Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Thursday, 10 August 2017

HỌP MẶT KHOA HỌC GIA BÊN MELBOURNE- ÚC CHÂU./-TCL

***Mt68 Nhắn Chuyển: Mấy chục phút sau khi post, chúng tôi nhận được ý kiến "Xin nhắn hỏi giùm: Bộ các khoa học gia bên Úc tòan đa số là  NỮ sao? Các bà khoa học gia sao không chia cho Mỹ chúng tôi ké ... chụp cho vui? 1SPCN 66" ./-TCL

================= 

Tường trình buổi họp mặt cựu SV Đại học Khoa học Sài Gòn từ Footscray!





Thưa đời không như là mơ! Vì mơ là một chuyện; thực tế trần truồng là một chuyện khác!
Mơ học báo chí thì những năm 70s chỉ có Viện Đại học Đà Lạt. Nghèo sặc gạch như người viết, đi học chứng chỉ Toán lý Đại cương (MGP) ở Đại học Khoa học Sài Gòn mà má, ba còn lo không xuể thì cách chi mà lên Đà Lạt để ‘mùa xuân sang có hoa anh đào!’ Thôi đành: ‘Em ơi! Nếu mộng không thành thì thôi!’
Mãi đến khi phiêu bạt quê người mới có dịp làm báo...''đời".  Mà làm báo coi như móc bọc, nghèo; nhưng nghèo mà sướng lắm nhe: Được độc giả rủ rê đi nhậu hoài hè... làm con vợ tui nó rầy tui quá xá!
Chẳng qua bạn hiền Lê Trung Thụy, tốt nghiệp Đại học Khoa học Sài Gòn năm 1967, nhà anh chỉ cách nhà em cái giậu mồng tơi xanh rờn, 2 căn,...cảm tình  nhà báo kiêm nhà nghèo, cực kỳ  ái mộ mấy đứa làm báo hay nói láo, nên 'hú u':  
"Ê! Lại chơi nhe chú em! Dẫu gì anh em mình cũng cùng trường ĐHKH Sài Gòn mà!"
"Ai kêu tui đó?" Nghèo mà ham vui. Vui thì phải nhậu! Mà nhậu thì cần rượu. Ngặt cái hỏng có tiền mua! Nên chiều chiều dạo quanh trong xóm để ‘Ai kêu tui đó?’
Anh Lê Trung Thụy nói rằng: "Tưởng chuyện gì? Rượu đỏ là chuyện nhỏ! Chú em khỏi mang đồ ăn gì hết ráo; với điều kiện là sau đó chú em viết một bài tường trình về Lễ Sinh nhựt mười năm, một thập niên, của nhóm Cựu Sinh viên Trường ĐHKH Sài Gòn ở Melbourne của tụi mình đi! OK?
Buồn ngủ mà gặp chiếu manh. Mậu lúi mà được huynh trưởng mời cho ăn, cho nhậu miễn phí ...thiệt là quá đã!
Chỉ xin vài chữ. Chuyện nhỏ! Chữ mình một bụng; nhưng bán chẳng ai mua. Thôi thì ‘ế!’ Đem đổi rượu cũng được!
Người Việt mình, Bắc, Trung, Nam kể cả người Việt gốc Hoa, dù khác mẹ, khác cha nhưng con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh.
"Không ăn đậu không phải là Mễ; không đi trễ không phải Việt Nam!’ Úc thì có khác hơn một chút!
Ba giờ chiều ngày 6, tháng Tám, năm 2017, đồng hồ khỏ bon bon chỉ có vài đứa đến đúng giờ để dọn bàn dọn ghế, trang trí hội trường, cắm điện cho cái đàn organ, để ban nhạc một người, tò loe tí loe cho xôm tụ!
Còn mấy huynh trưởng khác không muốn đến sớm chắc ngại sợ thiên hạ nói mình ham ăn; nên bà con mình cứ lè phè, lai rai mới tới.
Ông thì nhà ở xa, bà thì lo cho cháu nội, cháu ngoại! Vì ba má sắp nhỏ mắc bận đi nhẩy đầm nên gởi cho ông bà nội ngoại làm 'child care!' Chủ nhựt mà!
Chuyện đâu còn có đó việc gì mà gấp chớ! Chúng ta ra đi mang theo nền văn minh lúa nước nông nghiệp rất đáng yêu (và rất đáng quạu)!
Ai tới trước thì ngồi đó, nghe tiếng khỏ cửa là ra chào mừng quý quan khách đã tới nơi an toàn trên xa lộ! He he! Vì có anh chị ở miền Đông Melbourne tuốt dưới Springvale hay Burwood cách Footscray tới 40 cây số đường chim bay cánh mỏi.
***
Mùa Đông xứ Úc ngày dài đêm vắn, mới 5 giờ thôi mà trời đã sụp tối!
(Bà con biết mà: Cái gì nóng là nó nở ra hè! Mùa Hè nước Úc cũng vậy, gặp nóng là ngày nó nở rộng kinh luôn, mà không cần tới 'viagra'. Ngày dài...dài  ra.
Mùa Đông nước Úc cũng vậy, gặp lạnh, là ngày nó thun lại! Ngày vắn...vắn lại)
Thôi tối hù rồi mình khai mạc đi! Đói bụng rồi nhe!
Mấy chị vừa dọn thức ăn lên, chất đầy cả hai bàn dài, vừa nói: "Tụi nầy toàn là đọc Việt Luận không hè!"
Ông Chủ nhiệm Phạm Hoài Nam mà nghe được câu tuyên bố như đinh đóng cột nầy chắc vui lòng lắm lắm!
***
Người viết có cái ngạc nhiên là qua đây có rất nhiều hội cựu học sinh các trường Trung học! Nhưng trường Đại học lại hơi bị... ít!
Thế nên nhóm cựu sinh viên trường ĐHKH Sài Gòn chơi với nhau đã 10 năm, một thập niên dài đăng đẳng mà cho tới nay tui mới biết!  (Thiệt là hụt ăn 'chực' tới 9 lần nên tiếc hùi hụi hè!)
Ôi nhớ xưa: Con trai sau khi đậu tú tài hai, đứa nào theo Ban B là qua trường Đại học Khoa học mà ghi danh vô chứng chỉ MGP (Toán Lý Đại Cương) tính làm Albert Einstein hay chứng chỉ MPC (Toán Lý Hóa) để làm kỹ sư đào mỏ.
Còn con gái, vua gạo bài, đa phần theo ban A, thì ghi danh vô chứng chỉ SPCN (Lý Hóa Vạn Vật) để sau nầy thi vô Đại học Y Khoa, học ra làm Bác sĩ để chích 'đít' anh chơi!
Mấy chú MGP và MPC nầy học không lo mà con mắt cứ liếc đưa tình với mấy em SPCN, thôi đẹp não nùng như cô đầm Brigitte Bardot vậy!
Hậu quả là sau hai kỳ thi cuối năm, rớt hết ráo. Đậu chỉ có từ 5 tới 10 % là hết mức! Cả 3, 4 ngàn đứa, còn trụ lại được trong cơn sóng gió ba đào, tan mùa thi là anh đi lính, giỏi lắm chỉ còn được 1, 2 trăm!
Mấy đứa rớt: Con gái thì lên xe bông, đi lấy chồng; con trai đi thi vào trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt hay theo tiếng gọi của núi sông, 'dông' vô trường Bộ Binh Thủ Đức.
Giờ già nhớ lại, đúng là cái thời tập tểnh từ học sinh ở với Tía Má rồi phải chuyển qua đời sinh viên xa nhà lại là khoảng thời gian đẹp nhứt của đời người.
Đi chơi líp ba ga mà không sợ Tía má rầy la hay cho ăn cái chổi chà!
Tui nhớ trường Đại học Khoa học Sài Gòn năm ấy, năm 1970, nằm trên Đại lộ Cộng Hòa vốn là ở ké đất của trường Trung học Petrus Ký do Giáo sư Nguyễn Chung Tú làm Khoa trưởng.
Trong sân trường có mấy cây điệp Tây, cuối mùa Hạ, sơ thu, trường đã tựu, vẫn còn bông vàng lác đác. Nhớ đám sâu đo, nhỏ như sâu gạo, từ cành lá thả tơ, buông mình sâu xuống đất để nhát mấy em học SPCN.
(Anh bạn nhậu của tui, cưới vợ rồi chỉ ước mình được làm con sâu để vợ ảnh mới sợ mà thôi!)
Người dẫn chương trình là anh Trương Như Tuấn (nk 1973) đã bỏ nhiều công sức ra tổ chức Lễ Sinh nhựt 10 năm của nhóm cựu sinh viên ĐHKH Sài Gòn ở Melbourne ; nên được anh em mình tấn phong là ông Cả, theo kiểu miền Nam; dẫu anh là dân Huế của mình ơi; vốn dòng Tôn Thất...
Thưa quý anh chị em cựu sinh viên ĐHKH Sài Gòn! Lần gặp mặt trường xưa bạn cũ sắp tới xin mời đến chung vui, (đông nhưng hỏng có hao!)
Xin gởi điện thư về: Trương Như Tuấn <tuannhu50@gmail.com>
Cũng nhờ nhiệt tình của nhạc sĩ Lê Nguyên Trúc (nk 1968)  và nhất là Điệp viên không không thấy: 'Chieu T Nguyen' đã bận rộn suốt buổi để chụp...hình kỷ niệm!
Cũng xin cám ơn quý chị đã trổ tài làm bếp! Toàn là những món ngon, vật lạ Nam, Trung, Bắc lẫn của người Việt gốc Hoa.
Từ bánh khọt, miến xào kiểu Singapore cho tới bánh củ cải Triều Châu...
Ngon quá! Mà tui khờ thôi hết biết, mãi lo tán dóc, quay qua quay lại hết sạch bóc (chứng tỏ nó ngon) Hu hu! Lần sau tui sẽ nhớ không dám khờ như vậy nữa!
***
Quý anh mình xuất thân Cử nhân từ trường Đại học Khoa học  Sài Gòn vượt biên qua đây, định bằng lại rồi tiếp tục học thêm lấy Tiến sĩ, làm Giáo sư trường Đại học Monash của Úc. Hãnh diện nhe!
Bằng hữu Lê Bình, Little Sài Gòn, nói: "Mừng cho mấy anh có bằng Ph. D; còn tui có bằng Ph. O!"
Hỏi cái bằng gì nghe lạ quá hè? Lê Bình nói: "Ph.O là Phở ...vì Bình qua đây chuyên bán Phở...Dzũng Tân Định!".
Hèn chi giọng hát của Lê Bình rất ngọt ngào như nước lèo của phở tái nạm gầu bỏ thêm chút hành trần và có chan thêm nước béo!
Vô bàn, đặt mâm, kế bên của người viết là Quách Vũ Uối, Hội trưởng hội TQLC Úc Châu,  một bạn hiền ‘tu’, cữ rượu, uống ít, nhưng ảnh nói còn cái vụ ‘kia’ thì từ từ sẽ cữ!
Còn bên phải là Lê Bình: "Tui có chai Penfold 1993 đây; rót cho ông một ly! Lại vô mánh! Luật sư nói là có tiền; còn mình nhà báo nói là có rượu!
Lê Bình là người chịu chơi, thích sưu tầm các loại nhạc khí, nhạc cụ và rất nhiều các loại đàn…từ đàn đá …tới cả…‘đàn…bà!
Rượu được vài tuần, Lê Bình chiếm đài phát thanh, cầm 'mi- cà- rô', hát bản Khúc Thụy Du, thơ Du Tử Lê, nhạc của Anh Bằng, để thương mến trao về anh Lê Trung Thụy, chủ nhà, đã có nhã ý cho anh chị em mình họp mặt đêm nay vì ảnh tên là Thụy.
(Tuấn Ngọc mà nghe Lê Bình hát thì chỉ còn có nước ‘mộng du' chớ không phải khúc Thụy Du (Ngủ mà mớ... vẫn nhớ hoài chim bói cá!)
Tui e rằng anh Thụy sẽ bị bà xã của ảnh là Chị Diệp Gò Công nhéo cho bầm tím bắp đùi tối nay vì Khúc Thụy Du cho mà coi nhe!
Vì đây là bài hát khóc cho một mối tình tan vỡ với ai kia: 'Em là chim bói cá'. He he!
Rồi tắt bớt đèn, trong cái mờ mờ ảo ảo, chương trình dạ vũ bắt đầu. Slow với lại Rumba cộng với Cha cha cha!
Việt Nam, chồng hay ‘quánh' vợ nên gọi là vũ phu. Qua đây, đất của Nữ Hoàng, vợ ‘quánh’ chồng gọi là ‘vũ nữ’. Khi hai vợ chồng ‘quánh’ nhau thì ta gọi là vũ ‘sexy’!
Còn vợ chồng đồng lòng đi họp mặt cựu sinh viên trường ĐHKH Sài Gòn thì mình gọi là 'luân vũ'! Tức là em sẽ 'nhảy' với anh!
Đêm vui nào cũng phải tàn. Thôi gặp nhau đây rồi chia tay! Hẹn lần sau nha quý bạn hiền!
Về tới nhà, mới bước vô là thấy em yêu của tui đang cầm cái chổi chà, núp sau cánh cửa.
"Em ơi! Anh đây mà!"  Nhém chút nữa, hỏng mở miệng ra báo động là Má tui sẽ hỏng nhìn ra tui rồi! Hi hi!"
Đặc phái viên tuần báo Việt Luận tường trình từ Footscray, Melbourne.


đoàn xuân thu.
melbourne.

No comments :

Post a Comment

Note: only a member of this blog may post a comment.