Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.
Showing posts with label VCNVVuBangVuUyenTrinh. Show all posts
Showing posts with label VCNVVuBangVuUyenTrinh. Show all posts

Tuesday, 6 January 2015

KÝ GIẢ VŨ BẰNG CỦA MIỀN NAM VNCH ĐÃ CHẾT- KHÔNG PHẢI TÊN KHỐN NẠN VŨ BẰNG CHỒNG CỦA VŨ UYỂN TRINH - ĐANG THA THIẾT SAY MÊ PHÂN TƯƠI VIỆT CỘNG Ở SAN DIEGO./- Mt68

Vũ Bằng và '40 năm nói láo'

Nhà văn Vũ Bằng
Nhà văn Vũ Bằng
    Nguyễn Mạnh Trinh
    Vũ Bằng sinh năm 1913. Năm 1969, ông in “Bốn Mươi Năm Nói Láo”. Ông viết văn rất sớm, năm 16 tuổi đã in tập tùy bút châm biếm “Lọ Văn” và bước vào trường văn trận bút của báo chí chuyên nghiệp ngay sau khi học xong trung học ở Albert Sarraut Hà Nội.
    Nghề “Nói Láo” là một tiếng thông dụng chỉ những người viết báo có tính châm biếm nhưng nghề nghiệp nào thì cũng có vinh và nhục, có bề mặt và bề trái.  Suốt mấy chục năm cầm bút, trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, từ Pháp thuộc, Nhật thuộc, rồi Việt Minh rồi chính phủ Bảo Đại, chính phủ Ngô Đình Diệm, rồi thời kỳ sau đảo chính 1 tháng 11 năm 1963 ở miền Nam, một hành trình rất dài ấy được thể hiện với những biến cố, những nhân vật mà sự phác họa nhiều khi đơn giản nhưng cũng đa dạng vì sự phức tạp của sự kiện.
    Vũ Bằng đã truyền hình lại những chân dung của những người của một thời trong tác phẩm, mà bây giờ đã thành người “của muôn năm cũ”. Bằng vài nét tiêu biểu, từ sự thông hiểu cũng như quen biết, những nhân dáng ấy có sự chân thật, tuy đôi lúc có chút suồng sã.
    Như khi ông viết về nhà văn Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu:
    “..  Cuộc diện kiến vào buổi tối một mùa đông lất phất mấy hạt mưa phùn. Lần đó, tôi cũng thất vọng như lần này: Tản Đà thấy tôi vào, cứ ngồi ì ra không thèm đứng dậy; một lúc lâu mới nhìn tôi một hồi như thể nhìn thằng ăn cắp rồi ‘à’ một tiếng và bảo tôi ngồi xuống ghế. Thì ra ông ta đang say. Bên cạnh ông là một cái hỏa lò than cháy râm râm, trước mặt là một cái mâm nhỏ trên bầy thức ăn bừa bãi. Ông ta uống một tợp, gắp một miếng, khà một cái, hơ tay vào lò than rồi .. ngồi  rung đùi  ngâm, với một giọng khê nằng nặc:
    Vèo trông lá rụng đầy sân
    Tóc tơ ngắn ngủi có ngần ấy thôi
    Rồi ông day cái mặt tròn, đỏ như trái bồ quân, trên cắm một cái mũi tròn xoe có hàng vạn đường gân máu chạy ngang chạy dọc như các con kinh đào vẽ trên địa đồ quân sự, ông nhe răng ra (tôi không biết ông cười hay mếu) nói một cách dõng dạc:
    -À, ông Bằng, ông có thấy không? Chữ “vèo” ấy có cho mấy khuyên son cũng chưa đủ! “Vèo trông lá rụng”, hay lắm chớ, hay lắm chớ!”
    Hoặc khi ông lột tả đời sống Vũ Trọng Phụng:
    “.. Phụng có một cái tài đặc biệt là không hề biết đánh bạc là gì mà tập phóng sự đầu tiên viết cho báo ‘Nhựt Tân’ anh dám đề cập đến vấn đề bạc bịp. Thực ra anh cũng chưa hề quan sát một vụ ‘đánh bờ’ bao giờ nhưng anh viết như người đánh bạc thông thạo nhất, đó là nhờ một người anh là ông Trưởng Tạo, cũng ở phố Hàng Bạc nói chuyện lại để cho anh viết. Cũng thế, đọc chuyện “Số Đỏ” ai cũng tưởng Phụng là một tay ăn chơi sành sỏi khét tiếng mà lại “đểu” là khác nữa nhưng sự thực trái ngược hẳn; trong tất cả anh em quen biết Phụng có lẽ là người “chân chỉ hạt bột” nhất, hiền lành nhất mà tương đối cũng là đạo đức nhất. Tiêu pha hay chơi bời gì, anh tính toán từng đồng xu, không phải là vì “kẹo” nhưng chính vì anh phải đứng mũi chịu sào lo cho cả nhà, trong đó có một bà nội góa và một bà mẹ góa, đồng thời lo sao để dành dụm được ít tiền lấy vợ, hầu có con nối dõi.
    Về sau này, Phụng mòn mỏi đi, một phần lớn cũng vì thức đêm thức hôm để viết cho nhiều báo như “Tiểu Thuyết Thứ Bảy”, “Tiểu Thuyết Thứ Năm”, “Hà Nội Tân Văn” lấy tiền, nhưng cuộc sống của anh ở bên ngoài đối với những người lạ, không có vẻ gì vất vả; trái lại anh còn ra cái dáng nhàn nhã ung dung là khác. Dù bận rộn viết lách đến mấy chăng nữa tuần nào anh cũng đọc hàng chục tờ báo Pháp để học thêm. Trong anh em có thể nói anh là người hiểu rõ tinh thần của giọng văn Canard Enchainé nhất, mà anh cũng am hiểu nhất chính trị ở nước Pháp và thế giới lúc bấy giờ…”
    Nguyễn Tuân, một khuôn mặt về sau được coi như tiên chỉ của văn đàn miền Bắc, cũng được vẽ lại như sau:
    “Tôi còn nhớ hồi làm Trung Bắc, tôi về Thanh Hóa thăm anh. Đi tàu hỏa đã mệt, tôi đến nhà anh chuyện trò một lát sau đi ngủ liền. Tuân nhè đúng lúc tôi đang ngon giấc, lay dậy, bảo mặc quần áo đi có việc cần. Trời thì rét mà ở ngoài còn tối om như mực, tôi không đi nhưng không được. Tôi phải chiều anh bạn “lọ”. Để đi đâu? Anh bắt tôi đi bộ, vòng hết đường này sang đường khác, rồi rủ đi ăn bánh ướt ở một căn nhà lá mà anh bảo là ngon nhất Thang Mộc Áp. Riêng một cái việc ngồi chờ cho bà cụ bán hàng thắp đèn lên, tráng bánh và rán đậu cũng đã mất hai tiếng đồng hồ.
    Những hành động lẩm cẩm và dớ dẩn, lộn ruột như thế không thể nào kể xiết. Trong khi người ta mặc quần áo Tây, anh mặc áo gấm huyền, đội khăn; mùa nực cầm cái quạt đánh chó phải chết để phe phẩy; nói thì rấm rẳn, đang vui câu chuyện ngừng phắt lại, nhăn cái mũi cười rồi thôi, không nói nữa; đi ăn thì lè khè nhấm nháp, lấy hai ngón tay nhón cái chân chim bồ câu bỏ lò, ăn chậm như rùa - mà chỉ ăn có hai chân thôi - còn cả con chim thì ngoắt phổ ky lại (chứ không gọi) bảo đem “cất giùm vào bếp”. Cái nếp sống hàng ngày của Tuân đúng y như văn anh viết trong các bài báo và tác phẩm của anh: khó chịu lạ lùng, làm cho người mới quen bực muốn chết, nhưng các bạn đã biết, thì mặc cho anh muốn giở ra trò trống gì, tùy ý, Thanh Châu, Thượng Sỹ, Thâm Tâm, Ngô Tất Tố, Nguyễn triệu Luật cho anh là một “quái thai” và đả kích kịch liệt nhưng muốn “tẩy” cách nào, Nguyễn Tuân cứ lập dị “nguyên như thế không thay đổi” và kỳ cục nhất là một số người đả kích tính lập dị của Tuân, về sau, lại nói giọng lè nhè, ăn uống kiểu cách bắt chước như Tuân…”
    Trong “Bốn Mươi Năm Nói Láo”, còn rất nhiều chân dung khác được “hình thành” với tất cả những nét đặc thù: Hoàng Tích Chu, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Tchya Đái Đức Tuấn, Nam Cao, Ngô Tất Tố, Thâm Tâm, Trần Huyền Trân, Đào Trinh Nhất, Tô Hoài, .. toàn là những tên tuổi của một thời văn học. Những nét chấm phá thật linh động, là sự thực của đời thường,  nên có sức lôi cuốn và những chi tiết sống thực ấy làm cho người đọc hiểu rõ ràng hơn về trường hợp sáng tác cũng như những thông điệp mà tác giả muốn gửi gấm.
    Suốt mấy chục năm làm báo, va chạm với biết bao nhiêu là chuyện bất như ý, cũng như trải qua bao nhiêu lần lên voi xuống chó, và mặc dù người mẹ hiền của ông đã khuyên can ông đừng chọn lựa một cái nghề mà cái nghiệp quá nặng, bởi bà đã là người in sách, bán sách và có rất nhiều kinh nghiệm với những người có liên quan đến nghề bạc bẽo ấy. Nhưng ông vẫn kết luận câu chuyện của mình bằng thái độ vẫn cho sự lựa chọn của mình là đúng:
    “Gửi cả một cuộc đời cho nghề báo, rút nhiều kinh nghiệm đau thương hơn là xứng ý, tôi cũng có lúc tự mình lại phỏng vấn mình đã đóng góp gì cho lịch sử văn hóa dân tộc, đã làm được việc gì cho báo chí, và hiện còn băn khoăn hoài vọng những gì về nghề nghiệp.
    Không. Tôi không bao giờ đáp lại những câu hỏi phiền phức đó. Nhưng tôi biết rằng nếu một ngày kia, Trời xử phiên án cuối cùng, hỏi tôi nếu cho trở lại làm người thì sẽ làm gì, tôi cũng không cần suy nghĩ gì hết và chỉ trả lời một câu.
    Người mẹ nào sinh con lại chẳng muốn cho con sau này ăn nên làm ra, có vai có vế nhưng Mẹ ơi, con đành chịu tội bất hiếu với mẹ: nếu trở lại làm người con cứ lại xin làm báo!”
    Viết về nghề báo, ông rất thành thực, kể lại cả những chuyện tiêu cực, những chuyện làm tiền, những thế lực ngoại bang dùng tiền bạc, quyền lợi cũng như thế lực để tạo ra những cơ quan ngôn luận và những ký giả phục vụ cho những mưu đồ chính trị.  Nhà văn Thượng Sỹ Nguyễn Đức Long có nhận xét:“... Với một lối diễn tả giản dị, thân mật chan chứa tính cách trào lộng, Vũ Bằng đã phác lại thật độc đáo, thật linh động, những khuôn mặt của mấy thế hệ làm báo, những nhân vật nổi danh một thời, đã làm lịch sử, và đi vào lịch sử, hoặc chết đi rồi, hoặc còn sống, hiện có mặt ở đây hay nơi khác. Những nhân vật này lần lượt xuất hiện mỗi người hiến cho độc giả một vài mẫu chuyện vui có buồn có nhưng thật mới lạ. Cho nên tôi có thể nói đọc “40 năm nói láo” chẳng khác đọc lịch sử báo chí xứ này trong vòng già nửa thế kỷ 20. Và nếu như ta thường hiểu: báo chí phản ảnh sinh hoạt xã hội, thì “40 năm nói láo” đã phản ảnh phần nào, ở những khía cạnh nào, qua nhiều giai đoạn, nhiều biến cố của xứ sở chúng ta…” [NMT]
    Vài nét về Vũ Bằng 1913-1984
    Vũ Bằng (3 tháng 6, 1913 – 7 tháng 4, 1984), tên thật là Vũ Đăng Bằng, là một nhà văn, nhà báo nổi tiếng của Việt Nam. Ông là người có sở trường về viết truyện ngắn, tùy bút, bút ký,...
    Ngoài bút hiệu Vũ Bằng, ông còn ký với các bút hiệu khác: Tiêu Liêu, Vịt Con, Thiên Thư, Vạn Lý Trình, Lê Tâm, Hoàng Thị Trâm... Sau năm 1954, Vũ Bằng vào Sài Gòn tiếp tục viết văn, làm báo. Ông làm việc tại Việt Tấn Xã và cộng tác với nhiều tờ báo. Ông chuyên về dịch thuật nhiều hơn sáng tác. Đặc biệt với "cái ăn" ông viết: Miếng ngon Hà Nội (bút ký, 1960), Miếng lạ miền Nam (bút ký, 1969) và Thương Nhớ Mười Hai (hồi ký, 1972).
    Cuối năm 1948, Vũ Bằng “bắt đầu tham gia hoạt động trong mạng lưới tình báo cách mạng [Việt Minh]”.
    Năm 1954, “được sự phân công của tổ chức, ông vào Sài Gòn, để lại vợ và con trai ở Hà Nội (năm 1967, bà Quỳ qua đời) và tiếp tục hoạt động cho đến 30 tháng 4 năm 1975. Vì nhiều nguyên nhân, trong đó có sự đứt đoạn đường dây liên lạc, mãi đến sau này, ông mới được công nhận là người hoạt động cách mạng [cho Hà nội] và được truy tặng huân chương nhà nước [CSVN].” -Theo Wikipedia

    Monday, 5 January 2015

    UYÊN BÀ BÀ ĐÃ TỰ XÁC NHẬN UYÊN VŨ CHÍNH LÀ VŨ BẰNG, VỢ LÀ VŨ UYỂN TRINH - NỘI DUNG ĂN PHÂN VIỆT CỘNG ĐỀU LÀ CỦA TÊN ĐỰC RỰA VŨ BẰNG./- Mt68

    From: Uyen Vu <uyenvutrinh1930@gmail.com>
    Date: 2015-01-04 16:17 GMT-06:00
    Subject: Re: Tên Phạm sĩ Bảo chuyên làm thơ bằng từ "ịt mạ", "éo bà" nên tưởng ai cũng như hắn? .Fwd: Tên hèn Trung Lĩnh aka Việt chính Chuyên Chui Vô Đũng Quần Người Khác Để Viết Bậy (Up to Date)

    Cái thằng Phạm Bảo này đưa ra một câu hỏi ngu như heo, Vũ Bằng là tên của tao và Uyên Vũ là Bà xã của Tao. Mày hỏi một câu thật ngớ ngẩn.
    Trên diễn đàn này đã có nhiều người biết tao là Vũ Bằng, và bà xã tao là Uyên Vũ, vợ chồng tao dùng chung một địa chỉ email không được sao.
    Tao biết mày là thằng Phạm sĩ Bảo, một tên chuyên làm thơ "ịt má" nên mày nghĩ ai cũng "ịt vào mạ" như mày sao. 
    Mày làm chuyện đó quen rồi nên mày nghĩ ai cũng mất dạy như mày hả. 
    Mày đừng lên tiếng thì lâu dần mọi người sẽ quên một thằng mang tên Phạm sĩ Bảo mất dạy như mày. 
    Mày còn vác mặt lên diễn đàn với những lời lẽ ma cô mất dạy thì chỉ để cho mọi người phỉ nhổ thôi. Tao đâu có châm chọc gì mày mà mày gây chuyện với tao.
    Hay mày thấy tao lúc nào cũng chửi thằng Hồ dâm tặc và bọn việt cộng Trọng, Sang, Dũng nên mày động lòng nên mày lên tiếng chửi tao để binh vực chúng?.
    Tao chửi tên Hồ dâm tặc mà mày chụp mũ tao là việt cộng tức là mày đã tự vỗ ngực mày là thằng răng đen mãu tấu nằm vùng ở hải ngoại rồi...
    Tao chuyển thật rộng những lời mày viết để mọi người nhận xét ai là thằng việt cộng, ai là đứa mất dạy.

    Còn cái thằng ẩn danh "here me" vì toàn viết tầm bậy, về hùa với lũ hề hủi đánh phá thành phần chống cộng nên đâu có dám lấy tên thật.
    Còn tao nè, Vũ Bằng là tên viết báo của tao, vợ tao là Uyên Vũ (tức Vũ Uyển Trinh), những người công chính trên diễn đàn đều biết. 
    Tao chửi Việt cộng, chửi tên Hồ dâm tặc nát nước, tao chuyển rất nhiều tin tức dân oan, và những tội ác của việt cộng lên DĐ, tao còn lưu giữ. 
    Còn chúng mày thì coi thằng Hồ dâm tặc là bố, là cha già, và bọn việt cộng là chú bác của mày nên mày ngậm tăm đâu có dám hó hé một lời nào về bọn chúng, cho nên chúng mày đâu có dám để tên thật. 
    Tao thấy lũ bay chỉ tìm cách công kích những người chống cộng, chưa bao giờ thấy bọn bay dám viết một lời xúc phạm đến thằng Hồ dâm tặc và bọn côn đồ việt cộng, chứng tỏ lũ bay là bọn nằm vùng rồi nên mới hùa nhau tấn công tao để bảo vệ tên Hồ tặc và bọn việt cộng phải không???
    Cái gì mà "here me" có phải "here me" là con khuyển mã tay sai việt cộng không???
    Chúng mày gọi tao là việt cộng nhưng tao luôn luôn lôi đầu thằng hồ tặc và bọn côn đồ việt cộng ra nguyền rủa, còn bọn bay thì binh vực chúng, vậy ai là việt cộng??. Đã có gan làm sao không có gan nhận lại đổ thừa người khác. 
    Đúng là một lũ hèn hèn hèn !!!
    Tao nói thiệt cho lũ mi nghe. Lũ mi càng đánh phá tao thì tao càng được mọi người tin cậy, vì việc chống cộng của tao và trong nhóm của chúng tao đã tác động mạnh đến uy tín của tên Hồ tặc và bọn ba Dũng nên việt cộng moiơ thue bọn bay phải tìm mọi cách tấn công chúng tao.
    Việc này thì lại cám ơn bọn bay.
    Uyên Bà Bà

    ***
    From: Uyen Vu <uyenvutrinh1930@gmail.com>
    Date: 2015-01-04 17:32 GMT-06:00
    Subject: Re: Thư Trả Lời Ông Việt Chính - Thơ gởi anh Hùng Thế, bà Uyên Vũ Fwd: Trung Lĩnh aka Việt Chính Là Một Tên Chuyên Gắp Lửa Bỏ Tay Người
    To: Viet Chinh <jovitran@gmail.com>


    Thưa Ông Việt Chính,
    Tôi bất đắc dĩ phải nhắc đến tên Ông trong bài viết chỉ vì tên Trung Lĩnh đã quá lỗ mãng với tôi. Tôi đồng ý sẽ không nhắc đến tên Ông, nhưng mong Ông hãy nói với tên Trung Lĩnh phải ngưng mọi lời viết bậy bạ xúc phạm đến tôi cũng như những người trong danh sách mà tên Trung Lĩnh đã bịa đặt bôi nhọ thanh danh họ. 
    Tôi biết Ông cũng nằm trong nhóm với bà Ngô Minh Hằng, một nữ thi sĩ có những bài thơ chống cộng mà tôi đã từng ngưỡng mộ về lập trường chống cộng, cũng như Ông Trần Đoãn Thường lớn tuổi hơn tôi mà tôi đã rất kính trọng bấy lâu nay và coi như người anh cả. 
    Cũng chỉ vì có sự bất đồng quan điểm vì một bên binh vực tên Ngô Kỷ là một tên mất dạy ở Quân Cam, và nhóm chúng tôi chống Ngô Kỷ vì đã biết rất rõ về tên Ngô Kỷ từ 20 năm trước.
    Nhưng thời gian qua Ông Trần Doãn Thường và bà Ngô Minh Hằng không ra mặt, nhưng lại xúi tên Trung Lĩnh đánh phá chúng tôi, và Ông cũng ở trong nhóm này. Nếu Ông không muốn chúng tôi nhắc đến tên Ông trên DĐ nữa thì Ông phải nói tên Trung Lĩnh  chấm dứt mọi xúc phạm đến chúng tôi. Nếu Trung Lĩnh còn xúc phạm đến chúng tôi, hoặc xúi tên Phạm sĩ Bảo và tên "here me" dùng những từ mất dạy với tôi thì tôi sẽ không còn nể bất cứ ai, và những tin tức mà tôi biết được về bà NMH, cũng như Ông TDT vì sự nể vì mà tôi không dám nói ra. 
    Nhưng vì để tự vệ trước sự vu cáo hèn hạ của tên Trung Lĩnh, buộc lòng tôi phải đưa lên diễn đàn thật rộng để làm sáng tỏ do lỗi từ đâu đến trước. Có nhiều vị khuyến khích tôi đưa ra sự thật, nhưng bản tính tôi gần 20 năm nay sinh hoạt trên diễn đàn chưa bao giờ muốn va chạm với bất cứ ai đang cùng đứng chung chiến tuyến chống cộng.
    Nhưng khi dồn tôi vào thế phải trả đũa thì buộc lòng tôi phải bỏ tình riêng để tự vệ. Tôi xin thề là tôi chưa bao giờ xúc phạm đến một ai trước, ngoại trừ bọn côn đồ việt cộng. 
    Ông Việt Chính đã không muốn bị phiền toái khi có người lôi tên mình ra trên diễn đàn, thì mong Ông cũng phải hiểu cho tôi khi tự nhiên bị tên Trung Lĩnh bịa chuyện xúc phạm đến tôi bấy lâu nay, trong khi tôi chỉ trả đũa bọn giao điếm xúc phạm đến tín ngưỡng của chúng tôi và bọn côn đồ việt cộng tàn ác với người dân trong nước. Bỗng dưng tên Trung Lĩnh lập một danh sách toàn người chống cộng mà đặt điều vu cáo trắng trợn, trường hợp ông bị như vậy thì ông nghĩ sao.
    Một lần nữa để chấm dứt tình trạng này thì phía ông phải nói Trung Lĩnh và những người trong nhóm Ông chấm dứt mọi chuyện với tôi. 
    Vì tôi biết chắc chắn với nickname Trung Lĩnh chỉ là một tên đứng mũi chịu sào thi hành mọi "chỉ thị" của nhóm các Ông, các Bà mà thôi. 
    Mong ông Việt Chính cố gắng hiểu. Sự chịu đựng của tôi chỉ có giới hạn.
    Sau thư này tôi sẽ im lặng và chờ sự quyết định của nhóm các Ông.
    Bằng Vũ (viết thay Uyên Vũ, bà xã tôi).