SỰ THẬT VỀ CHUYẾN BAY C130 RỜI VN NGÀY 3 THÁNG 4 , 1975
Đã 40 năm, có lẽ tất cả cũng đã theo bước thời gian mà mờ nhạt, có chăng là chút kỷ niệm lảng đảng đôi khi chợt trở về. Tôi chưa lần nhắc nhở bởi cũng chẳng thấy hay ho hay hãnh diện, cũng chẳng cần giải thích biện mình, tôi cho rằng thế thời phải thế, có gì đâu để tuyên dương hay kể lể, nhưng nội dung bài viết quá xa với sự thật, nếu không muốn nói là quá cường điệu, nhằm đánh bóng tên tuổi….hơn là một sự thật để nói về.Tôi , Th/Tá Nguyễn Hữu Cảnh, người phi công trưởng lái chiếc máy bay đó, là một trong 2 nhân vật chính trong chuyến bay C.130 rời VN ngày 3 tháng 4 năm 1975, nhân vật chính thứ 2 là Đ/u Không Quân Phạm Quang Tâm ( một trong những người con của bà mục sư PVN), anh Tâm là giáo sư Anh văn có trường dạy Anh văn ở Saigon , qua Mỹ anh dạy cho Đại học ở Iowa , bài viết hôm nay ra đời như một bất đắc dĩ, mong sự việc nầy không làm buồn người trong cuộc, bởi sự thật cần phải trả về cho sự thật, là người lính như bao người lính khác, sự chải chuốc, ba hoa tôi thật không quen.Nói là nhân vật chính vì chương trình ra đi đó là do tôi và anh Tâm cùng phát thảo, lên chương trình,và cùng thực hiện… nhằm đưa gia đình đôi bên rời VN, không có mục đích thương mại bán chỗ như nhiều người ngộ nhận. Cần nói thêm một chút là cả 2 gia đình chúng tôi đều quen biết nhau từ những ngày còn ở ĐalatTrước hết bài tựa “…C 130 đào thoát…” tôi thật không đồng ý chữ đào thoát chút nào vì hoàn toàn không đúng trong trường hợp này, không biết tác giả có hiểu chữ đào thoát là gì không? Chúng tôi rời VN nhưng không đào thoát khỏi VN, vì VN trước 75 đâu phải địa ngục trần gian hay là lao tù CS cần phải đào thoát, chúng tôi ra đi vì chúng tôi biết đến lúc cần phải ra đi, nên sự ra đi như là một cứu cánh cuối cùng , trước giờ VN rơi vào tay CS .Đã từ lâu tôi muốn bỏ VN ra đi, vì VN như một cái nhà mà những cây cột chính đã bị mối mọt tham nhũng ăn mòn, mục nát, chỉ chờ ngày sụp đổ mà thôi, chỉ thương cho những thanh niên trai hùng thế hệ sinh ra và sống dưới mái nhà đó, tôi muốn đi nhưng chưa biết đi đâu , nếu Cambodge còn ở chế độ cũ thì tôi cũng đã đi lâu rồi , như anh Vương Tấn Đạt (L.19) , anh Nguyễn Bá Thể (trực thăng), hay anh Trạch (Khu trục)….Do đó lúc nào trong xe của tôi cũng có sẵn một túi xách với các thứ cần dùng để chờ đợi một cơ hội .Một hôm tình cờ đọc được một phần tin tức nhỏ của báo Chính Luận “ Nếu người Mỹ thua trận rút lui , họ sẽ mang theo tất cả nhân viên và gia đình của họ, cũng như các nhân viên và tướng lãnh cao cấp VN” Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết bàn cờ VN đã được sắp xếp xong, vì ai đời đang đánh giặc mà tính chuyện thua trận rút quân như thế nào… thì còn con khỉ gì nữa mà đánh.Tôi cũng có dịp nghe Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói chuyện với các giáo chức là “ nếu Mỹ bỏ VN, tôi sẽ cho không CS miền Nam nầy và họ sẽ đánh qua tới Mỹ…”Thêm vào đó đầu năm 75, tất cả nhân viên phi đoàn được lịnh phải trồng trọt khoai sắn…Tối thì tập hợp hát những bản nhạc phản chiến của TCS (Từ Bắc vô Nam …) Sao kỳ vậy!? Tôi không hiểu lệnh từ đâu? Bây giờ thì ai cũng biết là chuẩn bị đi “tù cải tạo”, như vậy chuyện VN đã được sắp đặt, CS đã có người tay trong cả !Nhiệm vụ của tôi là tìm phi cơ, bãi đáp rước người là sân bay Long Thành, và hướng đi là Singapore, còn anh Tâm lo sắp xếp vận chuyển người trong gia đình, tôi chỉ nghĩ 2 gia đình khoảng trên dưới 20 người mà thôi, nhưng con số cuối cùng lên đến 56 người hoàn toàn ngoài dự liệu và hiểu biết của tôi, vì đây là công việc của anh Tâm .Tôi chỉ muốn đi càng sớm càng tốt, nhưng tìm được phi cơ hay không lại là một quyết định may rủi của định mệnh, và định mệnh đã mỉm cười với chúng tôi trong ngày 3 tháng 4/75. Khoảng 3 giờ chiều tôi còn nói với Tr/u Phi công Phạm Quang Khiêm (em trai Phạm Quang Tâm, cũng là người trở thành copilot cho tôi trong chuyến bay hôm đó) “ chắc hôm nay đi không được rồi ”, thì may sao một anh trưởng phi cơ mới bay về, đó là Đ/u Lộc (nick name là Lộc lêu bêu) đứng cằn nhằn là đã bay 2 lần rồi bây giờ phải bay nữa . Thật đúng là cơ hội ngàn năm , tôi nói với Lộc là để tôi bay thế cho, anh mừng lắm , tôi vào phòng hành quân nói Thiếu tá Nguyễn văn Nhân đổi tên tôi vào chuyến bay nầy, lên Liên Đoàn Tác Chiến lấy Phi vụ lệnh ,phi vụ chở tiếp liệu ra Phan Rang , tôi gạch bỏ thay vào là đáp Long Thành chở gia đình Tướng Lực Lượng Đặc Biệt , bỏ vào túi áo bay .Gặp anh Giản trí Lực dùng pick up đưa tôi ra phi cơ , tôi rủ anh Lực đi bay với tôi , Lực nói bay cả ngày mệt quá , còn bao nhiêu tiền tôi móc đưa hết cho Lực , Lực và tôi rất thân nhau , chúng tôi đi Hong Kong , Đài loan với nhau , tôi nhớ anh Lực chúc anh may mắn và nhiều sức khỏe . Tôi kiểm tàu cho đổ đầy xăng và hỏi hoa tiêu phụ (copilot) tên Việt có muốn về nghỉ không , tôi sẽ bảo Khiêm bay thế cho, còn gì mừng hơn, thế là Khiêm thay vào ghế copilot .Trong khi chờ đợi load hàng lên tàu , tôi trở vào phi đoàn chơi billard với anh em một lần cuối trước khi ra đi .Từ phi đoàn ra phi cơ tôi đi ngang Liên đoàn tác chiến, đưa tay chào 4-5 “Cù Lủ” đứng trên lầu nhìn xuống, khung cảnh thanh bình êm ã của một buổi xế chiều , đâu biết rằng sẽ có một trận bảo lớn sắp ập vào đất nước thân yêu của chúng ta ! Sau đó tôi ghé phi đoàn 435 thăm người bạn thân là Th/tá Nguyễn Tấn Minh, tôi hỏi anh có định đi đâu không, anh Minh trả lời “ chắc tôi không đi đâu , tôi sinh ở đây và chết ở đây Cảnh à” , sau vài ba câu hàn huyên , tôi chào anh ra đi , hiện nay anh Minh cũng ở AZ như tôi .Tôi đi thẳng ra phi cơ, tất cả đã sẳn sàng , trước khi quay máy tôi bảo Khiêm thâu hết súng ống cá nhân để sau ghế của tôi , đề phòng bất trắc. Tôi quay máy, lùi tàu ra , không ai nói với ai một lời, tất cả lặng lẻ làm nhiệm vụ của mình thật bình thường, nhưng có thật chúng tôi đang bình thường không, hay nỗi ngậm ngùi lưu luyến đã làm cho không gian chợt lắng đọng im lìm .Cất cánh phi cơ lên cao , nhìn xuống Saigòn thân yêu , tim tôi đau nhói , lòng buồn vời vợi , tôi quay mặt ra cửa sổ , dấu đi những giọt nước mắt tự nhiên trào ra .Thay vì đi Phan Rang , tôi bay thẳng đến phi trường Long Thành , đáp xuống , rời runway vào taxiway, tôi ra lệnh các anh ở sau mở hết locks của 5 pallets hàng , hoàn toàn không ai biết những gì trong đó, mở ramp sau tôi cho thả từng pallet xuống hết trên taxiway, đây là công việc bình thường của C.130 . Phi cơ tiếp tục di chuyển đến cuối sân tôi quay đầu phi cơ lại để sẳn sàng cất cánh . Khi dừng phi cơ anh Tâm lo phía sau , bao nhiêu người lên tôi không hề biết, tôi nghĩ chỉ có gia đình anh Tâm và Khiêm thôi, khi đó có một chiếc xe Jeep của Lực Lượng Đặc Biệt ra, và nói chuyện với các nhân viên làm việc phía sau , anh Đại úy LLĐB cầm cây súng M79 tù dưới đất chĩa vào tôi , tôi lấy phi vụ lệnh bảo Khiêm xuống đưa cho họ, cho đến lúc đó cũng không ai biết tôi đã sửa phi vụ lệnh là chở gia đình Tướng LLĐB , để bảo đảm cho chuyến bay tôi bắt anh cơ phi Lộc xoay ghế ngược lại quay mặt ra sau , khoảng vài ba phút , qua đường vô tuyến tôi gọi Khiêm đang ở phía sau hỏi Khiêm xong chưa? Khi xong đóng ramp lại, trong khi Khiêm lo đóng ramp ở đàng sau , tôi cất cánh một mình , bắt đầu lên gear, flaps một mình , chuyến bay đã cất cánh . Anh Phạm Quang Minh (anh lớn của Tâm và Khiêm cũng là hoa tiêu A.37) lên phòng lái thấy không ai ngồi ghế copilot nên anh nhảy vào ngồi đó, cho đến khi Khiêm lên thay anh.Sau khi gear và flaps up tôi bay sát trên vườn cao su ra biển, tôi tiếp tục bay sát mặt biển để né tránh radar, hơi nước dưới biển do 4 động cơ thổi bay mịt mù bao lấy thân phi cơ, còn bên trong phi cơ thì hơi của máy lạnh cũng mù mịt thổi ra.Phòng lái (cockpit) của C.130 nằm trên cao riêng biệt, cách sàn phi cơ gần cả 2 thước , hành khách thì ngồi trên sàn tàu dưới thấp không ai vào được phòng lái, tôi bay sát mặt biển ai cũng căn thẳng không ai nói một lời nào nên không có chuyện bà mục sư PVN hỏi này nọ và nghe phi hành đoàn bàn bạc.Khi đến Singapore, chúng tôi gọi đài xin đáp, họ chấp nhận cho chúng tôi đáp bình thường, tôi còn nhớ cơn mưa lớn vừa xong nhưng ngoài trời vẫn còn những giọt mưa rơi lác đác, lúc ấy chắc đã hơn 7 giờ tối, không có ai ra làm việc với chúng tôi . Anh Tâm cố giải thích với đài kiểm soát là chúng tôi đến đây với tình trạng bất hợp pháp vì không có giấy phép nhập cảnh, cần gặp người có thẩm quyền.Trong khi chờ đợi Singapore Airlines có mang thức ăn đến cho người lớn và sửa cho em bé.Đến khoảng 1 giờ sáng thì có một phái đòan 5, 6 người (all big shots) trong đó có Đại sứ Bùi Diễm, sau khi nói chuyện với chúng tôi, họ cùng bàn bạc (cũng không biết họ bàn bạc cái gì), cuối cùng họ đưa chúng tôi về “Detention Center”. Đến đây tôi xin mở ngoặc để giải thích thêm cho rõ là tất cả mọi người khi rời máy bay phải đi tay không. Tất cả hành lý, đạn dược súng ống đều để lại trên phi cơ (không có chuyện mở cửa máy bay ném vũ khí xuống biển, trừ khi tất cả cùng muốn tự vận mới dám mở cửa khi phi cơ đang bay với tốc độ hơn 600km/giờ, mà có muốn mở cửa cũng mở không được). Khi nói “Detention Center” thì có nghĩa là nói đến nhà tù, nhà tạm giam, chẳng qua thay đổi danh xưng cho đẹp mà thôi. Chúng tôi đến đây bất hợp pháp, thì bị bắt vào tù là đúng rồi, phải đợi điều tra và quyết định của chánh phủ Singapore chứ. Làm gì có chuyện họ đối với chúng tôi như khách mời (I wish), trong Detention Center (nhà tù) tất cả cầu tiêu tầng dưới dành cho đàn ông đều không có cửa, tầng trên dành cho phụ nữ tôi không biết. Bửa cơm hằng ngày chỉ 1 món duy nhất là cá cơm khô xào với giá “ đều cạnh”(không thay đổi). Không hề có thịt thà heo cuối như bài viết, hãy nhớ rõ một điều chúng tôi là những người nhập cảnh bất hợp pháp , họ tạm giữ chờ quyết định . Chúng tôi hoàn toàn không được tiếp xúc với người ngoài, không radio, TV , báo chí, chúng tôi hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài . Hằng ngày chỉ có 1 ông nhân viên (hình thức như là một cai ngục) nói chuyện qua vuông cửa sổ nhỏ với người đại diện chúng tôi là anh Tâm ( anh Tâm là một người uyên bác, giỏi ngoại ngữ, giỏi ngoại giao, điềm đạm , rất tư cách…..) Thường sau khi thấy anh Tâm nói chuyện với ông “cai ngục” nhiều người cứ nhốn nhác hỏi anh Tâm có tin gì mới, thường thì anh lắc đầu vì không có gì cả, nhiều lần như vậy thì nhiều người không hài lòng cho là anh Tâm không nói sự thật, tôi thấy thật quái đản, đa số họ là người nhà của anh sao lại nghi ngờ anh? mà thật ra có gì đâu để giấu, không có tin tức thì lấy đâu mà anh kể. AnhTâm rất bực mình trước những thái độ kỳ cục đó, tôi thì buồn cười trong bụngSau một ngày ở Detention Center, họ cho xe đến chở tôi, Khiêm, và anh Minh, bằng xe bít bùng , đi đâu chẳng biết đi đâu, khi đến phi trường mới biết là họ muốn nhờ chúng tôi lái chiếc C.130 của chúng tôi sang đậu ở phi trường quân sự, và sau nầy chiếc phi cơ đó được đưa về Mỹ đặt trong viện bảo tàng ở Washington DCSau 2 tuần bị giam giữ, thì sóng gió bắt đầu xảy ra khi một số người trong nhóm bắt đầu càu nhàu , trách cứ, đổ thừa , VN có mất đâu mà đi bây giờ phải sống như vầy ? Anh Tâm khi dể không trả lời , tôi cũng làm thinh không nói một lời vì tôi và anh Tâm biết chúng tôi đang làm gì .Tôi thật chán ngán, tự hỏi không biết là họ có suy nghĩ trước khi nói ra điều đó không. Thứ nhất tôi chưa hề mời họ lên tàu tôi, thứ hai tôi cũng chưa lấy ai một đồng lệ phí lên tàu, họ đến từ đâu tôi chẳng biết, rồi thì than vãn gây gổ, đổ thừa loạn cào cào… Thế mới biết lòng phản trắc của con người, khi gặp trở ngại thì ném đủ thứ tội lên người khác, nhưng bây giờ được sống ở Mỹ sung sướng ấm no, họ có nghĩ đến một lời cám ơn những người mang họ đến đây, hay chỉ là những thờ ơ vô tình của nhân thế. So với những người vượt biển mà mạng sống treo đầu chỉ, gian nan đau khổ, mất mát…họ có thấy mình quá may mắn chăng???Hàng ngày họ họp nhau cầu nguyện, gây gổ, cầu nguyện, cằn nhằn, cứ thế xảy ra hoài . Cuối cùng không chịu nổi nữa tôi phải đứng lên “ Thưa quí vị, tôi là người đạo Phật không cùng tôn giáo với quí vị, nhưng tôi thấy quí vị hàng ngày cầu xin Chúa yêu thương, lo lắng …nhưng sao quí vị không hề yêu thương và lo lắng cho nhau, chỉ biết gây gổ không thôi, ngày nầy qua ngày khác…” Ông mục sư Phạm văn Năm đứng lên xin lỗi tôi. Anh Tâm cũng rất bực mình. Mục sư Hoàng nay ở CA chắc cũng không quên câu chuyện này . Đó là chuyện của Detention Center.Sau khi TT Thiệu từ chức chắc khoảng 25 tháng 4 (tôi không nhớ rõ) họ cho người đến gặp đại diện nhóm là anh PQ Tâm, thông báo đưa chúng tôi rời trại, họ cũng chẳng cho biết đi đâu, chúng tôi rời trại bằng 2 xe bus, đến thẳng phi trường và đưa thẳng vào máy bay (giống như áp giải), đó là chiếc B.727 của hảng Pan Am, làm gì có chuyện đi Limousine, đi ngắm cảnh biển Singapore như khách du lịch, hãy nhớ chúng tôi là người mà họ tạm giam vì nhập cảnh bất hợp pháp, tạm giam để chờ giải quyêt (có thể trả về VN, có thể cho đi định cư, không ai biết cả) nên nói họ đối đải với chúng tôi như khách được mời đến, ăn ngon ngủ tốt, sống thoãi mái…. thì chỉ là một hoang tưởng mà thôi. Tôi không biết tại sao có một bài viết hoàn toàn sai sự thật, đầy bịa đặt như vậy, điều nầy đã rất phiền lòng tôi và tôi nghĩ anh Tâm cũng không vui. Im lặng là đồng lõa, nói ra thì chúng ghét, nhưng dù sao đi nửa tôi cũng phải viết lên sự thậtChuyến bay Pan Am đưa chúng tôi đi sau một thời gian dài , đáp xuống Hawaii , chúng tôi được xuống phi cơ khoảng vài giờ , sau đó lên tàu tiếp tục cuộc hành trình . Tôi lên phòng lái ngồi trò chuyện với Captain của chuyến bay đó, trong lúc trò chuyện tôi hỏi chuyến bay nầy đi đâu vậy, họ giữ im lặng, vẫn là một bí mật, chỉ khi đến nơi thì tôi mới biết đó là đảo Saipan mà thôi. Một “Trust Territory” dưới quyền điều hành của US. Và do sự sắp xếp của European Immigration Orgazination đưa đến đây . Saipan ở Northern Mariana Islands , một đảo nhỏ khoảng 200 miles Đông Bắc của Guam .Bây giờ thì đúng thật là sung sướng, hằng ngày được ăn ngon, đêm ngủ ở khách sạn 4 sao, đi chơi hay ngắm biển tự do.Nhưng không lâu chỉ khoảng một tuần sau đó, thì chính phủ Mỹ đưa chúng tôi đến Guam, và chúng tôi lần lượt vào Hoa Kỳ như mọi người.Tôi học làm phi công lại ở Phi trường Fullerton , Ca , một công việc mà tôi rất yêu thích, nếu không muốn nói là rất đam mê, tôi thích bay bổng trên cao với trời xanh mây trắng, không gian thì vô hạn, nhìn xuống cây cối, nhà cửa, xe cộ, con người… thật bé nhỏ, lòng mình chợt thấy bao dung rộng mở lạ lùng. Đó là thứ cảm giác tuyệt vời nhất trong nghiệp bay, đó là thứ luôn thôi thúc tôi trở lại với nghiệp dĩ đi mây về gió.Sau 10 năm (với bao khó khăn, tranh đấu…) tôi được lên trưởng phi cơ (Captain) DC 9, B.727 và sau cùng bay Captain trên chiếc Airbus 320 của America West Airlines . Khi US Airway bị phá sản, rồi đến American Airlines bị phá sản, thì America West mua cả hai, lấy tên mới là American Airlines và tôi trở thành nhân viên retired của American Airlines.Anh Phạm Quang Tâm làm giảng sư (Professor) cho Đại Học ở Iowa từ năm 1978 sau này tôi mất liên lạc . Anh là một người rất tài giỏi, trí thức, đạo đức….gần anh một ngày bằng đi đến trường học một tuần. Tôi buồn và thắc mắc tại sao anh là nhân vật chính của chuyến bay C.130, nhưng suốt bài viết của bà PVN không hề nhắc nhở đến tên anh. Chúc anh chị luôn khoẻ mạnh và xin Chúa ở cùng anh chịPhạm Quang Khiêm bay Copilot cho US Airway, bây giờ cũng đã là nhân viên retired của American Airlines.Đây là sự thật (100%) về chuyến hành trình rời VN của chúng tôi trên chiếc C.130 ngày 3 tháng 4 năm 1975Nguyễn Hữu Cảnh· Đính kèm bài viết được cho là của bà mục sư PVN để rộng đường dư luậnPS.Sau đây là những ghi nhận của riêng tôi sau khi đọc bài viết đó1.Trong phần đầu tác giả có nhắc đến Th/tá Tựu cho phép chiếc C.130 được cất cánh, đây là chuyện không hề có, nhân vật nầy từ đâu mà nhảy vào kể cũng lạ thật .2. 5 kiện hàng tiếp liệu đúng ra phải đưa ra PR, nhưng bị bỏ lại sân bay Long Thành hoàn toàn không ai biết cái gì trong đó, làm gì có chuyện 1 tấn rưởi gạo, càng không có anh lính BĐQ nào cả, đây là sân bay do Lực Lượng Đặc Biệt trông coi.3. Theo bài viết “ trong lúc C.130 đáp xuống Singapre, thì may mắn đúng lúc Thủ Tướng Lý Quang Diệu đi Thái Lan dự hội nghị, nếu ông ấy có ở nhà thì ông ấy đã đưa chúng tôi về VN rồi”. Nói đến đây thì thật là bi hài, không tưởng. Người viết quá khinh thường trình độ hiểu biết của đôc giả chăng? Cần gì ông LQD có mặt, nguyên hệ thống chính phủ của họ, chỉ cần một cú phone hạ lịnh là đi về VN tức khắc, hay là bị đè ra đánh roi trừng phạt.Bài viết cho tôi cảm tưởng như chuyện đứa nhỏ dẫn bạn vô nhà khi bố đi vắng, may là bố tao không có ở nhà, nếu không bố tao đuổi mầy ra rồi. Nhớ đây là một cơ quan chính phủ điều hành cả một đất nước (mà còn là một đất nước tiên tiến), khi ông LQD không có mặt, những người trong chính phủ sẽ thay mặt ông ấy giải quyết tất cả mọi chuyện theo luật pháp của đất nước họ, nếu cần thỉnh ý chỉ một cái nhấc phone là xong .4. Không có hội truyền giáo nào gửi 20 ngàn mỹ kim để nuôi chúng tôi cả, chúng tôi chỉ ăn cơm tù gạo vàng mỗi ngày. Cũng không có giáo hội nào đủ thế lực để yêu cầu Singapore giấu diếm che chở chúng tôi, hãy nhớ kỷ Singapore là quốc gia của kỷ luật, các bạn còn nhớ cậu trai Hoa Kỳ xịt sơn ngày nào bị phạt đánh roi tại Singapore, tổng thống Bill Clinton còn can thiệp không nổi, huống gì chúng tôi.Vé phi cơ vào Mỹ cũng chẳng hề là của giáo hội nào cả , mà là của chính phủ Hoa Kỳ, C.141 của Không quân Hoa Kỳ , Họ đã khi dể sự hiểu biết của đọc giả quá đáng**Tóm lại sau khi đọc xong bài viết của bà PVN (chồng bà là mục sư Phạm văn Năm , một người rất đươc kính trọng), tôi có cảm giác đây không phải là bài viết của bà, của một người trên 90 tuổi, bài viết nầy chỉ được tung ra không lâu sau khi bà mất, có cái gì khuất lấp? người viết đang mượn lời bà (không đối chứng) nhằm mục đích khoe khoang, đánh bóng? tạo một hào quang không thật cho mình, không lẻ cái tôi của họ lớn đến thế sao? Nếu đó là sự thật thì tôi quá đổi thất vọng, thất vọng đến ngỡ ngàng .Đây không phải là một tường thuật, mà là một mẫu chuyện tiểu thuyết hoang tưởng lừa bịp bạn bè, đồng đội và đọc giả mà thôi!Nguyễn Hữu CảnhĐính kèm là bài viết được cho là của bà Phạm văn Năm để rộng đường dư luậnFrom: Thanh Tran kingbee_To: Phidoan 219 ; VNAF_63DSubject: [kq63d] Sự thật về chiiếc C 130 đào thoát trong tháng tư 75
Bài viết về sự thật dưới đây là phần kể lại chuyến đi của 56 con cái Chúa trên chiếc C 130 A 57-00460 thuộc KQVN, rời Saigòn ngày 3-4-1975 để đi Hoa Kỳ vr Singapor.Tác giả là cụ bà Mục Sư Phạm Văn Năm, là thân mẫu của Thiếu Tá PQ Minh SĐ 2 và Đại Úy PQ Khiêm SĐ 5 và cũng là dì ruột của Mục Sư CT Bữu PĐ 219 và Th/Úy CT Ngọc SLL.Cho tới giờ nầy chắc ai ai cũng phải hỏi lại động lực nào Thiếu Tá Tựu chỉ huy trưỡng Đoàn 72 lại cho phép chiếc phi cơ tự do cất cánh trong khi các sĩ quan khác thì sẳn sàng giữ chiếc phi cơ ở lại. Có lẽ chỉ có Thiếu Tá Tựu mới trả lời được cho chính ông và Bộ Tổng Tham Mưu VNCH. Riêng về phần 56 con dân Chúa tới giờ nầy thì vẫn nghỉ là Chúa sắp đằt theo lời cầu nguyện của mọi người lúc gặp gian truân, vì Chúa ở cùng họ.Riêng anh Tựu thì Chúa cũng luôn bên anh; bằng chứng là cách đây vài năm, một tai nạn xảy ra cho anh ở Colorado trong khi đi trượt tuyết cùng người bạn là một cựu Trung Tá KQ, dây cable bị đứt, người bạn của anh tử nạn, riêng anh thì toàn thân bất toại vây mà đến nay thì anh đã hoàn toàn bình phục.Như vậy có phải là ở hiền gặp lành không qúy bạn. Nhân bản của Việt Nam Cọng Hòa là vậy đó. KB TN Thạnh
Ngày 25 tháng 3-75, con trai thứ 7 của chúng tôi là Phạm Quang Khiêm, phi công máy bay vận tải C. 130 của quân lực Việt Nam Cộng-Hòa, đến văn phòng nói với chúng tôi rằng nó định đưa gia đình ra nước ngoài bằng máy bay, hỏi chúng tôi có đi không? Chúng tôi nghe nói như vậy thì giựt mình, không biết có biến cố gì xảy ra đây? (Lúc đó Ban Mê Thuột đã mất, Nha Trang, Ðà Nẵng đồng bào di tản vào Sài Gòn quá nhiều. Một số các Mục sư Truyền đạo từ miền Trung và Trung Bắc vào lánh nạn quá đông. Họ ở rải rác trong các Hội thánh vùng Thủ Ðô). Có vài tín hữu có mặt tại văn phòng, chúng tôi không nói gì cả, chỉ nói rằng nếu ba má có đi thì chỉ đi vòng vòng thôi. Trong trí chúng tôi nghĩ rằng chắc là chánh phủ ngầm ra lịnh như vậy, chớ nếu có thông báo chính thức thì máy bay đâu đủ để chở tất cả quân nhân và gia đình? Tuy nghe vậy, nhưng vài hôm sau cũng không chú ý đến nữa, về nhà cứ cầu nguyện tùy theo ý Chúa và sự dẫn dắt của Ngài, thời cuộc ra sao thì ra, chúng tôi không biết lo hay chuẩn bị gì hết.Vài ngày sau con trai lớn của chúng tôi là Phạm Quang Minh, thiếu tá không quân Sư Ðoàn 2 tại Nha Trang cũng về Sài Gòn. Thế là tất cả các con lớn của chúng tôi đều có mặt tại Sài Gòn, chỉ có đứa con trai thứ 8 thì đang làm việc tại Vũng Tàu (dạy Anh ngữ trừơng Thiếu Sinh Quân) chiều Chúa nhựt đi, chiều thứ Sáu về Sài Gòn, vợ con đều ở Sài Gòn. Và một đứa con trai út đang đi lính không quân ở Phan Rang. Anh nó đã ra Phan-rang tìm nó về để nếu có di tản thì sẽ không thiếu ai. Nhưng anh nó bay ra Phan Rang tìm nó cả ngày mà không gặp; nhờ một ông trung úy cảnh sát cho mượn xe Jeep với điều kiện là khi máy bay C.130 của nó về Sài Gòn thì chở gia đình anh ta về với. Xe chạy khắp các phi đoàn, bắt loa kêu ầm ỉ mà không gặp em nó. Thất vọng Khiêm bay trở về Sài Gòn với số đông gia đình của quân nhân và cảnh sát. Ai nấy đều nghĩ rằng đứa em út nầy chắc chắn sẽ bị ở lại nếu sẽ di tản. Còn đứa con thứ 8 thì vẫn còn ra vô Vũng Tàu để dạy học hàng tuần. Các anh nó cho biết nên ở lại nhà vì từ đây đến thứ bảy 5-4-75 thế nào cũng có chuyến bay để di tản. Nhưng nó nói nếu ở lại mà không đi được thì sẽ bị phạt, vì vậy nên ngày Chúa nhựt 29-3-75, sau khi dự lễ Phục Sinh xong nó lên xe ra Vũng Tàu làm việc.Từ đây, ba anh nó (đều là phi công) lo tính toan để ra đi. Việc phải đến đã đến! 3 anh nó thảo luận với một người bạn là thiếu tá Nguyễn Hữu Cảnh cũng lái C.130 trong phi đoàn vận tải với vài người thân tín khác như thầy Lưu văn Hồng, Lưu văn Hậu, (con cụ Mục sư Lưu văn Mão). Chúng đi xe Honda lên Long Thành xem xét một sân bay nhà binh bỏ hoang tìm địa điểm để máy bay có thể đáp xuống rước gia đình và thân nhân mà không bị phát hiện. Chúng nó hoạch định chương trình đồng thời cũng dò la xem coi ngày nào có máy bay đi công tác mà có thể lấy đi được. Phần lớn quân nhân ai cũng muốn lấy máy bay đưa gia đình ra ngoại quốc, nhưng không ai dám thực hiện, vì nghĩ rằng nếu ra đi mà nước Việt Nam mất thì không có gì đáng ngại, ngược lại, nếu Việt Nam không mất thì tất nhiên cả đám sẽ bị dẫn độ về để trị tội.Phần chúng tôi chẳng hay biết gì về mưu-đồ của chúng nó; mỗi sáng sớm chúng tôi đều đến nhà thờ Bàn Cờ để cầu nguyện với ông bà Mục sư Nguyễn văn Phấn và vài con cái Chúa từ 6 giờ sáng đến 7 giờ sáng như thường lệ. Chúng tôi vẫn giữ đúng như vậy từ năm 1972, lúc nào chúng tôi đi xa thì thôi, nếu ở nhà thì vẫn cầu nguyện luôn như vậy.
Sáng sớm ngày thứ 5, tức là ngày 3-4-75, chúng tôi nhóm cầu nguyện nơi nhà thờ Bàn Cờ, chúng tôi không nghe ai nói gì về sự di tản cả. Ðến 9 giờ chúng tôi vẫn đến văn phòng làm việc. Vì cuộc chiến ngày càng sôi động nên chúng tôi cũng ít đi đâu xa. Chúng tôi làm việc tại phòng; tôi lo cho chương trình Truyền Ðạo Sâu Rộng, nhà tôi có thì giờ rộng rải nên bà viết truyện tích Kinh Thánh về cuộc đời Giô-sép, cũng viết các Thi Thiên theo thể văn thi "Thượng lục hạ bát", đã viết được 17 thiên, đánh máy xong giao cho ông Mục sư Nguyễn Thanh Hằng, Chủ bút toà soạn Thánh Kinh Nguyệt San sẽ lần lược ấn hành lên báo. ( Rất tiếc, các bản thảo đều bỏ lại văn phòng, không mang theo được bản nào cả, bị mất hết).Chúng tôi làm việc đến 1 giờ trưa, về nhà Sophie ăn cơm, có gặp Mục sư Trần Trọng Thục tại đó (ông từ Nha Trang vào) thì Sophie cho hay là Khiêm đến nói với nó rằng chiều nay lối 2 giờ sẽ tập trung nơi nhà ông bà Trần Phương (nhạc gia của Khiêm, tức là sui gia của chúng tôi) để lên Long Thành, máy bay sẽ đáp tại đó rước đi. Chúng tôi nghe qua rất bàng hoàng, không biết liệu làm sao đây; sẵn điện thọai nơi nhà Sophie tôi liền gọi vào Văn phòng Hội Hoàn Cầu Khải Tượng để báo tin cho Thu (là vợ Tuyên đang làm việc tại đó) hầu nó ra Vũng-tàu kêu Tuyên về. Nhưng điện thoại bận, gọi mãi cũng không được. Khi ngồi vào bàn ăn cũng không thể ăn nổi nửa chén cơm, lật đật chạy về, nhà tôi quơ vội vài bộ đồ, bỏ vào trong bao vải, tôi xách cái cặp da bỏ quyển Kinh Thánh và cái Radio nhỏ vào. Nhà tôi mở tủ áo lấy vài chiếc áo dài cũ, lấy cho tôi 2 bộ đồ ngủ, nhưng vì vội vả nên lấy quần nầy, áo kia, không đúng bộ gì cả. Còn phần nhà tôi thì mở tủ thấy cái hộp đựng phim có một ít tiền Thụy-sĩ mà lúc trước bà đi Thụy-sĩ mang về. Bà cầm cái ống nhựa lúc-lắc vài cái rồi quăng trở lại tủ (số tiền nếu mang theo thì đổi cũng được 10 đô-la, 30 quan Thụy Sĩ) Bà chụp lấy cái hộp đựng tăm xĩa răng mà bà đã mua mấy ngày trước đó. Bà mang theo bó tăm xĩa răng mà bỏ lại 10 đô-la! Sau khi sắp ít đồ đạc xong tôi vội chạy qua nhà thờ Bàn Cờ trao một thơ từ chức Trưởng Ban Cứu Tế và giao số tiền Ủy Ban nhờ mua sữa và mì gói phát cho đồng bào còn dư mấy chục ngàn lại cho Mục sư Ðoàn văn Miêng. Khi qua nhà tư thất ông Mục sư Phấn đi vắng chỉ có bà Mục sư ở nhà, bà cho biết gia đình bà cũng chuẩn bị lên nhà ông Phương để di tản! Chừng đó chúng tôi mới hay là ông bà Mục sư Phấn cũng được thông báo về việc nầy. Tôi trở về nhà (nhà chúng tôi ở phía sau nhà thờ Bàn Cờ) gặp Ðặng Minh Trí (bạn của Mỹ Vân) đến thăm từ giả Vân. Tôi liền nhờ Trí mang thư và tiền đến cho Mục sư Miêng. Chúng tôi vội vả mang đồ đạc lên xe Renault nhỏ chạy vào nhà ông bà Trần Phương. Ðến nơi đã thấy có nhiều người tại đó; nào gia đình ông bà Huỳnh văn Mừng, gia đình ông bà Mục sư Nguyễn văn Nhung, gia đình các con chúng tôi. Bà gia của Sophie là bà cụ Trần Ích lúc ấy đã 75 tuổi cũng có mặt, nhưng chưa thấy gia đình Mục sư Phấn. Ðộ hơn một tiếng đồng hồ sau thì xe taxi chở gia đình Mục sư Phấn đến, trong đó có Tấn là con trai út của chúng tôi ở Phan Rang (mà Khiêm, anh nó đã ra tìm nó trước kia mà tìm không được như tôi đã nói ở phần trên). Chúng tôi đều chưng hững vì nghĩ rằng 2 con trai của chúng tôi sẽ bị ở lại. Nay Tấn về là cả một phép lạ! Mọi người xúm lại hỏi thăm tại sao nó về được kịp lúc như vậy ? Tấn thuật lại rằng: Trưa ngày 3 tháng 4-75, thình lình ông xếp của nó là Thiếu tá Trước kêu nó lên máy bay về Sài Gòn với ổng, và ổng dặn nó về ở luôn trong Sài Gòn chớ đừng trở ra Phan Rang. Khi về nhà thấy nhà khóa cửa, nó đang bối rối thì gặp bà hàng xóm bước ra, nó hỏi thăm về chúng tôi, bà ấy nói rằng chúng tôi đi ngoại quốc rồi! Nó buồn bả bước ra định qua nhà chị nó là Sophie để hỏi thăm. Khi nó đang băng ngang qua đường Phan Thanh Giản thì cậu con trai Mục sư Phấn kêu nó lại (lúc ấy Mục sư Phấn đang kêu 2 xe Taxi chở gia đình vào nhà ông bà Trần Phương). Nó hỏi ông có biết chúng tôi ở đâu không? Ông trả lời là cứ lên xe đi với ông thì sẽ biết. Thế là trong phút chót Tấn được đi với chúng tôi, còn Tuyên bị ở lại. (Tuyên ở lại bị đi cải tạo trong trại tù cộng sản, hai năm 9 tháng).
Ðúng 4 giờ chiều ngày 3-4-75, nhận được điện thoại Khiêm gọi về từ phi trường cho biết phải lên đường ngay. Tất cả 6, 7 chiếc xe hơi đủ cở, đủ lọai đều chuẩn bị lên đường, tổng cộng 53 người đều là trong vòng bà con và tín hữu trong Hội thánh, chỉ 3 anh trong phi hành đoàn là những bạn hữu mà thôi, cộng là 56 người. Trong số 56 người nầy gồm có 3 vị Mục sư là: Mục sư Nhung, Mục sư Phấn và Mục sư Năm, cùng gia đình của các vị nầy, ngoài ra có gia đình của vài tín hữu là gia đình ông bà Huỳnh văn Mừng có 5 người, em Hứa Ngọ, em Lưu văn Tuấn (cháu nội cụ Mục sư Lưu văn Mão) bà cụ Trần Ích , Mục sư Nguyễn văn Nhung và gia đình, ông bà Trần Phương và gia đình (những vị nầy là sui gia của chúng tôi). Trước giờ khởi hành tất cả đều họp lại cầu nguyện, xin Chúa dẫn dắt vì đi như ông AÙp-ra-ham; đi mà không biết mình đi đâu! Tôi cầu nguyện, ai nấy đều thổn-thức, không biết lần ra đi cách táo bạo nầy sẽ ra sao? có bị bắt dẫn độ về không vì lúc ấy Sài Gòn vẫn còn rộn rịp. Nếu bị bắt, bị dẫn độ thì sẽ bị hình phạt như thế nào! Nét lo âu hiện rõ trên nét mặt mỗi người. Dầu vậy cũng cương quyết ra đi vì tình hình ngày càng bi đát, giặc sắp đến nơi rồi sẽ chạy đi đâu nếu không ra khỏi nước? Các con chúng tôi nói rằng: "Nếu Ba Má không đi thì chúng con cũng phải đánh liều ra đi, vì chúng con là những kẻ dội bom trên đầu giặc nếu ở lại chắc sẽ bị chúng xử tử!" Chúng tôi nghe vậy cũng hiểu được những nỗi lo âu của chúng nó rất đúng, bởi vì trong 3 con trai của chúng tôi đều là phi công; đứa thì lái máy bay C.130, để vận tải, đứa thì lái phản-lực A.37 đi dội bom v. v... vì vậy chúng tôi cũng phải buộc lòng ra đi, mà ra đi rất sớm thì hậu-quả sẽ khó lường được đến mức độ nào! Ðoàn xe khởi hành nhắm sân bay Long Thành trực chỉ. Khi gần đến thấy có chiếc máy bay C.130 bay lượn trên vòm trời, mọi người đều hồi hộp không biết có phải là máy bay đến đón mình hay không! Khi vào đến sân bay thì máy bay đã đáp xuống rồi! Máy vẫn nổ, bụi bay mù mịt. Ai nấy lật đật xuống xe, tuôn đồ đạc vào trong máy bay. Khi hầu hết người lên máy bay thì thấy có một xe Jeep nhà binh chở 5 anh lính Biệt động quân từ đâu chạy đến. Nhà tôi còn đứng dưới đất, 2 tay xách 2 gói quần áo, cất tiếng kêu lớn: "Minh ơi! lính tới rồi kia kìa!" và nhà tôi muốn lui bước trở lại xe. Nhưng Minh là con trai lớn của chúng tôi chạy lại giựt 2 gói đồ và nói: "Má lên máy bay lẹ đi, ai nấy đều lên hết rồi sao má còn đứng đây?" Vừa nói nó vừa kéo nhà tôi lên máy bay . Khi nhà tôi đi từ phía sau ra chưa tới phía trước thì máy bay vụt cất cánh, nhà tôi té nhào xuống sàng máy bay rồi nằm luôn không ngồi dậy nữa!Tôi dòm lại phía sau thấy có một nhân viên phi hành đoàn, tai mang ống nghe, hai tay vịnh vào vai hai anh lính Biệt động quân nói gì đó không biết. Tôi hỏi con tôi tại sao nhân viên kia không đi? Nó nói vì anh nầy còn vợ con ở nhà nên anh ta không đi. Anh ấy nói cho mấy anh lính biết là có một tấn rưỡi gạo từ máy bay thả xuống để các anh nầy mang về và dặn họ đến tối hãy báo cho bộ Tư-lịnh biết là có chiếc máy bay C.130 đã rời khỏi nước. Các anh lính thấy gạo thì mừng quá, lo chở gạo về bán chia cho nhau được một triệu rưỡi đồng bạc Việt Nam lúc đó. (sau nầy khi di tản qua Mỹ, họ nói lại cho chúng tôi biết).
Máy bay đã bay xa khỏi Sài Gòn, nhưng bay rất thấp, sà trên mặt biển, hơi nước bay vào mù mịt trong máy bay. Tôi hỏi môt anh trong phi hành đoàn là Thiếu tá Nguyễn Hữu Cảnh, (là bạn của các con tôi, cũng là người ở Ðà Lạt mà chúng tôi có quen thân với gia đình nầy khi chúng tôi ở Ðà Lạt), tại sao có hơi sương mù mịt như vậy thì y nói là phải bay thấp để tránh Ra-đa phát hiện. Khi máy bay đang bay thì các anh em trong Phi hành đoàn thảo luận với nhau là nên đi đâu, người thì nói nên qua Phi Luật Tân, người nói nên đi Thái Lan, nhưng anh Cảnh nói rằng anh chỉ biết đường bay qua Singapore mà thôi. Vậy nên bay qua đó. Khi gần đến nơi các anh nầy gọi đến sân bay Singapore xin đáp khẩn cấp vì thiếu nhiên liệu. Họ cho đáp xuống phi trường dân sự vào lúc 6 giờ chiều (nghe đâu đến 9 giờ tối Bộ Tư Lịnh tại Sài Gòn mới biết có chiếc máy bay C.130 ra khỏi nước). Hay tin nầy cả Sài Gòn đều xôn xao bàn tán; người bàn qua, kẻ tán lại, nào là chiếc máy bay ấy chở toàn là triệu phú trong Chợ Lớn, đem theo vàng bạc rất nhiều, nào là có cả ông Bộ Trưởng Tài Chánh của Chánh phủ cũng đi trong chuyến đó v. v... Nhưng họ đâu có biết rằng chúng tôi ra đi là để tránh nạn chớ có chở người nào ngoài những người thân thuộc trong gia đình đâu! Vì theo ý người ta nghĩ nếu đã có ý định táo bạo như vậy ắt phải có lợi gì người ta mới làm! Nhưng họ đâu có biết chúng tôi là con cái Chúa ra đi không phải vì tư lợi mà vì muốn cứu cả gia đình thoát khỏi thảm họa sau nầy mà thôi. Khi máy bay đáp xuống thì có nhân viên tại phi trường ra tiếp đón; họ mang bánh, mang sữa ra cho mọi người. Thức ăn thật nhiều, chỉ có mấy em nhỏ thích ăn, người lớn không ăn gì được cả, phần lo âu không biết tương lai ra sao, diển biến như thế nào có được bình an hay bị dẫn độ về nước? Các con tôi tiếp xúc với chánh quyền tại Singapore, cho biết rõ về tình hình chiến sự rất khốc-liệt không thể ở trong nước được nữa nên phải liều chết ra đi. Họ cũng báo tin cho Ông Ðại sứ Việt Nam (Lúc ấy là ông Diểm). Ông thân hành đến phi trường tìm hiểu nguyên do, ông rất thông cảm nên không bắt chúng tôi quay về Việt Nam. Ông bảo cứ vào phi cơ ngủ để chờ sáng mai sẽ hay. Chúng tôi lên máy bay nhóm lại cầu nguyện, hát Thi Thiên 23: rồi sửa soạn chỗ ngủ. Mới nằm một chút chưa ngủ thì có lính cảnh sát tới, lên máy bay xem xét coi có chở vũ khí gì không (các anh em trong Phi hành đoàn đã quăng tất cả súng ống xuống biển khi vừa đến hải phận quốc tế). Khám xong họ bảo tất cả lên máy bay ngủ tạm. Vừa lên máy bay thì đoàn y tế và cảnh sát lại đến mời mọi người ra khỏi máy bay đặng chích ngừa. Ban y tế đến khám sức khoẻ cho từng người và chích ngừa cho ai không có giấy chứng đã chích thuốc tại Việt Nam. Chích xong họ đưa tất cả mọi người lên xe ca chở đến một địa điểm phía Nam Singapore. Họ đưa chúng tôi vào căn cứ dùng để cai ma túy. Họ chỉnh trang lại nên tương đối sạch sẻ. Họ dọn cơm cho mọi người ăn (56 người lớn nhỏ). Họ nấu cơm ăn với cá mòi hộp (kể cũng sang lắm đấy chứ!). Nhưng cơm lại sống nhăn không ăn được gì cả! Hôm sau, họ mua cá thịt, rau cải, thơm và đậu hủ, rau muống đem vào bếp cho chúng tôi tự nấu ăn. Mỗi ngày 3 bửa; sáng ăn bánh mì với mứt, bơ, các em nhỏ thì mỗi em được một quả trứng gà luộc, kẹo, bánh cho các em rất nhiều. Chỗ chúng tôi ở có nhà bằng gạch ngói, 2 từng, từng dưới phái nam, từng trên phái nữ. Mỗi sáng thứ tư họ cho chúng tôi nhóm chung trong một phòng rộng để cầu nguyện. Mỗi sáng Chúa nhựt có sự nhóm họp thờ phượng Chúa, có ông Mục sư người Trung Hoa vào giảng, ông Huỳnh văn Mừng thông dịch. Chúng tôi ở đó trong tuần lễ đầu, tất cả đều khỏe mạnh, có nha sĩ vào khám và chữa răng. Những người Trung Hoa phụ giúp trong nhà bếp đều là tín đồ. Họ biết chúng tôi cũng là tín đồ Tin Lành nên họ mừng lắm và rất tử tế. Ở đó họ không cho nghe Radio nên không biết tình hình chiến sự tại Việt Nam ra sao, diễn tiến như thế nào. Chúng tôi cứ cầu nguyện giao phó đời sống trong tay Chúa, không biết Chúa sẽ định đoạt cho mình như thế nào.
Chúng tôi ở đó 3 tuần lễ, rất buồn, phần nhớ nhà, nhớ con còn bị kẹt lại, nhớ quê hương, mỗi khi cầu nguyện chỉ khóc với Chúa mà thôi. Vài ngày thì những vị coi sóc trong trại nầy báo cáo cho biết tình hình chính trị tại Việt Nam sơ qua thôi. Có lần con tôi hỏi ông xếp trong ấy rằng tiền đâu mà họ mua thức ăn cho chúng tôi nhiều vậy, thì các ông ấy trả lời là của quỹ xã hội. (sau nầy chúng tôi mới biết là do ông Giáo sĩ Pendell, trước có làm giáo sĩ tại Việt Nam; hiện ông làm Trưởng Ban Cứu Tế thế giới, ông đã gởi 20 ngàn Mỹ kim cho chánh phủ Singapore dùng nuôi chúng tôi và cũng xin họ đừng trả chúng tôi về Sài Gòn, vì Giáo sĩ Revelle gọi điện thoại về Hội Truyền Giáo bên Nữu Ước cho hay có 3 gia đình Mục sư trong chuyến bay ấy. Hội Trưởng Hội Truyền Giáo là ông Bailey Nathan cùng ông Tổng Thơ Ký Louis King gọi điện thọai qua Singapore xin chánh phủ cứ giữ chúng tôi lại. Vậy họ giữ chúng tôi cách cẩn-thận, không cho ai vào thăm chúng tôi. Có ai hỏi thì họ nói đã gởi chúng tôi về Sài Gòn rồi! Khiến Hội Truyền Giáo gọi điện thoại hỏi lại thì họ nói chúng tôi còn đây. Họ nói họ bảo vệ chúng tôi, sở dĩ họ nói gởi về Sài Gòn là để đánh lạc hướng mà thôi).Trong mấy tuần lễ sống tại Singapore lòng chúng tôi ngày đêm thấp thỏm đợi chờ, không biết mình sẽ đi đâu! Một ngày kia có cuộc thăm dò ý kiến của mọi người xem thử mình thích ở đâu. Kết quả; phần đông muốn đi Úc, số khác muốn đi Pháp, có người muốn sinh sống tại Singapore, ít có người muốn đi Mỹ vì Mỹ xa quá! Ai nấy ghi những sở ước của mình, hi vọng sẽ có thể thực hiện được nên cứ cầu nguyện luôn. Chúng tôi cứ chờ đợi, mỗi ngày ăn uống no đủ không thiếu thốn gì hết.
Ngày 25 tháng 4-75, ông xếp của trại kêu Sophie ra trước hàng ba nói cho nó biết rằng: "Nước Việt Nam đến hồi nguy ngập lắm! Ông Thiệu đã từ chức Tổng Thống nhường lại cho Thủ Tướng Trần văn Hương, nhưng Việt Cộng không chịu bảo ông Thiệu giao chức Tổng Thống lại cho tướng Big Minh, như vậy Sài Gòn sắp rơi vào tay cộng sản! Chúng tôi được điện thoại từ Washington cho biết đã mua vé bay cho tất cả quý vị là 56 người sẽ đi Mỹ. Chúng tôi cho bà hay để chuẩn bị, nhưng khoan tuyên bố cho ai hay, nếu nói sớm quá làm họ hi vọng rủi có gì trở ngại họ sẽ thất vọng tội nghiệp! Tôi cũng cho quý ông ở từng dưới biết như vậy. Khi nào tôi được điện thoại cho biết lúc nào sẽ lên đường, lúc ấy sẽ báo cho mọi người hay." Sophie mừng quá vào giường ngủ nói lại cho nhà tôi hay. Chúng tôi ở từng dưới cũng được báo tin như vậy cho con trai tôi hay. Báo hại cả đêm hôm đó không ai ngủ được; hể nghe tiếng điện thoại reo là trong bụng mừng chắc rằng mình sắp được đi Mỹ! Cứ trằn trọc cho đến sáng sớm hôm sau cũng không nghe động tỉnh gì cả. Buổi sáng mấy bà xuống bếp lo bữa ăn điểm tâm. Ðến 10 giờ mấy bà lo bữa ăn trưa như thường lệ. Nhà bếp mua cá nục đem về rất nhiều, họ có cho 5, 6 trái mít non luộc để làm gỏi. Thình lình nghe tiến la hét từ trên lầu, tiếng giậm chơn đùng đùng, mấy bà ở dưới bếp, và chúng tôi ở từng dưới không biết có chuyện gì xảy ra. Kế nghe tiếng Mỹ Huê, con gái út của chúng tôi từ trên lầu chạy xuống cất tiếng kêu lớn: "Má ơi lên sửa soạn đồ để đi, mau lên". Nó vừa nói vừa hớt hải chạy vào bếp. Nhà tôi đang làm cá, Bà Huỳnh văn Mừng đang vo gạo nấu cơm. Nhà tôi lính quýnh không biết làm sao, thì anh xếp nhà bếp nói với nhà tôi rằng: "Thôi, bà bỏ đó cho chúng tôi, lên sửa soạn đồ để đi!" Nhà tôi rửa tay rồi chạy lên thu xếp quần áo tưởng rằng sẽ được đi Mỹ ngay hôm ấy.Chuẩn bị xong, họ đem 2 xe ca để chở thanh niên và người mạnh khoẻ. Một xe Limousine để chở người già và em nhỏ nhứt. Người già nhứt là bà cụ Ích, 75 tuổi, kế đến nhà tôi, nhỏ nhứt là Phạm quang Phi, con của Khiêm mới có 8 tháng. Bà cụ Ích lên xe nầy, nhà tôi bồng Phi lên theo, họ kêu Sophie đi với để ông Trưởng Ty Công An giải thích những diển-biến xảy ra từ khi chúng tôi đến Singapore. Ông nói rằng: "Ðáng lẽ tôi đã đi công tác bên Âu Châu rồi, nhưng thình lình có máy bay của quý vị đáp xuống, mà Thủ Tướng Lý Quang Diệu đã đi Thái Lan nhóm Hội Nghị, nên tôi phải hoãn chuyến đi lại đến tháng sau, để có thì giờ sắp xếp việc rắc rối nầy. Nếu có Thủ Tướng ở nhà thì chắc ổng đã gởi quý vị về Việt Nam rồi!" Nhà tôi nghe vậy thì trong lòng thầm tạ ơn Chúa vì sự sắp đặt của Ngài thật kỳ diệu. Nếu máy bay chúng tôi đến Singapore mà Thủ Tướng Lý Quang Diệu còn ở trong nước thì nguy cho chúng tôi quá! Chúa đã sai ông qua Thái Lan để nhóm với Thủ Tướng Thái về tình hình Ðông Dương. Ông mới đi hơn 1 tuần lễ thì chúng tôi đến. Thật là đúng lúc! Nhà tôi liền hỏi ông Trưởng Ty Công An: "Nếu ông đi thì bao lâu ông sẽ về?" Ông nói: "Tôi có chương trình đi Âu Châu 2 tháng." Rồi ông cũng hỏi thăm về tình hình tại Việt Nam và tại sao chúng tôi lại đi ra quá sớm như vậy ? Nhà tôi và Sophie nói cho ông biết rằng vì thấy tình thế càng khẩn trương, chúng tôi không muốn ở dưới chế độ cộng sản nên phải ra đi. Ra đi nhưng không biết mình đi đâu! Ông liền hỏi: "Chắc quý bà chưa đến Singapore lần nào phải không?" Nhà tôi nói cho ổng biết là nhà tôi đã đến Singapore vào năm 1968, để học về môn Phổ biến Kinh Thánh trong vòng 2 tuần lễ, té ra ông nầy cũng là tín đồ Tin Lành! Nghe vậy ông liền ngỏ ý chở mấy người trên xe của ông đi vòng quanh Singapore xem phong cảnh, nên xe đến chậm, các xe kia đã tới điểm hẹn mà mãi đến hơn nửa giờ sau xe của ổng mới đến. Những người đi trên xe ca thấy xe của ông Trưởng Ty nầy đi đâu mất, họ lo sợ không biết có gì xảy ra không. Khi xe ông đến, ai nấy đều mừng!
Ðến mé bờ biển, họ đưa chúng tôi xuống tàu thủy chạy qua hòn đảo cách xa thành phố Singapore độ l tiếng rưỡi đồng hồ. Ðến nơi người ta đưa tất cả lên một trung tâm nghỉ mát của đảo nầy. Họ sắm giường nệm cho mỗi người, chuẩn bị thức ăn rất đầy đủ và dư dật nữa! Ăn uống xong thì được tin sẽ có phái đoàn từ Singapore sang thăm để tặng quà cho chúng tôi. Cũng có phái đoàn truyền thanh, truyền hình đến ủy lạo, thu hình phát trên đài truyền hình Singapore ngay hôm sau đó. Có các vị giám đốc, thanh tra của các cơ quan chánh-quyền Singapore đến độ 10 người thăm những người tị nạn đầu tiên nầy mà chánh quyền Singapore được hân hạnh đón tiếp. Họ cũng không biết chúng tôi thuộc thành phần nào mà ở Washington lại theo dõi, chú-ý, chăm sóc rất cẩn thận, gởi tiền nuôi chúng tôi, gởi vé bay để mang hết mọi người về Mỹ, nên họ rất nể chúng tôi. Chúng tôi cũng chuẩn bị đứng thành hàng để đón tiếp. Chúng tôi cũng không hiểu tại sao họ lại quá tử tế như vậy. Thấy họ có vẻ rất quý chúng tôi, chúng tôi rất mừng và tạ ơn Chúa mà thôi.Lối 5 giờ chiều phái đoàn đến. Họ mang theo nhiều quà, bánh, kẹo, thực phẩm và nhiều thứ khác nữa. Họ đến chào thăm yên ủi, ủy lạo chúng tôi cũng xin lỗi chúng tôi nếu trong thời gian 3 tuần lễ ở trong trung tâm Singapore có nhơn viên nào đối xử với chúng tôi không được nhã nhặn thì xin chúng tôi bỏ qua cho! Chúng tôi rất cảm động. (Thật ra trong thời gian ở tại Singapore, những nhơn viên ở đó đối xử với chúng tôi rất tốt, rất tử tế, vì phần lớn họ là tín đồ. Họ hay hát thánh ca trong tiếng Mã Lai, tiếng Trung Hoa, chúng tôi nghe cũng hát theo họ những bài thánh ca nào mình quen thuộc, nên họ vui lắm.) Sau khi phái đoàn thăm viếng, quay phim và cuộc thăm viếng của họ xong, họ liền xuống tàu trở về Singapore. Họ cũng nói là họ sẽ chiếu hình ảnh nầy trên đài truyền-hình tối hôm sau tại Singapore. Chiều hôm ấy mấy bà xuống nhà bếp thấy có một bao gạo 100 ký-lô! Một bao bố lớn đựng bún tàu, một tủ lạnh lớn đựng thịt gà đã làm sẵn, một thùng lớn dầu ăn và rau cỏ rất nhiều. Mấy bà liền nấu miến gà ăn no nê. Ăn xong các thanh niên ra bờ biển đem đàn guitar ra đàn hát suốt đên không ngủ vì biết rằng mình đã được tự do rồi, nhưng không biết mình sẽ ở đây bao lâu! Tại sao họ chưa cho mình đi Mỹ? Sau nầy chúng tôi mới biết là có lịnh của Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm sai người qua dẫn độ chúng tôi về, nên chính quyền Singapore vội vả đưa chúng tôi sang hòn đảo khác để những người đến Singapore bắt chúng tôi thì sẽ không biết chúng tôi ở đâu! Sau nầy, khi chúng tôi sang Mỹ thì được những quân nhân từ Sài Gòn sang có mang theo tờ Sự Vụ Lịnh của chánh phủ Sài Gòn phái sang bắt chúng tôi và dẫn độ về. (Các anh em nầy trao cho ông Trần Phương tờ Sự Vụ Lịnh đó. Ông Trần Phương làm photo gởi cho mỗi gia đình một bản để kỷ niệm) Phái đoàn dẫn độ gồm 12 vị: Trung tá Phạm Ngọc Thủy,Thiếu tá Nguyễn Ngô Phúc. Hai vị Ðại-úy là Nguyễn Quý Phách, Hồ khắc Nghiêm, Trung-úy Ngô văn Khang, Nguyễn xuân Sơn. Thượng sĩ: Ðào Trọng Bảo, Thái Ðức Hồng, Nguyễn văn Ðể, Trần Tri, Võ văn Hưng, còn một vị nữa mà vì bị lem luốt in không rõ tên. Phi hành đoàn gồm Ðai tá Bùi Hữu Thế, Thiếu tá Nguyễn Bá Luân, Ðại úy Phan Xuân Hòa, Thượng sĩ Lê Lành, Thượng sĩ Nguyễn văn Chánh. Phái đoàn mang theo 12 khẩu súng lục, mang theo 195 ký-lô hành lý phụ trội về vật dụng vô tuyến và an ninh cứu cấp... Sự Vụ Lệnh nầy ký ngày 7 tháng tư năm 1975 sẽ đi vào ngày 8 tháng 4-75. Nhưng đến khuya ngày 7-4-75 thì có lịnh hủy bỏ chuyến đi dẫn độ do Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm ký. Các vị nầy rất buồn vì trong thâm tâm của họ là khi ra đi họ sẽ đi luôn không trở lại Việt Nam, nên họ rất tiếc!
Mt68 History
Showing posts with label PhiCongDAONGUNguyenHuuCanh 3-4-75. Show all posts
Showing posts with label PhiCongDAONGUNguyenHuuCanh 3-4-75. Show all posts
Saturday, 9 May 2015
NGUYỄN HỮU CẢNH LÀ MỘT QUÂN NHÂN ĐÀO NGŨ 100% - CÓ PHƯƠNG TIỆN TRONG TAY CHỈ ĐỂ CAO BAY XA CHẠY - BỎ MẶC AI CHẾT MẶC BÂY ...
MỘT QUÂN NHÂN VỚI TINH THẦN VỊ KỶ TUYỆT ĐỐI NHƯ THẾ CHỈ LÀ ANH HÈN- ANH SỐNG DÙ CHO 100 TUỔI NHƯNG RỒI CŨNG CHẾT VÀ CHUYỆN ANH ĐÀO NGŨ SẼ CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN - CŨNG MAY LÀ SINGAPORE KHÔNG GIAO TRẢ NGUYỄN HỮU CẢNH VỀ CHO VNCH ./- Mt68
Subscribe to:
Posts (Atom)






