ĐOÀN
VĂN TOẠI LÁ BÀI BỊ CHÁY
- LÃO MÓC-
*
Dẫn
nhập: Mới đây, trên một
diễn đàn điện tử có đăng tải bài viết “Nỗi đau đớn của Đoàn
Văn
Toại” lấy trong FB Ngô Thanh Tú. Đoạn cuối bài viết FB Ngô Thanh
Tú
viết như sau:
“Ông Đoàn Văn Toại cũng đã trở thành người thiên cổ, nối đau
đớn của
ông cũng khôn còn, nhưng vết xe đổ mà ông để lại liệu có bao
nhiêu
người trong quốc gia này học được để mà né tránh”.
Theo như tôi biết, qua báo
chí
Hoa Kỳ cũng như những việc làm của Đoàn Văn Toại thì ông ta
chỉ là
một lá bài bị cháy trong canh bạc giải
tỏa cấm vận, bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt
Cộng.
Cũng theo tôi, không phải tới
bây
giờ ông Đoàn Văn Toại mới… chết. Ông ta đã chết khi kêu gọi
chính phủ
Hoa Kỳ “nên cấp cho những cựu tù nhân QLVNCH mỗi người năm, bảy
ngàn
Mỹ kim chứ đừng đưa những người này qua Mỹ vì họ sẽ trở
thành gánh
nặng của Hoa Kỳ”.
Đoàn Văn Toại chỉ là kẻ
lãnh
tiền của cơ quan tình báo Hoa Kỳ núp dưới tên NED (National
Endownment
For Democracy) để thành lập cái gọi là Viện Vận Động Dân Chủ.
Tổ
chức này cũng đã cung cấp ngân khoản cho Đoàn Viết Hoạt, Võ
Văn Ái,
Cù Huy Hà Vũ…
Đoàn Văn Toại đã
chết khi về Việt Nam tổ chức đám cưới cho con trai với
ca sĩ Trần Thu Hà và sẵn dịp cưới cho mình cô vợ mới là một
đào
cải lương, tuổi còn nhỏ hơn con trai của mình, chứ
không phải bây giờ mới chết.
Bài viết cách
đây sáu năm sẽ chứng minh Đoàn Văn Toại. Chỉ là
một lá bài bị cháy.
*
Cách đây 22 năm, trung tuần
tháng 8
năm 1989, một người Mỹ gốc Việt bị một người đồng hương của mình bắn
trọng
thương bằng súng ngắn tại Fresno, miền Trung tiểu bang California.
Tin cảnh sát ngay sau đó , xác
nhận
người bị bắn có tên Đoàn Văn Toại (tên gốc Việt Nam), một người Mỹ gốc
Việt.
Người bắn cũng là một người đàn ông gốc Việt Nam, chưa được xác định rõ
và đang
được kiểm chứng. Ngay lập tức, giới truyền thông Mỹ chộp lấy tin này.
Rõ ràng
giới truyền thông Mỹ bị phản ứng bén nhạy khi nghe đến tin Đoàn Văn
Toại bị
bắn.
Tại sao truyền thông Mỹ lại quan
tâm
đến Đoàn Văn Toại? Ông ta là ai, và tại sao ông ta bị một người đồng
hương của
mình mưu sát?
-Tuần báo Insight, một tờ báo
vẫn có
khuynh hướng đả kích những gì có liên hệ đến khối cộng sản đã đăng một
bài
tương đối dài về cá nhân Đoàn Văn Toại và các hoạt động của ông này với
tựa đề “Some
Vietnamese Are Still Fighting”. Nội dung bài báo rõ rệt phản đối
việc sử
dụng bạo lực để giải quyết các vấn đề chính trị. Bài báo đã trích đăng
lời
phỏng vấn một số người Mỹ gốc Việt tỏ ra không hài lòng đối với việc sử
dụng
bạo lực.
Vài ngày sau khi bị mưu sát, sau
khi
được giải phẫu cấp cứu và biết chắc rằng mình sẽ được cứu sống, Đoàn
Văn Toại
đã gửi cho vợ một mẩu giấy, trong đó ghi một câu vắn tắt: “ĐVT sẽ
không bao
giờ chết”.
-Tờ Register xuất bản ở vùng Nam
California đã đăng bản tin và mẩu giấy nói trên vào ngày 21-8-1989.
-Cùng ngày, 21-8-1989, tờ nhật
báo
Los Angeles Times đã đi “tít” lớn: “Vì những nỗ lực trong các hoạt
động thúc
đẩy bang giao Mỹ Việt, Đoàn Văn Toại không được người Việt tỵ nạn đang
sống ở
Orange Coutnty, Little Saigon hoặc Fresno tán thành”.
-Ngày 27-8-1989, tờ Register lại
đăng tiếp tin về Đoàn Văn Toại. Lần này, sau khi có đủ thời gian tập
họp các
tài liệu về cá nhân và hoạt động của Đoàn Văn Toại, tờ Register đã viết
nhiều
về “Viện Vận Động Dân Chủ cho Đông Dương” của ông này lập ra, dưới sự
bảo trợ
của một số chính trị gia, nghị sĩ, dân biểu tương đối có tiếng tăm
nhưng có
khuynh hướng ủng hộ lệnh bãi bỏ cấm vận và thiết lập bang giao với
chính quyền
Hà Nội.
-Ngày 27-8-1989, cùng ngày với
tờ
Register đăng bài báo nói trên, tờ Los Angeles Times đã một lần nữa trở
lại với
các tin tức có liên quan đến Đoàn Văn Toại. Tờ báo này cho rằng việc
Đoàn Văn
Toại bị mưu sát đã cho thấy một điều cộng đồng người Việt tỵ nạn đang
chia rẽ:
một số ủng hộ việc bãi bỏ lệnh cấm vận đối với chính quyền Hà Nội, và
một số
khác chống lại quyết liệt. Cũng với một lối viết như trên, bài báo cho
biết: Có
một số người Việt tỵ nạn tỏ ra đồng ý với việc dùng vũ lực trong việc
chống lại
các quan điểm và hoạt động chính trị của ông Toại trong khi một số khác
không
tán thành.
Điểm qua các bài báo trên báo
chí Mỹ
trong tháng 8-1989, người ta thấy rất rõ một điều là vụ mưu sát Đoàn
Văn Toại
rất được giới truyền thông Mỹ quan tâm. Và động cơ của việc mưu sát
này được
xác định rõ ràng là vì lý do chính trị.
Xuyên qua các bài báo trên,
những
người ít quan tâm đến thời sự nhất cũng biết rằng Đoàn Văn Toại là
người đứng
đầu “Viện Vận Động Dân Chủ” và ông bị mưu sát vì ông công khai lên
tiếng hoạt
động cho việc bãi bỏ lệnh cấm vận và bình thường hóa bang giao giữa Mỹ
và Hà
Nội vào thời điểm tháng 8-1989 trở về trước.
Về tiểu sử Đoàn Văn Toại, các
báo
Việt ngữ ở Nam Cali cho biết: Đoàn Văn Toại là một du học sinh trước
1975, sau
đó về nước giữ một chức vụ trung cấp trong chính quyền Việt Nam Cộng
Hòa. Sau
30-4-1975 ở lại hợp tác làm việc cho chính quyền mới. Bị chính quyền
này bỏ tù
một thời gian, ra tù đào thoát sang Pháp, viết sách tố cáo chế độ nhà
tù cộng
sản. Sau đó sang Mỹ và lập Viện Vận Động Dân Chủ.
Tên tuổi Đoàn Văn Toại còn xuất
hiện
trên mặt báo trong một thời gian khá dài tiếp theo, chứng tỏ sự lưu ý
của
truyền thông Mỹ đối với vấn đề này.
-Ngày 1-9-1989, tờ Los Angeles
Times, tiếp tục trở lại vấn đề mưu sát ông Toại với bài báo tựa đề: “FBI
thất bại trong việc bảo vệ những nhân vật hoạt động cho sự bang giao
với Hà
Nội”.
-Ngày 17-9, tờ Register đăng một
bài
của ký giả Ken Adelman đã dẫn lời Thượng Nghị sĩ John Mc Cain, một
trong những
người đỡ đầu cho ông Toại và Viện Vận Động Dân Chủ của ông này nói
rằng: “Các
nhóm khủng bố này phải nên học hỏi rằng bạo lực chính trị không được
chấp nhận
trên đất nước Hoa Kỳ. Ông Đoàn Văn Toại là một người yêu nước”.
-Ngày 18-10-1989, tuần báo
Conservative Chronicle đăng bài của bình luận gia William Buckley Jr.
Trong bài
viết ông này xác nhận rằng, ông Đoàn Văn Toại đã gửi cho ông một lá thư
nhân
danh Viện Vận Động Dân Chủ kêu gọi những người Việt Nam tại Mỹ hãy ủng
hộ ông
Toại và Viện Vận Động Dân Chủ. Do đó ông Buckley đã chấm dứt bài báo
bằng cách
khuyên những người tỵ nạn cộng sản Việt Nam hãy ủng hộ ông Toại như một
người
anh em trong công cuộc tranh đấu cho tự do, dù rằng ông ta có những ý
kiến khác
với họ.
Nhưng bài viết mang tính tổng
kết
phản ứng của dư luận Mỹ đối với việc mưu sát ông Toại có lẽ là lá thư
ngỏ của
ông James Benerian gửi các đoàn thể, tổ chức Việt Nam tỵ nạn tại Mỹ
mang tựa
đề: “Free Speech and the Vietnamese Community: An American’s
Opinion”.
Trong bức thư ngỏ, ông ca tụng
hiến
pháp Mỹ, và ông cho rằng một số người trong cộng đồng Việt Nam còn chưa
thông
hiểu luật pháp và lối sống của xã hội Mỹ. Ông xác nhận rằng thật sự chỉ
có một
số rất ít trong cộng đồng người Việt chủ trương sử dụng bạo lực trong
các vấn
đề chính trị, nhưng việc này sẽ đem lại ảnh hưởng xấu trong cái nhìn
của người
Mỹ đối với người Việt tỵ nạn. Ông nhận định: “Dư luận Mỹ lúc nào
cũng chống
lại sự khủng bố và sử dụng bạo lực, chống những ai ủng hộ chủ trương
này. Ngược
lại họ sẽ tỏ ra có thiện cảm đối với các nạn nhân. Bất kể các nạn nhân
của việc
sử dụng bạo lực để giải quyết các vấn đề chính trị này có được lòng
quần chúng
người Việt hay không; hành động khủng bố sẽ bị người Mỹ xem đó là một
cách hành
xử thiếu văn minh, phi lý và tàn bạo”.
Ông cho rằng đa số người Mỹ tỏ
ra
bất bình về vụ này và ông thành thật khuyên người Việt tỵ nạn nên cố
tránh đừng
để xảy ra những chuyện giống như vậy một lần nữa.
Nên nhớ rằng ông James Banerian
là
một người đã từng lên tiếng chống lại sự bôi nhọ danh dự quân đội Mỹ
trong loạt
phim truyền hình : “Vietnam: Television History”. Ông tỏ ra am hiểu và
yêu mến
văn hóa Việt Nam. Nói chung, ông là một người từng có nhiều cảm tình
với cộng
đồng Việt Nam tỵ nạn.
Trên đây là tóm lược một số tin
tức
và quan điểm của một phần giới truyền thông Mỹ đối với một sự kiện đã
xảy ra
cách đây 22 năm. Chúng ta hãy khoan nói đến phản ứng của cộng đồng
người Việt
nói đến sự kiện này. Ở đây, chúng ta có thể nói một điều, là đôi
khi quan
điểm của một vài cá nhân người Mỹ không được người Việt Nam tỵ nạn
chúng ta tán
thành cho lắm. Ví dụ như lời Thượng Nghị sĩ John Mc Cain đã nói rằng
Đoàn Văn
Toại là một người yêu nước. Ông Đoàn Văn Toại là người yêu nước nào?
Ông yêu
nước Mỹ như ông Mc Cain? Ông yêu chính quyền Việt Nam Cộng sản ở Hà Nội
hiện
nay hay ông yêu nước nào khác?
Chúng ta hoàn toàn ủng hộ quan
điểm
chống lại khuynh hướng sử dụng bạo lực để giải quyết các mâu thuẫn
chính trị.
Trên một đất nước dân chủ và tự do như nước Mỹ, ai cũng có quyền phát
biểu các
quan niệm chính trị của mình. Vào thời điểm trước 1989, ông Toại đã
dùng Viện
Vận Động Dân Chủ để công khai kêu gọi chính phủ Mỹ bãi bỏ cấm vận đối
với chính
quyền Hà Nội và tái lập bang giao. Ông Toại có quyền nói lên quan điểm
của ông,
mặc dù các quan điểm đó chắc chắn là hoàn toàn đối nghịch với các quan
điểm của
đại đa số người Việt tỵ nạn chúng ta.
Lệnh cấm vận đã được bãi bỏ bốn
năm
rưỡi sau khi vụ mưu sát ông Toại xảy ra. Và bang giao giữa Mỹ và
Hà Nội
đã được bình thường hoá sáu năm sau sự kiện ấy.
Ông Đoàn Văn Toại rõ ràng là đã
đi
trước thời cuộc và đi ngược lại quan điểm của những người đồng hương. Từ ấy đến nay, người ta ít
thấy
ông xuất hiện hoặc hoạt động gì. Tên tuổi của ông đã chìm vào quên
lãng. Đến
đây người ta thêm một lần nữa nhận ra sự bạc bẽo của người Mỹ: Ông Toại
là một
lá bài trong canh bạc giải tỏa cấm vận, bang giao. Đến nay, canh bạc ấy
đã ngã
ngũ, lá bài ấy bị quẳng đi không thương tiếc. Người bảo trợ cho ông là
ông John
Mc Cain nay đã xoay qua đánh những canh bạc khác, theo lệnh của các ông
chủ lớn
trong bóng tối.
Gần đây, có một số cá nhân, tổ
chức,
đảng phái tại hải ngoại cố ý chứng tỏ với người Việt tỵ nạn và cả với
chính
quyền Hà Nội là họ đã được những người Mỹ có thế lực ủng hộ họ thực
hiện chủ
trương hòa hợp hòa giải với Cộng sản Việt Nam để Việt Nam tiến tới chế
độ đa
nguyên, đa đảng. Có cả ông đã từng là cựu Thủ Tướng VNCH, cựu Đại
Tướng
QLVNCH công khai “ca tụng” dù là VC thì họ cũng là người yêu
nước, không
nên phê phán họ bây giờ vì quá sớm, công khai kêu gọi “góp ý” với
đảng VC
để “họ” sẽ sửa đổi trong kỳ Đại Hội Đảng sắp tới v.v.. Họ quên mất là ở
Việt
Nam hiện nay có câu ca dao thời đại rất sâu sắc như sau:
“Đảng ta là đảng “thần tiên”
Đa-lô thì được, đa nguyên thì đừng!”
Thân phận hẩm hiu của ông Đoàn
Văn
Toại là một bài học đáng để những kẻ khác suy ngẫm.
Nhưng tiếc thay, chỉ vì chút
danh,
lợi (hão) cuối đời , những kẻ đã từng cầm nắm vận mệnh miền Nam,
lại bước
theo bước chân của Đoàn Văn Toại đi làm những chuyện đốn mạt là bênh
vực VC
cũng là những người yêu nước và kêu gọi góp ý với VC để họ sửa đổi
[sic!].
Những âm thanh cuồng nộ của dư
luận
đối với việc làm vô liêm sĩ của một cựu lãnh đạo Quốc Gia và cựu Tổng
Tham Mưu
Trưởng QLVNCH này như thế nào mọi người đều đã rõ.
Chuyện lạ là lại có những kẻ lại
kêu
gọi là nên “biết ơn” những kẻ này mà không nên “nguyền rủa” những kẻ
đốn mạt
này [sic!].
LÃO
MÓC