡ như ông Liêm nhưng trong bài viết rất dài, rất nhiều lập luận này của ông, tui chỉ nhắm vào một điểm, lại là điểm chết người: Việt Nam hôm nay không còn là nhà nước Cộng sản ngoại trừ một người duy nhất là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.


Ông Liêm viết: "Hãy nhìn vào nhân sự Bộ Chính trị hiện nay. Ở cơ chế quyền lực cao nhất hiện nay ta thấy chỉ còn một người Cộng sản duy nhất: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tôi cũng từng có lần gặp gỡ, quen biết một vài nhân vật trong Bộ Chính trị thì theo tôi họ không còn và không phải là người Cộng sản. Họ chỉ coi chủ nghĩa Cộng sản như là một gia sản lịch sử cho mục tiêu công lý xã hội, một khung tham chiếu cho trật tự đẳng cấp, và dĩ nhiên, cho ý chí và quyền lợi, tham vọng chính trị. Nói gọn, Việt Nam nay không phải là một quốc gia Cộng sản nữa".

Thiệt là gọn! Gọn đến nỗi không ai nói gọn được hơn ông. Nhưng cái gọn ấy nó hàm chứa một thứ khác: Bênh vực cho một tập đoàn mà cái ác và thủ đoạn đã đạt đến đỉnh cao và không hề thay đổi.

Không phải chỉ có ông Liêm mới tuyên bố là Việt Nam không còn Cộng sản nữa mà từ khi bức tường Bá Linh sụp đổ đã có người nghi ngờ vấn đề này rồi. Tuy nhiên sự nghi ngờ của họ không đóng khung trong cách suy diễn mà chỉ qua quan sát và đánh giá một cách dè dặt, có khi sự đánh giá ấy có mục đích khác với ông Liêm: Họ, những người Cộng sản chỉ thay đổi chiếc áo còn thân hình, da thịt của họ vẫn như cũ.

Ông Liêm biết nhiều chữ hơn nên dĩ nhiên cách nói cũng khác. Là một giáo sư dạy môn Triết trong một trường đại học của Mỹ, lời nói của ông lẽ ra phải thuyết phục bởi các dẫn chứng, nhưng đàng này ông đưa ra dẫn chứng hết sức ngộ nghĩnh: Sự quen biết, mà là quen biết những nhân vật cao cấp trong Bộ Chính trị. Chỉ cần có vài chữ ông mà Liêm đã khẳng định rằng mình đã đúng, căn cứ trên địa vị của những nhân vật mà ông Liêm lôi ra làm bằng chứng. Ở đây có hai vấn đề mà một người từng giảng dạy bậc đại học như ông Liêm không nên vấp phải.


Thứ nhấtđịa vị không nói lên được gì cả; và thứ hai ông Liêm là ai mà có thể quen biết lớn đến như thế!!

Hình như ông Nguyễn Hữu Liêm từng về nước và từng được xe mô tô hú còi hộ tống trong một tập thể kiều bào được nhà nước mời về diễn kịch. Nếu sau vở diễn ấy mà ông Liêm được quen biết với những nhân vật cao cấp nhất trong Bộ Chính trị thì cái sự quen biết ấy có đáng xem là credit cho việc khẳng định họ không còn và không phải người Cộng sản nữa hay không?

Ông viết: "Theo tôi, họ không còn và không phải là người Cộng sản. Họ chỉ coi chủ nghĩa Cộng sản như là một gia sản lịch sử cho mục tiêu công lý xã hội, một khung tham chiếu cho trật tự đẳng cấp và dĩ nhiên, cho ý chí và quyền lợi, tham vọng chính trị". Trong đoạn văn này ông Liêm không chứng minh được tại sao mà họ đã không còn và không phải là người Cộng sản, hơn nữa ông T/S khá hấp tấp khi cho rằng, "Họ chỉ coi chủ nghĩa Cộng sản như là một gia sản lịch sử cho mục tiêu công lý xã hội, một khung tham chiếu cho trật tự đẳng cấp".

Đã xác định người Cộng sản coi chủ nghĩa Cộng sản là cái gia sản lịch sử, cái mục tiêu công lý xã hội vậy thì ông Liêm đang khen hay đang chê đây? Ông Nguyễn Hữu Liêm đánh bùn sang ao khi áp dụng một câu có tính cách ca tụng vào lý do từ bỏ thứ mà người Cộng sản từng đeo đuổi. Rồi còn "một khung tham chiếu cho trật tự đẳng cấp" nữa! Tất cả câu chữ trong vài hàng ngắn ngủi này ông Liêm muốn dùng thứ thủ thuật chữ nghĩa mà ông đang dạy trong môn Triết để chứng minh cho ý tưởng của ông: Việt Nam không còn người Cộng sản nào, ngoại trừ ông Trọng.

Nhưng cũng rất tiếc là ông không chứng minh được, tại sao mà ông Nguyễn Phú Trọng lại là người Cộng sản duy nhất trong cái tập thể bốn triệu Đảng viên vẫn còn mang thẻ Đảng? Ông Liêm cũng không đưa ra bất cứ lập luận nào nhằm chứng minh ông Trọng là người Cộng sản trong khi những người khác thì ông cho rằng không còn, không phải nữa.

Ông vẽ chân dung người Cộng sản những năm 1970: "Từ chính sách học tập cải tạo tàn ác, đến đánh tư sản, đánh Hoa kiều, chế độ lý lịch khắt khe, chính sách lùa dân thành thị lên các vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc, xua đuổi và cướp nhà cửa, tài sản, đưa hàng trăm ngàn dân vượt biển, vượt biên đường bộ, để bị cưỡng hiếp bởi hải tặc, chết khát, chết vì mìn bên Campuchia".


Và dần dần ông gỡ nút thắt cho những thứ mà ông vừa đưa ra:

"Từ cáo buộc phản quốc, bắt giam, đối với người vượt biên những năm sau 1975, nay Đảng đã chính thức công nhận Kiều bào là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc. Từ gởi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang quận Cam, California, gặp mặt Kiều bào, cho phép cựu Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ, Nhạc sĩ Phạm Duy… về sống ở nước nhà, cho đến chính sách miễn thị thực, công nhận song tịch, vấn đề mua bán bất động sản, Đảng CSVN đã chứng tỏ những thiện chí vượt bực".

Rồi ông còn chứng minh:

"Những ai về nước gần đây, đi vào vùng xa, làng thôn, dù nghèo khó vẫn còn đó, nhưng đời sống chung của quần chúng đã được nâng cao rất nhiều. Nay dân chúng không còn ăn để no, mà phải ngon; mặc không chỉ đủ ấm, mà phải đẹp. Chúng ta phải công bằng để ghi cho Nhà nước VN điểm cộng".

Bây giờ mạn phép ông cho tôi quay lại từng vấn đề ông nêu ra nhằm biện minh cho cái mà ông gọi ở Việt Nam không còn ai theo Cộng sản.

Ông vẽ chân dung người Cộng sản khá đúng nhưng chưa đủ. Tạm lấy cái mốc bức tường Bá Linh sụp đổ để cho rằng người Cộng sản dần dần thay đổi người ta thấy gì? Là thảm cảnh dân oan, là sự lên ngôi của "công an trị", là những tập đoàn thân cận với chính quyền bóc lột dân chúng, là những giam cầm bắt bớ người tranh đấu cho dân chủ nhân quyền, là đất đai ngày càng teo lại vì những cái bắt tay với Trung Quốc, là sự xuống cấp tận đáy của Giáo dục và Y tế, là những chính sách duy ý chí, là những kẻ làm giàu bất chính ngày càng nhiều, là cướp đất bằng những mỹ từ, là các phiên tòa ngày càng xem thường công lý.

Tất cả những thứ ấy là sản phẩm đặc thù của người Cộng sản mà chế độ hiện nay đang bao che, bảo vệ. Hãy nhìn lại một lần nữa để thấy Bộ Chính trị có dính tay vào hay không, ông nhé. Nếu không phải chế độ Cộng sản sẽ không có vụ hút máu dân qua phi vụ "kit test Việt Á", rồi "chuyến bay giải cứu" của tập đoàn Ngoại giao Việt Nam. Rồi mới đây là "Vạn Thịnh Phát", "Sacom Bank", "thị trường chứng khoán đột quỵ", "khủng hoảng nhiên liệu"…, tất cả những kịch bản ấy nếu không do Bộ Chính trị soạn thảo thì ai là người dám đứng phía sau làm ra những việc này?


"Không Cộng sản" nên dân oan không thèm sống ở vườn ruộng nhà mình mà lặn lội ra tận Ba Đình để đánh động lòng từ tâm của những người mà ông Liêm quen biết ư?

"Không Cộng sản" mà nhà giam tù chính trị mỗi ngày vẫn lấp đầy người. Phạm Đoan Trang tội gì; Nguyễn Thúy Hạnh, Trần Huỳnh Duy Thức tội gì; và còn hàng trăm người nữa tội gì mà những người "không Cộng sản" vẫn bình chân như vại trước những cáo buộc mập mờ lươn lẹo?

"Không Cộng sản" nên cho phép Phạm Duy, Nguyễn Cao Kỳ về nước nhưng còn hàng trăm nhà báo, nhà văn, những người hoạt động từ thiện bỗng dưng bị cấm nhập cảnh hàng chục năm qua vẫn không được về Việt Nam có phải là thái độ cần có của những kẻ "không Cộng sản" mà ông Liêm đề cập ở đây? Chỉ có những tư duy Cộng sản mới sinh ra con quái vật Putin, xâm lược nước khác nhưng dương dương tự đắc là tự bảo vệ mình và được Việt Nam "không Cộng sản" trơ tráo bỏ phiếu trắng ủng hộ?

"Không Cộng sản" nhưng vẫn có những "phiên tòa rất Cộng sản" như vụ Thiền Am, "không Cộng sản" nhưng Phó chánh án vẫn ăn hối lộ cả tiền lẫn xác thịt để giảm mức án cho một vụ án hình sự? "Không Cộng sản" nhưng lại có tài sản kếch sù sau khi bị bắt vì hối lộ. Muốn chứng minh những vụ "không Cộng sản" không hề khó, chỉ cần hỏi Google là tất cả sẽ phơi bày.

"Không Cộng sản" nên "nay dân chúng không còn ăn để no, mà phải ngon; mặc không chỉ đủ ấm, mà phải đẹp" là một sự ngụy biện. Ông Liêm tránh né những hình ảnh đau lòng xuất hiện đầy rẫy trên mạng xã hội cho thấy trẻ em đến trường phải treo lơ lửng trên những sợi dây bắt qua sông. Những đứa bé không đủ quần áo ngồi xếp hàng dưới đất run rẩy chờ nhận chén cơm không có thịt. Những trẻ bán vé số, những người lượm ve chai chắc đã "lên đời" hết rồi, bây giờ họ đã có nhà có cửa chăn êm nệm ấm hết rồi hay là họ ngày ngày vẫn kiên trì đứng trước những quán cơm 2000 chờ một suất cơm cho người nghèo. Họ ăn để sống chứ không còn ăn để no, nhất là để ngon như ông Liêm nói nữa.

Xin trả lại lòng tốt muốn thay đổi Nghị quyết 36 của ông, những người dân cùng khổ chúng tôi vẫn cứ tin rằng trí thức thiên tả lúc nào nói cũng hay, cũng bùi tai nhưng kết quả thì luôn luôn làm cho người cả tin chúng sẽ lãnh hậu quả: Nhẹ thì mất nhà, nặng thì mất nước.

Lâm Công Tử (SGN)

Tuesday, 1 November 2022

ĐÂY LÀ KINH TẾ THỊ TRƯỜNG VIỆT CỘNG ĐỊNH HƯỚNG XHCN MÀ 3 ĐỨA KHỐN NẠN VC NẰM VÙNG NGUYỄN NGỌC NGẠN, NGUYỄN HỮU LIÊM, HOÀNG DUY HÙNG THIẾT THA LIẾM VÁI VIỆT CỘNG GẦN ĐÂY./-Mt68
_____________

8 người bị bắt với cáo buộc mua bán trẻ sơ sinh

BÌNH DƯƠNGNguyễn Thị Ngọc Như, 29 tuổi, cùng đồng phạm tìm những bà mẹ không muốn nuôi con mới đẻ để hỏi mua, bán lại cho các vợ chồng hiếm muộn kiếm lời.

Nguyễn Thị Ngọc Như tại cơ quan điều tra. Ảnh: Yên Khánh

Nguyễn Thị Ngọc Như tại cơ quan điều tra. Ảnh: Yên Khánh

Ngày 2/11, Nguyễn Thị Ngọc Như cùng 7 nghi can khác bị bắt về hành vi Mua bán người dưới 16 tuổi và Làm giả giấy tờ của cơ quan tổ chức.

"Đường dây này hoạt động tại Bình Dương và một số tỉnh thành trong cả nước. Cơ quan điều tra đang làm rõ 16 trường hợp khác để củng cố hồ sơ xử lý", đại tá Trần Văn Chính, Phó Giám đốc Công an tỉnh Bình Dương, cho biết.

Động thái này được Công an Bình Dương đưa ra sau 2 tháng phát hiện đường dây buôn bán trẻ sơ sinh, quy mô lớn, tại Bệnh viện Phụ sản nhi Bình Dương. Nhà chức trách xác định nhóm nghi can đã thực hiện trót lọt 31 vụ, đến nay đã làm rõ 7 trường hợp.

Đại tá Trần Văn Chính thông tin về vụ án. Ảnh: Phước Tuấn

Theo đại tá Chính, những người môi giới đã kết nối các bà mẹ không muốn nuôi con với người hiếm muộn, để hai bên thỏa thuận; hoặc hỏi mua trực tiếp với giá 20-30 triệu đồng một bé rồi bán sang tay 40-50 triệu. Nhóm này cũng nhận làm giả giấy chứng sinh và các giấy tờ khác để hợp thức hóa hành vi mua bán trẻ em.

Vụ án đang được mở rộng điều tra.

Giấy tờ giả nhóm Như cung cấp cho người mua trẻ em. Ảnh: Yên Khánh

Phước Tuấn

CHỈ CÓ NHỮNG ĐỨA ĂN ĐỒ DƠ NHƯ NGUYỄN NGỌC NGẠN -NGUYỄN HỮU LIÊM- HÒANG DUY HÙNG MỚI MỞ MIỆNG CA TỤNG VIỆT CỘNG ĐÃ THAY ĐỔI- VC DÃ MAN, CHÚNG LÙA HÀNG TRIỆU CON EM SANH BẮC TỬ NAM ĐỂ NGÀY NAY BỌN ĐĨ ĐIẾM LÊN NGÔI KHOE NHÀ HÀNG TRĂM TỶ NHƯ ĐỒNG BỌN CA ĐĨ ĐỜM CON HEO, LỆ QUYÊN, NGỌC TRINH, HOÀI LINH... VÀ VÔ SỐ NHƯ HỮU TÍN NẦY ĐÂY./-Mt68
___________
Diễn viên Hữu Tín 'tàn đời' rồi!

Click image for larger version

Name:	551.JPG
Views:	0
Size:	29.1 KB
ID:	2132284  
Diễn viên Hữu Tín bị đề nghị truy tố. Do tổ chức cho bạn bè bay lắc tại căn hộ chung cư, diễn viên Hữu Tín cùng một người khác bị đề nghị nghị truy tố về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.
Ngày 1/11, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an quận 8, TP.HCM, hoàn tất kết luận điều tra, đề nghị VKSND cùng cấp truy tố diễn viên Hữu Tín (35 tuổi) về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.

Trong vụ án này, bị can Nguyễn Hoàng Phi (32 tuổi) bị đề nghị truy tố về tội Tàng trữ trái phép chất ma túy và Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.

Diễn viên Hữu Tín bị đề nghị truy tố về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy. Ảnh: Công an cung cấp.
Theo kết luận điều tra, Tín thuê căn hộ tại chung cư Giai Việt ở quận 8 để sống cùng với bạn gái và Phi. Giữa tháng 5, Phi cùng bạn đi hát karaoke ở quận 5 và sử dụng ma túy. Tan tiệc, Phi thấy còn dư ma túy nên đem về cất tại phòng ngủ.

Rạng sáng 11/6, Hữu Tín cùng một số người đi ăn nhậu rồi kéo về căn hộ ở chung cư Giai Việt. Vào phòng của Phi, nam diễn viên thấy đĩa sành chứa ma túy và thuốc lắc nên lấy ra cho bạn bè cùng sử dụng. Hôm đó, Tín cắn và nuốt nửa viên thuốc lắc.

Khi Phi về đến nhà, biết Tín và bạn sử dụng ma túy nên Phi chỉnh nhạc cho hưng phấn và đưa ma túy cho một người khác sử dụng.

Đến 9h cùng ngày, Công an quận 8 ập vào căn hộ phát hiện Tín cùng 2 người khác dương tính ma túy, thu giữ 2 gói nylon chứa 11 viên thuốc lắc

VietBF@ sưu tập

Wednesday, 26 October 2022

NGUYÊN TỰA "CƠN BÃO TRONG TÁCH TRÀ" - NGHE CÓ VẺ BÁ LÁP QUÁ ĐÁNG- NÊN MẠN PHÉP THỰC TẾ HÓA THÀNH "CƠN BÃO TRONG TÁCH PHÂN TƯƠI" SẼ ĐẬM ĐÀ HƠN./-Mt68
__________
ÔNG NGUYỄN HỮU LIÊM VÀ CƠN BÃO TRONG TÁCH PHÂN TƯƠI.
 
 Jackhammer Nguyễn (BÁO TIẾNG DÂN 26/10/2022)

Ông Nguyễn Hữu Liêm ở San Jose đã gây ra một cơn bão mạng. Sau bài viết về một buổi gặp gỡ tại nhà ông với ông phó chủ nhiệm Ủy ban người Việt ở Nước ngoài của chính phủ Hà Nội, đến nay đã có đến cả chục bài, phần lớn là chỉ trích ông Liêm, có khi tấn công cá nhân rất nặng, đến nỗi tạo cảm giác là người viết có tư thù cá nhân gì với ông Liêm vậy.

Dĩ nhiên ông Liêm là một nhân vật thú vị ở hải ngoại vì thế đứng của ông, do phát ngôn của ông đối với chính phủ cộng sản trong nước. Thế cho nên bài viết về buổi gặp gỡ của ông với các “cán binh cộng sản” nhận được phản hồi là thường tình, ngay tôi đây cũng có một bài liên quan đến vụ gặp gỡ, nhưng tôi viết về nghị quyết 36 của chính quyền Hà Nội, được ông Liêm đề cập, còn những người khác viết về… ông Liêm.

Công bằng mà nói thì những ồn ào mà ông Liêm nhận được cũng… đáng, vì ông Liêm cũng … ồn ào, theo thuyết nhân quả của nhà Phật vậy. Ông Liêm như cứ trêu ngươi “người ta”. Đầu tiên là ông kể chuyện công an Việt Nam hụ còi, mở đường cho ông, sau đó là ông cứ dung dăng dung dẻ chụp hình với các ông cộng sản gộc (mà cũng lạ, nếu như các ông tổng thống Mỹ, Pháp, Anh… chụp hình với các ông cộng sản Việt Nam thì không sao cả), rồi ai ở San Jose mà chả biết là ông công khai tiếp khách Hà Nội tại tư gia!?

Thật ra thì đâu chỉ ông Liêm tiếp khách Hà Nội, ngay sau buổi “gặp gỡ” ở nhà ông Liêm, khi bài của ông chưa xuất hiện trên BBC, thì Thông tấn xã nhà nước Việt nam đã có bài về cuộc gặp gỡ này. Mà hình như là vài cuộc gặp gỡ chứ không phải một, trong đó có tên một số nhân vật cũng có tiếng từ trước đến nay, như ông David Duong chẳng hạn. Ông Duong có một nhà máy xử lý rác tại Sài Gòn, và có lúc cũng có lộn xộn với các tay cầm quyền ở thành phố này.

Trong số các nhân vật mà bài báo đề cập, theo tôi, ông Liêm thuộc loại ít “American Dream” nhất. Tôi hình dung là các cuộc gặp gỡ được tổ chức trong các căn nhà rộng rãi, thảm cỏ tỉa tót sạch boong, tại một khu giàu có nào đó ở vùng Vịnh San Francisco.

Sự đời thường trớ trêu, dù ta muốn hay không, giới giàu có hải ngoại, lại là giới đi đầu trong việc bắt tay với cố quốc. Dân tộc nào cũng thế.

Nhưng như đã bàn trên kia, ông Liêm lại bị mắng nhiều nhất, bị những âm thanh cuồng nộ nhiều nhất, là vì ông … hay nói. Mà cũng khổ, ông Liêm vốn sống bằng nghề dạy học, làm sao bắt ông im lặng cho được, mà nhất là dạy môn triết cho con nít Mỹ, phải dùng mồm mà chế phục chúng nó chứ.

Trở lại với các bài viết có liên quan đến buổi gặp gỡ ở nhà ông Liêm. Ngoài bài của Thông tấn xã nhà nước, liệu có bao nhiêu người Việt Nam đọc được các bài kia? Các bạn có thể trả lời là … ồ nhiều chứ, Facebook shared quá trời! Tôi thì thấy chỉ có quanh đi quẩn lại vài gương mặt tích cực tham gia Facebook chính trị thôi, chứ sáu, bảy chục triệu nông dân Việt Nam có ai mà đọc, họ còn đang tính xem nên bỏ quê lên tỉnh làm thuê hay là tiếp tục mua giống, mua phân bón cho mùa tới đầy khó khăn. Mấy chục triệu thị dân thì chắc cũng hơi đâu mà tham gia Facebook chính trị, họ còn lo tìm đường cho con cái du học, tẩu tán tài sản ra nước ngoài…

Ngoài các Facebook “chính trị” người Việt đọc với nhau, còn có cán bộ cộng sản cũng đọc, mà hình như ông Liêm viết cho “đối tượng” này thì phải, không giống như những người mắng chửi ông, họ có vẻ không biết là họ viết cho ai đọc. Có người sẽ nói với tôi là mấy triệu người Việt hải ngoại đọc chứ, vì họ đâu bị cấm. Nếu nghĩ thế là lạc quan quá, tôi nghĩ là mấy triệu đồng bào ta ở hải ngoại, không chừng nghe VTV4 nhiều hơn là SBTN đấy.

Tóm lại, tôi thấy cơn “bão” mạng xung quanh ông Liêm cũng giống như cơn bão trong tách trà vậy thôi.

Sau khi bài của ông Liêm được BBC đăng tải, có người nói với tôi là phen này ông Ngô Trịnh Hà, người “cán binh cộng sản”, phó chủ nhiệm Ủy ban người Việt ở nước ngoài, của Bộ Ngoại giao Việt Nam, tiêu tới nơi rồi. Điều này cũng có lý, đôi khi các hoạt động bên ngoài của các “cán binh cộng sản” là nhằm mục đích cho những tranh đoạt trong nước của họ với nhau. Ông Hà bị ông Liêm hụ còi, thì ông Hà tiêu rồi!

Nhưng tôi nghĩ khác, có khi không phải thế, có khi nó còn tùy. Ông Hà sẽ trình bày với các sếp thế này, “cái bọn Việt kiều ấy cứng đầu thế, em đã làm hết sức rồi mà cứ thế”. Hiện tại Việt Nam người ta đang quắn lên chuẩn bị cho ông Trọng sang Tàu chúc tụng ông Tập Cận Bình, người ta đang dàn xếp nhau quanh đống vàng bạc bất động sản của bà Trương Mỹ Lan, ai đâu mà chú ý ông cán bộ Hà!

Tôi không nghĩ là cơn bão trong tách trà sẽ ảnh hưởng được bao nhiêu tới tình trạng Việt Nam, mà nó phải là những cơn gió thổi được bên trong nước. Trong một lần về Việt Nam, tôi có đến tham gia một cuộc hội thảo của một trường Đại học, trong đó có một diễn giả rất nổi tiếng, là ông Bùi Văn Nam Sơn, vốn cũng từng là “Việt kiều phản động”. Trước khoảng vài trăm giáo viên và sinh viên, ông phê bình đích danh chủ nghĩa Marx. Trong buổi hội thảo đó có cả một thứ trưởng bộ giáo dục. Từ hơn chục năm nay, ông Sơn sống ở Sài Gòn, biên dịch sách vở từ các thứ tiếng phương Tây sang tiếng Việt, và bán công khai cho người Việt trong nước đọc.

Một người khác cũng từ Đức về như ông Sơn, là ông Nguyễn Tường Bách, cũng sống luôn ở Việt Nam. Tôi nhớ ông có kể lại câu chuyện một lần ông về thăm nhà ở Bao Vinh, thành phố Huế, nhưng không hẹn trước. Khi về đến nơi thì cửa khóa. Ông tả như sau: “Cái ổ khóa chìa ra như hỏi tôi, anh biết gì về nhà anh mà đòi về!?”

Quả thật là tôi cũng không biết. Tôi chỉ góp vui trên trang Tiếng Dân cho cơn bão trong tách trà thêm trào lộng. Vậy thôi!./-

HẢI NGOẠI XEM ĐÂY: 
NGUYỄN HỮU LIÊM MỚI CẦM CÁI CHÉN MON MEN TỚI GẦN DÂNG KIẾN NGHỊ ĐỂ  XIN  CHÚT PHÂN TƯƠI THÔI - VIỆT CỘNG HUNG HĂNG GẬY GỘC NHÀO RA XUA ĐUỔI NGUYỄN HỮU LIÊM NHƯ ĐUỔI CHÓ KHÔNG BẰNG !!! HẢI NGOẠI HOAN HÔ TINH THẦN QUYẾT GIỮ ĐỘC QUYỀN PHÂN TƯƠI CỦA HÀ NỘI - CHÚNG BÂY HY SINH CẢ TRIỆU CÁN BINH "SANH BẮC TỬ NAM" NAY ĐỘC QUYỀN PHÂN TƯƠI LÀ PHẢI RỒI- KHÔNG CHIA CHO AI NGOÀI VC NHÉ- NHƯNG SAO CHÚNG BÂY KHÔNG DÁM THỦ TIÊU NGUYỄN HỮU LIÊM, HOÀNG DUY HÙNG LÀ TẠI SAO? - ĐÓ LÀ ĐIỀU NGU XUẨN NHỨT CỦA CHÚNG BÂY HIỆN GIỜ./-TC Lãnh
______________________

Âm mưu thâm độc của Nguyễn Hữu Liêm.Tác giả: Nhân Văn Việt, Hà Nội.

Trên trang mạng Boxitvn gần đây có đăng bài viết “Những đề nghị chiến lược cho Đảng Cộng sản Việt Nam nhân Đại hội 13” của Nguyễn Hữu Liêm. Lợi dụng việc góp ý vào Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIII của Đảng, bài viết đã đưa ra một số kiến nghị hết sức phản động, thể hiện âm mưu thâm độc thiếu khách quan, phủ nhận đường lối, quan điểm, vai trò lãnh đạo của Đảng trong suốt quá trình lãnh đạo sự nghiệp cách mạng, kích động, gây mất đoàn kết trong Đảng và quần chúng nhân dân.

1. Nguyễn Hữu Liêm đã cố tình xuyên tạc khi cho rằng. “ Hôm nay, nguy cơ mất nước, bị thuộc địa từ bên trong và tụt hậu triền miên đang dâng lên… Đảng CSVN không còn tin nhưng lại khăng khăng kiên định một hướng đi và lập trường chính trị đã và đang sai lệch, không đáp ứng với nhu cầu thời đại…”.

Chúng ta đều biết, kiên định với nền tảng tư tưởng là chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo toàn dân tộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất Tổ quốc, tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện đất nước, đẩy mạnh phát triển kinh tế văn hóa, xã hội, củng cố quốc phòng an ninh, xây dựng đất nước giàu mạnh, phồn vinh, một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh, nhân dân được sống trong tự do, ấm no, hạnh phúc. Dự thảo văn kiện trình Đại hội 13 đã khẳng định; hiện nay, nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục phát triển; kinh tế vĩ mô ổn định, tốc độ tăng trưởng kinh tế duy trì ở mức khá cao; giáo dục đào tạo, khoa học và công nghệ tiếp tục được đổi mới, có bước phát triển; các lĩnh vực văn hóa, xã hội, phát triển con người được coi trọng và đạt nhiều kết quả quan trọng; chính trị- xã hội ổn định; quốc phòng, an ninh được giữ vững; hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng; công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị được đẩy mạnh toàn diện, đồng bộ, quyết liệt, có hiệu quả rõ rệt. Có thể nói, đất nước chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín như ngày nay. Đó là minh chứng hùng hồn bác bỏ hoàn toàn luận điệu xảo trá trong bài viết của Nguyễn Hữu Liêm.

2. Bất chấp thực tiễn, với âm mưu thâm độc Nguyễn Hữu Liêm còn đưa ra kiến nghị: “ Cần giải thể ngay Mặt trận Tổ quốc Việt Nam”.

Đây là một kiến nghị hết sức phản động. Cần phải chỉ ra rằng. Trong những năm qua, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã có những đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc, xứng đáng là người đại diện của quần chúng nhân dân. Trong giai đoạn đổi mới đất nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tiếp tục tập hợp rộng rãi các tầng lớp nhân dân, đảm bảo sự thống nhất cao về tư tưởng và hành động, hướng tới mục tiêu giữ vững độc lập chủ quyền quốc gia và ổn định xã hội, thực hiện thành công sự nghiệp đổi mới đất nước do Đảng lãnh đạo. Hiện nay, vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong hệ thống chính trị đã được Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Luật Mặt trận Tổ quốc Việt Nam xác định đây là tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của các tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, các tầng lớp xã hội, các dân tộc, các tôn giáo và người Việt Nam ở nước ngoài. Thông qua nhiều hình thức tổ chức và vận động quần chúng, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã góp phần cùng với Đảng, Nhà nước giải quyết những khó khăn, bức xúc, tạo điều kiện và môi trường thuận lợi để các tầng lớp nhân dân tham gia phát triển kinh tế- xã hội; khơi dậy và phát huy những giá trị đạo đức, văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc; tiếp tục tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, tập hợp mọi tầng lớp nhân dân, phát huy tinh thần yêu nước, ý chí tự lực, tự cường và quyền làm chủ của nhân dân, giữ vững kỷ cương và ổn định xã hội, huy động tối đa các nguồn lực để đầu tư phát triển kinh tế – xã hội; thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, đẩy mạnh công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; làm tốt vai trò là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân, cầu nối vững chắc giữa nhân dân với Đảng và Nhà nước; tăng cường đoàn kết, hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam với nhân dân các nước chứ hoàn toàn không phải như kiến nghị với âm mưu phản động nêu trong bài viết của Nguyễn Hữu Liêm.

Tóm lại những kiến nghị mà Nguyễn Hữu Liêm nêu ra trong bài viết của mình đã bộc lộ âm mưu đen tối, sự nhận thức phiến diện, cố tình phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, gây mâu thuẫn hoang mang, dao động về tư tưởng trong quần chúng nhân dân . Mọi người hãy cảnh giác và kiên quyết đấu tranh phê phán./.

Nhân Văn Việt, Hà Nội

Tuesday, 25 October 2022

 THẰNG CẬU CHÓ NGUYỄN HỮU LIÊM CỨ CHỜ MUÔN NĂM XEM NGHỊ QUYẾT WC 37 NÓ ĐỀ NGHỊ, TRỌNG LÚ CÓ Ị RA ĐƯỢC KHÔNG ? BIẾT BAO NHIÊU KIẾN NGHỊ TỤI NÓ ĐỀU ĐEM ĐI CHÙI ĐÍT MÀ KHÔNG HỀ ĐỌC 1 CHỮ NÀO CẢ - CÒN NHỚ KIẾN NGHỊ CỦA 36 ĐỨA NGU ĐỘI QUẦN HẢI NGỌAI KHÔNG? LÊ XUÂN KHOA, Nguyễn Cao Hách, Doãn Quốc Sĩ .... NHỚ CHƯA???./-Mt68

______________


DANH SÁCH 36 TRÍ NGU HẢI NGOẠI

Tái lập Danh Sách
36 TRÍ NGU HẢI NGOẠI
KIẾN NGHỊ XIN PHÂN VIỆT CỘNG
(Do Lê Xuân Khoa cầm đầu , phổ biến đầu Tháng 10/2011)

1-DOÃN QUỐC SĨ-Chuyên gia CHO MƯỢN TÊN-USA
2-ĐINH XUÂN QUẾ-USA
3-ĐOÀN THANH LIÊM-USA
4-HỒ BẠCH THẢO-USA
5-LÊ THANH MINH CHÂU-USA
6-LÊ XUÂN KHOA-Anh của Tài Tử LÊ QUỲNH-USA
7-LÊ TRỌNG QUÁT-PHÁP
8-NGHIÊM PHƯƠNG MAI-CANADA
9-NGÔ ĐÌNH LONG-USA
10-NGUYỄN THẾ ANH-PHÁP
11-NGÔ QUỐC DŨNG-USA
12-NGUYỄN PHẠM ĐIỀN-ÚC CHÂU
13-NGUYỄN THỊ NGỌC GIAO-USA
14-NGUYỄN ĐỨC HIỆP-ÚC CHÂU
15-NGUYỄN NGỌC LINH-Cựu VIỆT TẤN XẢ VNCH-USA
16-NGUYỄN PHÚC QUẾ- Cựu Phủ Đặc Ủy Trưởng TỴ NẠN CỘNG SẢN VNCH- PHÁP
17-NGUYỄN THÁI SƠN-PHÁP
18-NGUYỄN HỮU XƯƠNG-PHÁP
19-PHẠM HỒNG CÔNG-CANADA
20-PHẠM PHAN LONG-USA
21-PHẠM XUÂN YÊM-Vật lý Paris-PHÁP-DSVC Nằm vùng
22-PHAN TẤN HẢI-USA-DS TRÍ VẬN của VĨNH HẢO
23-PHÙNG LIÊN ĐOÀN-USA
24-TẠ VĂN TÀI –USA-QGHC
25-TĂNG THỊ THÀNH TRAI-USA-(Đỡ đầu LS Tập sự cho Tạ Văn Tài)
26-THÁI VĂN CẦU-USA
27-THÁI CÔNG TỤNG-CANADA
28-TRẦN ĐÌNH DŨNG-USA
29-TRIỀU GIANG (NANCY BÙI-Giao lưu kinh tài VC-Xuất cảng cà phê)
30-TRỊNH HỘI –USA (Giao lưu VC-Chồng hôi sữa của Kỳ Duyên)
31-TRƯƠNG HỮU LƯƠNG-PHÁP
32-TRƯƠNG HỒNG SƠN (TRƯƠNG VŨ)-USA
33-TRƯƠNG BỔN TÀI –USA- VC Nằm vùng trong tổ đặc công Hải Ngoại của BÙI TÍN)
34-VŨ GIẢN-THỤY SĨ- VC Nằm vùng lãnh Bằng khen Hà Nội.
35-VŨ KHÁNH THÀNH-ANH QUỐC
36-VŨ QUỐC THÚC –PHÁP- GS Vô liêm sỉ, già sắp chết mà còn háo danh

________________

Một đề nghị hoang đường!

Cuối bài, ông Liêm tha thiết kêu gọi:  “Tôi đề nghị Bộ Chính trị hãy cho ra một Tân Nghị quyết về người Việt ở nước ngoài. Trong Nghị quyết mới này, Đảng hãy can đảm và sòng phẳng để công nhận những sai lầm chính sách đối với dân miền Nam sau 1975. Và có một lời tạ lỗi với họ, và đối với cả dân tộc chung.

Chỉ cần làm điều đó, thì đại khối kiều bào gốc miền Nam, vốn rộng lượng và dễ tha thứ, hy vọng sẽ quên bớt hận thù, để cùng với dân tộc Việt khắp thế giới hướng về tương lai, xây dựng quốc gia như tất cả chúng ta cùng mong mỏi”.

Tôi không rõ khi đưa đề nghị như vậy, ông Liêm nghĩ ông là ai và ai sẽ để ý tới lời kêu gọi của ông. Hay ông chỉ cần đánh bóng tên tuổi và lập công với đảng? Đảng CSVN ở Hà Nội sẽ lắng nghe ông chăng? Hoang đường!

Và theo thiển ý của tôi, “đại khối kiều bào gốc miền Nam” cũng không cần đảng CSVN tạ lỗi về những sai lầm quá khứ. Tôi nghĩ rằng, cái mà đồng bào hải ngoại cần và mong muốn là một nước Việt Nam tự do, dân chủ và thịnh vượng, không lệ thuộc Trung cộng, là người dân Việt Nam được tự do sống với đầy đủ phẩm giá của mình. Khi đảng CSVN cầm quyền ở Việt Nam chưa hòa giải được với những người dân yêu nước ngay trong quốc nội, thì khoan nói tới chuyện hòa giải với đồng bào hải ngoại để “hướng về tương lai, xây dựng quốc gia”. Một “tân nghị quyết” hay nhiều “tân nghị quyết” cũng chẳng có ý nghĩa gì khi đất nước vẫn độc tài toàn trị, vẫn lệ thuộc ngoại bang, quyền tự do dân chủ của người dân vẫn bị đàn áp, truy bức như hiện nay.

Thursday, 20 October 2022

 

***Thằng đeo kính , áo nâu là Nguyễn Hữu Liêm - San Jose

___________________

THẰNG KHỐN NẠN VC NẰM VÙNG NGUYỄN HỮU LIÊM SAN JOSE - TỰ NÓ CÔNG KHAI HÓA "NẰM VÙNG" TỪ LÂU VÀ NAY NÓ ĐANG THÁCH THỨC CẢ CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN TẠI HOA KỲ VÀ HẢI NGOẠI - GIỐNG NHƯ PHÙNG TUỆ CHÂU, HOÀNG DUY HÙNG, ĐỨC ĐẦU BẠC (HOUSTON) TRƯỚC KIA LIẾM VÁI NGUYỄN THANH SƠN./-TC Lãnh

________________

Việt Kiều và Nhà nước Việt NamClick image for larger version

Name:	1.jpg
Views:	0
Size:	125.5 KB
ID:	2127181  

Theo như các chính sách thực tiển đối với Việt kiều cũng đã rất thông thoáng và tiến bộ nhiều mặt. Tuy nhiên, hố sâu ngăn cách giữa Đảng và kiều bào vẫn còn đó, trong khi đó có ý kiến cho rằng chế độ chính trị CSVN đã thay đổi rất nhiều, từ bản chất cầm quyền đến trình độ nhân sự. Nhưng cho dến nay, Đảng vẫn chưa nhận lấy trách nhiệm đó, ít nhất là về mặt đạo lý dân tộc.
Ông Ngô Trịnh Hà, Phó chủ nhiệm Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, phát biểu trước nhóm khách TS Nguyễn Hữu Liêm mời tới nhà ở San Jose

Hôm thứ Sáu 14 tháng 10 vừa qua, tại tư gia của tôi ở San Jose, California, có một buổi gặp gỡ giữa Uỷ ban người Việt ở nước ngoài đến từ Hà Nội và một số nhân sĩ Việt kiều, hầu hết là từ miền Nam. Trong suốt hơn hai giờ, cuộc trao đổi đều tương đối khá thẳng thắn và thực tiễn về các chính sách đối với Kiều bào.

Ông Ngô Trịnh Hà, Phó chủ nhiệm Ủy ban nhà nước về người VN ở nước ngoài, đã phát biểu trước nhóm khách tôi mời tới nhà. Nhưng khi nói về Nghị Quyết 36 năm 2004 của Bộ Chính Trị Đảng CSVN về chính sách đối với người Việt đinh cư ở nước ngoài thì buổi thảo luận trở nên sôi nổi gần như là một cuộc tranh luận.


Về phía Phái đoàn ngoại giao thì đánh giá Nghị quyết 36 là một thành công lớn, một bước ngoặc quan trọng trong chính sách của Đảng đối với Kiều bào trong tiến trình hòa giải dân tộc để cùng chung tay xây dựng đất nước, hướng về tương lai.

Phía nhân sĩ kiều bào thì cho đó là một thất bại từ cơ bản vì nó không giải hóa được hố sâu ngăn cách giữa người Việt tỵ nạn và thể chế chính trị Cộng sản Việt Nam. Chưa nói về bình diện vĩ mô, có người nói thẳng rằng hãy nhìn xem buổi gặp mặt hôm nay tại một nhà riêng với một số nhỏ chưa tới 10 người - thay vì là một buổi gặp gỡ công khai, có đông đảo các thành phần người Việt và giới truyền thông tham dự - thì đây là bằng chứng rõ nhất về sự thất bại của Nghị quyết 36.

Chưa sòng phẳng với quá khứ

Có ý kiến cho rằng chế độ chính trị CSVN đã thay đổi rất nhiều, từ bản chất cầm quyền đến trình độ nhân sự. Các chính sách thực tiển đối với Việt kiều cũng đã rất thông thoáng và tiến bộ nhiều mặt. Tuy nhiên, hố sâu ngăn cách giữa Đảng và kiều bào vẫn còn đó.

Tác nhân tạo ra hố sâu đó là một cách nhìn không thay đổi của Đảng CSVN. Nhưng cho dến nay, Đảng vẫn chưa nhận lấy trách nhiệm đó, ít nhất là về mặt đạo lý dân tộc. Ngôn ngữ Nghị quyết 36 không đề cập gì đến những sai lầm lớn lao và ác độc của Đảng sau 1975 đối với dân miền Nam, nhất là người dân Sài Gòn. Từ học tập cải tạo tàn ác, đến đánh tư sản, đánh Hoa kiều, chế độ lý lịch khắt khe, chính sách lùa dân thành thị lên các vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc, xua đuổi và cướp nhà cửa, tài sản, đưa hàng trăm ngàn dân vượt biển, vượt biên đường bộ, để bị cưỡng hiếp bởi hải tặc, chết khát, chết vì mìn bên Campuchia.

Đó là chỉ nêu lên vài nét chính. Chúng là những tội ác lịch sử mà tổ chức chính trị mang tên Đảng CSVN chưa lần trực diện với chúng, sòng phẳng với quá khứ sai lầm lớn lao đó. Phần đông khối Kiều bào Việt ở Hoa Kỳ vẫn còn mang thương tích lớn từ những chính sách bất nhân đó. Họ chưa tha thứ vì Đảng chưa chịu nhận trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc, trước đại khối Kiều bào hải ngoại.
Cảnh Sài Gòn ngày nay

Từ trí tuệ nông dân...

Trong lúc thảo luận hôm ấy, một nhân sĩ đặt tên cho những chính sách sai lầm và kém cỏi là tác phẩm của trí tuệ nông dân. Mới nghe qua thì tên gọi nầy có vẻ như là một xúc phạm. Nhưng thực ra đó là một nhãn hiệu công bằng. Đảng CSVN hãnh diện là của giai cấp công nông – tức là của giới vô sản, bần cùng. Với trí tuệ và ý chí công nông, vô sản đó, họ đã làm nên lịch sử, một lịch sử bách chiến bách thắng – như ngôn ngữ lịch sử chính thống của Đảng vẫn ca ngợi. Và ai – kể cả người CS - cũng thấy rằng các tác phẩm từ trí tuệ nông dân đó cũng đã gây ra biết bao tai họa cho quốc gia, cho dân tộc.

Trí thức thiên tả thường huyền thoại hóa giai cấp bần cùng, quê mùa, vô sản. Đó là sự nhầm lẫn giữa lòng thương hại từ ý thức công lý đối với sự đánh giá khách quan về khả năng quyền lực, đạo đức ý chí chính trị khi nói về giai cấp nông dân. Ý chí chiến thắng của giới bần nông Việt Nam đã tạo nên một Điện Biên Phủ 1954 và Sài Gòn 1975, nhưng nó cũng đã mang đến Cải cách ruộng đất ở miền Bắc, đấu tố giai cấp và đánh tư sản, kinh tế mới ở miền Nam sau 1975. Đó là thể loại tư duy của Mao Trạch Đông khi thấy Trung Hoa thu hoạch lúa mùa kém đã đổ lỗi cho chim sẻ và ra lệnh tiêu diệt hết loài chim nầy. Kết quả là châu chấu và côn trùng tàn phá mùa màng, tạo nên nạn đói năm 1958- 60 trong đó hơn 30 triệu dân Trung Quốc đã chết đói vì thiếu ăn.

Qua khúc quanh vươn thoát

Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, chúng ta có thể thấy rằng bản thân Đảng CSVN đang vươn thoát khỏi những sai lầm chính sách của trí tuệ nông dân. Cùng lúc, ngôn ngữ và tinh thần của Nghị quyết 36 vẫn còn là một tác phẩm dung chứa tư duy của tầm mức trí tuệ nông dân đó. Trên bình diện chính trị, Nghị quyết vẫn thể hiện ý chí chiến thắng, định kiến một chiều, đánh giá không chính xác về tâm tư kiều bào gốc VNCH, coi họ chỉ là đối tượng nhằm chính phục chính trị và khuyến dụ kinh tế - thay vì nhằm chia sẻ và thông hiểu vết thương sâu thẳm mà Kiều bào đang còn chịu đựng. Đó là chưa nói đến ý tưởng xây dựng cộng đồng Kiều bào ở hải ngoại theo đề án của Đảng, dù là tích cực, nhưng thiếu thực tế và không cần thiết.

Theo ý kiến của riêng tôi, công bằng mà nói, tuy vậy, Nghị quyết 36 đã là một cách mạng về tư duy lớn của Đảng đối với chính sách về kiều bào. Từ cáo buộc phản quốc, bắt giam, đối với người vượt biên những năm sau 1975, nay Đảng đã chính thức công nhận Kiều bào là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc. Từ gởi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang quận Cam, California, gặp mặt Kiều bào, cho phép cựu Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ, Nhạc sĩ Phạm Duy… về sống ở nước nhà, cho đến chính sách miễn thị thực, công nhận song tịch, vấn đề mua bán bất động sản, Đảng CSVN đã chứng tỏ những thiện chí vượt bực.


Điều đó cho chúng ta thấy rằng Nghị quyết 36 mang hai bình diện song song với nhau: Đó là chính sách thực tiển đối với tinh thần chính trị. Cộng đồng Kiều bào, người Mỹ gốc Việt nay về nước làm ăn, nghỉ hưu, du lịch ngày càng đông. Hãy xem các chuyến bay trực tiếp của Vietnam Airlines từ California về Sài Gòn không còn chỗ ngồi thì sẽ thấy điều đó. Đảng CSVN đã thành công trên bình diện chinh phục kiều bào ít nhất là trong các mục tiêu thực dụng. Nhưng Đảng đã sai khi cho rằng đây là một chiến thắng chính trị.

Và cũng vì thế, đó là nguyên nhân sâu sắc cho một số lớn, nếu không nói là đa số kiều bào gốc VNCH, chưa chấp nhận thua cuộc trước chiến lược chính trị và nhân tâm đó của Đảng.

...tới logic thương tích của kiều bào

Khi tôi đăng lên trang Facebook về buối gặp mặt nói trên, tôi đã nhận được nhiều bình luận trái chiều.

“Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”, hay, “Cộng sản tự bản chất là không bao giờ thay đổi.”

Có một số bình luận hằn học hơn cùng với nhiều lời tán thành chuyện đối thoại, gặp gỡ như thế. Tôi thông cảm và chia sẻ với tất cả ý kiến trái chiều, và tôi không xóa bỏ lời bình luận nào. Những kết án thuần chất khẩu hiệu của thời VNCH là những biểu dấu của cái logic thương tích mà chúng ta phải công nhận và thông cảm.

Thôi thì hãy bình tâm mà “nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”: Từ cái thời đấu tố Cải cách Ruộng đất, văn kiện đầy ngôn ngữ giai cấp, ca ngợi tuyệt đối chủ nghĩa Mác Lê Nin, cho đến hôm nay, khi họ cố gắng làm hòa với Kiều bào, dù là cho mục tiêu chính trị, hay là khi họ gia nhập toàn diện vào cộng đồng kinh tế của thế giới văn minh, tiến bộ, hay là về bình diện đối nội với những thành đạt về ổn định chính trị, trật tự xã hội – dù bất công và ung thối – và phát triển kinh tế, đã tạo nên một giai tầng trung lưu, tư bản mới cho nhân dân.

Những ai về nước gần đây, đi vào vùng xa, làng thôn, dù nghèo khó vẫn còn đó, nhưng đời sống chung của quần chúng đã được nâng cao rất nhiều. Nay dân chúng không còn ăn để no, mà phải ngon; mặc không chỉ đủ ấm, mà phải đẹp. Chúng ta phải công bằng ghi cho Nhà nước VN điểm cộng.

Hệ thống cộng sản VN có thay đổi không?

Không những bản chất của chế độ đã thay đổi, mà ngay cả con người đảng viên cộng sản cũng đã thay đổi, đã tiến hóa rất xa. Vâng, cái gì cũng phải thay đổi, chuyển hóa theo thời gian. Chế độ và con người cộng sản VN đã và đang thay đổi. Lần nữa, ta phải bình tâm để công nhận điều đó.

Trong chuyến về nước tháng Tám vừa qua, tôi có dịp tiếp xúc với khá nhiều cán bộ cấp trung của chế độ. Hầu hết tuổi dưới 50 và tốt nghiệp từ các trường đại học uy tín Âu Mỹ. Trong đó có một số là sinh viên cũ của tôi ở San Jose City College. Trong các bữa ăn trưa hay tiếp xúc xã giao với các cán bộ cấp thứ trưởng và vụ trưởng ở Sài gòn và Hà Nội, tôi không thấy con người cộng sản nào ở họ, từ ngôn ngữ, nhân cách, phong thái.


Ngay cả vị sĩ quan an ninh cấp tá hay mời tôi cà phê cũng là một con người sâu sắc, mang dáng dấp văn minh, lịch sự - chứ không như mấy chục năm trước khi tôi mới về nước đã phải làm việc với các ông an ninh chính trị thô kệch và hách dịch. Hiện tượng nhị nguyên nhân cách nơi cán bộ, tức là con người thể chế đối với con người thực, nay là một chuyện đang giảm bớt rất nhanh.

Khi con người thay đổi, thể chế cũng thay đổi theo.

Hãy nhìn vào nhân sự Bộ Chính trị hiện nay. Ở cơ chế quyền lực cao nhất hiện nay ta thấy chỉ còn một người cộng sản duy nhất: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tôi cũng từng có lần gặp gỡ, quen biết một vài nhân vật trong Bộ Chính trị thì theo tôi họ không còn và không phải là người cộng sản. Họ chỉ coi chủ nghĩa Cộng sản như là một gia sản lịch sử cho mục tiêu công lý xã hội, một khung tham chiếu cho trật tự đẳng cấp – và dĩ nhiên, cho ý chí và quyền lợi, tham vọng chính trị. Nói gọn, Việt Nam nay không phải là một quốc gia cộng sản nữa.
TS Nguyễn Hữu Liêm (thứ nhì từ phải sang) và bạn bè trong chuyến ông về thăm VN hè năm nay (2022)

Cần một Nghị quyết về kiều bào mới: Một lời tạ lỗi

Từ cái nhìn tích cực - và theo tôi là công bằng, vừa phải - ta phải đánh gía rằng, trên một bình diện nào đó, Nghị quyết 36 đã đưa Đảng CSVN đi đúng hướng trên hành trình hòa giải dân tộc thời hậu chiến. Nhưng chưa đủ và còn nhiều khuyết khiếm.(*)

Tôi đề nghị Bộ Chính trị hãy cho ra một Tân Nghị quyết về người Việt ở nước ngòai. Trong Nghị quyết mới này, Đảng hãy can đảm và sòng phẳng để công nhận những sai lầm chính sách đối với dân miền Nam sau 1975. Và có một lời tạ lỗi với họ, và đối với cả dân tộc chung.

Chỉ cần làm điều đó, thì đại khối kiều bào gốc miền Nam, vốn rộng lượng và dễ tha thứ, hy vọng sẽ quên bớt hận thù, để cùng với dân tộc Việt khắp thế giới hướng về tương lai, xây dựng quốc gia như tất cả chúng ta cùng mong mỏi.

(*) Buổi gặp gỡ nói trên chỉ bao gồm nhân sĩ gốc VNCH và miền Nam, gọi chung là dân tỵ nạn cũ. Dù không đề cập đến, nhưng tại Đông Âu, Pháp, Anh, không liên quan gì đến bà con cựu thuyền nhân hay gốc VNCH, Nghị quyết 36 nghe nói là cũng không có ảnh hưởng bao nhiêu. Một hai thế hệ người Việt sống, sinh ra, làm việc ở các nước châu Âu đã nghĩ khác hẳn nội dung Nghị quyết 36. Thực ra, giới trí thức gốc Việt phần lớn không thích các chính sách kiểu giai cấp của ĐCS VN, tuy họ không ra mặt chống. Có nhận xét cho rằng đó là lý do các phái đoàn của chính phủ VN khi qua các nơi đó chỉ hạn chế giao lưu thân được với các nhóm làm ăn buôn bán, đa phần là những người cần quan hệ 'cửa sau" ở Hà Nội để hối mại quyền thế. Một số quan chức sang châu Âu còn gặp những nhóm làm ăn gần xã hội đen. Các sáng kiến Đại sứ quán Việt Nam ở EU và Anh Quốc lập "hội trí thức" thân hữu để điều khiển họ đều không thành công, theo tôi biết./-

 VCNV Nguyễn Hữu Liêm- San Jose.

(***Trước đây San Jose có nghị quyết CẤM CỬA VC mà. Nay Nguyễn Hữu Liêm công khai đem VC về nhà hội họp như CƠ SỞ NGOẠI GIAO CỦA VC . Như vậy có vi phạm điều gì không? NH LIÊM XIN TỴ NẠN Ở MỸ mà công khai chưa chấp VC trong nhà có vi phạm điều kiện được CÔNG NHẬN TỴ NAN không? Cả cộng đồng có cả ngàn LUẬT SƯ chỉ lo thưa kiện ăn chia tiền bồi thường ĐỤNG XE thôi sao???!!! TC Lãnh- Mt View-Cali.)