Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Friday, 30 September 2016

CHUYỆN VIỆT CỘNG CHỈ CÓ BINH BIẾN MỚI THAY ĐỔI ĐƯỢC VIỆT CỘNG - KHÔNG CÓ VẬN ĐỘNG- KHÔNG CÓ PHỐI HỢP- KHÔNG CÓ HÀNH ĐỘNG ... NHƯ HẢI NGỌAI NẰM MƠ ĐƯỢC ĐÂU ???./-TCL

Đã Đến Lúc Vận Động Phối Hợp Hành Động Được Chưa?

Trích: " Ngày 18-9-2016 RFA xóa tên blogger Kami trong Blog của RFA, đồng thời xóa bài viết ngày 13-9-2016 của Kami. Rồi qua ngày sau thì bỏ luôn các bài viết ngày 10 và 18-9 của Kami. Có lẽ RFA quyết định chia tay vì bài viết ngày 13. Bài viết ngày 13-9-2016 của Kami À có tựa đề là “Bàn về Người Buôn Gió (NBG) và nhận thức của người ủng hộ Dân chủ”. Trong đó Kami phê phán blogger NBG đồng thời phê phán luôn phong trào đấu tranh cho Dân chủ tại Việt Nam. Tuy nhiên không biết vô tình hay cố ý, bài viết của Kami gần như vạch trần phương thức tuyên truyền xám của RFA”.
( Bùi Anh Trinh - Cuộc chia tay giữa blogger Kami và đài RFA )

Đâu phải đợi tên tuyên giáo Kami lộn sòng giờ chót lật tẩy:

" Chuyện quê xệ nhất của đài RFA là tên âm binh Kami này nó lại vạch rõ những tổ chức chính trị, xã hội dân sự và những nhà tranh đấu dân chủ… ở trong nước mà RFA lăng xê từ trước tới nay chỉ toàn là… đồ dỏm (sic!) ( Lão Móc - ĐÀI RFA ĐUỔI CỔ KAMI VÌ BỊ ÂM BINH NÀY VẠCH MẶT THẬT ),

hải ngoại mới biết sự thể tang thương là như thế!

Đã từ lâu, người Việt hải ngoại không ngớt cảnh cáo và kêu gọi các giới tranh đấu trong nước hãy can đảm thay đổi sách lược: Từ thỏa hiệp cải lương mạnh dạn chuyển sang vận động cách mạng.

LẠI NÓI VỀ CÁC TỔ CHỨC “ XÃ HỘI DÂN SỰ “

TRÍCH: “ "Tình hình ở VN tôi không hiểu rõ bằng các bạn. Tôi có thể ghi nhận về những đoàn thể dân sự của VN, được khuyến khích thành lập, những phong trào được hỗ trợ từ lòng tốt của người hải ngoại.
Để hợp với hoàn cảnh VN, dĩ nhiên việc này bị lợi dụng bởi bọn CSVN để ăn khớp mục tiêu lừa đảo bán nước hại dân của chúng.
Những giải thưởng nhân quyền, những việc thả tù nhân cũng có thể được lợi dụng bằng hình thức cho CSVN tuyên bố đã có nhân quyền, để những nước ngoài có thể liên hệ, để LHQ, để ủy ban nhân quyền được tiếng đã can thiệp và thành công.
Những việc xảy ra từ ý hướng rất tốt mà vô tình hay cố ý có thể bị đánh lận và giúp cho CSVN mạnh hơn trong việc đàn áp dân và dâng nước cho tàu. Art of War của Sun Tzu được áp dụng khắp nơi, CSVN cũng xử dụng.
( Lời bình của Bison về chiến dịch “ We March For Freedom “ của nhóm Nguyệt Ánh )

Tôi vốn không muốn ghi bình luận về công việc nầy để tránh đụng chạm vô ích. Nhưng vì công cuộc chung, chẳng đặng đừng thấy cần lưu ý các nhà chủ trương hoạt động “xã hội dân sự” 3 điểm trọng yếu như sau:
1/ Nhận xét của Giảng sư Đại học Hà Nội Nguyễn Thị Từ Huy về vấn đề tổ chức “đối lập” như vầy:
Ở đây phải nói rõ rằng, tôi không nghi ngờ mong muốn dân chủ hóa của những người đang cố gắng cho phong trào dân chủ. Đó là một mong muốn thực sự, ít nhất đó là điều mà cá nhân tôi nhìn thấy.
Nhưng mong muốn của họ bị vô hiệu hóa, và vì thế họ bị đẩy vào tình thế đối lập mà thành ra không đối lập.
Nếu để tình trạng này kéo dài, nếu để mình bị biến thành đối lập cuội, thì vô hình chung (ngoài ý muốn) những người làm dân chủ có thể góp phần củng cố sự dối trá của chính quyền.
Những người tiến hành các hoạt động dân chủ, nếu không ý thức được rằng trên thực tế các hoạt động của mình đã bị làm cho vô hiệu, sự đối lập của mình đã bị biến thành đối lập cuội do tình trạng vô hiệu triền miên, thì sẽ dễ dàng có cảm giác tự hài lòng, tự cho là mình đã làm được việc nọ việc kia, nói được điều nọ điều kia…
Nhưng lại không biết rằng, trên thực tế họ có thể đang ở vào tình trạng «đối lập cuội».
Vị thế đối lập cuội hẳn còn đáng buồn hơn là vị thế trí thức cận thần.
2/ Chỉ đạo của cán bộ an ninh cao cấp vc Nguyễn Tâm Bảo: “Phải giữ cho cái gọi là ‘phong trào dân chủ đối lập’ không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng.
Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là ‘co-optation’)….
Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta.
3/ Chỉ đạo của tê tê dũng xà mâu trong đại hội ngành an ninh vừa qua: Phải cương quyết bài trừ mọi nhen nhóm thành hình các tổ chức đối lập phản động.

Các sự kiện kể trên cho thấy thực trang của các tổ chức Xã hội Dân sự lâm vào 3 trường hợp:
1/ Tệ hơn hết là: Tổ chức do an ninh tình báo việt cộng “ chủ động “ mở ra.
2/ Tổ chức bị an ninh tình báo việt cộng “ đặt chân rết “, nghĩa là theo dỏi, kiểm soát, thao túng.
3/ Thảng hoặc có tổ chức “ ngoài lề “ thì các hoạt động sẽ bị ngăn chận, vô hiệu hóa. Thậm chí bắt bớ triệt tiêu.

Vì vậy mà cho tới nay đã có trên 20 tổ chức xã hội dân sự bề thế mà các chiến dịch do các hội liên kết tổ chức đều không có kết quả gì ngoài tác dụng gây dư luận trên các trang mạng.

Cho nên chủ trương “ khai dân trí – chấn dân khí – hậu dân sinh “, xây dựng “ Xã hội dân sự “ nhằm cải thiện, dân chủ hóa lần hồi theo giải pháp cải lương tiệm tiến xem ra khó thành. Nó cũng na ná như công cuộc “ xây dựng xã hội chủ nghĩa “ của việt cộng: “ Không biết đến cuối thế kỷ nầy đã hoàn thiện được hay chưa ?!”

Trong bài viết “ Chỉ Còn Một Phút Trước Nửa Đêm “, tác giả Trần Mộng Lâm viết: “ Cách đây ít lâu, theo dõi tin tức từ Việt Nam liên quan đến việc bảo vệ đất nước, người ta nhận thấy có phong trào người dân muốn biết trong đó xuất hiện những nhân vật thuộc mọi thành phần, mọi lứa tuổi, đàn ông cũng như đàn bà, lần lượt xuất hiện với tấm bảng ghi những chữ viết : «Chúng tôi muốn biết» để hỏi nhà cầm quyền đương thời về việc có hay không có các điều ghi trong cái gọi là mật ước Hội Nghị Thành Đô.
Không hiểu đến ngày hôm nay, những người này có nhận được câu trả lời thoả đáng hay chưa, hình như chưa thì phải,nhưng không thấy xuất hiện những nhân vật khác kế tiếp. Tuy nhiên, câu chuyện này làm ta nhớ lại câu chuyện ngụ ngôn ngày xưa, khi cô bé quàng khăn đỏ hỏi con chó sói : Thế hàm răng của bà (vì cô vẫn tưởng con sói là bà của cô) dùng để làm gì ?? Thật tội nghiệp cho cô bé ngây thơ !! “

Về chiến dịch “ Chúng tôi Muốn biết “, gã nhà quê tôi có viết đôi câu góp ý vào lúc đó như vầy:
ĐỪNG HỎI, HÃY HÀNH ĐỘNG

Trích: “ Thời gian gần đây rộ các bài viết liên quan đến cụm từ “Giải mật hội nghị Thành Đô”, xuất phát từ công bố hồi tháng 07/2014 của tờ Hoàn Cầu và Tân Hoa Xã về “Kỷ yếu hội nghị”. Theo công bố này năm 2020 Việt Nam sẽ bị chính quyền cộng sản xác nhập vào Trung Quốc. Với một tuyên bố nhạy cảm liên quan đến vận mệnh dân tộc như thế này, nhà cầm quyền vẫn giữ thái độ im lặng. Thường có câu rằng “im lặng là đồng ý”, vậy chăng cách im lặng của nhà cầm quyền cộng sản cũng là câu trả lời cho toàn dân Việt?

Đã đến lúc chúng ta phải cùng nhau lên tiếng…
Vì CHÚNG TA MUỐN BIẾT và Được Biết là Quyền Của Mỗi Chúng Ta.
Nguyễn Phương Uyên: Chúng tôi muốn biết! )

Ngày tổ Vô Ngôn Thông mới bước chân vào chùa Cổ Pháp (?)
Sư Pháp Hiền thưa hỏi: Sư tánh gì? ( Họ gì?)
Tổ Vô Ngôn hỏi lại: Ngươi hỏi tánh để làm chi?
Thưa: Để cho biết
Tổ Vô Ngôn lại hỏi: Biết để làm gì?
Sư Pháp Hiền chợt tỏ ngộ

Danh tánh chỉ là họ tên, khộng phải tự tánh
Cũng vậy, Mật ước Thành Đô chỉ là danh
Đòi cộng sản giải thích chỉ là nói suông
Thực chất Thành Đô phô bày trước mắt
Làm sao không tự thấy mà còn đi chất vấn việt cộng làm chi?!
Sao không nhớ câu: ” Đừng nghe….mà hãy nhìn kỷ?”

Một giải biên giới 900Km2 + Trọn Ải Nam Quan + nửa thác Bản Giốc đã mất rồi cho chệt.
Một phần ba vịnh Bắc bộ đã nhượng rồi cho tàu khựa!
Các cao điểm trọng yếu trên biên giới phía Bắc để cho dân quân chệt trấn đóng dưới dạng thợ khai thác rừng đầu nguồn.
Nóc nhà Tây nguyên để cho đặc công chệt chiếm đóng khai mỏ bauxite.
Một giải duyên hải, từ Móng Cái tới mủi Cà Mau để cho tàu xây dựng công trình trọng điểm chứa chấp hàng vạn công binh chệt trá hình.
Chinatown phố chệt lập lên rải rác từ Bắc chí Nam làm hang ổ cho đội quân nội tuyến thứ 5.
Tàu khựa xâm thực thân thể Mẹ Việt Nam tơi tả!
Ngoài biển Đông, bọn bán nước Việt cộng giao phú cho tàu khai thác.
Hai mảnh Việt Nam Hoàng – Trường Sa ra đi biền biệt không biết bao giờ về lại trong vòng tay Mẹ Việt Nam?!

Hỏi bọn vô tri phản quốc Việt cộng về mật ước Thành Đô mần chi?!
Hãy can trường dũng mãnh, tay siết chặt vòng tay, vận động tổ chức cho đồng bào các giới thành những Phong trào tranh đấu:

-Nông Dân đòi ” Quyền sở hữu Ruộng đất
– Công nhân đòi ” Quyền Tự do Nghiệp đoàn ” và lương bổng, điều kiện làm việc
– Tiểu thương ” Đòi quyền có chợ ” để làm ăn sinh sống
– Thanh niên – Sinh viên ra trường ” Đòi quyền có việc làm”
– Người nghéo khổ đứng lên ” Đòi Quyền sống, quyền làm người ” và vân … vân…

Chúng ta không còn nhiều thời giờ để tranh luận.
Phải quyết liệt xã thân hành động cứu dân, cứu nước kẻo không còn kịp nữa.
Hãy nhìn tấm gương Hoàng – Trường Sa:
Năm 2011, tàu khựa chánh thức công bố ” công hàm bán đảo Đồng vẫu “.
Năm 2012, thiên tử chệt ra sắc chỉ thành lập ” Huyện Tam Sa ”
Vậy là bọn bán nước việt cộng há họng mắc quai, miệng im như thóc.

Bây giờ vô phúc thiếu âm đức, chệt khựa bị Mỹ và Quốc tế thúc bách về Biển Đông, nó trưng cái Mật ước Thành Đô nhượng nước Việt thành ” Khu Tự trị An Nam “, ra sắc chỉ thi hành như Hoàng – Trường Sa, kéo đại binh qua tiếp quản lãnh thổ, thượng cờ 6 ngôi sau lên Ba Đình…
Danh tự Việt Nam từ đây xóa sạch!
Chúng ta là con dân Nước Việt, nòi giống hùng cường Lạc Long có đành lòng nhận chịu như vậy hay không?

Nếu tất cả bình chân như vại thì có ngày
Các vị nhân sĩ công thần kách mệnh
Mặc xường xám, đứng trước Ba Đình
Chào cờ 6 sao, hát quốc ca chệt:

Yìyǒngjūn Jìnxíngqǔ
Qǐlái! Búyuàn zuò núlì de rénmen!
Bǎ wǒmen de xuèròu, zhùchéng wǒmen xīn de chángchéng!
Zhōnghuá mínzú dàoliǎo zuì wēixiǎn de shíhòu.
Měi ge rén bèipòzhe fāchū zuìhòu de hǒushēng.
Qǐlái! Qǐlái! Qǐlái!
Wǒmen wànzhòngyìxīn,
Màozhe dírén de pàohuǒ, qiánjìn!
Màozhe dírén de pàohuǒ, qiánjìn!
Qiánjìn! Qiánjìn! Jìn!

Nguyễn Nhơn

EM KIÊN GIANG NGÀY ẤY VẪN TRONG TÔI./-TCL

MỘT SỐ NGỤY BIỆN ĐỂ LIẾM DÁI TRUNG CỘNG

Một số ngụy biện về quan hệ với Trung Quốc

Vừa qua Câu lạc bộ đọc sách báo của chúng tôi mời được một diễn giả nói chuyện về tình hình thời sự. Ông MĐ là Tổng biên tập một tờ báo lớn, đại biểu HĐND thành phố, ứng cử và được bầu tại phường chúng tôi. Việc ông dành thời gian gần 2 giờ để nói chuyện, đối với CLB là một vinh dự ít có. Ông nói về một số vấn đề thời sự trong nước và thế giới, trong đó điều làm tôi quan tâm nhất là quan hệ của Việt Nam với Trung Quốc. Theo ông MĐ, tuy rằng có một vài sự kiện ở Biển Đông, nhưng quan hệ Việt Nam và Trung Quốc đang rất tốt đẹp, đặc biệt sau chuyến thăm Trung Quốc của TT Phúc. Ông cho rằng đường lối hòa bình mềm dẻo và tôn trọng luật pháp quốc tế của Đảng ta là sáng suốt, phù hợp với tình hình quốc tế và truyền thống dân tộc. Ông viện dẫn các sự kiện lịch sử các đời vua của Việt Nam vẫn thần phục và triều cống hoàng đế Tàu, mà sự kiện đáng chú ý là Quang Trung, sau khi đánh tan 20 vạn quân Thanh phải sang Bắc Kinh xin thần phục vua Khang Hy (!) nhà Thanh, cho đó là tấm gương cần noi theo.

Đã lâu tôi không được nghe các buổi nói chuyện của các cán bộ tuyên giáo. Trước đây, mỗi lần được nghe như thế tôi chỉ tiếp thu một chiều, làm tôi phấn khởi, được biết thêm nhiều chuyện, được sáng mắt sáng lòng. Nay thì khác, tôi nghe để biết quan điểm của diễn giả và xem “sự ngụy biện” đến đâu.

Kết thúc trong tiếng vỗ tay hoan hô, ông MĐ tỏ ra thỏa mãn, nán lại gặp gỡ và trao đổi thêm với một vài người. Tôi cũng ở lại một chốc, được ông chào và hỏi: “Bác thấy tôi trình bày thế nào”. Tôi trả lời: “Anh nói hay, cung cấp được một số thông tin có giá trị, đa số bà con tham dự xem ra là thỏa mãn, riêng tôi thấy có vài chỗ anh chỉ mới đề cập đến một phần của sự thật bên ngoài, bỏ mất phần khác quan trọng hơn, riêng các lập luận, có hình thức chặt chẽ nhưng để ý ra thì thấy khoảng một phần ba là sai vì phạm vào lỗi ngụy biện, đặc biệt phần nói về quan hệ Việt Trung, về vua Quang Trung”. Đó là một nhận xét có tính phản biện mà diễn giả không mong đợi. Tôi chờ một câu trả lời đại khái như: “Xin cám ơn bác, xin bác chỉ cho biết những chỗ mà bác cho là phần quan trọng hơn, là sai vì ngụy biện”. Nhưng không! Ông ta phản ứng bằng cách chống chế. Tôi biết không thể tiếp tục trao đổi nên xin rút lui để ông đàm đạo với những người khác đang chờ đợi những ý kiến quý báu của ông.

Về quan hệ với Trung Quốc, xin vạch ra một số ngụy biện mà tuyên huấn của Đảng vẫn dùng để lừa nhân dân, mà tiếc thay, một số người vẫn vui vẻ nghe theo (như tôi trước đây).

1. Nước ta bị thế kẹt là ở sát Trung Quốc, bị nó khống chế nhiều bề

Giáp với Trung Quốc không phải chỉ có Việt Nam mà còn 13 nước khác như Mông Cổ, Bhutan, Nepal, Tajikistan, Kazakstan, Nga, Myanmar, Ấn Độ v.v. Trừ Nga và Ấn Độ, các nước khác đều bé, thế mà họ có chịu khuất phục Trung Quốc như Việt Nam đâu. Đặc biệt như Bhutan, có biên giới khá dài với Trung Quốc mà không có quan hệ ngoại giao. Sự chịu khuất phục do nguyên nhân địa lý chỉ là một phần rất rất nhỏ. Nguyên nhân chính là do đường lối lãnh đạo. Nếu đổ cho nguyên nhân địa lý thì giải thích thế nào về các nước như Bhutan, Nepal, Takjilistan... đều bé, Trung Quốc tuy có phá phách ít nhiều nhưng cơ bản không làm họ khuất phục. Ta giáp với Trung Quốc từ khi lập quốc đến giờ mà các đời vua phong kiến trước đây có chịu lép vế một bề như dưới thời CS hay không.

2. Nước ta và Trung Quốc cùng ý thức hệ cộng sản, cùng chung lý tưởng XHCN

Đây là lập luận ngụy biện xảo trá. Việc cùng ý thức hệ có phải là tiền định, là trời bắt phải thế đâu. Đó là do con người lựa chọn. Từng đảng viên cộng sản khi vào Đảng thì có thề trung thành với Đảng nhưng dân tộc này có bao giờ thề lệ thuộc vào Trung Quốc đâu. Ừ, mà cùng ý thức hệ tốt đẹp thì cũng tạm được, nhưng ý thức hệ đó đã lạc hậu, đã thối rữa mất rồi thì đeo bám làm gì. Trước đây chúng ta theo Liên Xô vì ý thức hệ, thế mà Liên Xô sụp đổ rồi, trong lúc Trung Quốc cố dựa vào ý thức hệ để thôn tính Việt Nam thì vin vào nó mà làm gì ngoài sự lừa bịp những người nhẹ dạ cả tin. Mà hỏi xem, ngoài một số rất ít còn dựa vào ý thức hệ để trục lợi thì đại đa số dân Việt Nam có còn tin gì vào nó nữa đâu. Hơn nữa ĐCS Trung Quốc chỉ giữ lại cái tên và tổ chức chứ ý thức hệ CS cũng đã bị vứt bỏ từ lâu, chúng nó chỉ dùng để lừa bịp những người khờ dại trong và ngoài nước. Cũng vì ý thức hệ mà lãnh đạo ĐCS Việt Nam đã ký kết mật ước Thành Đô. Nhiều dư luận yêu cầu công khai minh bạch cho toàn dân biết nội dung, thế mà đến nay lãnh đạo ĐCS vẫn giấu kín.

3. Truyền thống tổ tiên vẫn thần phục Tàu

Đây là lối ngụy biện dùng một phần sự thật để che dấu bản chất. Tổ tiên chúng ta bên ngoài tỏ ra thần phục Tàu chứ chưa bao giờ chịu khuất phục (trừ bọn Ích Tắc, Chiêu Thống…). Như Nguyễn Trãi đã viết: “Như Đại Việt ta, vốn xưng nền văn hiến đã lâu. Núi sông bờ cõi đã riêng, phong tục Bắc Nam cũng khác. Trải mấy triều Đinh, Lê, Lý, Trần dựng nền độc lập. Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương…”. Xét trong lịch sử, trừ thời nhà Hồ bị nhà Minh cướp nước (Gần đây vì họ Hồ chính sách nặng phiền, khiến trong nước lòng người oán giận. Quân Minh cuồng bạo thừa dịp hại dân. Đảng nịnh mưu gian rắp tâm bán nước….Tát cạn nước Đông Hải khôn rửa sạch tanh hôi. Chẻ hết trúc Nam Sơn không đủ ghi tội ác…), thì chưa thấy có triều đại nào chịu khuất phục Trung Quốc về mọi mặt một cách nhục nhã như bây giờ. Ngay như Quang Trung, ông cho người đóng thế mình sang bái phục Càn Long (không phải Khang Hy) chỉ là cái mẹo sau khi đã đánh tan 20 vạn quân của Tôn Sĩ Nghị. Đánh thắng rồi mới cầu hòa chứ không phải cúi đầu xin chỉ thị về mọi việc lúc chưa xẩy ra.

Việc nhất nhất thần phục Tàu Cộng đã được cài sẵn vào gène, vào máu của CS Việt Nam từ khi mới thành lập. Chẳng thế mà Trần Huy Liệu (người thay mặt Hồ Chí Minh vào Huế nhận sự thoái vị của Bảo Đại), vào khoảng năm 1949 có nói một câu nhận xét không tốt về Tàu (coi chừng kẻ thù truyền kiếp của dân tộc) thì bị thất sủng ngay. Năm 1954, Phạm Văn Đồng sau khi ký Hiệp định Genève đã khóc vì bị Chu Ân Lai ép buộc chia cắt đất nước đến vĩ tuyến 17. Năm 1958, được tin Trung Quốc muốn độc chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì Phạm Văn Đồng ký Công hàm công nhận ngay (ngoài ông Đồng ra hình như không có ai ủng hộ Trung Quốc nữa). Năm 1974 Hà Nội giữ hoàn toàn im lặng để cho Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa do VNCH quản lý. Năm 1988 Lê Đức Anh (Bộ trưởng Quốc phòng) ra lệnh cho các chiến sĩ đảo Gạc Ma không được chống cự lính Trung Cộng, để toàn bộ 64 chiến sĩ bị sát hại, xác bị quăng xuống biển. Năm 1991 Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười sang Thành Đô (Trung Quốc không cho đến Bắc Kinh) cầu xin sự che chở và ký mật ước, cố xin gặp Đặng Tiểu Bình nhưng hắn không cho gặp. Năm 2000 Lê Khả Phiêu ký cho Tàu một số đất ở Thác Bản Giốc và Hữu Nghị Quan. Những chuyện như vậy liệu có bao giờ xẩy ra trong lịch sử của tổ tiên. Thế mà ĐCS cứ đưa tổ tiên ra làm bình phong để che đậy.

4. Luận điệu gìn giữ hòa bình, tôn trọng luật pháp Quốc tế

Cứ mỗi lần Trung Quốc có hành động ngang ngược ở biển Đông thì phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam lại tuyên bố: “Phản đối, đòi tôn trọng chủ quyền, chủ trương giải quyết tranh chấp bằng hòa bình, thương lượng, tôn trọng luật pháp quốc tế, không liên kết với nước khác để chống nước thứ ba…”. Nghe quá hóa nhàm. Có những việc lớn, quan trọng mà sao chỉ có đại diện Bộ Ngoại giao, hoặc quá lắm là một cá nhân cấp cao nào đó phát biểu một cách dè dặt, Chính phủ, Quốc hội, Văn phòng Chủ tịch nước lặng im. Và dân quá bức xúc biểu tình phản đối thì bị đàn áp. Ừ thì tôn trọng hòa bình, ta không chủ động gây chiến, nhưng ai cấm những phát biểu mạnh mẽ phản đối của Chính phủ, sao lại cấm dân biểu tình, sao không dám kiện ra Tòa án quốc tế như Philippine. Luận điệu “mềm dẻo, hòa bình, tránh xung đột” chẳng qua để che giấu một tâm trạng hèn yếu, không dám tin vào dân, chỉ muốn thần phục để vinh thân phì gia.

5. Luận điểm: Về kinh tế ta phụ thuộc vào Tàu quá nhiều, nếu ta có những đấu tranh mạnh mẽ để bảo vệ chủ quyền mà bị Tàu nổi giận cắt đứt mọi giao dịch thương mại thì ta lâm vào khủng hoảng lớn

Tôi gọi đây là luận điểm chứ không phải luận điệu vì xét ra có phần đúng. Nhưng có phải vì giao lưu hàng hóa mà để cho Tàu vào chiếm cứ các vị trí xung yếu của đất nước, để người Tàu tràn ngập các vùng quan trọng, để họ phá nát môi trường. Những nước như Mỹ, Đức, Nhật, Úc… họ có làm như thế đối với các nước khác đâu. Việc để kinh tế, thương mại, xây dựng của Việt Nam quá lệ thuuộc vào Tàu, để cho Tàu thực hiện các dự án lớn làm hủy hoại môi trường là tội của những người lãnh đạo tham và ngu. Bây giờ đã lỡ ra rồi thì không phải cứ cố trượt dài trên con đường sai lầm mà phải tìm cách khắc phục. Tuy vậy việc ngừng giao lưu kinh tế với Tàu khi chúng ta có những đấu tranh mạnh mẽ để bào vệ chủ quyền cũng chỉ mới là suy đoán. Việc giao lưu là có lợi cho cả hai bên. Việc giao lưu với Tàu nếu bị giảm sút, trước mắt kinh tế Việt sẽ gặp khó khăn, đời sống của đân bị ảnh hưởng. Nhưng thử hỏi dân xem họ có vui lòng chấp nhận khó khăn trong thời gian ngắn để loại bỏ mọi xấu xa do Tàu mang đến. Tôi nghĩ rằng được giải thích đa số dân sẽ vui lòng. Hơn nữa dân ta có câu: “Trong cái khó ló cái khôn”. Trước đây vì nhầm lẫn mà ta ưu tiên thị trường Trung Quốc, nhưng nếu vì bảo vệ chủ quyền mà nó bị co lại thì các nhà doanh nghiệp Việt có đủ trí khôn để mở ra các nước khác, chứ làm sao chịu bó tay.

6. Nhận định

Tôi cho rằng những ngụy biện trên đây chỉ nhằm để duy trì chế độ độc tài Đảng trị theo đường lối CS, đem nước ta phụ thuộc vào Tàu Cộng. Muốn thoát khỏi sự lệ thuộc này trước hết phải thoát ra khỏi ý thức hệ CS, phải cải cách thể chế theo con đường dân chủ chân chính. Một ngày mà ĐCS Việt Nam còn kiên trì đường lối hiện hành thì dân Việt còn chịu cảnh lầm than và đất nước dần dần bị thôn tính.

Để kết thúc xin kể câu chuyện: Ngày xưa bên Tàu, nước Triệu (Thời U Mục Vương), nhờ có Lý Mục và Tư Mã Thượng là những người tài giỏi, yêu nước mà ngăn chặn được sự xâm lược của nước Tần. Thế nhưng vua Triệu tin dùng tên quan đứng đầu triều đình là Quách Khai, một kẻ tham lam. Gián điệp nước Tần đem biếu Quách khai một số lớn vàng bạc với yêu cầu vu cáo Lý Mục và Tư Mã thượng là bọn phản bội, chống lại nhà vua, để họ bị loại bỏ. Quách Khai nhận vàng bạc, thực hiện âm mưu, xui dục vua giết chết Lý Mục, đuổi được Tư Mã Thưọng. Kết quả quân Tần xâm chiếm nước Triệu một cách dễ dàng. Sau vụ này vua Tần nói: Ta chỉ bỏ ra ít vàng bạc mua được Quách Khai, dùng Khai để chiếm được Triệu, quá rẻ. Quách Khai hý hửng cho rằng đã lập công với Tần nhưng bị Tần đuổi đi, không dùng kẻ phản phúc. Quách Khai về quê, chở theo mấy xe vàng bạc. Giữa đường bị những người nghĩa khí giết hết cả nhà, lấy hết của cải.

Bình luận - Việc này đáng cho nhiều người Việt suy ngẫm. Nhưng những kẻ rắp tâm bán nước nghĩ rằng họ khôn hơn Quách Khai vì đã tuồn nhiều của cải và cho con cháu ra nước ngoài. Không đâu, chúng mày khôn, sẽ có người khôn hơn và trên hết, chúng mày đã gây ra nghiệp chướng, thế nào cũng chịu nghiệp báo. Hãy luôn nhớ rằng của cải do sức lao động và tài năng làm ra mới bền chặt, còn của phi nghĩa do gian lận, tham nhũng, tước đoạt thì chỉ làm giàu tạm thời, không đời chúng mày thì đời con, đời cháu cũng tiêu thành mây khói và chưa biết còn những thảm họa nào nữa.

N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN.

MIẾNG ĂN LÀ MIẾNG TỒI TÀN ....

VẬY MÀ HẢI NGỌAI TỴ NẠN CỨ NHẮM MẮT ĂN PHÂN CỦA NHỮNG CA SĨ KHỐN NẠN VỀ VỚI VC NẦY./-TCL

Chế Linh và Hoài Lâm sẽ cống hiến cho khán giả trong liveshow tháng 10
Click image for larger version Name: hl.jpg Views: 0 Size: 60.3 KB ID: 942489  Click image for larger version Name: hl2.jpg Views: 0 Size: 49.6 KB ID: 942490  Click image for larger version Name: hl3.jpg Views: 0 Size: 73.0 KB ID: 942491  

Click image for larger version Name: hl5.jpg Views: 0 Size: 62.2 KB ID: 942493   

Chế Linh đã chưa đặt chân trở về Hà Nội từ khi vào Nam lưu diễn là chính. Danh ca dòng nhạc bolero sẽ hội ngộ cùng Hoài Lâm vào cuối tháng 10 tại đêm nhạc tổ chức ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia. MC hải ngoại Nguyễn Cao Kỳ Duyên được chọn mặt gửi vàng làm MC của chương trình.

Trong Liveshow, danh ca Chế Linh mời những giọng ca rất thân thiết, gắn bó với ông và cũng là những giọng hát bolero nổi tiếng tham gia show diễn như: Sơn Tuyền, Phương Dung, Anh Thơ, Giáng Tiên. Đặc biệt, trong liveshow lần này, Chế Linh mời nam ca sĩ Quang Linh và giọng hát bolero trẻ trung Hoài Lâm cùng đứng chung sân khấu. Với liveshow này, Chế Linh mong muốn được mang đến cho khán giả những màu sắc đặc biệt nhất của dòng nhạc bolero qua những giọng hát mà ông cho rằng, mang đầy đủ những nét đẹp của dòng nhạc mà ông gắn bó suốt cuộc đời mình này. Chế Linh chia sẻ, ông sẽ mang đến cho khán giả Hà Nội một đêm nhạc bolero đích thực, với những giọng ca trải dài theo năm tháng, để nhìn thấy một sự tiếp nối rõ ràng cho đến thế hệ hôm nay.




Trong liveshow của Chế Linh, nếu Sơn Tuyền, Phương Dung là những người cùng thời với Chế Linh, Quanh Linh, Anh Thơ là những giọng ca đã thành danh, thì Hoài Lâm, Giáng Tiên chính là đại diện cho lớp người trẻ yêu bolero và có nhiều tiềm năng với dòng nhạc này. Riêng Anh Thơ đã từng ghi những dấu ấn đặc biệt khi hát chung với Chế Linh ở liveshow "10 năm tình cũ" năm 2014 cũng tại Hà Nội. Lần này, Chế Linh tiếp tục mời Anh Thơ sánh đôi với mình trên sân khấu. Qua Anh Thơ, Chế Linh cũng muốn khẳng định rằng, nhạc bolero đã nằm trong huyết quản của người Việt mình, vì vậy dù nghệ sĩ ở dòng nhạc nào cũng sẽ yêu bolero như yêu bản sắc Việt.

Về những bài hát trong liveshow, Chế Linh cho biết, ông và các khách mời sẽ chọn những ca khúc tủ và ấn tượng nhất của dòng nhạc vàng. Chương trình cũng có những sự kết đôi thú vị gây ấn tượng cho người xem.
Cùng với sự góp mặt của các ca sĩ khách mời, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên tiếp tục đảm nhận vai trò người dẫn chương trình. Chế Linh luôn tin tưởng ở nữ MC hải ngoại bởi, Kỳ Duyên luôn là người hiểu ông nhất và sẽ kể cho khán giả nghe những câu chuyện cuộc đời của Chế Linh duyên dáng nhất.


MC Kỳ Duyên và danh ca Chế Linh.


Danh ca Sơn Tuyền.


Danh ca Phương Dung.

Ở tuổi 75, với một gia tài âm nhạc đồ sộ, nhiều người ngạc nhiên khi thấy Chế Linh vẫn về nước chạy show. Đem thắc mắc này đi hỏi Chế Linh, giọng ca sinh năm 1942 cười hiền lành: "Ở tuổi này của tôi, tiền bạc không còn là điều quan trọng nhất. Tôi chỉ muốn được cống hiến giọng hát đến những người đã dành trái tim yêu thương mình, muốn giữ gìn một dòng nhạc đặc biệt như bolero đến hơi thở cuối cùng".

Chế Linh từng rất buồn khi nhạc vàng bị đánh giá sai, bị cho rằng "sến", làm hỏng thế hệ trẻ. Theo ông, nếu âm nhạc là lời nói cất lên từ trái tim thì bolero chính là tiếng nói tình cảm nhất. Nó chan chứa, không bóng bẩy, đi thẳng vào lòng người nghe. Ở cả cương vị ca sĩ Chế Linh hay nhạc sĩ Tú Nhi, ông đều muốn chứng tỏ những giá trị của bolero và muốn truyền nó tới thế hệ sau.


Chế Linh nhận được tình cảm yêu mến của khán giả khi về nước biểu diễn.



Vài năm gần đây, Việt Nam thịnh hành các gameshow về bolero. Theo Chế Linh đây là điều đáng mừng bởi nó chứng tỏ nhạc vàng vẫn có chỗ đứng và vẫn có người muốn duy trì. Tuy nhiên các chương trình này đều ít nhiều gây tranh cãi bởi những pha trộn, những cách mà nhà tổ chức sử dụng để lôi kéo khán giả. Vốn là người kín tiếng, Chế Linh không muốn gây tranh cãi bằng những tuyên ngôn - dù ông đang được xem là người tiêu biểu nhất của dòng nhạc vàng. Thay vào đó, Chế Linh muốn khán giả tự cảm nhận qua những show diễn mà ông dày công chuẩn bị.

75 tuổi, Chế Linh nói, thực lòng ông không biết mình còn bao nhiêu cơ hội để làm liveshow cho khán giả Hà Nội, bởi vậy, khi lúc này đang sung sức, ông muốn được cống hiến từng phút để đáp lại tình cảm yêu thương của khán giả. Được biết, sau liveshow tại Hà Nội vào 28/10 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Chế Linh sẽ làm liveshow riêng tại Sài Gòn.

DÙ CHO LÊ BÁ HÙNG CON AI ĐI NỮA ....

NẾU LẬP TRƯỜNG TỴ NẠN, TỰ DO YẾU KÉM THÌ SẼ BỊ VIỆT CỘNG VÒ ĐẦU NHƯ CAO QUANG ÁNH THẾ THÔI - LÊ BÁ HÙNG NẾU NGÂY THƠ VÀ HÁM DANH CHẮC CHẮN VC SẼ XÒ MŨI DỄ DÀNG THÔI- TỴ NẠN ĐỪNG MONG CHỜ QUÁ ĐÁNG./-TCL


Hải quân Mỹ - Việt giao lưu thường niên

  • 28 tháng 9 2016
Chia sẻ
altImage copyrightAFP
Đại tá người Mỹ gốc Việt Lê Bá Hùng đưa tàu khu trục thăm Đà Nẵng trong chuyến giao lưu hàng năm.
Chương trình Giao lưu Hải quân 2016 tập trung vào các hoạt động “phi tác chiến” mặc dù năm nay đưa vào chương trình một tình huống giả định phức tạp hơn nhằm thực hành Bộ Quy tắc ứng xử cho những cuộc chạm trán ngoài ý muốn trên biển, theo một thông cáo từ Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.
“Chúng tôi tiếp tục phối hợp một cách tích cực và hiệu quả với Hải quân Nhân dân Việt Nam và Ủy ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng. Chúng tôi đánh giá cao nỗ lực của các đồng nghiệp tại Phái đoàn Ngoại giao Hoa Kỳ tại Hà Nội trong việc không ngừng tăng cường quan hệ đối tác với Hải quân Nhân dân Việt Nam,” Đại tá Lê Bá Hùng, Chỉ huy Biên đội tàu khu trục số 7 cho biết.
“Chúng tôi rất mong được hợp tác với tàu USS John S McCain và giao lưu với Hải quân Nhân dân Việt Nam cùng người dân Đà Nẵng trên cơ sở những thành công và bài học kinh nghiệm từ Hoạt động Giao lưu Hải quân năm trước,” Đại tá Hùng nói thêm.

Giao lưu

Được biết chương trình giao lưu từ 28-9 đến 1-10 sẽ bao gồm cả các buổi thảo luận về quân y và luật hàng hải, các buổi trao đổi chuyên môn về ngành hàng hải, công tác y tế và kiểm soát thiệt hại trên tàu, và các hoạt động phục vụ cộng đồng….
altImage copyrightUSEMBASSY
Các đơn vị Hoa Kỳ tham gia đợt giao lưu lần này bao gồm tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường USS John S McCain (DDG 56), lực lượng Đặc nhiệm 73, Biên đội tàu khu trục số 7 và Ban nhạc Hạm đội 7 “Orient Express”.
USS John S. McCain được trang bị các loại vũ khí tối tân, có thể triển khai chiến đấu trong mọi điều kiện.
Vào tháng Tư năm ngoái, hai chiến hạm USS Fitzgerald và USS Fort Worth đã ghé cảng Tiên Sa trong hoạt động hợp tác thường niên lần thứ 6 giữa Hải Quân Hoa Kỳ và Việt Nam, một trong những hoạt động kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Cách đây 7 năm, khi còn là trung tá, hạm trưởng khu trục hạm USS Lassen, ông Lê Bá Hùng đã có chuyến trở về đầu tiên kể từ khi ông cùng gia đình di tản khỏi miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4, 1975.
altImage copyrightUS EMBASSY
Ðại Tá Hùng quê Thừa Thiên-Huế. Ông tốt nghiệp hạng ưu tại Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ năm 1992 với bằng cử nhân về kinh tế, từng làm sĩ quan chỉ huy trên nhiều chiến hạm, khu trục lớn của Hải Quân Hoa Kỳ, giành được nhiều giải thưởng về “Hoạt động tác chiến hiệu quả” (năm 2009); giải thưởng “Ðơn vị Hải Quân nổi bật” (năm 2010)…
Ðại Tá Hùng từng phục vụ tại Hạm Ðội 2, Bộ Tư Lệnh Liên Quân Hoa Kỳ, từng là trợ lý điều hành cho hai tư lệnh thuộc Hạm Ðội 7; phụ tá quân sự cho bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ…
Thân phụ của Ðại Tá Lê Bá Hùng là Trung Tá Hải Quân Việt Nam Cộng hòa Lê Bá Thông.

TỔNG THỐNG PHI DUTERTE THÍCH MÌNH NHƯ ADOLF HITLER./-TCL

Philippines President likens himself to Hitler 
Euan McKirdy, CNN


(CNN)When comparing yourself to world leaders or historical figures, there are perhaps less controversial choices than Adolf Hitler.
Philippines President Rodrigo Duterte on Friday likened himself to the Nazi leader, saying he wants to kill millions of drug addicts, just as Hitler killed Jews during the Holocaust.
    "Hitler massacred 3 million Jews. Now there is 3 million, what is it, 3 million drug addicts (in the Philippines), there are," he said in a speech in his hometown of Davao City.
    "I'd be happy to slaughter them. At least if Germany had Hitler, the Philippines would have (me). You know my victims, I would like (them) to be all criminals, to finish the problem of my country and save the next generation from perdition."
    History counts the cost of Hitler's purges against "undesirables" at 11 million, 6 million of whom were Jews.
    World Jewish Congress President Ronald Lauder, in Israel to attend the funeral of former Prime Minister Shimon Peres, condemned the remarks.
    "These statements are revolting, and President Duterte must retract them and apologize," Lauder said. "We just marked the 75th anniversary of Babi Yar, the massacre of more than 33,000 Jews in Ukraine by Nazi Germany. ... Now, the elected leader of the Philippines openly calls for the mass murder of people who are addicted to drugs.
    "Drug abuse is a serious issue. But what President Duterte said is not only profoundly inhumane, but it demonstrates an appalling disrespect for human life."
    The controversial leader campaigned on a hard line against crime, particularly drug offenses, and has in the past uttered statements which have caused many in the international community to recoil.