Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Monday, 12 September 2016

CẢ NƯỚC THỐI HOĂNG

Không hẹn mà gặp, vào đầu tháng 9 này nhiều chuyện ở VN được cả nước chú ý. Trong khi lễ “Độc Lập” hay còn gọi là “Quốc Khánh” 02- tháng 9 diễn ra, được nghỉ liền 4 ngày, người dân chen nhau đi chơi hơn là đi xem lễ. Đường phố Sài Gòn thưa thớt, vắng vẻ đi đứng ung dung hơn. Cũng trong thời gian này người dân lại chuẩn bị Tết Trung Thu dành cho trẻ em nhưng thật ra là cho cả người lớn. Vài con phố được gọi tên là “Phố Đèn Lồng” mọc lên, sớm nhất là con phố Lương Nhữ Học (quận 5) luôn tấp nập người từ sáng đến tối nhờ vẻ đẹp lung linh, đầy màu sắc của đủ loại lồng đèn từ cổ điển đến hiện đại.

Những chiếc lồng đèn giấy tạo nên nét hoài cổ với người dân Sài Gòn

Càng gần đến Tết Trung Thu hay rằm tháng 8, người dân Sài Gòn lại xuống phố, rủ nhau dạo phố lồng đèn khiến con phố này trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Lồng đèn được bày bán ở đây có vô vàn kiểu dáng, chất liệu. Chúng có thể được nhập về từ các chợ hoặc là hàng thủ công do chính những chủ cửa hàng ở đây làm ra.
Nhưng điều quan trọng và “hiện đại” nhất phải kể đến cả nước cùng “thi đua la làng” về cái sự “thối hoăng, thối không chịu nổi”.

Từ Hà Nội đến miền Trung và Sài Gòn đều la thối

Chuyện Formosa ở Hà Tĩnh từ mấy tháng nay đã tràn ngập nước mắt của người dân miền Trung và tốn không biết bao nhiêu giấy mực của các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước. Chẳng phải chỉ có tỉnh Hà Tĩnh mà những tỉnh quanh đó cũng cùng chịu thảm họa này. Hiện nay người dân vẫn đứng ngồi không yên chờ công bố cá an toàn, chờ đến bao giờ chưa biết.

2-2.jpg
100 tấn chất thải của Formosa được phát hiện chôn ở trang trại giám đốc Công ty Môi trường.

Chuyện Formosa bồi thường 500 triệu Mỹ kim không thể đền bù hết những thiệt hại lâu dài. Làn sóng người biểu tình vẫn rầm rộ xuống đường từ ngày đó cho đến nay, bất chấp nguy hiểm. Bạn đọc dù ở đâu cũng đã biết những tin tức đau lòng này. Tôi không nhắc lại.

Đấy là chuyện ở miền Trung, còn miền Bắc và miền Nam cũng chẳng khác gì. Gần đây nhất chuyện dân Sài Gòn ăn nước heo thối tôi đã tường thuật với bạn đọc. Cho đến nay vẫn vậy. Đọc mấy tờ báo xuất bản ở VN, báo nào cũng nêu hàng tít to tướng ngoài miền Trung đến miền Bắc và miền Nam toàn những tiếng kêu ngửi toàn mùi hôi thối ở khắp nơi và đủ kiểu đủ cách làm cho dân không chịu nổi. Vậy hãy nghe người dân Hà Nội nói gì.

Hà Nội: Rác chất đống, bốc mùi trên đường mới mở

Báo VN Net mới ra ngày 03 tháng 9 nêu diễn tả:
“Con đường dài chạy qua 4 phường ven sông Lừ hơn một năm nay bỗng biến thành nơi đổ trộm rác. Vỉa hè bị lấn chiếm nhường chỗ cho rác thải, phế liệu …chất đống. 

3-4.jpg
Điểm tập trung trải dài trên tuyến đường ven sông tại Hà Nội

Đi dọc đường ven sông Lừ vắt từ phường Phương Liệt (quận Thanh Xuân) sang phường Phương Mai, Kim Liên (quận Đống Đa) đến phường Định Công (quận Hoàng Mai- Hà Nội), đập vào mắt là những đống rác thải.
Rác thải khiến hàng ngàn gia đình dân 2 bên đường phải chịu đựng mùi hôi ngày đêm. 
Vì đường mới đưa vào sử dụng, không có biển báo cấm đổ rác nên nơi đây bỗng nhiên trở thành nơi tập kết rác thải, phế liệu…
Người dân ở đây cho biết, những ngày nắng nóng mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Ngày mưa bão, ngập lụt vừa rồi, rác thải lại bị nước cuốn xuống lòng đường, trôi dập dềnh rồi dạt vào nhà dân.
Nhiều lần các tổ dân phố ở các phường đã kiến nghị nhưng chính quyền địa phương vẫn chưa có động thái giải quyết.

Và ở làng làng Lũng Vị, xã Đông Phương Yên (Chương Mỹ, Hà Nội), cứ đều đặn dù mưa hay nắng, dòng nước thải mùi thối sặc sụa có màu đỏ thẫm đã “ám” lấy ngôi làng Lũng Vị, xã Đông Phương Yên (Chương Mỹ, Hà Nội), khiến đời sống bà con chao đảo trong bệnh tật.
Vì dòng nước thải này xả thẳng ra ruộng đồng nên việc làm đồng áng của bà con bị ảnh hưởng, có nguy cơ mắc các bệnh ngoài da như: chân tay đều nổi mẩn ngứa, lở loét và bỏng rát.
Và báo này đăng đầy đủ hình ảnh của Thủ Đô văn minh tiến bộ, toàn những rác thải.

Chẳng biết các ông lãnh đạo TP Hà Nội có đọc không. Thôi thì bà con thủ đô hày chịu đựng thêm một thời gian nữa. Bao giờ hết mùi hôi là biết liền. Nói thẳng ra các quan có muốn làm cũng chẳng làm được. Tiền đâu? Lại móc bóp của dân, lại tiêu cực, lại họp bàn đến… Tết Congo.

Đại gia Hà Nội cũng sống chung với nghĩa trang

Không chỉ chịu mùi hôi thối từ rác mà không ít các đại gia nhà giàu phải sống chung với cảnh nghĩa trang án ngữ ngay trước nhà. Cư dân nhà giàu Khu đô thị Ciputra (Tây Hồ, Hà Nội) phải làm hàng xóm bất đắc dĩ bên cạnh nghĩa trang Xuân Đỉnh.

4.jpg
Cư dân các căn nhà cao cấp Hà Nội dăng bảng phản đối và mệt mỏi vì theo kiện

Để khắc phục tình trạng trên, chủ đầu tư đã cho xây dựng bức tường bao cao 6m để tách biệt hẳn với khu nghĩa trang này. Tuy nhiên, thực tế hàng ngày người dân sống trong khu biệt thự vẫn phải chịu đựng không khí của nghĩa trang. Hay khu đô thị lớn khác ở quận Long Biên cũng bị một nghĩa trang đang án ngữ ngay lối vào. Nhà giàu sinh sống tại đây đều cảm thấy ớn lạnh mỗi khi đi về qua nghĩa trang này.

Nhiều chủ đầu tư các dự án nhà ở cho biết, về nguyên tắc trách nhiệm chính trong thực hiện giải phóng mặt bằng, bàn giao đất sạch cho nhà đầu tư thuộc về chính quyền địa phương. Tuy nhiên, đã có tình trạng một số quận, huyện chính quyền đã ngại khó, buông xuôi, né tránh trong giải quyết triệt để các vướng mắc khi giải phóng mặt bằng, nhất là liên quan đến di dời mồ mả, nghĩa trang.
Tại miền Nam còn thê thảm hơn.

Ô nhiễm “bủa vây” Đồng Nai

Tỉnh Đồng Nai tập trung nhiều khu công nghiệp nên tại một số khu vực ở địa phương này, người dân kêu trời vì rác thải. Thời gian qua, người dân tỉnh Đồng Nai rất phẫn nộ trước thông tin công an tỉnh này phát hiện việc xả thải nghi chưa qua xử lý ra môi trường trong phân khu Khu Công Nghiệp (KCNFormosa thuộc huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai.

Những ngày cuối tháng 7, Phòng Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường (PC49) - Công an tỉnh Đồng Nai phối hợp với Sở Tài nguyên và Môi trường bất ngờ kiểm tra Công ty Chin Well Fasteners Việt Nam (100% vốn nước ngoài; chuyên sản xuất bu-lông, ốc vít) đóng tại phân khu KCN Formosa và bắt quả tang công ty này đang sử dụng 2 ống xả nước thải, trong đó có 1 đường ống xả thẳng chất thải chưa qua xử lý ra môi trường. Lực lượng chức năng cũng phát hiện hàng trăm tấn chất thải nguy hại được chôn ngay trong khu vực công ty, hiện chưa xác định khối lượng cụ thể.

5-1.jpg
Bãi rác thải đổ trộm tại Khu ng Nghệ Lộc An – Bình Sơn (xã Lộc An, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai)

Công ty Hưng Nghiệp Formosa thuê đất tại KCN Nhơn Trạch 3 (huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai) năm 2001, thành lập phân khu KCN với thời hạn 50 năm, có nhiều doanh nghiệp nước ngoài vào đầu tư. Cụ thể, trong phân khu KCN này có 18 doanh nghiệp đang hoạt động.
Những ngày đầu tháng 9, trở lại vùng đất KCN Nhơn Trạch 3, đặc biệt nơi có phân khu KCN Formosa, rất nhiều lời kêu than của người dân xung quanh tình trạng ô nhiễm môi trường nước, đất và cả không khí.

Bà L.T.L (ở ấp 5, xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch) cho biết các gia đình dân ấp 4, 5 nằm cách phân khu KCN Formosa vài trăm mét đang bị ô nhiễm mạch nước ngầm nhưng vẫn phải dùng nước giếng khoan vì chưa có nước máy. Bà L. than thở:  “Từ lâu, nguồn nước ngầm đã không dùng được, chúng tôi phải mua nước đóng bình ở ngoài về sử dụng”.

Ông Võ Tái Hưng, Bí thư Đảng ủy xã Hiệp Phước, cho biết hiện tại, hầu hết người dân trong xã đều kêu trời vì tình trạng ô nhiễm. Ông bí thư này nói: “Chỉ nhìn bằng mắt thường cũng đã thấy không khí ô nhiễm khói bụi, kênh rạch chết dần, nguồn nước bị ảnh hưởng trầm trọng. Chúng tôi đã nhiều lần kiến nghị chính quyền cần có những quy định giám sát chặt chẽ hơn về quản lý khí thải cũng như nguồn nước”.

20160901111046-anh-11-1473079523.jpg
Người dân tự chế bình lọc nước để có nước sinh hoạt

Trong khi đó ông Đặng Minh Đức, Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Đồng Nai, cho biết đang kiểm tra, phân loại lượng chất thải công nghiệp thuộc thành phần nào và có hướng xử lý. Ông Đức nhấn mạnh. “Các đơn vị chức năng sẽ làm mạnh tay, tùy mức độ có thể chuyển hồ sơ sang công an đề nghị xử lý hình sự”.

– Thưa ông Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường bao giờ CA xử lý hình sự? Xử kiểu nào? Xử rồi có hết mùi hôi hay không? Hay rồi lại “xù”? Bà con nghe ông nói nhưng chẳng ai yên tâm. Nói và làm khác nhau nhiều lắm ông ạ. Người dân nghe mãi cái kiểu xử lý đó rồi. Còn kiểu nào hay hơn nữa không, thưa ông?

Đừng tưởng bở biêt thự là sang, đại gia ở Sài Gòn cũng khóc

Người ta vẫn đồn Khu đô thị Phú Mỹ Hưng là nơi đáng sống ở TP. Sài Gòn, nhưng sự thật khác hẳn với lời đồn. Ngay cả những đại gia ở biệt thự triệu đô cũng được hân hạnh ngửi mùi hôi. Mua căn nhà cao cấp, mua biệt thự cả chục tỷ nhưng giới nhà giàu chẳng sướng chút nào khi luôn phải sống chung với mùi hôi của rác thải, cạnh nghĩa trang và nhiều phiền toái khác. Khu vực này có hàng trăm biệt thự sang trọng, khu nhà cao cấp với mức giá thấp nhất vài tỷ đồng, cao nhất lên tới cả chục tỷ đồng. Cám cảnh này chẳng khác gì những điều mà người nghèo phải chịu đựng.

20160830173013-pmh1-3342-1472220910-unhf.jpg
Nhng khu biệt thự triệu đô cũng chịu mùi hôi thối

Một cư dân cho  biết: “Thời gian gần đây, cuộc sống cư dân sống tại khu đô thị mới quận 7, TP. Sài Gòn đang đảo lộn vì mùi rác thải bốc vào nhà. Mùi hôi không xuất hiện thường xuyên nhưng khi có thì cực kỳ khó chịu. Người lớn còn không chịu được thì sao trẻ em chịu nổi. Các cô giáo của trường con tôi cũng phản ánh mùi hôi nên mong đại diện công ty có lời giải thích”.

Theo đơn vị quản lý khu đô thị, đơn vị này tổ chức tổng kiểm tra, rà soát toàn bộ cơ sở hạ tầng kỹ thuật hiện có tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng, đặc biệt là trạm xử lý nước thải nhưng kết quả các công trình đều bảo đảm. Mùi hôi thối được phát hiện từ nơi khác theo hướng gió bay vào các khu dân cư của Phú Mỹ Hưng và lân cận.

Công ty phát triển Phú Mỹ Hưng vừa gửi đơn đề nghị UBND/TP. HCM có biện pháp giải quyết tình trạng phát sinh mùi hôi thối lan tỏa trên diện rộng ảnh hưởng đến đời sống của người dân tại khu đô thị này.

Kiến nghị với kiến bò thế là xong. Công ty này chỉ trấn an bằng cái kiến nghị thế cho ra vẻ làm tròn trách nhiệm với người mua cho yên chuyện. Đại công ty cũng thế và chính quyền cũng vậy. Cả nước cứ việc la làng là nước tôi thối hoăng. Kêu nữa đi cho các quan… mua vui!
Văn Quang

MỘT CHÚT RIÊNG TƯ KHÓA ĐS 14 HOA KỲ VÀ ÚC CHÂU


Thời HLHHDTỏan học 14 anh ta họat động hướng đạo rất hăng hái, ít giao thiệp với ai trong lớp, nhà anh ở gần trường Petrus ký. Sau 75 nghe nói anh Tỏan đã ra mặt hợp tác với VC nhưng không nghe anh hại ai trong đám bạn bè cũ. 

Âu cũng là định mệnh bắt nguồn từ cha, anh đã lỡ lầm từ thời theo VIỆT MINH vì cứ tưởng là chỉ để chống Pháp đô hộ đất nước mình. Ít ai có kinh nghiệm để ngờ Việt Minh, Việt Cộng lại là tay sai của Cộng Sản khát máu, thảm họa của nhân lọai. 
Một kiếp người đã trôi qua mà lầm lẫn theo VC vẫn còn mãi với con cháu về sau./-TCL
=================

Cuong Ly

Sep 10 (3 days ago)







to Tamthanhkimlehoaibao1942tulaurentcuongds14johnhuynh1rosepeternguyensonha5814kimchinguyen19.saigonthanhdavangduong4025pham.t.chaumextin75trinhq.levophihung_2003cam.diepTranThe-vinhLyChiChiDongLamNguyenme


Dear Chị Tâm,
 *"Nhơn vô thập toàn"; ngay cả những người có học vị và địa vị cao như :gs & nghị sĩ Vũ Văn Mẫu, Trần Quang Thuận...vì hư danh còn
chạy theo vc huống hồ gì những người vô minh khác ?!
 *Tôi không nghĩ bạn Toản thân vc, Toản chỉ "trở cờ, theo đốm ăn tàn", mang dép râu, đội nón tai bèo làm cán bộ 30 mà thôi. Khi theo vợ qua Mỹ, có lẽ cảm thấy hổ thẹn nên Toản không dám liên lạc với thân hữu đồng môn cùng khóa. Toản bị "Tòa Án Lương Tâm" trừng phạt bao nhiêu đó cũng đũ rồi, chúng ta nên "từ bi hỉ xả".
 *Sau 30.4.1975,bạn Trần Hữu Tiên cũng hồ hởi phấn khởi, cũng mang dép râu, đội nón tai bèo một thời gian, thấy không qua mặt được điếm chúa vc nên trở về sống hòa với thân hữu ở VN. Nguyễn Văn Cát cũng biệt tích giang hồ ?!
 *Bà xã của bạn Toản chắc hiểu lý do tại sao Toản không muốn liên lạc với thân hữu đồng môn cùng khóa ĐS.14 và chắc cũng không cần chúng ta phân ưu, góp lời cầu nguyện cho bạn Toản ? Tuy nhiên, nếu vì lịch sự, vì tình thân hữu đồng môn cùng khóa, chúng ta có thể nhờ Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân ở Mỹ chuyển lời Phân Ưu và Cầu Nguyện của chúng ta cho phu nhân của bạn Toản qua địa chỉ :email@ndclnh-mytho-usa.org
 *Đề nghị Chị Tâm hoặc một Anh Chị nào đó, với văn hay chữ tốt, thay mặt tất cả thân hữu đồng môn cùng khóa viết thư Phân Ưu & Cầu Nguyện nầy chuyển cho giáo sư Huỳnh Thị Trị,
phu nhân của bạn hiền Hoàng Luyện Huỳnh Hữu Duy Toản của chúng ta.
 *Với tất cả tình thân,
   Lý Ngọc Cương


On Friday, 9 September 2016, 4:09, Tam Pham <tammcpham127@gmail.com> wrote:


Anh Cương thân,
Đọc phân ưu nầy thì mình biết rõ anh HLHHDToan dã vĩnh viễn ra di.Thế nhưng khoá 14 lại không co 1loi chia buồn hay phân ưu .Có phai vì anh Toản dã từ bỏ chung ta từ trước,
khi anh ấy dã chọn lý tưởng và chế độ CS là con đường lẽ sống ?Từ khi mọi người biết a.Toản ở Mỹ thì anh T cũng không hề liên lạc với 1 đồng môn QGHC nào,kể cả các
 bạn đồng khoá 14 ở tại Mỹ.Tụi tôi tự hỏi :vi anh Toản nhận nhiệm vụ bí mật do CS giao phó ? Hay vi anh dã thất vong chế độ CS nhưng thấy ngượng với ban bè HC nên tránh gặp đồng môn HC dể sống theo cách ẩn mình như vậy?
Giá mà A.Toản có một lời chào hỏi bạn bè kh.14 trước dây,khi anh còn sống, thi hẳn là bây giờ khoá mình sẽ cùng cầu nguyện cho vong linh của anh sớm tới Miền Cực Lạc.Cho dù anh T có lý tưởng CS nhưng anh dã quay đầu lại thì chắc là mình cũng chẳng trách cứ gì anh ấy.Nay anh T vinh viễn ra di thế này thì thật dáng tiếc cho cả A.Toan va cho ca tụi mình vì mình không còn cơ hội dể nói lời Thông cảm cho nhau .Tôi dã nghĩ vậy dó,anh Cương ạ.

CMT

THƯA GỞI CÙNG ĐÀN ANH TÂM HUYẾT QGHC CHỐNG CỘNG ....

Thưa Đàn Anh Nguyễn Nhơn Hoa Kỳ;

Mấy hôm trước khi post bài của đàn anh, thấy nội dung có câu kết luận rất trông mong vào tuổi trẻ trong nước. Nhưng thực trạng trong nước VC đã hòan tòan khống chế và tê liệt hóa tuổi trẻ nhứt là hàng ngũ sinh viên, học sinh nên chúng tôi có phát biểu tương tự như đàn anh nại cớ (*thiếu thực tế...) khiến cho đàn anh phải bận tâm biện giải thêm như bài nầy.

1-/. Cho rằng TUỔI TRẺ là những người 50, 60 thì tôi e rằng đàn anh chỉ chú ý đến LÝ LUẬN mà đã bỏ quên chân ngôn về ý nghĩa trung thực của từ ngữ "TUỔI TRẺ".

2-/. Về sách lược thành lập từng NHÓM NHỎ để tiến lên thành một lực lượng tranh đấu DÂN CHỦ RỘNG LỚN.

Xin thưa đàn anh ý tưởng nầy cũng KHÔNG THỰC TẾ lắm đâu !!! Bởi vì VC đã nhồi sọ các em từ rất nhỏ, qua mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học.... Mỗi một bước trưởng thành của học sinh, sinh viên, thanh niên ... chúng đều gò ép, nhồi sọ vào trong các tổ chức đòan thể VC của chúng, kể cả các tổ chức hướng đạo, phật giáo, công giáo cũng đều do VC kiểm sóat cả.

Cho nên làm sao mà có thể TỔ CHỨC CÁC NHÓM sinh họat, hành động chống chánh quyền VC được? Tất cả các tổ chức có nhãn hiệu CHỐNG VC nếu có chỉ là cái vỏ bên ngòai. Còn bên trong đều có người của VC cả, chỉ là cuội hay ngây thơ không biết mình là cuội !!! 

Chúng tôi xin chứng minh 1 chuyện rất thực là HÀNG TRĂM NGÀN SINH VIÊN TỪ TRONG NƯỚC đang có mặt ở các xứ tự do. Các em nầy vẫn còn bị các tổ chức VC ở hải ngọai kiểm sóat cho nên các em dù có hít thở tự do NHƯNG có em nào hành động CỤ THỂ CHỐNG CỘNG ĐÒI DÂN CHỦ gì đâu ??? VC đe dọa sinh viên du học là đương nhiên nhưng chính cha mẹ các em cũng đều răn đe các em một cách trực tiếp hơn vì sợ con em mình sẽ gặp hậu quả không may khi trở về nước.
Do đó mà chúng tôi tin chắc rằng TRÔNG VÀO TUỔI TRẺ TRONG NƯỚC LÀ KHÔNG THỰC TẾ và CHỦ TRƯƠNG TỔ CHỨC TỪNG NHÓM NHỎ TRANH ĐẤU DÂN CHỦ cũng chỉ là ẢO TƯỞNG mà thôi vì bạo lực kềm kẹp của VC vẫn không hề có một chút nới lỏng hay nhẹ tay nào cả./- TCL

=========================

Lại Nói Nữa Về Vận Động Cách Mạng

Trung Quốc chiếm trọn Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian?”
André Menras 
Rất tiếc, dù quan điểm ấy có vẻ bi quan và hơi quá đáng, tôi đồng ý với nó: chiến lược thôn tính hóa VN (biển đảo, lục địa, con người, văn hóa) của bọn Đại Hán rất rõ và đang đi tới hàng ngày trước mắt các lãnh đạo VN, trước mắt nhân dân Việt Nam. Lãnh đạo vô cảm, hay bị mua chuộc, hay hèn. Không làm gì cụ thể để chống lại. Thậm chí họ đàn áp phong trào đang nảy sinh để chống lại [Tàu cộng]. Nếu nhân dân VN không quyệt định dấn thân vào một cuộc cách mạng kháng cự cứu quốc mới thì Việt Nam , sớm hay muộn sẽ thành một khu tự trị của TQ như Tây tạng, Tân Cương ... 
nguồn: vrvradio

Anh Tây Menras vốn nòi vọng " cụ " đáo để, đến mức xin nhập quốc tịch việt cọng với tên Hồ Cương Quyết.
Vậy mà bây giờ phải dỡ giọng kêu đòi " Kách mạng kíu quốc!".
Đâu cần tới một anh Tây già thiên cọng trở giọng nho nhe.
Đã từ lâu rất lâu.
Chí ít là từ ngày thoát khỏi địa ngục trần gian vẹm cọng quy mã năm 1990, gã nhà quê xứ Thủ, miền Nam nước Việt không ngớt kêu gào: Hãy cùng nhau toan liệu, vận động một " Cuộc Cách mạng Dân tộc " đích thật, xóa bỏ triệt để " chế độ toàn trị " việt cọng. Đừng cứ chạy quanh vận động Mỹ, Pháp, LHQ... dân chủ hóa, không nên công cán gì. Lại càng không nên lập đảng " làm Chánh trị Đối lập " với việt cọng. " Tổ chức Xã hội Dân sự đối lâp cuội " lại càng không.
Nếu thật lòng muốn cứu dân, cứu nước thoát khỏi gông cùm việt cọng, nội gian bên trong, chống lại ngoại xâm chệt bên ngoài thì: Phải vận động toàn dân vùng lên đánh đổ chế độ toàn trị hán ngụy việt cọng.

Bây giờ lại nói nữa, với lời minh giải trọng yếu sau đây:

Có bạn nhắc nhở rằng: Chỉ kỳ vọng vào tuổi trẻ trong nước hôm nay thì e rằng bất cập, thiếu thực tế!
Tôi xin minh giải như vầy: Đối với người trẻ mới có 80 tuổi như tui, những bạn 50 tuổi trở xuống đều là trẻ măng.

Thử đặt lại vấn đề vận động cách mạng

Nhân khi tà đảng việt cọng họp hội đại tranh giành quyền lực phe đảng, có thể bộ máy an ninh của chúng thu thập tin tức và ước tính về nguy cơ có cuộc tranh đấu quần chúng khả dỉ gây nguy hiểm cho đảng và chế độ.

Vì thế mới có hai sự kiện bất thường:

1/ Bất chấp thể diện quốc gia, bọn trùm Ba Đình khẩn cấp phái chủ tịch QH Hùng hói qua tàu cầu viện, ký kết thỏa ước chấp nhân cho tàu cọng đem quân vào An nam nói thác ra là để giúpp chống “ khủng bố ?!“ mà thực chất nhăm đề phòng giải cứu bọn tôi tớ thổ quan An nam trong trường hợp bọn con hoang nầy bị dân Việt nổi dậy đánh đuổi.

2/ Khẩn cấp ra lịnh cho bộ tư lịnh Quân khu Hà Nội tập trận hỗn hợp côn an – bộ đội với cả thiết giáp và cơ giới nhằm trấn áp ồ ạt quần chúng nổi dậy.
Trên trang mạng có còm sĩ thừa thắng xông lên đặt vấn đề tổng nổi dậy.

Trích còm sĩ Lang Tu : "Tôi và các bạn, con cháu tôi và con cháu các bạn CÒN GÌ NỮA ĐỂ MÀ MẤT? hãy tập hợp thành những nhóm nhỏ (nhỏ thôi ko cần lớn) để cs ko tài nào kiểm soát xuể, với nhiều nhóm nhỏ thì nó sẽ là 1 tập thể lớn, tập thể này mang tên chung là “DÂN CHỦ”. Tất cả là tự phát, đến 1 thời điểm nào đó chúng ta “bùng nổ”, cs sợ nhất điều này. (ngưng)

Đã từ lâu, tôi viết đi viết lại nhiều lần về "Phương thức CÔNG TÁC NHÓM - TEAMWORKS" nhằm gợi ý và khuyến khích các bạn trẻ nghiên cứu và ứng dụng trong đấu tranh.

Xin gởi lại một bài hưởng ứng ý tưởng của bạn Lang Tu:

NHÓM VẬN ĐỘNG CÁCH MẠNG

Một bửa đi khám bịnh
Ngồi nhìn vẫn vơ trong phòng khách
Trên tường treo khung hình
Dãy Vạn lý Trường thành hùng vĩ
Bên trên ghi một chữ to: Teamworks
Phía dưới phụ đề:
Many hands -Many minds - Many hearts:
ONE TARGET
Nhiều bàn tay, nhiều tâm trí, nhiều tấm lòng
Chỉ cùng nhằm MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT
Đó là câu khẩu hiệu SINH HOẠT NHÓM
Trong cuộc chiến chống tập đoàn sài lang cọng sản
Gồm non bốn triệu đảng viên
VỚI MỘT HỆ THỐNG CAI TRỊ KỀM KẸP
Từ trung ương tới tận xã thôn
Với cả TÀI NGUYÊN QUỐC GIA
Không có MỘT ĐẢNG PHÁI
VÀ LÃNH TỤ nào đương cự được
Cần quan niệm thật rõ ràng dứt khoát
ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ ĐẤU TRANH CHÁNH TRỊ
TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC VỚI ĐẢNG CỌNG SẢN
ĐÂY LÀ VẬN ĐỘNG CÁCH MẠNG
LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ CỌNG SẢN.
Muốn vận động đại chúng tham dự đấu tranh
Cần phải thành lập một số lớn nhóm vận động NỒNG CỐT
Rồi mới nhân nhóm và phát triển khắp mọi nơi
Trên PHƯƠNG THỨC SINH HOẠT NHÓM kể trên
Phương thức nầy nhằm vào hai điểm:
1/ Mỗi nhóm gồm 5 - 7 thành viên
Là bạn bè chí cốt, chết sống có nhau nên bọn tình báo - phản gián cọng sản không chen vào được
2/ Phát triển nhóm ào ạt khắp mọi nơi Tràn ngập lực lượng an ninh cọng sản Chúng không truy ra được hết VÌ KHÔNG CÓ MỘT TỔ CHỨC THỐNG NHẤT Bắt nhóm nầy lần ra nhóm kia.
Cuối cùng là vấn đề
LIÊN KẾT - TẬP TRUNG HÀNH ĐỘNG
Trong quá trình hoạt động, các trưởng nhóm lần hồi nhận biết nhau
Kết họp thành một NHÓM CHỈ ĐẠO - PHỐI HỢP HÀNH ĐỘNG
Lý luận thì DỄ
Thực hành thật GIAN NAN
Trước hết cần phải quyết tâm và hy sinh
Việc bị bắt bớ, tù đày, có khi mất mạng là phải chấp nhận trước
Nếu muốn đánh đổ bạo quyền cứu dân, cứu nước
Thì phải chấp nhận như thế: Không có cách nào khác!

Nguyễn Nhơn

THƯA ĐÀN ANH CHO THÍ DỤ "BUỒN LÒNG NHẬU SAY, VỀ NHÀ LA LỐI VỢ CON..." BỊ VC CHO ĐI CẢI TẠO ... CÓ HƠI PHẢN TÁC DỤNG ĐẤY !!! VÌ THỰC TẾ NẾU LÀ NGƯỜI VC THÌ THA HỒ MÀ PHẠM TỘI KHÔNG SAO CẢ./-TCL

TÔI ĐI TÙ
Lần đầu tiên mang thân tù tội

Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.

Ngày nay dưới chề độ VC, ở tù là thường sự. Chỉ cần buồn lòng nhậu say, về nhà la lối vợ con là có thể được các “nhà cai trị mới” gởi đi học tập cải tạo. Mà không phải chỉ học tập, lao động năm mười bữa, nửa tháng thôi. Do thủ tục giấy tờ nhiêu khê, phần thì chữ nghĩa các quan làng mới cũng lem nhem, nên có khi ở tù cả năm, trường hợp chỉ vì say rượu la ó trong nhà. Đến nỗi ngày nay trong phim ảnh họ cũng có cảnh cha mẹ la rầy con cái không được, bèn đe dọa gởi đi cải tạo.

Nhà tù đầu tiên

Khoảng đầu tháng 6/75, nhà cầm quyền “Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam” ra thông cáo quy định việc học tập cải tạo: Thời hạn học tập dành cho sĩ quan cấp úy và tương đương là 15 ngày. Cấp tá và tương đương là một tháng. Mỗi người phải đem theo 12 ngàn tiền ăn. Ai không có tiền thì mang theo gạo, trị giá tương đương. Ngày trình diện đầu tiên là 25 tháng 6 năm 1975.

Nhà tôi bàn bạc, đi sớm về sớm, lại đầu mùa, mưa ít, đở cảm lạnh. Vậy là ngày kể trên tôi vào trình diện “đi học tập” từ trường Trung học Ngô Quyền. Lúc ấy vào khoảng 2 giờ chiều, trời mưa lất phất. Trong phòng hàng mấy chục anh em mà không khí hoàn toàn im lặng. Ai nấy đều lo âu trong lòng. Tôi men lại góc phòng nằm tạm trên băng ghế học trò, cố dỗ giấc ngủ để lấy sức đi đường, ắt hẳn là xa. Không gian vắng lặng nhưng không sao ngủ được vì trong lòng vẫn bồn chồn. Thời gian dài lê thê. Tuy nhiên rồi cũng đến lúc lên đường. Lúc ấy vào khoảng 5, 6 giờ chiều. Trời bỗng đổ mưa nặng hạt. Đang loay hoay lo che chắn chiếc ba lô cho khỏi ướt thì đã thấy xe quẹo vào cổng trại: Trung tâm cải Huấn Tân Hiệp.

Đêm đầu tiên trong tù thật là não nuột. Ngoài trời mưa tí tách. Trong phòng tất cả đều thao thức nhưng câm lặng. Hầu hết anh em đều là người địa phương nên có điều chua xót: vốn là người chức quyền địa phương, ít nhiều danh giá, nay ra thân tù tội, mà lại ở trong tù ngay chính tại quê nhà. Hơn nữa, từ khám tới nhà chỉ cách nhau hơn cây số, mà lúc này xa cách nghìn trùng. Nằm buồn nghĩ vẩn vơ, chợt lặng lẽ mỉm cười trong bóng tối. Nghĩ lại mình có nhiều duyên nợ với khám đường nầy.

Từ năm 1965, khi còn là Trưởng ty Nội An tôi đã có lần vào thăm khám nầy. Trước cảnh tù tội của một số sĩ quan trẻ, tuy là VC nằm vùng thuộc chủ trương “luồn sâu, leo cao” của địch, nhưng tình cảnh cũng đáng thương. Khi nghe họ trình bày nỗi vất vả trong tù, anh viên chức trẻ còn mang chất thư sinh, lòng cảm thấy rưng rưng. Thế mà ngày nay, bản thân vào tù, chỉ nghe viên Trưởng trại, vốn là Trung Úy nằm vùng bị giam ở đây, nay chỉ huy trại nầy, thốt ra toàn những lời thù hằn nhục mạ thôi.

Mùa hè năm 73, một cơn mưa bão gây ngập lụt trại nầy. Khi tình hình trở nên nguy hiểm, đe dọa sinh mạng cả ngàn tù nhân, tôi đã tự mình lái xe trong mưa bão vào lúc nửa đêm, đến xem xét tại chỗ tìm cách giải cứu. Cuối cùng ông Tỉnh trưởng đã liều lĩnh cho lệnh phá sập bức tường cuối trại cho nước rút đi, cứu sống hơn ngàn sinh mạng vừa tù nhân, vừa gia đình binh sĩ kẹt lại trong trại.

Mùa thu năm 74, để chuẩn bị chiến trường đánh chiếm Phước Long mấy tháng sau đó, VC mở nhiều đợt pháo kích vào phi trường Biên Hòa nhằm tiêu hao tiềm lực của SD3 Không quân. Trong một đợt pháo kích, bất đồ một trái hoả tiễn 122 ly rơi trúng ngay một phòng giam các “đồng chí” của họ, sát thương toàn bộ nhân số trong phòng. Trước mấy chục đống máu thịt bầy nhầy gọi là thi thể, mà trại lại không có ngân khoản chôn cất, tôi đành ra lệnh bất hợp pháp cho xã Tỉnh lỵ xuất công nho lo chôn cất.

Những ngày cận 30-4, nhà thầu không chịu cung cấp thực phẩm trả bằng ngân khố phiếu, đòi phải trả tiền mặt. Không đành lòng để cho tù nhân chết đói, tôi lại liều ký chi phiếu khống, tức là không có chứng từ chứng minh, để rút tiền mặt mua thực phẩm cho họ.

Nằm trong tù ôn lại dĩ vãng thấy ở đây mình đã từng gieo nhân lành, nay cớ sao gặt qủa dữ. Nhân quả bất đồng chăng? Thật ra về sau mới biết được, là “được” vào trại nầy quả nhiên là điều lành, bởi vì ở đây giữa thành phố, lại chỗ giam đông người, nên đỡ bớt rất nhiều nguy cơ kèm kẹp khảo tra cũng như nạn thủ tiêu dấm dúi. Nghĩ thật cám cảnh ơn Trời Phật!

Chiếc còng số 8 đầu tiên

Trong đời tù tội, lần đầu tiên nếm mùi chiếc còng số 8, thì trớ trêu thay lại được mang vào tay ngay chính tại quê nhà Bình Dương.

Tháng 8 năm 76, 35 anh em biệt giam thuộc trại Nhà Đỏ được lùa lên xe vận tải bít bùng chở đi. Trên xe ai nấy đều hoang mang không biết số phận đi về đâu. Vốn là người địa phương, tôi biết rõ địa điểm thủ tiêu ghê rợn: Truông Bồng Bông. Nó nằm trên quãng đường từ Phú Giáo về Bình Dương. Nay thấy xe chạy về hướng ấy nên lòng càng sợ hãi. Lúc xe ngừng lại, cố nhổm người nhìn ra. Thật là hú vía: cổng khám đường Bình Dương. Tuy nhiên tôi vẫn còn băn khoăn tại sao không vào hẳn mà lại đậu phía ngoài cổng. Chợt thấy mấy chú CA khuân ra một thùng carton. Thùng mở ra: toàn còng số 8 Smith B Wesson mới tinh. Mấy chú CA hô to: Nào từng cặp 2 người, đưa tay ra. Tôi và Đại úy Lợi CSQG liền đưa tay ra. Vậy là rắc một cái, trên tay đã mang còng gọn ơ. Lại nghe tiếng quát nạt, nhìn lại thấy hai anh H và Đ co rúm người lùi lại trong góc xe. Chú CA sấn lại giằng tay ra, rắc một cái là xong, miệng lầm bầm: chỉ bấy nhiêu mà cũng sợ. Buồn cười là hai anh nầy chẳng những gốc “phú lít” mà một người lại có tên là “Cọp”, ngươi kia là “Lớn”, đã từng quen thuộc với cặp số 8 nầy, thế mà nay sợ hãi. Vừa còng xong, ông “Cọp” thì mặt mày tái ngắt, ông “Lớn” thì nước mắt chảy dài.

Phần tôi cũng chua xót lắm, vì không ngờ trong đời có ngày ở tù, lại nếm mùi còng trói đầu tiên ngay tại quê nhà. Hơn nữa, nhớ lại ngày nào, khi còn bé theo bạn vào chơi đùa trước sân khám đường nầy. Nay tuổi gần 40, thân tù tội mang còng cũng tại chỗ nầy.

Về sau, nếm đủ mùi còng trói thì mới biết dẫu sao chiếc còng Mỹ vẫn nhẹ nhàng, tiện lợi hơn loại dây xích chó hoặc chiếc cùm sắt do thợ rèn XHCN sản xuất nhiều. Bởi vì loại dây xích chó thì nó miết vào cườm tay vừa tê, vừa đau đớn. Còn chiếc cùm sắt thì vừa nặng, vừa kềnh càng, lại thêm cạnh xù xì rỉ sét, lỡ cứa đứt tay bị phong đòn gánh như chơi.

Vừa rồi ở Mỹ nầy, có việc vào bệnh viện, bất ngờ bắt gặp một nữ cảnh sát dẫn giải một phạm nhân đi khám bệnh. Anh nầy chắc thuộc loại nguy hiểm nên trên tay là đôi còng lại thêm một sợi dây xích nhỏ nhằm hạn chế hoạt động của đôi tay. Dưới chân đèo thêm cặp còng rời có buộc dây xích đủ để bước đi. Vậy mà anh nầy vẫn thản nhiên kháo chuyện với người bạn đồng tù được cho ra làm tạp dịch gần đó.

Thế mới biết ở đâu thân tù tội cũng chịu cùm trói nặng nề. Có khác chăng, ở đây bệnh nhẹ cũng được đi bệnh viện. Còn ở bên kia thường là tù nhân chết trước khi được đi bệnh viện. Mà có được đưa đi thì phần chết vẫn nhiều hơn phần sống, bởi vì bệnh viện không có đủ thuốc cho dân thường thì lấy đâu cấp cho tù.

Vậy đành tự an ủi:

Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao

Nguyễn Nhơn
VNNB
Dec 31.91