Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Thursday, 3 September 2026

Ở XỨ VIỆT NEM CÁC TIẾP VIÊN AIR VC KHỜ ĐẾN ĐỘ BỊ LỢI DỤNG ĐỂ XÁCH TAY 11 KG BẠCH PHIẾN - TRONG KHI NỮ TIẾP VIÊN CHỈ HUY MẤY ĐỨA KHỜ NẦY LÀ V2 CỦA NGUYỄN TRỌNG TRƯỜNG (CON TRAI DUY NHỨT CỦA TRỌNG LÚ) ĐƯỢC UNG DUNG ĐI LÁNH MẶT Ở THỤY SĨ./-Mt68
______________
VN: Đại án ma túy đã khép lại với bản án, Chi Dân lãnh 7 năm tù, An Tây 8 năm tù, và nhiều án tử hình khác.

Ca sĩ Chi Dân, tên thật là Nguyễn Trung Hiếu, lãnh 7 năm tù, trong lúc người mẫu An "Tây" (Nguyễn Thị An) bị kết án 8 năm tù, 11 bị cáo khác lãnh án tử hình trong vụ án ma túy có dính líu đến 4 nữ tiếp viên của hãng hàng không Vietnam Airlines trước đây.



Theo báo VnExpress hôm 3/9/26, Chi Dân và An "Tây" bị đưa ra xét xử cùng với 225 bị cáo khác trong vụ án bắt nguồn từ việc 4 nữ tiếp viên Vietnam Airlines đã xách ma túy từ Paris, Pháp, về Sài Gòn, hồi giữa tháng 3/ 2023.

Ca sĩ Chi Dân (trái) và người mẫu An "Tây" lúc bị bắt. (Ảnh: Bộ Công an VN).

Bản cáo trạng về vụ án này cũng cho hay, vào hôm 4/11/2024, Chi Dân cùng anh ruột, Nguyễn Trung Tín, đến một căn nhà trên đường Cộng Hòa, Sài Gòn, sau đó rủ thêm 7 người cùng chơi ma túy.
Một người trong số này đặt mua Ketamine và 3 viên thuốc lắc qua mạng Telegram. Bị cáo Tín chuẩn bị ma túy trên đĩa thủy tinh để cả nhóm cùng sử dụng.

Vài giờ sau, Chi Dân rủ mọi người chơi thêm hai gói "nước vui Ferrari". Nam ca sĩ cho trộn ma túy vào nước ngọt, "phê" trước xong rồi đưa cho những người còn lại sử dụng.
Cả nhóm sau đó tiếp tục mua thêm nửa hộp Ketamine để "phê".

Trong khi đó, An "Tây", có quốc tịch Tây Ban Nha, có khai rằng mình từng chơi ma túy từ khoảng năm 2020. Nữ người mẫu này đã nhiều lần mua ma túy đá của bị cáo Nguyễn Phước Bảo Lộc để sử dụng tại nhà.
Về sau, An "Tây" chủ yếu nhờ người phụ tá liên lạc để nhận "hàng trắng" mang về nhà giùm cho mình.

Ngày 2 /11/2024, An "Tây" đã chuẩn bị ma túy tại nhà để cùng người phụ tá và một người bạn khác cùng sử dụng.Sáu ngày sau, cô tiếp tục cho người phụ tá này chơi ma túy tại căn nhà của mình.
Ngoài ra, nữ người mẫu cũng có khai rằng, cô từng có mua cần sa và Ketamine, "nước vui" tàng trữ tại nhà.

Số ma túy trong cả hai vụ nêu trên đều có nguồn gốc có dính líu đến đường dây vận chuyển ma túy mà 4 nữ tiếp viên hàng không của hãng Vietnam Airlines đã bị bắt quả tang khi xách 11 kg ma túy về phi trường Tân Sơn Nhất.

Trong vụ án này, bị cáo Hà Danh Nậm (đang còn ở ngoại quốc) cùng 10 bị cáo đã bị kết án tử hình về tội "Mua bán chất ma túy".

Ca sĩ Chi Dân bị xét xử trực tuyến từ nhà tù Chí Hòa. (Ảnh chụp qua màn hình).
20 bị cáo khác bị kết án tù chung thân.
Các bị cáo khác còn lãnh một năm rưỡi tù treo đến 29 năm tù giam. Bốn nữ tiếp viên Vietnam Airlines gồm Nguyễn Thanh Thủy, Võ Tú Quỳnh, Trần Thị Thu Ngân và Đặng Phương Vân đã thoát án và không thấy có mặt tại phiên tòa do họ được Bộ Công An Việt Nam đưa kết luận, "họ chỉ bị lợi dụng"!

Wednesday, 2 September 2026

 VỎ QUÍT IRAN DẦY -MÓNG TAY TRUMP NHỌN:

MỸ ÂM THẦM NẠO, VÉT SÂU 93 FEET DỌC BỜ BIỂN OMAN ĐỂ MỞ MỘT TUYẾN ĐƯỜNG AN TOÀN MỚI CHO TÀU CHỞ DẦU, HÀNG HÓA... TRÁNH XA PHÍA IRAN KHI RA VÀO VỊNH HORMUZ - KHIẾN IRAN NGẨN NGƠ- KHÔNG CÒN TUYỆT ĐỐI KIỂM SOÁT TÀU HÀNG NHƯ TRƯỚC- VẤN ĐỀ BẾ TẮC VỊNH HORMUZ ĐÃ CHUYỂN HƯỚNG CÓ LỢI THẾ CHO MỸ./-Mt68


US Opens Route Around Hormuz Strait


Satellite imagery reveals American naval forces have dredged a deep-water channel along Oman's coast, enabling oil tankers to avoid Iran's reach in the strategic waterway

Bianca Jones

AUG 30, 2026 17:36

A new analysis of satellite imagery has revealed that American naval forces have quietly executed a major engineering project in the Strait of Hormuz, creating an alternative shipping lane that circumvents Iranian control over the vital waterway. According to high-resolution satellite photographs collected over recent months, the US Navy has dredged and deepened the seabed along a route between the Omani coastline and a nearby island, establishing a new passage outside the traditional international shipping corridor. The satellite monitoring shows that in recent months, American forces undertook an underwater excavation operation, scraping and deepening the ocean floor to widen a shipping route that previously could not accommodate large oil tankers. This new channel runs close to Oman's coast, beyond the operational reach of the Iranian regime.

The original natural shipping lane measured approximately 1,600 feet wide with a natural depth of around 93 feet, dimensions sufficient for standard commercial vessels but inadequate for the massive oil tankers known in the petroleum industry as VLCCs (Very Large Crude Carriers).

Over recent months, the US Navy re-engineered the route, dredging the seabed and conducting widening operations along the passage located between the Omani island of Jazirat Musandam and the Omani mainland.

The channel has now become one of the strait's major new traffic arteries, with the United States moving millions of barrels of oil through it nightly. Thanks to Jazirat island flanking the route from the north and the curvature of the Earth, Iranian forces cannot effectively target attacks on the new passage.Iran

on Wednesday announced that it and agreed on the coordinates of new commercial shipping routes through the Strait of Hormuz after several rounds of negotiations, but stressed that the incoming deal would not end the crisis in the region.

Esmaeil Baghaei, spokesperson for Iran’s Foreign Ministry, told reporters that the reopening of the strait is contingent on the U.S. removing its naval blockade and halting all attacks on Iranian infrastructure.“An understanding with Oman cannot, in itself, mean that the strait has become safe for passing vessels, because the factors creating insecurity in the Strait of Hormuz — particularly the U.S. naval blockade and other actions against Iran and its interests — remain in place,” he said.____________________
Definition
dredge
[drɛdʒ]
dredge (verb)
dredges (third person present)
dredged (past tense)
dredged (past participle)
dredging (present participle)
  1. clear the bed of (a harbour, river, or other area of water) by scooping out mud, weeds, and rubbish with a dredge:
    "the lower stretch of the river had been dredged"
    "the dredging and deepening of the canal"
    • bring up or clear (something) from a river, harbour, or other area of water with a dredge:
      "mud was dredged out of the harbour"
      "they start to dredge for oysters in November"
Mt68 TIÊN ĐOÁN:
VỤ ÁN QUỲNH TÂM BỊ HIẾP DÂM SẼ BỊ CHÌM XUỒNG- VC SẼ TUYÊN PHÁN "KHÔNG ĐỦ YẾU TỐ BUỘC TỘI" - NÊN VC CON NGUYỄN MINH HIẾU ĐƯỢC THA BỔNG- NGUYỄN NGỌC HÙNG (CHA HIẾU) SẼ TỐN VÀI CHỤC TỶ ĐỂ TRẢ ƠN CÔNG AN-LÃNH ĐẠN- LUẬT SƯ ĐỈNH DƯỚI VÀ PHẢI TRẢ CHO LS CỦA QUỲNH TÂM NỮA ĐỂ HẮN CHỊU NGẶM TĂM XỈA RĂNG- MINH TRỊ SẼ CHẾT THẢM NHƯ NGUYỄN CON KY- QUỲNH TÂM SẼ MẤT NGƯỜI TÌNH 5 TRĂM VÌ KHAI KHÔNG CÓ ÁO ĐI MƯA./-Mt68
_____________
Sự thật sau cuộc gặp TNS Ted Cruz: Bi kịch gia đình Nguyễn Đình Minh Trị và bài học cay đắng.

Dân gian ta thường truyền tụng câu "Gieo gió thì gặt bão, gieo nhân nào thì nhận quả nấy" như một lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của mọi sự lựa chọn trong đời. Cuộc đời vốn dĩ chứa đựng biết bao biến cố bất ngờ, nhưng có những nghịch cảnh lại bắt nguồn từ chính những toan tính và con đường mà con người tự vạch ra cho mình. Sự kiện hai cha con ông Nguyễn Đình Minh Trị và cô Quỳnh Tâm bất ngờ xuất hiện, gặp gỡ và nhận được sự sẻ chia trực tiếp từ Thượng nghị sĩ Ted Cruz trong một sự kiện của Đảng Cộng hòa tại Houston, Texas đã thu hút sự chú ý đặc biệt từ dư luận. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc TNS Ted Cruz tạm bỏ ngang hàng dài các đại gia trong vùng đang chờ chụp ảnh để tới trò chuyện, lắng nghe và bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với Quỳnh Tâm không chỉ là một hình ảnh mang tính thời sự, mà còn mở ra một câu chuyện dài đầy phức tạp về gia thế, sự nghiệp cùng những góc khuất cay đắng đằng sau chuyến trở về quê nhà của gia đình này.

Gia thế nguồn gốc và hành trình phục vụ bộ máy cầm quyền

Xét về gốc tích, ông Nguyễn Đình Minh Trị vốn là con trai của cựu Đại tá Nguyễn Đình Tuyên – người từng đảm nhậm vị trí phát ngôn viên Bộ Quốc phòng của Việt Nam Cộng Hòa. Ngay sau sự kiện tháng 4 năm 1975, gia đình ông đã vượt biên sang Hoa Kỳ định cư. Tại vùng đất mới, ông Minh Trị nỗ lực học tập, gặt hái nhiều thành công và trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên chuẩn bị khai trương ngân hàng USV Bancorp tại Houston. Thế nhưng, trong khi nỗi đau tị nạn của cộng đồng hải ngoại vẫn còn rướm máu, thì ngay từ năm 1987 – thời điểm Hoa Kỳ còn chưa gỡ bỏ lệnh cấm vận – ông Minh Trị đã chủ động quay trở về Việt Nam hợp tác làm ăn. Dưới góc độ cá nhân, ông tham gia cố vấn và hỗ trợ nhiều mảng quan trọng liên quan đến an ninh, quốc phòng và kinh tế. Dần đà, ông trở thành cố vấn cao cấp cho cấp lãnh đạo thượng tầng từ thời Tổng Bí thư Đỗ Mười, lưu giữ nhiều khoảnh khắc chụp chung với các quan chức cấp cao như Võ Văn Kiệt, Võ Chí Công, Nguyễn Cơ Thạch. Năm 2007, ông từng đưa cha mình về thăm quê hương để khoe những thành quả hợp tác. Oái oăm thay, trong khi người anh (hoặc em) của ông là Nguyễn Đình Minh Quốc tại San Jose nổi tiếng trên các chương trình talk show vì kịch liệt chửi bới Tổng thống Donald Trump và phong trào MAGA, thì đến khi biến cố gia đình ập đến, ông Minh Trị lại phải tìm đến chính Thượng nghị sĩ MAGA Ted Cruz để cầu cứu sự giúp đỡ.

Mạng lưới quan hệ sâu rộng và những dự án hợp tác quy mô

Danh sách các công việc và dự án mà ông Nguyễn Đình Minh Trị đã kinh qua trong hàng chục năm hợp tác tại Việt Nam cực kỳ đồ sộ và trải dài trên nhiều lĩnh vực then chốt. Ông là người hỗ trợ thương vụ Lockheed Martin – VNPT cho vệ tinh đầu tiên của Việt Nam; làm cố vấn cho các tập đoàn viễn thông khổng lồ như Motorola và US West; trực tiếp làm việc với Bộ Tư lệnh Thông tin và SELGICO thuộc Bộ Quốc phòng để phá thế độc quyền viễn thông, mở đường cho môi trường cạnh tranh. Ở mảng truyền thông và hạ tầng, ông tham gia dự án ODA Nhật Bản cho VTV cùng tập đoàn Marubeni, hỗ trợ Tập đoàn Intel xin phê duyệt băng tần spectrum cho WiMax. Trong lĩnh vực tài chính - bảo hiểm, ông góp sức đưa ACE Insurance (nay là Chubb) vào Việt Nam với sự hỗ trợ của cựu Đại sứ Pete Peterson, hợp tác với GE Capital về tài chính tiêu dùng, đồng thời làm tư vấn địa phương cho Ngân hàng Đầu tư UBS trong quá trình tư nhân hóa VMS Mobifone. Chưa dừng lại ở đó, ông phối hợp cùng VietinBank, OnQ, Bill Express xây dựng hạ tầng thẻ tín dụng/thanh toán và từng tháp tùng Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trong các chuyến công tác quốc tế. Đặc biệt ở mảng quốc phòng và an ninh, ông từng hỗ trợ Singapore Technologies làm việc với Binh chủng Tăng Thiết giáp để lấy giấy phép xuất khẩu của Mỹ cho động cơ xe M113, làm việc với tập đoàn Elbit của Israel cùng Không quân Việt Nam trong dự án nâng cấp chiến đấu cơ MiG-21, và hỗ trợ công ty Mỹ xin giấy phép xuất khẩu thiết bị mã hóa dành cho cơ quan thuộc Bộ Công an.

Đời tư trắc trở và bi kịch gia đình đằng sau ánh hào quang

Tuy nhiên, đằng sau sự nghiệp hợp tác tưởng chừng như vô cùng thuận lợi đó lại là một đời tư đầy giông bão và trắc trở. Dư luận cho biết ông Trị làm việc tại Hà Nội vài chục năm, từng lập gia đình ở đây nhưng cuộc hôn nhân sau đó tan vỡ. Ông đưa hai con về Mỹ nuôi dưỡng và tái hôn với người vợ mới. Người vợ cũ tại Hà Nội về sau vướng vào một án tù rất nghiêm trọng, khiến ông và các con không thể vào thăm nuôi dù ông sở hữu những mối quan hệ vô cùng mật thiết với bộ máy chính quyền. Trong quá trình nuôi dạy con cái, ông thường khuyên nhủ các con trở về quê hương đóng góp sức mình như ông đã từng làm. Cô con gái Quỳnh Tâm sau đó tốt nghiệp chuyên ngành tài chính ngân hàng tại ngôi trường Đại học Texas A&M danh tiếng. Thế nhưng, thay vì nắm bắt vô số cơ hội rộng mở tại Mỹ – nơi ngân hàng là nền tảng huyết mạch của nền kinh tế tư bản – cô lại chọn trở về Việt Nam thực tập. Trong một cuộc trò chuyện, ông Minh Trị từng bày tỏ sự ân hận sâu sắc vì quá mải mê làm ăn mà bỏ lỡ việc chăm sóc, định hướng cho các con. Chính sự thiếu sót đó đã trở thành tiền đề dẫn đến những bước ngoặt đầy cay đắng trong lối sống và hành trình trở về của Quỳnh Tâm.

Mâu thuẫn trong lời nói và sự tan vỡ của những hy vọng

Khi biến cố xảy ra, bức tranh về sự việc càng trở nên xót xa và đầy mâu thuẫn. Một mặt, về tình cảm đồng bào, ai ai cũng dành sự thương cảm cho một cô gái trẻ phải trải qua hoạn nạn. Nhưng ở một khía cạnh khác, chính hai cha con cô đã tự tìm về nơi mà thế hệ trước từng dứt áo ra đi, để rồi sau khi hy vọng tan tành, cô quay video clip chỉ trích dữ dội. Trong lá thư tâm sự dài 6 trang ông Minh Trị gửi cho chủ kênh Phố Bolsa TV trước khi rời Việt Nam, sự bất nhất giữa lời khai của hai cha con lại càng lộ rõ. Trong khi Quỳnh Tâm thẳng thắn cáo giác công an cố tình làm ngơ, thuyết phục dàn xếp và bày tỏ sự thất vọng trên báo chí quốc tế khi cho rằng cô không nhận được đủ sự hỗ trợ từ Đại sứ quán Mỹ, thì ông Minh Trị lại viết thư rối rít gửi lời cảm ơn tới Bộ Công an, Bộ Ngoại giao Việt Nam, Đại sứ quán Hoa Kỳ cùng các lực lượng chức năng. Thậm chí, sau tai biến trầm trọng của con gái, ông Trị vẫn tha thiết mong muốn không ai lợi dụng câu chuyện để công kích chính quyền hay làm xấu hình ảnh đất nước. Sự nhẫn nại đến mức khó hiểu của người cha hoàn toàn đối lập với lời phẫn nộ thốt lên trong đau đớn của Quỳnh Tâm: "And Vietnam is corrupt... in a beautiful country but around horrible people" (Việt Nam thật tham nhũng... một đất nước đẹp đẽ nhưng xung quanh toàn những con người tồi tệ).

Bản án của sự quay lưng và bài học cho những kẻ tráo máu

Sự phản bội cay đắng nhất không đến từ kẻ thù bên kia chiến tuyến, mà đến từ những kẻ từng đứng trong hàng ngũ nhưng sẵn sàng đạp lên quá khứ để bắt tay với tà quyền. Nguyễn Đình Minh Trị – đứa con trai của cố Đại tá Nguyễn Đình Tuyên – là một minh chứng xót xa cho sự biến chất đó. Sinh ra từ lòng miền Nam tự do, cùng gia đình vượt biển tháo chạy khỏi thảm họa năm 1975 để tìm bến bờ tự do, ông Trị từng mang trên mình tư cách của một người tị nạn, gánh theo nỗi đau mất nước. Thế nhưng, lòng kiên trung không thắng nổi những tính toán tham hèn. Năm 1987, khi biển Đông vẫn còn lạnh ngắt vết máu của vô số đồng bào bỏ mạng trên đường tìm tự do, ông Trị đã chủ động ngoảnh mặt, đạp lên sự hy sinh của cha mình và gạt phăng lý tưởng quốc gia. Núp bóng dưới những mỹ từ như "kết nối" hay "đầu tư", ông đã trở thành một mắt xích phục vụ cho thể chế mà cha ông từng đối đầu. Lịch sử luôn công bằng và cộng đồng luôn có đôi mắt tinh tường; mọi nhãn mác tô vẽ cho sự quay đầu cũng không thể xóa sạch vết nhơ của một kẻ đã phản bội lại dòng máu chính nghĩa, để rồi cuối cùng phải nhận lấy những phũ phàng và cay đắng ngay trên chính nơi mà mình từng dốc lòng phụng sự./-

Tuesday, 1 September 2026

NGƯỜI DÂN Ở XỨ XÃ NGHĨA NHƯ TRUNG CỘNG VÀ VIỆT NEM NGÀY NAY CÓ QUYỀN TỰ DO ĐỈNH CAO - CÔ BÁC CHÁN TỴ NẠN HÃY MAU QUAY VỀ HƯỞNG QUYỀN TỰ DO NHƯ DÂN TRUNG CỘNG Ở TỈNH ANHUI DƯỚI ĐÂY./-Mt68

__________________

(*LẤY GHẾ CẢN KHÔNG CHO CỬA THANG MÁY ĐÓNG LẠI.)

Woman who fixed elevator door with chair to 'keep cool by herself' 


Record China    

Enlarge

On the 26th, Guancha.cn reported that in an apartment building in Anhui Province, a woman fixed an elevator door with a chair to monopolize the cool air from the air conditioner inside the elevator, causing trouble where all residents were unable to use it.

Woman who fixed elevator door with chair to 'keep cool by herself' faces flood of criticism —China

 BA TÔI, NGƯỜI LÍNH VNCH 


 Trong nỗi niềm thương nhớ sự ra đi đột ngột của Ba tôi, tôi xin viết đôi dòng về ông, một người lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đã hiến trọn cả cuộc đời cho lý tưởng Quốc Gia và Dân Tộc. Tôi xin ghi lại đây những gì tôi đã biết về ông qua những câu chuyện ông kể với tôi. Bài viết này xin được làm món quà gởi đến hương hồn của ông và tiễn đưa ông về cõi vĩnh hằng. Qua bài viết, tôi muốn gởi một thông điệp đến các em tôi, các bạn tôi, và những bạn trẻ khác về hình ảnh của người lính VNCH, trong vô số những hình ảnh tiêu biểu và tấm gương yêu nước thương dân khác. Ba tôi, ông Nguyễn Minh Đường, sinh ra từ miền đất hiền lành, mưa thuận gió hòa, thuộc thị trấn Tầm Vu, quận Bình Phước, tỉnh Long An vào năm 1941. 

Tuổi thiếu thời, ông là một học sinh giỏi toán. Ông thích thể thao, nên ông đã là một tiền đạo trong đội bóng đá thanh thiếu niên của quận Bình Phước. Ông còn thích cả văn nghệ, vì thế ông đã học ca vọng cổ và hát ca tài tử trong cái làng quê thanh bình nơi ông sinh trưởng. Vào thập niên 1950, chiến tranh đã bắt đầu lan tràn về các thôn xóm Miền Nam Việt Nam. Việt Minh cộng sản đã bắt đầu quấy rối làng xã, cướp bóc hoa màu và xúi dục thanh niên bỏ nhà theo chúng. Để duy trì con đường học vấn của ông, bà nội tôi đã gởi ông lên Sài Gòn ăn học khi ông vừa mới tròn 11 tuổi. Sống xa mẹ, ở cùng với người anh thứ tư, cũng là một sĩ quan Cảnh Sát Quốc Gia, ông đã rèn luyện được tính tự lập và đôi phần hiểu biết về Quốc Gia và Dân Tộc. Bước vào tuổi thanh xuân, ông đã phải tạm gác nhiều mơ ước riêng tư, khi nhìn thấy đất nước điêu linh qua lửa khói chiến tranh và trong thảm họa xâm lăng của cộng sản Bắc Việt (CSBV). Vì thế, sau khi thi đậu tú tài 1, ông đã tình nguyện gia nhập khóa 14 của trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức vào năm 1962, với hy vọng là phục vụ quân đội trong thời gian chiến tranh và khi hòa bình trở lại sẽ tiếp tục học lên nữa. Khóa 14, có tên khóa là Nhân–Trí–Dũng, mãn khóa vào năm 1963, là khóa có đông sinh viên sĩ quan nhất. Sau 9 tháng quân trường, là một trong những sinh viên sĩ quan đậu số điểm tốt nghiệp cao của khóa, ông được quyền chọn binh chủng hay quân trường để về phục vụ. Khi ông đang đắn đo đọc bảng ghi “Trung Tâm Huấn Luyện (HL) Hạ Sĩ Quan (HSQ) Phú Bài” thì vị sĩ quan huấn luyện người Huế lên tiếng. – Cậu có ra Huế chưa? Huế đẹp lắm. Về Phú Bài đi, ở Huế đó. Nghe nói tới đó, ông liền đồng ý chọn về Trung Tâm HL HSQ Phú Bài. 

Kể từ đó, cuộc đời binh nghiệp của ông được bắt đầu từ miền giới tuyến. Khởi đi từ Huế và qua 13 năm chinh chiến, dấu giày sault của ông đã in dấu trên khắp 4 vùng chiến thuật. Vào thập niên 60, CSBV với chủ trương xâm chiếm Miền Nam, chúng đã xua quân qua các ngõ biên giới Việt–Lào và Việt–Miên. Để ngăn chặn bước chân xâm lược và bảo vệ nền tự do dân chủ của đất nước ta, Lực Lượng Đặc Biệt (LLĐB) Hoa Kỳ và LLĐB VNCH đã thiết lập các trại LLĐB nằm dọc biên giới của Miền Nam tiếp giáp với Lào và Campuchia; và thành lập các toán phòng vệ, xung kích và thám sát. Vì thế, họ cần tuyển mộ các sĩ quan xuất sắc từ các binh chủng khác và từ các quân trường để phục vụ cho binh chủng này. Vào những tháng cuối năm 1963, một toán LLĐB đã vào Trung Tâm HL HSQ Phú Bài để tuyển chọn sĩ quan cho đơn vị, vì họ biết là những sĩ quan ở trung tâm này toàn là những sĩ quan giỏi. Viên sĩ quan tuyển mộ lên tiếng: – Các anh ở đây có ai muốn về phục vụ cho binh chủng LLĐB không? Cả hội trường im phăng phắc, chỉ có hai bàn tay giơ lên và một trong hai bàn tay đó là ba tôi. Tất cả những ánh mắt nhìn về phía hai sĩ quan trẻ đó, không khỏi ngạc nhiên và thầm thán phục. Mọi người ai cũng biết là làm sĩ quan huấn luyện là an toàn nhất và làm sĩ quan LLĐB là đi vào vùng lửa khói, vào nơi nguy hiểm, sống còn trong gang tấc. Ông đã trải qua những khóa huấn luyện rất đặc biệt cho cuộc chiến ngoại lệ, không quy ước. Các sĩ quan và hạ sĩ quan LLĐB học qua nhiều môn huấn luyện khác nhau, như du kích và phản du kích, phá hoại, cứu thương, gọi pháo binh, truyền tin, xâm nhập, thám sát, v.v. và v.v. Do đó, các sĩ quan và hạ sĩ quan LLĐB chiến đấu rất giỏi, can trường, và thích ứng với chiến thuật lấy ít chọi nhiều. Sau khi hoàn tất các khóa huấn luyện đặc biệt, ông được đưa về trình diện Bộ chỉ Huy (BCH) C1 LLĐB. 

Sau này, ông đã trải qua Khóa Page 2 of 14 4 Hướng Dẫn Trưởng Trại LLĐB tại Đồng Ba Thìn và Khóa 110 Nhảy dù tại Sư Đoàn Nhảy Dù. Xin nói rõ ở đây, binh chủng LLĐB có mặt trên 4 vùng chiến thuật. Vì tính cách đặc biệt, nên tên gọi mang tính đặc biệt. BCH cao nhất ở mỗi vùng gọi là C, gồm có C1, C2, C3, và C4. Thoạt đầu, cấp chỉ huy cao nhất của các C chỉ là thiếu tá, sau này lên đến đại tá. Mỗi C chỉ huy vài toán B, và mỗi toán B chỉ huy vài toán A. Toán A, chỉ huy một trại LLĐB, có từ 12 tới 14 sĩ quan và hạ sĩ quan. Phía LLĐB Hoa Kỳ có số SQ và HSQ tương đương, nhưng chỉ làm công tác cố vấn. Một trại LLĐB có từ 4 cho tới 6 đại đội. Nghĩa là quân số của một trại LLĐB tương đương hoặc nhiều hơn một tiểu đoàn bộ binh. Vùng I Chiến Thuật Trại LLĐB đầu tiên mà ba tôi đặt chân tới là trại A–Shau, nằm trong thung lũng phía Tây Nam của Huế và giáp sát với biên giới Việt–Lào. A–Shau và A–Lưới đã là những địa danh nổi tiếng gắn liền trong quân sử VNCH. Các trại LLĐB này với những người lính quả cảm, đã góp phần ngăn chặn bước tiến của CSBV, vì thế chúng đã tìm mọi cách để đánh phá cho bằng được. Là một Chuẩn úy trẻ của trại A–Shau, ông có dịp tham chiến cùng những “bóng ma đêm” ở biên giới ngăn chặn bước chân xâm lược của đoàn quân sinh Bắc tử Nam. Xung quanh trại A–Shau có 3 tiền đồn ở trên những đỉnh núi cao, một bên là lãnh thổ VNCH và bên kia là vùng CS trên đất Lào. 

Mùa xuân 1964, ông được điều động lên chỉ huy tiền đồn xa nhất cắm sâu vào biên giới Việt–Lào. Trong đời quân ngũ, ông đã nhớ những kỷ niệm nơi đây vì là mùa xuân đầu tiên nơi tiền đồn hẻo lánh và xa nhất của lãnh thổ VNCH. Ông đã đón xuân bằng những quả đạn pháo và những cuộc giao tranh liên tục với quân thù. Với tính can trường và trách nhiệm, ông được Thiếu tá CHT C1 Nguyễn Đức Khoái tin cậy nói với ông: – Anh Đường, anh lên nắm trưởng trại A–Lưới nha, rồi tôi sẽ cất nhắc anh lên thiếu úy sớm. Tôi giao trại A–Lưới cho một sĩ quan nào khác tôi không tin tưởng. Thế là ba tôi đồng ý nhận làm trưởng trại A–Lưới khi ông vẫn còn mang lon chuẩn úy. Vào thời gian này, thiếu úy là cấp bậc thấp nhất có thể được giao chỉ huy một trại, vì vào lúc đó thiếu sĩ quan. Như trại A–Shau, A–Lưới cũng nằm trong thung lũng được bao bọc bởi những ngọn núi. Các trại thường chịu những trận mưa pháo dày đặc của địch nên đã đi vào tiềm thức của các binh sĩ. Nhiều bữa trưa, khi chợp mắt, ông đều nghe những tiếng nổ trong mơ, và la lên, “Việt cộng pháo kích tụi bây ơi.” Nhưng một lần, cơn ác mộng đã biến thành sự thực. Sau một tiếng nổ dữ dội sát bên cạnh cái võng cá nhân vì bị ám sát bằng lựu đạn, ông bị văng xuống đất. Khi choàng tỉnh, chạm tay vào bụng, vào ngực, vào mặt... ông cảm thấy tay mình ướt, giơ tay lên xem thì thấy toàn là máu của ông. Ông không biết đau, nhưng trong tích tắc ông đã ngất đi. Khi tỉnh dậy, ông mới biết mình còn sống khi thấy toàn thân được băng bó và đang nằm trong Tổng Y Viện Cộng Hòa (TYVCH). 

 Page 3 of 14 Người liệng lựu đạn mưu sát ông là người lính biệt kích quân (CIDG) trong trại của ông. Người lính Thượng này đã bị bắt và khai rằng nếu không làm như vậy, CS sẽ bắt và hành hạ gia đình của anh ta. Sau khi bình phục, trở lại đơn vị không lâu thì ba tôi được chuyển về C3, do Trung tá Phạm Duy Tất làm chỉ huy trưởng lúc bấy giờ. Vùng III chiến thuật Về Vùng III, ba tôi đã hành quân qua rất nhiều trại LLĐB dọc theo biên giới Việt–Miên, từ Bù Đốp, Tống Lê Chân, Ka Tum, Đức Huệ, Thiện Ngôn, Lộc Ninh, Trà Cú, v.v. Ông có rất nhiều kỷ niệm chiến trường tại vùng này vì là nơi ông ở lâu nhất cho tới khi binh chủng LLĐB bị giải tán và hầu hết các binh sĩ LLĐB được chuyển qua binh chủng Biệt Động Quân. Vùng 3 cũng là nơi ông đã tạo được nhiều chiến công nhất cho đơn vị, cho toán B, toán C và QK3 nói chung. Các toán A do ông chỉ huy đều thuộc B16, do Thiếu tá Lê Tất Biên làm chỉ huy trưởng, sau này lên trung tá. Tôi xin kể về 3 trại mà ông có nhiều kỷ niệm. Trại LLĐB Bù Đốp Khi mang lon thiếu úy, ông được điều về làm phụ tá (trại phó) cho Đại úy Nguyễn Công Triệu, trưởng trại Bù Đốp. Trại nằm sát biên giới Việt–Miên. Vì thế, binh sĩ của trại Bù Đốp thường đụng trận với lính chính quy của CSBV. Ông kể, ông đã học được rất nhiều từ phong cách chỉ huy và tài thao binh của Đại úy Triệu. Ngược lại, Đại úy Triệu cũng thấy được khả năng chỉ huy và làm việc có trách nhiệm của ba tôi. Hai ông cùng làm việc với tâm đầu ý hợp đã khiến trại Bù Đốp là nỗi ám ảnh biên giới lớn nhất cho CSBV. 

 Chúng tìm mọi cách để giết chết hai người. Ngày ông được lên trung úy đó là ngày đau thương mà ông phải chứng kiến. Sáng hôm đó, một số binh sĩ cùng thân nhân và số thường dân trong trại như cô giáo lên xe GMC chạy ra thị xã gần nhất để mượn đũa, chén và đĩa, nhân tiện mua một số đồ ăn để về làm tiệc rửa lon trung úy cho ông. Xe chạy một quãng đường thì bị nổ tung, khiến tất cả mọi người đều chết, duy trừ một binh sĩ đeo theo hông của xe sống xót. Sau khi điều tra, thì được biết là CS đã gài lựu đạn theo nhành cây ven lối mòn và xe chạy vướng vào và bị nổ. Thế là bữa tiệc lên lon của ông đã trở thành đám tang cho một số binh sĩ và một số thường dân vô tội có mặt trong trại Bù Đốp. Ông đã tâm sự với tôi trong nỗi buồn là ngày mình lên lon, lại chính là ngày mang đến đau thương cho nhiều gia đình. Có phải những gì ông chứng kiến, đã hun đúc sự căm thù CS và ý chí gan lì chống CS của ông, một người lính LLĐB để tạo nên nhiều thành tích tại mặt trận sau này? Trại LLĐB Ka Tum Page 4 of 14 Đầu năm 1968, qua lời tiến cử của Đại úy Nguyễn Công Triệu, Trung tá Phạm Duy Tất đã chọn ba tôi, từ danh sách 4 sĩ quan được đề cử, về làm trưởng trại LLĐB Ka Tum. Phụ tá cho ông là Trung úy Đặng Ngọc Quỳ. Với cương vị trưởng trại, đã đem đến cho ông nhiều hãnh diện trong cuộc đời binh nghiệp, ông không những lo chỉ huy hành quân tác chiến mà còn chăm lo đến đời sống gia đình của quân nhân sống trong trại. Khi cường độ cuộc chiến lên cao, CS tìm mọi cách xua quân thật nhiều từ Bắc vào Nam dọc theo biên giới, vì thế các trại LLĐB luôn là chướng ngại vật cho sự chuyển quân của CSBV. Chúng đã tung những sư đoàn (CS ngụy danh gọi là công trường) đánh vào các trại LLĐB. Trại Ka Tum là một trong những trại CSBV nhắm vào. Qua kinh nghiệm tác chiến và chỉ huy, ông đã gây tổn thất lớn cho CSBV trong phạm vi của trại kiểm soát. Để giữ an ninh cho trại, ông ra lệnh giới nghiêm từ 7 giờ tối. Mọi di chuyển sau 7 giờ đều bên dưới giao thông hào. Ai đi bộ bên trên, thì bị bắn bỏ. Ngoài ra, ông tự lập hệ thống mìn claymore xung quanh trại và được điều khiển từ hầm chỉ huy. 

 Vào trưa ngày X, CS đã pháo kích liên tục vào trại Ka Tum. Chúng đã dùng chiến thuật “tiền pháo hậu xung” để tấn công trại, và tung vào 2 trung đoàn của Công Trường 7 và 9 cùng một số đơn vị biệt lập yểm trợ. Tối hôm đó, lính CS đã tràn vào một mặt trại. Ông đã bình tĩnh chỉ huy đánh cận chiến ngay bên trong, một mặt điều khiển hệ thống mìn cho nổ khi CS lọt vào bẫy mìn, mặt khác gọi pháo binh bắn thẳng vào các vị trí phòng thủ bên Page 5 of 14 ngoài nơi CS tiến vào. Giao tranh dữ dội, đến rạng sáng thì ông đánh bật được các trung đoàn CS ra khỏi căn cứ khiến chúng phải tháo chạy về bên kia biên giới. Khi trời đã sáng hẳn, tiếng súng đã yên, binh lính của trại lục soát và bắt được 14 tù binh, với những khuôn mặt non choẹt, nhỏ nhất là 12 tuổi và tất cả là dân Miền Bắc. Những tù binh này cho biết là họ không dám rút lui vì sợ đạp mìn hoặc trúng đạn, nên nằm yên tại chỗ là an toàn nhất. Hơn nữa, họ xâm nhập vào Nam theo đoàn quân, không quen biết địa hình ở MN. Điều đó cho chúng ta thấy, vì mưu đồ xâm chiếm, CS vô nhân đạo đã dùng tới trẻ em cho cuộc chiến. Những đứa trẻ 12, 13 tuổi, ở tuổi háo thắng, ăn chưa no, lo chưa tới, suy nghĩ còn nông cạn, vậy mà bị CS tuyên truyền đưa vào cuộc chiến. Ngoài bắt được tù binh, khoảng 135 xác VC đếm được nằm khắp nơi trong và ngoài trại. VC đã để lại hơn 100 vũ khí các loại, cùng nhiều lựu đạn và chất nổ. Trong khi đó lực lượng của trại Ka Tum, vừa tử trận và bị thương chưa tới 10 người. 

 Khi lửa khói của trận chiến chưa tàn và xác giặc còn nằm ngổn ngang, Trung tướng Đỗ Cao Trí, Tư Lệnh QK3 đã đáp trực thăng xuống đây. Ba tôi đã dẫn Tướng Trí đi xem bãi chiến trường. Đi một hồi, Tướng Trí nói: – “Thôi được rồi em, anh xem vậy đủ rồi.” Tướng Trí đã khen ngợi ba tôi và toàn thể binh lính của trại Ka Tum. Tin vui chiến thắng của trại LLĐB Ka Tum đã được điện về BCH C3, về Quân Đoàn III, và về Bộ tổng Tham Mưu. Trại Ka Tum được tưởng thưởng Huy Chương Anh Dũng Bội Tình Cấp Quân Đội với nhành dương liễu. Ông được đặc cách lên lon tại mặt trận, nhưng bị trở ngại trong quân bạ, nên ông lại nhận thêm Anh Dũng Bội Tinh cấp Quân Đội với nhành dương liễu. Về phía LLĐB Hoa Kỳ, ông được tưởng thưởng Huy Chương Anh Dũng Bội Tinh với ngôi sao đồng – Bronze Star Medal with V (Valor). Để nêu cao tinh thần chiến đấu của Quân Đội, trong bài diễn văn trên đài phát thanh, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã ca ngợi chiến thắng của trại LLĐB Ka Tum và nêu tên ba tôi, Trung úy Nguyễn Minh Đường. Chiến thắng Ka Tum là niềm hãnh diện lớn cho ông. Qua trận chiến đó, ông đã được diện kiến và được khen ngợi từ Tướng Trí và được TT VNCH nêu tên trên đài phát thanh. Trại LLĐB Đức Huệ Ông về làm trưởng trại LLĐB Đức Huệ vào năm 1969, khi đó ông đã lên đại úy. Cùng năm, ông lập gia đình với mẹ tôi. Năm sau, tôi ra đời và được đặt tên là Nguyễn Minh Hùng Biên. Ông cho tôi biết, Hùng Biên là ám danh đàm thoại của ông khi ở C1. Hùng Biên có nghĩa là “Anh Hùng Nơi Biên Giới”. Vào tháng 3/1970, Trung tướng Đỗ Cao Trí, Tư Lệnh Quân Khu 3, đã mở chiến dịch Toàn Thắng với các cuộc hành quân lớn qua Campuchia, đánh thẳng vào chiếu khu D, vào cơ sở hậu cần của CSBV. Trại Trà Cú và trại Đức Huệ, là hai trại nằm sát biên giới, Page 6 of 14 đã tham gia vào cuộc hành quân lớn này. 

Đại úy Nguyễn Mộng Hùng, TĐT TĐ64 BĐQ Biên Phòng ở trại Trà Cú và Đại úy Nguyễn Minh Đường, TĐT TĐ83 BĐQ Biên Phòng ở trại Đức Huệ đã chỉ huy đánh một mũi vào Campuchia. Lực lượng hành quân của 2 tiểu đoàn BĐQ BP đã được đổ bộ bằng trực thăng xuống chiến trường thuộc mật khu Ba Thu của VC. Sau một tháng rưỡi truy lùng và diệt địch, hai tiểu đoàn BĐQ BP đã đánh tan nát hậu cứ của CS, đã triệt hạ cả trăm Việt cộng, và khám phá ra các kho vũ khí đủ loại từ cá nhân đến cộng đồng, trên 1,500 khẩu. Một số lớn súng đạn được phát giác trên những thửa ruộng. CS đã bỏ súng đạn trong bao và chôn trên các thửa ruộng, nhưng tình cờ đạn pháo cày tung lên khỏi mặt đất. Ông đã giao một phần vũ khí cho QK3, một phần ông gởi tặng cho các đơn vị và các sĩ quan. Ông đã chỉ huy trực thăng tải vũ khí thu được và thường dân ra khỏi vùng lửa khói. Có một số kiều bào VN muốn nhờ ông giúp cho gia đình và tài sản ra ngoài, khi xong họ sẽ trả cho một số tiền lớn. Ông đã từ chối và ra lệnh trực thăng chỉ chở vũ khí, tải thương, người già, phụ nữ và trẻ em. Ông tâm sự với tôi, nếu là người không có đạo đức và ham tiền, họ có thể nhận chở kiều bào và tài sản của họ, nhưng ông thì không làm điều đó. Để ghi lại cuộc đời chinh chiến của mình. Ông đã đặt tên cho những đứa con sau tôi là: Nguyễn Thị Đoan Thùy, Nguyễn thị Đoan Trang, Nguyễn Minh Hùng Cương, và Nguyễn Thị Đoan Trâm. Tên tôi và hai người em ghép lại là: Biên Thùy và Biên Cương. Sau này, ông được chuyển về làm sĩ quan tham mưu một thời gian và thường được lên xử lý thuờng vụ cho các trại Biệt Động Quân biên phòng. 

Đại tá Chuẩn ra công lệnh cho ba tôi lên thay Thiếu tá Nguyễn Mộng Hùng, nắm trưởng trại Lộc Ninh (Tiểu Đoàn 74 BĐQ). Khi ba tôi lên tới Biên Hòa, chờ trực thăng bốc lên trại Lộc Ninh, thì được biết Lộc Ninh bị thất thủ và Thiếu tá Hùng bị mất tích. CS đánh chiếm được Lộc Ninh, thừa thắng xông vào An Lộc. Không ngờ, An Lộc là mồ chôn xác Cộng sau này. Khi mặt trận An Lộc diễn ra, BCH BĐQ QK3 thành lập Bộ Chỉ Huy Tiền Phương BĐQ cho mặt trận An Lộc, ba tôi với cấp bậc thiếu tá được đưa lên nắm Chỉ Huy Trưởng BCH Tiền Phương. Sau mặt trận An Lộc, ông được thuyên chuyển về Liên Đoàn 4 Tổng Trừ Bị của BĐQ. Ngày về Liên Đoàn 4, ông lên trình diện Đại tá Vũ Phi Hùng. Đại tá Hùng nói: – Anh Đường, các tiểu đoàn đều có tiểu đoàn trưởng. Thôi anh tạm nắm Trưởng Ban 2. Khi nào có chỗ trống, tôi sẽ đưa anh lên nắm tiểu đoàn trưởng. 

 Ba tôi trả lời: – Đại tá đừng bận tâm. Tôi đã từng nắm trưởng trại LLĐB và tiểu đoàn trưởng. Vùng II Chiến Thuật Page 7 of 14 Liên Đoàn 4, có thời gian ngắn về bảo vệ Sài Gòn. Đó là thời gian ông có dịp gần gia đình nhất. Sau đó, Liên Đoàn 4 được đưa lên Vùng 2. Khi tiểu đoàn phó của Tiểu đoàn 43 BĐQ bị thương, Đại tá Hùng liền đưa ông lên thế. Qua phong cách chỉ huy, ông được các binh sĩ ở tiểu đoàn thương mến. Họ nói với ông là cách chỉ huy và làm việc của ông và Đại úy Giang Văn Xẻn thật giống nhau. Tại đây, Liên Đoàn 4 thường đụng trận với Sư Đoàn 3 Sao Vàng. Dù ở cương vị tiểu đoàn phó, ông được Đại tá Hùng tin cậy và giao nắm cánh quân chính diện của tiểu đoàn và toàn quyền chỉ huy cả lực lượng thiết giáp tăng phái. Ông đã cùng Tiểu đoàn 43 tạo nhiều chiến công trên các mặt trận ở Quy Nhơn, Bình Định. Ông kể, Sư Đoàn 3 Sao Vàng rất sợ đụng trận với LĐ4 BĐQ. Vùng IV Chiến Thuật Vào đầu năm 1975, ông được thuyên chuyển về Vùng IV Chiến Thuật, nắm chi khu phó chi khu Phong Phú, tiểu khu Phong Dinh (Cần Thơ). Với cương vị chi khu phó lo về an ninh, ông đã cùng Trung tá quận trưởng đập tan các sào Huyệt của CS trong vùng kiểm soát. Ông đã có dịp gặp, họp hành quân, và bàn về an ninh trong vùng với Đại tá Huỳnh Ngọc Diệp, tỉnh trưởng và hai Tướng tư lệnh Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng. Những ngày tháng cuối cùng của năm 1975, Đại tá Tỉnh trưởng cho ông biết là ông có tên trong danh sách lên Trung tá và đi làm Quận Trưởng. Ngày đó chưa đến thì QLVNCH bị đồng minh bỏ rơi và bức tử. Ông và hầu hết các sĩ quan ở Quân Khu IV đã cầm súng chiến đấu tới giờ thứ 25, khi được tin cả 2 vị Tướng tư lệnh của QK4 đã tuẫn tiết. Lao Tù cộng sản Như các quân nhân khác của QLVNCH, ông đã chịu cảnh lao tù CS. Ông bị đưa ra Bắc, ở trại tù Hoàng Liên Sơn, Yên Bái, rồi trại K3 ở Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh. Những năm tháng lao tù, đủ bệnh tật, bị lao động khổ sai, thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng ông vẫn giữ khí phách của người lính QLVNCH. 

Ông không tỏ ra hèn nhát, luồn cúi. Vì thế, ông đã bị cai tù CS đá vào ngực và ọc ra máu. Vết máu bầm đó đọng lại trong phổi và cản trở ông và gia đình không xuất cảnh theo diện HO đúng hạn kỳ, vì bị bắt uống thuốc ngừa bệnh phổi. Đối với bạn tù, ông hòa nhã và bảo vệ người yếu thế. Chính khí khái của ông, mà bạn tù cùng phòng với ông đã dùng ông làm vật chắn. Ông kể, khi đi lao động về, vào phòng giam, ông hỏi: – Ai sẽ chia cục xà bông đá với tôi? – Anh sẽ chia với thằng C. Một người bạn tù lên tiếng. Page 8 of 14 Thì ra, không ai dám chia với bác C ấy. Ba tôi kể, bác C ấy làm “ăng–ten” cho cai tù CS và ăn hiếp bạn tù, nên mọi người đều ghét và sợ va chạm với nhân vật này. Với ai, chớ với ba tôi thì nhân vật này không dám đụng tới vì ông ta biết rằng ba tôi gốc LLĐB, gan dạ, liều lĩnh, nói là làm. Ba tôi đã đòi hỏi phần của mình. Cuối cùng, chính nhân vật này phải cắt cục xà bông đưa cho ba tôi. Ba tôi thường dạy chúng tôi rằng, “Mình không nên ăn hiếp người yếu hoặc thấp nhỏ hơn mình. 

Ngược lại, nên bảo vệ cho họ.” Đúng vậy, khi ở tổ ra rừng đốn củi, ông thường dành khiêng phần gốc cây để phần ngọn nhẹ cho bạn tù. Có phải cái duyên của trời đất, đã cho ông và bác Giang Văn Xẻn gặp nhau trong cảnh lao tù ở Yên Bái. Khi cùng đi tắm ở một con suối, bác Xẻn thấy ông mặc áo rằn ri, trên túi áo có hàng chữ Đường. Bác Xẻn hỏi: – Anh có phải là Đường, từng nắm Tiểu Đoàn Phó 43 BĐQ không? Ba tôi ngạc nhiên và hỏi ngược lại: – Vậy anh có phải là Xẻn không? Trong chiến tranh hai ông chưa hề gặp mặt, chỉ biết nhau qua những lời ngợi khen của binh sĩ tiểu đoàn về vị này, về vị kia. Từ đó, tình bạn của hai ông được thắt chặt hơn cho mãi đến sau này. Ba tôi nói cho chúng tôi biết về bác Xẻn là người bạn tốt. Trong tù, trong lúc thiếu ăn, ăn độn bo bo và cơm, ba tôi đau răng khó nhai vậy mà bác Xẻn nhường cả phần cơm của bác cho ba tôi ăn. Ông đã bị giam 10 năm tù. Ông cũng như những người bạn khác, được thả từ nhà tù nhỏ ra nhà tù lớn hơn, nơi gia đình ông cũng đang chịu chung cảnh tù đày, không có quyền tự Page 9 of 14 do ngôn luận và đi lại, không có quyền sống theo ý nguyện của mình, và chịu mọi kềm kẹp của hệ thống cai trị độc quyền của chế độ CSVN. Tới 1995, ông và cả gia đình mới được đi ty nạn chính trị tại cao nguyên tình xanh, thành phố Seattle, Tiểu Bang Washington. Sau khi định cư tại Seattle, ngoài việc giúp gia đình sớm ổn định và hòa nhập vào cuộc sống mới trong xã hội văn minh, tự do và dân chủ, ông bước ngay vào các sinh hoạt cộng đồng, tham gia các hội đoàn đấu tranh chính trị cho một VN không CS. 

Ông đã tìm lại với những chiến sĩ cùng binh chủng với ông năm xưa cùng một số người đứng ra vận động thành lập Hội Lực Lượng Đặc Biệt Tiểu Bang Washington. Ông được bầu làm Hội Trưởng Hội LLĐB đầu tiên và làm suốt hai nhiệm kỳ liên tiếp. Ông cũng được bầu làm cố vấn của Hội Biệt Động Quân khi đó. Với tính tháo vát, năng động, và uy tín trong quân đội, ông được mời vào nhiều tổ chức chống Cộng. Ông có mặt hầu hết các sinh hoạt chính trị tại địa phương. Cái CS sợ nhất là sự đoàn kết, vì thế CS tìm mọi cách đánh phá và bôi nhọ các hội đoàn và các cá nhân, để làm nhụt ý chí đấu tranh chống Cộng. CS và tay sai CS đã thất bại, vì chúng đã không đánh gục được ông. Ông vẫn hiên ngang trên các cương vị của mình, như là chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia TB WA và hơn hết là ông luôn sát cánh với các tổ chức chống Cộng khác, như Ủy Ban Chống Cờ VC. Với ông, CS và tay sai CS là kẻ thù chính, còn những bất đồng trong các tổ chức đấu tranh chỉ là chuyện nhỏ, ông không xem nặng. Ông luôn hòa nhã với mọi người, không dèm pha, không nói xấu, hoặc không tiếp lời nói xấu một ai. Theo ông, người Quốc Gia không nên bươi móc và đánh người Quốc Gia, chỉ có CS và tay CS mới đối xử với người Quốc Gia như vậy. Bao nhiêu lời, tôi cũng chưa thể nói hết về ông. Nhưng tôi hy vọng là đem đến cho các bạn hình ảnh về người lính của QLVNCH. Chắc các chiến hữu vào sanh ra tử với ông, từng ở lao tù CS với, từng sinh hoạt các tổ chức, hội đoàn và cộng đồng với ông sẽ minh chứng cho những gì tôi viết về ông hôm nay. Lời văn bên trên có dông dài, nhưng nó có thể gói gọn trong những ý sau đây. – Là người thương nước yêu dân, ông đã tình nguyện vào trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức và đã tình nguyện về với binh chủng LLĐB, để cho ông có cơ hội trấn thủ biên cương bảo vệ bờ cõi và nền Tự Do, Dân Chủ và Hạnh Phúc của Miền Nam VN. – Ông đã là người lính can trường, xông pha nơi miền giới tuyến, đã đem lại nhiều chíến công xuất sắc cho đơn vị. Ông đã là vị sĩ quan trẻ nắm trưởng trại LLĐB khi ông mới là chuẩn úy. 

Cá nhân ông đã được tưởng thưởng nhiều huy chương, nhưng cao nhất là 3 Huy Chương Anh Dũng Bội Tinh Cấp Quân Đội với Nhành Dương Liễu và 1 Huy Chương Anh Dũng Bội Tinh Ngôi Sao Đồng (Bronze Star Medal with V) của Hoa Kỳ. Ông đã hụt mất 2 lần thăng cấp tại mặt trận, đổi lại là 2 Huy Chương Anh Dũng Bội Tinh Cấp Quân Đội với nhành dương liễu. Page 10 of 14 – Ông đã hy sinh xương máu rất nhiều trong cuộc chiến, bị thương nhiều lần, kể cả hai lần bị thương nặng được tải thương ra khỏi chiến trường. Ông nhiều lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Ông kể, trong trận chiến ở đồn điền cao su, ông và người lính ngồi tác xạ ở gốc cây thì bị thụt B40 vào. Người lính của ông bị thương ở ngực, máu ra rất nhiều. Chính ông băng bó vết thương. Người lính đó đã qua đời trên trực thăng tản thương. Qua bao trận, những mảnh đạn pháo vẫn còn nằm lại trên thân thể của ông. Đó [là] lý do mà bác sĩ không bao giờ cho ông chạy máy MRI (Magnetic Resonance Imaging) quan sát bệnh vì sợ các mảnh đạn sẽ di chuyển. – Ông đã là người lính thương yêu thượng cấp, che chở và bảo vệ bạn đồng cấp và thuộc cấp, là sĩ quan có trách nhiệm và làm tròn các công tác được giao cho. Trong quân ngũ, ông chưa hề đánh mất hoặc bỏ rơi một trại LLĐB nào vào tay CS. – Ông hãnh diện được Trung tướng Đỗ Cao Trí tới mặt trận khen ngợi chiến công của ông và đơn vị. Ông hãnh diện được Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ca ngợi trên bản tin gởi đến toàn dân. Ông cũng hãnh diện đã được Tổng thống tới cạnh giường bệnh trong Tổng Y Viện Cộng Hòa thăm. – Ông đã hãnh diện thừa uỷ nhiệm của thượng cấp gắn lon đại úy cho Trung úy Đặng Ngọc Quỳ. Với uy tín và thành tích xuất sắc của mình, ông đã đề cử lên với Trung tá Lê tất Biên và Đại tá Nguyễn thành Chuẩn cho Đại úy Quỳ về làm trưởng trại Thiện Ngôn, sau này là Tiểu Đoàn Trưởng TĐ73 BĐQ Biên Phòng. – Ông cũng hãnh diện đề nghị cho các hạ sĩ quan LLĐB trở thành các sĩ quan xuất sắc của binh chủng BĐQ. – Ông là người chồng thủy chung và người cha gương mẫu, luôn chăm sóc và bên cạnh vợ trong các vui buồn. 

Ông luôn lấy hành động cộng với lời nói để làm tấm gương cho các con soi vào. – Ông là người chiến sĩ chống Cộng kiên cường từ khi còn trong quân đội, tới trại tù CS, và ra tới hải ngoại này. Ông không chùn bước trước những bôi nhọ và đánh phá của CS và tay sai CS. Tôi rất hãnh diện và tự hào về tất cả những gì ông đã làm cho Quốc Gia và Dân Tộc, cho gia đình, cho người thân, cho chiến hữu, và bạn hữu của ông. Tôi cảm ơn ông đã cho tất cả những gì anh em tôi có được hôm nay. 

Ông cho tôi hiểu biết nhiều hơn về QLVNCH, về những người lính chiến như ông, về những hy sinh xương máu của người lính VNCH. Tôi cảm ơn ông đã nuôi dưỡng trong tôi tình yêu quê hương, và dân tộc, và hun đúc trong tôi nỗi căm thù CS sâu đậm. Page 11 of 14 Tôi và gia đình đã ngàn thu vĩnh biệt ông, nhưng những lời di huấn của ông chúng tôi sẽ không bao giờ quên: sống có đạo đức, nhân nghĩa, có tâm lành, biết bố thí, và từ bi hỷ xả. Chúng tôi rất tiếc là không còn cơ hội để lo cho ông, đem lại niềm vui cho ông. Riêng tôi, tôi sẽ không còn nghe ông kể về đời quân ngũ của ông, về các trận chiến, về các chiến hữu của ông. Nhưng tôi xin ghi nhớ những gì ông đã kể cho tôi. Ba tôi, người lính VNCH là như thế đó. Ông, cũng như vô số những người lính VNCH khác, là kết tinh của nền giáo dục nhân bản của VNCH. Nền giáo dục đó dạy cho ông nhân cách sống, lòng thương yêu dân tộc, sống ngay thẳng, đạo đức, cương trực, và có trách nhiệm. Ông cũng như vô số những người lính VNCH khác đã được trui rèn trong các quân trường, đã đặt Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm lên trên hết. Chính điều đó, những người lính này đã là những chiến binh có trách nhiệm, gan dạ, và dũng cảm trong cuộc chiến bảo vệ nền tự do và dân chủ của MNVN. 

 Con đường chống CS ông đi, đã có, đang có và sẽ có nhiều người nối tiếp và chúng ta hãy vững tin vào một ngày không còn chế độ CS trên quê hương VN yêu dấu của chúng ta. Ngày đó sẽ không xa, bạn ơi. Atlanta, 11/12/2013 Hùng Biên

 TẠI MICHIGAN VANCE THAY VÌ LÊN ÁN SLAMMED 9/11 - MÀ VANCE NÓI TRẸO THÀNH ĂN MỪNG "CELEBRATE 9/11.

CÚ LẸO LƯỠI NẦY SẼ LÀM TIÊU TAN SƯ NGHIỆP CỦA JD VANCE VAO NĂM 2028./-Mt68

(*SLAM: Harsh Criticism: Informally, it can mean criticizing someone severely)

____________

Voters blast 'buffoon' JD Vance as he tells people to 'celebrate' 9/11.

Story by Kathrine Frich

01 Sept • 2 min read • Updated 10h ago

Vice President JD Vance Slammed for Saying He Planned to ‘Celebrate’ 25th Anniversary of 9/11

Kayla Aldecoa

Wed, September 2, 2026 at 2:52 AM GMT+10

2 min read

Add Yahoo as a preferred source to see more of our stories on Google

Mega

Vice President JD Vance is being brutally mocked online after a clip of his awkward slip of the tongue went viral.

"We're about to celebrate the 25th year," Vance, 42, told a crowd in Sterling Heights, Michigan, on Monday, August 31. "Or commemorate the 25th year of those terrible terrorist attacks and celebrate all the brave heroes who made it, frankly as terrible as it was, it could have been so much worse."

The clip quickly began circulating with many trolling the vice president's blunder.

"What does one wear to a 9/11 anniversary party," one user shared via X.

"He's a hot mess. He has no business in politics," another wrote.

"You don't 'celebrate' the death of over 3k people," a third user noted.

Another wrote, "Words matter when you are in a position of authority. We don't gather to 'celebrate 9/11' we gather to commemorate the lives lost on that day. It is a somber occasion of remembrance, reflection, and gratitude to the heroic people who gave their lives searching for survivors."

Just days ahead of the 25th anniversary of the September 11 terrorist attacks, it was announced that President Donald Trump would be skipping the ceremony scheduled to be held at Ground Zero in New York City.

<span class="wp-desc-text"></span> <span class="wp-caption-text">Mega</span>

Mega

The memorial — which stands at the exact location of the former World Trade Center twin towers — has not allowed politicians to give speeches on the grounds since 2012, in an effort to remain nonpartisan. Since Trump, 80, plans to take the mic, he will commemorate the events from the Pentagon. Vance will attend the World Trade Center event in his stead, CNN reported on August 28.

Advertisement

"As a proud New Yorker, President Trump has spoken about his own experiences watching the horrific events of September 11, 2001," White House spokesperson Anna Kelly told the outlet. "[Trump] will remember those who were killed at the hands of evil terrorists, honor their loved ones, and pay tribute to the brave first responders who put their lives on the line to rescue their fellow Americans."

Read More From Globe

This story Vice President JD Vance Slammed for Saying He Planned to 'Celebrate' 25th Anniversary of 9/11 first appeared on Globe. Follow Globe on Yahoo so you don't miss what's coming next./-

Monday, 31 August 2026

 ĐẢNG ONE NATION SAU 30 NĂM GÂY DỰNG BỞI MỘT BÀ CHỦ QUÁN FISH&CHIP ĐANG ÀO ÀO TRỔI DẬY Ở ÚC CHÂU - LẤN ÁP CẢ 2 ĐẢNG SỪNG SỎ LÂU ĐỜI- KỲ BẦU CỬ VÀO THÁNG 11/2026 TỚI ĐÂY- ĐANG HỨA HẸN NHIỀU BIẾN ĐỔI BẤT NGỜ LỊCH SỬ CHÁNH TRỊ BUỒN TẺ CỦA ÚC TRONG SUỐT 200 NĂM QUA?./-Mt68

_______________________

Why One Nation victory in Western Australian state by-election is a big deal

By Patricia Karvelas

Topic:One Nation

 

osted yesterday at 4:46amyesterday at 4:46am

Luke Herdegen celebrates after his party claimed victory in the Secret Harbour by-election.

Pauline Hanson says she can smash Labor and, given the anger in the community, perhaps that messaging is resonating.  (ABC News: Keane Bourke)

Link copied

Share article

If you have ever played with dominoes, you will know that once you get the angle right and the first one falls, the subsequent dominoes come down with a speed and ferocity that rip through in a flash.

The so-called "orange tsunami" — the One Nation blitzkrieg raging across the country — feels like it is doing just that.

Once seen as mainly a threat to the Coalition, this weekend One Nation proved it could take seats off the Labor Party. 

The damage it inflicts will not just involve shifting votes from one political column to the next on the right-wing side of politics. The damage is coming for the establishment — blue and red. 

The Albanese government has not missed the memo coming out of the Secret Harbour loss — if this momentum can be maintained going into the federal election, that could be as soon as next year — the political tsunami is not just hyperbole, it is a reality that must be reckoned with.

Taking the fight to Albo

One Nation winning the Secret Harbour state by-election in Perth's south, with gym owner Luke Herdegen now set to be the party's first representative in Western Australia's lower house, is a very big deal.

Labor's political dominance in the west is fraying. Even after a week when the prime minister visited WA — and was dubbed "WA's daddy" for backing in its clearly unfair GST largesse — the backlash still came to smash Labor. 

Even after a week when the One Nation brand was pulled apart due to its messy and contradictory messaging on its Net Overseas Migration target, the party swept to power in Secret Harbour. 

Voters did not listen to all the noise; they backed One Nation, and its many contradictions amounted to little. They wanted to smash the establishment regardless.

Pauline Hanson, Barnaby Joyce and Ben Duxson on a stage together.

Pauline Hanson spent Saturday night in the small western Victorian town of Marnoo along side Barnaby Joyce and Farmers Fightback chair Ben Duxson. (ABC News: Tamara Clark)

Pauline Hanson is at the zenith of her political rise, and she is proving she won't play by the rules.

Most political leaders spend by-election evenings at a local RSL, bowls or footy club function room, with two speeches ready — one for a win that usually consists of telling the assembled rank and file the result was a vindication of their world view. 

The second, a more subdued tone, is full of gratitude and gently reminds the crowd the wishes of voters must be respected. 

Insert some language around learning more from the losses than the wins, thanking the candidate and high-tailing it out of said venue.

Yet on the night One Nation finally came for Labor, Hanson wasn't brushing up on the list of volunteers to thank; she was busy using a mallet to hammer a nail into a coffin marked "net zero".

She later posted online that Labor losing Secret Harbour would show there was "no safe seat in Australia". 

She claimed online that One Nation had taken a seat where the Liberals had never been able to challenge Labor. 

"We are the only party that can take the fight to Anthony Albanese where the Liberal Party never could," she said. 

"We're not splitting the conservative vote. We're taking on the political establishment."

Hanson is now messaging that she can smash Labor and, given the anger in the community, perhaps that messaging is resonating.

A political party sign at a polling station with a big kangaroo depicted

When One Nation can lift its primary vote by more than 30 points in federal Liberal's backyard, pretending this is solely Labor's problem is taking optimism a little too far. (ABC News: Nicolas Perpitch)

Speaking to media on Saturday night, West Australian federal Liberal MP Ben Small described the result as "kicking Labor in the teeth". 

He said voters used the by-election to pass judgement on the Cook government, but when pushed on what the result meant for Andrew Hastie, Small quickly shifted the interview to what the results meant for Labor's federal Resources Minister Madeleine King, whose electorate also overlaps Secret Harbour.

He repeated that Labor's primary vote had fallen around three times as much as the Liberal vote.

Labor's primary vote did fall almost three times as far. But the Liberals still went backwards and finished third. 

A primary vote of 17.3 per cent is not the kind of result that will see Angus Taylor roll around WA next federal campaign. 

The result should send a jolt through Victorian Labor, too.

Analysis from the ABC's experts

 

Victorian Labor in trouble

Secret Harbour is the exact electorate Labor should be worried about. It is full of young working families, mortgage holders and people with vocational qualifications rather than university degrees. 

What does One Nation's WA's win mean for the political landscape?

The population has grown, but local services and infrastructure have struggled to keep up.

Redbridge's Kos Samaras says the result should worry Labor in Perth's outer suburbs. 

However, he says it should worry Victorian Labor more because "unless something changes, a swag of Melbourne seats with the same profile as Secret Harbour will go the same way".

Samaras argues the profile matters because: "Secret Harbour is outer urban, but it is not diverse. It ranks fourth of WA's 59 electorates for residents nominating British or Australian ancestry. 

"Just under 30 per cent of residents were born overseas, below the state figure of 32 per cent, and the overseas born are overwhelmingly from England, New Zealand and South Africa. English ancestry sits at 49.5 per cent against 37.6 per cent statewide, while Chinese and Indian ancestry are under 1 per cent each."

Secret Harbour is a mortgage-belt seat of "young working families, far more vocational qualifications than degrees, and average incomes despite high workforce participation", he says. 

"That is the seat One Nation just took off a popular third-term government … given the current mood towards Labor in Victoria, we can almost safely call them lost."

Political analysis that matters

 

Politics Now. Silhouetted protestors hold signs on a blue background

The ABC's politics podcast, Politics Now, dives into the biggest stories, giving you a balanced look inside the strategies and decisions behind the headlines.

The implications for Hastie are also big and complex. Secret Harbour sits largely inside his federal seat of Canning, which One Nation is openly targeting. 

Money and organisers are already being tipped into what will become an ideological arm wrestle over far more than shade cloth.

Hastie is a strong local campaigner and retained Canning with a 6.6 per cent margin last year. 

But when One Nation can lift its primary vote by more than 30 points in his political backyard, pretending this is solely Labor's problem is taking optimism a little too far.

Patricia Karvelas is host of ABC News Afternoon Briefing at 4pm weekdays on ABC News Channel, co-host of the weekly Party Room podcast with Fran Kelly and host of politics and news podcast Politics Now./-