Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Monday, 30 September 2024

VÌ TÔI LÀ LINH MỤC 
LHXung 

 Chắc chắn có rất nhiều người Việt tỵ nạn chúng ta đã nghe nói đến Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người tù cải tạo đã gìn giữ được nguyên vẹn lương tâm một Con Chúa, xuyên qua những năm tháng đọa đày từ Nam ra Bắc.

Gần đây Linh Mục đã cho xuất bản cuốn hồi ký “Tôi phải sống” với những chi tiết chua sót, ngậm ngùi trong ngục tù cộng sản; sách đã được ra mắt vào cuối năm 2003 tại Hoa Kỳ và đến nay nhiều báo Việt Ngữ ở khắp nơi đã đăng lại từng đoạn và đã được người đọc xúc động chia xẻ từng lời đắng cay.
Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ còn là một nhân chứng sống trong vụ án Bùi Đình Thi, một tù cải tạo trở đòn hành hạ những bạn tù trước kia cùng chung một chiến tuyến. Bùi Đình Thi bị Hoa Kỳ bác bỏ tư cách tỵ nạn, bị trả về Việt Nam nhưng VN không nhận nên sau đó được đưa đến sống tại Đảo Marshall islands (Thuộc Mỹ) và đã qua đời tại đây, cách nay vài năm. Bùi Đình Thi bị trục xuất khỏi Mỹ là hệ lụy của cá nhân y mà Vợ, Con y vẫn được ở lại Mỹ. Mặc dù Linh Mục Lễ đã ân cần đem nhân ái xóa bỏ những oán thù cá nhân nhưng Bùi Đình Thi vẫn phải thi hành phán quyết của Tòa Di Trú Mỹ.

                       * Vòng tròn đỏ là vị trí của Marshall Islands

Nhưng ở một vùng mịt mờ sương trắng khác; xin mời quý bạn đọc Web nhà cùng lướt qua những mẫu đối thoại ngọc ngà, bốc khói bởi “Vì tôi là Linh Mục!”... 

Linh Mục cho biết: có những cán bộ làm việc lâu năm trong trại đã khá thân thiện với những người tù Miền Nam . Trong số đó đặc biệt có một nữ cán bộ tài vụ mà tôi gặp ngay từ ngày đầu, sau này tôi biết tên là KT, thỉnh thoảng cũng vào chỗ tôi chơi. Nhất là sau ngày cô đi Nam trong việc chuyển tù về trại Hàm Tân. Sự đi lại và tiếp xúc đó dần dần tạo nên sự cảm thông giữa người với người. Lúc đó, điều tôi nhận thấy rõ rệt là khoảng cách lằn ranh do ý thức hệ tạo ra càng lúc càng thu hẹp lại và lu mờ dần.

Sau khi Linh Mục kể ra cho biết duyên do quen biết cô KT, tới đây Linh Mục đã dành riêng một đoạn nói về cô KT bằng một tựa đề “Cánh hoa đồng nội”, chắc không ngoài cái ý lãng mạn ví nàng như một đóa hoa giữa khung trời thiên thanh, cỏ cây xanh tươi hoang vắng mượt mà.(?)... (LHXung)

_______________

*Nguyên Văn của Lm Lễ:


......

“Lúc này, tôi thường có dịp tiếp xúc với cô KT, người cán bộ tài vụ. Sau chuyến vô miền Nam , cô có nhiều chuyện để nói với tôi. Tôi phải nhận là chuyến vào Nam lần đầu tiên đó đã làm cho cô thích thú. Cô đã thay đổi cái nhìn và lối suy nghĩ rất nhiều. Một hôm, cô vào trại tìm tôi có việc liên quan tới tài chánh, sau đó cô hỏi trong Nam tôi ở tỉnh nào? - Tôi nói ở Vĩnh Long, thuộc miền đồng bằng sông Cửu Long. Tôi kể sơ qua về phong cảnh và sự trù phú của miền Tây. Cô chăm chú nghe nhưng có vẻ không hiểu lắm vì chuyến đi Nam vừa rồi của cô ít thời giờ quá, không có dịp đi thăm nhiều nơi, và nhất là không quen ai trong Nam . Cô vui vẻ hỏi tôi:

- Anh ở Vĩnh Long nhưng có biết nhiều về thành phố Hồ Chí Minh không?

Tôi bị dị ứng khi nghe ai gọi Sài Gòn bằng cái tên chính trị của nó. Mặc dù cô gọi tên đó một cách rất tự nhiên, tôi trả lời:

- Cái thành phố mà cô vừa hỏi thì tôi không biết, nhưng tôi biết Sài Gòn rất rõ vì tôi học ở đó 7 năm.

Người nữ cán bộ tỏ ra bất ngờ trước câu trả lời của tôi. Cô nhìn tôi với đôi mắt mở to dưới hàng mi cong, nhưng liền đó cô tỏ ra nhạy cảm với tâm trạng tôi nên yên lặng, mỉm cười:

- Anh Lễ này! Sao mà anh “gớm” thế? Thôi, đừng để những việc đó làm chúng ta mất vui. Tôi chẳng có ý gì đâu, tôi chỉ muốn nghe anh nói thêm về thành phố Hồ ... thành phố Sài Gòn, mà phải nói là tôi rất thích trong lần vào đó…

Từ đó, KT hay vào thăm tôi vào buổi sáng trong giờ cả trại đi lao động…

Khi vào, trên tay nàng lúc nào cũng có quyển sổ tài chánh, nhưng có rất nhiều lần cuốn sổ ấy không được dùng vào việc gì cả. Những lần vào chơi cô thích kể chuyện về chuyến đi Nam cho tôi nghe, nói là cho tôi đỡ nhớ nhà! Giọng nói rất nhẹ nhàng, dí dỏm, phù hợp với vóc dáng mảnh mai của nàng.

Lúc nào KT cũng mang tính cách đơn sơ và e lệ của một cô gái mới lớn, điều này trái ngược với tuổi đời trên dưới ba mươi của nàng. Mái tóc dài che phủ bờ vai. Về sau, mái tóc được quấn ngược lên cao, vì buổi trưa hè hôm ấy, KT vào thăm và tôi khen quấn như thế rất đẹp. Cũng không mấy khi thấy nàng mặc sắc phục, vì có lần vui miệng tôi nói:

- Không hiểu tại sao, khi thấy cô mặc sắc phục công an tôi sợ lắm.

Nàng làm ra vẻ nghiêm trang, hỏi tôi:

- Tại sao anh lại sợ?
- Tôi cũng chẳng biết tại sao! Có lẽ tại mắt tôi không hợp với màu sắc này!

KT không nói gì, yên lặng trong giây lát và nhìn tôi tỏ vẻ cảm thông vì nàng đã biết lịch sử đau thương của cuộc đời tù tội của tôi. Lúc sau nàng hỏi:

- Anh Lễ này, nghe nói lúc ở trại Thanh Cầm anh trốn trại và bị hành hạ kinh lắm phải không? - Anh ở trại đó bao lâu nhỉ?
- Vâng, lần đó tôi bị đánh nhiều và bị cùm 3 năm!
- Kinh thế! Anh ở trại đó trong bao lâu?
- Đúng 10 năm cô ạ, từ 78 tới 88. Khi mới từ Nam ra năm 1977, tôi vào trại Nam Hà này. Sau đó, chuyển lên Cổng Trời mất một năm…
- Cô KT này, 11 năm về trước, khi tôi ở trại này, lúc bấy giờ cô làm gì và ở đâu?
- Năm đó tôi chưa vào ngành, còn ở nhà quê tại Vũ Lễ, Thái Bình.

Cô nói tiếp giọng nói thật buồn:

- Anh Lễ, sau thời gian tiếp xúc với các anh miền Nam và nhất là sau chuyến đi này, tôi đã hiểu được các anh nhiều hơn. ...

Đã từ lâu, tôi nhận thấy tình cảm đặc biệt của nàng đối với tôi qua cử chỉ, thái độ và cách nói của nàng. Càng ngày, tôi càng hiểu điều đó qua ánh mắt, nụ cười trong câu chuyện nàng kể, nhất là qua sự ân cần giúp đỡ tôi trong các việc liên quan tới phần vụ của nàng, mặc dù trong tư thế quá khác biệt.  KT là một cán bộ đã có chồng con, nàng có một đứa con trai độ 6 tuổi. Còn tôi là một tù nhân, lại là một Linh Mục và là kẻ đã gây ra quá nhiều sóng gió trong trại. Nhưng các thứ đó hình như không là trở ngại đối với tình cảm dạt dào của nàng...

Trong lúc tôi đang giúp anh trực buồng quét sân thì cô KT bước vào.

Hôm nay cô vào sớm hơn thường lệ, trên tay không cầm quyển sổ quen thuộc, chỉ có một tờ giấy trắng được cuộn tròn lại như ống tre. Mỗi lần cô vào chơi đều mang lại cho tôi niềm vui với nụ cười rất tự nhiên và cách nói chuyện thật duyên dáng của cô. Thấy cô bước vào sân, tôi dừng tay và tiến ra tới đầu nhà ăn của đội gần bên cửa ra vào sân, tiếp chuyện:

- Sao mấy hôm nay không thấy cô đâu cả?

KT trả lời có vẻ kín đáo: “Mấy hôm rồi tôi bận quá anh ạ!”

Tôi đùa lại bằng một câu có vẻ triết lý... vụn:

- Có lần tôi đọc được câu: “Người bận việc là người hạnh phúc!” Cô đang hạnh phúc đấy!

Cô cười, đáp lại:

- Gớm thật! Anh thì lúc nào cũng chữ với nghĩa! Tôi xin nhường cái hạnh phúc đó cho anh, tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi!
- Cô không nhường thì tôi cũng đã có rồi, lúc nào tôi chẳng bận.

KT tấn công:

- Anh nói thế! Như hôm nay không lao động, anh bận gì nói tôi nghe nào?
- Tôi bận mà cô không biết đó thôi.

Cô trợn mắt nhìn tôi:

- Anh bận gì?
- Tôi bận suy nghĩ đến cô đi đâu từ mấy ngày nay!

Cô cười bẽn lẽn:

- Gớm, anh nói thế!
- Tôi biết ngay là cô không tin, đúng không?

Nàng yên lặng một chút, khẽ e lệ gật đầu:

- Tôi tin.

Tôi đùa vui:

- Cô thấy chưa? Tôi đang bận nên lúc nào tôi cũng hạnh phúc!

Sau câu nói đùa của tôi, cả hai cùng cười. Cô bước lại gần tôi và nói nhỏ nhẹ một cách bí mật.

- Anh Lễ này, anh khao đi! ...
- Thì lúc nào cô vào chơi mà tôi chẳng khao, khi thì uống chè, khi thì ăn kẹo ...!

Thấy tôi có vẻ không hiểu, cô hạ giọng nói nhỏ:

- Anh Lễ này, anh có tên được về đấy! ...
- Tôi không tin.

Nghe tôi nói thế, KT tỏ vẻ cảm thông vì có lần tôi cũng nói cho cô biết là ngoài bìa hồ sơ tôi có hàng chữ: “Thành phần không thể cải tạo được.”

Nàng mỉm cười kín đáo:

- Anh Lễ, tôi cho anh coi cái này.

Vừa nói cô vừa mở tờ giấy cuộn tròn trong tay ra trao cho tôi:

- Anh coi nhưng không được tiết lộ cho tới khi công bố. Nếu anh nói ra thì tôi và anh chung một cùm đấy.

Tôi đáp:

- Như thế thì càng thích chứ sao! ...
- Anh Lễ!  Được tha sao trông anh lại buồn thế?

Tôi chỉ thinh lặng lắc đầu, vì nói sao cho nàng hiểu được tâm trạng tôi…

Hôm sau trại công bố chính thức, sau đó, những người được tha về ra cơ quan để lăn tay và ký tên vào giấy ra trại...

Tôi bước sang phòng KT kế bên làm các thủ tục về tiền nong. Còn một số tiền ở nhà mới gởi cho tôi, KT chưa kịp ra bưu điện lãnh, tôi gởi lại cô làm quà cho cháu.

Sau khi hoàn tất mọi việc... KT bước ra theo tiễn chân tôi. Chúng tôi đi song song bên nhau ... Chúng tôi yên lặng bước đi, chẳng ai nói với ai câu gì, nhưng tôi có cảm tưởng chính sự thinh lặng trong lúc này lại nói lên nhiều hơn...

Khi cả hai ra gần tới ngõ, tôi bất chợt dừng lại, quay sang nhìn KT và bắt gặp đôi mắt màu đen đang mở thật to nhìn tôi, hai hàng mi dài và cong. Nàng đang chớp mắt để che giấu sự xúc động....

- Thôi giã biệt KT! Chúc cô và gia đình ở lại gặp nhiều may mắn. Xin cám ơn sự lo lắng và giúp đỡ của cô trong thời gian qua.
-Anh Lễ!  Đừng nói lời cám ơn!..

Vừa nói, nàng vừa tiến lại sát bên tôi trong một cung cách rất tự nhiên của người em gái trong lúc tiễn biệt người anh. Tôi nắm lấy và bóp nhẹ bàn tay bé nhỏ có các ngón thon dài của KT. Nàng để yên bàn tay trong tay tôi. Tôi nghe tay nàng nóng, đang run nhẹ ...

KT từ tốn quay lại trong tư thế mặt đối mặt và đặt bàn tay còn lại lên tay tôi, nắm chặt lấy và nâng thật chậm lên cao tới càm. Mắt nàng ướt long lanh, chớp thật nhanh và đang ngước nhìn tôi trong lúc lập lại lời từ biệt. Giọng nàng nhẹ như hơi thở:

- Anh đi bằng yên...

Vừa bước lên mặt đường, tôi nghe tiếng KT gọi với theo:

- Anh Lễ, tôi nói cái này!

Tôi dừng bước quay lại và đã thấy nàng đã đứng ngay sau lưng. Trong lúc hai người đứng giữa vùng ánh sáng của nắng ấm ban mai, tôi thấy nàng đẹp một cách hồn nhiên...

Nàng bước tới gần nói thật nhỏ,  mặc dù gần đó chẳng có ai:

- Sau này anh ở đâu và làm gì, anh nhớ thư cho biết nhé!
- Anh cứ viết thẳng về địa chỉ ở Thái Bình ấy, chẳng hề gì đâu!

Tôi ngần ngừ một lúc và gật đầu, trong lúc vẫy tay từ giã nàng và quay gót bước đi. Bên tai còn nghe vọng tiếng nói cuối cùng của nàng:

- Anh đi bằng yên, nhớ nhá!.../-“

_________________

*Trích lược theo báo SGT/Úc Châu, số 417 và 418 - Tháng 6/2005.
Tựa đề là do tự cảm ứng và kính xin tác giả miễn thứ cho việc mạo phạm văn nghệ này. LHXung , Australia

 Đom Đóm

30/09/2024

Dom dom toa sang
Đom đóm tỏa sáng

Nhà thơ Trần Mộng Tú gửi tới tôi bài “Mùa Hạ Đom Đóm và Dế Mèng” khi tôi muốn cùng các ông bạn đồng lứa tuổi trở về những ngày xưa thật xưa. Chị Tú hình như cũng cùng tâm trạng với các bạn không còn trẻ của tôi: “Tháng sáu, tôi đến chơi với anh tôi ở Virginia. Cái nóng rịn mồ hôi trên thái dương, và khó ngủ lắm, buổi tối, tôi với anh ra ngồi ở bực thềm, nói chuyện. Tôi bỗng thấy thỉnh thoảng có những chớp nho nhỏ như lân tinh sáng lóe lên rồi lại biến mất trong bụi cây thấp trước mặt, hỏi anh tôi, cái gì thế? “Đom Đóm” Tôi lặng người đi một lúc như nghe thấy ai nhắc tên một người bạn thân cũ, nó làm tôi xúc động. Xúc động một cách rất mơ hồ, chẳng có nguyên nhân gì cả, chỉ là cái tên của một loại côn trùng bé tí được gọi lên. Cái tên nhắc nhở một quê hương xa lắc, một dĩ vãng nằm dưới tấm chăn phủ dầy lớp bụi thời gian. Trong bóng tối, tôi ngắm những cái chấm lửa nhỏ nhoi, lóe lên rồi tắt ngóm với trái tim nôn nao trong ngực. Có đến cả hơn bốn mươi năm tôi không được nhìn thấy những đốm lửa thân yêu này”.

Tôi cũng may mắn có bảy năm đầu đời được sống trong  ngôi nhà nửa quê nửa tỉnh ngay sát vùng Khâm Thiên, Hà Nội. Nhà có vườn có ao. Chính tại bờ ao này chúng tôi bắt đom đóm vào những đêm hạ, nhốt vào những cái chai nho nhỏ làm đèn rước đi chơi. Những con đom đóm của chị Tú ở tuốt tận Thái Bình, Nam Định khi gia đình chị tản cư và được nhốt vào những cái vỏ trứng làm thành “một cái đèn kỳ diệu, không có món đồ chơi nào có thể đẹp hơn”. Tuổi thơ của thế hệ chúng tôi giản dị nhưng khó quên như thế. Một món đồ chơi lập lòe ánh sáng, còn chi thú vị bằng.

Ánh sáng của đom đóm phát ra từ một vài đốt cuối bụng. Ban ngày các đốt này chỉ có màu trắng xám, về đêm mới phát ra ánh sáng huyền ảo qua lớp da trong suốt. Bên trong lớp da bụng là dãy các tế bào phát quang, trong cùng là lớp tế bào phản quang có nhiệm vụ như một mặt gương giúp phản chiếu ánh sáng ra ngoài. Nhìn đom đóm bay nhập nhoằng bên bờ ao, ai cũng tưởng đom đóm là loài có cánh nhưng chúng có hai nhóm: nhóm có cánh biết bay là những con đực và nhóm trụi lủi chẳng có tí cánh nào, chỉ bò dưới đất, là những con cái. Cả hai nhóm đều phát ra ánh sáng lạnh, không tỏa nhiệt như ánh sáng nhân tạo. Ánh sáng phát ra không liên tục nhưng nhấp nháy chớp tắt vì các tế bào phát quang có chứa hai chất luciferin và luciferaza. Khi tách rời nhau hai chất này chỉ là những hóa chất bình thường, không có khả năng phát sáng. Nhưng khi ở cạnh nhau, men luciferaza sẽ xúc tác, thúc đẩy quá trình oxy hóa luciferin và tạo ra ánh sáng. Ánh sáng của đom đóm phát ra không liên tục bởi vì chúng tự khống chế việc cung cấp oxy để việc phát sáng được lâu dài. Đom đóm đực bay là là trên không và đom đóm cái nằm dưới đất đều phát sáng để tìm nhau. Con cái sẽ tìm cách leo lên các điểm cao để dễ bắt bồ. Đom đóm nào có khả năng phát sáng lâu hơn sẽ dễ kiếm bồ hơn. Khi đã tìm được “ý trung nhân”, con cái sẽ phát ra một ánh sáng tương tự với con đực để dụ tù ti. Xong việc, đom đóm cái tìm nơi đẻ trứng.

Ánh sáng của đèn đom đóm bằng vỏ trứng đã đi vào truyền thuyết  của các vị tiến sĩ đấtViệt thuở xưa. Các cụ Nguyễn Hiền, Bùi Xương Trạch, Nguyễn Huy Tốn, Mạc Đĩnh Chi nhà nghèo đều nhờ vào ánh sáng của cái đèn đom đóm mà trau dồi kinh sử nên danh nên phận. Trong một câu chuyện về việc đi sứ của cụ Mạc được Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép lại thì khi đó mắt cụ rất kém, nhìn chim trong tranh mà cứ tưởng chim thật ngoài đời. Người ta cho nguyên nhân là do cụ học bằng đèn đom đóm. Tác giả Trần Văn phân tích vụ đèn đom đóm này như sau: Đầu tiên, để mắt người có thể đọc được, tối thiểu cần độ sáng 450 lumens (lumen là đơn vị đo độ sáng). Thứ hai, độ sáng của một con đom đóm khoảng 0.0006 lumens (E.Newton Harvey và Kenneth P. Stevens thí nghiệm năm 1928). Với đèn sợi đốt như thế kỷ 19 mà Thomas Edison dùng thì mỗi Watt đem lại độ sáng 11.25 lumens. Như vậy để có độ sáng như bóng đèn sợi đốt 40W (450 lumens) sẽ cần là: (40 x 11.25)/0.0006 = 750,000 con đom đóm. Những năm tăm tối của thế kỷ 13, cứ cho đom đóm bu đầy trong bụi, cụ vợt phát được trăm con và có thể kiếm được cả nghìn con đom đóm nhét vô vỏ trứng đà điểu (hoặc cụ nhặt được vỏ trứng khủng long) thì mọi người cũng có thể hình dung là nó cũng chưa bằng một cái đèn sợi đốt với công suất 1W (11.25/0.0006 = 18,750 con đom đóm). Lờ mờ hơn cả trăng đêm rằm. Thứ ba, ai cũng thấy về mặt sinh học thì con đom đóm lập lòe. Chính xác là đom đóm sẽ tắt 4 giây và sáng nửa giây, không sáng liên tục. Do ánh sáng không đồng nhất thành một dải mà thay đổi theo tần suất lập lòe của đom đóm). Do đó, cái đèn học của cụ sẽ có tần suất nhấp nháy rất lớn, dẫn đến mắt rất nhanh xuống cấp. Thứ tư, để xử lý vấn đề tần suất nhấp nháy rất lớn đó, ta cần phải có 8 lần số đom đóm thay phiên nhau nháy để duy trì 450 lumens liên tục. 750,000 x 8 = 6,000,000 con đom đóm. Xin nhắc lại là 6 triệu con đom đóm. Nếu bắt đủ, không biết cụ sẽ để số đom đóm đó vào đâu?”.

Muốn “chế” một cái đèn đom đóm để đọc được là chuyện… truyền thuyết. nhưng tới ngày nay, báo chí ở Việt Nam đã tiết lộ là các ông Vương Đình Huệ, nguyên Chủ Tịch Quốc Hội và Trần Đại Quang, nguyên Chủ Tịch Nước cũng nhà nghèo nhưng chăm học, có lúc đèn hết dầu cũng “thông minh” bắt chước người xưa, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng hay siêu hơn như ông Vương Đình Huệ bỏ vào quả cà rỗng để học. Tới nay, đất nước ta vẫn còn truyền thuyết!



Đom đóm bay phát sáng là một cảnh đẹp trong đêm hè. Tuổi thơ của thế hệ tôi đã say mê với những cụm ánh sáng bên bờ ao. Đó là thú vui hiếm có của dân sống nơi miền quê. Thú vui đó ngày nay đã được thương mại hóa. Hầu như tại các nước vùng ôn đới tới nay vẫn còn bóng đom dóm chớp tắt trong  những đêm hè đều có những tour du lịch đi coi đom đóm.  Núi Tử Kim tại thành phố Nam Kinh bên Trung Quốc, Maniwa và Okayama ở Nhật, vườn quốc gia Great Smoky tại tiểu bang Tennessee ở Mỹ, thị trấn Amphawa ở Thái Lan, Palawan ở Phi Luật Tân, Selangor ở Malaysia, hang đom đóm Waitomo ở Tân Tây Lan, rừng Cúc Phương ở Việt Nam và nhiều nơi khác đều đang tận tình khai thác đom đóm làm du lịch, kiếm tí tiền của du khách.

Kể cũng tội cho những chú lập lòe bay đêm này. Để có thể chớp tắt trong những đêm hè, mỗi con đom đóm đều phải trải qua một đoạn thời gian khá gian nan. Trứng đom đóm thường được đẻ lên cơ thể của các loài sinh vật khác như ốc sên, giun đất hay vào ngay đất. Tỷ lệ trứng nở khi được sanh trực tiếp vào đất rất thấp. Ấu trủng thường bị chết khi mới nở ra vì không có nguồn cung cấp dinh dưỡng. Trứng nở trên cơ thể các sinh vật mà chúng sống ký sinh trên đó, sử dụng nguồn dinh dưỡng từ chính các sinh vật này. Thời gian ấu trùng của đom đóm rất dài, có thể dài tới một hoặc hai năm trước khi chuyển sang thành nhộng. Nhộng được vũ hóa vào thời điểm nhiệt độ và độ ẩm môi trường cao. Theo Giáo sư Sara Lewis của Đại học Tufts ở Boston, Mỹ, thì sau giai đoạn ấu trùng và nhộng, đom đóm bay lên khỏi mặt đất và chỉ sống khoảng hai tuần lễ. Suốt hai tuần ngắn ngủi này, chúng chỉ tán tỉnh nhau, truyền giống rồi chết lả đi vì đói.

Không biết có phải vì sở hữu ánh sáng linh động hay không mà đom đóm bay tá lả trong nhạc, trong thơ. Nhạc sĩ Nguyễn văn Đông, dưới tên Phượng Linh, có bài “Đom Đóm”: “Đom đóm đâu ra chiều hôm thật nhiều / Tiền đồn ven biên, anh vừa lên phiên đổi gác / Từng bày đom đóm, như thắp sáng kỷ niệm của chúng ta / Ngày xa xưa chơi trò đi trốn nhau / Cho em đi tìm gọi anh Đom Đóm ơi”.

Thơ đom đóm thì nhiều vô kể. Đom đóm trước hết là của trẻ em. Của chị Trần Mộng Tú và tôi và tuổi thơ của mọi người chúng ta. Thơ đom đóm dành cho lứa tuổi đẹp nhất đời chiếm nhiều nhất, tôi lựa ra một bài không rõ tên tác giả:

Đom đóm, đom đóm
Bụng sáng lập lòe
Cứ đêm mùa hè
Đóm ra nhiều lắm
Từ trong bụi rậm
Bay ra bờ ao
Lượn trên cành cao
Xuống chơi bãi cỏ
Như chiếc đèn nhỏ
Chập chờn bay chơi
Bay khắp mọi nơi
Là con đom đóm.

Nhưng các nhà thơ lớn cũng ké phần vào những đốm lửa tung tăng bay lượn. Xa xưa có nhà thơ Đỗ Phủ bên Tàu với bài “Huỳnh Hỏa”:

“Hạnh nhân hủ thảo xuất / Cảm cận thái dương phi / Vị túc lâm thư quyển / Thì năng điểm khách y / Tuỳ phong cách mạn tiểu / Đới vũ bạng lâm vi / Thập nguyệt thanh sương trọng / Phiêu linh hà xứ quy?”. Có nhiều bản dịch bài thơ này. Tôi chọn bản của Nhượng Tống:

Ra từng vùng cỏ mục
Bay tránh sáng ban ngày
Áo khách đôi khi vướng
Đèn khuya chửa dễ thay
Cách màn, theo gió nhỏ
Bên miễu, ánh mưa gầy
Xiêu dạt về đâu nhỉ?
Tháng mười sương trĩu cây

Cùng thời với chúng ta, nhà thơ Phạm Thiên Thư có bài “Đom Đóm”:

Ta vượt nghìn năm tới thế gian
Làm con đóm biếc đậu trên bàn
Soi dòng thơ tìm câu thi ngộ
Gặp lại hồn xưa đã quá quan

Đom đóm của tuổi thơ chúng ta đang bị con người vô tình xua đuổi. Trên tạp chí BioScience, các nhà khoa học tại Đại học Tuffts, Massachusetts cho biết trên thế giới có khoảng 2 ngàn loài đom đóm chiếu sáng ở các vùng đầm lầy, đồng cỏ, rừng và công viên đô thị. Chúng đang bên bờ tuyệt chủng do “dấu chân sinh thái” không ngừng mở rộng của con người. Có tới cả chục nguyên nhân có thể dẫn đến nguy cơ tuyệt chủng của loài đom đóm.  Mất môi trường sống là nguy cơ hàng đầu đưa tới tuyệt chủng của đom đóm. Ánh sáng của đèn điện đã phá vỡ nhịp sinh học tự nhiên của đom đóm, gây rối loạn cách thức giao phối của chúng, đom đóm phụ thuộc vào khả năng phát sáng để thu hút bạn tình. Nguyên nhân chính thứ hai là thuốc trừ sâu tiêu diệt các ấu trùng đom đóm. Nước biển dâng cao và hạn hán cũng có khả năng đẩy nhanh tiến trình diệt chủng của đom đóm.

Những con đom đóm tuổi thơ của chúng tôi, tuổi thơ của thế hệ tiếp nối khó lòng có được. Nhà thơ Trần Mộng Tú tiếc nuối: Tôi đã không còn có được trong tay những con đom đóm và cái đèn kì diệu trong đời mình. Thay vào đó các con của tôi, lúc còn nhỏ bắt đầu biết chơi với những chiếc đèn pin. Chúng thích trùm chăn kín mít rồi bật đèn pin lên soi vào người nhau. Hoặc là buổi tối, chúng tắt đèn trong buồng ngủ, chơi đi trốn, rồi cầm đèn pin rọi vào tủ áo, vào gầm giường cũng lấy làm sung sướng lắm rồi. Những lúc nhìn thấy thế, tôi lại ước ao, chúng được sống ở một vùng có đom đóm bay trong đêm ở những lùm cây như tôi được hưởng thời thơ ấu. Làm sao tìm được đom đóm ở Seattle bây giờ!”

Từ khi chiến tranh đuổi chúng tôi rời nhà đi tản cư, đom đóm đã mất dấu trong tôi. Khi hồi cư, gia đình tôi về sống tại Hà Nội, những ánh sáng chớp tắt đã lịm đi. Ngày đó, tôi chưa biết tiếc nuối những kỷ niệm thời nhỏ dại. Bây giờ, trên nửa thế kỷ sau, ngồi nhớ lại mới thấy hụt hẫng. Những con đom đóm lập lòe của tuổi thơ tôi đã tuyệt chủng ngay từ những ngày xa xưa đó.

 

Song Thao

09/2024
 

Trong hang dom dom
Trong hang đom đóm

 

Dom dom chieu sang
Một cảnh đom đóm chiếu sáng.

TÓM LẠI THÊM 1 LẦN NỮA: BẦU CỬ MỸ CHỌN LỰA THEO "LUẬT" HAY THEO "ĐÁM ĐÔNG" (LẤY THỊT ĐÈ NGƯỜI)? - NẾU THEO ĐÁM ĐÔNG (DI DÂN+MÀU DA) THÌ DÂN CHỦ SẼ MUÔN NĂM CẦM QUYỀN! DÂN MỸ MUỐN CÁI NÀO??? COI BỘ KHÔNG THỂ NÀO BÔI BỎ CỬ TRI DOÀN ĐÂU HÀ GIANG!!! 

VÌ DÂN MỸ MUỐN CÓ "KIẾN" VÀ "CÁ" THAY NHAU CHO ĐỠ ẤM ỨC TRIỀN MIÊN!!!./-Mt68

________________________

Inline image

chính trị chuồng ngựa

Tôn Thất Tuệ

Cái barn của tôi rất nên thơ, có tầng lầu, trước kia để ngựa ở. Bây giờ thì gió đánh mất khá nhiều tôn, không thể nào sửa vì tốn kém. Nhưng nếu trúng lô tô tôi sẽ sửa thành một nơi nhóm họp, hay có thể làm bên trong một cái nhà gỗ ngụy trang. Nhưng viễn ảnh của nó là tàn lụi như một ngôi nhà khác đã phải phá sập.

Cái barn cũng như cái đình làng, thỉnh thoảng tổ chức cải lương, hát bội. Người Mỹ xưa kia đã dùng barn làm nơi hội họp tranh luận bầu cử. Từ đó có động từ "barnstorm" đi vận động tranh cử vùng quê, dịch theo từ điển Anh Pháp quốc tế.

Nhưng barnstorming mang một ý nghĩa hoàn toàn Hoa Kỳ mà nguyên ủy sâu xa chính là hiến pháp Mỹ ấn định cách bầu cử tổng thống mà số phiếu cử tri đoàn, electoral vote, quyết định.

Một hội câu cá biến thành đảng nhỏ chỉ có một dân biểu nhưng quyết định chính trường quốc gia. Điều nầy có thể xẩy ra trong chế độ đại nghị; khi các phe nhóm khác có số phiếu bằng nhau thì đảng nầy ngả vào đâu thì nhóm ấy lập chính phủ. Ví dụ nầy giúp chúng ta hiểu luật chơi bầu cử của Mỹ, luật chơi nầy đã nẩy sinh quan niệm barnstorming.

Các ứng cử viên hay đại diện vận động tranh cử tại địa phương; mỗi địa phương có những vấn đề riêng, như sử dụng cỏ trên đất công nuôi gia súc, tài trợ trồng trọt như bắp ở Midwest; cụ thể là phế thải phóng xạ tại Nevada; chôn phế liệu nguyên tử không phải là vấn đề của Georgia; tài trợ bắp không phải là vấn đề của Massachusetts. Nhưng dân chúng mỗi nơi bỏ phiếu cho người có chính sách thích hợp nhất.

Những tiểu bang nhỏ (ít phiếu) có thể đóng vai hội câu cá nói trên để cho cán cân nghiêng về đâu; ví dụ không chính xác là Florida đã quyết định Al Gore hay Georges Bush Jr.

Dạ thưa quý thân hữu, chúng tôi mạo muội trích đăng đoạn trên trong bài cùng nhan đề viết 4 năm trước, nhận định (sai) rằng các tiểu bang nhỏ bảo thủ và nông nghiệp sẽ giúp Trump vào hội những tổng thống hai nhiệm kỳ.

Chúng tôi làm việc nầy nhân khi đọc bài phân tích của Hà Giang về diễn trình bầu cử tổng thống Mỹ rất phức tạp với hệ thống cử tri đoàn. Tác giả để cập ý kiến dân chúng v/v hủy bỏ hệ thống bầu cử gián tiếp nầy. Ủng hộ hay chống tùy theo tính toán của từng phe nhóm, CH hay DC.

Không những người ngoại quốc, người Mỹ cũng không hiểu tại sao có số phiếu nhiều mà không trúng cử. Trường hợp ồn ào mới nhất là Hillary Clinton nhiều popular vote hơn mà thua chồng một người đẹp, đẹp hơn bà là Mélanie. Tuy nhiều phiếu hơn lần nầy không phải đầu tiên, Hillary cho rằng bà bị đánh cắp cơ hội làm tông tông. Nhiều thủ lãnh đảng DC đến giờ nầy vẫn không cho việc Trump thắng là điều hợp pháp, chẳng khác gì Trump nói ông bị đánh cướp WH. Chính Hillary cũng đòi hủy bỏ hệ thống cử tri đoàn. Cựu TNS của California, bà Boxer, nói bà sẽ đệ nạp dự luật hủy bỏ chuyện nầy.

Bà Boxer biết rõ các cứ đấm boxing nhiều hơn hiến pháp HK. Sửa đổi HP không thuộc hoàn toàn vào thẩm quyền của Thượng Viện. Không dễ như tác giả Hà Giang nói chỉ cần 2/3 Quốc Hội đồng ý. Dự án tu chính rất nhiêu khê qua thủ tục phê chuẩn của các tiểu bang.

Hủy bỏ cử tri đoàn cũng có nghĩa sẽ hủy bỏ thượng viện. Vì tiểu bang lớn nhỏ đều có hai thượng nghị sĩ, California không khác Maine. Hình ảnh nầy giống như ở Liên Hiệp Quốc các quốc gia lớn nhỏ đều chỉ có một phiếu. Chuyện nầy không quan trọng vì mọi quyết định tại đại hội đồng đều vô giá trị với một phủ quyết của một quốc gia trong Hội Đồng Bảo An. Với HK và cách tính cử tri đoàn, sự chênh lệch nầy có ảnh hưởng sâu đậm.

Việc cho các tiểu bang có quyền đại diện như nhau ở Thượng Viện bắt nguồn từ quan niệm cộng đồng riêng rẻ của từng nhóm người nhập cư, một mặt muốn giữ cá tính và một mặt không để các cộng đồng lớn mạnh hơn ăn hiếp. Họ đã chán các chính phủ to lớn áp bức ở Âu Châu.

Quan niệm nầy đã đưa đến một nước Mỹ Bang Liên (Confederation) như một liên minh hơn là một hệ thống chính trị hành chánh. Vì nhu cầu thực tế, Liên Bang (Federation) đã xuất hiện thay thế, dung hòa giữa chính quyền trung ương và địa phương.

Xuyên qua bầu cử, các tiểu bang duy trì các nét đặc thù của mình, không khác gì trước khi thay đổi hiến pháp.

Vì vậy, thật khó lòng có đa số tiểu bang phê chuẩn dự án tu chính thay đổi cách bầu cử. Trong cuộc phê chuẩn nầy, California và Vermont sẽ có phiếu như nhau.

Tổng quát, DC muốn có một chính quyền trung ương to lớn, có ngân sách to lớn và phân bổ trở lại một cách gọi là hợp lý như kiểu các quốc gia dân xã, dùng ngân sách điều hợp quốc gia, thuế rất cao để giúp người ít lợi tức.

Trong lúc ấy CH muốn cho các tiểu bang có nhiều quyền hạn. Ví dụ Trump không chính thức chống phá thai nhưng muốn vấn đề do từng tiểu bang quyết định.

Chính quyền tiểu bang ảnh hưởng trực tiếp các cuộc bầu cử tổng thống. Nếu Jeff Bush không làm thống đốc Florida thì ông anh Georges Bush khó lòng làm tổng thống với số phiếu của tiểu bang nầy. Jeff đã cho các county tùy nghi làm các phiếu bầu như phiếu bướm (butterfly ballot) của quận Dade, chọt ở Al Gore thì ra chỗ khác hoặc Bush hoặc Buchanan. Đến khi tái kiểm thì bà Katherine Harris, secretay of state, cho kiểm bằng máy ở nơi Al Gore có ảnh hưởng: nếu “chat” cái lỏi đã bị chọt nhưng còn đeo lơ lửng sẽ không đươc đọc “yes”. Katherine đã dùng 4 triệu thuê một công ty điện tử loại một số người ra khỏi danh sách đi bầu, những người da đen có tôi rất nhẹ, và vô số người vô tội; nhóm nầy có khuynh hướng bỏ phiếu cho Al Gore.Trước đó cũng tại Florida, thống đốc dân chủ đã giúp Clinton thắng Bob Dole.

Các thống đốc DC không cho phép bỏ tên Robert Kennedy khỏi ballot để cử tri bỏ cho ông nầy thay vì Trump. Trên đây chỉ là một số rất ít ví dụ.

Vì thiếu mạch lạc, chúng tôi xin tóm lược:

-       Hủy bỏ cử tri đoàn là một tu chính hiến pháp theo một thủ tục phức tạp chứ không phải chỉ cần 2/3 quốc hội đồng ý.

-       Cử tri đoàn nằm trong một hệ thống tư tưởng chung làm căn bản xây dựng nước Mỹ, không thể sửa cái nầy mà không sửa cái kia.

-       Đây là một luật chơi. Ngay cả cờ tướng cũng không thể công bằng, đi trước có lợi thế, hơn nhau một nước cờ mà thôi. Dễ mình dễ ta; khó mình khó ta.

-       Một tác giả đã dùng base ball để giải thích. Hàng năm chức vô địch tính theo số trận, game (4/3) chứ không phải số home run. Đội A có nhiều home run (như popular vote) nhưng vẫn thua đội B thắng 4 trận (như 270 phiếu cử tri).

Sunday, 29 September 2024

 Bầu Cử Mỹ - Hệ Thống Đại Cử Tri – Những Ý Kiến Ủng Hộ Và Chỉ Trích

29/09/2024

Đại cử tri


Lời tác giả: Cuối tuần qua, trong một buổi họp mặt làm việc thiện nguyện, tôi có dịp gặp một số bạn, tuy thân quý, nhưng ít có thì giờ lui tới với nhau vì ai cũng bận rộn. Khi vui câu chuyện thêm giòn, thế rồi câu chuyện giữa chúng tôi chẳng bao lâu chuyển qua vấn đề thời sự, và dĩ nhiên là cuộc bầu cử tổng thống sắp tới.

- “Sao Mỹ lại dùng Đại cử tri trong việc bầu tổng thống cho rắc rối nhỉ, sao không cứ ai được nhiều phiếu nhất thì đắc cử cho đơn giản?” Một người hỏi.

- “Ừ, rắc rối thật. Đại cử tri là cái mà mình nghĩ mình hiểu, nhưng khi tìm cách giải thích cho người khác thì lại không giải thích mạch lạc được. Chẳng hạn chẳng hiểu tại sao khi đang đếm phiếu, tự nhiên đùng một cái số phiếu Đại cử tri của một bên lại tăng lên?” Chị khác lên tiếng.

Bài viết này hy vọng sẽ giúp một số độc giả hiểu rõ hơn về hệ thống Đại cử tri của Mỹ. (HG).

---

Bầu cử gián tiếp

Mỗi bốn năm, khi bỏ phiếu bầu cho một ứng cử viên tổng thống là người dân Mỹ lại tham gia vào một cuộc bầu cử gián tiếp. Nhưng tại sao rõ ràng là mình bỏ phiếu cho tên ứng cử viên mà lại gọi là bầu gián tiếp? Câu trả lời nằm trong ba chữ đơn giản: Đại cử tri.

Thật ra ở Mỹ, khi đi bầu tổng thống, chúng ta không trực tiếp bỏ phiếu cho ứng cử viên, mà là bầu cho một nhóm 538 “Đại cử tri”. Đại cử tri mới chính là những người chính thức bỏ phiếu cho các ứng cử viên. Ứng cử viên nào được tối thiểu 270 phiếu của Đại cử tri sẽ là người đắc cử.

Nhóm Đại cử tri này, được gọi là Cử tri đoàn (Electoral College), tức một thể chế với một quy trình, hay mô hình, được dùng cho cuộc bầu cử tổng thống mỗi bốn năm. Mô hình bầu cử tổng thống này được nêu lên trong Hiến pháp Hoa Kỳ và tiếp tục được điều chỉnh kể từ khi được Quốc hội thông qua lần đầu tiên vào năm 1787.

Con số 538 đại cử tri ở đâu mà có?

Hiến pháp Mỹ quy định rằng số Đại cử tri của mỗi tiểu bang sẽ bằng tổng số của thượng nghị sĩ và dân biểu của tiểu bang đó. Trong khi mỗi tiểu bang, bất kể lớn nhỏ đều có 2 thượng nghị sĩ, số dân biểu của mỗi tiểu bang tùy thuộc vào dân số, vì thế tiểu bang càng lớn thì càng có nhiều dân biểu. Thí dụ, tiểu bang California có 2 thượng nghị sĩ và 52 dân biểu, do đó, California có 54 Đại cử tri.

Hiến pháp cũng quy định rằng mỗi tiểu bang sẽ có tối thiểu 3 Đại cử tri, bất kể tiểu bang đó nhỏ và ít dân cư như thế nào.

Vì nước Mỹ có 50 tiểu bang, nên có 100 thượng nghị sĩ. Số dân biểu của 50 tiểu bang lên tới 435 người. Tổng số Đại cử tri là 535, chưa kể vùng Washington DC, tuy không phải là một tiểu bang, nhưng cũng được hiến pháp quy định là một vùng riêng biệt với 3 Đại cử tri. Như vậy, khi kể cả Washington DC, nước Mỹ hiện có 538 Đại cử tri (535 + 3).

Phải nói ngay là hiến pháp cũng quy định rằng Đại cử tri do mỗi đảng bầu ra, và sẽ không phải là những vị thượng nghị sĩ hay dân biểu của tiểu bang.
 
Theo luật hiện hành thì số dân biểu tại Hạ viện được giữ ở mức cố định là 435, và nếu dân số của một tiểu bang tăng thì tỷ số dân ở mỗi địa hạt sẽ tăng lên theo. Như vậy, con số 538 Đại cử tri chỉ thay đổi nếu Mỹ có thêm một tiểu bang nữa, chẳng hạn như Puerto Rico, từ lâu vẫn đang cân nhắc việc trở nên một tiểu bang của Mỹ.

Biểu đồ bầu cử
Biểu đồ Đại cử tri với số Đại cử tri của mỗi tiểu bang và khuynh hướng đi bầu cử tri mỗi nơi. Bẩy tiểu bang chiến trường gồm: Neveda, Arizona, Michigan, North Carolina, Georgia và Pennsylvania.
(Biểu đồ 2024 CNN Rating.)


Các tiểu bang chọn Đại cử tri ra sao?

Hiến pháp Hoa Kỳ chỉ quy định số Đại cử tri mỗi tiểu bang được quyền có, nhưng hoàn toàn để cho mỗi tiểu bang tự lo việc chọn Đại cử tri.
 
Ngày nay, phương pháp phổ biến nhất để mỗi tiểu bang chọn Đại cử tri là thông qua đại hội đảng ở cấp tiểu bang. Tại đại hội cấp tiểu bang của mỗi đảng, danh sách Đại cử tri được đề cử sẽ được công bố và việc bỏ phiếu chọn Đại cử tri sẽ xảy ra tại đại hội. Ở một số ít tiểu bang, cử tri được chọn thông qua cuộc bỏ phiếu của ủy ban trung ương đảng cấp tiểu bang.

Tại California, vào đúng ngày 1/10 của năm có bầu cử tổng thống hay trước đó ít lâu, ứng cử viên của mỗi đảng phải nộp danh sách có tên, địa chỉ và số điện thoại của 54 Đại cử tri đã cam kết sẽ bỏ phiếu cho họ (trong trường hợp ứng cử viên này được đa số trong tiểu bang đó dồn phiếu cho). Mỗi đảng quy định phương pháp riêng để chọn Đại cử tri của đảng mình. Sau khi chọn xong, danh sách Đại cử tri của mỗi đảng sẽ được phát cho ứng cử viên tổng thống của đảng.

Đại cử tri đi bầu như thế nào?

Theo luật định, ngày toàn dân đi bầu cho ứng cử viên tổng thống được quy định là ngày thứ Ba đầu tiên sau thứ Hai đầu tiên của tháng Mười Một trong năm có cuộc bầu cử. Năm nay, thứ Ba ngày 5/11 sẽ là ngày bầu cử tổng thống.
 
Sau đó, vào thứ Hai đầu tiên sau thứ Tư thứ hai trong tháng Mười Hai, Đại cử tri của mỗi tiểu bang họp lại và chính thức bỏ phiếu cho ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống theo luật của tiểu bang mình.

Hiện thời 48 trong 50 tiểu bang của Mỹ, và Washington DC có luật “Winer takes all,” tức kẻ thắng được hưởng tất cả. Tại California chẳng hạn, cả 54 Đại cử tri sẽ bỏ phiếu cho ứng cử viên đạt được đa số phiếu phổ thông, và đối thủ không dành được phiếu Đại cử tri nào. Trong khi đó, hai tiểu bang còn lại, Maine và Alaska có luật chia phiếu Đại cử tri “theo khu vực.” Đại cử tri của khu vực nào mà ứng cử viên đạt đa số phiếu phổ thông sẽ bỏ phiếu cho ứng cử viên đó, cộng với hai Đại cử tri cam kết bỏ phiếu cho người đoạt được đa số phiếu phổ thông của tiểu bang.

Vấn đề nằm ở chỗ, không phải Đại cử tri nào, trong ngày bầu cử chính thức (sau khi đã có kết quả của đầu phiếu phổ thông) cũng sẽ làm đúng điều cam kết và dồn phiếu cho ứng cử viên đã đạt đa số phiếu phổ thông trong tiểu bang của họ. Những Đại cử tri này, gọi là “Faithless Elector”, tức Đại cử tri bất trung, có thể bỏ phiếu cho người của đảng bên kia, nếu họ muốn, vì bất cứ lý do gì.

Luật của một số tiểu bang sẽ có biện pháp với những đại cử tri này, nhưng Faithless Elector là một đề tài phức tạp, sẽ được bàn đến trong một bài viết khác.

Cử tri đoàn tốt hay không tốt cho nước Mỹ?

Đó là câu hỏi hầu như cứ mỗi mùa bầu cử tổng thống là lại được đặt ra, sôi nổi nhất là trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2016, khi ứng cử viên Hillary Clinton, tuy đoạt được nhiều hơn Donald Trump gần 2.9 triệu phiếu bầu từ người dân (tiếng Anh gọi là popular votes), nhưng đã thất cử, vì chỉ nhận được 227 phiếu từ Đại cử tri.

Trước cuộc bầu cử năm 2016, lịch sử Hoa Kỳ có bốn ứng cử viên đã đắc cử dù thua số phiếu phổ thông: John Quincy Adams thắng Andrew Jackson năm 1824, Rutherford B. Hayes thắng Samuel Tilden năm 1876, Benjamin Harrison thắng Grover Cleveland năm 1888, và George W. Bush thắng Al Gore năm 2000.

Một cuộc thăm dò ý kiến của Pew Research Center, thực hiện năm 2023 cho thấy 65% dân Mỹ muốn bỏ hệ thống Đại cử tri, tăng 16% so với cuộc thăm dò ý kiến năm 2016.

Bất kể kết quả thăm dò ý kiến ra sao, muốn bỏ đi hệ thống Đại cử tri, nước Mỹ phải thay đổi hiến pháp, và hiến pháp Mỹ chỉ có thể thay đổi nếu trên 2/3 thành viên của Quốc hội bỏ phiếu thuận.

Nhìn chung, theo Pew Research Center, đa số (82%) thành viên Đảng Dân Chủ muốn lá phiếu phổ thông quyết định ai làm tổng thống, trong khi chỉ (47%) thành viên Đảng Cộng Hòa muốn dẹp Cử tri đoàn.

Cho đến giờ, qua nhiều đời tổng thống, chưa thấy nội các của tổng thống nào thúc đẩy việc bỏ đi hệ thống Đại cử tri, một phần có lẽ là vì muốn có sự ủng hộ của 2/3 quốc hội không phải dễ, nhưng có lẽ lý do chính là vì đây chưa phải là ưu tiên hàng đầu của Hoa Kỳ. Tuy nhiên điều này không có nghĩa là ngày càng không có nhiều người nói tới.

Trong khi chờ con tạo xoay vần, chúng ta có thể lược qua những điểm chính được nêu ra giữa bên ủng hộ và bên phản đối hệ thống bầu cử theo Đại Cử tri đoàn.

Thứ nhất, bên ủng hộ Cử tri đoàn cho rằng phiếu của Đại cử tri đảm bảo rằng mọi vùng của đất nước đều được tham gia vào việc lựa chọn Tổng thống Hoa Kỳ.

Nếu cuộc bầu cử chỉ phụ thuộc vào số phiếu phổ thông, thì các ứng cử viên có thể giới hạn chiến dịch vận động tranh cử ở những khu vực đông dân hoặc ở một số vùng nào đó. Với Đại cử tri, các ứng cử viên tổng thống vì thế cần vận động khắp nơi, và vì thế những nhóm cử tri như nông dân ở tiểu bang Iowa và công nhân những hãng xưởng ở tiểu bang Ohio sẽ bị thiệt thời vì không ai thèm quan tâm đến.

Phản biện lại lập luận trên, giới chỉ trích cho rằng hệ thống Đại cử tri trao quá nhiều quyền lực cho các tiểu bang dao động khiến kết quả cuộc bầu cử tổng thống được quyết định bởi một số ít tiểu bang. Vì có Đại cử tri đoàn, các ứng cử viên tổng thống chỉ cần chú ý đến việc tranh cử ở một số tiểu bang có thể dao động theo hướng này hay hướng khác

Gautam Mukunda, nhà khoa học chính trị tại Đại học Harvard, vạch ra rằng các tiểu bang dù nhỏ và ít dân số đến đâu, cũng được có tối thiểu là 3 Đại cử tri, và điều này tạo sự bất công.“Thực tế là trong các cuộc bầu cử tổng thống, lá phiểu của cử tri ở tiểu bang Wyoming nặng ký gấp bốn lần so với lá phiếu của cử tri tiểu bang California. Và đây là điều không công bình. Ông Mukunda nói.

Thứ hai, bên ủng hộ Cử tri đoàn cho rằng hệ thống này có thể giúp giới hạn những yêu cầu kiểm phiếu lại, hoặc yêu cầu bầu cử vòng hai, một điều giúp các cuộc bầu cử tổng thống được xúc tiến một cách hữu hiệu.

Họ cũng cho rằng nếu kết quả cuộc bầu cử dựa trên số phiếu phổ thông, một ứng cử viên có thể nhận được số phiếu phổ thông cao hơn đối thủ mà không thực sự giành được đa số phiếu.

Điều này đã xảy ra với Tổng thống Nixon năm 1968 và Tổng thống Clinton năm 1992, khi cả hai người đều giành được nhiều phiếu đại cử tri nhất trong khi chỉ nhận được 43% số phiếu phổ thông. Như vậy nhờ Cử tri đoàn, nước Mỹ đã không phải tổ chức cuộc bầu cử tổng thống vòng hai.

Giới chỉ trích mô hình Cử tri đoàn, đương nhiên có một cái nhìn khác về điểm này. Họ cho rằng nền dân chủ phải vận hành theo ý của người dân, cho phép mỗi cử tri có một phiếu bầu.

Nước Mỹ có hơn 330 triệu người, nhưng lại chỉ có 538 người quyết định ai sẽ là tổng thống; tức là khoảng 0,000163% dân số quyết định vận mệnh quốc gia. Họ nhắc lại việc Hillary Clinton, năm 2016, đã thắng về phiếu phổ thông với gần ba triệu phiếu cao hơn đối thủ Donald Trump, nhưng vẫn thất cử vì thua số phiếu Đại cử tri.

“Chúng ta không thể để 538 người quyết định số phận của một đất nước có hơn 300 triệu người,” Robert Nemanich, giáo sư toán và là một cựu Đại cử tri từ tiểu bang Colorado, đặt vấn đề.

Ngay cả cựu Tổng thống Donald Trump, người được hưởng lợi từ hệ thống Cử tri đoàn, đã tuyên bố sau cuộc bầu cử năm 2016 rằng tổng thống nên được bầu bằng phiếu phổ thông: “Tôi muốn chúng ta có cuộc bỏ phiếu đơn giản. Bạn biết đấy, dễ hiểu thôi, bạn được 100 triệu phiếu bầu, đối thủ được 90 triệu phiếu bầu và bạn đắc cử!”

Tina Hà Giang