THÁNG TƯ ĐEN -
NGƯỜI CHIẾN SĨ QL VNCH
NHỮNG NGÀY CUỐI CUỘC CHIẾN.
*Nguyễn Mai- ĐS7
* THỨ TƯ- 30 THÁNG TƯ NĂM 1975
Canh bạc chưa chơi mà hết vốn,
Cờ còn nước đánh phải đành thua
(thơ Thanh Nam)
Vào ngày cuối cùng của cuộc chiến, khi mà mọi giới đều hiểu rằng không còn gì có
thể cứu vãn được nữa thì người chiến sĩ VNCH vẫn chiến đấu dũng cảm. Một vài
tài liệu sau đây cho chúng ta khẳng định như thế:
1/ Tài liệu của Không Lực Hoa Kỳ – chương trình di tản “Frequent Wind” có viết
rằng: Trong khi phi trường bị tấn công thì 2 chiếc Al (Skyraider chiến đấu có cánh
quạt của Không lực VNCH) đã bay lượn trên không phận Saigon để truy lùng các vị
trí pháo kích của địch. Một trong hai chiếc bị hỏa tiễn SA-7 bắn hạ.
Trong khi đó, nhiều người đã không e sợ, đổ xô ra ngoài để nhìn một chiếc phi cơ
“Rồng lửa” AC-119 đang nhào lộn và xả súng (đại liên 6 nồng Gatling) bắn một vị
trí của bộ đội Bắc Việt ở ngay gần cuối hướng đông Tân Sơn Nhất. Vào khoảng 7
giờ sáng 29/4, chiếc phi cơ anh dũng của VNCH đã bị trúng hỏa tiễn SA-7 của địch
và bốc cháy rồi đâm nhào xuống mặt đất.
Trong một bức thư của một phi công VNCH gửi cho Clyde Bay ở Trung Tâm Di Tản
Nha Trang, kể lại chuyện những phi công của Không Lực VNCH vào sáng ngày 29
tháng 4, vẫn tiếp tục thực hiện các phi vụ tấn công vào các đoàn xe tăng địch, khi
chúng tiến về phía thủ đô Saigon. Theo lời của Trung Úy Coleman “ít nhất những
người này là những chiến sĩ đã chiến đấu một cách anh dũng và hi sinh đến giọt
máu cuối cùng của cuộc đời binh nghiệp, trong một trận chiến biết chắc là thua,
nhưng vẫn sẵn sàng hi sinh”.
2/ Tài liệu trích trong cuốn Việt Nam và Chiến Lược Domino của Bạch Long (từ
trang 312 đến 314) Nhưng sự bất ngờ cho Cộng Sản đã xảy ra ngay tại cửa ngõ
vào Saigon. Khoảng gần một ngàn chiến sĩ của Chiến đoàn 3 Biệt Kích Dù và một
số biệt kích, Nhảy Dù và quân nhân khác, có nhiệm vụ bảo vệ bộ Tổng Tham Mưu
từ ngày 26 tháng 4, đã sẵn sàng chờ “đón” quân Cộng Sản. Trong ngày 29 tháng 4,
tướng Lâm Văn Phát đã có can đảm đứng ra nhận chức tư lệnh Biệt Khu Thủ Đô
với mục đích cầm quân chiến đấu bảo vệ Saigon. Tướng Phát đã ra lệnh cho các
cánh quân Nhảy dù, Biệt Cách, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến... phải ngăn
chận quân Cộng Sản kéo vào Saigon từ hai ngả tư Bảy Hiền và Hàng Xanh... Tướng
____________________________________________________________________________
www.qghctexas.com | csvqghctx@gmail.com | 13623 Cannady, Houston,Texas 77069 Trang 8
Phát kể lại rằng ông chỉ còn vỏn vẹn 60 xe tăng M-41 và M-48 với những đơn vị lẻ
tẻ để đối đầu với 16 sư đoàn Bắc Việt và 3 sư đoàn Việt Cộng với hàng ngàn xe
tăng, đại pháo và tấn công từ hai ngả vào Saigon.
Nhưng dù ở trong tình thế tuyệt vọng như vậy, tướng Phát và những người lính
thuộc quyền không đầu hàng. Họ vẫn phải chiến đấu đến cùng! (Cần phải nói rằng
các đơn vị lớn Thủy Quân Lục Chiến cực kỳ anh dũng và đã bị tan rã gần hết trước
ngày 30 tháng, ở vùng Một và vùng Hai, và trong những trận rút bỏ khác.) Những
người lính chiến đấu này không có...radio! Họ không cần biết rằng quân Cộng Sản
đang thắng thế. Họ không cần biết tổng thống tạm thời Dương Văn Minh đang
sửa soạn đầu hàng, dâng miền Nam cho Cộng Sản. Họ không cần biết rằng tình
hình đã hoàn toàn tuyệt vọng, không còn một chút hi vọng ngăn chân quân đội
Bắc Việt. Họ chỉ biết chiến đấu chống Cộng và tiêu diệt quân Cộng sản, và hình
như họ chưa bao giờ có tư tưởng bỏ chạy hay đầu hàng! Họ hờm súng đợi quân
thù Cộng Sản và sẵn sàng nhả đạn. Các xe tăng Cộng Sản hứng những loạt đạn
đầu tiên và bất ngờ. Trong thành phố đang hỗn loạn tinh thần, tiếng đạn nổ như
mưa bão xen lẫn với tiếng súng lớn, đã làm cho sự hỗn loạn gia tăng.
Trong thời gian thật ngắn khoảng hơn 1 giờ đồng hồ, 17 xe tăng Cộng sản bị trúng
đạn cháy đen nằm rải rác từ Ngả tư Bảy Hiền đến cổng trại Phi Long và đến đường
Cách Mạng... Pháo tháp xe tăng T-55 bằng thép dầy 12inches (30 phân tây) bị bắn
thủng như bằng...bột, chứ không phải bằng thép! Lỗ đạn không lớn lắm. Hình như
vào giờ chót người Mỹ viện trợ cho một loại súng bắn xe tăng đặc biệt, loại 106 ly
(?), để bắn xe tăng. Đạn xuyên phá qua thép dầy nhất và lực cản của thép đã làm
cho nhiệt độ gia tăng tới gần 3000 độ C, nướng chín quân lính Cộng Sản ở trong
xe tăng.
Cánh quân Cộng Sản từ Long Khánh kéo về Saigon qua Hàng Xanh, Thị Nghè bọc
xuống trước Sở Thú để tiến vào dinh Độc Lập thì bị quân Nhẩy Dù án ngữ. Quân
Nhẩy Dù bị dồn về bảo vệ vòng đai Saigon. Họ không còn việc gì khác hơn là chiến
đấu đến cùng từ đường vòng đai xa lộ Đại Hàn đến ngã tư Hàng Sanh về đến đại
lộ Thống Nhất, nhà thờ Đức Bà. Hầu như những cánh quân Cộng Sản đầu tiên tiến
vào Saigon theo ngả này đều bị Nhảy Dù tiêu tiệt hết. Tổng cộng trong khoảng từ
7 giờ sáng đến 10 giờ 15 ngày 30 tháng 4, khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng,
hơn 20,000 quân Bắc Việt, 32 xe tăng và gần 30 quân xa (Molotova) chở đầy lính
Cộng Sản bị bắn cháy, chết hết, trong phạm vi thành phố Saigon.
Tất cả hai cánh quân Việt cộng đều khựng lại.
____________________________________________________________________________
www.qghctexas.com | csvqghctx@gmail.com | 13623 Cannady, Houston,Texas 77069 Trang 9
Bộ chỉ huy Cộng Sản cuống cuồng vội giục Dương Văn Minh phải đích thân ra lệnh
cho tướng Lâm Văn Phát, thiếu tá Tài để ra lệnh cho Biệt Cách Dù và quân Nhảy
Dù ngưng chiến đấu. Tất cả những người lính chiến đấu can trường nhất của
VNCH lúc đó mới hiểu rằng miền Nam đã bị kẹt vào cái thế phải thua. Họ ném bỏ
súng đạn trút bỏ quần áo trận và lẫn lộn vào dân chúng, tìm đường về nhà.
Một câu chuyện khác do tướng Lâm Văn Phát kể lại là sau khi Dương Văn Minh
điện thoại cho ông phải ra lệnh ngưng bắn thì ông xuống dưới nhà. Dưới chân cầu
thang, một người Quân Cảnh đã đứng nghiêm chào ông và nói: “Vĩnh biệt thiếu
tướng”, rồi rút súng bắn vào đầu tự tử.
Khi vị tư lệnh cuối cùng của Biệt Khu Thủ Đô đến Tổng Tham Mưu thì thấy chung
quanh cột cờ lớn có khoảng hơn 300 binh sĩ Biệt Cách và sĩ quan chỉ huy họ đang
đứng thành vòng tròn và hờm súng vào... lưng nhau, sẵn sàng nhả đạn tự tử tập
thể. Tướng Phát phải nói với họ trong nước mắt rằng quân đội VNCH đứng vững
cho đến giờ chót là nhờ tinh thần kỷ luật. Vậy lúc này đã có lệnh buông súng thì
anh em ai về nhà nấy mà lo cho gia đình. Tự tử không có ích lợi gì cho mình cả.
Các quân nhân nghe lời, chỉ có một vài sĩ quan trẻ tuổi đã tự tử.
Nhưng hai trận đánh trên đây cũng chưa phải là trận đánh cuối cùng trong ngày
30 tháng 4. Trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu đã chiến đấu mãnh liệt từ trong
khuôn viên trường cho đến khoảng 2 giờ trưa. Lúc này, Cộng Sản đã cầm chắc cái
thắng trong tay nên chúng không muốn chết thêm nữa. Chúng ngưng bắn và điều
đình với các em. Các em đòi chúng phải ngưng bắn và rút ra xa để các em tự giải
tán. Khoảng ba giờ chiều, các em hát bài quốc ca, làm lễ hạ cờ. Xong rồi bỏ đồng
phục, mặc quần áo thường và từ từ ra khỏi trại, nước mắt ràn rụa trên má...
3/ Tài liệu: báo Wall Street Journal số ngày 2 tháng 5 năm 1975, bài bình luận của
ký giả Peter Kahn, từng đoạt giải Pulitzer, có tựa đề “Truy Điệu Nam Việt Nam”
“...Nam Việt Nam đã chống cự hữu hiệu trong 25 năm, và họ đã không phải luôn
luôn được người Mỹ giúp. Tôi nghĩ ít có xã hội nào bền bỉ chịu đựng được một
cuộc chiến đấu lâu dài như vậy... Quân lực VNCH đã chiến đấu can đảm và vững
mạnh trong một số trận đánh mà chúng ta còn nhớ, thí dụ như trận An Lộc.
Quân đội ấy đã chiến đấu giỏi và can đảm ở nhiều trận đánh khác mà chúng ta
không còn nhớ địa danh. Quân lực ấy đã can đảm và chiến đấu trong hàng ngàn
trận đánh nhỏ, và giữ vững hàng ngàn tiền đồn hẻo lánh ở những nơi mà cái tên
nghe rất xa lạ với người Mỹ. Hàng trăm ngàn người của quân lực ấy đã tử trận.
____________________________________________________________________________
www.qghctexas.com | csvqghctx@gmail.com | 13623 Cannady, Houston,Texas 77069 Trang 10
Hơn nửa triệu người của quân lực ấy đã bị thương. Và trong những tuần lễ chót,
khi mà người Mỹ nào cũng biết là cuộc chiến đấu đã thua rồi thì vẫn còn những
đơn vị của quân lực ấy tiếp tục chiến đấu, thí dụ tại Xuân Lộc. Nhờ có những sự
chiến đấu ấy mà người Mỹ và một số người Việt mới an toàn thoát đi được. Rốt
cuộc, quân lực ấy đã tài giỏi hơn sự ước lượng của người ta. Phía mạnh hơn chưa
chắc đã là phía tốt hơn”
4/ Tài liệu của ký giả người Pháp Jean Larteguy, đã chứng kiến những giờ phút
cuối cùng ở Saigon ngày 29 và 30 tháng 4 năm 1975. Thứ Hai 28/4/75 Saigon sáng
nay yên tĩnh. Các đơn vị của một lữ đoàn Dù chiếm đóng vị trí của họ trong thành
phố, sau bức tường, trong những khu vườn. Họ không buồn rầu và không tuyệt
vọng. Họ điều động như thể đang dự một cuộc thao dượt. Đôi lúc họ còn cười với
nhau và liệng cho nhau những chai Coca Cola. Họ không nuôi một ảo tưởng về số
phận của họ, về kết quả của trận đánh tối hậu này. Nhưng tôi có cảm tưởng là họ
nhất định chiến đấu tới cùng, và sẽ tự chôn mình trong những đổ nát của Saigon.
“Và những binh sĩ tuyệt vời này vẫn còn có được các cấp chỉ huy ở bên họ. Một
trong các cấp ấy là một đại tá. Tôi hỏi ông ta xem tình hình ra sao? Ông trả lời:
“Chúng tôi sẽ chiến đấu, và chúng tôi sẽ là những người lính cuối cùng chiến đấu.
Hãy nói cho mọi người biết rằng chúng tôi chết không phải vì Thiệu, vì Hương hay
vì Minh.”
Sau khi Dương Văn Minh đã tuyên bố đầu hàng. Larteguy lại được chứng kiến tận
mắt trận đánh cuối cùng của các đơn vị VNCH tại Saigon, và ghi lại như sau: “Gần
Lăng Cha Cả, quân Dù đánh trận chót. Họ chiến đấu tới 11 giờ 30 trưa, cho tới khi
các cấp chỉ huy của họ từ dinh Tổng Thống trở về sau cuộc gặp gỡ bi thảm với
tướng Minh. Các sĩ quan này khuyên họ nên ngưng chiến đấu. Họ vừa hạ được 5
xe tăng T-54. Những xe ấy còn đang cháy ngùn ngụt. Một chiếc nổ tung vì đạn
trong xe. Quân Dù không để lại trên trận địa một thứ gì, dầu là vũ khí, đồ trang bị,
người bị thương hoặc người chết.” Larteguy cũng được thấy tận mắt các sinh viên
trường Võ Bị Đà Lạt, lực lượng trừ bị chót của QLVNCH, tiến ra trận địa. “...Và
trong những bộ đồng phục mới, giầy chùi xi bóng láng, các sinh viên anh dũng của
Trường Võ Bị Đà Lạt đã đi vào chỗ chết. Họ ra đi thật hào hùng, đi như diễn binh,
chỉ thiếu có cái mũ diễn hành và đôi bao tay trắng.”
Một đồng nghiệp của Larteguy là Raoul Coutard đã thu được cảnh xuất quân bi
tráng ngay vào máy quay phim và cố nén xúc động để hỏi các sinh viên sĩ quan:
“Các anh có biết là sắp bị giết chết không?” Một thiếu úy trả lời: “Chúng tôi biết
chứ!” Vì sao? – Tại vì chúng tôi không chấp nhận Chủ Nghĩa Cộng Sản! “...Các xe
tăng đầu tiên của Cộng Sản vào Saigon từ phía đông, qua tỉnh lộ Thủ Đức và Biên
____________________________________________________________________________
www.qghctexas.com | csvqghctx@gmail.com | 13623 Cannady, Houston,Texas 77069 Trang 11
Hòa...Bộ binh thì tiến từ phía Bến Cát và Tây Ninh. Tuy vậy, bọn này chỉ tới được
trung tâm Saigon vào lúc 5 giờ chiều.
Từ ngày hôm trước các đơn vị cộng quân này đã bị chận tại gần Hóc Môn, gần nơi
có Trung Tâm Huấn Luyện Nhảy Dù do Lữ Đoàn 4 của Sư Đoàn Dù trấn giữ dưới sự
chỉ huy của đại tá Vinh, sĩ quan to con, mặt phong trần, nhất định bất chấp lệnh
ngưng bắn. Các đơn vị Cộng quân bị thiệt hại nhiều. Sau đó chúng còn phải giao
tranh 2 lần trên đường phố Saigon. Một lần trước trụ sở Cảnh sát Công Lộ, nơi
đây chừng 100 cảnh sát viên chiến đấu oanh liệt trong hơn một giờ, trước khi bị
xe tăng Cộng Sản đề bẹp. Lần thứ hai ở ngã tư Hồng Thập Tự và Lê Văn Duyệt, là
nơi chỉ có 4 người lính Dù võ trang đại liên và Bazzoka mà chiến đấu được trong
50 phút. Đến khi hết đạn, họ đi ra ngoài, nắm vai nhau, lập thành vòng tròn rồi
cho nổ một tràng lựu đạn tự sát. “Đến chiều tối 400 chiến sĩ Mũ Đỏ (Dù) được
gom từ trận Hốc Môn và từ phi trường, tụ lại quanh đại tá Vinh, và còn chiến đấu
gần chợ chính và các nơi có ruộng lúa của tỉnh Chợ Lớn. Đến 10 giờ đêm, đại tá
Vinh cho lệnh các binh sĩ chia thành toán nhỏ, lợi dụng bóng đem để rút về đồng
bằng...” Darcourt cho biết đại tá Vinh đã ở lại vị trí và tự tử chết.
Nguyễn Mai ĐS7 -