Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Wednesday, 31 July 2024

 ĐINH QUANG ANH THÁI TỰ PHƠI BÀY CHO THẤY HẮN TA CHỈ LÀ MỘT GIA NÔ CỦA ĐẢNG LỪA NHẮM MẮT LIẾM VÁI KAMALA HẾT SỨC TẬN LỰC- HẮN ĐỌC PHÁT BIỂU MỘT CHIỀU CỦA MỤ CLINTON VỚI MỘT GIỌNG ĐIỆU VÔ CÙNG NGU XUẨN NHẮM MẮT THEO ĐUÔI KAMALA- KHÔNG HỀ CÓ 1 CHỮ NÀO CÓ TÍNH CÁCH VÔ TƯ CỦA MỘT NGƯỜI HÀNH NGHÈ BÁO CHÍ./-Mt68

Các nước lên án vụ ám sát thủ lĩnh Hamas

Nga,Thổ Nhĩ Kỳ, Iran lên án vụ ám sát thủ lĩnh Hamas Haniyeh, cảnh báo căng thẳng sẽ leo thang có thể nhấn chìm Trung Đông vào lửa xung đột.Thủ lĩnh Hamas Ismail Haniyeh, người sống lưu vong ở Qatar nhiều năm qua, bị ám sát trong tòa nhà nơi ông nghỉ qua đêm tại thủ đô Tehran, Iran, ngày 31/7. Ông Haniyeh đang ở Tehran sau khi dự lễ nhậm chức của tân Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, diễn ra hôm 30/7.

Truyền thông Iran cho biết một tên lửa độ chính xác cao phóng từ bên ngoài lãnh thổ đã lao vào phòng ngủ của ông Haniyeh lúc rạng sáng, khiến thủ lĩnh Hamas và một cận vệ gác ngoài cửa thiệt mạng.Thứ trưởng Ngoại giao Nga Mikhail Bogdanov gọi vụ ám sát thủ lĩnh Hamas là "vụ giết người vì mục đích chính trị không thể chấp nhận được và nó sẽ khiến căng thẳng leo thang hơn nữa".

Ông Bogdanov cũng nhận định cái chết của thủ lĩnh Haniyeh sẽ tác động tiêu cực tới các cuộc đàm phán ngừng bắn ở Dải Gaza. Ông Haniyeh được coi là người ôn hòa, theo đuổi đường lối thực dụng hơn các chỉ huy cánh quân sự của Hamas và đã nỗ lực suốt nhiều tháng qua để đàm phán thỏa thuận chấm dứt chiến sự ở Gaza.

Bộ Ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ lên án vụ ám sát ông Haniyeh, cáo buộc hành động này nhằm mục đích mở rộng xung đột Dải Gaza ra phạm vi khu vực và cho rằng Israel đứng sau sự việc.

Cố thủ lĩnh Hamas Ismail Haniyeh tại Tehran, Iran, ngày 26/3. Ảnh: AP

Cố thủ lĩnh Hamas Ismail Haniyeh tại Tehran, Iran, ngày 26/3. Ảnh: AP

"Một lần nữa, chính phủ của Thủ tướng Benjamin Netanyahu đã thể hiện không có ý định hướng tới hòa bình", cơ quan này ra tuyên bố.

Trung Quốc lên án vụ ám sát ông Haniyeh, cảnh báo điều này sẽ khiến tình hình trong khu vực thêm bất ổn. "Chúng tôi rất quan ngại về sự việc và kịch liệt phản đối, lên án vụ ám sát", người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lâm Kiếm nói.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Iran Nasser Kanaani tuyên bố "máu của ông Haniyeh sẽ không đổ xuống vô ích". "Sự ra đi của ông Haniyeh tại Tehran sẽ củng cố thêm mối quan hệ sâu sắc, không thể phá vỡ giữa Tehran, Palestine và lực lượng kháng chiến", ông Kanaani nói.

Tổng thống Palestine Mahmud Abbas gọi vụ ám sát ông Haniyeh là "hành động hèn hạ" và kêu gọi người Palestine duy trì sự đoàn kết chống lại Israel.

Phong trào Houthi ở Yemen tuyên bố "vụ ám sát người anh em Haniyeh là tội ác ghê tởm, vi phạm trắng trợn pháp luật và các giá trị đạo đức", khi thủ lĩnh Hamas đang tới Iran để dự lễ nhậm chức của tân Tổng thống nước này.

Chính phủ Qatar cũng lên tiếng chỉ trích vụ ám sát là "tội ác ghê rợn" và cảnh báo nguy cơ căng thẳng ở Trung Đông "leo thang nguy hiểm" thành xung đột toàn diện.

Chính phủ và quân đội Israel chưa bình luận về sự việc. Tuy nhiên, Bộ trưởng Di sản Israel Amichai, chính trị gia theo đường lối dân tộc cực đoan, cho rằng vụ ám sát thủ lĩnh Hamas "khiến thế giới tốt đẹp hơn một chút" và khẳng định "không xót thương cho những người đáng phải chết".

"Bàn tay sắt sẽ giáng đòn vào những người này, từ đó mang tới hòa bình, sự an ủi và giúp tăng triển vọng sống trong hòa bình với những người khao khát hòa bình", ông Eliyahu viết trên mạng xã hội X.

Bộ trưởng Truyền thông Israel Shlomo Karhi cũng đăng lên X dòng trạng thái: "Vậy là tất cả kẻ thù sẽ bị tiêu diệt". Tuy nhiên, bài đăng này sau đó đã bị xóa.

Ông Haniyeh, 62 tuổi, gia nhập Hamas năm 1987 và trở thành người đứng đầu văn phòng chính trị của nhóm này năm 2017. Ông được coi là người theo chủ nghĩa thực dụng và duy trì mối quan hệ tốt đẹp với người đứng đầu các phe chính trị ở Palestine, trong đó có các đối thủ của Hamas.

Trước vụ ám sát, ông Haniyeh thường xuyên di chuyển qua lại giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Qatar nhằm tránh các hạn chế đi lại do Israel áp đặt ở Gaza và tham gia các cuộc đàm phán ngừng bắn hoặc liên lạc với Iran.

Hồi tháng 4, sau khi mất ba con trai và 4 người cháu do đòn không kích của Israel ở miền bắc Dải Gaza, ông Haniyeh cho biết khoảng 60 thành viên trong gia đình ông đã thiệt mạng từ khi nổ ra chiến sự. Đến cuối tháng 6, Israel không kích ngôi nhà của gia đình thủ lĩnh Hamas ở trại tị nạn Al-Shati, phía bắc Dải Gaza, khiến 10 người thiệt mạng./-

Ngọc Ánh (Theo Reuters/AFP

ISMAIL HANIYEH, THỦ LÃNH HAMAS BỊ DO THÁI KHÔNG KÍCH CHẾT TẠI IRAN VÀO SÁNG SỚM 31-7-24./-Mt68
__________

Hamas leader Ismail Haniyeh killed in raid on Iran residence, says Palestinian group 

The death of the political leader of the Palestinian militant group came hours after Israel claimed it killed Hezbollah’s top military commander in Beirut Ismail Haniyeh, the political leader of Hamas, has been killed by an airstrike in Tehran in the early hours of Wednesday morning, the group said, just hours after Israel claimed it had killed a top Hezbollah commander in Beirut.

Hamas blamed Israel for Haniyeh’s death, which one official described as a “grave escalation”. It said he was targeted at “his residence in Tehran, after participating in the inauguration ceremony of the new Iranian president”.

The dual assassinations are heavy blows to Hamas and Hezbollah, but also raise the stakes for Iran, which backs both groups. They will fuel growing fears that the war in Gaza could spiral into a broader regional conflict.

Iran’s top security council met early on Wednesday to discuss the country’s response to the killing, Reuters reported.

The Israeli military declined to comment on Haniyeh’s death. Israel has vowed to kill all Hamas leaders after the 7 October attacks and its intelligence services have a history of covert attacks inside Iran, mostly targeting scientists from the Iranian nuclear programme.

Haniyeh’s killing was “a grave escalation that will not achieve its goals”, Hamas official Sami Abu Zuhri told Reuters.

Hamas has survived past assassinations of its top leaders, including Haniyeh’s mentor Ahmed Yassin in 2004, and Haniyeh did not command operations on the ground in Gaza, after leaving for exile in 2019.

Hamas fighters inside Gaza are led by Yahya Sinwar, thought to be the mastermind of the 7 October attacks that killed about 1,200 people and saw 250 others taken hostage./-

Tuesday, 30 July 2024

Viễn Phố: Người đàn bà đằng sau bộ “Văn Học Miền Nam 1954-1975” 

30/07/2024 
Trùng Dương 

Tôi không khỏi bâng khuâng được tin Chị Võ Phiến, tên thật là Viễn Phố, phu nhân nhà văn Võ Phiến (1925-2015), đã qua đời ngày 24 tháng 7, 2024, hưởng thọ 94 tuổi. Trong số các bạn đời của các bạn văn của tôi, chị là người phối ngẫu tôi có dịp gần gũi hơn cả, từ khi anh còn sống và cả sau khi anh đã qua đời..." 

vo phien 1

Tráianh Võ Phiến và chị Viễn Phố trước cửa nhàphải, anh chị trên đường về nhà từ quán ăn tại sân golf đối diện với khu cư xá của anh chị tại Santa Ana, Nam California, ngày 6 tháng 10, 2009. (Ảnh Trùng Dương)

 

Lời giới thiệu: Tôi không khỏi bâng khuâng được tin Chị Võ Phiến, tên thật là Viễn Phố, phu nhân nhà văn Võ Phiến (1925-2015), đã qua đời ngày 24 tháng 7, 2024, hưởng thọ 94 tuổi.  Trong số các bạn đời của các bạn văn của tôi, chị là người phối ngẫu tôi có dịp gần gũi hơn cả, từ khi anh còn sống và cả sau khi anh đã qua đời. Kỷ niệm sâu sắc nhất tôi có với chị là thời gian mấy ngày ở với chị sau ngày anh mất và đang nằm chờ khâm liệm ở nhà quàn, trong ngôi nhà hai tầng trong một cư xá yên tĩnh ở Santa Ana chị ở có một mình. Hình ảnh tôi không quên được là chị ngồi gọi điện thoại đó đây sắp xếp việc chung sự cho anh, trước một đống mấy trăm tấm thiệp “Tạ từ” anh đã cho in sẵn từ bao giờ chị nói không hay, với bài thơ ngắn tựa là “Đến”—Mải miết ra đi đâu tính đến / Đến nơi nào? / Bẩy tám mươi năm rồi cũng đến / Đến rồi sao! Lúc ấy chị đã 85 tuổi, đã phải dùng tới walker để di chuyển trong nhà, nhưng chị vẫn lo tang chay cho anh chu đáo, như chị đã lo cho anh và cả sự nghiệp văn học của anh suốt nhiều thập niên chung sống.
    Nghĩ tới chị nay đã an nghỉ và hồn có thể đã đoàn tụ với anh ở đâu đó, tôi không khỏi nhớ tới một bài viết về chị 15 năm trước. Xin soạn lại ở dây, như một nén nhang gửi tới cả hai anh chị, với lòng biết ơn về di sản anh chị đã để lại cho các thế hệ Việt tự do.

[TD, 2024]
 
*
 
Kể từ hôm ghé thăm chúc Tết anh Võ Phiến và chị Viễn Phố với các bạn văn nghệ hồi đầu năm tới nay đã... lại sắp tới một cái Tết nữa. Mặc dù đã xuống Nam Cali hai lần sau đó vì việc gia đình, mãi tới đầu tháng 10 tôi mới thu xếp để ghé thăm anh chị trở lại. Dự tính chỉ ở chơi với anh chị một tiếng vì không muốn hai ông bà đã ngoài 80 phải tiếp khách lâu. Vậy mà 4 tiếng đồng hồ sau mới giã từ mà vẫn còn nhiều vương vấn, bịn rịn.
    Buổi ghé thăm anh chị lần này đã để lại trong tôi một xúc động đặc biệt. Cũng có thể vì đây cũng là lần đầu tiên tôi ghé thăm anh chị một mình kể từ khi anh chị về hưu và dọn về vùng Quận Cam, thành ra coi như tôi “có” anh chị cho riêng mình tôi tới 4 tiếng đồng hồ. Hẹn từ 11 tới 12 giờ sáng (tôi phòng hờ có thể đi lạc vì là lần đầu đến nhà anh chị một mình, khác với những lần trước đều có một vài bạn văn cùng đi), mà mới 11g hơn đã thấy chị đứng sẵn ở cổng bên mấy bụi hoa hồng chờ khi tôi lái xe vào khoảng sân trước nhà để xe (nay đã biến thành kho chứa sách vì đã nhiều năm anh chị không còn lái xe). Bước vào nhà đã thấy anh áo quần tề chỉnh, cả đội mũ nữa, chắc cho ấm đầu với mái tóc trắng còn lưa thưa, đang chờ khách. Tôi cảm động lắm, vì rõ ràng là anh chị đang ngóng khách phương xa.
    Lần nào ghé thăm anh, chị cũng đều góp mặt, khiến tôi cảm thấy gần gũi với chị ngay từ lần đầu tiên đến thăm ở căn nhà trên đường Baltimore ở Los Angles đã 25 năm về trước, đấy cũng là lần đầu tiên tôi gặp chị – xưa ở Sàigòn, tôi nhớ mình thường chỉ gặp anh, cũng như nhiều bạn văn nghệ khác, hoặc ở các toà báo hoặc ngoài quán cà phê, ít khi đến nhà ai. Lần này chị lại càng cần góp mặt hơn nữa vì đôi lần tôi thấy chị định đứng lên làm gì đó, như đi lấy khay nước trà với dĩa bánh Trung Thu đãi khách, thì anh, ngồi đối diện với tôi tại bàn ăn, lại kéo tay chị nói ngồi để nghe rồi nói lại cho anh. Hiểu ra, tôi phải nói lớn hơn và chậm lại để anh nghe kịp.
    Tôi kể anh chị nghe về chuyến đi Âu châu hè rồi, đặc biệt hôm ghé thăm Hồ Trường An ở Troyes, cách Paris 2 tiếng lái xe, ngay sau khi vừa đặt chân tới Paris vì sợ sau đó mải đi đó đây sẽ không có dịp. Nghe chuyện, anh chị mới biết Hồ Trường An hồi đầu năm bị một trận tai biến mạch máu khiến nửa người bên mặt bị liệt, tay phải chưa sử dụng được, vẫn còn đang tập. Thảo nào đã lâu không được thơ từ gì của Hồ Trường An, chị nói. Thơ nào ảnh cũng viết thật dài, kể nhiều chuyện, làm không được thơ của An cũng nhớ. Anh nghe chuyện, nhưng mắt nhìn chị như chờ chị lặp lại vì nặng tai, anh nghe câu được câu không. Tôi thấy, và ái ngại, rõ ràng anh phải cố gắng để theo dõi câu chuyện. Vậy chứ nghe xong rồi quên ngay, chị bảo với tôi. Tuy vậy, anh còn nhớ một điều về Hồ Trường An, và hỏi thăm tôi anh An còn sống với người bạn đời Bernard. Tôi đáp còn, và thêm, chính Bernard đã vào ra nhà thương coi sóc nhà văn tận tình tới độ sau đó chính anh ta cũng phải vô nhà thương nằm một thời gian vì bị suy nhược tâm thần. Tôi thấy anh gật gù, nhưng chắc chút nữa thế nào cũng hỏi lại chị tin về Hồ Trường An.
    Có một lúc anh đi lại bàn làm việc ở góc nhà, mò mẫm, rồi đem lại chỗ chúng tôi trang nhất của tờ Việt Herald số gần đây đã gấp nhỏ lại để góc dưới tay mặt của trang báo nằm ở trên, cho thấy bài tôi mới viết, "Câu chuyện văn học miền Nam: Tìm ở đâu?" Bài đã và đang gây nhiều phản ứng thú vị. Anh đưa tôi coi, tôi nói, ô, như vậy là anh đã đọc bài này rồi. Đọc rồi nhưng quên rồi, chị đáp hộ anh. Tôi cụt hứng, tính kể anh nghe, song bỏ ý định đó, về vài ý kiến của người đọc đăng dưới bài đó trên trang Blog Nguyễn Xuân Hoàng và Bạn Hữu tại Web site của đài Voice of America. Chị bảo tôi, bây giờ anh ấy không nhớ những chuyện vừa xẩy ra.
    Quả là anh không nhớ những chuyện vừa mới xẩy ra, vì một lúc sau, anh chợt nhìn thấy trang báo còn nằm trên mặt bàn, chỉ cho tôi thấy tên tôi dưới tựa bài báo, như thể anh mới nhìn thấy lần đầu. Tôi nghe xót xa thế nào. Tôi đọc ở đâu đó về việc người ta càng lớn tuổi càng chỉ nhớ những chuyện trong dĩ vãng xa xưa, có khi thật xa xưa. Và tôi có dịp nhìn thấy điều đó ở anh. Khi chờ đồ ăn tại quán ăn của sân golf bên kia đường đối diện với khu nhà của anh chị, tôi nhớ có gợi lại hồi tôi mới quen anh cho chị cùng nghe, mặc dù có thể tôi đã kể ở đâu đó rồi.
    Dạo ấy, vào đầu thập niên 1960, tôi đọc truyện Giã Từ của anh, cảm kích, tôi viết thư cho anh. Tôi nhớ có một câu tôi viết, đại ý, là tôi thèm cái kinh nghiệm của thế hệ của anh, rồi ký tên khai sinh của mình, bỏ đi chữ "thị" ở giữa vì hồi ấy tôi không thích cái tên đệm cho con gái đó. Anh viết thơ hồi âm tôi, gọi tôi là “anh”, có một câu, đại ý, rằng còn anh thì anh ước còn đủ hăng say để sống cái thời đại của tôi. Anh mời tôi có dịp ghé lại thăm anh ở nơi làm việc, tại tòa nhà của Nha Thông tin góc đường Catinat/Tự Do xế tòa nhà Quốc Hội ở Sàigòn hồi ấy. Chỉ khi tôi bước vào phòng làm việc và tự giới thiệu, anh mới biết tôi không phải là một “anh” như anh đã gọi tôi trong thư hồi âm.
    Rồi câu chuyện xoay quanh thời đại của Giã Từ. Anh trở nên linh hoạt hẳn ra, chị nhìn anh vui ra mặt. Xoay qua tôi, chị khuyến khích tôi hỏi thêm để anh kể chuyện. Cô thấy anh ấy khác với hồi nãy lúc còn ở nhà không, chị bảo tôi.  
    Anh kể, và đến phiên tôi cố gắng theo dõi những lời kể tuy linh động song không được mạch lạc lắm, về hồi mới “bỏ kháng chiến” về thành và làm công chức cho Ty (hay Nha?) Thông tin ở Bình Định (hay Thừa Thiên), trong khi chị chêm vào những điều chị nhớ khi anh có vẻ ngập ngừng, hoặc chưa tìm ra chữ. Một giai thoại nổi bật khiến tôi cũng tò mò. Có một lần ông Ngô Đình Diệm, hồi ấy còn là một nhà chí sĩ (hay đã thành tổng thống?), đi thăm dân trong vùng. Anh kể, với những hình ảnh rời rạc và tôi đã phải sắp xếp lại: Người ta xô nhau để tới gần đặng sờ vào ông vì nghe tên ông đã lâu, coi ông như một vị cứu tinh của họ. Nhiều người đạp cả lên giầy của ông làm đôi giầy lấm đầy bùn. Một phóng viên nhiếp ảnh ngoại quốc đã chụp được một chiếc giầy lấm bùn đo, đưa lên mặt báo, có lẽ là một tờ báo Pháp nào đó, với lời chú thích, “Un soulier eloquent”. Rồi anh có vẻ tiếc là “bên mình” đã không biết khai thác cái hình ảnh đó cho công cuộc tuyên truyền.
    Một thoáng linh hoạt của anh cũng làm chị vui không che giấu. Tôi nói với anh, với tất cả sự chân thật, và cũng muốn chị cùng nghe, là theo tôi anh đã làm những gì cần làm trong phần đời còn lại, đặc biệt là bộ Văn Học Miền Nam gồm bẩy cuốn của anh là một viên ngọc quý giá của nền văn học Việt Nam hải ngoại, và nó sẽ là một tài liệu mà những ai muốn nghiên cứu về văn học miền Nam 1954-1975 đều không thể không tham khảo. Đồng ý là chúng ta hiện có hai nguồn chứa sách báo Việt quan trọng, kể cả nhiều cuốn đã bị người Cộng sản hủy hoại trong phong trào đốt sách điên cuồng vào cuối năm 1975, đó là thư viện Quốc Hội Mỹ và thư viện Kroch Asia của Đại học Cornell, nhưng những tài liệu ấy là những tài liệu rời. Bộ sách của anh đã cho những nhà khảo cứu tương lai bản hướng dẫn cần thiết. Anh có quyền nghỉ ngơi, dưỡng già. Anh nghe, hay không, tôi không biết, chỉ thấy mắt anh lặng lẽ nhìn ra sân golf xanh mướt mầu cỏ tắm trong nắng thu ngoài cửa sổ của tiệm ăn.
    Nhưng khi nghe tôi hỏi là nếu không có chị thì anh có thực hiện được bộ sách mà anh đã bỏ gần hết quãng đời trên 30 năm lưu xứ ra vừa sưu tầm vừa đọc vừa viết, trong khi vẫn đi làm công chức toàn thời, thì anh lắc đầu, song không nói gì, không rõ anh có hiểu. Tôi nhìn sang chỗ chị lúc ấy đang ngồi giữa hai chúng tôi, đôi mắt rưng rưng.
    Mặc dù cũng đi làm toàn thời như anh, rồi nuôi một bầy con bốn người ba trai một gái, với hai người con trai kẹt lại ở Việt Nam mãi nhiều năm sau mới qua được, rồi cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, vườn tược, song chị cũng còn giữ phần đánh máy tất cả những trang bản thảo của anh. Bảo làm sao chị không cùng thương những đứa con tinh thần của anh cho được, dù cho chúng có ra thể nào, và nâng niu, bảo bọc chúng. Tôi tẩn mẩn thầm hỏi: Giá anh không đọc lái tên chị Viễn Phố thành Võ Phiến, rồi dùng nó làm bút hiệu từ đó, thì liệu chị có vẫn cảm thấy những đứa con tinh thần đông đảo của anh gần gụi với chị đến thế? Hỏi, song tôi biết câu trả lời, đó là chị vẫn hết lòng với sự nghiệp văn học của anh. Chị rành rẽ chuyện văn học Miền Nam hơn nhiều người tôi quen biết.
    Mặc thời đại vi tính với Internet, anh vẫn chăm chỉ... viết tay. Tôi còn nhớ có lần nghe anh nói anh phải cảm thấy da thịt của tay mình tiếp xúc với mặt giấy mới cảm thấy hứng khởi và yên tâm sáng tác được, hay một ý tương tự. Tôi hình dung mặt tờ giấy đối với anh có lẽ cũng giống như cái “security blanket” đối với nhiều trẻ nhỏ.
     Nhưng từ vài năm nay anh không còn viết nữa. Một đời gắn liền với chữ nghĩa bỗng như hụt hẫng, thừa thãi, chị nói riêng với tôi, nước mắt long lanh. Anh tự hỏi tại sao mình sống lâu như vậy. Tôi vỗ về cánh tay trái mới té gãy và còn băng bột của chị. Chị rất sợ lỡ phải “đi” trước anh, vì không biết ai sẽ săn sóc anh được như chị săn sóc anh. Chị không muốn con cái phải bận tâm nhiều về cha mẹ già. Hôm chị té gẫy tay, mãi tới sau khi đi bác sĩ băng bó xong xuôi, đến tối mấy người con mới hay.
    Khi trở lại nhà, chị kêu anh đi nghỉ trưa để chị cùng với tôi xuống nhà kho soạn sách của anh, vì tôi có hỏi xin một bộ Văn Học Miền Nam gồm bẩy cuốn (song chị chỉ còn có năm cuốn) cho một người quen trẻ ở Việt Nam vẫn ao ước có được bộ sách đó. Tôi kể chị nghe về người trẻ này: Ra đời ba năm sau khi mình đã tan hàng, kẻ lưu xứ, người vùi thây dưới lòng biển trên đường đi tìm tự do, kẻ tù đầy, và sách báo miền Nam bị hoả thiêu, nhưng cậu ta đã chỉ yêu đọc sách miền Nam trước 1975. Hỏi tại sao thì cậu trả lời, “Vì ở đó có sự thật.” Chị nghe, đôí mắt loé lên một niềm vui.
    Chị kể sở dĩ chị còn một số sách này vì hồi cách đây hơn một năm, nhà xuất bản Văn Nghệ ở Westminster, Nam California, dẹp tiệm (sau nhiều năm không đòi được tiền bán sách của một số nhà sách, nên bị thua lỗ, và phá sản); và người chủ trương, ông Võ Thắng Tiết, phải xé bìa (“đến chảy cả máu tay”, theo lời chị) bỏ đi, rồi đem bán sách như giấy lộn. Không nỡ nhìn những cuốn sách của anh lâm vào cảnh đó, chị nhờ các con tới chở về chất đầy hai tủ đứng trong nhà chứa xe.
    Trao chồng sách cho tôi, chị nói chị hy vọng có người sẽ viết về các công trình văn học của anh. Thực ra thì đã có một số sách viết về anh, như cuốn Võ Phiến của Nguyễn Hưng Quốc (Văn Nghệ, 1996), hoặc gần đây hơn, cuốn Võ Phiến and the Sadness of Exile của John C. Schafer (Southeast Asia Publications, 2006), và nhiều bài khác, trong đó có bài tiểu luận “Võ Phiến” của Thụy Khuê (RFI, Pháp), đăng lại trên tạp chí Hợp Lưu số 103, tháng 12-2008. Ngoài ra còn có một số luận án về sự nghiệp văn học của anh, trong đó có tập Vo Phien: Culture Nationale, Lectures Occidentales của Trương Thị Liễu, nạp tại Đại Học Sorbonne, phân khoa Văn Chương Đối Chiếu, năm 2001.
    Tôi ra về, trong đầu lởn vởn ba câu thơ của anh làm năm 1986, mà chị đọc cho tôi nghe trước đó. Tôi đã hỏi chị sao chỉ có ba câu, chị đáp, ai mà biết, cô hỏi tác giả xem. Tôi đáp, nhìn sang cửa phòng anh đã khép, thôi để anh nghỉ, tôi xin phép về, cũng để chị nghỉ nữa. Tôi nghĩ là tôi hiểu vì sao bài thơ chỉ có ba câu:
 
Ra đi tuổi chẵn năm mươi,
Năm mươi tuổi nữa nào nơi ta về?
Ngàn năm mây trắng lê thê...

vo phien 2

vo phien 3
Chị Võ Phiến đang liên lạc đó đây bàn chuyện tang lễ cho anh
bên mớ thiệp “Tạ Từ” anh soạn sẵn. (Ảnh trùng Dương, 2015)
 

– Trùng Dương

(2009, hiệu đính 2024)

Monday, 29 July 2024

 CẢ MẤY TRĂM NGÀN PHẬT TỬ HOA KỲ VÀ HẢI NGOẠI NGÂY THƠ, IM LẶNG NGHE NHỮNG LỜI LỪA GẠT CỦA MỘT TÊN (NGHĨA) VÔ HỌC RẤT KHỐN NẠN NẦY ?./-Mt68

BẦU CỬ VENEZUELA- CẢ 2 ĐỐI THỦ ĐỀU TUYÊN BỐ MÌNH THẮNG CỬ./-Mt68
____________

Both Venezuela strongman Nicolas Maduro and opposition claim election win, as US voices ‘serious concerns’ 

By CNN&Stefano Pozzebon, Karol Suarez, Abel Alvarado,Ivan



a KottasováTara John, 

CNN Updated 9:32 AM EDT, Mon July 29, 2024 


Turkish President Recep Tayyip Erdogan and his Syrian counterpart Bashar al-Assad may be getting closer to a meeting, after years of estrangement. CNN's Scott McLean explains why Erdogan is meeting the man he once sought to overthrow.

Caracas, VenezuelaBoth Venezuela’s President Nicolás Maduro and his political opponent claimed victory in the country’s election on Monday, a vote that was marked by accusations of fraud and counting irregularities.With 80% of votes counted, Maduro secured more than 51% of the vote, beating the Democratic Unitary Platform (PUD) candidate Edmundo González Urrutia with his more than 44% of the vote, according to a statement by the National Electoral Council (CNE).

The United States and multiple global leaders voiced skepticism about official results handing presidential election victory to the strongman leader.Young Venezuelan opposition voters prepare to leave the country if Maduro is reelectedClaims of election irregularities started to emerge on Sunday evening as the votes were being counted — including opposition witnesses being denied access to the CNE headquarters as the authority counted votes, and the CNE allegedly halting data being sent from local polling stations to their central location to prevent more votes from being processed.

The CNE has been criticized by some international bodies for its lack of impartiality.The US Department of State raised concerns last year about what it said were “ongoing efforts to remake the composition” of the body, while the European Parliament adopted a resolution in February accusing the Maduro regime of making changes to the CNE it said were “designed to hamper the electoral process and quash any prospect of a return to democracy.”

CNN has reached out to the CNE, which has not responded to the opposition’s allegations.Opposition leader María Corina Machado said in a news conference that their own records showed their candidate Edmundo González Urrutia had received 70% of the vote against Maduro’s 30%.“We won, and everyone knows it,” Machado said, adding that the opposition would “defend the truth.”

“The entire international community knows what happened in Venezuela and how people voted for change,” she said.Gonzalez, who was also at the news conference, alleged that rules had been violated during the election./-

 SỰ THẬT TRỌNG LÚ "ĐỐT LÒ" CHỈ ĐỂ LOẠI TRỪ ĐỐI NGHỊCH VÀ "TÁI CHIA CHÁC" NGUỒN LỢI THAM LAM VÔ TẬN CỦA VÔ SỐ CÁ NHÂN ĐẮC QUYỀN, ĐẮC LỢI./-Mt68

_______________ 

"ĐỐT LÒ" MỘT BẢN SAO "ĐẢ HỔ DIỆT RUỒI" CỦA TẬP CẬN BÌNH

Sau cái ch.ế.t của Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu ĐCSVN, nhiều người nói về cụm từ “di sản” của ông này để lại là gì? Nhưng có lẽ, cần phải định nghĩa lại khái niệm “di sản” khi nói về ông Trọng có đúng hay không. Liệu đây có thực sự là di sản hay chỉ là một hậu quả tệ hại của một chiến dịch chống tham nhũng còn để lại dang dở?
Tính chính danh của chính quyền, cùng với việc tung hô ông Trọng như một người có công trong cuộc "đốt lò”, thực chất chỉ là một phiên bản sao chép từ chiến dịch "đả hổ diệt ruồi" của Tập Cận Bình, chứ không có gì mới mẻ. Đảng cộng sản là nơi sinh ra tham nhũng, và ông Trọng chống tham nhũng để được tung hô như một người có công. Điều này thật nực cười và mỉa mai.
Chiến dịch "đốt lò" của ông Trọng bắt đầu từ bao giờ, mà các đảng viên cấp dưới vẫn tham nhũng không hề sợ hãi, thậm chí còn tàn bạo hơn trước? Những vụ tham nhũng gần đây như: Việt Á, "chuyến bay giải cứu," đăng kiểm… và nhiều vụ lớn khác liên quan đến cả những quan chức chóp bu nhất đã khiến nhiều người phải ra đi như Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Thị Mai. Tuy nhiên, sự thật về những sự việc này sẽ được đảng giấu nhẹm để đẹp mặt đảng và thần tượng hóa ông Trọng.
Chưa bao giờ trong lịch sử của ĐCSVN, có tới 6/18 Ủy viên Bộ Chính trị bị mất chức chỉ trong một nhiệm kỳ. Chiến dịch "đốt lò" không chỉ là cuộc chiến chống tham nhũng, mà còn là cuộc thanh trừng nội bộ trong đảng. Ông Trọng đã triệt hạ các đối thủ để giữ quyền lực suốt ba nhiệm kỳ.
Điều này còn mở đường cho Tô Lâm lên nắm quyền, khiến Bộ Công an trở thành một cơ quan siêu quyền lực, tiêu tốn ngân sách khổng lồ và biến Việt Nam thành một quốc gia công an trị theo khuôn mẫu của chính quyền Bắc Kinh.
Sau 13 năm cầm quyền của ông Trọng, chỉ số tham nhũng của Việt Nam vẫn đứng ở vị trí 83/180 quốc gia, thua cả Trung Quốc và Cuba theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế. Chống tham nhũng kiểu gì mà kết quả lại như vậy?
Ông Trọng ra đi, để lại một chiến dịch "đốt lò" dang dở và nham nhở, trong khi quan chức vẫn tiếp tục tham nhũng, thậm chí còn nhiều hơn trong thời gian sắp tới.
Nói tóm lại, chiến dịch "đốt lò" chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng là một thất bại thảm hại, và nó không được gọi là một di sản. Nó đã và đang để lại một loạt các vấn đề và hậu quả tồi tệ hơn cho đất nước thì đúng hơn.
CHẾT THẢM VÌ HÀNG HIỆU./-Mt68
_____________
Chỉ vì túi xách hàng hiệu mà cựu quan chức Nhà Trắng trở thành gián điệp. 

 Sue Mi Terry, chuyên gia chính sách đối ngoại từng làm việc cho CIA và Hội đồng An ninh quốc gia (NSC) Nhà Trắng đã bị Mỹ truy tố vì làm gián điệp cho Hàn Quốc để đổi lấy túi xách xa xỉ và các quà tặng khác.

Ảnh: Twitter nhân vật
Tờ The Guardian đưa tin, theo cáo trạng được công bố ngày 16/7 tại tòa án liên bang Manhattan, bà Sue Mi Terry đã tiết lộ thông tin không công khai của chính phủ Mỹ cho tình báo Hàn Quốc, tạo điều kiện cho các quan chức chính phủ Hàn Quốc tiếp cận các đối tác Mỹ.

Đổi lại, giới chức tình báo Hàn Quốc được cho là đã trao cho chuyên gia này túi xách xa xỉ hiệu Bottega Veneta và Louis Vuitton, áo khoác Dolce & Gabbana, ăn tối miễn phí tại các nhà hàng gắn sao Michelin và tài trợ bí mật hơn 37.000 USD cho một chương trình chính sách công mà bà vận hành.

Sue Mi Terry được cho là làm đặc vụ không chính thức cho chính phủ Hàn Quốc từ năm 2013, hai năm sau khi rời bỏ công việc kéo dài gần một thập niên trong chính phủ Mỹ.

Hiện giờ, người phụ nữ này là một thành viên cấp cao của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại và là chuyên gia về Đông Á và Bán đảo Triều Tiên.

Bà Terry không trả lời ngay những đề nghị bình luận song luật sư riêng tuyên bố: "Đó là những cáo buộc vô căn cứ và bóp méo công việc của một học giả, nhà phân tích tin tức nổi tiếng vì tính độc lập và đã có nhiều năm làm việc cho nước Mỹ. Trên thực tế, trong thời gian bị cáo buộc là làm việc cho Seoul, Terry lại là người chỉ trích gay gắt chính phủ Hàn Quốc. Một khi sự thật được làm sáng tỏ, đó sẽ là bằng chứng cho thấy chính phủ Mỹ đã phạm sai lầm nghiêm trọng".

Hội đồng Quan hệ Đối ngoại hiện đã đưa Terry vào chế độ nghỉ hành chính không lương và tuyên bố sẽ hợp tác với bất kỳ cuộc điều tra nào. Đại sứ quán Hàn Quốc tại Mỹ chưa bình luận gì về thông tin trên.

Theo tiểu sử trực tuyến của Terry, bà là khách mời thường xuyên trên tivi, đài phát thanh và đã nhiều lần làm chứng trước các ban của quốc hội.

Sinh ra ở Seoul và lớn lên ở Virginia, bà Terry là nhà phân tích cấp cao của CIA từ năm 2001 đến năm 2008, là giám đốc phụ trách các vấn đề Triều Tiên, Nhật Bản và Đại Dương tại NSC từ năm 2008 đến năm 2009 dưới thời Tổng thống đảng Cộng hòa George W Bush và Tổng thống đảng Dân chủ Barack Obama. Hiện, chuyên gia này sống ở New York.

Bản cáo trạng buộc tội bà Terry không đăng ký theo Đạo luật Đăng ký Đặc vụ nước ngoài và âm mưu vi phạm luật đó. Tài liệu này cũng viết, chuyên gia Terry từng thừa nhận với FBI hồi tháng 6/2023 về việc là một nguồn tin của cơ quan tình báo Hàn Quốc, đồng nghĩa với việc đã cung cấp thông tin có giá trị cho Seoul.

VietBF@ sưu tập