Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVNguyenXuanHoang. Show all posts
Showing posts with label VCNVNguyenXuanHoang. Show all posts

Sunday, 30 July 2023

NGUYỄN XUÂN HOÀNG THA THIẾT GỌI EM "VY" YÊU DẤU TỪ 1968- BÀ TA TÊN TRƯƠNG GIA VY - CHÁU RUỘT CỦA TRẦN BẠCH ĐẰNG (Trương Gia Triều.) - CẶP ĐÔI VC NẰM VÙNG NGUYỄN XUÂN HOÀNG- TRƯƠNG GIA VY LỘNG HÀNH Ở SAN JOSE TRƯỚC ĐÂY ... BẮT NGUỒN DÂY MƠ, RỄ MÁ TỪ TRƯỚC 1975 LẬN./-Mt68
____________

NGUYỄN XUÂN HOÀNG - Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. 

 Nguyễn Xuân Hoàng 

 Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?

Lúc viết những giòng này cho em, những người thợ sắp chữ vừa vỗ bản in truyện ngắn của tác giả Rừng Mắm đặt trên bàn tôi, cây quạt trần đang xoay theo một tốc độ chậm nhất, và mưa rơi ngoài kia. Mưa ào ạt như tiếng kêu thất thanh của một người bị săn đuổi, chờ chết. Tại sao lúc nào tôi cũng thích nhìn những trận mưa thúi trời thúi đất. Mưa điên cuồng, man dại; mưa ập xuống như cái thúng chụp không thương tiếc ngậm ngùi…

NguyenXuanHoang-Vy
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng và Vy


Thế còn em, nơi em ở hiện giờ trời đang có mưa không? Những trận mưa đầu mùa nắng là những dòng nước được đợi chờ. Mưa luôn luôn làm tôi nhớ em. Nhớ những hôm nào em ngồi sau chiếc xe lambretta màu bạc của tôi. Hơi thở tình yêu của em đã thổi ấm xuyên suốt lưng tôi, hâm nóng một trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh, thổi bay đi những đám mây buồn bã từ bấy lâu nay vẫn ám mãi xuống đời tôi. Ôi những trận mưa hân hoan tầm tã; mưa biển mưa rừng, mưa cao nguyên, mưa đồng bằng. Mưa chảy trong tôi tình yêu muộn màng, mưa xối trong em tình yêu vừa mới lớn. Những giọt nước mưa hy vọng đang ướt sũng cuộc đời chúng ta.

Bữa qua có tin từ mặt trận về cho hay chiến trường miền Trung đang hồi ác liệt, một bạn tôi vừa mất xác. Sáng nay trên cao nguyên báo xuống, một người bạn khác nữa của tôi mới vừa tử trận. Những tin tức ấy đã làm tôi chảy nước mắt. Bao nhiêu người ở tuổi tôi đang đối mặt với cái chết, tại sao tôi vẫn ngồi đây yên ổn. Và tại sao tình yêu của chúng ta? Có phải tôi là một người may mắn bất hạnh. May mắn mà sống sót, nhưng bất hạnh thay chưa sống đủ kiếp người.

Có phải là một điều nhảm nhí không khi ta nói đến tình yêu trong một thời đại mà người ta chỉ đề cập đến sự chết. Tôi vẫn nghĩ rằng con người càng đến gần với tình yêu chính là tiến gần đến cái chết. Yêu là chết. Và trước cái chết, người ta bao giờ cũng ham muốn sự sống. Và sự sống là gì nếu không là tình yêu? Ngụy biện quá, phải không?

Vy yêu, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào mường tượng ra nổi nơi ăn chốn ở của em. Thành phố trên cao ấy đã một thời nhìn thấy tôi lớn lên, đã nghe tôi thở, đã thấy tôi yêu, đã chứng kiến những trận đòn thù trên Đồi Cù, đã dí tôi trong quán cà phê Huyền nửa đêm về sáng. Và giờ đây những dấu chân em in trên con đường đất đỏ dưới những cơn mưa tầm tã đang làm tôi thương nhớ em. Cánh cửa sổ từ căn phòng em ở mỗi sáng mở ra có thể nhìn thấy chăng đỉnh núi Langbiang? Quyển sách nào em đang đọc? Và tờ thư nào em đang viết dở cho tôỉ… Tôi đang nghĩ đến em, đến hơi thở em, khuôn mặt thần thánh em… Sẽ buồn biết bao nếu trí tưởng tôi không còn cái khả năng tưởng tượng ấy nữa, cái khả năng khiến cho đời sống tình cảm chúng ta giàu có hơn, màu sắc hơn…

Em có còn nhớ những quán nước quán ăn mà chúng ta đã đến: một chỗ sang trọng, một nơi tồi tàn; những cuốn phim ta đã cùng xem: đam mê, hung bạo, hay dịu dàng và thơ mộng; những khúc nhạc mà chúng ta đã từng nghe chung với nhau trong một tối nào: quyến rũ và lôi cuốn. Và hơi thở em tràn ngập trong lồng ngực tôi. Thân thể em trong vòng tay cuồng dại tôi.

Ừ, nhiều khi tôi ước phải chi chúng ta là cỏ cây hay loài vật, chúng ta sẽ yêu nhau như loài thú hoang giữa đất trời mà không sợ bóng dáng của Thần Tuyệt Vọng. Như loài thú, chúng ta rong chơi trong rừng, nằm dưới bóng mát của những tàn cây và ngủ an nhiên trên xác lá khô. Như cỏ cây ta không thèm mọc vội vàng. Ta lớn theo gió, và nắng và mưa sẽ làm ta rắn chắc hơn. Cái vòng tròn vàng óng buổi sáng sẽ đánh thức ta dậy, mặt trời đỏ hực buổi chiều sẽ gọi ta về, và trăng sao trên cao sẽ soi thấu tình yêu của chúng ta.

Vy yêu, bây giờ là mười giờ. Buổi sáng trong một tòa soạn báo. Tiếng máy chạy ì ầm. Những bản vỗ ướt mực và ướt nước. Cơn mưa đã dứt. Trời trong suốt và nắng đang thổi luồn những hơi thở nóng hổi trên thành phố tôi đang ở. Có lẽ những con đường rợp bóng cây mà chúng ta đã đi sau trận mưa lớn đã ngập nước, vòm cong của những tàn me cụm đầu dài đến cổng trường Saint-Paul còn óng ánh chút nước mưa đã rơi trên đầu chúng ta theo từng cơn gió nhẹ. Giờ đây, tôi không biết mình đang đốt đến điếu thuốc thứ mấy trong ngày nhưng tôi biết là tôi đang nghĩ đến em.

Vy yêu, em có còn nhớ cái lối quảng cáo của người Nhật về những sản phẩm đặc chế của họ. Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu Cũng Chỉ Có Hai Ta. Ừ, cũng chỉ có hai ta.

Ngày mai, tôi sẽ phải vào bệnh viện trở lại. Những dấu hiệu tái phát của căn bệnh cũ đang bắt đầu lộ diện và đang hành hạ tôi. Bạn tôi bảo: “Mày chưa chết đâu. Đừng sợ... Sống thì khó chứ chết thì ai mà chẳng có phần.”

Buổi sáng hôm nay, sau cơn mưa mặt đường trước tòa soạn sạch trơn. Nhưng sao mà lòng tôi vẫn còn đầy chật hình bóng em. Nhớ em, nhớ những sợi tóc dài buộc chết đời tôi, nhớ hai con mắt màu nâu thầm lặng, nhớ cái mũi hếch kiêu căng, nhớ giọng nói sao mà ngọt ngào kỳ lạ. Nhớ nụ cười em tràn ngập cơn mê tôi, nhớ đôi chân dài quấn quýt, nhớ bờ ngực nặng, nhớ hơi thở nóng, nhớ hai bàn tay hốt hoảng của em,… Nhưng sao tôi vẫn có cảm tưởng như rồi ra chẳng bao giờ chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau nữa. Bởi vì, giữa tôi và em, chúng ta có bao nhiêu là sông núi, bao nhiêu là hố thẳm, bao nhiêu thung lũng, bao nhiêu biển trời. Có cả sương mù và sấm sét. Có đêm và ngày. Có cả “Khổng tử” và gia phong. Và…

Thư từ làm cái gì, chữ nghĩa cũng sẽ chỉ là điều vô ích, một khi người ta không còn muốn đọc nhau nữa.

Phải không?

Nguyễn-Xuân Hoàng
Tháng Chín 1968

____________________
Ông Trần Bạch Đằng qua đời
 
Ông Trần Bạch Đằng (ảnh chụp năm 2005)
Ông Trần Bạch Đằng từng làm Bí thư thành ủy Sài Gòn
Cây bút, nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng vừa qua đời hôm thứ Hai tại TP Hồ Chí Minh, sau một thời gian bị bệnh.

Ông Trần Bạch Đằng sinh ngày 15/7/1926 tại Giồng Riềng, Kiên Giang. Tên thật của ông là Trương Gia Triều. Ông nội của ông là Trương Gia Mô, một thân sỹ yêu nước.

Ông Trần Bạch Đằng đi theo cách mạng từ rất sớm, từng phụ trách tờ báo 'Chống Xâm Lăng' của Thành ủy Sài Gòn năm ông 20 tuổi.

Năm 1951 ông làm tổng biên tập báo Nhân Dân Miền Nam của Trung ương Cục.

Ông Trần Bạch Đằng cũng từng giữ nhiều vị trí quan trọng: bí thư Thành ủy Sài Gòn, phụ trách Ban tuyên huấn Trung ương Cục và Ủy viên đoàn Chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Những năm sau 1975, ông Trần Bạch Đằng chỉ tập trung vào nghiên cứu và viết báo. Tuy nhiên, có nhận định ông là người vẫn giữ ảnh hưởng và quyền lực lớn sau hậu trường.


Thursday, 18 September 2014

NGUYỄN XUÂN HÒANG CHỒNG TRƯƠNG GIA VY LÀ VIỆT CỘNG NẰM VÙNG

 

Saturday, 13 September 2014

THÊM MỘT THÀNH TÍCH HIỂN LINH VỀ LỜI NGUYỂN RỦA VC CHẾT HẾT, CHẾT THẢM CỦA LS SAN JOSE

THÊM 1 THẰNG VC NẰM VÙNG ĐÃ RỬA ĐÍT VỀ VỚI WC LĂNG BA ĐÌNH- CON MỤ TRƯƠNG GIA VỊ CŨNG SẼ BYE BYE SOON THÔI./- Mt68

Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng vừa mới ra đi

Theo chị Trương Gia Vy cho biết, anh Nguyễn Xuân Hoàng đã ra đi rất thanh thản trước sự chứng kiến của gia đinh gồm Chị Trương Gia Vy, con trai và 3 người con gái cùng các cháu nội ngoại từ xa về kịp. Lễ hoả thiêu sẽ được thực hiện theo ước nguyện của người quá cố.
Cali Today News - Được chị Trương Gia Vy gọi điện thoại thông báo cho biết nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng vừa mới từ trần vào lúc 10:50 sáng hôm nay, thứ Bảy 13/9/2014 tại nhà Dưỡng Lão (Nursing Home) Mission De La Casa trên đường Alvin, San Jose, California, hưởng thọ 74 tuổi, sau một thời gian dài lâm trọng bệnh. Anh sinh ngày 7 tháng 7, năm 1940 tại Nha Trang, Khánh Hòa. Cũng có nguồn tin rằng anh sinh vào năm 1937 (Theo nhà thơ Du Tử Lê)
alt
Dù bị bệnh nặng, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng vẫn cố ra quán tiếp an hem từ xa hay gần đến thăm viếng. Ảnh: Nguyễn Xuân Nam
Theo chị Trương Gia Vy cho biết, anh Nguyễn Xuân Hoàng đã ra đi rất thanh thản trước sự chứng kiến của gia đinh gồm Chị Trương Gia Vy, con trai và 3 người con gái cùng các cháu nội ngoại từ xa về kịp. Lễ hoả thiêu sẽ được thực hiện theo ước nguyện của người quá cố.
Chúng tôi sẽ cập nhật thêm tin  tức về tang lễ sau.
Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Nguyễn Xuân Hoàng (nhà văn) tốt nghiệp Đại học Sư phạm Đà Lạt, viết nhiều tác phẩm mà tác phẩm nổi bật là “Ý nghĩ trên cỏ”.
alt
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng trong những ngày tháng cuối. Ảnh: Nguyễn Xuân Nam
Theo Wikipedia, “Thời niên thiếu, ông học ở trường Võ Tánh (Nha Trang), trường Petrus Ký (Sài Gòn).
Ông tốt nghiệp Đại học Sư phạm Đà Lạt, khoa Triết (1958-1961), rồi giảng dạy môn Triết tại trường trung học Ngô Quyền ở Biên Hoà (1961-1962), tại trường Pétrus Ký ở Sài Gòn (1962-1975). Ngoài ra, ông còn làm thư ký tòa soạn tạp chí Văn ở Sài Gòn (1972-1974).
Năm 1985, ông đến Hoa Kỳ và định cư tại San Jose.
Năm 1986-1997, ông làm tổng thư ký báo Người Việt Daily News (California).
Năm 1989- 1994, ông còn là tổng thư ký tạp chí Thế kỷ 21 (California) thuộc công ty Người Việt.
Năm 1994, ông làm trong ban chủ biên tạp chí Văn Học. Tháng 9 năm 1996, ông làm chủ nhiệm kiêm chủ bút tạp chí Văn [2], đồng thời ông làm tổng thư ký cho báo Việt Mercury trực thuộc nhật báo San Jose Mercury News của Hoa Kỳ từ tháng 11 năm 1998 đến tháng 11 năm 2005.
alt
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng và nhà văn Huy Phương. Ảnh: Nguyễn Xuân Nam
Ngoài ra, ông cũng từng là giảng viên (lecturer) giảng dạy môn Văn học Việt Nam đương đại tại Đại học California-Berkeley.