Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVPhamXuanYemPHAP. Show all posts
Showing posts with label VCNVPhamXuanYemPHAP. Show all posts

Wednesday, 7 August 2013

TỘI NGHIỆP NHỮNG ĐỨA NGÂY THƠ

HỌC RỘNG HIỂU CAO MÀ LẦM NHỮNG CÁI "THẤP"-RỪNG RÚ-DÃ MAN-MỌI RỢ CỦA VIỆT CỘNG./- Mt68

Khi Việt Kiều Yêu Nước tại Pháp ra tay với toà Đại sứ Việt Cộng...

Kiến Văn
EmailIn
 
62 rue Boileau, một buổi chiều…

Đối với bà con Việt Nam ở Paris, số 62 phố Boileau là một địa chỉ không xa lạ : trụ sở đại sứ quán Việt Nam tại Pháp.
Tòa nhà màu trắng gần 40 tuổi này nằm ở một phố nhỏ quận 16 thủ đô Paris, thuộc khu « tư sản » sang trọng (như nhiều sứ quán khác). Đường phố và địa chỉ 62 đều mang dấu ấn lịch sử : nó mang tên nhà thơ cổ điển thế kỉ 17 Nicolas Boileau (1636-1711). Boileau đã sống nhiều năm ở phố này, tương truyền cái cây ở số 62 (mà đại sứ quán không được quyền bứng đi) là cái cây mà dưới bóng, nhà thơ Pháp thường ngồi sáng tác. 

Gần đây hơn, vào tháng hai 1973, khi Hiệp định Paris chưa ráo mực, ngôi biệt thự nằm trên thửa đất này cũng đã đi vào lịch sử điện ảnh : cuốn phim La Grande Bouffe (Bữa ăn nhậu vĩ đại) của Marco Ferreri đã được quay tại đây.
Một năm sau, quan hệ ngoại giao được thiết lập ở cấp đại sứ giữa Cộng hòa Pháp và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Lịch sử sang trang. Nhà nước Việt Nam mua thửa đất ở phố Boileau để xây dựng đại sứ quán. Trong lịch sử ngoại giao của nước Pháp, có lẽ chưa bao giờ có chuyện này : đồ án xây dựng là của một kiến trúc sư Việt kiều (anh Võ Thành Nghĩa), đã là chuyện hiếm có, nhưng sau phần xây dựng cơ bản, phần lớn những công đoạn « hoàn thành » đều do những bàn tay Việt kiều « ăn cơm nhà vác ngà voi » ; các bác công nhân (ai xem phim Công Binh của Lê Lâm còn được gặp một vài bác), tất nhiên, nhưng bên cạnh các bác là đông đảo những trí thức, sinh viên, nam phụ lão ấu.
Chiều nay, 29 tháng bảy 2013, bước chân tới 62 rue Boileau, tôi không khỏi nhớ tới lịch sử gần bốn thế kỉ của địa điểm này. Gốc cây Boileau, La Grande Bouffe… Tới ngày tháng tư 1977, thủ tướng Phạm Văn Đồng khánh thành ngôi nhà đại diện cho Việt Nam, ngôi nhà mà biết bao người đã góp phần xây dựng cách đây bốn thập niên.
Cùng đi với tôi, là tám chín anh chị em Việt Nam. « Việt kiều » cũ, hầu hết, nhưng có một chị đã từng là cán bộ Bộ tài chính, rồi ra làm cho một công ti nước ngoài, lấy chồng, sang Pháp sống được hơn mười năm nay. 

Hôm nay, lần đầu tiên « tôi đi như vậy », nên « hơi run », chị mỉm cười nói – cũng là lần đầu tiên, tôi được gặp chị.Một anh là nhà vật lý, từng làm việc ở Nguyên tử lực cuộc Pháp, năm 1979 (giữa khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam) về nước làm việc ở Viện nguyên tử Đà Lạt ; nay anh về hưu, thỉnh thoảng sang Pháp thăm và giữ cháu « đích tôn » -- chiều nay, anh trao cháu cho người khác giữ để tới đây. Hôm nay,  "các nhà vật lý » chiếm sân khấu như trong vở kịch của Friedrich Dürrenmatt : bên cạnh nhà nguyên tử học Đà Lạt, là hai nhà vật lý, giám đốc nghiên cứu CNRS
Trong « đoàn » chín người chúng tôi, đếm sơ có ba bốn anh chị em đã từng lặn lội tới đây bốn mươi năm về trước để lát gạch, sơn tường, quét dọn (hay… bày bừa). Và cũng có những anh chị chưa hề tham gia « phong trào », thậm chí còn hoạt động ở « phía bên kia ». 

Hôm nay chúng tôi hẹn nhau tới đây – hoan hô internet ! – để trao lá Thư yêu cầu nhờ sứ quán Việt Nam chuyển về Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, « để khẩn cấp giải quyết vụ tuyệt thực, nhằm giữ mạng sống cho công dân yêu nước Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày ». Và « Chúng tôi đòi các nhà chức trách trả tự do vô điều kiện cho công dân Nguyễn Văn Hải và các tù nhân lương tâm khác. » 

Chúng tôi chỉ là vài người trong số những người Việt Nam ở nước ngoài hưởng ứng sáng kiến của mấy trăm đồng bào trong nước (danh sách mạng Bauxite Việt Nam công bố sáng nay, có 623 chữ ký).
Theo đúng phép lịch sự, chúng tôi đã gọi điện thoại tới sứ quán từ buổi sáng để thông báo là chúng tôi sẽ tới vào lúc 15g để đưa thư.
Qua khỏi cửa sắt bên trái, trước khi tiến vào cổng chính của sứ quán, chúng tôi gặp một nữ nhân viên sứ quán. Bà/cô ấy cho biết cán bộ sứ quán đều bận công tác, không thể tiếp chúng tôi. Lá thư chúng tôi nhờ chuyển cho Chủ tịch Trương Tấn Sang, mà bà/cô ấy « không có thẩm quyền nhận », chúng tôi cứ việc bỏ vào hộp thư, nhân viên văn phòng tới giờ sẽ ra lấy. 

Vốn là người cẩn thận, anh bạn tôi hỏi bà/cô ấy có thể làm một tờ giấy biên nhận không ? Câu trả lời, bạn đọc cũng đoán trước : « không có thẩm quyền ».
Thế là, sau nửa mét bước vào lãnh thổ Việt Nam, chúng tôi bước trở lại lãnh thổ Pháp, để một « nhà vật lý » (được « đoàn » chúng tôi nhất trí bầu cử) bỏ phong bì vào hòm thư của sứ quán. Hi vọng khi tôi viết dòng này, đã tới giờ nhân viên văn phòng ra lấy.
yem
Nhà vật lý học Phạm Xuân Yêm bỏ Thư Yêu Cầu vào...
homthu

....hòm thư của Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp
Cũng hi vọng là với phương tiện viễn thông hiện đại, lá thư yêu cầu được chuyển về Chủ tịch Trương Tấn Sang nhanh và gọn hơn là lá thư phản đối của anh Nguyễn Văn Hải, hơn ba mươi ngày vẫn chưa đi hết con đường từ trại giam số 06 đến Viện kiểm sát Nhân dân Nghệ An, cả hai đều ở cùng một tỉnh.
dsq

Trước khi ra về, chúng tôi chụp một tấm hình kỉ niệm. Để ghi nhớ là đằng sau chấn song thép là tòa nhà, có bàn tay xây dựng của những người trong chúng tôi, nhưng quan trọng hơn cả, nó là tòa nhà đại diện cho đất nước của hơn 90 triệu người, trong đó, tư tưởng và tình cảm của chúng tôi, hôm nay, hướng về những con người cụ thể, đứng sau những chấn song khác nữa : Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ (ngày nào tôi còn gặp Hà Vũ và cha anh cũng ở số 62 rue Boileau này), Nguyễn Phương Uyên…
29.07.2013

Kiến Văn


Tuesday, 30 July 2013

PHẠM XUÂN YÊM LÀ ĐỒNG BỌN VỚI NGÔ BẢO CHÂU TRÊN BÁO NGƯỜI LAO ĐỘNG CỦA VC



Hai “nhà bác học chim trời”

Thứ Bảy, 13/07/2013 22:22

Người Việt chắc ai cũng vui khi nghe tin Quỹ Simons (Simons Foundation) ở Mỹ vinh danh 13 nhà toán học, nhà khoa học lý thuyết về máy tính và nhà vật lý lý thuyết lỗi lạc, trong đó có GS Ngô Bảo Châu và GS Đàm Thanh Sơn - mỗi người được tài trợ nửa triệu USD cho hoạt động nghiên cứu trong 5 năm. Tác giả bài viết đi tìm câu trả lời cho sự kiện này

Năm 2009, nhà bác học Freeman Dyson ở ĐH Princeton (Mỹ) viết bài Birds and Frogs in trên tạp chí Notices of AMS (Ghi chú của Hội Toán học Mỹ). Đầu đề bài viết có thể dịch thoát là: Chim trời và ếch giếng. Từ “giếng” tôi muốn thêm vào khi dịch, là để chỉ cái giếng đất xưa ở làng quê ta, mặt giếng rộng, bờ cỏ rậm rì bao quanh, là nơi sinh sống của loài ếch nhái, chứ không phải cái giếng hẹp với thành cao, trát xi-măng như bây giờ.
F. Dyson đưa ra một nhận xét phổ quát: “Toán học trở nên phong phú và mỹ lệ bởi vì những chú chim trời cho nó một cái nhìn rộng xa và những chú ếch giếng cho nó một cái nhìn tinh tế. (…) Thật ngớ ngẩn khi nói chim tốt hơn ếch vì chim nhìn xa hơn, hoặc ếch tốt hơn chim vì ếch nhìn tỉ mỉ hơn. Thế giới của toán học thật rộng lớn và thẳm sâu, vậy nên chúng ta cần cả chim lẫn ếch cùng làm việc bên nhau để khám phá cái thế giới ấy”.
GS Đàm Thanh Sơn (bìa trái) và GS Lê Kim Ngọc cùng Ngô Bảo Châu. (Ảnh do các nhân vật cung cấp)
Từ ví von của Freeman Dyson
Người viết bài báo này thầm nghĩ rằng triết lý đó không chỉ đúng với toán học cũng như vật lý lý thuyết - toán học trong vật lý mà còn đúng với các ngành khoa học khác, kể cả khoa học xã hội và nhân văn; hay nói rộng ra, cả văn học và nghệ thuật.
Trong văn học, từng có một số văn hào khắc họa những bức phù điêu hoành tráng như Lev Tolstoy với mấy bộ tiểu thuyết - dòng sông (tiếng Pháp và tiếng Anh đều là roman - fleuve) mênh mông như dòng sông lớn. Bên cạnh họ lại có một số văn hào chuyên viết những thiên truyện ngắn trữ tình tinh tế hay mỉa mai chua chát, như Anton Chekhov bên nước Nga hay Lỗ Tấn bên Trung Hoa. Cả 2 kiểu nhà văn đó đều mang lại cho ta nhiều giá trị nhận thức và thẩm mỹ đặc sắc.
Nếu Ludwig Beethoven sáng tác bản giao hưởng số 9 lộng lẫy dữ dội thì Frédéric Chopin lại viết ra những khúc polonaise xinh xắn đượm buồn.
Trở lại với lời ví von của F. Dyson, tôi muốn coi Ngô Bảo Châu và Đàm Thanh Sơn là 2 “nhà bác học chim trời” người Việt. Các công trình của 2 anh rõ ràng đã mang tới cho giới khoa học thế giới một cái nhìn bao quát, rộng xa.
Kỳ diệu Đàm Thanh Sơn
Do Đàm Thanh Sơn chưa được dư luận trong nước biết tới nhiều so với Ngô Bảo Châu nên tôi muốn giới thiệu anh Sơn trước. Hơn nữa, anh Sơn sinh năm 1969, anh Châu sinh năm 1972.
Tháng 5-2010, tờ Physics Today, tạp chí của Hội Vật lý Mỹ, in 3 bài trong cùng 1 số, ca ngợi công trình của nhóm KSS - một điều thật hiếm! Những tính toán lý thuyết của GS Đàm Thanh Sơn và 2 tiến sĩ cộng sự đã được kiểm chứng bằng 2 thực nghiệm ở 2 thái cực trái ngược nhau, 1 bên ở nhiệt độ cực lớn (hàng tỉ độ K, tại RHIC) và bên kia ở nhiệt độ cực nhỏ (1 vài phần triệu độ K, tại ĐH Duke). Cả 2 thực nghiệm đều quan sát được 1 dòng chảy gần như hoàn hảo và đo được độ nhớt của nó. Độ nhớt ấy chỉ phụ thuộc vào 2 hằng số cơ bản là hằng số Planck và hằng số Boltzmann.
GS Phạm Xuân Yêm ở ĐH Paris 6, người có sách giáo khoa vật lý in ở Pháp và Mỹ, viết 1 bài dài về sự kiện này, nhận định: “Thật là một công trình phong phú, mang tính phổ quát, đáp ứng được nhiều hệ thống vật lý rất khác biệt. Nó đòi hỏi các tác giả phải có một kiến thức vừa sâu sắc vừa tổng thể, bao trùm nhiều ngành vật lý và thấu triệt nhiều phương pháp tiếp cận khác nhau để đặt đúng vấn đề và giải thích thỏa đáng cũng như tiên đoán những hiện tượng mới mẻ quan sát, đo lường được bởi thực nghiệm. Công trình của nhóm KSS mở đường cho một loạt nghiên cứu về những địa hạt tưởng chừng không chút liên hệ với nhau (thủy động lực học, vũ trụ học và vật lý thiên văn, siêu dây và hạt, siêu dẫn và vật lý chất đặc, chất hạt nhân) nhưng mang một đặc tính chung, phổ quát và cơ bản”.
GS Yêm coi kết quả đó là “kỳ diệu” và các tác giả đã sử dụng một cách thuần thục lý thuyết siêu dây, nguyên lý toàn ảnh, lý thuyết lỗ đen lượng tử... GS-TSKH Nguyễn Văn Liễn ở Viện Vật lý Việt Nam cũng cho rằng thành công lớn của nhóm này là đã đưa ra 1 hằng số mới, chỉ phụ thuộc vào 2 hằng số cơ bản là hằng số Planck và hằng số Boltzmann, nghĩa là rất tổng quát. GS Liễn viết: “Thế là 1 hệ thức tổng quát đã ra đời! Trong vật lý, mỗi khi xuất hiện 1 hệ thức mà vế phải chỉ phụ thuộc vào các hằng số cơ bản thì điều kỳ diệu rất có thể xảy ra. (…) Thành công của nhóm KSS là kết quả của sự kết hợp tài tình các phương pháp tính toán phức tạp trong lý thuyết trường lượng tử hiện đại...”.
Ngô Bảo Châu: Từ xuất sắc đến vĩ đại
Bây giờ, tôi muốn nhắc đôi lời về anh Ngô Bảo Châu.
Hồi tháng 4-2004, anh và thầy Gérard Laumon công bố công trình 100 trang bằng tiếng Pháp: Le lemme fondamental pour les groupes unitaires (Bổ đề cơ bản cho các nhóm unita). Công trình ngay lập tức gây tiếng vang rộng khắp.
Năm 1987, Langlands và cộng sự phỏng đoán về 1 tương ứng cho trường hàm trên trường phức, về sau được gọi là Tương ứng Langlands hình học. Để chứng minh được sự tồn tại của tương ứng đó, phải giải quyết 1 bài toán lớn mà lúc đầu Langlands chưa thấy hết mức độ phức tạp nên mới gọi là… “Bổ đề cơ bản”. Thuật ngữ “bổ đề” thường dùng để chỉ cái gì đó dễ chứng minh hay kết quả kỹ thuật giản đơn trên con đường chứng minh 1 định lý đích thực.
Thế nhưng, trong trường hợp này, “bổ đề cơ bản” lại gắn liền với giả thuyết quyết định của Chương trình Langlands, một “bổ đề” khó đến mức suốt 30 năm, nhiều nhà toán học hàng đầu - kể cả Langlands - ra sức lao vào chứng minh nhưng đều... thất bại thảm thương!
Do đã có kinh nghiệm trong việc nghiên cứu thành công Bổ đề cơ bản của Jacquet, Ngô Bảo Châu mạnh dạn “đột kích” vào Bổ đề cơ bản của Langlands. Kết hợp với một số kết quả mà G. Laumon đã đạt được trước đó, anh Châu hoàn thành chứng minh Bổ đề cơ bản cho các nhóm unita.
Thế là một vật cản lì lợm đã được gạt đi để tiến xa hơn trên con đường A. Wiles đã từng đi qua khi ông chứng minh Giả thuyết Taniyama - Shimura. Ít lâu sau, chính R. Langlands, tác giả Chương trình Langlands, mời GS Ngô Bảo Châu sang làm việc dài hạn tại Viện Nghiên cứu cao cấp Princeton, nơi thiên tài Albert Einstein từng làm việc. Từ đấy, anh chỉ còn “một mình một ngựa” trên chặng đường dài mịt mờ xa lắc!
Khi anh bắt đầu viết luận án tiến sĩ, vấn đề Langlands đặt ra chẳng còn được ai quan tâm nữa. Người ta coi đó là “vấn đề đã chết”. Mấy chục năm rồi mà chẳng ai làm được, thì thôi, không làm nữa. Người ta liệt kê một bảng danh sách dài dằng dặc các nhà toán học danh tiếng, trong 3 thập niên liên tiếp, đã “liều lĩnh thử sức” với Bổ đề cơ bản và cuối cùng chuốc lấy “thất bại định mệnh”!
Họ gọi những nhà toán học đáng kính ấy là “những liệt sĩ đã anh dũng hy sinh vì… Bổ đề cơ bản”!
GS Ngô Bảo Châu kể: Lúc anh đi phỏng vấn xin việc lần đầu ở Pháp, người ta hỏi anh làm cái gì, anh bảo làm Bổ đề cơ bản, thì đến nửa hội đồng phỏng vấn phá ra cười, vì nghe nó… ngớ ngẩn quá!
Lúc ấy, không mấy ai còn tin rằng có thể giải quyết Bổ đề Langlands. Kể cả khi Ngô Bảo Châu đến thăm ĐH Chicago năm 2001, rồi sang làm việc ở Viện Princeton năm 2007, anh cũng chỉ mới có “âm mưu” giải quyết nó thôi, chứ không chắc mình làm được. Có điều bao giờ anh cũng giữ trong mình niềm hy vọng.
Suy nghĩ miệt mài, đến năm 2007, anh mới giải quyết được trọn vẹn Bổ đề cơ bản và nhờ vậy, anh được trao Giải thưởng Oberwolfach ở Đức. Sau đó, anh nhận thêm Giải thưởng Sophie Germain của Viện Hàn lâm Khoa học Pháp. Rồi phải mất 1 năm nữa để giới toán học quốc tế săm soi kết quả nghiên cứu của anh để cuối cùng thừa nhận là… đúng!
Ngô Bảo Châu không sớm thỏa mãn với cấp độ xuất sắc, dù là xuất sắc trên phạm vi toàn cầu. Chính vì không dừng lại ở Giải thưởng Clay năm 32 tuổi mà anh mới đạt tới cấp độ vĩ đại, đoạt Huy chương Fields vào năm 38 tuổi. Thành tựu toán học của anh quả là vĩ đại! Chúng ta không ngại dùng từ “vĩ đại” khi mà sự thật đúng là như vậy.
Anh thường nói “15 năm cô đơn với Bổ đề cơ bản”, kể từ khi bắt đầu viết luận án tiến sĩ về Bổ đề Jaquet (tương tự Bổ đề Langlands).
So với đời người, “15 năm cô đơn” không phải là một quãng thời gian ngắn ngủi, dễ chịu...
Dẫn đầu thế giới về toán
“Theo tôi, với những gì anh đã làm được về toán, nếu gọi Ngô Bảo Châu là thiên tài, cũng không quá lời. Tôi ví thành công của anh là một trận Điện Biên Phủ, trận Điện Biên Phủ thứ ba…” - GS Hoàng Tụy, nhà toán học “rất khó tính”, quả quyết. GS G. Laumon, người thầy của Ngô Bảo Châu, cũng nhận xét: “Ngô Bảo Châu hiện đã đạt được đỉnh cao trong nửa đầu sự nghiệp của anh ấy. Anh ấy hiện là người dẫn đầu, nhà lãnh đạo toàn thế giới trong một lĩnh vực rộng lớn của toán học”.
GS Nguyễn Văn Hiệu đánh giá: “Huy chương Fields là tột đỉnh vinh quang đối với một nhà khoa học ở bất cứ nước nào. Việc GS Ngô Bảo Châu nhận được huy chương này là sự kiện lớn lao nhất trong đời sống khoa học ở nước ta kể từ khi Việt Nam bắt đầu phát triển khoa học cách đây nửa thế kỷ”.
Tạp chí Time (Mỹ) xếp công trình về Bổ đề cơ bản của Ngô Bảo Châu trong số 10 khám phá khoa học lớn nhất của loài người trong năm 2009.
a


PHẠM XUÂN YÊM LÀ ĐỨA KHỐN NẠN VC NẰM VÙNG ĐI HÀNG HAI

THỬ HỎI NẾU VC KHÔNG THẢ ĐIẾU CÀY THÌ PHẠM XUÂN YÊM CÓ DÁM TỪ BỎ VAI TRÒ VC NẰM VÙNG CỦA NÓ KHÔNG ??? HAY LÀ VẪN TIẾP TỤC ĐÓNG VAI VIỆT KIỀU VIỆT CỘNG BẤT BIẾN ? ./-Mt68


Trí thức Việt Nam tại Pháp đưa kiến nghị về vụ Điếu Cày tuyệt thực

Trọng Thành

Chiều ngày 29/07/2013, một nhóm các nhân sĩ trí thức Việt Kiều tại Pháp đã tới tòa đại sứ Việt Nam ở Paris để đề nghị cơ quan này chuyển về nước « Yêu cầu Chủ tịch Nước và Chính phủ Việt Nam khẩn cấp giải quyết vụ tuyệt thực của blogger Điếu Cày (tức ông Nguyễn Văn Hải) ». Vụ người tù lương tâm Nguyễn Văn Hải, hiện đang bị giam tại Nghệ An, tuyệt thực đã gần 40 ngày, được công luận khắp nơi quan tâm.

Trả lời RFI Việt ngữ, Giáo sư vật lý học Phạm Xuân Yêm, một thành viên trong nhóm nhân sĩ trí thức tới đại sứ quán Việt Nam thuật lại sự kiện này và giải thích lý do vì sao ông đã ký tên và tham gia vào đoàn chuyển đề nghị nói trên.

GS Phạm Xuân Yêm :
"15 giờ hôm nay, ngày thứ Hai, 29/07, chúng tôi khoảng 10 người, phần lớn là nhà khoa học, chúng tôi đến tòa đại sứ. Chúng tôi là những người sống ở bên Pháp, ký tên vào những bản yêu cầu đó, để góp phần vào với những nhân sĩ ở trong nước, để làm thế nào để thông điệp này đến được sớm nhất với chính quyền, để chính quyền nhanh chóng giải quyết gấp rút sinh mạng của một con người yêu nước.

Những người đã ký tên vào bản Yêu cầu chính quyền xử lý đối với vụ blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, xử lý để đừng cho ông ấy tuyệt thực, như vậy thì có những hậu quả khôn lường, nếu có những mệnh hệ nào. (…) để cho người ta phải tuyệt thực vì người ta thấy là tuyệt vọng rồi.

Mà ông ấy có cái tội tình gì, ngoài cái chuyện cảnh báo cái âm mưu của Trung Quốc, mà chính ông Chủ tịch và chính quyền cũng đã nói thấp thoáng những chuyện đó rồi, mà tại sao lại bắt bớ ông ấy, để ông ấy phải tuyệt thực để phản đối cái chuyện này? Đấy là mục đích của những người Việt kiều sống ở bên Pháp hôm nay đưa lên tòa đại sứ yêu cầu mà mạng bô xít đã đăng lên.

Trong cái yêu cầu đó, việc đầu tiên chúng tôi muốn nhấn mạnh là ông Điếu Cày không có việc gì gọi là chống đối lật đổ chính quyền, mà chính quyền lại bắt tội ông ấy như vậy, mà ông ấy chỉ nói lên tiếng nói của một người yêu nước đứng trước hiểm họa xâm nhập mềm của Trung Quốc, nhất là về Biển Đông, về bô xít Tây Nguyên, về thực phẩm an toàn, đủ các thứ… mà chính quyền (trong hành động của mình) không gây lại được cho nhân dân lòng tin (họ) là người yêu nước.

Thứ hai nữa, Việt Nam hiện nay đang là ứng cử viên vào Hội đồng Nhân quyền của LHQ, rõ ràng đây là một xâm phạm nhân quyền đối với nhân dân Việt Nam, đặc biệt đối với ông Điếu Cày, và còn hàng mấy trăm blogger nữa, họ không có quyền tự do nói lên ý kiến của mình thội. Chứ họ cũng không nói gì khác.

Thứ ba là được lòng dân, thì được tất cả, như là trong cuốn sách của ông Nguyễn Huệ Chi, ông ấy nói về văn học cổ, cận đại Việt Nam, ở trang 666. Nói về vụ ông Lê Lợi (Lê Thái Tổ), với sự hợp tác của những trí thức, đặc biệt là ông Nguyễn Trãi, để mà trong vòng có 20 năm, chống lại được sự đô hộ của nhà Minh. Được lòng dân như vậy! Tôi mong rằng chính quyền, những ông nắm quyền trong Bộ Chính trị, và kể cả trong Ủy ban trung ương, các vị để dành một chút thời gian đọc lại lịch sử, về vụ Lê Lợi được lòng dân như thế nào, mà đi từ một nước nô lệ, giải phóng được, mong rằng (chính quyền) có một thái độ rõ ràng hơn đối với Trung Quốc.

Chúng tôi mong là làm thế nào thông điệp này đến được chính quyền, bằng nhiều cách càng tốt. Thời buổi internet này, chúng tôi thấy có bổn phận phải báo động đến tòa đại sứ, là người đại diện của chính quyền ở bên Pháp, thì lẽ rất tự nhiên là chúng tôi đưa đến, để mong họ tiếp nhận và chuyển ngay về chính quyền trong nước. Chúng tôi muốn báo động việc này, vì ông Điếu Cày tuyệt thực đến một tháng giời. Sinh mạng ông ấy như ngọn đèn trước gió. Tiếng nói của lương tâm thôi, thấy một người yêu nước trong một hoàn cảnh bi đát như thế này, làm sao mà có thể thờ ơ được ? Làm sao mà có thể vô cảm được ?

Thế thì họ bảo rằng, hôm nay bất thình lình họ không dám nhận. Họ bảo thôi thì cứ để trong hộp thư. Và họ hứa rằng là họ sẽ chuyển. Chúng tôi tin họ sẽ làm như họ đã hứa với chúng tôi."
Vụ ông Nguyễn Văn Hải tuyệt thực trong tù để phản đối các hành động đàn áp của chính quyền, mới chỉ được biết đến vào trung tuần tháng 6/2013 sau khi được nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, một bạn tù, thông báo ra ngoài. Kể từ đó đến nay, bất chấp việc gia đình và thân hữu ông Hải liên tục yêu cầu, chính quyền không có biện pháp nào để làm sáng tỏ tình hình này. Chỉ một lần duy nhất, ngày 22/07/2013, con trai của ông Nguyễn Văn Hải được cho phép vào gặp bố trong vòng 5 phút, sau đó anh Nguyễn Trí Dũng thuật lại rằng sức khỏe ông rất yếu.

Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải được coi là một trong những nhà báo công dân đi đầu trong việc cất lên tiếng nói chỉ trích chính quyền trong một loạt các vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia, dân chủ, môi trường… Cuối năm 2012, ông bị tòa phúc thẩm Việt Nam y án 12 năm tù giam, 5 năm quản chế.

Trước nguy cơ tính mạng Điếu Cày bị đe dọa, cuối tuần trước, các nhân sĩ trí thức Việt Nam đã công bố trên mạng boxitvn.net yêu cầu các lãnh đạo Việt Nam có biện pháp giải quyết khẩn cấp việc này. Cho đến ngày Chủ nhật, 28/07, và cũng là ngày đóng mục ký tên, bản yêu cầu này đã nhận được chữ ký của hơn 600 người, sống tại Việt Nam và khắp nơi trên thế giới, trong đó có nhiều nhân sĩ trí thức nổi tiếng.

Cũng liên quan đến ông Nguyễn Văn Hải, ngày 29/07/2013 lần đầu tiên một tờ báo của Nhà nước Việt Nam, tờ Công an Nhân dân, có bài viết « Lật tẩy ‘‘chiêu tuyệt thực’’ của Nguyễn Văn Hải », để phản bác việc ông Hải tuyệt thực là có thật.

Trong cuộc trả lời phỏng vấn RFI hôm qua, bà Dương Thị Tân, thân nhân ông Nguyễn Văn Hải cho biết : «Hôm nay đã bước sang ngày thứ 37» mà chính quyền chưa hề «ra một thông báo rõ ràng» về chuyện này, cho dù bà đã gõ cửa một loạt các cơ quan tư pháp và công an tại Vinh và Hà Nội. (RFI Tiếng Việt)