Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Monday, 31 October 2016

Bắt giữ khẩn cấp bạn thân của Tổng thống Hàn Quốc

01/11/2016 06:01 GMT+7
TTO - Hãng thông tấn Yonhap đưa tin bà Choi Soon Sil - bạn thân của tổng thống Park Geun Hye đã bị bắt vào cuối ngày 31-10 sau khi bà này đến văn phòng công tố Seoul theo lệnh triệu tập.
Bắt giữ khẩn cấp bạn thân của Tổng thống Hàn Quốc
Bà Choi Soon Sil trong vòng vây của các phóng viên khi đến văn phòng công tố - Ảnh: Reuters
Reuters cho biết các công tố viên đang điều tra cáo buộc về việc bà Choi Soon Sil lợi dụng tình bạn với tổng thống Park để can thiệp vào công việc của chính phủ và hưởng lợi thông qua một tổ chức phi lợi nhuận.
Yonhap dẫn lời một công tố viên cho biết vì lo lắng rằng bà Choi có thể mạo hiểm bay khỏi Hàn Quốc và có thể hủy chứng cứ nên họ đã bắt giam bà khẩn cấp mà không có lệnh bắt giữ.
Hiện bà Choi đang ở trong một nhà tù của Seoul. Theo luật của Hàn Quốc, một nghi phạm có thể bị tạm giam khẩn cấp mà không có lệnh bắt giữ trong vòng 48 tiếng.
Lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng sau khi về nước, bà Choi Soon Sil ngày 31-10 đã cầu xin sự tha thứ của mọi người khi bà đến văn phòng công tố quốc gia theo lệnh triệu tập.
"Tôi đã phạm phải một tội lỗi không thể tha thứ. Xin hãy tha thứ cho tôi" - bà Choi nói với các phóng viên trước khi bước vào Văn phòng Công tố Quận Trung tâm Seoul để trả lời thẩm vấn liên quan đến các cáo buộc can thiệp vào công việc chính phủ và lợi dụng quan hệ để tạo sức ảnh hưởng lên người khác.
Hãng thông tấn Yonhap cho biết bà Choi, bạn thân của tổng thống Park Geun Hye, đã bay từ Anh về Hàn Quốc sáng hôm 30-10.
Luật sư của bà Choi là Lee Kyung Jae cho biết ông đã yêu cầu các nhà điều tra hoãn lệnh triệu tập bà Choi một ngày để bà có thời gian nghỉ ngơi sau khi ngồi máy bay nhiều tiếng và trong tình trạng sức khỏe không tốt.
Khi được hỏi liệu bà Choi (60 tuổi) có đang thừa nhận các tội trạng của mình thông qua việc xin được tha thứ hay không, luật sư Lee cho biết thân chủ của ông chỉ bày tỏ cảm xúc chứ không nói gì về tình trạng pháp lý cả.
Trong khi đó, theo Korea Times ngày 31-10, cựu cố vấn cấp cao phụ trách vấn đề kinh tế của tổng thống Park là ông Ahn Jong Beom bị bắt gặp khi đang cố gắng tác động đến nhân chứng cho lời khai trong vụ bà Choi trước khi các công tố viên thẩm vấn người này.
Ông Ahn đã cố gắng liên hệ với cựu tổng thư ký của quỹ K-Sports là Jung Hyun Sik thông qua vợ của ông này hôm 24-10 nhưng bị ông Jung từ chối.
Một ngày trước khi ông Jung bị thẩm vấn, ông Ahn hôm 26-10 cũng đã dùng điện thoại đăng ký bằng tên mượn để gởi tin nhắn trực tiếp cho ông Jung.
Báo địa phương Hankyoreh cho biết trong cuộc phỏng vấn gần đây với tờ báo, ông Jung đã tiết lộ thông tin trên.
Ông Jung khẳng định chủ sở hữu thật sự của quỹ này là bà Choi Soon Sil và ông quyết định công khai mọi việc vì "mọi thứ đang mất kiểm soát" và "điều này sẽ mang vụ việc ra trước ánh sáng công lý".
Ngoài ra, Reuters cho biết cảnh sát đã bắt giữ một người đàn ông (không nêu rõ danh tánh) khi người này đổ một container phân động vật ngay tại văn phòng của công tố viên ngay sau khi bà Choi bước vào và yêu cầu các công tố viên phải điều tra thật rõ ràng vụ việc.
ANH THƯ

CÓ THỂ BỞI VÌ MỸ CHỈ GIẢ BỘ CHỐNG TRUNG CỘNG ???./-TCL

Sau Philippines, Malaysia bắt đầu ngã vào “vòng tay Bắc Kinh” 
October 31, 2016 16:27 

Cali Today News – 

Thủ tướng Malaysia hôm thứ hai đầu tuần đã đến thủ đô của Trung Quốc với lời lẽ ca tụng nước chủ nhà đón tiếp ông ta và lần đầu tiên mở ra cửa ngõ sẽ hợp tác quốc phòng với người “anh em phương bắc” bằng một lời hứa sẽ mua nhiều tàu tuần tiểu do Trung Quốc chế tạo.
Thủ Tướng Malaysia Najib Razak tự mô tả là “người bạn hữu thật sự của Trung Quốc” và hứa sẽ đẩy mối quan hệ song phương Mã -Trung lên tầm cao mới, khiến người ta nhớ đến những tuyên bố từa tựa của Tổng Thống Philippines Rodrigo Duterte cách đây 2 tuần khi ông này đến Bắc Kinh.
Các quan sát viên nhận định “hai cái gật đầu” của 2 thành viên khối ASEAN càng cho thấy sự vươn lên không gì kềm chế được của Trung Quốc và đà đi xuống như xe không phanh của Hoa Kỳ tại vùng này.
Ecuan Graham, Giám Đốc Viện Lowy Institute ở Úc, nhận xét: “Đây rõ ràng là một biểu tượng của tình hình mới khi Malaysia theo gót chân của Philippines, rất giống trò domino với lần lượt các quân bài ngã chúi. Philippines ngã trước, kéo theo Malaysia chới với ngã theo”
Malaysia đã là bạn hàng mậu dịch lớn của Trung Quốc và thỏa thuận mua bán quốc phòng mới càng gia tăng thêm mối ràng buộc này. Mối liên hệ giữa Malaysia và Mỹ trở nên căng thẳng vào tháng 7 năm nay khi Bộ tư Pháp Mỹ cho mở điều tra về một vụ rửa tiền có dính líu đến ông Thủ Tướng Malaysia.
James Chin, Giám Đốc Châu Á Học Viện của Đại Học Tamasnia, nhận định: “Malaysia đã chọn thế đứng thấp bé, dù các lãnh đạo ở Bắc Kinh có trải thảm đỏ dưới chân ông Thủ Tướng trong một cuộc đón tiếp trọng thể cũng vậy thôi”
Trường Giang (WP)


Thông cáo báo chí của Trung Tâm Asia về sự ra đi của nhạc sĩ Trúc Hồ & giới thiệu Tân Ban Giám Đốc của T. T. Asia. 
.
.***GHI CHÚ:

- Bạch Thy Vân là con gái Anh Bằng
- John Bạch là con trai Thy Vân
- Đặng Minh Hòang là vợ John Bạch 
.
alt




Thông cáo báo chí của Trung Tâm Asia về sự ra đi của nhạc sĩ Trúc Hồ & giới thiệu Tân Ban Giám Đốc của T. T. Asia. 
.
.***GHI CHÚ:

- Bạch Thy Vân là con gái Anh Bằng
- John Bạch là con trai Thy Vân
alt
- Đặng Minh Hòang là vợ John Bạch 
.


TÁC GIẢ CHỈ PHÂN TÁCH THEO LỐI TỪ CHƯƠNG NẦY NỌ XA THỰC TẾ...

THEO Mt68 : 
ƯCV KHÓ ƯA DONALD TRUMP ĐƯỢC ĐA SỐ CỬ TRI MỸ ỦNG HỘ LÀ VÌ DÂN MỸ CHÁN NGẤY CÁC CHÁNH KHỨA XÌU XÌU ỂNH ỂNH UỐN ÉO CHO QUA KHÓ KHĂN MÀ KHÔNG GIẢI QUYẾT GÌ DỨT KHÓAT CẢ - NHÌN LẠI OBAMA ĐÃ LÀM ĐƯỢC GÌ ? - NGA, KHỦNG BỐ, TRUNG CỘNG, BẮC HÀN ... NAY PHI LUẬT TÂN ... OBAMA CHỈ NHẮM MẮT TẢNG LỜ ! NGAY CON GÁI LỚN CHƠI CẦN SA MÀ OBAMA CŨNG LỜ LUÔN

NƯỚC MỸ BỊ VIỆT CỘNG GIỠN MẶT MÀ CỨ VE VÃN VÀ CÒN BÁN VŨ KHÍ NGUY HIỂM NHỨT NỮA CHỨ !!! DÂN MỸ ỦNG HỘ TRUMP LÀ VÌ HỌ HY VỌNG TRUMP KHÔNG PHẢI LÀ LỌAI CHÁNH KHỨA CÓ BẰNG HARVARD CHUYÊN GIA MỴ DÂN, NÓI LÁO, HỨA CUỘI./-TCL

Vì sao Donald TRUMP đã trở thaǹh nhân vật xuất chuńg của nước MỸ.


Thứ hai, 31/10/2016, 08:54 (GMT+7)
(Quốc tế) - Reuters ngày 21/10 cho biết, khoảng một nửa số đảng viên đảng Cộng hòa cho hay sẽ không công nhận kết quả bầu cử nếu ứng viên đảng Dân chủ Hillary Clinton thắng cử.

Theo kết quả khảo sát của Reuters/Ipsos, nếu bà Clinton thắng cử thì 70% đảng viên đảng Cộng hoà tin rằng đó là do bỏ phiếu gian lận hoặc kết quả bị sắp đặt.
Ngược lại, có tới 7/10 đảng viên đảng Dân chủ được hỏi nói sẽ công nhận chiến thắng của Donald Trump và chưa đầy 50% tin ông thắng nhờ cuộc bầu cử bị sắp đặt. Đây là điều chưa có tiền lệ trong lịch sử bầu cử Mỹ.
Theo giáo sư Lonna Atkeson, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Bỏ phiếu, Bầu cử và Dân chủ tại Đại học New Mexico, Mỹ, thì sự ngờ vực hệ thống bầu cử, đặc biệt là đối với các đảng viên đảng Cộng hòa là điều chưa từng xảy ra.
“Tôi chưa bao giờ thấy một cuộc bầu cử như thế này. Không có trong cuộc đời của tôi. Chắc chắn không phải trong lịch sử hiện đại. Sự khác biệt là do Trump. Đó phải là hiệu quả của ứng cử viên”, Reuters trích lời bà Atkeson.
Ở một mức độ nào đó, giá trị của tự do và dân chủ Mỹ – niềm tự hào của giá trị Mỹ – đã bị thẩm định lại và có thể phải định hình lại nhiều nguyên tắc. Thế là đời sống chính trị tại xứ cờ hoa sẽ phải có những đổi thay lớn để vô hiệu hoá những tác động tiêu cực từ “hiệu ứng Trump”.
Tại sao một mình Trump có thể làm đổi thay cả nước Mỹ? Phải chăng Trump đã trở thành nhân vật xuất chúng của nước Mỹ?
photo-1-1477760685000-1477844692988
Donald Trump đã trở thành một trong những cá nhân có tác động lớn nhất tới đời sống chính trị Mỹ từ trước tới nay. Ảnh: Reuters
Giá trị Mỹ đã giảm đi sự tinh tuý
The Washington Post ngày 29/9 bình luận, Trump đã khiến cho “Hệ thống chính trị của Mỹ trở nên lỗi thời? Phải điều chỉnh những gì? Cấu trúc gia đình? Thừa kế xã hội? Thói quen tự hủy hoại? Tuy nhiên phải làm sao thì Trump không nói, song cử tri lại thích ông ta”.
Tờ báo Mỹ nhấn mạnh rằng, sau 15 tháng tranh cử thì sự hoài nghi về Trump đã trở nên phổ biến khiến người ta cảm thấy bình thường. Trump đã khiến hệ thống chính trị Mỹ như đang vận hành trong một thế giới khác, nơi mà các sự kiện không còn quan trọng, còn lịch sử và logic thì biến mất.
Trump không cho thấy mình có tố chất của một vĩ nhân, thậm chí hình ảnh một “Trump thiên tài kinh doanh” cũng đã sụp đổ sau khi vụ bê bối thua lỗ gần cả tỷ USD năm 1995 bị báo New York Times phanh phui.
Trong các cuộc vận động tranh cử cũng như qua ba cuộc tranh luận trực tiếp, Trump còn bị cho là thất thế trước nữ cựu Ngoại trưởng Mỹ. Trong chiến lược tranh cử cũng như chương trình hành động của Trump không thấy có điểm nào phân tích sự lỗi thời của giá trị Mỹ.
Một trong những mục tiêu mà Trump cam kết là mang lại nhiều lợi ích Mỹ, gia tăng giá trị Mỹ, tăng cường sức mạnh Mỹ. Như vậy Trump không đả phá, ngược lại còn quyết tâm bảo vệ giá trị Mỹ, vậy tại sao ông gây hiệu ứng ngược với giá trị tinh tuý của nước Mỹ?
Trong thế giới đương đại có hai hiện tượng đang thẩm định lại giá trị của tự do – dân chủ truyền thống phương Tây, đó Trump và chủ nghĩa khủng bố.
Trong lịch sử các cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ chưa ghi nhận một ứng viên nào bị đảng chính trị của mình tẩy chay, phản đối mạnh mẽ như Trump. Cũng như vậy chưa có một ứng viên nào bị bất lợi vì sự thiên vị của giới truyền thông như Trump.
Có thể thấy rằng gần như một mình Trump chống lại cả hệ thống chính trị Mỹ và đến giờ này “phần thắng” đã thuộc về Trump, dù rất có thể tỉ phú New York không đắc cử tổng thống. Trump không đủ sức làm thay đổi cả hệ thống chính trị Mỹ, nếu những giá trị truyền thống không giảm phần tinh tuý.
photo-1-1477760686439-1477844690808
Hình ảnh vụ khủng bố 11/9 cho thấy giá trị Mỹ làm phương hại lợi ích Mỹ, còn sức mạnh Mỹ thì không bảo vệ được lợi ích Mỹ. (Ảnh: Reuters)
Nước Mỹ không thay đổi thì Trump sẽ không còn là hiện tượng
Sự khác biệt của tỷ phú Donald Trump trong cuộc đua đã tạo ra “hiện tượng Trump” độc nhất vô nhị trong lịch sử chính trị Mỹ. Một ứng cử viên tham gia vào đời sống chính trị nhưng rất mơ hồ về chính trị, lại vẫn băng băng về đích.
Một ứng viên ra tranh cử Tổng thống mà còn phải để cho đối thủ nhắc nhở về chức năng và nhiệm vụ của Tổng thống Mỹ là điều hành và quản lý đất nước chứ không phải là quản trị doanh nghiệp, vậy nhưng vẫn có lực lượng hùng hậu cử tri ủng hộ và sẵn sàng bỏ phiếu.
Điều đó chứng tỏ giá trị truyền thống đã có những điểm lỗi thời. Trump cho rằng các chính trị gia chỉ lừa phỉnh để lấy phiếu bầu của cử tri, chứ không mang lại lợi ích gì nhiều cho những cử tri đã bầu cho họ. Còn với Trump thì người dân Mỹ sẽ có ngay lợi ích, nếu ông thắng cử.
Chưa biết ông có giữa đúng lời cam kết hay không nếu được ngồi trên chiếc ghế Tổng thống Mỹ, nhưng rõ ràng việc ông “gọi mặt chỉ tên” những lực lượng, những thực thể, những định chế làm phương hại đến lợi ích Mỹ là cụ thể và thuyết phục.
Theo the Guardian ngày 18/10 cho biết, khi được hỏi về vũ khí hạt nhân, Trump đã hỏi ngược lại : “Chúng ta có nó à. Tại sao chúng ta không sử dụng?” Nhiều người Mỹ, trong đó có bà Clinton cho rằng Trump không xứng đáng là Tổng thống, bầu Trump là rước hoạ cho nước Mỹ.
Tuy nhiên, câu hỏi bị cho là “ngớ ngẩn” của Trump đã khái quát sự nghịch lý, có phần mâu thuẫn giữa ba trụ cột của nước Mỹ là lợi ích Mỹ, giá trị Mỹ và sức mạnh Mỹ.
Trump chắc chắn không phải là người “mù mờ” về tác dụng của vũ khí hạt nhân, nhưng với ứng viên này thì những gì nước Mỹ có phải hữu ích với người Mỹ. Nghĩa là lợi ích Mỹ phải thực tế và đây chính là điều làm nhiều người Mỹ ủng hộ quan điểm của Trump.
Điều quan trọng từ hiệu ứng Trump khiến nước Mỹ phải thay đổi đó chính là tái cân bằng sức mạnh, giá trị và lợi ích Mỹ trong quá trình phục vụ người dân và phát triển đất nước.
Trên phạm vi thế giới, mức độ chênh lệch giữa “cây gậy” và “củ cà rốt” cũng cần phải hiệu chỉnh lại để Washington có thêm đối tác và không mất đồng minh.
Nếu nước Mỹ không thay đổi thì Trump sẽ không còn là hiện tượng nữa mà trong tương lai sẽ có rất nhiều “Trump”, và việc nước Mỹ có một “Tổng thống Trump” ở thời điểm nào đó trong tương lai là hoàn toàn có thể.
(Theo Soha News)

Người Mẹ phi thường
 
 
 
Trần Quốc Việt (Danlambao) - Ngày hôm nay Đinh Việt vẫn còn xúc động khi nhớ lại cảnh tượng xảy ra cách đây hàng chục năm: tại một hải cảng ở Malaysia mẹ ông dùng chiếc rìu tưởng chừng như lớn hơn cả người bà để đục những cái lỗ ở mạn thuyền để bà cùng năm con không phải bị đuổi trở lại ra biển.

Chuyện ấy vào năm 1978 lúc Việt lên mười. Cha ông là người tù chính trị đang bị giam cầm ở quê hương từng bị chiến tranh tàn phá, khi mẹ ông, bà Nguyễn Thu Nga, cố trốn thoát khỏi Việt Nam bằng đường biển cùng với Việt và các con khác. Họ chen chúc cùng với 80 người tỵ nạn khác trên chiếc thuyền ọp ẹp dài độ 4 mét rưỡi. Trong cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ nhà bà ở Garden Grove mẹ ông Việt hồi tưởng “ Sau ba ngày, thuyền bị hỏng. Sau bảy ngày không còn lương thực hay nước uống.”

Sau 12 ngày, bà gần như mất tất cả hy vọng. Nhưng họ tình cờ gặp các ngư dân người Thái. Những người này cho họ lương thực và dầu, giúp họ sửa lại thuyền và chỉ họ hướng đất liền. Họ đến Malaysia thì bị tàu tuần cảnh sở tại chào đón bằng những tràng súng. Người Malaysia không muốn dính dáng gì đến họ. Họ đành bơi vào bờ và thuyền họ được vào cảng, nhưng bà Nga hiểu rõ rằng sáng mai cảnh sát cảng sẽ buộc họ phải ra đi, cho nên khuya hôm ấy bà một thân một mình cầm rìu rón rén trở lại thuyền. Bà nói, “Tôi cứ chém hoài chém mãi để thuyền bị lủng lổ khắp nơi,” bà kể. Bà làm thế để chắc chắn không một viên chức Malaysia nào có thể ra lệnh cho các con bà trở lại biển cả. Mối liên hệ cuối cùng của gia đình với Việt Nam chìm mất dạng vào biền Đông.

Sau sáu tháng tỵ nạn ở Malaysia, gia đình Việt cuối cùng đến được bang Oregon vào dịp lễ Tạ Ơn năm 1978. Họ kiếm được chút tiền công ít ỏi từ công việc hái dâu và gởi tiền cho cha và người anh đang lẩn trốn ở Việt Nam. Sau khi núi lửa St. Helen phun vào 1980, do hoa màu bị thiệt hại nên gia đình Việt phải dọn đến Fullerton, bang California.

Ở Quận Cam, Việt cùng với mẹ làm việc ở một tiệm may và sau giờ học còn làm thêm ở các tiệm bán thức ăn nhanh. Sự bền chí của gia đình đã mang lại kết quả khi người cha cuối cùng cũng đến được Mỹ vào 1983. Còn Việt nhờ học giỏi và cần cù cuối cùng nhận được học bổng vào đại học Harvard. Cha mẹ muốn Việt trở thành bác sĩ. Nhưng chính trị là niềm say mê của ông, niềm say mê ấy do chính mẹ nuôi dưỡng.

“Con tôi ghét cộng sản vì tôi dạy cho cháu hiểu rằng chính cộng sản đến nhà bắt cha cháu đi và giam trong tù.” Bà Nga nó. “Từ thuở nhỏ tôi đã khắc sâu điều này trong tâm khảm cháu.”

Việt tốt nghiệp Á khoa cao học luật ở Harvard rồi làm thư ký cho Thẩm phán Tối cao Pháp Viện Hoa Kỳ Sandra Day O’Connor, người mà đã nhận xét về ông như sau: “Ông là người thư ký luật tuyệt vời. Tôi rất cảm phục trước hoàn cảnh xuất thân của ông và chuyện ông đến Mỹ mà trên người chẳng có gì cả ngoại trừ bộ áo quần, nhưng ông đã rất bền chí.”

Cha mẹ ông ngồi gần ông trong cuộc điều trần bổ nhiệm ông vào chức vụ Phụ Tá Bộ Trưởng Tư Pháp ở Thượng Viện Hoa Kỳ vào năm 2001. Tại cuộc điều trần này ông bày tỏ sự cảm phục trước gương can đảm của mẹ và “muôn vàn gian khổ mà cha mẹ tôi cũng như bao nhiêu người khác đã trải qua để tìm thấy được miền đất hứa của tự do và cơ hội.” Ông được Thượng Viện chấp thuận bổ nhiệm với tổng số phiếu thuận là 96 và 1 phiếu chống duy nhất của thượng nghị sĩ Hillary Clinton.

Hôm ấy nhiều người ắt hẳn rất xúc động khi nghe ông kể lại hình ảnh không bao giờ phai mờ trong tâm tưởng ông về người mẹ dùng hết sức lực vung rìu chém không ngừng nghỉ vào chiếc thuyền nhỏ dưới bóng màn đêm. Hành động xuất phát từ tình mẹ ấy đã đưa người con đến bến bờ tự do, đến giảng đường đại học danh tiếng, đến trung tâm quyền lực chính trị Hoa Kỳ. Câu chuyện của ông là minh chứng cho giấc mơ Mỹ được dệt nên từ tài năng, quyết tâm và kiên trì.

Ông Đinh Việt là cựu Phụ Tá Bộ Trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ từ 2001 đến 2003. Hiện nay ông là giáo sư luật ở Đại học Georgetown, Hoa Kỳ.

Tài liệu tham khảo:

1. Katie Biber, Viet Dinh: An American Story, The Harvard Law Record, 16/4/2003

2. Eric Lichtblau, At Home in War on Terror, The Los Angeles Times. 19/9/2002

 

Viet Dinh: An American story


http://hlrecord.org/2003/04/ viet-dinh-an-american-story/

Posted by The Record on April 16, 2003 in News
 
BY KATIE BIBER
 
Just ten years ago, then-3L Viet Dinh walked the halls of Harvard Law School as a student. He attended class in Austin and studied in Langdell. He was a Class Marshal who graduated magna cum laude. And last week he returned here as Assistant Attorney General for the Office of Legal Policy, his simple “Class of 1993” nametag belying his remarkable life story and meteoric Washington career.
Dinh plays a key role in developing administration policy on everything from judicial nominations to anti-terrorism initiatives. Operating at what Attorney General Ashcroft calls a “gold-medal level,” Dinh has led the Office of Legal Policy to an expanded role in the Justice Department and Bush administration. He does it all with a vigorous energy, bounding through the halls of the Justice Department and discussing his ideas at breakneck speed. “Call me Viet,” he insists to acquaintances of all stripes, including the many students he met here during his reunion. Some think that with a bit more gray hair, the 34-year-old former Georgetown Law professor might someday be the first Asian-American Supreme Court Justice.
Such speculation illustrates how Dinh’s life is the essence of the American Dream, distilled and compressed into three decades. He fled Vietnam with his mother and siblings when he was only a ten-year-old child. His father, a fugitive political prisoner, stayed behind. For nearly two weeks the family was crammed in a leaky 15-foot boat with 80 other refugees and little food and water. On the twelfth day of their journey they managed to find land, only to be greeted by gunfire from patrol boats. Vietnamese refugees were not welcome in Malaysia. They swam ashore, but Dinh’s mother knew they would be made to leave the next day. She returned to the port at night. To make certain no Malaysian official could order her children back to sea, she gouged holes in the wooden boat with an ax. The family’s last link to Vietnam disappeared into the South China Sea.
After living at a refugee camp, Dinh’s family finally made it to the United States. They picked strawberries to make a living and sent money back home. In 1983, the young Dinh was reunited with his father, and the family settled in Orange County. Dinh studied hard and eventually won a scholarship to Harvard.
Stories like this one transcend petty politics. Republicans and Democrats alike are moved by the journey that brought a family to the United States and elevated its youngest son to Washington prominence. Dinh says his life experiences provided him with a “special sensitivity to what it means to be an American.” The rest of us have something to learn from his story as well. We’re damn lucky to live in this country. There is always room for improvement, of course. But our lofty political bantering ought to start from the premise that the United States has done a lot of things right. Hard work still counts for something, and success is available to anyone willing to reach high and grab it.
Dinh’s parents, both now American citizens, understand this. They instilled in their son a strong work ethic and a fierce love for their new country. They sat near him at his Senate confirmation hearing in 2001 and watched the parade of admiring testimony. When it was his turn to speak, Dinh paid tribute to his mother’s courage and the “incredible lengths which my parents, like so many other people, have gone to in order to find that promise of freedom and opportunity.” He was confirmed 96-1, with Hillary Clinton as the lone dissenter. His high school in Orange County placed him on their Wall of Fame.
Brilliant students like Viet Dinh pass through Harvard Law School every year, to be sure. They sit among us today, waiting for the moment that they too will be tapped to lead. But there is something particularly remarkable about Dinh’s life story, and how his trip on a leaky boat more than twenty years ago led him to a stately office on Pennsylvania Avenue. He is testament to the promise of America and is an example of what happens when brainpower meets determination. May he and others like him continue to remind us that anything is possible.


MỸ HƠN NHIỀU NƯỚC KHÁC LÀ VÌ "CÓ NHỮNG CHUYỆN KHÔNG THẾ LỰC NÀO ÉM NHẸM ĐƯỢC" NHƯ WATERGATE VÀ VỤ EMAILS HILLARY NẦY./-TCL

ÔNG" MA" SẮP HẾT NHIỆM KỲ, BÀ" TINH" THỌ NẠN

Ông" Ma" sắp mãn nhiệm kỳ.
Bà" Tinh" thọ nạn, cũng vì" I-Meo".
Còn thời, kẻ rước, người theo.
Hết thời vận động, leo teo vài người.

    Cuộc chạy đưa vô White House chỉ còn khoản 10 ngày mà bà" Tinh" (Clinton) khốn đốn, trong khi ông" Ma" (Obama) cũng không mấy sáng sủa, để lại cái di sản 23 ngàn tỷ Mỹ Kim nợ, kinh tế bệ rạc, nước Mỹ tàn mạt, nhưng ông tổng thống Ma rất thương dân bằng Mồm, mỗi lần ông đi giải trí đánh GOLF là tốn khoản 3,7 triệu Mỹ kim tiền thuế và vợ là bà" Ma Xèo" cũng phải bị điều tra về số tiền lớn lên tới nhiều chục triệu về sự phung phí du hý tại Tàu, Phi Châu, Tây Ban Nha và những danh lam thắng cảnh ở Mỹ:

Khi quyền thế, ra tài phung phí.
Lúc hết thời, phải trả lại thôi.

     Bà Tinh tưởng đâu thoát nạn" I-Meo" vào vài tháng trước đây là do sự dàn xếp của Bill Clinton và bà bộ trưởng Tư Pháp Loretta Lynch, có cả tổng thống" Ma" yểm trợ. Chạy chọt, có tiền mua công lý rõ ràng trong vụ nầy là Thống đốc tiểu bang Virginia Terry Mc Auliffe, một trong những người thân cận với bà Tinh đã dùng số tiền vận động tranh cử thượng nghị sĩ tiểu bang, ứng cử viên nầy cũng là phụ nữ kết hôn với phụ tá giám đốc FBI là 500,000. Tức là bà Tinh ém miệng từ tưởng tới phó FBI, nên vụ Emails trôi theo dòng sông Amazon.

    Chuyện I-Meo tưởng đâu chìm xuồng và bà Tinh tin tưởng thênh thang" tiến vô White House trận cuối là trận nầy" qua những cuộc thăm dò dư luận dù dỏm nhưng cũng" phấn khởi" xứng đáng" đồng tiền" hàng tỷ chi ra cho truyền thông, thì bà phải đương đầu với Wikileaks, Julian Assange thề quyết rửa thù vị bị giam lỏng trong sứ quán Ecuador từ năm 2011, nay là dịp để phục hận và nếu Donald Trump thành công là Assange được tự do, có khi là người hùng và biết đâu chiếm luôn giải Nobel Hòa Bình?

   Họa vô đơn chí, phước bất trùng lai, hai ách dồn một là Wikileaks và ngày 28-10-2016 cựu dân biểu đảng Dân Chủ là ông Anthony Weiner bị phát giác về một email ấu dâm và từ đó các cơ quan an ninh phát giác thêm những emails quan hệ tới bà Tinh và đứa con nuôi ngang hông Human Abedin là người thân cận, cố vấn hàng đầu của bà Tinh, là vợ của Anthony Weiner. Lần nầy FBI không thể" bình chân như vại" bao che và xù, trái lại nhảy vô, cũng là dịp cho giám đốc James Comey thi hành pháp luật:

Trong quốc hội, ra tài công lý.
Ngoài dân gian, chứng tỏ vô tư.

     James Comey nhạy bén và thủ cẳng, là nghề của chàng, nên bất chấp sự ngăn cản của bà bộ trưởng tư pháp Loretta Lynch là người thân cận của ông tổng thống MA, lần nầy ông James Comey ra tay, mở cuộc điều tra, có Warrant lục soát 650,000 emails của Anthony Weiner, dính dáng tới những bí mật bà Tinh và cố vấn hàng đầu Huma (Hù Ma) Abedin.

   Bà Hù Ma rất tự hào và khoe là gặp bà Tinh lúc mới 19 tuổi và theo bà làm việc, mau leo lên cố vấn hàng đầu. Bà cố vấn Hù Ma là người theo đấng Halal, tự hào và tinh tưởng bà Tinh làm tổng thống là bà Hù Ma là người quyền lực" trong hậu trường sâu khấu White House" hổ trợ nhập cư 65,000 người Syrians.

 Dân Mỹ lo sợ là nếu bà Tinh làm tổng thống, cố vấn là người theo Halal, thì coi như luật Sharia có khả năng được áp dụng như các giá trị xã hội hiện hành, người Tin Lành, Thiên Chúa..ái ngại chuyện luật Sharia sắp manh nha lòn vô White House và đi" cửa sau" tối cao pháp viện. Người ta nghi ngờ chánh án tối cao Pháp Viện là Antonin Scalia, 79 tuổi, giả từ gác trọ vào ngày 14-2-2016 là bị ám hại?   

    Tin FBI tái mở hồ sơ Emails làm TEO cả ban vận động đảng Dân Chủ, ông Donald Trump đúng là" bất chiến tự nhiên thành" ăn mừng sự ủng hộ ào ạt của dân Mỹ và thênh thang vận động tại những tiểu bang bấp bên. Sự kiện giám đốc FBI bổng nhiên nhảy ra tái điều tra bà Tinh, tương tự như năm 2000, tên Trần Trường treo hình khỉ tặc Hồ Chí Minh và cờ" máu hòe" ở tiệm Hi-Tech của hắn và bị hàng chục ngàn người Việt biểu tình suốt 2 tháng, cảnh sát không làm gì được để dẹp nơi biểu tình, hao tốn tiền cảnh sát, công quỹ và có tờ Saigon Nhỏ của bà Đào Mương dùng tay" đặc công vàng TÚ GÀN" binh vực bằng bóp méo tu chính án số 1. Cuối cùng là cảnh sát trèo vô tiệm Hi-Tech, khám phá ra nơi nầy" sang băng lậu" là vi phạm tác quyền nên mới có cớ dẹp tên Trần Trường. Ngày nay bà Tinh đã mang quá nhiều tai tiếng, thành tích bất nhân và ma giáo số một nước Mỹ, lại có tổng thống Ma đàng sau, hệ thống CÔNG LÝ nhẹ hơn KÍ LÔNG gà:

Công lý, công bình, dìm xuống dưới.
Tham ô, đục khoét, hóa công minh.

    Nếu bà Tinh làm tổng thống là nước Mỹ không ra gì và hệ thống pháp quyền mục nát, bầu cử gian lận (phá hoại nền dân chủ và hiến pháp) cho nên có thể giám đốc FBI James Comey làm chuyện nầy là vì áp lực dân chúng hay những lý do khác?

    Theo luật pháp, code 1519, title 18, Part 1, chapter 73 qui định về việc truất quyền ứng cử tổng thống nếu bị điều tra. Tuy nhiên, thời gian cấp bách và cuộc điều tra kéo dài, nên James Comey khó áp dụng luật truất quyền ứng cử, nhưng ít ra cũng làm cho bà Hillary bị mất phiếu nhiều, là cách loại bà Tinh như cảnh sát dẹp tiệm Trần Trường năm 2000.

   Mặc dù bị vố nầy quá nặng, nhưng truyền thông khuynh tả vẫn cho là bà Tinh vẫn còn hơn ông Donald Trump 1 điểm, chớ không dám nói là 12 điểm như trước đây ( có nghĩa là bằng nhau vì  sự sai lệch có thể lên đến 3% trong mọi cuộc thăm dò dư luận ) .  Nhưng Bà Tinh đang tuột dốc và Donald Trump đang đi lên. Bà Tinh gặp lúc bỉ nên dân Mỹ khó tin, thêm nhiều chuyện mờ ám, nên giấc có những giấc mơ có khi không bao giờ thành sự thật. Không biết là từ nay tới ngày bầu cử 8-11-2016, giới truyền thông khuynh tả còn dám đoán là bà Hillary là nữ tổng thống đầu tiên của nước Mỹ?.


TRƯƠNG MINH HÒA.

Ngày 31.10.2016

Sunday, 30 October 2016

SỰ THẬT 100% VIỆT CỘNG CHỈ PHỈNH LỪA ĐỒNG BÀO TA - CHÚNG CHỈ MONG CÓ LŨ ĐỂ CHÚNG PHÁT QUÀ CHỤP HÌNH LẤY TIẾNG ...

GIỐNG HỆT CHÚNG HỌAT ĐỘNG NỘI THÀNH ĐỂ RƯỚC VC VÀO CHIẾM MIỀN NAM HỒI 1975 - ĐỂ BÂY GIỜ CHÚNG CÓ CƠ HỘI XÓT THƯƠNG ĐỒNG BÀO RÁCH NÁT, TẢ TƠI SAU 40 NĂM VIỆT CỘNG GÔNG CÙM TỪ BẮC CHÍ NAM - NHÓM HÙYNH TẤN MẪM, LÊ CÔNG GIÀU, HẠ ĐÌNH NGUYÊN, HÙYNH KIM BÁU, DƯƠNG VĂN ĐẦY, TRƯƠNG THÌN, NGUYỄN HỮU THÁI, TRẦN TUYẾT HOA, NGUYỄN THỊ VĂN, NGUYỄN THỊ LAN, TRẦN HƯNG ĐÒAN, PHAN VĂN HUÂN, MIÊNG ĐỨC THẮNG, HÙYNH NGỌC CHÊNH, NGUYỄN ĐĂNG TRỪNG, ĐỖ HỮU CẢNH ...etc ... CHO ĐẾN SAU KHI CHẾT CHÚNG VẪN LƯU DANH MÙ QUÁNG LÀM CHÓ SĂN CHO VIỆT CỘNG THÔN TÍNH MIỀN NAM./-TCL

Mênh mông thế sự 50



Tương Lai



Chính vì cái nghĩa ấy mà những ông bạn già U.80 của tôi, Lê Công Giàu, Võ Văn Thôn, Bùi Tiến An đã nhất quyết đòi phải có mặt trong đoàn cứu trợ bà con mình trong cơn hoạn nạn ở Quảng Bình. 


Các anh càng quyết liệt đòi đi thì tôi càng quyết liệt phản đối vì lo cho sức khỏe các anh. Trong ba ông bạn thì anh Mười Thôn tuổi cao nhât, lại vừa bị cảm, nhưng tôi lại thấy ít lo hơn. Bùi Tiến An thì đang trong giai đoạn phải điều trị trọng bệnh. Lê Công Giàu thì đã từng bị “biểu quyết” là phải nghỉ, ít nhất là đi đâu đó tĩnh dưỡng tối thiểu một tháng. Vì sau chuyến đi ra Nha Trang theo lời mời của anh Tiến An đang nghỉ dưỡng tại nhà riêng ngoài đó về thấy “phong độ” hẳn lên, dù chỉ nghỉ có bốn hôm.


 Ấy thế nhưng, cuối cùng “lá phiếu phủ quyết” của tôi bị bác bỏ: “Anh không hiểu Giàu bằng tôi đâu”, Huỳnh Kim Báu, cũng là một bệnh nhân vừa đi tái khám trở về với những thông tin không mấy khả quan về sức khỏe của mình đã nói to “cứ để Lê Công Giàu đi, đi về anh ấy sẽ khỏe lên cho mà coi, còn bắt anh ấy ở nhà thì hắn sẽ bệnh hơn nữa đấy”.

Và quả đúng thế thật. Máy bay hạ cánh sau khi phải bay xà quần nhiều vòng trên trời đợi cơn mưa giảm bớt, giọng Lê Công Giàu vẫn đầy sảng khoái và sung sức qua điện thoại: “Chúng tôi khỏe. Mà khỏe vì chuyến đi có kết quả rất tốt”. Ra vậy! Vượt ngưỡng “cổ lai hy”, sức mạnh nào khiến các anh làm được như vậy? 


Nếu là đi du lịch hay đi công chuyện thì chắc chắn là chúng tôi không sao lết nổi chứ đừng nói chuyện đi. Nhưng vì đến với bà con trong cơn hoạn nạn, chúng tôi cứ đi băng băng để sao cho tiếp cận được nhiều hộ, gặp gỡ được bà con để trao món quà tình nghĩa của chúng ta”, Lê Công Giàu mở đầu cho buổi gặp mặt của cả nhóm trở về từ chuyến đi nghĩa tình. Chậm rãi, anh Mười Thôn bổ sung “đúng là quên cả mệt mỏi khi tận mắt chứng kiến cuộc sống của bà con mình. Mà đã là hơn một tuần trôi qua rồi đấy. Tuy đã cố gắng, biết vậy, nhưng chúng ta đã đến chậm so với các đoàn đi trước, đặc biệt với sức trẻ Phan Anh kịp thời có mặt ngay khi lũ dâng ngập mái nhà dân kia. Còn bây giờ, tuy nhà cửa xác xơ, nhưng thời điểm ngặt nghèo nhất đã trôi qua. Nhưng dù sao, trao món quà tình nghĩa vào lúc này nhằm thực hiện tâm nguyện “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, trong chừng mức nào đó thì vẫn kịp thời, vì thật sự bà con mình đã “no” đâu!


Anh cười trả lời một bình luận chen ngang “nhìn anh đang bước lên cầu thang ngôi nhà sàn để trao món quà cho hai mẹ con đang đợi mà thấy xúc động quá”: “ngôi nhà xập xệ, xơ xác, có gì đâu, đồng bào mình khổ quá, món quà tình nghĩa của mình cũng chỉ là muối bỏ bể thôi, còn nhiều việc phải làm. Nghĩ vậy thấy quên cả mệt”! 






Mà quả vậy, đúng như lời của vị cha xứ mà anh Ngãi nhắc lại: "Ở vùng này dân không có ruộng, đất đai khô cằn, người dân biết chỉ bám vào mảnh vườn đắp đổi qua ngày. Ai cũng nghèo như nhau nên quả thật khó tìm ra ai nghèo hơn khi cơn lũ không chừa một ai cả", vì thế khó mà lọc ra trong số 500 hộ đó khoảng 400 hộ khó khăn nhất để đủ trao 400 phần quà. Và rồi, Kha Lương Ngãi, người năng nổ, hào phóng nhất trong nhóm các bạn thường xuyên có mặt trong các sinh hoạt của Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng, cũng là người có mặt cùng với Lê Công Giàu, Võ Văn Thôn, Bùi Tiến An, những cán bộ kỳ cựu của Phong trào hoạt động nội thành trước 1975 trong nhóm Huỳnh Tấn Mẫm tham gia cứu trợ hôm nay, lại cũng năng nổ quyết định góp ngay thêm 20 triệu đồng để có thêm 100 phần quà trao đủ cho bà con.


Không có điều kiện đi cùng nhóm cứu trợ, chị Thiều Thị Tân đột nhiên đẩy cửa bước vào, đi thẳng vào bếp tìm bát đĩa bày những cái bánh đang còn nóng để “khao” chuyến đi thành công của các bác cao tuổi. Rồi khi đoàn râm ran kể chuyện chuyến đi, chị ngồi đếm số tiền mà các cháu võ sinh tuổi thiếu niên nhi đồng gom góp nhờ chị chuyển đến Qũy cứu trợ. Chị xếp ngay ngắn từng tờ giấy 500đ, một ngàn đồng, hai ngàn đồng, năm ngàn đồng, nhẩm tính và gộp lại số tiền là 3.807.000đ để trao ngay cho kỹ sư Tô Lê Sơn đang có mặt. 


Anh Huỳnh Kim Báu, người khởi xướng và đã dồn hết mình lo cho chuyến đi nghĩa tình này, đã nói to giữa mọi người trong cuộc gặp gỡ: “chính số tiền hơn ba triệu này của các cháu có ý nghĩa hơn cả ba tỷ đồng nữa đấy các ông bà ơi”. 


Càng hiểu lòng anh hơn khi nghĩ đến câu anh trả lời sau tái khám đột ngột vì trở bệnh: “Sức khỏe anh sao rồi, biết anh tái khám cấp tốc chúng tôi lo quá, gọi mãi cho anh không được”? Nói như quát trong điện thoại, Báu dằn giọng: “Thôi chuyện đó bỏ, hãy tính ngay chuyện cứu trợ bà con mình đi đã. Từ sáng tới giờ tôi chạy đi lo chuyện này, thấm mệt phải về nhà nằm một chốc và gọi điện cho anh đây. Làm sao gom được tiền để lên đường ngay, đừng bàn bạc vòng vo, chẳng “chính chị chính em” gì sất, hãy làm thế nào đến được nơi bà con mình sớm lúc nào hay lúc ấy. Không làm nổi như cậu MC Phan Anh thì cũng phải huy động ngay một hai trăm triệu để giúp bà con, phải cứu trợ như cứu hỏa, bức xúc lắm rồi”.


Chính sự sục sôi của Báu đã giục giã tiến độ công việc cứu trợ được quyết liệt khẩn trương đẩy tới. Thế là, vừa gom góp ngay trong một số anh chị em, vừa theo sáng kiến của Huỳnh Tấn Mẫm ra lời kêu gọi các thân hữu, những nhân sĩ trí thức quen biết thường cùng nhau gặp gỡ và mở rộng ra trong bà con ở thành phố “của ít lòng nhiều” gửi vào tài khoản đứng tên “Nhóm Huỳnh Tấn Mẫm” để kịp chuyển gấp đến bà con vùng lũ ở Miền Trung. 


Hoàng Kim Báu cho người đặt vé, rồi tuy ai đó đã cản, nhưng sau khi điều xe,anh vẫn trực tiếp đưa nhóm cứu trợ ra sân bay đi Quảng Bình và rồi lại trực tiếp đưa xe ra rước anh chị em trở về. Máy bay về trễ, Báu vẫn đợi ở sân bay hơn mấy tiếng đồng hồ để chào đón mọi người. Gọi điện cho chúng tôi, giọng anh hồ hởi “thôi thế là mừng rồi, đấy anh thấy tôi nói đúng không, ông Giàu khỏe ra, ông Tiến An khỏe ra, ông Thôn rất phong độ vì chuyến đi thành công”. Thật ra thì Tiến An sau khi về đã phải gượng đến gặp mặt để rồi sau đó sốt lại phải nằm. Còn lúc này đây thì anh Báu ngồi yên lặng trong râm ran chuyện giữa mọi người.


Huỳnh Tấn Mẫm đến muộn, vừa cười vừa xin lỗi mọi người đang đợi anh. Mới sáng qua chúng tôi vừa gặp nhau tại phòng khám Bệnh viện Tâm Đức, trông nét mặt hơi sạm đen nhưng anh vẫn cười động viên trước thái độ tỏ vẻ ái ngại của tôi: “không sao đâu, hơi mệt tí thôi vì nhiều việc quá”. Với mấy cái “xì ten” trong ngực từ lần đột quỵ dạo nọ vì những lần căng thẳng do “được” những người “bạn dân” tận tình áp sát “chăm sóc đặc biệt” trên đường, cả khi về nhà, lúc đến cơ quan, may mắn được cấp cứu kịp thời đưa ngay vào viện, hôm nay Mẫm vẫn phóng xe đến cho dù biết là sẽ tới muộn. “Thấy các anh khỏe cả thế là mừng rồi. Lại biết là chuyến đi suôn sẻ không gặp trở ngại gì càng mừng nữa”. 


Anh giải thích nỗi mừng ấy do câu chuyện người ta đã hỏi anh ngay khi nhóm cứu trợ chuẩn bị lên đường. Xem ra, những chuyện loại “thường ngày ở huyện” này không mấy ý nghĩa, cũng chẳng mấy tác động đến mục tiêu mà chúng tôi đang dồn hết tâm sức cho việc đi, thì chẳng thuật lại làm chi để mất vui cuộc gặp mừng chuyến đi thấm nghĩa tình!








Vả chăng, theo lời răn dạy của Ức Trai mà thấm hiểu cái nghĩa đồng bào cốt nhụcthì bận tâm làm gì những chuyện nhiễu nhương ấy. Đến như người có “lòng dạ sáng tựa sao Khuê” mà Lê Thánh Tông phục dựng một cách quá muộn mằn và đau đớn để chiêu tuyết cho nhân cách và sự nghiệp cao cả của Nguyễn Trãi, thì chính Ngôi Sao Khuê ấy đã từng chiêm nghiệm “sự kham thế lệ phi ngôn thuyết”, việc đời đang rơi nước mắt không thể nói thành lờiđược [Thù hữu nhân kiến ký]để chọn lấy cách ứng xử “Quân tử hãy lăm bền chí cũ, Chẳng âu ngặt, chẳng âu già” [Ngôn chí, Bài số 17]. 


Cũng chính con người ấy, cho dù biết cái hữu hạn của một đời người, một sự nghiệp cũng chỉ như là chiếc lá bay theo dòng sông thời gian bát ngát trôi “Kim cổ vô cùng giang mạc mạc, Anh hùng hữu hận diệp tiêu tiêu” [Vãn hứngthì vẫn một lòng vì dân vì nước “Bui một tấc lòng ưu ái cũ. Đêm ngày cuồn cuộn nước chầu đông[Thuật hứng. Bài số 5] để rồi gánh chịu một số phận thảm khốc vì lý tưởng “Trừ độc, trừ tham, trừ bạo ngược[Bảo kính cảnh giới. Bài số 132] của người trí thức số một trong lịch sử dân tộc! 


Vậy thì, những nhiễu nhương tệ hại mà lũ chúng ta hôm nay đây gặp phải nào có thấm tháp gì! Vậy thì, hãy kết thúc bài viết vội này bằng cách trở lại với tác giả của câu thơ nôm bất hủ được lấy làm đề từ cho bài đã viết và bài viết tiếp “Đồng bào cốt nhục, nghĩa càng bền” hôm nay. 


Liệu lịch sử có lặp lại khi “thuyền mọn còn chèo, chăng khứng đỗTrời ban tối, ước về đâu”? Con đường phía trước mờ mịt, Nguyễn Trãi bơ vơ giữa một triều đình đầy rẫy sự dối trá lọc lừa bởi những kẻ lòng dạ “khó hiểu hơn vực sâu” và cái lưỡi đưa đẩy ngôn từ thì “sắc nhọn hơn chông mác”? Người quyết lui về không chỉ vì “lưng khôn uốn, lộc nên từ”, mà còn vì thấy ra được rằng “thành trung hiên miện tổng trần sa”, cái đám xe mũ ngôi cao chức trọng kia chẳng qua cũng chỉ là cát bụi mà thôi. Cát bụi vèo tan khi cơn lũ của lòng dân dâng trào thuở ấy và hôm nay?


Còn chúng ta nay thì sao? Chúng ta đến với dân tình đang trong thảm trạng nước lũ nhấn chìm khúc ruột Miền Trung.  Nếu so sánh với những đóng góp lớn lao của những đoàn cứu trợ mà Phan Anh là một biểu tượng thì món quà nghĩa tình của chúng ta quả là nhỏ nhoi thật. Nhưng làm sao đo đếm được nghĩa tình nhỉ. Bỗng liên tưởng đến chiếc “thuyền mọn” của cụ Ức Trai Nguyễn Trãi xưa kia và cơn lũ của lòng dân đang dâng trào hôm nay. Chúng ta nay, thuyền mọn vẫn chèo. 


Biết rằng dòng sông chảy xiết lúc ào vào khúc ngoặt bất ngờ, bản lĩnh không vững dễ bị cuốn theo những rác rưởi nổi dồn lên mặt nước đang nhan nhãn kia kìa. Nhưng sức cuộn chảy từ bên dưới chẳng mấy chốc sẽ xua tan rác rưởi cùng bèo bọt váng bẩn đang nháo nhào tung tóe khắp nơi đó thôi. Lịch sử tưởng như lặp lại, thật ra là đang trên một vòng xoáy trôn ốc. Mà lịch sử thường đi tới bằng những bước ngoặt bất ngờ rất khó lường.Cùng tắc biến, biến tắc thông. Bầu trời đúng là đang tối, tối lắm rồi. 


Nhưng chính lúc trời sầm tối là lúc sắp rạng đông.


29. 10. 2016