KHÁNH LY NHỮNG NĂM CUỐI ĐỜI "ĐI CHÀNG HẢNG" GIỮA VC VÀ TỴ NẠN NÊN KHÔNG CÒN GÌ ĐÁNG ĐỂ LẠI CHO ĐỜI SAU./-Mt68
_______________
nói về Khánh Ly

chết trên sân khấu
KHÁNH LY NHỮNG NĂM CUỐI ĐỜI "ĐI CHÀNG HẢNG" GIỮA VC VÀ TỴ NẠN NÊN KHÔNG CÒN GÌ ĐÁNG ĐỂ LẠI CHO ĐỜI SAU./-Mt68
_______________

chết trên sân khấu

Ca sĩ Khánh Ly thời trẻ.
Ông đại úy tay chơi
Sau khi chia tay với người chồng đầu tiên và đã có với nhau hai mặt con, chẳng bao lâu, Khánh Ly gặp người chồng thứ hai, một đại úy biệt kích và là một tay chơi có hạng của đất Sài Gòn thời đó.Ông ta tên là Mai Bá Trác, con trai thứ trong một gia đình giàu có và tiếng tăm ở Đà Nẵng, từng chỉ huy một trại biệt kích biên phòng ở biên giới Tây Ninh vào những năm cuối thập niên 60. Là một người đàn ông có thân hình to lớn, không thuộc thành phần đẹp trai, học giỏi, nhưng ông ta có dáng dấp của một kẻ phong trần, bụi bặm và lì lợm. Vốn con nhà giàu, lại nắm chức vụ hái ra tiền, nên mang danh là lính biên giới, nhưng tháng nào Mai Bá Trác cũng có mặt ở Sài Gòn mấy ngày để ăn chơi xả láng với nhiều người đẹp. Dạo đó, ông ta đã sắm xe du lịch Mustang mui trần để sẵn ở hậu phương làm phương tiện di chuyển thì ít mà để tán tỉnh các em thì nhiều. Mai Bá Trác tỏ ra rất hào phóng với em út, nên ít cô nào từ chối lời tỏ tình có điều kiện đi kèm của ông ta. Nhưng đến khi gặp Khánh Ly thì Trác chết mê, chết mệt.
Thật ra, lúc bấy giờ, chàng trai nào được là bạn của Khánh Ly thôi, cũng đã hãnh diện lắm rồi, nói chi đến người tình. Thế là Mai Bá Trác, bỏ tất cả để dồn hết khả năng vào việc chinh phục mục tiêu duy nhất. Phải công bằng mà nói, thời vàng son của Khánh Ly, những người đeo đuổi bà tầm cỡ như ông Trác, hoặc nhỉnh hơn đều không thiếu. Nhưng dầu sao, bà là một nghệ sĩ nên không thiếu chất lãng mạn và dễ xiêu lòng nhưng Khánh Ly cũng đủ cảm nhận Mai Bá Trác quá chân tình. Ngược lại, ông Trác cũng yêu Khánh Ly tha thiết lắm, vì thế mà đồng ý làm đám cưới để thành vợ, thành chồng với nhau.
Năm 1972, họ cho ra đời một bé gái. Ông Mai Bá Trác lấy tên thật của Khánh Ly (là Nguyễn Thị Lệ Mai, bạn bè thường gọi là “Mai đen” bởi làn da không được trắng) làm chữ lót, đặt tên con là Mai Mai Misa như để bày tỏ hết lòng yêu thương của ông ta. Đến khi ván đã đóng thuyền, biết chắc là của mình rồi, ông Trác lại ngựa quen đường cũ, không có ý bỏ vợ, nhưng lại lén lút trăng hoa với nhiều người phụ nữ khác.

Ông Mai Bá Trác, người chồng thứ hai của Khánh Ly.
Cũng vào năm 1972, ông Mai Bá Trác viện dẫn lý do bận rộn việc nhà binh nên thường xuyên vắng nhà. Thật ra, ông đang chung sống với một người con gái khác, tên là Thơ, còn rất trẻ và đẹp hơn Khánh Ly nhiều. Chuyện vụng trộm này rồi cũng đến tai Khánh Ly. Trong lòng đã nguội lạnh nhiều rồi, nhưng bà vẫn nhờ người theo dõi và biết rõ chỗ ở của ông Trác với tình nhân. Không làm ồn ào, Khánh Ly đã âm thầm nhờ văn phòng Thừa Phát Lại ập vào bắt quả tang để có chứng cứ ly dị. Thế là chia tay, ông Mai Bá Trác vẫn thường xuyên về thăm con và rất muốn nối lại tình xưa, nhưng Khánh Ly cương quyết từ chối. Chính vì thế mà sau này đã xảy ra trận đánh ghen của ông Mai Bá Trác dành cho tình địch của mình. Và, cho đến bây giờ, hơn 40 năm trời trôi qua, Khánh Ly đã có chồng khác, và Mai Bá Trác cũng đã trải qua không biết bao nhiêu mối tình theo kiểu “già nhân ngãi, non vợ chồng”, nhưng lúc nào ông ta cũng nhắc đến Khánh Ly một cách yêu quý và tỏ ra thích thú khi có ai đó gọi mình bằng “ông Khánh Ly”.
Hiện Mai Bá Trác định cư ở Mỹ và rất thường về Việt Nam để thăm nhà. Lần về nào ông cũng lên Thủ Đức ghé thăm bà chị ruột của Khánh Ly đang sinh sống tại đó.
'Mối tình tuyệt vời' của Khánh Ly
Năm 1972, sau khi nói lời chia tay với Mai Bá Trác, trong một lần ra Huế hát phục vụ cho binh sĩ, Khánh Ly đã gặp Đỗ Hữu Tùng trong một bữa tiệc khao quân.
Sinh ra và lớn lên tại Đà Nẵng, sau khi học xong tú tài, Đỗ Hữu Tùng đã tình nguyện vào học khóa 16, trường Võ bị Đà Lạt. Ra trường với cấp bậc Thiếu úy, ông xin về Thủy quân Lục chiến và trở thành một sĩ quan nổi tiếng của binh chủng được coi là thiện chiến nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Dáng người thấp nhưng chắc chắn và có làn da ngăm đen, khuôn mặt hiền lành, không có vẻ gì là người của trận mạc. Ông ta lại ít nói, có vẻ hơi thâm trầm. Khi gặp Khánh Ly, Đỗ Hữu Tùng đã 32 tuổi, mang hàm Trung tá, giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6, rồi sau đó lên Quyền Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 147 Thủy quân lục chiến. Lúc bấy giờ, ông ta đã có vợ và một con. Người đàn bà này tên Nguyễn Thị Lan, vốn là một cô gái Huế nhưng lớn lên tại Đà Nẵng và là bạn của Tùng từ thời mới lớn.
Sau đó, ông Tùng mải theo đơn vị hành quân, ít có thời gian ở nhà với vợ. Không biết có phải là định mệnh hay không mà ngay phút đầu gặp nhau, Đỗ Hữu Tùng và Khánh Ly đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng trái tim. Họ dường như không còn biết đất trời là gì. Dù đã có vợ con nhưng ông Tùng tâm sự đây mới đích thực là mối tình đầu và ông đã yêu một cách say đắm. Còn Khánh Ly cho đến mãi sau này, bà vẫn xác định, mối tình với Đỗ Hữu Tùng là tuyệt vời hơn cả mà suốt đời không dễ gì quên!
Khi chuyện tình của Đỗ Hữu Tùng và Khánh Ly đã đi đến chỗ mặn nồng, ông Tùng có ý sẽ đi đến hôn nhân, thì bạn bè hỏi: “Còn bà Lan và thằng con trai thì sao?”. Ông Tùng không trả lời thẳng câu hỏi mà kể, có lần ông về Sài Gòn, ghé vào bệnh viện Từ Dũ tìm vợ thì bắt gặp bà ta đang tình tứ với viên bác sĩ trực. Chuyện này có vẻ khó tin, vì khi đã muốn thay lòng, đổi dạ, người ta phải viện dẫn một lý do nào đó để tự bào chữa cho mình. Bởi lẽ, ông Tùng đến bệnh viện lúc nào cũng được, nhưng xông thẳng vào phòng trực mà không ai biết thì hơi lạ! Hơn nữa, ngay khi chứng kiến tận mắt, tại sao ông Tùng lại không có phản ứng gì, để rồi sau này mới nói cho bạn bè biết.
Suốt năm 1973 cho đến ngày Mai Bá Trác đánh ghen, Khánh Ly thường xuyên bay ra chung sống với Đỗ Hữu Tùng tại vị trí đóng quân. Hầu như tất cả sĩ quan và thuộc cấp của Đỗ Hữu Tùng đều biết, ông ta đã đặt cho Khánh Ly một cái tên được mật mã hóa là Kí-Lô, để tránh tai vách mạch rừng. Lần cuối cùng Kí-Lô ra tìm Tùng và ở lại mấy ngày là giữa năm 1974, khi bộ chỉ huy hành quân Lữ đoàn của Tùng đang đóng tại Mỹ Chánh. Vài tháng sau, Đỗ Hữu Tùng được nghỉ phép về Sài Gòn thì đụng đầu với Mai Bá Trác.

Khánh Ly, (thứ 2 từ trái qua) trong buổi biểu diễn văn nghệ 1972.
Trận đánh ghen chớp nhoáng
Biết chắc sau khi chia tay, Khánh Ly đã qua lại với Đỗ Hữu Tùng nên Mai Bá Trác hết sức ghen tức. Nhưng lúc bấy giờ, Trác đã bị thuyên chuyển lên Buôn Ma Thuột nên không biết làm cách nào để đối mặt tình địch. Chẳng may thời gian Đỗ Hữu Tùng về phép thì Mai Bá Trác cũng có mặt tại Sài Gòn. Ông ta theo dõi và biết Tùng thường xuyên có mặt tại phòng trà Khánh Ly, nên rủ thêm vài chiến hữu, lặng lẽ mở cuộc đột kích.
Khi Đỗ Hữu Tùng xuất hiện, mới bước vào bên trong, Trác đã bám theo và cho Tùng hai cái tát. Trước khi định móc súng ra để xiết cò, thì mọi người kịp thời can ngăn. Đỗ Hữu Tùng đã nhanh chóng rút lui, nhưng ông đâu có chịu nhục, nhất là khi Mai Bá Trác và Khánh Ly đã không còn là chồng vợ. Ông ta vội huy động một số đàn em Thủy Quân Lục Chiến ở hậu cứ ra trả đũa, nhưng Mai Bá Trác cũng đoán được ý đồ đó của Tùng nên cũng vội biến khỏi đấu trường.
Mọi chuyện không dừng ở đó. Nắm được vụ việc này, như bắt được vàng, ngày hôm sau nhật báo Trắng Đen đã chạy tít 8 cột trang nhất, mô tả lại trận đánh ghen mà họ đã vẽ rắn thêm chân cho ly kỳ hấp dẫn. Kết quả, Đỗ Hữu Tùng thay vì đang chờ được cất nhắc lên Đại tá thì bị ngưng lại và mất luôn chức Lữ Đoàn Trưởng 147, phải về làm Lữ Đoàn Phó 258 cho người bạn cùng khóa là Nguyễn Xuân Phúc. Cả Đỗ Hữu Tùng và Nguyễn Xuân Phúc đều tử trận vì đạn pháo kích ngày 29/3/1975 tại bờ biển Đà Nẵng.
Năm 1991, nhân kỷ niệm 30/4 trong một bài viết về chiến trường Đà Nẵng những ngày cuối cùng trên báo Công An thành phố, có nhắc đến cái chết của hai Trung tá Thủy Quân Lục Chiến là Nguyễn Xuân Phúc và Đỗ Hữu Tùng. Sau khi đọc bài báo này, bà Lan, vợ ông Tùng đã đến tòa soạn dò hỏi, với hy vọng sẽ tìm được hài cốt của chồng mình. Bởi theo bà thì dầu ai có phụ bạc ai đi nữa, thì một ngày cũng là nghĩa vợ chồng.
Trước năm 1975, có một dạo, dư luận xôn xao rằng, sở dĩ được mệnh danh là “Giọng hát ma túy” là do Khánh Ly ghiền thuốc phiện. Thật tình, bà không hề dính líu tới ả phù dung. Tin đồn bắt nguồn từ một lần Khánh Ly từ Sài Gòn lên thăm bà chị ruột ở Thủ Đức. Cùng đi với bà trên một xe du lịch là một ông cò cảnh sát. Lúc đi qua lãnh địa của một ông cò khác thuộc phe đối nghịch, xe bị chặn lại khám xét. Mở cốp xe lên thì bắt gặp một bàn đèn để hút thuốc phiện. Tuyệt nhiên, thuốc phiện thì không có. Khánh Ly nhận là của mình, nhưng nói đó chỉ là vật trang trí. Chuyện chỉ có thế, vậy mà hôm sau, đi đâu cũng nghe người ta bàn tán việc Khánh Ly ghiền ma túy một cách sôi nổi với những tình tiếc được thêm mắm, thêm muối cho tăng phần hấp dẫn. |
CHỪNG 20 NĂM TRƯỚC KHÁNH LY ĐÃ TỪNG GẠT KHÁN GIẢ ÚC CHÂU BẰNG CÁI GỌI LÀ " GIÃ TỪ KHÁN GIẢ" - HỐT KHÁ LẮM... NHƯNG RỒI SAU ĐÓ KHÁNH LY RẤT NHIỀU LẦN TRỞ LẠI ÚC CA HÁT TỈNH BƠ-
TRONG NƯỚC ĐANG NHẮC LẠI CÁI CÂU "KHI NÀO VIỆT CỘNG CHẾT HẾT KHÁNH LY MỚI VỀ NƯỚC" ĐỂ CHỬI KHÁNH LY - NHƯNG MÀ NÊN NHỚ NGƯỜI MỐI LÁI CHO KHÁNH LY VỀ NƯỚC CHÍNH TÊN VÔ LOÀI TÔ VĂN LAI- LÀ ĐỨA ĐEM KỲ DUYÊN VÀ KHÁNH LY VÀO PHỤC VỤ XƯỚNG CA HỘ LÝ CHO TỔNG LÃNH SỰ VC TẠI SAN FRANCISO-
KHI BỊ TỴ NẠN CHỬI KỲ DUYÊN NÓI KHÔNG BIẾT TÊN TLS VC NÊN CỨ ĐỌC GIỚI THIỆU VẬY THÔI- CÒN KHÁNH LY THÌ NÓI TÔ VĂN LAI RỦ ĐI HÁT THÌ ĐI CHỨ KHÔNG BIẾT VÔ TLS VC HÁT HỘ LÝ -
CHÚNG LẺO MÉP VẬY ĐÓ VÀ TÔ VĂN LAI LÀM NHIỆM VỤ MA CÔ DẪN MỐI BẮC CẦU CHO KỲ DUYÊN VÀ KHÁNH LY VỀ NƯỚC KIẾM PHÂN TƯƠI - SAO ĐÃ CHẠY TUỘT QUẦN QUA MỸ MÀ CÒN ĐƯỢC CHÀO ĐÓN VỀ HÚT MÁU ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC, KHÔNG AI DÁM MỞ MIỆNG LÀ TẠI SAO HẢ DÂN VIỆT CỘNG TRONG NƯỚC???./-TCLãnh
Danh ca Khánh Ly cùng bạn hữu thăm mộ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trước khi bắt đầu tour kỷ niệm Khánh Ly bên mộ Trịnh Công Sơn ở nghĩ Bà cùng ca sĩ Quang Thành - người đồng hành - và êkíp tour Như một lời chia tay đến nghĩa trang Gò Dưa, Thủ Đức viếng mộ nhạc sĩ. Danh ca không giấu vẻ mệt mỏi khi phải di chuyển liên tục vì lịch trình làm việc. Dù vậy, mỗi lần trở lại TP HCM, mộ Trịnh Công Sơn luôn là một trong những nơi bà muốn ghé thăm.Tôimuốn ngồi lặng yên thật lâu bên mộ ông, cảm giác như ông đang ở cạnh để cùngnhớ lại những ngày tháng cũ", danh ca nói.
mộ nhạc sĩ, Khánh Ly ôn ký ức lần cuối gặp ông hơn 20 năm trước. Năm 2000, trước khi về Mỹ, bà thăm Trịnh Công Sơn. Lần ấy, bà nói: "Ai anh Sơn cũng vẽ, chỉ có em là không được bức nào". Vừa nghe, bỗng dưng ông nổi giận, la lớn: "Đứa mô cũng thế". Hóa ra, mấy người em của Trịnh Công Sơn, ai cũng đòi ông vẽ tranh cho. Bị nhạc sĩ quát, bà tủi thân vì chưa bao giờ thấy ông rầy la, trừ những lúc tập nhạc thiếu tập trung. Bà bỏ về, định đổi vé về Mỹ sớm. Hôm sau, ông gọi cho bà, nhỏ nhẹ hỏi vì sao không qua nhà chơi nữa. Chỉ chờ có thế, bà liền đến chỗ ông, cả hai trò chuyện thân tình như chưa có chuyện gì./-
CẬU THANH NIÊN NẦY LÀM DẤU 2 NGÓN TAY - ĐƯA NHƯ THẾ (Lòng bàn tay hướng vô mặt mình) KHÔNG PHẢI LÀ VICTORY MÀ "FUCK" KHÁNH LY ĐẤY BÀ CON./-TCLãnh

KỂ CẢ NGUYỄN VĂN BẢO ĐỀU LÀ VIỆT CỘNG NẰM VÙNG 1000%- VIỆT BÁO LÀ TỜ BÁO TUYÊN VẬN VC CỦA NHÃ CA-TRẦN DẠ TỪ./-TCLãnh
__________
Hội Văn Hóa Khoa Học Houston Tổ Chức Ra Mắt 'Hồi Ký Nghệ Sĩ Lưu Vong' Của Tài Tử Kiều Chinh
Xin gửi tới quý độc giả phóng sự truyền hình của hệ thống VIETV net work trong link dưới đây: https://youtu.be/o9guNTshmo4
Bài phát biểu của diễn giả Triều Giang Nancy Bùi
Kính chào Ban Tổ Chức, và Quan khách,
Thật là vui và vinh hạnh cho tôi được Ban Tổ Chức là Hội Văn Hóa Khoa Học mời lên đây để bày tỏ cảm nghĩ của mình về hồi ký "Kiều Chinh, Nghệ sĩ Lưu Vong" do chính nghệ sĩ Kiều Chinh là tác giả.
Cuốn hồi ký dày 500 trang được viết bằng những lời chân thành từ trái tim và những dòng nước mắt của ngôi sao điện ảnh bậc nhất của Việt Nam Cộng Hòa. Nhờ tài diễn xuất thiên bẩm, một sắc đẹp toàn bích mà báo chí phương Tây đã có người ví là "đẹp như viện bảo tàng", và nhà văn Mai Thảo diễn tả: "Một dáng dấp thật đẹp...một thiếu nữ Hà Nội, rất Hà Nội, dịu dàng và nghiêm trang", tài tử Kiều Chinh từng được mời thủ vai chính trên 20 phim tại Việt Nam, rồi làm chủ hãng phim Giao chỉ.
Từ đó, ngôi sao điện ảnh Kiều Chinh đã tỏa sáng từ phương trời đông lan tỏa sang các nước Á Châu; Đài Loan; Hồng Kông, Nam Hàn, Ấn Độ...sang Hoa Kỳ và Âu Châu từ thập niên 60 và không có gì có thể ngăn cản những thành công vang dội kế tiếp nếu không có biến cố 30/4/1975.
Biến cố khiến cả một dân tộc lâm vào cảnh nước mất nhà tan. Hòa trong cảnh khốn cùng đó, ngôi sao điện ảnh Việt Nam đã vươn lên trong bao khó khăn, nhọc nhằn để có thể đặt chân và đứng vững trong thế giới Hollywood trong gần nửa thế kỷ qua với sự góp mặt trên 100 phim màn ảnh lớn nhỏ tại Hollywood với hàng nhiều chục giải thưởng quốc gia và quốc tế. Ngoài đóng phim, Kiều Chinh còn là một diễn giả xuất sắc với tiền cát xê không nhỏ và chị trở thành một icon, một thần tượng, một gương sáng và một niềm hy vọng cho những người trẻ, đặc biệt là giới trẻ Á châu từng mơ ước bước được vào sân khấu điện ảnh Hoa Kỳ và cũng là của thế giới.
Tiểu thư Kim Mã Gia Trang thành cô bé lọ lem
Được hưởng 2 nền giáo dục: Đông phương của gia đình và Tây phương của học đường. Tiểu thư Kiều Chinh có một tuổi thơ êm ả, vàng son. Ngoài việc học chữ tại trường Saint Paul giảng dạy bởi các Sơ tại Hà Nội , chị còn được học thêm đàn dương cầm và những buổi cưỡi ngựa với bố trong trang trại cỏ xanh vút mắt, hay những buổi đi du ngoạn tại vùng biển Sầm Sơn đẹp hùng vĩ của thiên nhiên miền bắc. Đó là cuộc sống của giới thượng lưu Hà Thành mà nhiều người mơ ước.
Bi kịch tiếp nối bi kịch
Nhưng chiến tranh đã dần cướp đi tất cả. Bi kịch đầu tiên là Kiều Chinh mất mẹ năm 6 tuổi. Năm 1943, khi quân Nhật đã chiếm Hà Nội trong bước chân xâm lăng chiếm toàn cõi Á Châu, bị quân đội đồng minh liên tục thả bom vào Hà Nội để đánh đuổi, và mùa hè năm ấy bà Nguyễn Thị An, mẹ của Kiều Chinh vừa hạ sinh con trai trong nhà thương thì nhà thương bị trúng bom khiến cả hai mẹ con đều chết.
Sau tấn bi kịch đau thương đó, tác giả có được thời gian khoảng 10 năm sống hạnh phúc và lớn lên trong vòng tay yêu thương và bảo bọc của bố. Kiều Chinh đã ảnh hưởng tính nghệ sĩ, lòng mê say nghệ thuật thứ bảy điện ảnh và nhân cách của cha, mà chị đã diễn tả ""Ông đẹp trai, lịch sự, điềm đạm và rất mực tài hoa", cho đến khi 16 tuổi thì bi kịch thứ hai đến với cuộc đời của chị, đó là năm 1954. Sau thế chiến thứ hai, đất nước VN bị chia đôi, chị phải rời xa bố và anh trai vào nam một mình.
Từ đó tiểu thư Kim Mã Gia Trang sống đời cô bé lọ lem, cô độc như một trẻ mồ côi, không còn ai là người thân tại vùng đất mới xa lạ, và trong một gia đình xa lạ mà cha của chị đã gửi gấm. Từ là một tiểu thư được nâng niu, yêu chiều hết mực, giờ phải làm việc như người giúp việc trong gia đình người tạm dung. Đêm xuống nằm trên chiếc chiếu manh cùng với chị người làm nước mắt tiểu thư Kim Mã Gia Trang chảy thầm ướt cả vạt chiếu vì nhớ bố, nhớ anh và không biết bao giờ mới có thể gặp lại.
Bi kịch thứ 3 là bi kịch lớn nhất trong đời của Kiều Chinh và có lẽ của tất cả phụ nữ lập gia đình với người không yêu thương mình. Bi kịch này kéo dài hết cả cuộc đời của người phụ nữ sống trong văn hóa Đông phương. Kiều Chinh đã được cha đồng ý kết hôn với người con trai lớn của gia đình cưu mang bà, ông Nguyễn Năng Tế, người được tả là một thanh niên đẹp trai, tài giỏi và đào hoa. Sau đám cưới vội vàng để trấn an cha mẹ trước khi xuất ngoại. Gần 2 tháng sau ông Tế đi Mỹ học khóa sĩ quan cao cấp, để lại cho người vợ mới cưới một bào thai, và chỉ vài tháng sau đó, ông gửi giấy về xin phép cưới vợ khác ở Mỹ. Đau khổ đến cùng cực nhưng Kiều Chinh vẫn cắn răng sống chờ ngày con được sinh ra với mơ ước có thể ôm con gái Nguyễn Mỹ Vân về lại Hà Nội sống với cha của chị. Nhưng mơ ước đó cũng không thành vì vào giờ chót chị bị trộm hết hành lý và tiền bạc.
Thành công rực rỡ trong nghề nghiệp
Nũ hoàng điện ảnh Á Châu và Đại sứ Hòa Bình của VNCH
Người đời thường cầu cho gia đạo nhưng rất nhiều phụ nữ sống trong gia giáo Đông phương đã phải “cạo da đầu” mà sống để giữ tiếng thơm cho gia đình. Sống với nhà chồng dù không biết mình còn có chồng hay không Kiều Chinh vẫn nép mình trong lễ giáo. Ngay cả việc đóng phim cũng phải chờ sự đồng ý của nhà chồng, chị đã bỏ mất ít nhất là hai cơ hội cộng tác với hãng phim Mỹ vì không được nhà chồng đồng ý. Mãi cho đến khi hãng phim của cựu ngoại trưởng Bùi Diễm, người quen của gia đình chồng chị mới chính thức được diễn xuất dưới ánh đèn của nghệ thuật thứ bảy qua phim Hồi Chuông Thiên Mụ với đạo diễn Lê Dân.
Sau đó chị liên tiếp thành công trong trên 20 cuốn phim khác như Mưa Rừng, do Alfa Film của nhà làm phim nổi tiếng Thái Thúc Nha. Rồi phim Ngàn Năm Mây Bay, Ngã Rẽ Tâm Tình, Từ Sài Gòn đến Điện Biên Phủ...Năm 1970 Kiều Chinh thành lập hãng phim Giao Chỉ sản xuất phim đầu tay Người Tình Không Chân Dung với đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc. Cuốn phim thành công rực rỡ với số thu 45 triệu tiền Việt Nam Cộng Hòa là số thu kỷ lục lúc bấy giờ.
Chưa kể tới những phim ngoại quốc được quay tại Việt Nam, Thái Lan, Phi Luật Tân như các phim: Warrior who are you? The Devil Within, Destination Vietnam, CIA Operation...Hồi còn là nữ sinh trung học Trưng Vương, tôi và mấy cô bạn thường bị các cô giáo mắng yêu là đám nữ sinh “nghịch như quỷ” cũng rất mê xem xi nê. Tôi nhớ mãi vào khoảng cuối thập niên 60, chúng tôi đi xem phim CIA Operation tại rạp REX , cảnh trong phim in sâu trong trí nhớ của tôi là cảnh Kiều Chinh đóng vai nữ điệp viên giả làm nữ tiếp viên hàng không, khi bị lộ, cô điệp viện kéo váy và rút ra khẩu súng được bó tại đùi để tự vệ, trông chị vừa đẹp, vừa hấp dẫn, vừa oai phong khiến tôi mê mẩn…
Những thành công rực rỡ trong thế giới điện ảnh mang lại những vinh dự huy hoàng; Kiều Chinh được TT Tưởng Giới Thạch của Đài Loan tiếp đãi long trọng tại Đài Bắc. Tại Philippines, Nam Hàn chị luôn được tiếp đãi như thượng khách. Đặc biệt tại các đại hội điện ảnh Á Châu hay đại hội điện ảnh tại Đức. Trong nước, chị được bầu làm chủ tịch Hội Điện Ảnh VN và được lãnh giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật quốc gia do cố TT. Nguyễn Văn Thiệu đích thân trao giải. Chị còn được tặng danh hiệu Đại sứ hòa bình của VNCH nên Kiều Chinh đi đến quốc gia nào cũng được đón tiếp như một vị Đại sứ.
“ Đen tình, đỏ bạc”
Nhưng tất cả những vinh quang của sự thành công đó, chỉ là bên ngoài, trong nỗi lòng của ngôi sao điện ảnh số 1 của VNCH luôn héo úa với những bất hạnh của đời mình. Sau khi người chồng trở về nước, lúc đó chị vẫn sống trong gia đình chồng nên việc hàn gắn là chuyện phải làm. Trong khi người chồng đi công tác ngoài mặt trận của 4 vùng chiến thuật ít khi có mặt ở nhà. Chị thường dẫn con đi thăm.
Rồi con trai lớn Nguyễn Hoàng Hùng ra đời. Và khi chị có thai người con trai út Nguyễn Tuấn Cường, trong chuyến đi thăm chồng tại Quy Nhơn bằng xe lửa, thai đã lớn, chuyến đi thật cực nhọc nên sau đó Kiều Chinh đã sinh con thiếu tháng. Lúc đó chị mới 24 tuổi. Một đôi lần chị em tâm sự, chị cũng chỉ nói về đời riêng của chị với giọng buồn như cổ mộ, buồn cho đời mình nhưng không một lời oán trách.
Từ đó chị lao đầu vào làm việc để quyên đi nỗi bất hạnh của mình. Chị càng thành công thì tình duyên càng bất hạnh, như người ta thường nói “đỏ bạc thì đen tình”.
Giữa lúc trên tột đỉnh vinh quang, thì bất hạnh mất quê hương kéo theo đổ vỡ của sự nghiệp điện ảnh mà chị đã dầy công xây đáp trên 10 năm. Đó là biến cố mất nước ngày 30/4/1975, miền Nam mất vào tay CS. Những ngày Sài gòn đang trong cơn hấp hối, chị đang ở Singapore để đóng phim Full House, phim vừa xong chị ở lại giúp quảng bá cho việc ra mắt cuốn phim.
Mất nước là mất tất cả
Trong cơn dầu sôi lửa bỏng đó, chị có thể bay sang Canada để đoàn tụ với các con và xin tị nạn sau đó. Nhưng chị nghe được nguồn tin đồn thổi rằng Việt Nam có thể trở thành trung lập với sự dàn xếp của người Pháp. Mơ ước được gặp lại cha và anh trai lại cháy bỏng trong lòng chị như có cơ hội được thực hiện. Chị quyết định trở lại VN trong chuyến bay không hành khách vì lúc đó vào giữa tháng 3,1975, chỉ có người đi ra khỏi Việt Nam chứ không có mấy người bay vào Sài Gòn.
Về đến Sài gòn chị mới nhìn thấy cơ hội có thể gặp anh và cha rất mỏng mong trong khi bổn phận làm mẹ của 3 người con đang mong chờ chị tại Canada. Nghĩ đến cuộc đời côi cút của mình rất có thể bị tái diễn cho các con, Kiều Chinh gạt nước mắt bước lên chuyến bay dân sự cuối cùng ra khỏi VN đến Singapore. Nhưng vì hộ chiếu ngoại giao của chị đã không còn hiệu lực vì TT. Nguyễn Văn Thiệu, người cấp phép cho chị đã từ chức và ra khỏi VN. Nước Nam VN trong những ngày ấy được coi như vô tổ quốc “Stateless”. Chị bị đưa vào tù vì tội xâm nhập bất hợp pháp, cùng với đủ loại phạm nhân. May mắn có người nhận ra chị là ngôi sao điện ảnh đóng vai chính trong phim Full House đang được trình chiếu tại các đại hí viện của Singapore nên chị được thả ra. Lúc đó, có người bạn sắp xếp cho chị một chuyến bay vòng quanh thế giới để chờ giờ miền Nam tắt thở thì chị mới có quyền xin tị nạn tại Canada.
Cuộc đời tị nạn của Kiều Chinh ra sao và làm thế nào để chị có thể bước chân vào thế giới Hollywood và có mặt với trên 100 phim màn ảnh lớn xi nê và màn ảnh nhỏ TV và trở thành một nhà hùng biện cũng như nhận lãnh hàng nhiều chục giải thưởng quốc gia và quốc tế về nhiều lãnh vực, mà bao người mơ ước? Và những bi kịch tiếp nối của cuộc đời đã đẩy chị tới thất vọng cùng cực mà phải tìm đến cái chết ra sao? Chị đã được cứu sống và trỗi dậy như thế nào để có thể kiên cường sống cho gia đình, nghệ thuật và đóng góp trong các lãnh vực văn hóa, cho xã hội nói chung và cộng đồng Việt Nam nói riêng?
Chúng tôi xin mời quý vị đọc cuốn hồi ký: “Kiều Chinh, Nghệ Sĩ Lưu vong”. Tác phẩm được sự ủy thác và trăn chối của người cha bất hạnh của chị và người bạn chí thân của chị là nhà văn Mai Thảo thời sinh tiền luôn khuyến khích chị viết. Chính vì những thôi thúc này mà chị đã coi như một món nợ tinh thần chị phải hoàn thành nên chị đã dầy công thu góp tài liệu cũng như viết trong nhiều năm. Cho đến hôm nay đã ở tuổi 84, tuổi mà phần đông mọi người đã yếu cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng chị đã dùng thời giờ của gần 2 năm qua trong cơn đại dịch để hoàn tất và hiện đang ưu ái đem đến giới thiệu tới từng cộng đồng người Việt khắp nơi.
Những giá trị của hồi ký mang đến cho người đọc
Đọc hồi ký Kiều Chinh, Nghệ sĩ Lưu Vong, người đọc không chỉ biết được về cuộc đời và sự nghiệp của chị, mà cuốn hồi ký còn cung cấp cho người đọc những sự hiểu biết về lịch sử cận đại của Việt Nam từ thập niên 1940, rồi thế chiến thứ 2 với sự chiếm đóng của quân Pháp và sự xâm lăng của quân Nhật trên đất Việt. Người dân Việt phải sống trong nhiều lằn đạn ra sao? Rồi 2 cuộc di cư mất mát và đau thương của người Việt vào năm 1954 và 1975, Và những trang lịch sử đầu tiên của người người Mỹ Gốc Việt từ những năm đầu mới tới xứ người với những vất vả, khổ cực nhưng cũng lắm thành tựu. Ngoài ra, cũng có những cảnh dở khóc dở cười từ những người tự xưng là người quốc gia nhưng lại hại những người quốc gia khác ra sao?
Đặc biệt hồi Ký Kiều Chinh, Nghệ Sĩ Lưu Vong còn cho người đọc biết về sự hình thành và phát triển của ngành điện ảnh Việt Nam từ sơ khai cho đến khi có chân trong giới điện ảnh Á Châu với vinh hạnh được tổ chức Asian Film Festival vào năm 1973 tại Sài Gòn. Ngành diện ảnh Việt Nam đã vươn vai đứng ngang hàng với các nước Á Châu lúc bấy giờ với những giải Điện ảnh dành cho một số phim và các nghệ sĩ Việt Nam một vị trí rất cao. Trong khi đó, nền điện ảnh Việt Nam dưới chế độ cs vẫn còn được coi là công cụ bảo vệ chế độ. Đã 46 năm qua nhưng chưa vươn tới vị trí của nền Điện ảnh VNCH trước 1975. Một vài phim được quốc tế công nhận như phim RÒM của Đạo diễn trẻ Nguyễn Thanh Huy được lãnh giải Bussan International Film Festival 2019, Fantasia Film Festival 2020 và Asian Film Festival Barcelona 2020, khi trình chiếu trong nước phim Ròm đã bị cắt vụn. Mới đây cuốn phim “Vị” (Taste) nhà sản xuất phải đổi quốc tịch Việt Nam của phim sang quốc tịch Singapore (sic) để dự thi các giải điện ảnh quốc tế vì không muốn phim bị cắt tan nát.
Những người trẻ chưa hiểu biết và có kinh nghiệm nhiều về văn hóa Việt Nam, đặc biệt về nếp sống gia đình hãy đọc hồi ký Kiều Chinh, Nghệ Sĩ Lưu Vong để hiểu và thấm thía cho phụ nữ Việt Nam sống trong khuôn khổ, nề nếp gia đình Việt Nam. Vai trò làm vợ đặc biệt là làm mẹ phải sống ra sao để bảo vệ được các con khi người chính yếu của gia đình không là cột trụ cho gia đình dựa vào.
Một vài bạn bè của TG có thắc mắc và hỏi:” Bồ thân với chị Kiều Chinh, bồ có biết người yêu của chị ấy là ai không?”. Tôi trả lời rằng trước đây có thấy chị rất thân với nhà văn Mai Thảo, nhưng cách cư sử của họ rất chừng mực; mỗi khi nghe chị ấy nói về nhà văn tài hoa này thì chị ấy không dấu được sự mến mộ, nhưng không thấy có gì khác hơn.
Thêm câu hỏi: “Rồi còn biết bao nhiêu nam nghệ sĩ điện ảnh làm việc và gặp gỡ tại Hollywood không lẽ chị ấy lại không bồ với ai sao?”. Tôi thấy câu hỏi này cũng có lý nên có lần đánh bạo hỏi thẳng chị rằng:” Lũ bạn của TG cứ thắc mắc làm sao có thể tin được chị không có người yêu khi chị làm việc với các tài tử đẹp trai, hòa hoa đa tình của Hollywood”. Chị cười và trả lời tôi một cách chân thành rằng:” Thật sự thì Chinh cũng có nhiều cơ hội, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc con cái về nhà mà thấy có “uncle John” hay “uncle Bob” trong nhà thì Chinh không thể tượng tượng nổi mình sẽ phải dạy con như thế nào?. Và thế là ngày qua tháng lại cho tới giờ này tôi vẫn chưa biết chị yêu quý của mình có người yêu hay không? Hay vẫn chỉ là “Người Tình Không Chân Dung?”
Nghệ thuật sống
Tạp chí Orange Coast số ra ngày 1/9/2021 vừa qua đã có bài viết về Kiều Chinh với tựa đề: Art of Living tạm dịch là Nghệ Thuật Sống, bài viết khá chi tiết về cuộc đời của Kiều Chinh và sự hình thành cuốn hồi ký Kiều Chinh, Nghệ sĩ Lưu Vong và còn nhiều những bài báo đã viết về chị và cách sống của chị, nhưng có thể nói chưa có ai có thể viết đầy đủ về nghệ thuật sống của Kiều Chinh. Ngoài dáng dấp đẹp, y phục thanh nhã không hở hang nhưng vẫn đẹp, nhà cửa trang hoàng theo nghệ thuật Á châu, màu sắc chung quanh chị phần lớn là những mầu vàng nhạt, màu nâu từ nhạt tới đậm hay màu đen, khiến chung quanh chị mang một vẻ nhẹ nhàng, trầm mặc rất Á đông; đẹp giản dị nhưng cao quý. Nhưng phải nói chưa có bài báo nào kể cả bài viết này có thể viết hết được nghệ thuật sống của Kiều Chinh.
Trước bi kịch chồng chất bi kịch của cuộc đời, chị luôn là bóng mát, là chỗ dựa cho con cái. Dù bị thiệt thòi, chị luôn sống mẫu mực, đến người mẹ chồng trước khi lìa đời cũng phải cám ơn chị với những lời lẽ chân tình. Kiều Chinh sống hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, ngôn từ vừa phải, tôi chưa thấy chị nổi giận lôi đình bao giờ. Chị chưa hề có những thậm từ trước công chúng. Thậm từ nặng nề nhất mà những người thân tình lắm mới có thể nghe được như dạo chị bị chụp mũ là CS. Hình và tên của chị được in trên bích chương đặt trên xa truck chạy rễu khắp đường phố Bolsa thì chị cũng chỉ trả lời bằng hai chữ "yên lặng". Dù bị thiệt thòi nhưng cũng không nghe chị oán trách ai, kể cả người chồng đào hoa. Sau này và cho đến bây giờ, chị và anh Tế dù hết duyên nhưng còn giữ được tình bạn giao hảo tốt đẹp hiếm có cho cả hai gia đình.
Nhưng không phải vì hiền lành mà chị cúi đầu trước những âm mưu khuất tất. Tôi nhớ có dạo bản thân tôi bị chụp mũ là Việt gian, CS. Ngoài việc viết trên báo điện tử, email thậm chí còn in thành sách, những kẻ phá hoại còn gọi điện thoại thẳng tới chị Kiều Chinh và yêu cầu chị chấm dứt làm việc với tôi và hội VAHF vì họ nói rằng tôi đang lơi dụng tên tuổi của chị cho lợi ích cá nhân
Họ còn hăm dọa; nếu chị không ngừng thì sẽ ảnh hưởng đến tiếng tăm cũng như sự nghiệp của chị. Câu trả lời từ ngôi sao diện ảnh số 1 của VNCH cho người ở đầu giây điện thoại bên kia rằng:” Tôi không cảm thấy có ai đang lợi dụng tôi cả, mà nếu TG có thể dùng tên tuổi tôi để làm điều gì đó giúp cho trang sử VNCH được sáng tỏ thì tôi phải cảm ơn cô ấy. Riêng cá nhân tôi, tôi không có gì phải sợ hãi vì ở tuổi của tôi, nếu tôi vì lẽ phải mà bị bắn chết thì tôi trở thành nữ anh thư, người đời mãi mãi ca tụng, còn hơn là tôi chết vì ăn nhằm chất độc nào đó để mang tiếng chết vì ăn thì có vinh dự gì?”.(ý chị muốn nói đến việc chị làm trưởng phái đoàn hướng dẫn hội VAHF sang đảo Guam năm 2006 để đón nhận tài liệu và hình ảnh về người Việt đến Guam tị nạn vào năm 1975).
Câu trả lời này nói đến cái cốt lõi của nghệ thuật sống của chị Kiều Chinh; chị sống cho lẽ phải, sống có trước có sau để những người bên cạnh luôn tin yêu chị dù trong hoàn cảnh nào. Đó chính là nghệ thuật sống của Kiều Chinh đã khiến mọi người yêu thương, mến mộ tài sắc và đức độ của chị.
Xin cám ơn chị Kiều Chinh đã sống can cường, sống cho yêu thương, sống đẹp như một đóa sen trắng ngần ngạt ngào hương sắc!
Chị Kiều Chinh, we love you. You are our hope and inspiration as always!
Xin cám ơn Ban tổ chức và quan khách đã lắng nghe. Kính chúc quý vị một ngày an bình, hạnh phúc.