Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Sunday, 30 April 2017

CÂU CHUYỆN NHẠC SĨ HÒANG NGỌC TUẤN THẬT BAO NHIÊU % ???

ÔNG Ở THÀNH PHỐ NÀO CỦA ÚC MÀ BAN ĐÊM NGHE CÓ GHE TỴ NẠN ĐẾN ÚC? CHỈ CÓ Ở DARWIN MỚI CÓ GHE TỴ NẠN ĐẾN ĐƯỢC VÀ CHỈ CÓ VÀI CHIẾC TRONG MẤY CHỤC NĂM QUA ! 
KHI GHE MỚI TỚI HẢI PHẬN ÚC THÌ ĐÃ CÓ HẢI QUÂN ĐÓN CHẶN RỒI KHÔNG NHƯ NĂM 1978 CÓ 1, 2 CHIẾC VÀO ĐƯỢC TỚI ĐẤT LIỀN MÀ HQ CHƯA HAY= THÔNG THƯỜNG CHỈ CÓ TỴ NẠN ĐÃ VÀO ĐƯỢC TRẠI TỴ NẠN RỒI MỚI ĐƯỢC TIẾP XÚC VỚI NGƯỜI NGÒAI - TUẤN KHANH NẦY Ở ĐÂU MÀ PHỊA CHUYỆN THA THỨ TÊN CÔNG AN CAI TÙ NGHE DỄ NHƯ VIẾT TIỂU THUYẾT 3 XU VẬY ?./-TCL 
Image result for nhạc sĩ tuấn khanh
 Những ngày ấy, mỗi người

NHẠC SĨ TUẤN KHANH

Tuấn Khanh

Nơi sống/ làm việc: Hồ Chí Minh
Ngày tháng năm sinh: 1-10-1968 (49 tuổi)
30/4/1975 là biến cố của một đất nước, nhưng ngày đó cũng là biến cố riêng của nhiều con người.

*** TRÍCH Y 1 PHẦN:
.....................
Trong một lần nói chuyện với các anh chị đã qua thời khắc 1975, tôi nói đùa rằng một ngày nào đó nên lập một giải thưởng vô địch về người vượt biển nhiều nhất, vì tôi đã từng biết một chị người Công giáo ở khu Hoà Hưng đã tìm cách đi vượt biên 25 lần nhưng đều thất bại. Im lặng nhìn tôi trong tíc tắc, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn chỉ nhà văn Võ Quốc Linh, nói “đây, người vượt biển 26 lần”. Rồi chỉ vào mình, anh Tuấn nói “còn mình, là 27 lần”.

Vài năm sau 1975, khi nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn tốt nghiệp thủ khoa ngành sư phạm ở Nha Trang, khi bạn bè rủ nhau vui mừng lên bục nhận bằng, thì hiệu trưởng đến bên, ghé tai buồn rầu nói với anh Tuấn “con đừng lên nhận bằng. Công an đã đến tịch thu bằng vì nói gia đình con có vấn đề về lý lịch và có người đi vượt biên”.

Nhiều năm sau, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn lang thang khắp các bờ biển miền Nam để tìm đường ra khỏi nước. Niềm tuyệt vọng và khát vọng tự do là sức mạnh lớn nhất giữ anh sống sót qua các trại tù khắc nghiệt nhất.

Ở trại tù nhốt người vượt biển tại Phú Yên, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn bị một cai tù tàn ác luôn tìm cách đẩy anh vào lao khổ, thậm chí dù biết anh là giáo viên, vẫn bắt anh làm công việc mỗi ngày phải hốt phân, gánh đi đổ cho cả trại. Đó là thời gian như địa ngục. Thân thể của ông có tắm bao nhiêu lần cũng không hết mùi hôi, những vết thương nhỏ nhất cứ lở loét chứ không thể lành.

Chuyến đi thứ 27, cuối cùng, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn đến được Úc. Anh xin nhận thêm công việc tiếp nhận và giúp đỡ và người tỵ nạn mới đến, như trả ơn cho những ngày tháng tự do của mình.

Một đêm nọ, nghe tin có một chuyến tàu vượt biên vừa đến. Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ra nơi tiếp nhận. Khi đang đi lướt qua những người vừa cập bến, anh bất chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc mà anh khó có thể quên trong đời: đó chính là viên công an cai tù đã hành hạ anh. Sững người nhìn viên cai tù ấy, ngược lại, nhân vật đó cũng bối rối quay mặt đi, né cái nhìn của anh Tuấn.

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ôm đầu suy nghĩ suốt nhiều giờ, rồi chọn cách gặp riêng nhân vật cán bộ cai tù đó để hỏi thẳng rằng hắn muốn gì khi đến đây. Chỉ cần một lời tố cáo, cán bộ đó có thể bị trục xuất về Việt Nam, hoặc sẽ bị chính quyền sở tại bắt giữ và đưa ra toà vì tội từng tra tấn và hành hạ tù nhân.

Sợ hãi và tuyệt vọng, viên cán bộ thú thật là hắn đã lỡ yêu một người phụ nữ đã có gia đình là “Mỹ Nguỵ” nên không còn cách nào khác là từ bỏ tất cả, cùng người yêu vượt biển, mà không ngờ có kết cục như hôm nay.

Khi kể cho tôi nghe chuyện này, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ngừng giây lát, rồi nói rằng “không biết bây giờ tay đó sống ở đâu đó, trên nước Úc này”. Anh đã im lặng và điền hồ sơ cho viên cán bộ cộng sản đó cùng người yêu của hắn tỵ nạn ở Úc. Vết thương chưa bao giờ của anh, một người bị hành hạ trong trại giam cũng như bị xô đẩy ra khỏi đất nước mình, cũng đã thanh thản chữa lành với lòng tha thứ.

Thật nhiều điều để ghi lại, từ hàng triệu người sống sót sau biến cố tháng 4/1975. Cứ vào thời điểm này, nhà nước Việt Nam gọi là đại lễ và tổ chức ăn mừng. Còn hàng triệu người Việt khác thì vào tưởng niệm, như buộc phải coi lại cuốn phim bi kịch chung cũng như những đoạn phim cay nghiệt của riêng mình.

Những ngày ấy, mỗi người. Những cuốn phim một chủ đề nhưng có muôn vạn phiên bản ray rứt đến nhiều đời sau.

Và trong một ngày ăn mừng “đại lễ” của nhà nước Việt Nam, tôi chợt nhớ đến viên cán bộ cai tù vô danh ấy. Tôi tự hỏi, ông ta sẽ đứng đâu giữa lằn ranh ngày 30/4 mỗi năm ấy?

Tuấn Khanh
(Tuấn Khanh's blog)

BS DAVID DAO ĐI CẦU TRE RẤT ÊM KHÔNG NHƯ ĐI MÁY BAY UNITED./-



***Bầu Show nào muốn mời BS Đào hát (Rất nổi tiếng nếu có mặt trong show, BẢO ĐẢM sẽ bán giấy không kịp). xin thử liên lạc qua địa chỉ nầy nếu gia đình chưa dọn đi Las Vegas:

1234 Woodland Dr.
Elizabethtown, KY. 42701
-USA-

DĨ NHIÊN NẾU CÓ CHIẾN TRANH THÌ TRUNG CỘNG KHÔNG THỂ NẰM NGÒAI VÀ VC CŨNG VẬY ...

ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI CÓ CHIẾN TRANH ĐỂ XÓA BỎ NHỮNG ẢO TƯỞNG NGẠO MẠN = BẮN VÀO ĐÂU TRÊN ĐẤT TRUNG CỘNG CŨNG TRÚNG MỤC TIÊU CẢ TRIỆU  -LIỆU TRUNG CỘNG CÓ NGON LÀNH NHƯ MAO TRẠCH ĐÔNG TUYÊN BỐ: SẴN SÀNG HY SINH 25 TRIỆU DÂN TRUNG CỘNG TRƯỚC ?./-TCL

===================================

Tuyên bố sắc lạnh của Trung Quốc trước Mỹ và đồng minh

Đất Việt  1 liên quan


Trước kế hoạch tập trận của Mỹ và đồng minh gần Guam, Trung Quốc đã lạnh giọng tuyên bố sẵn sàng đối đầu với tất cả.
Theo Reuters, Mỹ và đồng minh đã sẵn sàng cho cuộc tập trận quy mô lớn gần đảo Guam. Để chuẩn bị cho sự kiện này, Hải quân Pháp đã điều tàu tấn công đổ bộ Mistral đến Sasebo của Nhật Bản, trong khi Anh cũng đã sẵn sàng.
Cùng với vũ khí và khí tài sẽ có khoảng 700 binh sĩ tham gia. Dù được coi là đỉnh điểm của căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên nhưng cuộc tập trận đã được lên kế hoạch sau lần thử nghiệm tên lửa thất bại của Bình Nhưỡng hồi tháng 3. Từ đó đến nay, Triều Tiên đã tiến hành 3 cuộc thử nghiệm tên lửa đạn đạo khác nhưng đều không thành công.
Tuyen bo sac lanh cua Trung Quoc truoc My va dong minh - Anh 1
Tàu tấn công đổ bộ Mistral của Pháp trong một cuộc diễn tập.
Đặc biệt, cuộc tập trận lại diễn ra vào thời điểm Nhật Bản và Mỹ cùng lo lắng về nỗ lực mở rộng tầm ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực qua kế hoạch đóng thêm nhiều tàu sân bay mới. Bản thân Pháp cũng là nước chia sẻ mối quan ngại này do Paris đang kiểm soát một vài hòn đảo ở Thái Bình Dương như New Caledonia và Polynesia.
Bất chấp sức ép từ Mỹ và đồng minh là khá rõ ràng, Trung Quốc đã lạnh lùng tuyên bố sẵn sàng đối phó với tất cả. Tờ Hoàn Cầu ngày 28/4 chỉ trích Mỹ "đâm sau lưng Trung Quốc" khi một mặt đánh giá cao hành động của Bắc Kinh về vấn đề Triều Tiên, một mặt đã đẩy nhanh tiến độ triển khai lá chắn tên lửa THAAD ở Hàn Quốc - điều mà Trung Quốc phản đối gay gắt.
"Điều đó có nghĩa là Trung Quốc không thể làm kẻ ngoài cuộc," Hoàn Cầu nhận định. Bất chấp có lợi ích chung với Mỹ về phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên, Bắc Kinh gây sức ép lên Bình Nhưỡng để bảo đảm lợi ích quốc gia của mình nhiều hơn là thiện chí hợp tác với Washington.
Dư luận Trung Quốc lo ngại nước này không có quân bài nào tương xứng để chống lại Mỹ-Hàn và có thể mất "vùng đệm chiến lược" - cụm từ thường được đùng để nói về ý nghĩa của Triều Tiên đối với Trung Quốc.
Ngay lúc này, những gì Triều Tiên đang thực hiện đã đi ngược lợi ích chiến lược của Bắc Kinh. Điều kiện Trung Quốc đưa ra để nối lại quan hệ bình thường là Bình Nhưỡng từ bỏ chương trình hạt nhân.
Giới quan sát Trung Quốc lo ngại chiến tranh là kết cục không tránh khỏi nếu căng thẳng tiếp diễn. Khi đó Trung Quốc sẽ đứng trước nhiều lựa chọn khó khăn hơn là chỉ chấp hành các lệnh cấm vận nghiêm ngặt của Hội đồng bảo an LHQ, mà Bắc Kinh vốn đã chần chừ.
Theo Hoàn Cầu, nếu "phá vỡ ảo tưởng" của Bình Nhưỡng rằng họ có thể lại xoa dịu Bắc Kinh bằng ngoại giao, Trung Quốc sẽ thiết lập được "tiếng nói" của mình đối với Triều Tiên.
Mục tiêu trước mắt của Trung Quốc là đình chỉ hoạt động hạt nhân của Triều Tiên, lẫn các cuộc tập trận chung giữa Mỹ và Hàn Quốc, đồng thời khẳng định với Washington rằng Bắc Kinh "không phải là chìa khóa giải quyết vấn đề".
Hoàn Cầu cảnh báo: "Trung Quốc hy vọng tất cả các bên liên quan thu được lợi ích tối đa. Nhưng nếu nỗ lực thất bại thì Bắc Kinh không sợ cả Triều Tiên lẫn Mỹ cùng đồng minh. Chúng ta có đủ sức mạnh để tấn công bất kỳ phe nào dẫm đạp lên 'ranh giới đỏ' về lợi ích của Trung Quốc".
Tuấn Vũ

VIỆT CỘNG XÀI CHỮ GIẢI PHÓNG NHƯ VẦY NÈ ....

VẬY MÀ CHO ĐẾN 30-4-2017 VẪN CÓ NGƯỜI CƯƠNG QUYẾT VẪN NHẮM MẮT CA "NẦY CÔNG DÂN ƠI QG ĐẾN NGÀY PHỎNG DÁI"- HÙYNH PHONG VÀ NHỮNG ĐỨA VỀ HÙA CÓ PHẢI LÀ ĐỒNG BỌN ĐẦU TÔM VIỆT CỘNG NẰM VÙNG ?./-TCL 
================

30-4-75: ai giải phóng ai và ai thắng ai thua


Đinh Từ Thức 

 
Danh nghĩa và thực tế


Theo cách nói chính thức, ngày 30 tháng Tư 40 năm trước, dưới quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, Miền Bắc đã thắng trong cuộc chiến giải phóng Miền Nam, và đồng thời, thắng cả Hoa Kỳ, là đồng minh chính của Miền Nam. Nhưng sau 40 năm nhìn lại, trên thực tế, ai đã giải phóng ai, ai thắng ai thua, cũng như ai được ai mất, và mất gì được gì?


Theo những tài liệu được chính báo chí phía Cộng Sản công bố, không có ai chụp được cảnh chiếc xe tăng đầu tiên đụng cổng Dinh Độc Lập khi tiến vào Dinh trưa 30 tháng 4. Hôm sau, người ta mới dàn cảnh chụp hình lại để làm “tài liệu lịch sử” (Hãy xem videohttp://www.yourepeat.com/watch/?v=ivNE2OKTfcA#!)

www.yourepeat.com
Repeat Dinh Doc Lap Trua 30 4 1975 Phan 2

Trước hết, hãy nói chuyện “giải phóng”:


Từ “giải phóng” trong tiếng Việt có nghĩa “liberate” trong tiếng Anh. Tra chữ liberate trên Dictionary.com (*) thấy có 5 nghĩa, trong đó có 2 nghĩa đáng chú ý: “2. to free (a nation or area) from control by a foreign or oppressive government.” (cho tự do – một dân tộc hay một vùng – khỏi sự kiểm soát của một chính quyền ngoại bang hay áp bức) 5. Slang. to steal or take over illegally: The soldiers liberated a consignment of cigarettes. (Lóng. Ăn cắp hay đoạt lấy bất hợp pháp: Binh sĩ đã giải phóng món hàng thuốc lá).
dictionary.com
Dictionary.com is the world’s leading online source for English definitions, synonyms, word origins, audio pronunciations, example sentences, slang phrases, idioms ...
Nếu theo nghĩa thứ 5 trên đây, quả thật, 40 năm trước, Miền Bắc đã “giải phóng” Miền Nam. Điều này không những chỉ xẩy ra cho hàng hoá, đồ dùng như quần áo, tivi, tủ lạnh, xe cộ, dụng cụ sản xuất… mà còn áp dụng cho cả lãnh thổ Miền Nam.


Nhưng theo nghĩa thứ 2 trên đây của từ giải phóng, thực tế đã trái ngược hoàn toàn. Nhiều nhân chứng sống và tài liệu khả tín đã chứng minh, vào thời gian 30 tháng Tư năm 1975, Miền Bắc bị ngoại bang (Nga, Tầu) kiểm soát chặt chẽ hơn ngoại bang (Mỹ) đối với Miền Nam. Về phương diện chính quyền đàn áp cũng vậy: Miền Nam có báo chí tư nhân, tự do lập hội, tự do biểu tình, kể cả biểu tình chống chính quyền. Tất cả những điều này đều không có tại Miền Bắc 40 năm trước, và ngày nay, dưới chế độ Cộng Sản, vẫn chưa có trên cả nước. Như vậy, không thể có chuyện vô lý: nơi không có tự do giải phóng cho nơi đang có tự do, nơi có chính quyền lệ thuộc ngoại bang và áp bức dân giải phóng cho nơi ít lệ thuộc ngoại bang, và dân ít bị đàn áp hơn.


Nhưng cũng phải thừa nhận, tình hình đã thay đổi nhiều trong 40 năm qua. Ngày nay, tuy tư nhân chưa được ra báo, nhưng blog tư nhân tràn ngập trên internet. Dân chưa được tư do lập hội, nhưng Xã Hội Dân Xự đang xuất hiện ngày càng nhiều. Chưa có luật tự do biểu tình, nhưng thỉnh thoảng vẫn có biểu tình. Việt Nam vẫn tồn tại là một xã hội cảnh sát trị. Bốn chục năm trước, người dân sợ công an cảnh sát như sợ cọp. Bây giờ, người dân vẫn e dè công an cảnh sát như cọp, nhưng là thứ cọp trong sở thú, thỉnh thoảng quẳng cho miếng mồi, chụp hình đem lên mạng.


Sự thay đổi này sẩy ra sau biến cố 30 tháng Tư.


Bốn chục năm trước, có câu truyện lạ lan truyền. Kể rằng: Sau khi Miền Nam được giải phóng, người ta thấy nhạc sĩ cổ nhạc Văn Vỹ tự mình lái xe gắn máy phóng khắp Sài Gòn. — Sao lạ dzậy? — Nhạc sĩ này vốn khiếm thị mà! Thì bởi, sáng mắt ra rồi!


Câu truyện tưởng như đùa, mà quá gần sự thật. Hãy nghe nghệ sỹ xuất sắc Kim Chi kể trên Facebook đài RFA (**) về sự sáng mắt của mình:


Mấy năm qua, mỗi lần 30/4 tôi mất hẳn cảm giác hạnh phúc, mất hẳn sự tự hào như những năm trước đây. Tôi buồn vì niềm tin trong tôi hoàn toàn đổ vỡ. Nghĩ lại, nhận rõ và xác thực hơn: Những năm tôi ‘đi theo lý tưởng’ Bác Đảng và bom đạn thì quả là tôi "lớn rồi mà như ngây thơ, ngu xuẩn, dại khờ". Tôi cũng như biết bao đồng đội đã qúa ‘ngây thơ, ngu ngốc’.


Như thế, cứ theo đúng chữ đã được định nghĩa trong tự điển, qua biến cố 30 tháng 4, Miền Bắc đã “giải phóng” Miền Nam – theo nghĩa lóng – về mặt của cải, tài sản, đất đai… Trong khi đó, những người còn ngây thơ, mê muội về chủ nghĩa và chế độ Cộng Sản đã được giải phóng – theo nghĩa thường – về mặt tư tưởng, nhận thức và tầm nhìn.


Bây giờ tới chuyện thắng, thua.


Cuộc chiến chấm dứt ngày 30 tháng 4, 1975, theo danh nghĩa chính thức, có bốn bên thuộc hai phe trực tiếp tham dự: Phe Miền Nam có Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà, phe Miền Bắc có Mặt Trận Giải Phóng và Cộng Sản Bắc Việt. Bây giờ xét từng bên xem ai thắng ai thua.


Trước hết, Mỹ là cường quốc tư bản, không phải đế quốc thuộc địa. Mỹ tham chiến nơi nào, danh nghĩa là bảo vệ tự do dân chủ nhân quyền, nhưng thực chất là mở mang hay bảo vệ thị trường, không phải để chiếm đất. Hà Nội vỗ ngực tự sướng đã thắng Mỹ, ngay dân Mỹ cũng nhiều người nghĩ rằng, với sự rút lui khỏi Việt Nam 40 năm trước, họ đã thua lần đầu tiên trong lịch sử. Thật ra, Mỹ không thua trận vào năm 1975. Họ đã rút lui trong trật tự từ năm 1973 theo Hiệp Định Paris, mang về đủ số tù binh, kể cả tối đa hài cốt có thể tìm được của các tử sĩ. 30 tháng 4 chỉ là mốc thời gian xếp lại bàn cờ chiến lược, nhờ đó, Mỹ chẳng những không mất, mà sau này, thị trường tăng gấp bội.


Ngoài thị trường Hoa Lục mông mênh, sau hai thập niên cấm vận để thuần hoá con thú cộng sản, tại Việt Nam, thị trường Mỹ không còn giới hạn ở phía Nam vĩ tuyến 17, mà lan nhanh ra cả nước. Trước 1975, dân Miền Nam quen hàng Pháp hơn hàng Mỹ, cả nước chi có hai trường chuyên dậy tiếng Anh. Ngày nay, trường dậy tiếng Anh có mặt khắp nơi, đếm không xuể. Tổng Biên Tập đài RFA Dan Southerland, sau chuyến đi VN năm 2013, nói trong cuộc phỏng vấn vào tháng 4 năm 2015: “một điều đáng ghi nhận là tôi thấy có rất nhiều trường Anh ngữ mọc lên ở Sài Gòn, có rất nhiều người học tiếng Anh kể cả trẻ em” (***). Trước 1975, VNCH không có trường dậy tiếng Anh cho trẻ em. Sinh viên Việt Nam du học tại Mỹ, thời VNCH là con số hàng trăm, năm 2014 là 16 ngàn.


Trước 75, tiền Mỹ mang sang VN là tiền viện trợ, ra đi không về, năm vừa qua, Mỹ đầu tư ở VN, là số tiền bỏ ra kinh doanh để kiếm lời, cao hơn 30 tỷ đô la. Tiền Mỹ, hàng Mỹ, phim Mỹ, nhạc Mỹ, show Mỹ, mốt Mỹ, tiếng Mỹ… là những thứ hiện nay quá quen thuộc với người dân VN. Đến nỗi, báo đăng tin, có cô gái đi trên đường phố, giả bộ đàm thoại trên cell phone bằng tiếng Mỹ, muốn chứng tỏ mình là người văn minh hiện đại. Trước 75, ai làm vậy, bị khinh là “Me Mỹ”. Hồi ấy, Sài Gòn cũng chưa hề có McDonald’s, KFC và Coca Cola. Hơn nữa, đây là điểm đáng ghi nhận hàng đầu: Theo kết quả nghiên cứu mới nhất của PEW, 95 phần trăm dân Việt Nam trong nước hiện nay tin tưởng vào kinh tế tư bản, một tỷ lệ cao nhất thế giới, hơn cả tại chính nước Mỹ, con số này chỉ có 70%. Từ khẩu hiệu “Đánh Mỹ cứu nước” trước 75, chủ trương của Việt Nam bây giờ là “Thân Mỹ cứu nước”. Như vậy là Mỹ thua, hay Mỹ thắng?


VNCH đầu hàng vô điều kiện ngày 30 tháng 4, đương nhiên là bên thua trận. Nhưng như đã trình bầy trong phần nói về giải phóng, bên thua đã bị trắng tay về của cải tài sản, nhưng cái thua của Sài Gòn đã có hiệu lực thức tỉnh tất cả những ai còn mê muội trên khắp nước. Đây không phải là thứ “chuyển bại thành thắng”, mà trong cái thua của một tập thể, đã đem lại lợi ích cho cả nước, một tập thể lớn hơn gấp bội, và tiếng vang còn thức tỉnh cả dư luận thế giới. Chế độ Sài Gòn đã thua về vật chất; thất bại này giúp phơi bầy sự thật phũ phàng từng bị che đấu trước người dân Miền Bắc và thế giới, tạo ra điểm thắng về tinh thần. Tinh thần quan trọng hơn vật chất, phần thắng đáng kể hơn phần thua.


Trên danh nghĩa, bên thứ ba, Mặt Trận Giải Phóng, là kẻ cầm cờ của Bên Thắng Cuộc. Chính lá cờ của tập thể này đã được cắm trước tiên trên Dinh Độc Lập. Nhưng oái oăm thay, số phận của kẻ thắng này còn thê thảm hơn của kẻ thua. VNCH tuy thua trận, nhưng không bị tan biến, cả vô hình là tinh thần dự do dân chủ và nhân bản, và hữu hình là từ nghĩa trang tử sĩ tới những tập thể từ trong tới ngoài nước với quốc kỳ cũ vẫn hãnh diện mình thuộc về VNCH. Trong khi ấy, thành phần MTGP bị tan biến hoàn toàn, giống như loài bọ ngựa đực, sau khi phục vụ nhu cầu sinh lý cho bọ ngựa cái, đã bị “người yêu” ăn sống nuốt tươi. Luận bàn thắng bại về một thành phần đã biến vào hư vô, là điều vô ích.






“Hỏi đường một lúc, chúng tôi gặp một người dân đang vác lá cờ từ Thảo Cầm Viên chạy ra. Ông ta nói: ‘Quân giải phóng cho tôi lên xe thì tôi sẽ dẫn đường cho’. Lá cờ cắm trên nóc dinh Độc Lập chính là lá cờ của người dân này. 34 năm nay, tôi đi tìm con người này mà vẫn không tìm thấy.” Trung tướng Phạm Xuân Thệ kể lại (TuanVietNam – 27/04/2009) 
(MTGP đã biến mất, lá cờ đã biến mất, làm sao tìm được người cầm cờ?)


Bên cuối cùng là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Trước 30 tháng 4, 75, nhờ bộ máy tuyên truyền và bưng bít sự thực, trước đa số nhân dân, Đảng đã đạt được địa vị ngang hàng thần thánh. Giống như tín đồ Phật giáo nói “nhờ ơn Trời Phật”, tín hữu Công giáo nói ”nhờ ơn Chúa và Đức Mẹ”, người dân thường nói “nhờ ơn Bác và Đảng”. Sau khi mở mắt nhờ 30 tháng 4, bây giờ, giới trẻ trong nước phát động chiến dịch nêu cao khẩu hiệu “Tôi không thích Đảng Cộng Sản”. Nhiều đảng viên lão thành không tiếc lời công khai chỉ trích Đảng. Nhiều đảng viên già có trẻ có, công khai từ bỏ Đảng, và không ngại nói rõ lý do. Tóm lại, chẳng những Đảng không còn được kính sợ và tin tưởng như trước, mà còn bị khinh thường. Vậy, trong cả bốn bên, thua đậm nhất phải là Đảng Cộng Sản VN. Nhưng cho công bằng, sự hy sinh của hàng triệu bộ đội trong đạo quân Miền Bắc không phải là vô ích. Họ đã đóng góp xương máu, tưởng là để giải phóng Miền Nam, nhưng thực ra đã giải phóng tư tưởng của chính đồng bào ruột thịt Miền Bắc của mình.


www.rfa.org
Your browser does not support the audio element. “Tôi không thích đảng CSVN” là tên của một phong trào vừa dấy lên trên cộng đồng mạng.
Mất và được


Dù thắng hay thua, cuộc chiến nào cũng có những tổn thất. Điều quan trọng nên biết rõ là mất gì được gì, và ai mất ai được.


Mỹ mất hơn 58 ngàn mạng người. Một mạng người đã quý, huống chi hàng ngàn, hàng vạn. Cho đến nay, những người chủ trương phản chiến bằng mọi giá vẫn cho rằng, tổn thất của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam chẳng những vô ích, còn làm hoen ố lịch sử một nước chưa từng bại trận. Phe này cho rằng thuyết Domino thời Eisenhower là sai, bằng chứng là sau khi Hà Nội thắng trận, Đông Nam Á không lọt vào tay cộng sản. Thật ra, nếu Mỹ không can thiệp từ năm 1954, hay bỏ đi từ năm 1965, rất có thể chuyện Domino đã thành sự thật. Mạng người và đô la Mỹ đã giúp Đông Nam Á cầm cự được mười năm. Khi Hà Nội làm chủ cả nước, kinh tế khối cộng sản đã kiệt quệ, Nga Tầu chống nhau, Cộng Sản Nam Dương đã bị dẹp, Cộng Sản Việt chỉ còn đủ lực xâm chiến Campuchia.


Tuy trên danh nghĩa, Mỹ đã không thành công trong sứ mạng giúp người dân VNCH bảo vệ được nếp sống tự do dân chủ phôi thai của mình. Nhưng ngoài việc ngăn chặn bước tiến của cộng sản ít nhất trong một thập niên, Mỹ cũng đã đạt được nhiều lợi ích. Văn ôn vũ luyện, thay vì thỉnh thoảng tổ chức tập trận giả bắn đạn thật, Mỹ có cả một chiến trường rộng lớn đánh trận thật, bắn người thật. Tất cả những võ khí tối tân chưa hề được sử dụng hồi Thế Chiến II và chiến tranh Triều Tiên, như chiến đấu cơ siêu thanh, pháo đài bay B-52, trực thăng, tầu nguyên tử, truyển tin bằng vệ tinh, thuốc khai quang… đều được thực nghiệm tại chiến trường Việt Nam. Muốn có địa vị cường quốc về quân sự, người khôn ngoan không mang võ khí nước người về sử dụng ở nước mình, mà mang võ khí của mình thực nghiệm ở nước ngoài.


Sau 40 năm chống Mỹ cứu nước, Việt Nam có 4 tiệm McDonald’s


Sau khi thí nghiệm xong võ khí mới và có đủ kinh nghiệm về chiến trường mới, 30 tháng 4, 1975 là mốc thời gian Mỹ bắt đầu giai đoạn mới, chấm dứt chiến tranh, mở mang thị trường trong hoà bình. Nhật thua trận, biết thân phận mình, ngoan ngoãn theo Mỹ dẫn dắt, chỉ trong 20 năm đã thành cường quốc kinh tế. Việt Nam thắng trận, tưởng bở, 30 tháng 4 năm nào cũng kỷ niệm đại thắng, pháo hoa, cờ xí rợp trời, duyệt binh, dậm chân tại chỗ. Tuy vậy, sau 40 năm, Mỹ cũng có được 4 tiệm McDonald’s. Sau khi mang tiếng thua trận, Tổng Thống Mỹ tới Việt Nam, dù vào ban đêm, vẫn được dân đón đầy đường phố. Trong khi ấy, Chủ Tịch Nước và Thủ Tướng Việt Nam anh hùng tới Mỹ, thường phải đi cửa hậu.


Về nhân mạng và của cải, VNCH thiệt hại nặng hơn Mỹ. Nhưng nếu có hàng triệu người đã hy sinh, cũng có hàng triệu người đã thoát nạn, đa số tạo cho mình hoặc con cháu cuộc sống nhiều cơ hội tốt đẹp hơn ở nước ngoài. Công ơn của những người đã hy sinh không uổng phí, đó là món nợ cho những người may mắn. Trong rủi có may, một thế kỷ trước, chỉ có vài tiếng nói của người Việt chân chính có cơ hội cất lên ở ngoại quốc vận động cho nước mình, ở Á có Phan Bội Châu, ở Âu có Phan Chu Trinh, một thế kỷ sau, những tiếng nói này vẫn còn được trân trọng. Sau 30 tháng 4, bỗng nhiên có hàng triệu “sứ giả bất đắc dĩ” có mặt tại hàng trăm quốc gia trên khắp thế giới, mưu cầu điều tốt đẹp cho VN. Biết dùng tổn thất làm cơ hội, là biến bại thành thắng.


Cái “Mặt Trận Giải Phóng” đã được bàn tay Hà Nội dùng trò quỷ thuật tạo ra từ con số không, giống như mụ phù thuỷ phất chiếc đũa thần tạo ra trang phục và cỗ xe cho cô bé Lọ Lem, để nàng sánh vai với Hoàng Tử trong Dạ hội Đa quốc. Trưa 30 tháng Tư là thời gian trò ma thuật hết hiệu nghiệm. Khác truyện xưa, Hoàng Tử hiện nguyên hình là tên côn đồ, với chiếc hài của Lọ Lem đã biến thành dép râu, chẳng ai thèm thử. Lọ Lem được một cơ hội vui chơi, chẳng mất gì. Chỉ có “Hoàng Tử” ê mặt, nhưng thuộc loại tối dạ, vẫn vỗ ngực tự khoe “đỉnh cao chiến thắng”.


Qua biến cố 30 tháng 4, phía Cộng Sản Việt Nam mất gì, được gì? Trước biến cố, trên danh nghĩa, Đảng với dân là một, Đảng từ dân mà ra. Sau biến cố, dân sáng mắt: Đảng là thành phần cai trị, dân là thành phần bị trị. Dân mất quá nhiều, từ xương máu tới của cải. Chỉ còn lại những thứ phù phiếm không thể tiêu dùng như huy chương, bằng tưởng lệ, và tượng Mẹ Việt Nam Anh Hùng. Trong khi ấy Đảng, nói rõ hơn là cấp lãnh đạo đảng, được quá nhiều. Bằng chứng dễ thấy là những dinh thự nguy nga tráng lệ, chữ nghĩa ngày nay là “hoành tráng”, của các cựu Tổng Bí Thư hay Thanh Tra Chính Phủ, những chiếc xe đắt tiền, và cách ăn chơi phung phí của con cháu giai cấp lãnh đạo Đảng.


Những hy sinh mất mát của dân đã chuyển thành của cải nằm trong tay giai cấp lãnh đạo Đảng.a

TEXAS XÓA BỎ CÁC SÀO HUYỆT BẢO VỆ DI DÂN BẤT HỢP PHÁP./-TCL

Texas Senate approves measure to cut funds for sanctuary cities 

 AUSTIN — Texas governmental agencies that refuse to enforce federal immigration laws would lose millions in state grant funds and face thousands in fines under a bill the Texas Senate approved on a preliminary vote Tuesday. Senate Bill 4, aims to ban sanctuary cities, generally defined as any local government that prohibits police from enforcing federal immigration laws. It's a key priority of Gov. Greg Abbott, who has been in a standoff with Travis County Sheriff Sally Hernandez over her decision not to detain all unauthorized immigrants in her jail for federal authorities. Abbott and other supporters of the ban worry that if police allow criminal immigrants to go free, they may commit crimes. 
"What's at stake here is the rule of law," said Sen. Charles Perry, R-Lubbock, the bill's author. "What's at stake is inconsistently applying laws across this country as well as this state."
The governor hailed the Senate vote as a step toward keeping "dangerous criminals off of our streets."
"As Governor, I will not tolerate sanctuary city policies that put the citizens of Texas at risk," Abbott said in a written statement. "Elected officials do not get to pick and choose which laws they will obey."
Opponents, including many law enforcement leaders and business interests, are concerned the measure will hurt the economy and amplify fear in immigrants — both those in the country legally and illegally — hurting relations with local police and making communities less safe. Critics also fear the measure will promote racial profiling among officers who want to avoid being accused of failing to enforce federal immigration laws.
"When people go from a broken taillight to a broken family to broken trust in the system, that is real," said Sen. Sylvia Garcia, D-Houston.
Police chiefs in some of Texas' largest cities, including Houston, San Antonio and Austin, have opposed the legislation. And on Tuesday, the Dallas County Commissioners Court passed a resolution declaring the county a welcoming community for immigrants, including unauthorized ones, essentially thumbing their noses at anti-sanctuary efforts. The resolution called on local law enforcement agencies to "end nonessential collaborations with Immigration and Customs Enforcement."The vote in the Republican-dominated Senate, though, was practically preordained. The chamber approved a similar measure in 2015, though it failed to pass in the House. Following about six hours of debate the measure passed the Senate on a party-line preliminary vote, as expected, 20-11. A final Senate vote is expected on Wednesday.Prospects for the bill's passage in the House this year are improved compared to two years ago. The Senate's early action, and the push from the governor, could provide momentum. But opponents, including some business interests, will target their efforts to at least rein in the measure in the lower chamber.Under the bill, local governments would lose state grant funding and face steep fines if they adopt policies that prevent local officers from enforcing immigration laws. They would also be punished for failing to honor all detainer requests from U.S. Immigration and Customs Enforcement. Detainers are nonbinding requests to keep suspected unauthorized immigrants in jail after their release date so that federal officials can ascertain whether the person should be deported. The bill would apply major fines to agencies that adopt sanctuary policies. An initial violation would bring a fine of up to $1,500. For each continuing day the offending policy is in place, the agency could be fined up to $25,500 per day. Law enforcement agencies could also face civil suits from crime victims if they are hurt by an individual who was released by police despite the existence of an immigration detainer.Upping the ante for police leaders who adopt sanctuary policies, the bill would also make sheriffs and police chiefs subject to a Class A misdemeanor for doing so. That could mean a fine of up to $4,000 and a year in jail if the district attorney presses charges.If it becomes law, cities and counties that adopt sanctuary policies could face a double-whammy from Texas and the Trump administration. The president signed an executive order that would also rescind federal grants to sanctuary jurisdictions.Initially, Perry's bill punished local governments only by taking grant funds from sanctuary jurisdictions. Republican supporters of the measure had been looking for harsher sanctions on offending jurisdictions, because the state doesn't give counties much moneyAbbott cut nearly $2 million in funding to Travis County as punishment for Hernandez's sanctuary policy, though none of those slashed funds affected her department. But Abbott said cutting grant funds wasn't enough.Abbott: "We're working on legislation that will pose real penalties - fines, potential jail time, for sheriffs who do not follow the law."The governor wants legislation that would impose fines and criminal charges against public officers who promote sanctuary policies, and he even threatened to kick them out of office./-

Saturday, 29 April 2017

MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI CỦA MỸ THUA ĐỒNG HỒ KHÔNG NGƯỜI LÁI CỦA VIỆT CỘNG ĐÃ CÓ TỪ 1975./-TCL

Dàn máy bay không người lái của Mỹ có lệnh là oanh tạc Triều Tiên
Click image for larger version Name: 16.jpg Views: 0 Size: 73.8 KB ID: 1032365   Click image for larger version Name: 17.jpg Views: 0 Size: 77.4 KB ID: 1032366   Click image for larger version Name: 18.jpg Views: 0 Size: 27.1 KB ID: 1032367  
Mỹ sẽ không cần đổ bộ quân xuống Triều Tiên mà cũng chiến thắng. Đó là hàng loạt các cuộc không kích từ những máy bay không người lái. Thậm chí cuộc không kích có thất bại thì Mỹ cũng không mất 1 người lính.



Trump đang có trong tay dàn máy bay không người lái hủy diệt.

Trong thời gian căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên leo thang, Mỹ vẫn đặt ở Hàn Quốc một dàn máy bay không người lái có khả năng mang theo tên lửa hủy diệt. Máy bay “Đại bàng xám”, được thiết kế để mang theo tên lửa Hellfire (lửa địa ngục) và được xem là cú đấm thép bất cứ khi nào xung đột quân sự xảy ra.

Tên lửa Hellfire được thiết kế ban đầu cho mục tiêu phá hủy tăng thiết giáp, tuy nhiên sau đó dùng vào việc tiêu diệt các mục tiêu trọng yếu hoặc sở chỉ huy. Tên lửa này nặng 45 kg, đa chức năng, khả năng tấn công chính xác cao và thả được từ nhiều địa hình khác nhau như trên trời, dưới biển, mặt đất, thậm chí là từ máy bay không người lái.


Tên lửa Hellfire đa năng, độ chính xác cao.

Hiện nay, dàn máy bay “Đại bàng xám” đang nằm trong khoang chứa cách thủ đô Seoul, Hàn Quốc 180 km và luôn trong tình trạng sẵn sàng xuất kích. Loại máy bay này từng sử dụng trên chiến trường Afghanistan và Trung Đông, thể hiện khả năng vượt trội trong việc tiêu diệt mục tiêu.

Theo Cục Báo chí Điều tra, dưới thời Tổng thống Obama, 4.600 người trong đó có 745 thường dân đã bị thiệt mạng bởi các cuộc không kích thực hiện bởi máy bay không người lái. Nhiều ý kiến lo ngại nảy sinh khi dàn máy bay hủy diệt này được chuyển giao cho Trump quản lý.

Kể từ khi trở thành Tổng thống Mỹ đến nay, Trump đã xóa bỏ nhiều hạn chế và thậm chí cho phép Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) được phép ra lệnh không kích bằng máy không người lái mà không cần Nhà Trắng thông qua. Chỉ 4 ngày sau khi Trump nhậm chức, dàn máy bay này đã xuất kích.

Khi máy bay sát thủ của Mỹ cách biên giới Triều Tiên chưa đầy 200 km, căng thẳng trong khu vực càng trở nên khó lắng dịu. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Mark Toner nói: “Ngoài hệ thống phòng không THAAD, những máy bay không người lái là biện pháp phòng vệ cần thiết với những gì mà chúng tôi (gồm Mỹ, Hàn Quốc và Nhật Bản) coi là đe dọa an ninh quốc gia”.


Mỹ đang tìm cách chế tạo máy bay không người lái ném được bom hạt nhân.

Chuyên gia vũ khí hạt nhân Triều Tiên Jeffrey Lewis nói rằng Trump cần phải thông báo rõ ràng các máy bay không người lái chưa được gắn tên lửa Hellfire. Chuyên gia này lo ngại Triều Tiên có thể trả đũa nếu biết tin dàn máy bay sát thủ đang đặt rất gần Bình Nhưỡng.

Triều Tiên cũng được cho là sở hữu máy bay không người lái, tuy nhiên năng lực tác chiến và khả năng tấn công còn thua xa Mỹ. Lầu Năm Góc hiện nay đang nghiên cứu, phát triển máy bay không người lái tầm xa có thể thả được bom hạt nhân. Nếu thành công, đây sẽ là loại đầu tiên trên thế giới.

QUÁN ĂN CÓ TÊN KỲ LẠ NẦY CÓ PHẢI LÔNG LÁ CỦA "xạo hết chỗ nói" CHĂNG?

SEARCH INTERNET CHO THẤY QUÁN BANOI CÓ MẶT NHIỀU NƠI TRÊN THẾ GIỚI NHƯ PARIS, MAKATI,PHI LUẬT TÂN ... NHƯ VẬY NÓ XUẤT HIỆN TẠI ÚC KHÔNG PHẢI NHƯ LÝ DO NÊU TRONG BÀI BÁO NẦY- NÓ GIỐNG NHƯ CÁC TIỆM "HẠ LONG" DO CHỦ NHÂN CỦA CHÚNG ĐẶT TÊN KHÔNG PHẢI CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN VNCH./- 
Image result for banoi restaurant makati
***Có thể chúng nó không dám công khai xài chữ HANOI mà nhái âm thành BANOI cho qua mắt thiên hạ Tỵ Nạn chăng ? Tại melbourne cho biết: chúng có vốn mở đến 2 tiệm ngay trung tâm Melbourne tại Dockland và Lt Bourke St./-

Image result for banoi restaurant makati

Melbourne Vietnamese restaurant Banoi is coming to Brisbane

  • Banoi
1
2
3
4
5

After much success in Melbourne, cousins Viet Nguyen and Michael Nham are bringing Banoi north.Image result for banoi restaurant paris

This is Nham’s second Brisbane venture — he also co-owns Super Combo, the Street Fighter-themed burger joint that recently opened on King Street.
Banoi will open right next door to Super Combo on King Street. With an emphasis on family, Banoi serves up Vietnamese favourites that have been passed down through the generations, and given a new spin by the cousins.
‘Banoi’ translates to ‘grandma’ in Vietnamese, and the name serves as a tribute to the cousins’ late grandma, Bon Thi Nguyen, who has been their primary source of culinary inspiration.
In the late ’80s, their grandma owned and operated ViVi Restaurant, one of the first Vietnamese restaurants in Footscray’s famous Little Saigon market. Eventually, her children — who had been helping to run the restaurant — started their own families (that’s when Viet and Michael came into the picture), and ViVi closed its doors.
As adults, the cousins began their professional relationship in 2010 with NSHRY, a beachfront Asian fusion cafe that continues to be successful. After their grandma’s passing, they began toying with the idea of rounding up the family recipes and opening a Vietnamese restaurant as a tribute to her, and in 2013, Banoi was born.
While the restaurant is a tribute to their late grandma, the food they serve isn’t necessarily ‘traditional’, a term Nguyen and Nham see as a straightjacket. Instead, their approach is simple — they make the same food at Banoi that they would make at home.
The menu in Brisbane will be very similar to their two Melbourne locations, so you can expect to chow down on plenty of spring rolls, rice paper rolls, beef and chicken pho, Cao Lau noodles (Banoi’s take on the Hoi An classic cold noodle dish) and even Banoi tacos, steamed Vietnamese taco buns with four kinds of delicious fillings — slow cooked pork belly, grilled garlic & soy chicken, tempura soft shell crab, or BBQ pork patty. Specialty dishes include their steamed rice rolled pancake, and Vietnamese crispy pancake.
Banoi is expected to open on King Street in mid-May. For updates, keep an eye on their website and subscribe to Bmag!