- PHÂN ƯU
Gia Đình Phục Hưng Hải Ngoại được tin :
LUẬT SƯ VC NẰM VÙNG
GIOAN BAOTIXITA
ĐOÀN THANH LIÊM
CỰU LƯU TRÚ SINH CÂU LẠC BỘ SINH VIÊN PHỤC HƯNG
ĐÃ MÃN PHẦN NGÀY 9 THÁNG 6 NĂM 2018
tại NAM CALIFORNIA, HOA KỲ
hưởng thọ 84 tuổi.
===========================
***Xin lưu ý bà con nào muốn biết Đòan Thanh Liêm là VC Nằm Vùng như thế nào xin bấm vào LABEL bên dưới bài sẽ có đầy đủ tài liệu chứng minh- Mt68 không chụp mũ VC cho ai cả./-TCL
Mt68 History
Showing posts with label VCNVDoanThanhLiem. Show all posts
Showing posts with label VCNVDoanThanhLiem. Show all posts
Sunday, 10 June 2018
Tuesday, 20 June 2017
Đ0ÀN THANH LIÊM ĐÚNG LÀ CON THÚ VIỆT CỘNG NẰM VÙNG - ĂN CƠM TỴ NẠN MÀ VẪN MƠ PHÂN TƯƠI VIỆT CỘNG./-TCL
NHỮNG KẺ BÁM XÁC CHẾT
Phải
nói là tôi rất ứa gan khi đọc tin anh “trí thức
đầu ruồi” Đoàn Thanh Liêm (ĐTL) đưa lên diễn đàn điện tử tin “thương
tiếc anh “Việt Cộng nằm
vùng” Lý Chánh Trung (LCT) “đang sống chuyển sang từ trần” theo mụ nặc
nô Ngô
Bá Thành – “mụ phụ nữ chàng hảng” hãnh diện tự xưng là “thành phần thứ
3” với
thành tích “57 tháng tù” đứng lên “đòi quyền sướng cho phụ nữ” tiếp tay
với Hà
Nội xâm chiếm miền Nam.
Khi “con trăn miền Bắc” nuốt chửng “con nai miền Nam”, VC cho quyền “phụ nữ được sướng” bằng cách bằng cách “xuất khẩu phụ nữ” đi khắp nơi để hành nghề với cái “vốn trời cho” và rao bán các thiếu nữ Việt Nam qua các dịch vụ với giá cả đàng hoàng, có thể “thử” trước khi mua và có thể trả lại, nếu xử dụng thấy không phải là hàng “xịn” và sẽ được bồi thường! (sic!).
Mụ chàng hãng Ngô Bá Thành bèn la làng lên là: “Việt Nam có một rừng luật; nhưng chỉ xài luật rừng!”.
Trước đó, mụ Dương Quỳnh Hoa cũng đã la làng lên là mình bị lợi dụng trong vụ kiện “chất độc màu da cam” và tuyên bố “ra khỏi Đảng”; nhưng tất cả đã là … “sự đã rồi!”.
Chuyện khôi hài là có những anh, những chị trí thức tìm mọi cách đi định cư ở Hoa Kỳ, ở Úc, ở Pháp lại đi làm chuyện… bám xác chết là khi có một anh chị “hàng hai, hàng ba” ở VN “đang sống chuyển sang từ trần” theo “Bác Hồ của chúng nó” thì lại lên tiếng phân ưu thương tiếc!
Cũng như nhiều năm trước đây anh “trí thức đầu ruồi” ĐTL viết bài khóc thương anh “giáo sư đầu ruồi” Phó Bá Long (PBL), anh “Việt kiều yêu nước VC” này vào năm 1993 về nước dự “Đại hội Vịt Cừu” theo lời kêu gọi của cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt (VVK).
Anh Thủ Kiệt này là người đã đến Paris kêu gọi “người Việt tỵ nạn tại hải hải ngoại hãy thôi đứng dưới Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì tiếng nói mới được quan tâm”. Tại “đại hội Vịt, Cừu”, anh trí thức “bạc đầu, đen óc” PBL đã làm “thơ con cóc”:
để nịnh bợ Thủ… Kiệt, kế đó làm một chuyện vô cùng đốn mạt là xin Thủ Kiệt “ban” cho Việt kiều một cái “luật đại xá”!
Đây đúng là chuyện nịnh bợ không phải chỗ của tên “trí thức đầu ruồi” PBL: Không người Việt tỵ nạn nào nhờ anh ta làm cái chuyện đốn mạt là xin kẻ cướp ra… luật đại xá cho mình. May mà anh Thủ Kiệt chưa ban “lệnh đại xá” thì không hiểu vì sao anh già không nên nết này phải ba chân, bốn cẳng chạy tuốt qua Căm-Pu-Chia và chạy tuốt luốt về Hoa Kỳ và chết già ở Mỹ và được anh đầu ruồi ĐTL viết bài “ca tụng” lên tới tận mây xanh!
Nay, anh đầu ruồi ĐTL này lại mau mắn “bám xác chết anh VC nằm vùng LCT” và đăng lại bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung” mà anh ta viết vào năm 2009 để khoe mẽ là anh ta có quen biết lớn, có giao thiệp rộng với anh “VC nằm vùng” LCT nên anh ta biết “những nỗi khó xử” của anh VC nằm vùng này! Đúng là chuyện thối không chịu nỗi!
Những thằng trí thức chó chết theo VC như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt… và bọn VC nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng v.v… chúng nó có những nỗi khó xử, chúng nó bị bọn VC cho ra rìa, chúng nó có theo “Bác Hồ của chúng nó” thì mặc mẹ chúng nó, ai đi rỗi hơi lên tiếng giải bày cho chúng nó nếu không phải là băng đảng của chúng nó?!
Thấy mấy thằng “nhà văn, nhà báo đầu ruồi” như Đinh Quang Anh Thái, Phan Tấn Hải “bám xác chết” ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (NNB) đã là “chuyện ruồi bu c. ngựa”.
Có mụ “má-dâm” còn bênh vực “ông Tổng Thống giành chùa” bằng cách ọ ẹ là “rất ghét những người chê bai ông NNB dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” là “dịch theo nghĩa đen” trong khi ông NNB là một người “kiến thức đầy mình”. Đúng là đây là mụ “má-dâm” ngu không chừa lề! Dịch như thế là dịch ngu, chứ có phải dịch theo nghĩa đen, nghĩa đỏ gì đâu. Có người đã đem cách dịch “Canh gà Thọ Xương” trong câu thơ “Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương” được dịch ra Anh ngữ là “Thọ Xương’s Chicken soup” để mỉa mai cách dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” của ông cố “Tổng Thống giành chùa” NNB. Chính vì cố nhà báo Lê Triết trong bút hiệu viết phiếm là Tú Rua trong mục “Ngày Lại Ngày” trên tạp chí Văn nghệ Tiền Phong đã chọc nhột ông giáo sư NNB bằng cách đặt tên cho ông NNB là “chưởng môn nhân của trường phái văn học bể dâu” và đề nghị dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “Broken Pride” nên ông NNB mới thù ông Lê Triết tới độ khi ông này đã bị bắn chết cả hai vợ chồng, ông NNB đã trả lời khi được tờ Washington Post phỏng vấn là “Ông Lê Triết là người chửi chẳng chừa ai. Ngay cả chuyện viết Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.” Trong khi trong thực tế, ông LT đã viết: “Trước khi đi tu, Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.”
Là người có cộng tác với tạp chí Văn nghệ Tiền Phong giữ mục phiếm luận “Lò Cừ”, lúc đó tôi (Lão Móc) đã viết bài phản bác việc làm “đoạn chương, thủ nghĩa” để trả thù ông Lê Triết của ông Nguyễn Ngọc Bích và ông ta không thể trả lời được.
Còn nhớ lúc đó, nhà thơ trào phúng Tú Nạc có làm bài thơ về chuyện “dịch thuật, dịch vật” này, như sau:
Nay, ông “Tổng thống Bể Dâu” NNB qua đời bao nhiêu người lại bám xác chết của ông ta để cho “Việt Cộng biết mặt, Việt Tân biết tên” đã là chuyện bệ rạc và ngu xuẩn.
Chuyện anh già “bạc đầu, đen óc” ĐTL khoe mẽ phân ưu, đăng tải bài viết thương tiếc về “tên VC nằm vùng LCT” còn bệ rạc và ngu xuẩn hơn nhiều.
Theo tôi, câu kết luận của bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung”:
“Con đường hợp tác với người Cộng Sản ở Việt Nam quả thật vẫn đầy dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó.”
là câu viết ngu nhất của anh già háo danh thích bám xác chết có tên ĐOÀN THANH LIÊM!
- LÃO
MÓC -
*
* *
* *
Khi “con trăn miền Bắc” nuốt chửng “con nai miền Nam”, VC cho quyền “phụ nữ được sướng” bằng cách bằng cách “xuất khẩu phụ nữ” đi khắp nơi để hành nghề với cái “vốn trời cho” và rao bán các thiếu nữ Việt Nam qua các dịch vụ với giá cả đàng hoàng, có thể “thử” trước khi mua và có thể trả lại, nếu xử dụng thấy không phải là hàng “xịn” và sẽ được bồi thường! (sic!).
Mụ chàng hãng Ngô Bá Thành bèn la làng lên là: “Việt Nam có một rừng luật; nhưng chỉ xài luật rừng!”.
Trước đó, mụ Dương Quỳnh Hoa cũng đã la làng lên là mình bị lợi dụng trong vụ kiện “chất độc màu da cam” và tuyên bố “ra khỏi Đảng”; nhưng tất cả đã là … “sự đã rồi!”.
Chuyện khôi hài là có những anh, những chị trí thức tìm mọi cách đi định cư ở Hoa Kỳ, ở Úc, ở Pháp lại đi làm chuyện… bám xác chết là khi có một anh chị “hàng hai, hàng ba” ở VN “đang sống chuyển sang từ trần” theo “Bác Hồ của chúng nó” thì lại lên tiếng phân ưu thương tiếc!
Cũng như nhiều năm trước đây anh “trí thức đầu ruồi” ĐTL viết bài khóc thương anh “giáo sư đầu ruồi” Phó Bá Long (PBL), anh “Việt kiều yêu nước VC” này vào năm 1993 về nước dự “Đại hội Vịt Cừu” theo lời kêu gọi của cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt (VVK).
Anh Thủ Kiệt này là người đã đến Paris kêu gọi “người Việt tỵ nạn tại hải hải ngoại hãy thôi đứng dưới Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì tiếng nói mới được quan tâm”. Tại “đại hội Vịt, Cừu”, anh trí thức “bạc đầu, đen óc” PBL đã làm “thơ con cóc”:
“Mười tám
năm rồi các bạn ôi
Xa
quê
lòng dạ rất bồi hồi!”
để nịnh bợ Thủ… Kiệt, kế đó làm một chuyện vô cùng đốn mạt là xin Thủ Kiệt “ban” cho Việt kiều một cái “luật đại xá”!
Đây đúng là chuyện nịnh bợ không phải chỗ của tên “trí thức đầu ruồi” PBL: Không người Việt tỵ nạn nào nhờ anh ta làm cái chuyện đốn mạt là xin kẻ cướp ra… luật đại xá cho mình. May mà anh Thủ Kiệt chưa ban “lệnh đại xá” thì không hiểu vì sao anh già không nên nết này phải ba chân, bốn cẳng chạy tuốt qua Căm-Pu-Chia và chạy tuốt luốt về Hoa Kỳ và chết già ở Mỹ và được anh đầu ruồi ĐTL viết bài “ca tụng” lên tới tận mây xanh!
Nay, anh đầu ruồi ĐTL này lại mau mắn “bám xác chết anh VC nằm vùng LCT” và đăng lại bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung” mà anh ta viết vào năm 2009 để khoe mẽ là anh ta có quen biết lớn, có giao thiệp rộng với anh “VC nằm vùng” LCT nên anh ta biết “những nỗi khó xử” của anh VC nằm vùng này! Đúng là chuyện thối không chịu nỗi!
Những thằng trí thức chó chết theo VC như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt… và bọn VC nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng v.v… chúng nó có những nỗi khó xử, chúng nó bị bọn VC cho ra rìa, chúng nó có theo “Bác Hồ của chúng nó” thì mặc mẹ chúng nó, ai đi rỗi hơi lên tiếng giải bày cho chúng nó nếu không phải là băng đảng của chúng nó?!
Thấy mấy thằng “nhà văn, nhà báo đầu ruồi” như Đinh Quang Anh Thái, Phan Tấn Hải “bám xác chết” ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (NNB) đã là “chuyện ruồi bu c. ngựa”.
Có mụ “má-dâm” còn bênh vực “ông Tổng Thống giành chùa” bằng cách ọ ẹ là “rất ghét những người chê bai ông NNB dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” là “dịch theo nghĩa đen” trong khi ông NNB là một người “kiến thức đầy mình”. Đúng là đây là mụ “má-dâm” ngu không chừa lề! Dịch như thế là dịch ngu, chứ có phải dịch theo nghĩa đen, nghĩa đỏ gì đâu. Có người đã đem cách dịch “Canh gà Thọ Xương” trong câu thơ “Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương” được dịch ra Anh ngữ là “Thọ Xương’s Chicken soup” để mỉa mai cách dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” của ông cố “Tổng Thống giành chùa” NNB. Chính vì cố nhà báo Lê Triết trong bút hiệu viết phiếm là Tú Rua trong mục “Ngày Lại Ngày” trên tạp chí Văn nghệ Tiền Phong đã chọc nhột ông giáo sư NNB bằng cách đặt tên cho ông NNB là “chưởng môn nhân của trường phái văn học bể dâu” và đề nghị dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “Broken Pride” nên ông NNB mới thù ông Lê Triết tới độ khi ông này đã bị bắn chết cả hai vợ chồng, ông NNB đã trả lời khi được tờ Washington Post phỏng vấn là “Ông Lê Triết là người chửi chẳng chừa ai. Ngay cả chuyện viết Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.” Trong khi trong thực tế, ông LT đã viết: “Trước khi đi tu, Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.”
Là người có cộng tác với tạp chí Văn nghệ Tiền Phong giữ mục phiếm luận “Lò Cừ”, lúc đó tôi (Lão Móc) đã viết bài phản bác việc làm “đoạn chương, thủ nghĩa” để trả thù ông Lê Triết của ông Nguyễn Ngọc Bích và ông ta không thể trả lời được.
Còn nhớ lúc đó, nhà thơ trào phúng Tú Nạc có làm bài thơ về chuyện “dịch thuật, dịch vật” này, như sau:
“Mulberry
sea dịch “bể dâu”
Dịch
mà
được vậy chẳng dể dầu
Dịch
mà
được vậy thì cũng giống:
“No
star
where” dịch “không sao đâu”!
Văn
chương
đã lở vo thành cục
Chữ
nghĩa
thôi đành soắn lại viên
Ông
Tản Đà
ơi! Ông có biết
Nước
mất
nên hồn chữ ngả nghiêng!”
Nay, ông “Tổng thống Bể Dâu” NNB qua đời bao nhiêu người lại bám xác chết của ông ta để cho “Việt Cộng biết mặt, Việt Tân biết tên” đã là chuyện bệ rạc và ngu xuẩn.
Chuyện anh già “bạc đầu, đen óc” ĐTL khoe mẽ phân ưu, đăng tải bài viết thương tiếc về “tên VC nằm vùng LCT” còn bệ rạc và ngu xuẩn hơn nhiều.
Theo tôi, câu kết luận của bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung”:
“Con đường hợp tác với người Cộng Sản ở Việt Nam quả thật vẫn đầy dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó.”
là câu viết ngu nhất của anh già háo danh thích bám xác chết có tên ĐOÀN THANH LIÊM!
LÃO MÓC
*
* *
* *
PHỤ BẢN
Nỗi
khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung - Đoàn Thanh Liêm
Cũng như
Nguyễn Văn Trung, Lý Chánh Trung là giáo sư
dậy môn Triết học tại các Đại học ở miền Nam Việt nam trước năm 1975.
Vì cả hai
người đều có tên là Trung, nên để phân biệt thì bà con thường gọi là
Trung Lý,
Trung Nguyễn. Trung Lý thì viết ít, nhưng các bài nhận định thời sự đày
tràn
nhiệt huyết của ông được nhiều giới trẻ hồi đó rất hâm mộ. Còn Trung
Nguyễn thì
lại là một nhà biên khảo nổi tiếng với nhiều tác phẩm được phổ biến khá
rộng
rãi trước 1975. Cả hai ông đều xuất thân từ trường đại học Louvain nổi
tiếng ở
nước Belgique hồi đầu thập niên 1950. Nói chung, thì cả hai ông giáo sư
này là
những trí thức có đầu óc cởi mở tiến bộ, chịu ảnh hưởng của “phe tả,
không cộng
sản” ở Âu châu sau thế chiến, và không có mấy thiện cảm với chính sách
của
người Mỹ ở Việt nam. Cả hai ông còn là thành viên hoạt động của Phong
trào Trí
thức Công giáo Pax Romana, thời Đệ nhất Cộng hòa, cùng với các Bác sĩ
Nguyễn
Văn Ái, Nguyễn Văn Thơ, Luật sư Nguyễn Văn Huyền, các Giáo sư Phạm Thị
Tự, Phó
Bá Long, Trần Long, các chuyên gia kinh tế Lâm Võ Hòang, Anh Tôn Trang,
kỹ sư
Võ Long Triều v.v…
Lại nữa, có
hai Dân biểu trẻ tuổi, năng động, người
miền Nam với lập trường đối lập với phe đa số thân chánh quyền của Tổng
thống
Nguyễn Văn Thiệu mà hay được báo chí nhắc đến, thì cũng có tên là
Chung, đó là
Lý Quý Chung và Nguyễn Hữu Chung. Đọc lên, thì tên Chung nghe cũng
tương tự như
tên Trung, nên nhiều người khó phân biệt được. Cả hai ông Chung này
cũng vừa
qua đời cách nay mấy năm rồi : Nguyễn Hữu Chung thì mất ở Canada, còn
Lý Quý
Chung thì mất ở Saigon.
Lý Chánh
Trung, ngoài việc đi dậy học lại còn làm
việc lâu năm tại Bộ Quốc gia Giáo dục với các chức vụ Công cán Ủy viên,
Giám
đốc Nha Trung học và làm cả Đổng Lý Văn Phòng tại bộ này. Vào thời Đệ
nhị Cộng
hòa, ông còn hay viết bài cho các nhật báo, tạp chí có khuynh hướng đối
lập với
chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu. Là người xuất thân từ miền Trà Vinh –
Vĩnh Bình,
ông Trung Lý sát cánh gần gũi với “ Nhóm Liên Trường” của các nhà hoạt
động
chính trị xã hội của miền Nam trước năm 1975. Và một bộ phận không nhỏ
của Nhóm
Liên Trường này đã vận động cho “giải pháp Dương Văn Minh” để thay thế
cho
chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu.
Sau năm
1975, thì Lý Chánh Trung được cử làm Phó chủ
tịch Hội Trí thức Yêu nước và đặc biệt được sắp xếp ra tranh cử chức vụ
Đại
biểu Quốc hội tại một đơn vị bầu cử ở Saigon. Ông còn điều hành một văn
phòng
thường trực của Đòan Đại biểu Quốc hội , tọa lạc tại đường Thống Nhất,
nơi căn
nhà của vị mục sư phụ trách Nhà Thờ Tin Lành của những người nói tiếng
Pháp
(Eglise Réformée de Langue Francaise). Vào hồi đầu thập niên 1980, ông
sát cạnh
với cánh miền Nam để đòi hỏi cho có chánh sách phù hợp hơn với người
dân Nam
bộ, mà sau này nổi bật nhất là “Nhóm Câu lạc bộ Kháng chiến” do các
đảng viên kỳ
cựu như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng… lãnh đạo.
Và trong
những năm tháng cộng tác với chánh quyền
cộng sản sau năm 1975, ông Lý Chánh Trung đã gặp phải nhiều điều phiền
phức khó
xử, mà điển hình là một số sự việc được mô tả như sau đây.
1/ “Triết
học
Mác Lênin là môn chẳng ai muốn học, mà cũng chẳng ai muốn dậy”.
Vào năm
1988, báo Tuổi Trẻ có đăng một bài báo gây
chấn động dư luận ở miền Nam, đó là bài viết của Giáo sư Lý Chánh Trung
có nội
dung đại khái như trên. Ông viết đại ý như sau : Là một nhà giáo dậy
môn triết
học đã lâu, ông thấy hiện nay cái môn Triết học Mác Lênin đang được
giảng dậy ở
các trường Trung cũng như Đại học ở Việt nam thì là điều áp đặt miễn
cưỡng, học
trò chẳng ai muốn học, mà thầy giáo cũng chẳng ai thực sự còn muốn dậy
nữa. Lời
phát biểu này quả là một trái bom nổ, phủ nhận hoàn toàn cái lối giáo
dục “giáo
điều, nhồi sọ “ cứng nhắc của người cộng sản.
Một ông cụ
ngòai tuổi 70 mà đã rất phấn khởi khi được
đọc bài báo này. Cụ đã trao cho tôi một số tiền nhỏ và nhờ tôi gửi đến
vị giáo
sư tác giả bài báo. Cụ nói với tôi : “Tôi chưa bao giờ quen biết với
giáo sư
Trung, nên phải cậy nhờ đến ông vốn là chỗ thân quen lâu ngày với giáo
sư, để
trao đến tay tác giả món quà nhỏ này, vốn chỉ là tượng trưng cho sự quý
mến và
khâm phục của một ông già đã vào tuổi thất thập đối với vị giáo sư đã
có sự can
đảm nói lên tiếng nói lương tâm như vậy...” Và tôi đã làm theo lời của
vị bô
lão này, để trao tận tay cho giáo sư Trung nơi văn phòng của ông tại
đường
Thống Nhất như đã ghi ở trên.
Nghe tôi
trình bày, anh Trung đâm nghi ngờ và nói :
“Món tiền này là của chính anh có ý muốn tặng riêng cho tôi. Chứ làm gì
mà lại
có một ông cụ già lạ hoắc nào rút bóp đem tặng tiền bạc cho tôi?” Tôi
phải trả
lời : “Anh Trung, chúng ta quen biết nhau từ mấy chục năm rồi, việc gì
mà tôi
phải bày ra cái trò này đối với một người bạn thân thiết của mình, để
làm gì cơ
chứ? Anh không nên đa nghi như Tào Tháo ấy. Ông cụ là người đáng kính,
là người
đồng hương đáng bậc vị anh cả của tôi. Cụ tuy chưa bao giờ gặp gỡ anh,
nhưng
qua bài báo này, cụ cảm phục và muốn bày tỏ tấm lòng quý mến đối với
anh vậy
thôi. Đó là tiêu biểu cho số quần chúng nhân dân tại thành phố Saigon
này, tôi
nghĩ anh là một người Đại biểu Quốc hội, anh phải nhận ra và trân quý
đến cái
tình cảm chân thật, sâu sắc như thế này chứ?...”Và rút cục, anh Trung
đã hoan
hỉ tiếp nhận món quà và nhờ tôi gửi lời cảm ơn vị ân nhân.
Ông cụ nay
đã quy tiên từ lâu, nên bây giờ tôi có thể
nêu danh tánh của cụ.Đó là cụ Đinh Văn Năm, nguyên trước năm 1954 cụ đã
giữ
chức vụ Phó Tỉnh trưởng Tỉnh Bùi chu, mà người dân địa phương đều biết
đến và
mến chuộng đức độ và sự tận tâm phục vụ của cụ cả trong việc đời, lẫn
việc đạo.
2/ “ May mà
bây giờ có sự Đổi mới rồi, nếu không thì
mình đã bị mất cái đầu đi rồi”.
Vào đầu năm
1989, có tin đồn là ông Tổng Bí thư
Nguyễn Văn Linh có rày rà, ám chỉ giáo sư Lý Chánh Trung sao đó, ông
nói đại ý
như : “Có một số người trước đây là đồng minh với chúng ta trong cuộc
chiến đấu
chống đế quốc, thực dân. Nhưng bây giờ họ lại có lập trường khác, làm
cản trở
sự nghiệp xây dựng đất nước của ta v.v…” Nghe vậy, tôi có đến gặp anh
Trung và
nói ngay : “Tôi nghe thiên hạ đồn rằng bây giờ ông bạn giáo sư đang bị
“rét”,
vì bị Tổng bí thư ” xát xà bông” làm sao đó. Sự thực ra sao vậy?” Anh
Trung
liền trả lời : “Quả là bây giờ có sự Đổi mới rồi, chứ nếu không, thì
mình bị “
lấy mất cái đầu đi rồi” đấy! Nói xong anh bèn rút từ ngăn kéo ra bức
thư viết
tay của ông Nguyễn Văn Linh gửi cho anh và trao cho tôi. Bì thư cũng
như giấy
viết đều là của một khách sạn ở Ấn Độ, nơi mà Tổng bí thư mới đi thăm
vào năm
1988. Bì thư cũng như lá thư đều được viết bằng tay, nắn nót cẩn thận,
có đề “
Xin gửi Anh Lý Chánh Trung (Nhờ các Anh Thành Ủy chuyển giao). Nội dung
bức thư
hoàn toàn có tính cách trấn an, xoa dịu do ông Nguyễn Văn Linh gửi
riêng đến
với Lý Chánh Trung. Anh Trung giải thích : “Đây là thư hồi âm của ông
Linh gửi
cho mình, vì trước đó mình đã gửi thư cho ông ấy, nêu thắc mắc về sự ám
chỉ
trong bài nói chuyện với cán bộ đảng viên, mà có liên hệ đến mình. Sự
việc như
vậy, kể như đã tạm yên, thiết nghĩ chẳng cần phải bận tâm thắc mắc gì
thêm
nữa…”
3/ “Các
anh
định bắt tôi ư?”
Tháng Tư năm
1990, tôi bị công an bắt và đưa vào trại
tạm giam trong khu Tổng Nha Cảnh sát cũ. Đó là trong vụ càn quét bắt
giữ các
cán bộ đảng viên nòng cốt như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, Đỗ Trung Hiếu …,
và bắt
quản chế linh mục Chân Tín, giáo sư Nguyễn Ngọc Lan… Trong suốt 3 tháng
điều
tra, người phụ trách thẩm vấn tôi là Đại tá Quang Minh (tên thật là Ngô
Văn
Dần). Có lần ông Quang Minh cho tôi biết là ông có đến tận nhà các anh
Lý Chánh
Trung, Ngô Công Đức để cật vấn họ về hoạt động liên quan đến âm mưu đòi
“đa
nguyên, đa đảng” sao đó. Ông kể lại : Ông Lý Chánh Trung có ý thách
thức tôi
với câu hỏi rằng “Các anh định bắt tôi ư?” Tôi phải trả lời rằng :”Nếu
cần phải
làm điều đó, thì chúng tôi vẫn có thể “rút lại cái quyền bất khả xâm
phạm của
người đại biểu Quốc hội như anh đang nắm giữ hiện nay được lắm chứ”.
Ông Quang
Minh mô tả là cuộc trao đổi giữa hai người lúc đầu khá căng thẳng, gay
gắt;
nhưng về sau thì cũng ổn thỏa êm diụ thôi.
Chỉ có Ngô
Công Đức, thì ông ta nói hơi sỗ sàng, đại
khái ông Đức nói : “Tôi có 2 điều không ưa : đó là tôi không ưa thích
mấy người
công an, và tôi cũng không ưa thích người Bắc kỳ”. Tôi phải giải thích
với ông
Đức là “Phải tốn biết bao xương máu, bây giờ nước nhà mới thống nhất.
Thái độ
kỳ thị Nam/Bắc của ông như vậy là đi ngược lại với chiều hướng đoàn
kết, thống
nhất của toàn thể dân tộc chúng ta…”
4/ “Anh
Trung
Lý bây giờ bị lẫn mất rồi”
Đó là lời mô
tả của anh chị Phó Bá Long nói với tôi
vào giữa năm 2008, lúc tôi đến thăm và ở lại nhà anh chị tại Virginia.
Anh Long
kể lại là vào năm 2007, anh chị có về Việt nam thăm lại bà con, bạn
hữu. Và anh
có đến thăm gia đình Lý Chánh Trung vẫn ở căn nhà cũ tại khu Làng Đại
học Thủ
Đức gần với xa lộ Biên hòa. Ban bè lâu ngày mới gặp nhau, nên có dịp
tâm sự
nhiều. Thế mà anh Trung đã quên lãng rất nhiều, đến nỗi đi ra khỏi nhà
không xa
bao nhiêu, mà anh cũng quên luôn lối trở về nhà nữa. Năm nay anh Trung
mới chỉ
cỡ 83-84 tuổi thôi à!
Mấy tháng
trước đây, thì Lý Tiến Dũng lại bị mất chức
Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc
Việt Nam.
Dũng chính là con trai trưởng của Lý Chánh Trung. Cháu đã đi bộ đội
tham gia
chiến đấu ở Cambodia trên 20 năm trước và sau này gia nhập ngành báo
chí của
chánh quyền cộng sản. Nhưng có lẽ cũng vì tiếp nối cái tinh thần khí
phách của
cha mình, mà Dũng đã có đường lối thông thoáng không phù hợp với chánh
sách
“xiết chặt tự do ngôn luận của đảng cộng sản”, cho nên mới bị loại bỏ
khỏi chức
vụ như vậy chăng?
Như vây là
về cuối đời, lúc đã về nghỉ hưu rồi, ông
bạn giáo sư của chúng tôi vẫn còn gặp điều khó xử nữa, xuyên qua cái vụ
việc bị
cất chức của con trai Lý Tiến Dũng này vậy.
Và
để tóm tắt
lại, xuyên qua trường hợp của giáo sư Lý Chánh Trung như đã trình bày
sơ lược
trong bài này, chúng ta có thể ghi nhận rằng : Con đường hợp tác với
người cộng
sản ở Việt nam quả thật vẫn đày dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm
vậy đó !
California,
Tháng Chín 2009
Đoàn Thanh Liêm
Saturday, 19 March 2016
ĐÒAN THANH LIÊM XƠI TÁI XÁC CHẾT VC LÝ CHÁNH TRUNG
NHỮNG KẺ BÁM XÁC CHẾT
Phải nói là tôi rất ứa gan khi đọc tin anh “trí thức đầu ruồi” Đoàn Thanh Liêm (ĐTL) đưa lên diễn đàn điện tử tin “thương tiếc anh “Việt Cộng nằm vùng” Lý Chánh Trung (LCT) “đang sống chuyển sang từ trần” theo mụ nặc nô Ngô Bá Thành – “mụ phụ nữ chàng hảng” hãnh diện tự xưng là “thành phần thứ 3” với thành tích “57 tháng tù” đứng lên “đòi quyền sướng cho phụ nữ” tiếp tay với Hà Nội xâm chiếm miền Nam.
Khi “con trăn miền Bắc” nuốt chửng “con nai miền Nam”, VC cho quyền “phụ nữ được sướng” bằng cách bằng cách “xuất khẩu phụ nữ” đi khắp nơi để hành nghề với cái “vốn trời cho” và rao bán các thiếu nữ Việt Nam qua các dịch vụ với giá cả đàng hoàng, có thể “thử” trước khi mua và có thể trả lại, nếu xử dụng thấy không phải là hàng “xịn” và sẽ được bồi thường! (sic!).
Mụ chàng hãng Ngô Bá Thành bèn la làng lên là: “Việt Nam có một rừng luật; nhưng chỉ xài luật rừng!”.
Trước đó, mụ Dương Quỳnh Hoa cũng đã la làng lên là mình bị lợi dụng trong vụ kiện “chất độc màu da cam” và tuyên bố “ra khỏi Đảng”; nhưng tất cả đã là … “sự đã rồi!”.
Chuyện khôi hài là có những anh, những chị trí thức tìm mọi cách đi định cư ở Hoa Kỳ, ở Úc, ở Pháp lại đi làm chuyện… bám xác chết là khi có một anh chị “hàng hai, hàng ba” ở VN “đang sống chuyển sang từ trần” theo “Bác Hồ của chúng nó” thì lại lên tiếng phân ưu thương tiếc!
Cũng như nhiều năm trước đây anh “trí thức đầu ruồi” ĐTL viết bài khóc thương anh “giáo sư đầu ruồi” Phó Bá Long (PBL), anh “Việt kiều yêu nước VC” này vào năm 1993 về nước dự “Đại hội Vịt Cừu” theo lời kêu gọi của cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt (VVK).
Anh Thủ Kiệt này là người đã đến Paris kêu gọi “người Việt tỵ nạn tại hải hải ngoại hãy thôi đứng dưới Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì tiếng nói mới được quan tâm”. Tại “đại hội Vịt, Cừu”, anh trí thức “bạc đầu, đen óc” PBL đã làm “thơ con cóc”:
để nịnh bợ Thủ… Kiệt, kế đó làm một chuyện vô cùng đốn mạt là xin Thủ Kiệt “ban” cho Việt kiều một cái “luật đại xá”!
Đây đúng là chuyện nịnh bợ không phải chỗ của tên “trí thức đầu ruồi” PBL: Không người Việt tỵ nạn nào nhờ anh ta làm cái chuyện đốn mạt là xin kẻ cướp ra… luật đại xá cho mình. May mà anh Thủ Kiệt chưa ban “lệnh đại xá” thì không hiểu vì sao anh già không nên nết này phải ba chân, bốn cẳng chạy tuốt qua Căm-Pu-Chia và chạy tuốt luốt về Hoa Kỳ và chết già ở Mỹ và được anh đầu ruồi ĐTL viết bài “ca tụng” lên tới tận mây xanh!
Nay, anh đầu ruồi ĐTL này lại mau mắn “bám xác chết anh VC nằm vùng LCT” và đăng lại bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung” mà anh ta viết vào năm 2009 để khoe mẽ là anh ta có quen biết lớn, có giao thiệp rộng với anh “VC nằm vùng” LCT nên anh ta biết “những nỗi khó xử” của anh VC nằm vùng này! Đúng là chuyện thối không chịu nỗi!
Những thằng trí thức chó chết theo VC như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt… và bọn VC nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng v.v… chúng nó có những nỗi khó xử, chúng nó bị bọn VC cho ra rìa, chúng nó có theo “Bác Hồ của chúng nó” thì mặc mẹ chúng nó, ai đi rỗi hơi lên tiếng giải bày cho chúng nónếu không phải là băng đảng của chúng nó?!
Thấy mấy thằng “nhà văn, nhà báo đầu ruồi” như Đinh Quang Anh Thái, Phan Tấn Hải “bám xác chết” ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (NNB) đã là “chuyện ruồi bu c. ngựa”.
Có mụ “má-dâm” còn bênh vực “ông Tổng Thống giành chùa” bằng cách ọ ẹ là “rất ghét những người chê bai ông NNB dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là“mulberry sea” là “dịch theo nghĩa đen” trong khi ông NNB là một người “kiến thức đầy mình”. Đúng là đây là mụ “má-dâm” ngu không chừa lề! Dịch như thế là dịch ngu, chứ có phải dịch theo nghĩa đen, nghĩa đỏ gì đâu. Có người đã đem cách dịch “Canh gà Thọ Xương” trong câu thơ “Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương” được dịch ra Anh ngữ là “Thọ Xương’s Chicken soup” để mỉa mai cách dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” của ông cố “Tổng Thống giành chùa” NNB. Chính vì cố nhà báo Lê Triết trong bút hiệu viết phiếm là Tú Rua trong mục “Ngày Lại Ngày” trên tạp chí Văn nghệ Tiền Phong đã chọc nhột ông giáo sư NNB bằng cách đặt tên cho ông NNB là “chưởng môn nhân của trường phái văn học bể dâu” và đề nghị dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “Broken Pride” nên ông NNB mới thù ông Lê Triết tới độ khi ông này đã bị bắn chết cả hai vợ chồng, ông NNB đã trả lời khi được tờ Washington Post phỏng vấn là “Ông Lê Triết là người chửi chẳng chừa ai. Ngay cả chuyện viết Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.” Trong khi trong thực tế, ông LT đã viết: “Trước khi đi tu, Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.”
Là người có cộng tác với tạp chí Văn nghệ Tiền Phong giữ mục phiếm luận “Lò Cừ”, lúc đó tôi (Lão Móc) đã viết bài phản bác việc làm “đoạn chương, thủ nghĩa” để trả thù ông Lê Triết của ông Nguyễn Ngọc Bích và ông ta không thể trả lời được.
Còn nhớ lúc đó, nhà thơ trào phúng Tú Nạc có làm bài thơ về chuyện “dịch thuật, dịch vật” này, như sau:
Nay, ông “Tổng thống Bể Dâu” NNB qua đời bao nhiêu người lại bám xác chết của ông ta để cho “Việt Cộng biết mặt, Việt Tân biết tên” đã là chuyện bệ rạc và ngu xuẩn.
Chuyện anh già “bạc đầu, đen óc” ĐTL khoe mẽ phân ưu, đăng tải bài viết thương tiếc về “tên VC nằm vùng LCT” còn bệ rạc và ngu xuẩn hơn nhiều.
Theo tôi, câu kết luận của bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung”:
“Con đường hợp tác với người Cộng Sản ở Việt Nam quả thật vẫn đầy dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó.”
là câu viết ngu nhất của anh già háo danh thích bám xác chết có tên ĐOÀN THANH LIÊM!
- LÃO MÓC -
*
* *
* *
Khi “con trăn miền Bắc” nuốt chửng “con nai miền Nam”, VC cho quyền “phụ nữ được sướng” bằng cách bằng cách “xuất khẩu phụ nữ” đi khắp nơi để hành nghề với cái “vốn trời cho” và rao bán các thiếu nữ Việt Nam qua các dịch vụ với giá cả đàng hoàng, có thể “thử” trước khi mua và có thể trả lại, nếu xử dụng thấy không phải là hàng “xịn” và sẽ được bồi thường! (sic!).
Mụ chàng hãng Ngô Bá Thành bèn la làng lên là: “Việt Nam có một rừng luật; nhưng chỉ xài luật rừng!”.
Trước đó, mụ Dương Quỳnh Hoa cũng đã la làng lên là mình bị lợi dụng trong vụ kiện “chất độc màu da cam” và tuyên bố “ra khỏi Đảng”; nhưng tất cả đã là … “sự đã rồi!”.
Chuyện khôi hài là có những anh, những chị trí thức tìm mọi cách đi định cư ở Hoa Kỳ, ở Úc, ở Pháp lại đi làm chuyện… bám xác chết là khi có một anh chị “hàng hai, hàng ba” ở VN “đang sống chuyển sang từ trần” theo “Bác Hồ của chúng nó” thì lại lên tiếng phân ưu thương tiếc!
Cũng như nhiều năm trước đây anh “trí thức đầu ruồi” ĐTL viết bài khóc thương anh “giáo sư đầu ruồi” Phó Bá Long (PBL), anh “Việt kiều yêu nước VC” này vào năm 1993 về nước dự “Đại hội Vịt Cừu” theo lời kêu gọi của cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt (VVK).
Anh Thủ Kiệt này là người đã đến Paris kêu gọi “người Việt tỵ nạn tại hải hải ngoại hãy thôi đứng dưới Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì tiếng nói mới được quan tâm”. Tại “đại hội Vịt, Cừu”, anh trí thức “bạc đầu, đen óc” PBL đã làm “thơ con cóc”:
“Mười tám năm rồi các bạn ôi
Xa quê lòng dạ rất bồi hồi!”
Xa quê lòng dạ rất bồi hồi!”
để nịnh bợ Thủ… Kiệt, kế đó làm một chuyện vô cùng đốn mạt là xin Thủ Kiệt “ban” cho Việt kiều một cái “luật đại xá”!
Đây đúng là chuyện nịnh bợ không phải chỗ của tên “trí thức đầu ruồi” PBL: Không người Việt tỵ nạn nào nhờ anh ta làm cái chuyện đốn mạt là xin kẻ cướp ra… luật đại xá cho mình. May mà anh Thủ Kiệt chưa ban “lệnh đại xá” thì không hiểu vì sao anh già không nên nết này phải ba chân, bốn cẳng chạy tuốt qua Căm-Pu-Chia và chạy tuốt luốt về Hoa Kỳ và chết già ở Mỹ và được anh đầu ruồi ĐTL viết bài “ca tụng” lên tới tận mây xanh!
Nay, anh đầu ruồi ĐTL này lại mau mắn “bám xác chết anh VC nằm vùng LCT” và đăng lại bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung” mà anh ta viết vào năm 2009 để khoe mẽ là anh ta có quen biết lớn, có giao thiệp rộng với anh “VC nằm vùng” LCT nên anh ta biết “những nỗi khó xử” của anh VC nằm vùng này! Đúng là chuyện thối không chịu nỗi!
Những thằng trí thức chó chết theo VC như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt… và bọn VC nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng v.v… chúng nó có những nỗi khó xử, chúng nó bị bọn VC cho ra rìa, chúng nó có theo “Bác Hồ của chúng nó” thì mặc mẹ chúng nó, ai đi rỗi hơi lên tiếng giải bày cho chúng nónếu không phải là băng đảng của chúng nó?!
Thấy mấy thằng “nhà văn, nhà báo đầu ruồi” như Đinh Quang Anh Thái, Phan Tấn Hải “bám xác chết” ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (NNB) đã là “chuyện ruồi bu c. ngựa”.
Có mụ “má-dâm” còn bênh vực “ông Tổng Thống giành chùa” bằng cách ọ ẹ là “rất ghét những người chê bai ông NNB dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là“mulberry sea” là “dịch theo nghĩa đen” trong khi ông NNB là một người “kiến thức đầy mình”. Đúng là đây là mụ “má-dâm” ngu không chừa lề! Dịch như thế là dịch ngu, chứ có phải dịch theo nghĩa đen, nghĩa đỏ gì đâu. Có người đã đem cách dịch “Canh gà Thọ Xương” trong câu thơ “Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương” được dịch ra Anh ngữ là “Thọ Xương’s Chicken soup” để mỉa mai cách dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” của ông cố “Tổng Thống giành chùa” NNB. Chính vì cố nhà báo Lê Triết trong bút hiệu viết phiếm là Tú Rua trong mục “Ngày Lại Ngày” trên tạp chí Văn nghệ Tiền Phong đã chọc nhột ông giáo sư NNB bằng cách đặt tên cho ông NNB là “chưởng môn nhân của trường phái văn học bể dâu” và đề nghị dịch hai chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “Broken Pride” nên ông NNB mới thù ông Lê Triết tới độ khi ông này đã bị bắn chết cả hai vợ chồng, ông NNB đã trả lời khi được tờ Washington Post phỏng vấn là “Ông Lê Triết là người chửi chẳng chừa ai. Ngay cả chuyện viết Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.” Trong khi trong thực tế, ông LT đã viết: “Trước khi đi tu, Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái.”
Là người có cộng tác với tạp chí Văn nghệ Tiền Phong giữ mục phiếm luận “Lò Cừ”, lúc đó tôi (Lão Móc) đã viết bài phản bác việc làm “đoạn chương, thủ nghĩa” để trả thù ông Lê Triết của ông Nguyễn Ngọc Bích và ông ta không thể trả lời được.
Còn nhớ lúc đó, nhà thơ trào phúng Tú Nạc có làm bài thơ về chuyện “dịch thuật, dịch vật” này, như sau:
“Mulberry sea dịch “bể dâu”
Dịch mà được vậy chẳng dể dầu
Dịch mà được vậy thì cũng giống:
“No star where” dịch “không sao đâu”!
Văn chương đã lở vo thành cục
Chữ nghĩa thôi đành soắn lại viên
Ông Tản Đà ơi! Ông có biết
Nước mất nên hồn chữ ngả nghiêng!”
Dịch mà được vậy chẳng dể dầu
Dịch mà được vậy thì cũng giống:
“No star where” dịch “không sao đâu”!
Văn chương đã lở vo thành cục
Chữ nghĩa thôi đành soắn lại viên
Ông Tản Đà ơi! Ông có biết
Nước mất nên hồn chữ ngả nghiêng!”
Nay, ông “Tổng thống Bể Dâu” NNB qua đời bao nhiêu người lại bám xác chết của ông ta để cho “Việt Cộng biết mặt, Việt Tân biết tên” đã là chuyện bệ rạc và ngu xuẩn.
Chuyện anh già “bạc đầu, đen óc” ĐTL khoe mẽ phân ưu, đăng tải bài viết thương tiếc về “tên VC nằm vùng LCT” còn bệ rạc và ngu xuẩn hơn nhiều.
Theo tôi, câu kết luận của bài viết “Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung”:
“Con đường hợp tác với người Cộng Sản ở Việt Nam quả thật vẫn đầy dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó.”
là câu viết ngu nhất của anh già háo danh thích bám xác chết có tên ĐOÀN THANH LIÊM!
LÃO MÓC
*
* *
* *
PHỤ BẢN
Nỗi khó xử của Giáo sư Lý Chánh Trung - Đoàn Thanh Liêm
Cũng như Nguyễn Văn Trung, Lý Chánh Trung là giáo sư dậy môn Triết học tại các Đại học ở miền Nam Việt nam trước năm 1975. Vì cả hai người đều có tên là Trung, nên để phân biệt thì bà con thường gọi là Trung Lý, Trung Nguyễn. Trung Lý thì viết ít, nhưng các bài nhận định thời sự đày tràn nhiệt huyết của ông được nhiều giới trẻ hồi đó rất hâm mộ. Còn Trung Nguyễn thì lại là một nhà biên khảo nổi tiếng với nhiều tác phẩm được phổ biến khá rộng rãi trước 1975. Cả hai ông đều xuất thân từ trường đại học Louvain nổi tiếng ở nước Belgique hồi đầu thập niên 1950. Nói chung, thì cả hai ông giáo sư này là những trí thức có đầu óc cởi mở tiến bộ, chịu ảnh hưởng của “phe tả, không cộng sản” ở Âu châu sau thế chiến, và không có mấy thiện cảm với chính sách của người Mỹ ở Việt nam. Cả hai ông còn là thành viên hoạt động của Phong trào Trí thức Công giáo Pax Romana, thời Đệ nhất Cộng hòa, cùng với các Bác sĩ Nguyễn Văn Ái, Nguyễn Văn Thơ, Luật sư Nguyễn Văn Huyền, các Giáo sư Phạm Thị Tự, Phó Bá Long, Trần Long, các chuyên gia kinh tế Lâm Võ Hòang, Anh Tôn Trang, kỹ sư Võ Long Triều v.v…
Lại nữa, có hai Dân biểu trẻ tuổi, năng động, người miền Nam với lập trường đối lập với phe đa số thân chánh quyền của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu mà hay được báo chí nhắc đến, thì cũng có tên là Chung, đó là Lý Quý Chung và Nguyễn Hữu Chung. Đọc lên, thì tên Chung nghe cũng tương tự như tên Trung, nên nhiều người khó phân biệt được. Cả hai ông Chung này cũng vừa qua đời cách nay mấy năm rồi : Nguyễn Hữu Chung thì mất ở Canada, còn Lý Quý Chung thì mất ở Saigon.
Lý Chánh Trung, ngoài việc đi dậy học lại còn làm việc lâu năm tại Bộ Quốc gia Giáo dục với các chức vụ Công cán Ủy viên, Giám đốc Nha Trung học và làm cả Đổng Lý Văn Phòng tại bộ này. Vào thời Đệ nhị Cộng hòa, ông còn hay viết bài cho các nhật báo, tạp chí có khuynh hướng đối lập với chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu. Là người xuất thân từ miền Trà Vinh – Vĩnh Bình, ông Trung Lý sát cánh gần gũi với “ Nhóm Liên Trường” của các nhà hoạt động chính trị xã hội của miền Nam trước năm 1975. Và một bộ phận không nhỏ của Nhóm Liên Trường này đã vận động cho “giải pháp Dương Văn Minh” để thay thế cho chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu.
Sau năm 1975, thì Lý Chánh Trung được cử làm Phó chủ tịch Hội Trí thức Yêu nước và đặc biệt được sắp xếp ra tranh cử chức vụ Đại biểu Quốc hội tại một đơn vị bầu cử ở Saigon. Ông còn điều hành một văn phòng thường trực của Đòan Đại biểu Quốc hội , tọa lạc tại đường Thống Nhất, nơi căn nhà của vị mục sư phụ trách Nhà Thờ Tin Lành của những người nói tiếng Pháp (Eglise Réformée de Langue Francaise). Vào hồi đầu thập niên 1980, ông sát cạnh với cánh miền Nam để đòi hỏi cho có chánh sách phù hợp hơn với người dân Nam bộ, mà sau này nổi bật nhất là “Nhóm Câu lạc bộ Kháng chiến” do các đảng viên kỳ cựu như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng… lãnh đạo.
Và trong những năm tháng cộng tác với chánh quyền cộng sản sau năm 1975, ông Lý Chánh Trung đã gặp phải nhiều điều phiền phức khó xử, mà điển hình là một số sự việc được mô tả như sau đây.
1/ “Triết học Mác Lênin là môn chẳng ai muốn học, mà cũng chẳng ai muốn dậy”.
Vào năm 1988, báo Tuổi Trẻ có đăng một bài báo gây chấn động dư luận ở miền Nam, đó là bài viết của Giáo sư Lý Chánh Trung có nội dung đại khái như trên. Ông viết đại ý như sau : Là một nhà giáo dậy môn triết học đã lâu, ông thấy hiện nay cái môn Triết học Mác Lênin đang được giảng dậy ở các trường Trung cũng như Đại học ở Việt nam thì là điều áp đặt miễn cưỡng, học trò chẳng ai muốn học, mà thầy giáo cũng chẳng ai thực sự còn muốn dậy nữa. Lời phát biểu này quả là một trái bom nổ, phủ nhận hoàn toàn cái lối giáo dục “giáo điều, nhồi sọ “ cứng nhắc của người cộng sản.
Một ông cụ ngòai tuổi 70 mà đã rất phấn khởi khi được đọc bài báo này. Cụ đã trao cho tôi một số tiền nhỏ và nhờ tôi gửi đến vị giáo sư tác giả bài báo. Cụ nói với tôi : “Tôi chưa bao giờ quen biết với giáo sư Trung, nên phải cậy nhờ đến ông vốn là chỗ thân quen lâu ngày với giáo sư, để trao đến tay tác giả món quà nhỏ này, vốn chỉ là tượng trưng cho sự quý mến và khâm phục của một ông già đã vào tuổi thất thập đối với vị giáo sư đã có sự can đảm nói lên tiếng nói lương tâm như vậy...” Và tôi đã làm theo lời của vị bô lão này, để trao tận tay cho giáo sư Trung nơi văn phòng của ông tại đường Thống Nhất như đã ghi ở trên.
Nghe tôi trình bày, anh Trung đâm nghi ngờ và nói : “Món tiền này là của chính anh có ý muốn tặng riêng cho tôi. Chứ làm gì mà lại có một ông cụ già lạ hoắc nào rút bóp đem tặng tiền bạc cho tôi?” Tôi phải trả lời : “Anh Trung, chúng ta quen biết nhau từ mấy chục năm rồi, việc gì mà tôi phải bày ra cái trò này đối với một người bạn thân thiết của mình, để làm gì cơ chứ? Anh không nên đa nghi như Tào Tháo ấy. Ông cụ là người đáng kính, là người đồng hương đáng bậc vị anh cả của tôi. Cụ tuy chưa bao giờ gặp gỡ anh, nhưng qua bài báo này, cụ cảm phục và muốn bày tỏ tấm lòng quý mến đối với anh vậy thôi. Đó là tiêu biểu cho số quần chúng nhân dân tại thành phố Saigon này, tôi nghĩ anh là một người Đại biểu Quốc hội, anh phải nhận ra và trân quý đến cái tình cảm chân thật, sâu sắc như thế này chứ?...”Và rút cục, anh Trung đã hoan hỉ tiếp nhận món quà và nhờ tôi gửi lời cảm ơn vị ân nhân.
Ông cụ nay đã quy tiên từ lâu, nên bây giờ tôi có thể nêu danh tánh của cụ.Đó là cụ Đinh Văn Năm, nguyên trước năm 1954 cụ đã giữ chức vụ Phó Tỉnh trưởng Tỉnh Bùi chu, mà người dân địa phương đều biết đến và mến chuộng đức độ và sự tận tâm phục vụ của cụ cả trong việc đời, lẫn việc đạo.
2/ “ May mà bây giờ có sự Đổi mới rồi, nếu không thì mình đã bị mất cái đầu đi rồi”.
Vào đầu năm 1989, có tin đồn là ông Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có rày rà, ám chỉ giáo sư Lý Chánh Trung sao đó, ông nói đại ý như : “Có một số người trước đây là đồng minh với chúng ta trong cuộc chiến đấu chống đế quốc, thực dân. Nhưng bây giờ họ lại có lập trường khác, làm cản trở sự nghiệp xây dựng đất nước của ta v.v…” Nghe vậy, tôi có đến gặp anh Trung và nói ngay : “Tôi nghe thiên hạ đồn rằng bây giờ ông bạn giáo sư đang bị “rét”, vì bị Tổng bí thư ” xát xà bông” làm sao đó. Sự thực ra sao vậy?” Anh Trung liền trả lời : “Quả là bây giờ có sự Đổi mới rồi, chứ nếu không, thì mình bị “ lấy mất cái đầu đi rồi” đấy! Nói xong anh bèn rút từ ngăn kéo ra bức thư viết tay của ông Nguyễn Văn Linh gửi cho anh và trao cho tôi. Bì thư cũng như giấy viết đều là của một khách sạn ở Ấn Độ, nơi mà Tổng bí thư mới đi thăm vào năm 1988. Bì thư cũng như lá thư đều được viết bằng tay, nắn nót cẩn thận, có đề “ Xin gửi Anh Lý Chánh Trung (Nhờ các Anh Thành Ủy chuyển giao). Nội dung bức thư hoàn toàn có tính cách trấn an, xoa dịu do ông Nguyễn Văn Linh gửi riêng đến với Lý Chánh Trung. Anh Trung giải thích : “Đây là thư hồi âm của ông Linh gửi cho mình, vì trước đó mình đã gửi thư cho ông ấy, nêu thắc mắc về sự ám chỉ trong bài nói chuyện với cán bộ đảng viên, mà có liên hệ đến mình. Sự việc như vậy, kể như đã tạm yên, thiết nghĩ chẳng cần phải bận tâm thắc mắc gì thêm nữa…”
3/ “Các anh định bắt tôi ư?”
Tháng Tư năm 1990, tôi bị công an bắt và đưa vào trại tạm giam trong khu Tổng Nha Cảnh sát cũ. Đó là trong vụ càn quét bắt giữ các cán bộ đảng viên nòng cốt như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, Đỗ Trung Hiếu …, và bắt quản chế linh mục Chân Tín, giáo sư Nguyễn Ngọc Lan… Trong suốt 3 tháng điều tra, người phụ trách thẩm vấn tôi là Đại tá Quang Minh (tên thật là Ngô Văn Dần). Có lần ông Quang Minh cho tôi biết là ông có đến tận nhà các anh Lý Chánh Trung, Ngô Công Đức để cật vấn họ về hoạt động liên quan đến âm mưu đòi “đa nguyên, đa đảng” sao đó. Ông kể lại : Ông Lý Chánh Trung có ý thách thức tôi với câu hỏi rằng “Các anh định bắt tôi ư?” Tôi phải trả lời rằng :”Nếu cần phải làm điều đó, thì chúng tôi vẫn có thể “rút lại cái quyền bất khả xâm phạm của người đại biểu Quốc hội như anh đang nắm giữ hiện nay được lắm chứ”. Ông Quang Minh mô tả là cuộc trao đổi giữa hai người lúc đầu khá căng thẳng, gay gắt; nhưng về sau thì cũng ổn thỏa êm diụ thôi.
Chỉ có Ngô Công Đức, thì ông ta nói hơi sỗ sàng, đại khái ông Đức nói : “Tôi có 2 điều không ưa : đó là tôi không ưa thích mấy người công an, và tôi cũng không ưa thích người Bắc kỳ”. Tôi phải giải thích với ông Đức là “Phải tốn biết bao xương máu, bây giờ nước nhà mới thống nhất. Thái độ kỳ thị Nam/Bắc của ông như vậy là đi ngược lại với chiều hướng đoàn kết, thống nhất của toàn thể dân tộc chúng ta…”
4/ “Anh Trung Lý bây giờ bị lẫn mất rồi”
Đó là lời mô tả của anh chị Phó Bá Long nói với tôi vào giữa năm 2008, lúc tôi đến thăm và ở lại nhà anh chị tại Virginia. Anh Long kể lại là vào năm 2007, anh chị có về Việt nam thăm lại bà con, bạn hữu. Và anh có đến thăm gia đình Lý Chánh Trung vẫn ở căn nhà cũ tại khu Làng Đại học Thủ Đức gần với xa lộ Biên hòa. Ban bè lâu ngày mới gặp nhau, nên có dịp tâm sự nhiều. Thế mà anh Trung đã quên lãng rất nhiều, đến nỗi đi ra khỏi nhà không xa bao nhiêu, mà anh cũng quên luôn lối trở về nhà nữa. Năm nay anh Trung mới chỉ cỡ 83-84 tuổi thôi à!
Mấy tháng trước đây, thì Lý Tiến Dũng lại bị mất chức Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Dũng chính là con trai trưởng của Lý Chánh Trung. Cháu đã đi bộ đội tham gia chiến đấu ở Cambodia trên 20 năm trước và sau này gia nhập ngành báo chí của chánh quyền cộng sản. Nhưng có lẽ cũng vì tiếp nối cái tinh thần khí phách của cha mình, mà Dũng đã có đường lối thông thoáng không phù hợp với chánh sách “xiết chặt tự do ngôn luận của đảng cộng sản”, cho nên mới bị loại bỏ khỏi chức vụ như vậy chăng?
Như vây là về cuối đời, lúc đã về nghỉ hưu rồi, ông bạn giáo sư của chúng tôi vẫn còn gặp điều khó xử nữa, xuyên qua cái vụ việc bị cất chức của con trai Lý Tiến Dũng này vậy.
Và để tóm tắt lại, xuyên qua trường hợp của giáo sư Lý Chánh Trung như đã trình bày sơ lược trong bài này, chúng ta có thể ghi nhận rằng : Con đường hợp tác với người cộng sản ở Việt nam quả thật vẫn đày dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó !
California, Tháng Chín 2009
Đoàn Thanh Liêm
Đoàn Thanh Liêm
Wednesday, 16 March 2016
NHỮNG ĐỨA ẢO TƯỞNG MƠ CỘNG VÔ GIAI CẤP CHO ĐẾN CHẾT LÝ CHÁNH TRUNG VẪN MÙ LÒA- CHỈ CÓ ĐỒNG BỌN NHƯ ĐÒAN THANH LIÊM MỚI NHẬP BỌN CA TỤNG VIỆT CỘNG./- TCL/Mv.
Hiện Tượng Lý Chánh Trung
Nguyễn Quang
Miền Nam tự do trước đây có những nhân vật xuất hiện không phải là biểu tượng của sinh viên, trí thức, nhưng là hiện tượng nổi lên vào thời đó như Phạm Công Thiện và ở đây xin ghi lại vài hành vi trong sinh hoạt chính trị của giáo sư Lý Chánh Trung, nếu nói theo duy vật biện chứng, qua hiện tượng để hiểu bản chất, hy vọng với các dấu chỉ nầy có thể hiểu được phần nào bản chất con người thật của Ông Trung.
Tại Đại học Văn Khoa Sài Gòn, giáo sư Lý Chánh Trung phụ trách môn đạo đức học thuộc Khoa Triết, tôi là sinh viên ban triết học nên thường xuyên gặp giáo sư tại giảng đường. Những bài giảng của Ông không có gì đặc biệt, ngoài trừ trong lối diễn giải của ông khi chiếc ống tẩu thuốc lá từng hơi, nhíu môi, nhịp nhàng với những lời châm biếm về những bạo chúa sau luôn hơn hẳn các bạo chúa trước. Hình ảnh còn lại của Ông với sinh viên, đó là chiếc tẩu luôn trên tay như giúp che lấp phần nào cái mũi hểnh, trống trải của ông.
Bên sau sự trống trải bề ngoài đó ẩn sâu một con người đăm chiêu với nhiều toan tính mà mắt thường chúng ta không mấy ai nhận ra, ông đang có những âm mưu gì, ngoài sự nhận xét chung trong những năm tháng tại Văn Khoa Sài Gòn: Ông chỉ là cái bóng của Giáo sư Nguyễn Văn Trung.
Thời gian Ông Lý xuất hiện tại Phong trào Pax Romano, trụ sở tại Tân Định, Lm Nicôla Huỳnh Văn Nghi làm Cha sở về sau là Giám mục, giáo sư có những phát biểu bênh vực người nghèo, vấn đề Tôn giáo và Dân tộc được đặt lên qua nhiều lần phát biểu của Ông tại đây, nhưng để ý một chút ai cũng nhận ra, sau những bài phát biểu của Ông là cần phải dẹp ngay cái chế độ Miền Nam, thối nát tham nhũng, tay sai của Đế quốc Mỹ.
Thật vậy, cho đến khi cái ngày gọi là “Báo chí đi ăn mày”, Ông Lý xuất hiện nhào ra phía trước như giới văn nghệ sĩ sắp chết đói đến nơi, khi nhìn lại thực tế người dân miền Nam có mấy ai chết đói, nhất là tại các vùng Quốc gia, khiến mọi người suy nghĩ về những âm mưu chính trị của những trí thức như Ông, nhằm lật đổ chế độ tự do miền Nam với sự xuất hiện của thành phần thứ ba mà sau đó Ông rất hãnh diện, nếu tôi không nhầm, đã từng nghe trực tiếp về sự tự nhận của ông ở thành phần thứ ba này.
Sinh viên chúng tôi đọc sách của Ông, đều cảm nhận rất nóng, nhưng chỉ đọc đến lần thứ hai, thế là không muốn đọc thêm nữa vì nó mang tính nhất thời không có các giá trị phổ quát như sách của giáo sư Lê Tôn Nghiêm, Nguyễn Văn Trung, Trần Thái Đỉnh, Nguyễn Duy Cần.
Những khát vọng tìm về dân tộc của Ông như nét đặc thù của Lý Chánh Trung được trả lời sau ngày cộng sản chiếm miền Nam, nó lộ hẳn bản chất dân tộc này, khi Ông là một trong số các nhân vật trí thức miền Nam được tuyển chọn đưa ra miền Bắc đầu tiên và sau chuyến đi khi trở về Ông tường thuật: “Chúng tôi đã ôm nhau thắm thiết khi gặp trí thức miền Bắc và cùng nhau trong nổi vui mừng, nhảy múa đồng ca bài Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng… Chúng tôi cũng được tặng các bộ sách quý như Mác Lê Nin toàn tập….”
Sinh viên khoa Triết khi nghe lại tường thuật đều rất ngạc nhiên về hình ảnh những vị giáo sư triết học khả kính, mô phạm của mình nay cũng nhảy nhót và hát như khỉ nhại lời. Văn phòng khoa Triết cũng vắng dần từ đây khi các hình ảnh giáo sư, giảng viên của mình phải khệ nệ bưng bê từng thùng mì tôm, thịt, cá… nhu yếu phẩm chia nhau tại phòng Khoa Triết. Tôi còn nhớ hình ảnh Giáo sư Lê Tôn Nghiêm mang thùng mì từ lầu một lên lầu ba và thở hổn hển, thật tội nghiệp và thay vì đi xe hơi như trước kia nay đều dùng xe đạp mi ni.
Một sự kiện khác với giáo sư Lý Chánh Trung, đó là không lâu sau biến cố 1975, trước sự hoang mang của sinh viên miền Nam, Lm Hoàng Sỹ Quý, Dòng Tên, đã mời Ông Lý đến trung tâm Đắc Lộ để nói chuyện, tại đường Yên Đổ, sau đó bị chiếm đoạt thành tòa soạn báo Tuổi trẻ, phần tôi với tư cách là Chủ tịch sinh viên Công Giáo Cư xá Đắc Lộ đã tổ chức cho sinh viên Sài Gòn tham dự. Theo dự định buổi thuyết trình sẽ kéo dài hai giờ, khoảng một ngàn sinh viên tham dự, nội dung nói về chế độ mới và vai trò của giới trẻ. Tất cả mọi người tham dự đều quan tâm, theo dõi một cách nghiêm túc và căng thẳng. Sự kiên nhẫn của sinh viên vì ai cũng kính trọng các Cha Dòng Tên và cố gắng giữ im lặng dù bắt đầu đã có phản ứng khó chịu từ khách tham dự.
Đến phần đặt câu hỏi, sinh viên đã nêu những câu hỏi mà Ông Lý không trả lời được, những câu hỏi tôi còn nhớ, đó hình ảnh thực tế khi việt cộng vào chiếm miền Nam, về lời hứa đi học tập mười ngày sẽ trở về, sinh viên được tiếp tục học hành nhưng chỉ đến ca hát nghe tuyên tryền rồi trở về, cuộc sống vô cùng khó khăn và những người miền Nam bị tước đoạt nhà cửa, bị xô đuổi lên vùng kinh tế mới…. Những câu hỏi như những tiếng nói khiến người trí thức có lương tri phải động lòng. Thế nhưng, giáo sư Lý Chánh Trung như đã leo lưng cọp, Ông ta đỏ mặt, nổi cáu, vì không trả lời được câu hỏi nào dù là biện hộ, Ông đã nổi nóng và dứng dậy đưa tay hô to như các lãnh tụ cộng sản hay làm, Ông nói:“Bây giờ chỉ có hai con đường, một là theo Cách mạng, hai là sẽ bị nghiền nát…”. Đến đây cũng là lúc những vật gì có thể ném, liền tới tấp bay vào người Ông, khiến tôi và Lm Quý mỗi bên kè Ông ta, quần áo tả tơi, đưa nhanh vào phòng riêng. Sinh viên vẫn chạy theo với những lời nguyền rủa không tả xiết về sự vạch mặt một trí thức luôn luôn nói về dân tộc nhưng nay theo cộng sản vô thần, vô tổ quốc….
Dòng Tên Sài Gòn có lẽ bị bao vây cô lập từ ngày ấy, cho đến khi toàn bộ chúng tôi bị chụp mũ, bị bắt về tôi tuyên truyền chống phá cách mạng. Cho đến hôm nay, Dòng Tên Việt Nam vẫn hãnh diện vào thuở đó, không một linh mục, tu sĩ nào thân cộng, cũng không có một sinh viên Dòng Tên nào là nội ứng cho cộng sản. Chúng tôi tự hào vì sống dưới chế độ tự do và cuộc chiến chỉ là một sự tự vệ chính đáng để bảo vệ nền dân chủ còn non trẻ ấy, mới nảy sinh những hiện tượng như Lý Chánh Trung.
Bên dòng lịch sử, khi đất nước thống nhất, Ông Lý trở thành đại biểu, phó chủ tịch quốc hội cộng sản. Tại Ba Đình, ông đã đọc bài diễn văn nói về khoa học kỹ thuật như tiền đề phát triển chủ nghĩa xã hội trong giai đoạn mới. Tiếng nói của Họ Lý, như lý thuyết gia của chế độ, được nghị trường dưới sự chứng kiến của Lê Duẩn, bí thư trong số các bí thư, ông vua trong các vua cộng sản, tán thưởng nhiệt liệt. Nhưng cũng sớm như tiếng kêu trên đồng vắng, một nền giáo dục Ki tô giáo mà ông đã được thụ hưởng, được ưu đãi để thành danh và nay lọt vào trong đám vô sản lưu manh.
Tôi biết Ông có nhiều dằn vặt ưu tư vào cuối đời, tuy vậy trong một hoàn cảnh nào đó, cách nay gần chục năm, tôi vẫn còn thấy một lần Ông xuất hiện cùng Trần Văn Giàu trên tivi và ca tụng đạo đức của Hồ Chí Minh. Điều này quả thật là lạ với một giáo sư phụ trách môn đạo đức học vì ngày nay với các con trẻ khi gõ vào Google đều biết ông Hồ dâm dật, giết vợ, từ con và hãm hại bao nhiêu phụ nữ… là kẻ sát nhân nhất nhì của thế kỷ hai mươi. Ông Lý Chánh Trung ca tụng một cách ngọt ngào: Hãy sống và nói gương theo Hồ Chủ Tịch…!
Giáo sư Lý Chánh Trung có gia đình, và theo S. Freud, để hiểu con người, phần ý thức chỉ có ba, bảy phần còn nằm ở tiềm thức. Ông vẫn sống đến cuối đời trong căn biệt thự, trên mảnh đất do nền Đệ Nhất Cộng Hòa cấp cho các giáo sư Đại học miền Nam, gọi là làng đại học Thủ Đức. Ông có người con là đại úy việt cộng, vợ ông là em ruột bà Bùi Thị Mè, một thứ trưởng trong chính phủ Cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam, tất nhiên là đảng viên cộng sản, có lẽ chỉ có vợ con Ông, nữ anh hùng cách mệnh Thị Mè là hiểu Ông nhiều nhất.
Nguyễn Quang
ĐÒAN THANH LIÊM TỰ LỘ DIỆN THÂN TÌNH VIỆT CỘNG QUA NHIỀU BÀI VIẾT TỰ THÚ VÀ ĐÂY LÀ 1 BÀI TIÊU BIỂU ĂN CƠM QUỐC GIA BÊNH VỰC VIỆT CỘNG- KHÔNG AI CHỤP MŨ ĐÒAN THANH LIÊM CẢ./-TCL/Mv.
Lại nữa, có hai Dân biểu trẻ tuổi, năng động, người miền Nam với lập trường đối lập với phe đa số thân chánh quyền của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu mà hay được báo chí nhắc đến, thì cũng có tên là Chung, đó là Lý Quý Chung và Nguyễn Hữu Chung. Đọc lên, thì tên Chung nghe cũng tương tự như tên Trung, nên nhiều người khó phân biệt được. Cả hai ông Chung này cũng vừa qua đời cách nay mấy năm rồi: Nguyễn Hữu Chung thì mất ở Canada, còn Lý Quý Chung thì mất ở Saigon.
Lý Chánh Trung, ngòai việc đi dậy học lại còn làm việc lâu năm tại Bộ Quốc gia Giáo dục với các chức vụ Công cán Ủy viên, Giám đốc Nha Trung học và làm cả Đổng Lý Văn Phòng tại bộ này. Vào thời Đệ nhị Cộng hòa, ông còn hay viết bài cho các nhật báo, tạp chí có khuynh hướng đối lập với chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu. Là người xuất thân từ miền Trà Vinh – Vĩnh Bình, ông Trung Lý sát cánh gần gũi với “Nhóm Liên Trường” của các nhà họat động chính trị xã hội của miền Nam trước năm 1975. Và một bộ phận không nhỏ của Nhóm Liên Trường này đã vận động cho “giải pháp Dương Văn Minh” để thay thế cho chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu.
Sau năm 1975, thì Lý Chánh Trung được cử làm Phó chủ tịch Hội Trí thức Yêu nước và đặc biệt được sắp xếp ra tranh cử chức vụ Đại biểu Quốc hội tại một đơn vị bàu cử ở Saigon. Ông còn điều hành một văn phòng thường trực của Đòan Đại biểu Quốc hội, tọa lạc tại đường Thống Nhất, nơi căn nhà của vị mục sư phụ trách Nhà Thờ Tin Lành của những người nói tiếng Pháp (Eglise Réformée de Langue Francaise). Vào hồi đầu thập niên 1980, ông sát cạnh với cánh miền Nam để đòi hỏi cho có chánh sách phù hợp hơn với người dân Nam bộ, mà sau này nổi bật nhất là “Nhóm Câu lạc bộ Kháng chiến” do các đảng viên kỳ cựu như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng… lãnh đạo.
Và trong những năm tháng cộng tác với chánh quyền cộng sản sau năm 1975, ông Lý Chánh Trung đã gặp phải nhiều điều phiền phức khó xử, mà điển hình là một số sự việc được mô tả như sau đây.
1/ “Triết học Mác Lênin là môn chẳng ai muốn học, mà cũng chẳng ai muốn dậy”.
Vào năm 1988, báo Tuổi Trẻ có đăng một bài báo gây chấn động dư luận ở miền Nam, đó là bài viết của Giáo sư Lý Chánh Trung có nội dung đại khái như trên. Ông viết đại ý như sau: Là một nhà giáo dậy môn triết học đã lâu, ông thấy hiện nay cái môn Triết học Mác Lênin đang được giảng dậy ở các trường Trung cũng như Đại học ở Việt nam thì là điều áp đặt miễn cưỡng, học trò chẳng ai muốn học, mà thầy giáo cũng chẳng ai thực sự còn muốn dậy nữa. Lời phát biểu này quả là một trái bom nổ, phủ nhận hòan tòan cái lối giáo dục “giáo điều, nhồi sọ” cứng nhắc của người cộng sản.
Một ông cụ ngòai tuổi 70 mà đã rất phấn khởi khi được đọc bài báo này. Cụ đã trao cho tôi một số tiền nhỏ và nhờ tôi gửi đến vị giáo sư tác giả bài báo. Cụ nói với tôi: “Tôi chưa bao giờ quen biết với giáo sư Trung, nên phải cậy nhờ đến ông vốn là chỗ thân quen lâu ngày với giáo sư, để trao đến tay tác giả món quà nhỏ này, vốn chỉ là tượng trưng cho sự quý mến và khâm phục của một ông già đã vào tuổi thất thập đối với vị giáo sư đã có sự can đảm nói lên tiếng nói lương tâm như vậy...” Và tôi đã làm theo lời của vị bô lão này, để trao tận tay cho giáo sư Trung nơi văn phòng của ông tại đường Thống Nhất như đã ghi ở trên.
Nghe tôi trình bày, anh Trung đâm nghi ngờ và nói: “Món tiền này là của chính anh có ý muốn tặng riêng cho tôi. Chứ làm gì mà lại có một ông cụ già lạ hoắc nào rút bóp đem tặng tiền bạc cho tôi?” Tôi phải trả lời: “Anh Trung, chúng ta quen biết nhau từ mấy chục năm rồi, việc gì mà tôi phải bày ra cái trò này đối với một người bạn thân thiết của mình, để làm gì cơ chứ? Anh không nên đa nghi như Tào Tháo ấy. Ông cụ là người đáng kính, là người đồng hương đáng bậc vị anh cả của tôi. Cụ tuy chưa bao giờ gặp gỡ anh, nhưng qua bài báo này, cụ cảm phục và muốn bày tỏ tấm lòng quý mến đối với anh vậy thôi. Đó là tiêu biểu cho số quần chúng nhân dân tại thành phố Saigon này, tôi nghĩ anh là một người Đại biểu Quốc hội, anh phải nhận ra và trân quý đến cái tình cảm chân thật, sâu sắc như thế này chứ?...” Và rút cục, anh Trung đã hoan hỉ tiếp nhận món quà và nhờ tôi gứi lời cảm ơn vị ân nhân.
Ông cụ nay đã quy tiên từ lâu, nên bây giờ tôi có thể nêu danh tánh của cụ.Đó là cụ Đinh Văn Năm, nguyên trước năm 1954 cụ đã giữ chức vụ Phó Tỉnh trưởng Tỉnh Bùi chu, mà người dân địa phương đều biết đến và mến chuộng đức độ và sự tận tâm phục vụ của cụ cả trong việc đời, lẫn việc đạo.
2/ “May mà bây giờ có sự Đổi mới rồi, nếu không thì mình đã bị mất cái đầu đi rồi”.
Vào đầu năm 1989, có tin đồn là ông Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có rày rà, ám chỉ giáo sư Lý Chánh Trung sao đó, ông nói đại ý như: “Có một số người trước đây là đồng minh với chúng ta trong cuộc chiến đấu chống đế quốc, thực dân. Nhưng bây giờ họ lại có lập trường khác, làm cản trở sự nghiệp xây dựng đất nước của ta, v.v…” Nghe vậy, tôi có đến gặp anh Trung và nói ngay: “Tôi nghe thiên hạ đồn rằng bây giờ ông bạn giáo sư đang bị “rét”, vì bị Tổng bí thư “xát xà bông” làm sao đó. Sự thực ra sao vậy?” Anh Trung liền trả lời: “Quả là bây giờ có sự Đổi mới rồi, chứ nếu không, thì mình bị “lấy mất cái đầu đi rồi” đấy! Nói xong anh bèn rút từ ngăn kéo ra bức thư viết tay của ông Nguyễn Van Linh gửi cho anh và trao cho tôi. Bì thư cũng như giấy viết đều là của một khách sạn ở Ấn Độ, nơi mà Tổng bí thư mới đi thăm vào năm 1988. Bì thư cũng như lá thư đều được viết bằng tay, nắn nót cẩn thận, có đề “Xin gửi Anh Lý Chánh Trung (Nhờ các Anh Thành Ủy chuyển giao). Nội dung bức thư hòan tòan có tính cách trấn an, xoa dịu do ông Nguyễn Văn Linh gửi riêng đến với Lý Chánh Trung. Anh Trung giải thích: “Đây là thư hồi âm của ông Linh gửi cho mình, vì trước đó mình đã gửi thư cho ông ấy, nêu thắc mắc về sự ám chỉ trong bài nói chuyện với cán bộ đảng viên, mà có liên hệ đến mình. Sự việc như vậy, kể như đã tạm yên, thiết nghĩ chẳng cần phải bận tâm thắc mắc gì thêm nữa…”
3/ “Các anh định bắt tôi ư?”
Tháng Tư năm 1990, tôi bị công an bắt và đưa vào trại tạm giam trong khu Tổng Nha Cảnh sát cũ. Đó là trong vụ càn quét bắt giữ các cán bộ đảng viên nòng cốt như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, Đỗ Trung Hiếu …, và bắt quản chế linh mục Chân Tín, giáo sư Nguyễn Ngọc Lan… Trong suốt 3 tháng điều tra, người phụ trách thẩm vấn tôi là Đại tá Quang Minh (tên thật là Ngô Văn Dần). Có lần ông Quang Minh cho tôi biết là ông có đến tận nhà các anh Lý Chánh Trung, Ngô Công Đức để cật vấn họ về họat động liên quan đến âm mưu đòi “đa nguyên, đa đảng” sao đó. Ông kể lại: Ông Lý Chánh Trung có ý thách thức tôi với câu hỏi rằng “Các anh định bắt tôi ư?” Tôi phải trả lời rằng: “Nếu cần phải làm điều đó, thì chúng tôi vẫn có thể “rút lại cái quyền bất khả xâm phạm của người đại biểu Quốc hội như anh đang nắm giữ hiện nay được lắm chứ”. Ông Quang Minh mô tả là cuộc trao đổi giữa hai người lúc đầu khá căng thẳng, gay gắt; nhưng về sau thì cũng ổn thỏa êm diụ thôi.
Chỉ có Ngô Công Đức, thì ông ta nói hơi sỗ sàng, đại khái ông Đức nói: “Tôi có 2 điều không ưa: đó là tôi không ưa thích mấy người công an, và tôi cũng không ưa thích người Bắc kỳ”. Tôi phải giải thích với ông Đức là “Phải tốn biết bao xương máu, bây giờ nước nhà mới thống nhất. Thái độ kỳ thị Nam/Bắc của ông như vậy là đi ngược lại với chiều hướng đòan kết, thống nhất của tòan thể dân tộc chúng ta…”
4/ “Anh Trung Lý bây giờ bị lẫn mất rồi”
Đó là lời mô tả của anh chị Phó Bá Long nói với tôi vào giữa năm 2008, lúc tôi đến thăm và ở lại nhà anh chị tại Virginia. Anh Long kể lại là vào năm 2007, anh chị có về Việt nam thăm lại bà con, bạn hữu. Và anh có đến thăm gia đình Lý Chánh Trung vẫn ở căn nhà cũ tại khu Làng Đại học Thủ Đức gần với xa lộ Biên hòa. Ban bè lâu ngày mới gặp nhau, nên có dịp tâm sự nhiều. Thế mà anh Trung đã quên lãng rất nhiều, đến nỗi đi ra khỏi nhà không xa bao nhiêu, mà anh cũng quên luôn lối trở về nhà nữa. Năm nay anh Trung mới chỉ cỡ 83-84 tuổi thôi à!
Mấy tháng trước đây, thì Lý Tiến Dũng lại bị mất chức Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Dũng chính là con trai trưởng của Lý Chánh Trung. Cháu đã đi bộ đội tham gia chiến đấu ở Cambodia trên 20 năm trước và sau này gia nhập ngành báo chí của chánh quyền cộng sản. Nhưng có lẽ cũng vì tiếp nối cái tinh thần khí phách của cha mình, mà Dũng đã có đường lối thông thóang không phù hợp với chánh sách “xiết chặt tự do ngôn luận của đảng cộng sản”, cho nên mới bị lọai bỏ khỏi chức vụ như vậy chăng?
Như vây là về cuối đời, lúc đã về nghỉ hưu rồi, ông bạn giáo sư của chúng tôi vẫn còn gặp điều khó xử nữa, xuyên qua cái vụ việc bị cất chức của con trai Lý Tiến Dũng này vậy.
Và để tóm tắt lại, xuyên qua trường hợp của giáo sư Lý Chánh Trung như đã trình bày sơ lược trong bài này, chúng ta có thể ghi nhận rằng: Con đường hợp tác với người cộng sản ở Việt Nam quả thật vẫn đày dãy chông gai, trắc trở và bạc bẽo lắm vậy đó!
California, Tháng Chín 2009
Đoàn Thanh Liêm
Subscribe to:
Posts (Atom)