Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label THOQGHC. Show all posts
Showing posts with label THOQGHC. Show all posts

Wednesday, 19 November 2025

 

MỘT GÓC TRÁI TIM CHO QUẢNG TRỊ

Trần Kiêu Bạc
                   
Cầu Thạch Hãn ra Đông Hà

                   
Nhà Thờ La Vang

Trong nhiều năm lăn lóc tận Sài Gòn
Tôi vẽ vào tay bản đồ Quảng Trị
Bao lần trong đêm như là mộng mị
Mơ về quê nhà xa đã nhiều năm
Quảng Trị ơi! Mới xa chỉ một lần
Mà giọt thời gian lăn không trở lại
Hay xa một lần để rồi xa mãi
Chỉ gặp quê mình qua giấc mơ thôi?
Nóng ở Sài Gòn chỉ là nóng mồ côi
Không như gió Lào từng chùm thổi ngược
Mưa lũ hàng năm không hề báo trước
Thay nắng đổ đầu khô nẻ thịt da
Dáng Mẹ còm lưng đứng dựa cột nhà
Khóc gió bão qua chỉ mình ở lại
Quên mình nghèo vướng chân đầy cỏ dại
Trái tim nồng nàn không thể đóng băng
Hẹn sẽ về như đã hứa trăm năm
Nếm lại cháo vạt giường và lòng thả
Ly rượu Kim Long muôn đời không lạ
Gặp bạn xưa “nhận không ra ri hè”!
Mơ một ngày hoa xưa gọi bướm về
Bên bờ sông đầy bao dung Thạch Hản
Đêm Cửa Tùng sương treo cành lãng mạn
Cầu treo Dakrong đưa tuổi tác sang mùa
Sông Sài Gòn đèn sáng chợt lưa thưa
Nghiêng nỗi buồn bên bồi sang bên lở
Quê mình ơi! Mẹ hiền ơi! Vẫn nhớ
Đêm một mình một Quảng Trị trong tim!

 Những Dòng Sông Xưa

Nguyen Dzung
Bỗng nhớ lại những dòng sông thuở trước,
Sông dịu hiền tha thiết chảy trong tôi.
Thuở thơ ngây tha thẩn đứng bên bờ,
Nghe gió hú, đắm mình trong sóng vỗ.
Câu chuyện xưa được ước mơ thêu gấm,
Và dòng sông trải bước dẫn đường đi.
Buổi chiều thu khi nắng ngã ven sông,
Dòng nước đục hồng thêm theo dáng nắng.
Đứng trên đê và mơ thành người lớn,
Vượt trùng dương thăm xứ lạ xa xăm.
Hay hiên ngang xông xáo giữa quân thù,
Giữ chính nghĩa, anh hùng trong lịch sử.
Những ước mơ chất chồng lên mơ ước,
Vẩn chỉ là những giấc mộng thơ ngây,
Bởi dòng sông đã ở lại sau lưng,
Gieo vương vấn khi rời xa đất Tổ…
x x x
Nơi đất mới cũng dòng sông hùng vĩ,
Ta rong chơi thời niên thiếu bên sông.
Mộng phiêu du cao vút cánh diều bay,
Trên cầu đá, thong dong sau buổi học.
Bên ven sông những thân tàu sừng sững,
Tỏa không gian mùi biển mặn mang theo.
Ta lớn mau bên bờ sông ngập nắng,
Nước sông suôi cuồn cuộn với thời gian.
Tuổi thanh xuân chan chứa những ân tình,
Yêu đất nước, si tình yêu trang lứa.
Với những buổi cùng em tan học sớm,
Ta say mê hạnh phúc bước theo chân.
Nắng lung linh , nắng trải ngã bên đường,
Em tha thướt và ngang lưng tóc xõa,
Thoảng gió hương, như hoa sớm miệng tươi,
Ta ngây ngất…thương thêm dòng sông nữa!
x x x
Rồi buổi đó Sài gòn mang sắc đỏ,
Cả nước này ngục thảm nhuốm hôi tanh.
Dòng sông kia chứng nhân cho lịch sử,
Hàng lớp người bỏ chạy tránh gian nguy.
Ai không may, ở lại với lao tù,
Mang thân phận đớn đau, trong nghèo đói.
Kể từ đó, dòng sông trôi trầm mặc,
Lững lò đưa từng đám lục bình trôi.
Sông đau thương hòa nước mắt tràn đầy,
Dòng nước đục mang tâm tư buồn tủi.
Ta từ giã dòng sông đầy kỷ niệm,
Đám cỏ hoang, bờ vắng, những chiều mưa.
Trong rừng sâu, trại cấm, kiếp tù nhân,
Thân đầy đọa, thương dòng sông quanh quẽ.
Mộng niên thiếu bỗng buông trôi tan nát,
Cánh chim bằng chưa cả soải tung bay.
Đường sự nghiệp “nửa chừng xuân” chưa thỏa,
Những tháng năm tù ải đã lấp đầy.
Lũ sông dâng , nước “bôn lưu đáo hải”
Thuơng cho thân,… muốn hóa kiếp thành sông…
x x x
Ta trở về với dòng sông cô quạnh,
Sau những ngày đầy ải với rừng hoang.
Sông chẳng hân hoan như những thuở nào,
Sóng vật vã giữa đồng hoang cỏ cháy.
Rồi ta lại cố tìm đường vượt biển,
Trên những dòng sông mộng tuổi thanh niên.
Trong những đêm u uẩn, vắng trăng vàng,
Chiếc xuồng nhỏ chống chèo trong tăm tối.
Và cứ thế…đời trôi theo dòng nước,
Từ Mỹ Tho, Châu Đốc lại Lòng Tàu,
Ngã Năm Sông nước từng khúc quặn đau,
Thoát chẳng được, tù thêm dăm lần nữa …
x x x
Những năm tháng tù đày, thân thấm mệt,
Đành quay về với sinh kế ngày qua,
Ta ngược suôi trong các tỉnh đồng bằng,
Những dòng sông chân phương và lam lũ.
Nước Cửu Long dòng trôi hiền như đất,
Uốn mình ôm cánh đông lúa bao la,
Ngát ngát xanh phủ đến tận chân trời,
Chấm phá điểm vài cánh cò trắng xoá.
Trong ánh nắng vỡ òa trên sóng nước,
Ly nước dừa không mát nỗi lòng đau,
Trong đăm chiêu ta thì thầm ly biệt,
Những dòng sông muôn thuở chẳng hề quên!
Nguyen Dzung (Đ.N.Dz)
All reactions: