Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Sunday, 6 August 2017

TÁC GIẢ LÀ SVSQ NGUYỄN HỮU AN- ĐẠI ĐỘI 17- KHÓA 1/72 ./-TCL

ĐẠI ĐỘI 17 “HOÀNG GIA” (Bài Thứ Nhất)

NGUYỄN KHẮP NƠI.
17-1
Mỗi năm, cứ vào khoảng cuối tháng 9 đầu tháng 10, là tự nhiên trong lòng tôi lại cảm thấy nôn nao, linh tính cho tôi hay . . . chắc là có chuyện gì sắp xẩy ra rồi, chuyện này có thể sắp xẩy ra hoặc đã xẩy ra trong quá khứ mà cho đến nay vẫn còn vương vấn trong đầu óc tôi. Tôi đi tới đi lui suy nghĩ, ráng nghĩ ra lời giải đáp, nhưng rồi chịu thua, coi đó là một trong những cảm xúc không tên, không cần quan tâm tới. Phiền một nỗi, tôi vẫn cảm thấy bồn chồn chút đỉnh.

Sáng sớm hôm qua, tới văn phòng, tôi theo thói quen mở computer lên, vào internet để xem có ai gởi điện thư gì cho mình hay không? Thấy một email lạ, với cái tên “giaolevu”
Chắc người bạn mới này họ Vũ, tên Giao, anh . . . là ai nhỉ? Tôi đọc lướt qua phần nội dung, thấy người bạn mới này tự giới thiệu:
“Chào anh An Trước hết tôi xin giới thiệu với anh tôi là một đôc giả thường xuyên của tờ Việt Luân và cũng thường xuyên đọc mục ” Người Việt của tôi ” của anh. Nhờ vậy mà tôi mới biết anh Nguyễn Khắp Nơi là Nguyễn Hữa An , dân Biệt Động Quân , nhưng trước hết anh lại là dân trường Luật 1967-1971 , cựu SVSQ Thủ Đức . . .”
A! Người bạn mới này có vẻ biết hết những điều cần biết về tôi. Khi đọc thấy anh viết . . . “Là độc giả thường xuyên của Việt Luận” là tôi đã có cảm tình rồi, khi đọc tiếp, thấy anh . . .”Thường xuyên đọc mục “Người Việt Của Tôi” là tôi lại có cảm tình nhiều hơn một chút nữa, vì, những câu chuyện của tôi viết, ít ra cũng có . . . một người đọc. Rồi lại thấy anh hỏi tôi:
“ . . . Vì những lý do này nên hôm nay tôi mạo muội hỏi thăm anh một số thông tin về cá nhân anh khi là SVSQ Thủ Đức: Có phải anh đi Thủ Đức Khóa 1/72 , lúc đầu là Đại đội 17 “Hoàng Gia”. . . ?”
Đọc đến đây thì tôi mừng quá, biết chắc chắn là mình đã gặp lại . . . bạn hiền rồi! Vì trên thế giới này, hầu như ít có ai biết về Đại Đội 17 “Hoàng Gia”, thế mà anh lại biết, chứng tỏ anh đúng là một trong những bạn hiền mà tôi cần gặp rồi. Thế là tôi hối hã mở điện thư của anh ra mà đọc một cách háo hức, đọc đi đọc lại mấy lần tới thuộc lòng bức thơ của anh luôn. Anh bạn mới lại viết tiếp:
“Anh ở Trung đội 172, phải không? Nếu anh đúng là nhân vật này thì tôi với anh ở chung một Trung đội đó. Tôi còn giữ danh sách Trung đội và cả quyển kỷ yếu của Khóa1/72 nữa. Nếu có gì không đúng xin anh bỏ qua cho sự đường đột nhận lầm nầy nhé. Kính chào anh Lê Vũ Giao ( Brisbane ).”
A! Lê Vũ Giao, bạn cùng Trung đội 172 của “Đại Đội Hoàng Gia” Đúng là một trong những bạn hiền mà tôi hằng mong đợi từ lâu!
Đại Đội 17 “Hoàng Gia” là cái gì nhỉ?
Có phải đây là một Đại đội của . . . Hoàng Gia Triều Nguyễn? Của . . . Hoàng Đế Bảo Đại hay không? Hay là Đại đội của . . . Hoàng Gia Úc?
Chắc chắn là không phải rồi, vì tôi tuy có . . . già, nhưng cũng không đến nỗi hơn trăm tuổi để mà đăng Lính Ngự Lâm Quân hộ giá Đức Bảo Đại. Tôi lại không quá giỏi tiếng Anh để làm hộ giá cho Nữ Hoàng Anh, lỡ bả nhờ tôi đi lấy cái kềm, tôi lại đưa cho bả . . . cái búa, bả nổi giận búa cho tôi vài búa thì tôi chịu sao thấu!
Vậy thì . . . “Đại Đội Hoàng Gia” nó là cái gì?

Thưa các bạn, đó chỉ là cái tên gọi, do anh em Khóa 1/72 Thủ Đức đặt cho Đại Đội 17, Tiểu Đoàn 1 của đám sinh viên sĩ quan chúng tôi mà thôi!
Khóa 1/72 của chúng tôi chính thức khai giảng vào ngày 07/02/1972, toàn thể Sinh Viên Sĩ Quan (SVSQ) được đưa vào Tiểu Đoàn 1, mang khăn choàng cổ mầu đỏ, bảng tên cũng mầu đỏ.

17-2 SVSQ Lưu Quang Đức, khóa 1/72 Thủ Đức
Thông thường, quân số của một tiểu đoàn khóa sinh không thay đổi từ ngày nhập học tới ngày ra trường, nhưng quân số của Tiểu đoàn 1 chúng tôi lại tăng giảm qua ba giai đoạn:
* Giai đoạn đầu, vào ngày 07/02/1972 nói trên, quân số tiểu đoàn gồm những SVSQ chưa có học qua về căn bản quân sự tại bất cứ một trung tâm huấn luyện quân sự nào.
* Giai đoạn 2 bắt đầu vào ngày 14/03/1972, quân số tiểu đoàn được bổ xung bởi những SVSQ đã có tham dự khóa “Quân Sự Học Đường” ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung rồi, nay nhập trại để được tiếp tục huấn luyện.
* Cuối cùng là giai doạn 3, cách đó khoảng 9 tuần, quân số của tiểu đoàn bị giảm đi vì một số anh em đã và đang giữ những chức vụ quan trọng ở hậu phương, họ chỉ cần học 9 tuần lễ quân sự rồi được trả về nhiệm sở cũ.
Khóa 1/72 của chúng tôi mãn khóa vào ngày 28/10/1972.
A! Bây giờ tôi mới biết tại sao mà cứ vào khoảng tháng 10 là đầu óc tôi lại như vẫn còn vương vấn chuyện gì:
Tháng 10 là tháng mà vào năm 1972, tôi và các bạn trong “Đại Đội Hoàng Gia” tốt nghiệp khóa 1/72 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức để chính thức trở thành một Sĩ Quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

17-3
Chuẩn úy . . . Babylac . . . chỉ biết yêu thôi, chẳng biết gì?
Bạn cũng như tôi, những người Lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, dù lả đời lính của mình có ngắn có dài bao lâu đi nữa, chắc chắn nơi bạn nhớ nhiều hơn hết sẽ là Quân trường, nơi đã đào tạo mình thành người Lính. Quân trường là cứ điểm an toàn nhất của đời lính, nơi bạn có những người bạn lính đầu tiên, cùng nhau chia ngọt xẻ bùi trong suốt thời gian học tập, để rồi khi ra trường:

“Gắn trên vai chiếc lon Chuẩn Úy, Sáng mai đây giã biệt kinh kỳ . . .” (Chín tháng Quân Trường, Hoài Nam.)
Mỗi người đi một phương, biết đến bao giờ mới gặp lại nhau.
Đời Lính của tôi bắt đầu với Quân Trường Thủ Đức.
Sau Tết Mậu Thân, theo tiếng gọi bảo vệ quê huong, đa số bạn bè của tôi đã rời mái trường trung học, đại học thân yêu để nhập ngũ, làm nhiệm vụ giữ gìn phần đất của Miền Nam Việt Nam Tự Do thân yêu. Tôi và một số bạn bè khác còn được hoãn dịch vì lý do học vấn, nên vẫn ở lại hậu phương học cho xong bậc đại học.

17-4
Chuẩn úy gì mà . . . Ngầu hết biết!
Nói là ở lại hậu phương, nhưng để thích ứng với hoàn cảnh chiến tranh, anh em sinh viên chúng tôi cũng hang hái xếp bút nghiên đi học về căn bản quân sự tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Học xong, chúng tôi trở về thành phố, được giao cho khẩu súng Carabin, làm nhiệm vụ “Sinh Viên bảo vệ thành phố.”

Khoảng tháng 10 năm 1971, sau kỳ thi cuối khóa, anh em chúng tôi tốt nghiệp Đại Học rồi, coi như đã trả nợ bút nghiên rồi, nhưng chưa hết thời gian hoãn dịch, lợi dụng thời gian này, một số anh em vui chơi hưởng thụ những ngày chót của cuộc sống hậu phương, một số khác kiếm đường . . . binh: Có anh ra ứng cử . . . Hội Đồng Xã, có đứa thì xin vào chương trình “Người Cầy Có Ruộng” hoặc “Xây Dựng Nông Thôn” . . . để mong được hoãn dịch tiếp. Có anh xin vào làm ở Quan Thuế, Thuế vụ, hoặc tham dự khóa thi tuyển Thẩm Phán, do Tối Cao Pháp Viện và Bộ Tư Pháp tổ chức . . .người khác thì nộp đơn thi vào Hải Quân, Không Quân . . .Cuối cùng, những ai còn xót lại mới rủ nhau đi trình diện nhập ngũ vào tháng 12/1971.
Đến Quân Vụ Thị Trấn trả lại chứng chỉ hoãn dịch, chúng tôi được sắp xếp vào học khóa 1/72. Thần Chiến Tranh chưa chiếu cố đến, nên tôi được trả về với lý do . . . thặng dư quân số: Vì khóa đàn anh chưa ra trường, không đủ chỗ học, nên những ai đã học qua khóa Quân Sự Học Đường rồi, không cần phải học thêm, nên được về nhà chờ đợi và ăn tết cho vui, tới tháng 3 mới phải trở lại để nhập trường.
Trong thời gian chờ đợi, tôi ngày ngày lên trường cũ, cùng với những người bạn thân rủ nhau vào “Quán Bà Chi” để ôn chuyện cũ, chuyện thời sự, hoặc là rủ nhau tản bộ lần cuối, vì mai mốt đây, sẽ phải:
“Trả lại em yêu, khung trời đại học, Con đường Duy Tân cây dài bóng mát” (Trả lại em yêu – Phạm Duy)
Ăn Tết xong, chúng tôi hì hục hành trang, nào là Bánh Chưng, Bánh Tét, Bánh Ú, Dưa Hấu Dưa Gang, Thịt Chà Bông, Mắm Ruốc, Tôm Khô Củ Kiệu . . . hầm bà lằng đầy mấy cái xách tay, trực chỉ Thủ Đức nhập trường.
Tới nơi, chúng tôi được anh em đã nhập trường trước Tết ra đón . . . long trọng lắm. Chỉ mới có hơn một tháng rèn luyện, mà anh em đồng khóa đã có những thân hình rắn chắc, làn da đen láng bóng, bước đi mạnh mẽ, giọng nói đầy uy lực. Trong khi chờ đợi làm thủ tục, anh em cũ mới nói chuyện với nhau vui vẻ lắm. Lính cũ thì kể về chuyện quân trường, đi học phòng học bãi:

“Đường trường xa, muôn vó câu bay chập chùng, Đoàn hùng binh trong sương lướt gió gieo vang . . .” Lính mới kể chuyện thành phố sau lung: “Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt . . .”
Nói chuyện xong, Lính Cũ mở bi đông, tu một hơi nước lạnh, Lính Mới mở gói bánh chưng ăn một miếng cuối cùng, vui vẻ lắm.
NHƯNG
Chỉ một giây sau đó thôi, khi Lính Cũ thu xếp hồ sơ, yêu cầu Lính Mới xếp hàng tập họp, mọi chuyện đã đổi khác đi lắm lắm. Một Lính Cũ, ra vẻ trưởng toán, nghiêm giọng hô lớn:
“Các Tân Khóa Sinh, tập họp bốn hàng ngang, chuẩn bị đem theo hành lý chạy . . .
CHÀO QUÂN TRƯỜNG!”
Thế là các Lính Cũ cùng nhau ào ra, miệng thì hô, tay thì chỉ, cặp mắt quắc lên thật là uy nghiêm, anh Lính Mới nào chậm chạp là một đám Lính Cũ nhào lại:
“Đàn em . . . chậm chạp quá! 30 giây . . . lẹ lên . . .”
Một thằng Lính Mới bực mình, mới cùng nhau mày mày tao tao nói chuyện hút thuốc mà bây giờ đã lên giọng la hét om xòm, lên tiếng cự nự:
“Thì . . . thủng thẳng tao vào hàng . . . bạn bè không mà . . . làm gì dữ vậy!”
Thằng bạn nghe nói vậy, quay lại quắc mắt nhìn thằng bạn cũ:
“Tôi là . . . CẤP TRƯỞNG! Gọi tôi là Cấp Trưởng, nghe rõ chưa?”
Trưởng toán nhìn toán quân trước thẳng . . . sau cong, dõng dạc tuyên bố:
“Các Tân Khóa Sinh được xếp vào Đại Đội 17, hãy mang theo tất cả hành lý, cùng chúng tôi chạy chào quân trường . . . Mười vòng chung quanh Vũ Đình Trường rồi thẳng dường về doanh trại.”
Tôi nhìn cái Vũ Đình Trường rộng lớn hơn cả sân banh Cộng Hòa, rồi nhìn xuống đống quần áo đồ ăn mang theo mà cảm thấy hối hận . . . phải chi . . . đừng có đem theo cái gì hết, may ra còn chạy được một vòng, bây giờ, với một đống đồ như vậy, trời lại nắng chang chang, làm sao mà chạy đây! Nhưng mà lệnh đã đưa ra rồi, lo mà chạy cho lẹ, hơi sức đâu mà cãi. Tay xách, nách mang, chúng tôi lúp xúp chạy theo Cấp Trưởng, mới được chừng vài chục bước thôi, mà tôi đã đổ mồ hôi hột, le lưỡi ra mà chạy. Chạy một hồi hết xí quách, tôi nảy ra một ý định thật là thông minh: Vứt vài bịch bánh trái vào gốc cây để rảnh tay mà chạy, lát nữa quay lại lấy. Nhưng Cấp trưởng còn thông minh hơn tôi nữa, y trợn mắt nhìn tôi:
“Người Quân Nhân không được bỏ lại bất cứ dấu vết nào trên đường, làm cản trở lưu thông, giúp địch quân khám phá ra vị trí của mình. Đàn em phải nhặt lên cho mau, chạy theo kịp đồng đội.”
Thế là tôi phải vội vàng nhặt mấy bịch đồ ăn lên mà rảo bước theo anh em.
Chạy được hai vòng, đầu óc tôi quay cuồng, mồ hôi rơi đầy trên mắt kiếng, tôi không còn thấy gì trước mắt, hai chân xiêu vẹo, bỗng nghe một tiếng . . . Bịch phía sau, quay lại, thấy anh bạn Lộc té xỉu trên đường, hàng ngũ chỗ đó lộn xộn hẳn lên, một vài tên lính mới ngưng chạy đứng le lưỡi thở dốc. Tôi cho anh ta đã có quyết định thật là hay, vì chỉ có cách này mới có thể nằm nghỉ trong phút chốc và có thể không bị chạy tiếp nữa, vì . . . tình trạng sức khỏe không cho phép, tôi cũng đang ở tư thế nhào xuống đất ăn vạ. Bất chợt, một khẩu lệnh vang lên lanh lảnh:

“Lấy nước lạnh tạt vào mặt cho anh ta tỉnh lại . . . phạt chạy thêm hai vòng nữa. Đại Đội hướng về phía trước . . . CHẠY!”
Tôi nghe thấy vậy, vội vàng bỏ ý định xỉu, vội vã chạy theo đoàn, vừa chạy, tôi vừa lén đưa cặp mắt nhìn mấy tên Cấp trưởng, tụi nó . . . ăn cái gì mà khỏe như trâu vậy, cứ thế mà hùng hục chạy lên chạy xuống theo chúng tôi, có đứa còn quay ngược người lại phía sau để kiểm soát chúng tôi, trong khi hai chân vẫn chạy về phía trước mà không vấp váp gì hết . . . phải chi tôi từ chối không về nhả nghỉ mà nhập học ngay từ đầu khóa như chúng nó, thì bây giờ đâu có ra nông nỗi này.
Chạy mãi, chạy mãi, đồ ăn thức uống cứ theo nhau mà rớt trên đường, không có cách chi mà lượm lên được, cuối cùng, chúng tôi cũng được đưa về doanh trại của Đại Đội 17.
Doanh trại của chúng tôi ở cuối đường, thông ra cổng sau đi ra bãi tập, gồm có sáu dẫy nhà, một ở ngay cổng ra vào, làm văn phòng đại đội, một ở phía sau là nhà tắm và cầu tiêu công cộng, bốn dẫy nhà còn lại dành cho bốn trung đội, có số thứ tự từ 171 tới 174. Tôi được xếp vào Trung đội 172.

Ngày đầu tiên, chúng tôi được cấp trưởng đưa đi hớt tóc, lãnh quân trang quân dụng, lo may bảng tên lên trên túi áo phải, phù hiệu vào vai áo bên trái. Quần áo Lính phát ra chỉ có một cỡ, những ai có kinh nghiệm do khóa đàn anh chỉ dẫn, đã may sẵn vài bộ quân phục vừa với thân hình, còn tôi thì không sửa soạn gì, quân đội phát cho cái gì thì mặc cái đó, nên bộ quân phục tôi mặc, giống như . . . bơi trong bộ quần áo, làm cho thân hình tôi đã không được cao cho lắm, nay trở thành . . . một lùm cây biết đi, nhìn vui mắt lắm. Mỗi lần di chuyển, chúng tôi phải xếp hàng, so ngang so dọc, được Cấp trưởng tận tình hướng dẫn đến nơi đến chốn. Hướng dẫn mà tôi nói đây không có nghĩa là thầy nhẹ nhàng nói với trò, mà là một Hung Thần biển cả ra oai với con tôm con tép. Những hung thần này theo chúng tôi từ sáng sớm cho đến khi đi ngủ, từ lúc vào nhà ăn cho tới lúc . . . vào cầu tiêu. Một lần nghỉ ngơi, chúng tôi đã được một Cấp trưởng là bạn thân tiết lộ:
“Đại đội 17 của tụi mày . . . tới số rồi, được các cấp trưởng của 5 đại đội khác thay phiên nhau quần, giống như chăm sóc cho . . . Hoàng gia vậy.
Đó là lý do mà đại đội 17 chúng tôi mang tên Hoàng Gia.
Đại đội của chúng tôi gồm những ai? Hơn hai trăm người, làm sao mà nhớ hết được! Ngay Trung đội 172 của tôi, chưa chắc tôi đã nhớ hết. Nhưng may quá, anh Giao cho tôi hay:

172-1
172-2
“Tôi còn đầy đủ danh sách của Trung đội mình đó.” “Hay quá vậy! Làm sao mà anh có? Còn giữ tới bây giờ sao?” “Tôi có bảng danh sách là vì tôi có làm Trung Đội Trưởng Khóa Sinh, nên văn phòng giao cho tôi một bảng danh sách, tôi giữ từ đó tới nay, không bao giờ quên, để tôi email cho anh, đọc lại xem ai còn ai mất.”
Kỳ sau tiếp.
NGUYỄN KHẮP NƠI.

No comments :

Post a Comment

Note: only a member of this blog may post a comment.