Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Wednesday, 19 July 2017

VIỆT CỘNG LỢI DUNG XƯƠNG MÁU ĐỒNG BÀO ĐỂ CHÚNG CƯỚP ĐƯỢC MIỀN NAM - CHÚNG LỢI DỤNG TỪ THIỆN VÀ GIÚP ĐỠ BÊN NGÒAI ĐỂ CHÚNG TỰ GIÀU CÓ NHANH NHƯ CHÚNG TỰ KHOE NHÀ XE- HẢI NGỌAI NGÂY THƠ VỚI BỌN CON BUÔN TỪ THIỆN CHỈ LÀ NHỮNG ĐỨA LIẾM VÁI VIỆT CỘNG./-TCL

 
THƯ HỒI ÂM ÔNG BÀ HOA VO VỀ VIỆC NHÂN ĐẠO VÀ TỪ THIỆN. 
Thưa Ông / Bà Hoa Vo,
 
 
 Thư ông/bà viết:(NMH  xin bỏ dấu cho dễ đọc) "dân tộc Việt nam của chúng ta đang phải chịu đựng rất nhiều nỗi khó khăn về kinh tế, nhất là người nghèo, người gìa , người cô đơn như trẻ mồ côi , bệnh tật mà sự quan tâm của chính quyền rất hạn chế ." VÀ :" Bây giờ chính phủ ở đây đã cho mở nhà tình thương của tư nhân rồi, hiện nay đã góp được trong nước một vài người rồi nhưng điều kiện về tài chánh chưa đủ"
Vâng, chúng tôi biết rõ điều này, và riêng tôi rất đau lòng khi nhận được lá thư của ông/ bà. Đau lòng vì dân tộc Việt Nam chúng ta đã và đang ở dưới tận cùng địa ngục mà tôi, tài hèn sức mọn, không làm được gì để giúp dân tộc mình thoát ra được cái hoả ngục kinh hoàng đó. Vì muốn thoát ra được cái điạ ngục đỏ kia thì ai cũng đều  biết rằng chính người ở trong phải tự cứu mình trước, sau đó, mọi người phía ngoài mới có thể tiếp taỵ
Theo ngu ý của tôi, nếu vị nào làm cha mẹ mà chỉ biết sung sướng hưởng thụ, làm giàu bạc tỉ cho cá nhân mình còn bỏ con đói lạnh  khốn khổ đau thương, có nghĩa là người cha mẹ đó không đủ tư cách, không xứng đáng làm cha làm mẹ.
Để giải quyết vấn đề, chúng tôi thiển nghĩ:
Thứ Nhất:

Vì không xứng đáng nên kẻ làm cha mẹ đó hãy nên từ bỏ quyền làm cha mẹ , giao toàn  bộ con cái cho người xứng đáng hơn chăm sóc và không được phép liên lạc, kêu gọi đến tình thương với những  người ấy nữa.  Cũng như nhà nước Việt cộng trước đây từng gọi chúng tôi là " bọn đĩ điếm, du côn, phản động ... .." nay vì đô la, lại đổi giọng ngọt ngào gọi chúng tôi là "Khúc ruột thân thương ngàn dặm " nhưng nhà nước cũng rất sẵn sàng cho bất cứ "khúc ruột thân thương" nào vào tù nếu "khúc ruột thân thương" đó nghe lời ngon ngọt, về du lịch VN mà làm điều gì trái ý họ.  Như vậy, có nghĩa là họ, những người CSVN,      vừa muốn ở ngôi vị cha mẹ đã không làm bổn phận lo cho con cái lại vừa vô liêm sỉ đến độ nhờ người đánh tiếng với hàng xóm, kêu gọi lòng nhân đạo của con người, tình thương yêu nòi giống, lá lành đùm lá rách, đẩy con cho hàng xóm, bảo họ phải nuôi.  Hàng xóm không nuôi, không giúp thì chửi họ là  ĐÁM MỌI CHẠY THEO CHÂN MỸ, ĂN MÀY BỌN MỸ, KHÔNG CÓ LÒNG NHÂN, KHÔNG BIẾT YÊU THƯƠNG QUÊ HƯƠNG DÂN TỘC ! 

Vậy, thưa ông bà Hoa Vo, trong việc này, ai là người phải có trách nhiệm ??  kẻ làm cha mẹ hay hàng xóm ???
Thứ Hai:
Cũng như vậy, nếu chính quyền của một nước mà không lo cho dân của nước đó về các mặt căn bản tối thiểu như : cơm áo, giáo dục và y tế  để người dân được sống một cuộc sống bình thường như mọi người dân của các nước trên thế giới thì chính quyền đó không phải là chính quyền mà người dân mong muốn. Như vậy, có hai cách giải quyết, hoặc là người cầm quyền phải tự nguyện rời bỏ chức vụ,  giao lại cho người có lòng và có trách nhiệm hơn.  Hoặc chính người dân của nước đó phải đồng lòng với nhau,  can đảm đứng lên để  lựa chọn cho chính họ một đời sống. Nói rõ hơn là phải có thái độ với nhà cầm quyền. Nếu chế độ đó độc tài, không thoả mãn nguyện vọng của đại đa số người dân thì người dân không thể cho phép chế độ đó tồn tại được.
Ví dụ trong lịch sử VN, có lần nước ta bị quân Tàu đô hộ hơn một ngàn năm. Dân chúng vô cùng khốn khổ. Đói ăn, rách mặc, quân Tàu hà hiếp, thu thuế cao,  bắt dân lên rừng tìm ngà voi, xuống biển mò ngọc trai dâng lên cho chúng. Lòng dân vô cùng oán giận.  Nhưng chỉ oán giận không thì không đủ và chẳng thay đổi được gì.  Trái lại, lịch sử Việt Nam ta đã ghi, dân Việt nam  dù  nước nhỏ, người thưa, vũ khí thô sơ nhưng có ý chí bất khuất và  lòng yêu nước thương nhà nên nhiều thời kỳ đã kiên cường nổi dậy đánh đuổi quân Tàu, là một cường quốc lúc bấy giờ, ra khỏi bờ cõi và dựng nền tự chủ.
Xem như thế, Tự Do, Hạnh Phúc không bỗng nhiên mà có. Cũng không phải cứ ngồi đó than van hay chắp tay cầu xin mà được. Dân tộc nào và thời nào cũng vậy, Tự Do, Tự Chủ, Độc Lập và Hạnh Phúc đều phải đổi bằng xương máu. Tiền nhân chúng ta xưa kia đã có dày kinh nghiệm xương máu giành độc lập với quân Tàu và đã để lại cho chúng ta những di sản là đất nước VN, sự Tự Do và kinh nghiệm dựng nước, giữ nước thật là vô giá. Làm mất đi di sản của tiền nhân vào tay VC là lỗi của chúng ta. Muốn đòi lại non sông, muốn dân sống tự do hạnh phúc, muốn đất nước tự quyền tự chủ,  chúng ta phải yêu nước, phải đồng tâm đồng ý, phải sáng suốt và dũng cảm để biết mình phải làm gì.
Ngày nay, nếu ông bà nhận thấy dân tộc Việt Nam đau khổ thế mà nhà nước cộng sản VN "chỉ quan tâm rất hạn chế"  thì ông bà nghĩ rằng ông bà phải làm gì??? Chúng tôi nghĩ rằng, ông bà viết thư ra ngoại quốc kêu gọi sự giúp đỡ chưa hẳn đã là thượng cách. Bởi vì thứ nhất, nếu giúp, sự giúp đỡ của ba bốn triệu người hải ngoại không làm sao giúp cho đủ được mấy chục  triệu người nghèo khổ ở trong nước . Và nếu giúp đỡ thì sự giúp đỡ đó sẽ  được đến bao lâu?

Thứ  hai,  hơn bốn mươi năm đất nước không còn chiến tranh thì làm sao còn có nhiều trẻ mồ côi ??  Lại nữa, trong bao nhiêu năm hoà bình đó, quốc tế đổ biết bao nhiêu tiền giúp đỡ nhân đạo cho Việt Nam thì tại sao mà nước vẫn nghèo dân vẫn khổ??? Ông bà thử hỏi nhà nước xem những món tiền kếch xù ấy  đi đâu?  Ấy là chưa kể đến  những tài nguyên quí gía của quốc gia mà VC đã tận tình khai thác. Tài nguyên đó thuộc về quốc gia và quốc dân, không kẻ nào được quyền chia chác và bỏ riêng vào túi. Vậy tiền ấy đi đâu?  Ông bà cũng cần hỏi thêm rằng  hòa bình  bốn mươi mấy năm rồi, đảng viên các cấp từ lâu đã  chễm chệ, hống hách trên những địa vị để bóp cổ dân. Gia đình họ đã sung sướng tiệc tùng thừa mứa trong những căn nhà nguy nga tráng lệ và đã nghênh ngang thoải mái trong những chiếc xe hơi sang trọng có máy lạnh, ti vi và con cháu họ đã ùn ùn kéo nhau đi du học ở nước ngoài.  Với bản thân cán bộ, đảng viên thì thăng tiến nhanh chóng  vượt bực như vậy,  tại sao với nước với dân thì ngày càng tụt hậu? Nước thì tràn lan Tàu cộng và các nhà máy, hãng xưởng của quân Tàu tự do xả thải chất độc hủy hoại môi trường  sống của dân ta?  Dân thì thêm trường kỳ đói khổ, không nhà cửa,  sống lang thang và có nhiều trẻ em thất học trong khi trường học thì lại là nơi "đấu võ" của học sinh các cấp và là nơi "trao đổi, luyến ái" của học sinh với nhau và với thày cô giáo?
 Vậy, cái nguyên nhân chính về sự băng hoại, nghèo đói, lạc hậu, khốn khổ của dân tộc VN hiện tại do  đâu? Khi ông bà tìm  ra NGUYÊN NHÂN  ấy từ đâu thì ông bà sẽ thấy ai là người chịu trách nhiệm về những tệ nạn đói khổ và lạc hậu hiện nay và tôi đề nghị ông bà nên đặt thẳng vấn đề với những kẻ này.
Chỉ một chút thời gian tìm hiểu thì ông bà sẽ rõ ngay vì đâu mà xã hội Việt Nam băng hoại, nghèo đói, thậm chí, đến căn nhà mảnh vườn của dân cũng bị cướp đoạt. Ông  bà có  biết từ ngày VC cai trị VN đến nay, cả ba miền Nam - Trung - Bắc bao nhiêu người chết oan, bao nhiêu người biến thành dân oan mất nhà mất đất ?  Tháng này qua năm khác họ  biểu tình ở Sài Gòn,  Hà Nội nhưng  không ai giải quyết.  Đã thế,  họ còn bị bắt nhốt, đàn áp bằng roi điện, báng súng, vòi rồng khiến người dân đã đau khổ càng thêm đau khổ. 
Thư ông bà viết: " Chị  Hằng đang sống ở hải ngoại là nơi có nhiều người giàu có , chị hãy kêu gọi sự từ thiện để đóng góp mở một nhà tình thương để giúp đỡ cho những người bất hạnh có chỗ nương náu và tạm sống. Bây giờ chính phủ ở đây đã cho mở nhà tình thương của tư nhân rồi, hiện nay đã góp được trong nước một vài người rồi nhưng điều kiện về tài chánh chưa đủ, nếu chị có lòng hướng về quê hương thì xin chị hãy hướng một tấm lòng nhân ái. "

Thưa ông bà, ở hải ngoại, chúng tôi, tất cả mọi người luôn hướng về quê hương, về đồng bào ruột thịt và chúng tôi vô cùng đau khổ khi thấy dân tộc đau thương dưới nanh vuốt độc tài của nhà cầm quyền Việt cộng . Và ở hải ngoại, chúng tôi ai ai cũng phải đi làm đầu tắt mặt tối mới đủ tiền trả tiền nhà, tiền ăn, tiền lo cho con cái học hành và những nhu cầu cần thiết khác trong đời sống.  Thế nên vấn đề từ thiệnnhân ái,  tôi xin phép được đặt ra rất rõ ràng. Nhất định, cá nhân tôi không có thể từ thiện hoặc nhân ái để làm bất cứ điều gì có lợi cho cộng sản Việt Nam, nhất là những công tác xã hội, từ thiện của nhà nước Việt cộng cho cò mồi phát động. Một số người của cộng đồng Việt Nam tị nạn CS có may mắn, giỏi làm ăn, họ thành công và giàu có thật, nhưng so với sự giàu có của các đảng viên nhà nước Việt cộng thì tôi thấy họ còn thua xa, RẤT XA.  Cùng với thư này, tôi xin kèm theo bảng kê khai tài sản của các đảng viên do ngân hàng thế giới được công bố trên liên mạng để ông bà đọc cho biết. Hình như nhà văn Dương Thu Hương có nói đại khái là, nếu  những đảng viên CS tỉ tỉ phú đó, mửa ra một số tiền lẻ của họ thôi để trả lại cho dân Việt Nam thì toàn dân Việt Nam sẽ được ấm no, đầy đủ.

Riêng tôi, tôi hoan nghênh việc đóng góp để giúp đỡ những người mà đảng cộng sản VN đang nhốt họ tù. (trừ một số những con cu mồi, phe đảng, chống cộng kinh doanh, lừa bịp lòng yêu nước của đồng bào hải ngoại.)  Những người này tù vì họ yêu nước, phản đối những sai trái của đảng độc tài VC nhưng đảng VC lại trí trá vu họ là phản động.  Sự đóng góp đó, tôi xem là bổn phận của người công dân đối với tổ quốc hoặc sự tri ân của người dân với những anh hùng dân tộc chứ không phải là việc từ thiện hay nhân đạo.  
Tôi tri ân họ vì họ đã can đảm thay chúng tôi chỉ mặt bạo quyền, những kẻ đã rước voi về đạp tan sông núi, đã mang chủ nghĩa CS về đày đọa dân tộc Việt Nam gần một thế kỷ qua. Họ đã đại diện cho trên tám chục triệu dân VN khốn khổ, vạch ra những tội ác mà đảng CV đã trắng trợn vi phạm. Tôi tri ân họ vì họ đã nêu gương dũng cảm của tiền nhân chúng ta như Quang Trung, Hưng Đạo, Trưng Vương,  Trần Quốc Toản và gần đây như Nguyễn Thái Học, Cô Giang, Trần Văn Bá... Họ không sợ đòn thù, không sợ chết.  Họ dám chống lại đảng độc tài và nói lên nỗi đau thương thống khổ của dân tộc do cộng sản Việt Nam đã gây ra. Nhưng tuyệt đối, tôi  không hoan nghênh việc  gởi tiền về làm giàu cho những con buôn chính trị, những kẻ chống cộng cò mồi,  những tên ngụy trang từ thiện hay những kẻ đội lốt nhân đạo, lừa mị người có lòng nhưng ngây thơ để tiếp tay Việt gian giúp cho  nhà nước Việt cộng.  Công việc lo cho dân chúng, cải tổ xã hội cho tốt đẹp là nghĩa vụ và bổn phận mà chính nhà nước Việt cộng phải đem lại cho người dân trong chế độ của họ.
Tôi quan niệm, nếu tôi hưởng ứng việc làm ngụy danh là từ thiện, là nhân đạo đó có nghĩa là tôi đã phản bội lại tổ quốc Việt Nam, phản bội lại dân tộc Việt nam.  Vì sao? Vì nếu tôi làm thế là tôi đã tiếp tay  giúp cho  Việt cộng sống còn và rảnh rỗi để nghĩ thêm ra những mưu ma kế qủy tàn bạo hơn, đặt lên đầu  người dân trong nước. Nếu tôi làm thế tức là tôi đã phản bội chính tôi vì  xưa tôi đã chạy trốn VC nhưng nay tôi lại giúp VC có tiền để chúng thực hành nghị quyết 36, gởi ra ngoại quốc nuôi cán bộ nằm vùng,  thuê mướn những kẻ lòng lang dạ sói thi hành những màn hoả mù, đánh phá, lăng nhục những người Quốc gia chống cộng chân chính. Trong các cộng đồng VNTNVC ở hải ngoại đã không thiếu những tên VG chui rúc vào mọi đoàn thể, mọi sinh hoạt của người QG để  xúc xiểm, đánh phá, gây chia rẽ, phá vỡ sự đoàn kết. Chúng đã lợi dụng khe hở của luật pháp sở tại, dùng tiền ấy  kiện lại chúng tôi khi ai trong chúng tôi tố giác chúng là VC.  Vì thế, khi đọc thư này ông/ bà hay ai đó có "đầy lòng nhân đạo với VC" sẽ không đồng ý và kết tội  tôi là kẻ ...phản động, không có lương tâm, hoặc là không biết thương yêu dân tộc. Vâng, đành vậy!
Tôi đọc ở đâu đó một chuyện thế này, tôi xin kể lại ông/ bà nghe: Có một người kia nghèo,    lại có tính ỷ lại,  không chịu làm lụng  gì để tự nuôi mình. Gần đó có một ngư phủ ngày nào cũng chăm chỉ đi câu cá và người kia ngày nào cũng tìm đến ông ngư phủ xin cá về ăn.  Vì lòng  NHÂN ÁI, ông ngư phủ  ngày nào cũng làm TỪ THIỆN bằng cách bớt phần ăn của mình và gia đình mình  để chia cá cho người ấỵ  Những ngày gió to sóng lớn, ông không câu được bao nhiêu mà cũng phải chia nên có khi chính gia đình ông bị đói. Sau đó, nhận thấy rằng ông không nên tiếp tục làm cái việc gọi là từ thiện ngu xuẩn này mãi, ông nói với người ấy:  "Tôi cho anh cá, anh cứ đói hoài, nếu dạy anh câu, thì anh sẽ no. Thế là ông bèn dạy người kia tự câu lấy cá mà ăn.
Người lười biếng ỷ lại kia đã thức tỉnh, học nghề câu cá mà nuôi sống thân mình. Dân tộc VN của chúng ta cũng nên biết câu chuyện này để tạo cho mình đời sống tự lực, tự cường, tự chủ và tự trọng. Hãy lớn lên và hãy ghé vai vào trách nhiệm với núi sông và với chính bản thân mình!!!
Thưa ông /bà Hoa Vo, Tôi xin ngừng lại ở đâỵ Biết rằng thư trả lời này của tôi sẽ làm ông / bà và một số người thất vọng. Tôi thành thật xin lỗi, nhưng đành vậy, đó là quan điểm của tôi và tôi không thể nào phản bội lại chính mình.
Xin kèm cái link Nói Với Tuổi Trẻ, nói về kinh nghiệm của một bác sĩ trẻ làm từ thiện ở VN và hai cái link có bản kê khai tài sản của những  người cầm đầu đảng Cộng Sản Việt Nam để mọi người tham khảo.
Trân trọng,

Ngô Minh Hằng

Nói Với Tuổi Trẻ


 

1/ Danh sách và tài sản của trên 300 cán bộ CSVN

No comments :

Post a Comment

Note: only a member of this blog may post a comment.