Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Sunday, 31 August 2014

VIỆT CỘNG ĐẺ RA ĐƯỜNG BAY BUÔN LẬU VÀNG

Chuyến bay từ HN vô SG nếu bay thẳng ngang qua Lào và Miên thì nhanh hơn 10 phút. 


Từ 10 phút nầy VC tính ra cả nước 90 triệu dân sẽ tiết kiệm được 1 TRIỆU người (?)GIỜ. 


Chúng tính theo cái kiểu MỌI RỢ RỪNG RÚ. Cố tình lờ luôn chuyện bay lạc, đáp lộn phi trường, khởi hành trễ ... mất bao nhiêu triệu giờ của hành khách ??? ./- Mt68


“Đường bay vàng”: Giảm được 10 phút, “lãi” 1 chuyến bay mỗi ngày!

(Dân trí) - “Đối với hành khách, lợi ích là giảm được ít nhất 10 phút bay. 


Nếu mỗi người tiết kiệm được 10 phút, cả xã hội tiết kiệm được gần 1,0 triệu người-giờ. 


Mỗi chuyến rút ngắn 10 phút, cả ngày là 1 giờ và 1 giờ này có thể bay thêm 1 chuyến ngắn…”.

Xung quanh việc Việt Nam thiết lập đường bay thẳng Hà Nội - TPHCM qua không phận Lào và Campuchia, PV Dân trí đã có cuộc trao đổi với TS. Lương Hoài Nam - Tổng giám đốc Hãng hàng không tư nhân Hải Âu, người có rất nhiều năm nghiên cứu và kinh doanh trong lĩnh vực hàng không - để có những phân tích rõ hơn về tính khả thi và hiệu quả kinh tế của đường bay được gọi là “vàng”.
Là một chuyên gia trong lĩnh vực hàng không, ông đánh giá như thế nào về việc Việt Nam xúc tiến thiết lập đường bay thẳng Hà Nội - TPHCM qua lãnh thổ Lào và Campuchia? Theo ông, Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) có vội vã khi đưa ra những nhận định về hiệu quả kinh tế của đường bay này?
Ý tưởng này đã có từ hàng chục năm nay, đã trở thành vấn đề chính thức để trao đổi giữa các cơ quan quản lý hàng không của các nước liên quan. Logic của nó đơn giản: Đường thẳng ngắn hơn đường cong. Bay ngắn hơn thì đỡ tốn kém hơn nếu có cơ hội, điều kiện giải quyết các vấn đề kỹ thuật, pháp lý và kinh tế một cách hợp lí.
Trước đây các cơ hội, điều kiện chưa xuất hiện trên cả ba phương diện đó. Theo cách thức, kỹ thuật điều hành bay cũ, máy bay được điều khiển bởi các trạm, đài không lưu trên mặt đất. Các trạm, đài này chỉ có thể xây dựng trên lãnh thổ quốc gia, ta không thể sang nước khác xây để điều hành các chuyến bay nội địa được. Nay với công nghệ GPS với các thiết bị điều hành từ vệ tinh, không cần xây nhiều trạm, đài không lưu trên mặt đất nữa. Bằng chứng là hai thuỷ phi cơ Cessna của Hàng không Hải Âu vừa bay xuyên Thái Bình Dương về nước theo hành trình San Francisco - Hawaii - quần đảo Marshall - quốc đảo Palau - Hà Nội, mỗi chặng bay trên biển dài trên dưới 4.000 km, làm gì có đài không lưu nào xây trên biển? GPS cho phép máy bay bay thẳng giữa hai điểm có toạ độ xác định sẵn. Khoảng cách bay giữa Hà Nội và TP Hồ Chí Minh chỉ hơn 1.000 km thôi.
TS. Lương Hoài Nam

TS. Lương Hoài Nam

Về pháp lý, vấn đề “nắn thẳng” các đường bay Tiểu vùng CLMV (giữa Campuchia, Lào, Myanmar và Việt Nam) đã liên tục được nêu ra tại các Hội nghị các hãng hàng không CLMV từ năm 2006-2008, nhưng gần đây mới đạt được tiến triển. Đầu tiên là Lào và Campuchia đồng ý cho các chuyến bay nội địa Việt Nam giữa Hà Nội và Phú Quốc được bay qua lãnh thổ của họ.
Mới đây, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đã trực tiếp thương thảo và đạt được thoả thuận với chính phủ Campuchia để các chuyến bay nội địa giữa Hà Nội và TPHCM được bay qua nước họ. Lào chắc cũng sẽ đồng ý thôi. Vậy các khó khăn pháp lý đã được tháo gỡ. Chưa cần tính các hiệu quả gián tiếp của đường bay mới thì cũng đã có thể khẳng định được hiệu quả kinh tế. Nhận định của Bộ GTVT không có gì là vội vàng cả.
Từng có thông tin đưa ra rằng “đường bay vàng” ngắn hơn đường bay hiện tại 420km, khi khai thác sẽ giúp rút ngắn được 26 phút mỗi chuyến bay và tiết kiệm hàng trăm triệu USD/năm, ông có cho rằng điều đó là có cơ sở?
Tôi không tin các con số đó! Hãy để các cơ quan tính và đưa ra kết quả một cách có chuyên môn, trách nhiệm. Đường bay mới sẽ thẳng hơn, nhưng sẽ không phải thẳng như kẻ chỉ, còn ngắn hơn bao nhiêu còn tuỳ phương án. Tôi nghĩ sẽ chỉ rút ngắn được khoảng 100 km và 10 phút bay. Như thế đã đủ tốt, đủ hiệu quả rồi. Có một số đường bay nội địa ở nước ta chỉ dài 200-300 km thôi.
Nếu so sánh giữa đường bay thẳng và đường bay hiện tại, lợi ích trực tiếp mà hành khách được hưởng và hiệu quả kinh tế nhìn thấy từ đường bay thẳng là như thế nào? Ở góc độ là người kinh doanh, nếu khả năng rút ngắn thời gian không nhiều, cùng với các chi phí quá cảnh qua Lào và Campuchia, ông có lo ngại hiệu quả kinh tế sẽ không như kỳ vọng?
Đối với hành khách, lợi ích là giảm được ít nhất 10 phút bay. Ai cũng muốn đến nơi càng nhanh càng tốt, chẳng ai muốn ngồi lâu trên máy bay cả. Trong thực tiễn kinh doanh hàng không, giữa hai điểm A và B cụ thể, hành trình bay càng dài thì chi phí khai thác của hãng hàng không càng tăng, nhưng giá vé lại càng giảm. Nếu có lựa chọn, hầu hết hành khách chọn hành trình bay với thời gian bay ngắn nhất.
Về khía cạnh kinh tế, nếu phí bay quá cảnh Lào và Campuchia ở mức khoảng 650 USD/chuyến/chiều cho A320 và 850 USD cho B777, các chi phí tiết kiệm được bằng đường bay và thời gian bay ngắn hơn thừa đủ để bù đắp các phí bay quá cảnh cả trong trường hợp chỉ rút ngắn được 100 km và 10 phút bay. Chi phí khai thác A320 khoảng 6.000 USD/giờ, 40% trong đó là chi phí xăng dầu. Có thể còn thương thảo giảm phí thêm với Lào và Campuchia cho hợp tình hợp lý hơn nữa.
Về logic, bay đường thẳng ngắn hơn bay đường vòng
"Về logic, bay đường thẳng ngắn hơn bay đường vòng"
Hiện tại, mỗi năm có hơn 5 triệu lượt hành khách bay mỗi năm giữa Hà Nội và TPHCM. Nếu mỗi người tiết kiệm được 10 phút, cả xã hội tiết kiệm được gần 1,0 triệu người-giờ, rất đáng kể. Lượng khách trong tương lai còn tăng nhiều.
Đối với hãng hàng không, một A320 mỗi ngày bay 6 chuyến giữa Hà Nội và TPHCM. Mỗi chuyến rút ngắn 10 phút, cả ngày rút ngắn được 1 giờ và 1 giờ này có thể dùng để bay thêm 1 chuyến ngắn, hoặc tăng thời gian phục vụ mặt đất và giảm chậm chuyến, hoặc đơn giản là để hành khách các chuyến bay cuối ngày hạ cánh và về đến nhà sớm hơn 1 giờ (thường là vào đêm khuya nên rất quý). Hiệu quả kinh doanh của các hãng hàng không chắc chắn sẽ được cải thiện.
Hiện việc bay thử nghiệm kiểm tra đường bay thẳng đang được Vietnam Airlines và VietJet Air thực hiện trên hệ thống buồng lái giả định, ông có nghĩ kết quả này chính xác về giờ bay, tính toán nhiên liệu, chiều dài đường bay, thậm chí là những vấn đề gặp phải khác trên đường bay thực tế?
Bay thử nghiệm trên buồng lái giả (SYM) hay trên thực tế thì cứ làm thôi, nhưng để kết luận về hiệu quả của đường bay mới thì không cần thiết. Không có gì khó khăn trong việc tính toán cả. Nhưng nếu bay thử nghiệm thì cần phải thống nhất “đề bài”: đường bay cụ thể nào, mực bay nào, chế độ bay nhanh nhất hay là chế độ bay tiết kiệm nhiên liệu nhất, phương thức tiếp cận hạ cánh...
Kết quả thử nghiệm phụ thuộc vào các thông số đó và vào hướng, tốc độ gió. Đường bay ngắn nhưng nếu bay với tốc độ thấp ở mực bay thấp, vòng vèo tiếp cận hạ cánh thì chưa chắc là thời gian bay thực tế sẽ ngắn hơn đâu.
Năm 2015 Việt Nam sẽ mở cửa bầu trời, ông có cho rằng việc mở đường bay nội địa trên không phận quốc tế như đang xúc tiến có ý nghĩa trong việc góp phần nâng cao hiệu quả của chính sách hàng không này?
Hai vấn đề này không trực tiếp liên quan đến nhau. Đường bay nội địa của Việt Nam đi qua không phận quốc tế thuần tuý là vấn đề khai thác, kỹ thuật. Còn chính sách mở cửa bầu trời trong ASEAN liên quan đến tự do hoá các thương quyền vận chuyển hàng không quốc tế (về chỉ định hãng hàng không khai thác, số chuyến bay, loại máy bay, số ghế và tải cung ứng...). Mức độ cạnh tranh quốc tế giữa các hãng hàng không ASEAN sẽ tăng mạnh.
Nếu như đường bay mới làm cho các hãng hàng không nước ta đạt hiệu quả kinh doanh tốt hơn thì nó sẽ gián tiếp tạo thuận lợi cho họ trong bối cảnh cạnh tranh hàng không sắp tới.
Xin trân trọng cảm ơn ông!
Châu Như Quỳnh (thực hiện)

MẶT TRẬN XIN PHÂN VÔ VỊ LỢI CỦA NGUYỄN ĐÌNH THẮNG VẪN CHƯA YÊN TĨNH./- Mt68

PHẢI CẨN THẬN TRONG MỖI HÀNH ĐỘNG![Thiên Kim].
Nhận được trên Net, hôm trước bài viết của bà Tôn Nữ Hoàng Hoa đã bênh đỡ một phụ nữ chủ tiệm uốn tóc và dậy uốn tóc Phạm Thu Hạnh, bài viết đã tố cáo TS Nguyễn Đình Thắng là lừa gạt bà Hạnh để bà bị mất tiệm dậy uốn tóc và bà TNHH đã kêu gọi Cộng Đồng Người Việt giúp đỡ tiền bạc cho bà Hạnh.

Hôm nay 24/8/2014, TS Nguyễn Đình Thắng có thư trả lời cho bài viết của bà TNHH đã tố cáo ông, do bà Tôn Nữ Hoàng Hoa cho đăng trên các trang báo, D/Đ điện tử.
Khi chỉ mới nhận được bài của bà TNHH, chúng tôi chưa hấp tấp nhận định ai đúng ai sai. Chúng tôi chờ sự trả lời của TS Thắng.
Tuy nhiên, có điểm chúng tôi thấy bà TNHH kêu gọi giúp đỡ tiền bạc một phụ nữ đã có hơn hai mươi năm kinh doanh, từng làm chủ tiệm, từng làm  chủ một trường dậy nghề bề thế, thì tiền bạc để đâu cho hết mà lại đi xin tiền những người có lương tháng ba cọc ba đồng trong CĐNV! Điểm này  rất là vô lý và việc kêu gọi "tình thương" này rất giả tạo, ngây ngô!
Điểm thứ hai,  bà TNHH viết về sự lường gạt để chiếm đoạt một cơ sở làm ăn khá to lớn chứng tỏ luật pháp nước Mỹ cũng đã có một luật rừng!(Chứng tỏ hùng hồn là bà TNHH đã viết rằng bà Phạm Thu Hạnh như là một Dân oan trong chế độ vô nhân của đảng CSVN!).

Khi nhận được bài trả lời của TS Nguyễn Đình Thắng, chúng tôi đã được biết là cơ sở của bà Hạnh đã bị đóng cửa hoàn toàn vì thiếu những điều căn bản đối với luật pháp, trước khi cầu cứu TS Thắng với danh nghĩa BPSOS, để cứu vãn tình thế cho trường dậy nghề uốn tóc của bà Hạnh đã bị đóng cửa.
Sau đó  theo lời TS Thắng, bà Hạnh cũng lại có những hành động muốn tráo trở với ban quản trị. Rốt cuộc TS Thắng không dám làm những điều trái  với luật pháp theo ý bà Hạnh nên ông đã buông tay trả lại tình trạng  cơ sở kinh doanh bị đóng cửa như lúc đầu.
Nếu như vậy thì tại sao lại nói là TS Nguyễn Đình Thắng lường gạt  để chiếm đoạt một cơ sở kinh doanh của bà Hạnh!
Chúng tôi viết bài này không để bênh vực cho bất cứ một người nào có hành động sai trái với lương tâm, trái với luật pháp.

Chúng tôi muốn nói lên tiếng nói công tâm cùng Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Hải Ngoại rằng:
- Thời gian này đảng CSVN đang dùng rất nhiều tiền bạc, rất nhiều Dư Luận Viên, mua chuộc khéo léo bằng mọi cách. Kể cả mua chuộc được những người chống cộng, đến mua chuộc những kẻ trở cờ, phản bội lại tinh thần VNCH để thi hành Nghị Quyết 36.
Với manh tâm phá nát Cộng Đồng người Việt Tị Nạn Hải Ngoại, bằng cách bôi lọ những người đấu tranh có tiếng tăm, chia rẽ chúng ta bằng mọi cách mọi mưu mô thâm độc!
- Những nhà đấu tranh dân chủ và làm việc giúp người Tị Nạn Hải ngoại nên cẩn thận, đừng vì một chút lợi lộc nào đó mà bị ô danh cho cả cuộc đời hi sinh cho công cuộc đấu tranh  Tự Do- Dân Chủ cho Quê hương Việt Nam yêu quý của chúng ta.
[Thiên Kim- Phạm Thị Kim Thanh] .
= = = = = emails  tham khảo = = = = == = = =  = =
 
On Sunday, August 24, 2014 6:09 PM, "Tuong-Giang TN  wrote:

 
Chuyện rõ như ban ngày: Lấy lý do bị gạt để kêu gọi được giúp dỡ VỀ TIỀN BẠC là một lường gạt trắng trơn.

Tôi không thích kết luận một cách hấp tấp để rồi bị hố, nhưng nghe ra Lời Giải Thích của TS Nguyễn Đình Thắng hợp lý và có tư cách hơn là phần "hồ sơ về bà Thu Hạnh" do chị TN Hoàng Hoa đưa lên.

Ruồi Bu nhất là chuyện Tôi cần quyên tiền để làm lại Business mới (tức là để sống Thoải Mái) vì tôi bị người này hay người kia gạt.

Không hiểu sao một người tôi nghĩ là khá sáng suốt trong các bài viết của chị như TN Hoàng Hoa lại có cái bài viết Ngây Thơ về vụ này.

Tôi không ưa gì TS Thắng trong vụ Thỉnh Nguyện Thư, nhưng trong việc này, qua thư trả lời của TS Thắng (và cả thư tố giác của TNHH) thì bà Thu Hạnh này có điều gì không ổn.

TS Thắng không có Phép Lạ để cướp ngang xương một cơ sở đang làm ăn Hợp pháp.

Thư của chị TNHH Không Có Gì Thuyết Phục.
Lần đầu tiên mới thấy chuyện Quyên Tiền Quái Đản này!

Tường Giang.

CHUYỆN SANG ĐỌAT CỦA NGUYỄN ĐÌNH THẮNG CÓ THỂ ... KHÔNG PHẢI VẬY ?./- Mt68

CHUYỆN Tiến Sĩ NGUYỄN ĐÌNH THẮNG BỊ TỐ SANG ĐỌAT THƯƠNG HIỆU HAIR BUSINESS "CÓ THỂ" NHƯ VẦY.

Trần Cao Lãnh
USA

Thưa Bà Con Tỵ Nạn khắp nơi;


Gần đây Bà Con Tỵ Nạn chúng ta chắc đã không khỏi sửng sốt khi đọc thấy bài viết của Bà Tôn Nữ Hòang Hoa, Florida; tố cáo Ngài Tiến Sĩ Cứu Nguy Người Vượt Biển Nguyễn Đình Thắng đã sang đọat thương hiệu về ngành tóc của Bà Phạm Thu Hạnh ở Virginia. Vì thương hiệu về ngành tóc, không biết rõ là tiệm dạy cắt tóc, uốc tóc hay có kèm theo nhổ lông, làm nails không ? Nên tôi xin mạn phép dùng chữ "Hair Business" để gọi tổng quát hóa về ngành tóc.


Tôi dùng chữ sửng sốt là vì tôi tin chắc rằng đã có rất nhiều người khi đọc thấy tin nầy trên Internet đều đã rất sửng sốt. Bởi vì người viết bài đưa tin chính là Bà TNHH là một ngòi viết rất bén nhạy, có thể tạm gọi là một cây bút rất là thông thái, biết nhiều chuyện rất chi tiết cho thấy kiến thức phổ thông rất rộng rãi của Bà TNHH. Bà TNHH lại đề cập thẳng thừng đến một nhân vật lừng danh trong Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngọai là Tiến Sĩ NGUYỄN ĐÌNH THẮNG , BPSOS ( Cứu Nguy Người Vựợt Biển). Mặc dù hiện nay không còn Người Vượt Biển nữa nhưng âm vang vẫn còn, nhứt là chuyện Vượt Biển đã làm nên tên tuổi người hùng Nguyễn Đình Thắng nên có lẽ NĐThắng vẫn giữ tổ chức BPSOS để lưu giữ kỷ niệm sự nghiệp nổi danh một thời chăng ?


Câu chuyện SANG ĐỌAT gây chấn động 2 tuần qua chính là vì NGƯỜI TỐ CÁO là một người có nhiều uy tín trong Cộng Đồng Hải Ngọai và NGƯỜI BỊ TỐ lại là một người ân nhân của hàng ngàn người Vượt Biển. Cho nên câu chuyện đã càng gây chấn động hơn những chuyện lường gạt, sang đọat bình thường của dân gian.


Thú thật, khi câu chuyện được tung lên mạn Internet thì tự nhiên khiến cho nhiều người HÒAI NGHI, vì ít ai có thể vội tin câu chuyện SANG ĐỌAT lại xảy ra với một người như Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng. Tuy ít ai vội vã tin; nhưng vì người viết là Bà TNHH, viết với một âm điệu rất chắc ăn nên từ chỗ hòai nghi làm cho bàng quan thiên hạ đành phải dè dặt chờ thêm tin tức.


Vào tuần qua, chúng ta được đọc những lời GIẢI THÍCH của TS Nguyễn Đình Thắng và hôm sau thì khắp đó đây lại được đọc bài PHÂN TÁCH của Bà TNHH có kèm theo 2 Email ( Tiếng Việt không dấu ) của Cụ Phan Vỹ và Bà Phạm Thu Hạnh.


Cho đến nay, ngòai những diễn đạt của Bà TNHH, NĐThắng, Phan Vỹ, Phạm Thu Hạnh và còn có thêm 1 bài viết loanh quanh khác của Nguyễn Đạt Thịnh . Thế rồi câu chuyện SANG ĐỌAT lại rơi vào IM HƠI, LẶNG TIẾNG !!!


Vì vậy mà  cá nhân tôi (TCLãnh) và nhiều người tôi quen biết rất ư là ẤM ỨC muốn biết rõ câu chuyện thực, hư sẽ ngã ngũ ra sao ???!  Với sự im lặng của người trong cuộc và với sự dè dặt của các tay bình luận thời cơ như hiện tại khiến cho tôi chủ quan cho rằng : Câu chuyện sẽ CHÌM XUỒNG bởi 1 lý do gì đó mà người ngòai sẽ không bao giờ biết được sự thật. Cho nên cá nhân tôi xin mạo muội nêu lên vài CÓ THỂ (?) để hy vọng câu chuyện SANG ĐỌAT sẽ được người trong chăn nhanh tay diệt RẬN giùm !


- Có thể 1 ?


Nguyên nhân câu chuyện bắt đầu bằng : Bà Phạm Thu Hạnh đã mở thương hiệu Hair Business ở Virginia , theo lời kể của bà thì đã hơn 10 năm qua. Có thể gần đây thương vụ Hair Business của Bà Thu Hạnh gặp RẮC RỐI về thu họach ? Hay rắc rối về GIẤY TỜ, HỒ SƠ với cơ quan cấp phép hay với sở Thuế Vụ mà Bà Thu Hạnh đang lo thu xếp không xong ? Cho nên Bà Thu Hạnh mới nhờ ông Trần Tử Thanh, một nhân vật Cộng Đồng, liên lạc với Nguyễn Đình Thắng để nhờ giúp đỡ, giải quyết những khó khăn mà bà Thu Hạnh đang gặp phải.


- Có thể 2 ?


Khi TS Nguyễn Đình Thắng nhúng tay vào Hair Business của Bà Thu Hạnh thì có thể NĐThắng đã vẽ ra một kế họach sẽ rất là sáng lạn, huy hòang cho tương lai Hair Business của Bà Hạnh ? Có thể NĐThắng không nói rõ ràng từng chi tiết về việc biến Hair Business của Bà Thu Hạnh sang qua thành một tổ chức BẤT VỤ LỢI (Non Profit). Nên nhớ rằng TS NĐThắng có thể nói là VUA KHÔNG NGAI trong dịch vụ XIN PHÂN (Fund) của Chính Phủ để điều hành các tổ chức vô vị lợi.

Có thể Bà Thu Hạnh chỉ nghe thấy những LỢI LỘC to lớn nếu giao cho NĐThắng biến cơ sở làm ăn của bà thành ra một tổ chức vô vụ lợi. Sẽ được chính phủ cấp phân tha hồ hưởng lợi, cá nhân các người điều hành sẽ có lương và tha hồ mà giúp đỡ những người Việt không có việc làm, theo như mong muốn của bà Thu Hạnh.  Có lẽ vì không làm sao đo lường được hậu quả sau khi cơ sở Hair Business biến thành tổ chức vô vị lợi nên bà Thu Hạnh đã giao hết mọi giấy tờ cho NĐThắng lo liệu.

-Có thể 3 ?


Khi TS NĐThắng bắt tay vào việc thì có thể NĐThắng đã viết thành một KẾ HỌACH XIN PHÂN nhằm tạo ra một tổ chức VÔ VỊ LỢI chỉ với mục đích giúp đỡ NHỮNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN thất nghiệp. Tạo công ăn, việc làm cho các phụ nữ MẸ ĐỘC THÂN hay những người đàn bà cô thế bị chồng hành hạ, bỏ rơi etc... 

Có thể tổ chức VÔ VỊ LỢI HAIR BUSINESS đã được chính phủ cấp phân và về phương diện TỔ CHỨC ĐIỀU HÀNH theo TS Thắng tiết lộ thì bắt buộc phải có một BAN QUẢN TRỊ gồm nhiều người, không thể chỉ để một mình bà Thu Hạnh làm giám xúi như trước. Và theo như TS Thắng giải bày thì "CĂN NHÀ" Hair Business đã được TS Thắng ký giao kèo THUÊ MƯỚN với chủ nhân căn nhà đó để làm cơ sở cho tổ chức vô vị lợi Hair Busines. Không còn thuộc chủ quyền thuê mướn trực tiếp của bà Thu Hạnh như trước kia.

-Có T
hể 4 ?

Có thể sau khi cơ sở VÔ VỊ LỢI Hair Business họat động thì bà Thu Hạnh mới thực tế nhận ra (Realize) mình không còn quyền hành gì với Hair Business nữa. Từ đó bà Thu Hạnh bắt đầu CƠM KHÔNG LÀNH, CANH KHÔNG NGỌT với Ban Quản Trị và với cá nhân TS Nguyễn Đình Thắng. Do đó mà BAN QUẢN TRỊ đã từng người tự động rút tên và cơ sở vô vị lợi Hair Business của BPSOS đã phải NGƯNG HỌAT ĐỘNG mà không kèn, không trống gì cả.

-Có Thể 5 ?


Tuy cơ sở vô vị lợi Hair Business đã không họat động nữa. Nhưng vì căn nhà đó thuộc về giao kèo thuê mước của TS Nguyễn Đình Thắng nên bà Thu Hạnh không thể nào mở lại BUSINESS ngay tại căn nhà cũ được nữa, vì bà Thu Hạnh không có giao kèo thuê mướn như trước kia. Theo lời giải thích của NĐThắng thì bà Thu Hạnh đã đề nghị NĐThắng hợp tác để mở Business trở lại bằng cách bà Thu Hạnh đề nghị thuê lại căn nhà hiện bỏ trống. Nhưng NĐThắng đã từ chối  và yêu cầu bà Thu Hạnh phải DỌN HẾT ĐỒ ĐẠC ra khỏi căn nhà, nay thuộc quyền xử dụng của BPSOS. (*NĐThắng nói  BPSOS sẽ dùng căn nhà trống đó vào việc khác, không cho thuê vì không muốn dây dưa với bà Thu Hạnh).


- Có Thể 6 ?


Có thể sau khi thương lượng THUÊ LẠI căn nhà bất thành nên bà Thu Hạnh đã dứt khóat đối nghịch với NĐThắng bằng cách cầu cứu với bà TNHH nhờ viết bài tố cáo trên Internet. Nêu đích danh TS NĐThắng đã SANG ĐỌAT tài sản của bà PHẠM THU HẠNH. 

Có thể bà Thu Hạnh cảm thấy như bà đã mô tả là hiện tại bà TRẮNG TAY, nghĩa là trong tay không có gì nữa cả  nên mới nhờ bà TNHH xài chữ SANG ĐỌAT. Lúc đầu tôi (người viết) nghĩ là theo lời kể của NĐThắng thì BPSOS đã giải tán Ban Qủan Trị, đã trả lại Hair Busines của bà Thu Hạnh nguyên trạng (*chữ của NĐT) như trước. Thì bây giờ bà Thu Hạnh cứ mở lại thương vụ chứ mắc mớ gì mà thưa kiện TS NĐThắng cho mệt đôi bên? - Nhưng rồi đọc thêm mấy lời qua lại nữa mới biết sở dĩ bà Thu Hạnh phải đòi thưa kiện là vì cái CĂN NHÀ bây giờ thuộc về NĐThắng làm chủ, bà Thu Hạnh không thể tự động mở lại Busines nên bà Thu Hạnh cảm thấy trắng tay là bởi vậy. 

- Có Thể 7 ?


Trong câu chuyện Hair Business nầy, có thể KHÔNG PHẢI là một vụ SANG ĐỌAT hay LƯỜNG GẠT bình thường. Có thể chỉ vì THỦ TỤC XIN CẤP PHÂN cho một cơ sở vô vị lợi. TS Nguyễn Đình Thắng phải đi theo các THỦ TỤC QUY ĐỊNH nên đã mắc kẹt vào cái thế bị nguyền rủa là SANG ĐỌAT. Nếu chiết tự theo thế kỷ 21 nầy thì bà TNHH xài chữ SANG ĐỌAT chỉ mới đúng có 1/2 thôi. Đúng là ở chử "SANG" là vì thực tế thì NĐThắng đã SANG tên thương hiệu của bà Thu Hạnh từ tên cá nhân bà Thu Hạnh thành ra cơ sở VÔ VỊ LỢI của BPSOS.

Bà TNHH sai ở chữ "ĐỌAT" là bởi vì xét cho cùng thì TS NĐThắng không hề cướp ĐỌAT tài sản gì của bà Thu Hạnh cả. Dụng cụ làm tóc thì NĐThắng đã yêu cầu bà Thu Hạnh dọn đi hết rồi. Còn CĂN NHÀ thì NĐThắng đâu có ăn cướp của bà Thu Hạnh mà NĐThắng chỉ THUÊ của người chủ nhà có giao kèo đàng hòang. Như vậy nếu thưa ra Tòa thì NĐThắng , BPSOS đâu có mắc tội SANG ĐỌAT bao giờ !

Tóm lại câu chuyện HAIR BUSINESS của bà Thu Hạnh có thể đôi bên người trong cuộc, hay 2 phía : TỐ và BINH TS NĐThắng trong mấy ngày lắng đọng qua đã nhận ra đây không phải là một vụ có thể kết luận là SANG ĐỌAT một cách TRẮNG , ĐEN dễ dàng được. Bởi lẽ cả 2 PHÍA đều không muốn nói ra hết NHỮNG SỰ THẬT, UẨN KHÚC một cách TRUNG THỰC và VÔ TƯ. 


Thí dụ như NĐThắng phản pháo cho rằng Thu Hạnh là con NUÔI của cụ Phan Vỹ thì Thu Hạnh trả lời " CON NUÔI hay CON RUỘT không dính dáng gì đến câu chuyện." = Cũng như NĐThắng đề quyết Thu Hạnh vay mượn 20 ngàn của một bà ở Virginia mà không ký giấy nợ thì Cụ Phan Vỹ cho là "láo khóet" và xác nhận "Lúc vay tiền có mặt cụ Phan Vỹ." -Xác nhận như vậy trớt quớt, không nói rõ có ký GIẤY NỢ hay KHÔNG ?!


Cho nên theo tôi thiển nghĩ, vụ HAIR BUSINESS của bà Thu Hạnh nếu tiến xa hơn nữa sẽ làm cho TS NĐThắng mang thêm nhiều tai tiếng . Sau vụ NĐThắng phỏng tay trên 130 Tấn thuốc nổ TNT của Trúc Hồ -Việt Dzũng đã làm uy tín NĐThắng xuống thấp dưới RÚN rồi. Giờ thì kẹt vào vụ HAIR nầy tên tuổi NĐThắng có thể xuống tới ĐÁY ĐỊA NGỤC của Tạ Tỵ.


Và biết đâu NĐThắng đang rất lo ngại nếu khui ra rùm beng, lọt tới tay CƠ QUAN CẤP PHÂN thì NĐThắng dính chấu không chừng ? Vì có thể chắc chắn NĐThắng đã đem cơ sở HAIR của bà Thu Hạnh ở Virginia để làm nền cho việc XIN PHÂN và đã được CẤP PHÂN xong xuôi. Nhưng bây giờ cho thấy Cơ Sở Vô Vị Lợi đó chỉ là một tổ chức CUỘI ! Nếu NĐThắng chưa khai báo đã ngưng họat động với cơ quan cấp phân thì coi như đang LƯỜNG GẠT CHÍNH PHỦ đấy nhá Cụ Thắng !!!


Riêng ông Trần Tử Thanh không lên tiếng là có thể vì không muốn bị kẹt ở giữa bà Thu Hạnh và NĐThắng chăng ? Còn bà TNHH chắc cũng hơi ê càng vì chuyện mau miệng, hô hào gây quỹ thay cho một người mà mình chưa biết gì chắc chắn cả, chỉ mới gặp khi dừng chân ở ĐÈO NGANG mà vội kết tóc, se duyên ngay ... dễ hố lắm đấy Bà TNHH./- 


Trần Cao Lãnh

USA
Tháng 9/2014

BÀ TÙNG LONG GẶP BÙI GIÁNG TRÊN TÀU HY VỌNG

BÙI GIÁNG VÀ CON TÀU "HY VỌNG"

Bà Tùng Long


Nguyễn Đông Thức đôi lời: Bài viết này được trích từ Hồi ký của mẹ tôi - bà Tùng Long. Bà viết bài này năm 1996, 2 năm rưỡi trước ngày nhà thơ mất...

Trên báo Thanh Niên số Xuân Bính Tý 1996, tôi đọc thấy hai bài thơ của Bùi Giáng:
Nàng tiên ấy
Nàng tiên ấy đã đi đâu
Hay còn luẩn quẩn giữa màu lá cây
Nàng đi nhớ tháng thương ngày
Thương năm tháng rộng thương ngày cong cong
Nàng đi tôi nhớ tấm lòng
Xiết bao từ ái phiêu bồng nhân gian
Nàng đi như trút lá vàng
Cho người hiệu thể cho toàn chúng sanh
Xóa giùm những nỗi bất bình
Nỗi oan riêng rẽ trong tình tự chung
Chờ mong trong cõi mông lung
Chiêm bao mộng tưởng trùng phùng người ơi. 

Ly rượu cuối cùng
Uống xong ly rượu cuối cùng
Cơn say choáng váng tưởng mình chúa Xuân
Chào con thể lệ điệp trùng
Đường xuân viễn tuyệt ông dừng chân đây
Cà phê kỳ vọng một ngày
Mưa nguồn dĩ vãng trùng lai một giờ
Các con từng đã bơ vơ
Chân trời mặt đất bao giờ gặp đây
Ông là ai? Ông là ai?
Ông là một kẻ thở dài quá vui
Các con đi trước thụt lùi
Xa xa nhìn thấy ông Bùi chịu chơi.
Tôi bỗng có ý muốn ghi lại đây một vài câu chuyện mà tôi biết về Bùi Giáng. Năm 1952, sau khi xin được nghỉ làm Liên hiệu trưởng ở Nghĩa Kỳ (vùng giải phóng ở tỉnh Quảng Ngãi) và được chính quyền cách mạng cho phép đưa các con tôi từ Quảng Ngãi trở về Sài Gòn để tránh đói, tôi bèn đưa các con ra Châu Ổ rồi từ đó ra Tam Kỳ, rồi từ Tam Kỳ ra Hội An, vùng cai trị của người Pháp. Nhà tôi không được cùng đi trong chuyến này, phải ở lại làm việc. Anh căn dặn tôi đủ điều, trao tôi cái gánh nặng phải chu toàn cho các con, nhưng rồi anh lại làm một bài thơ đầy thương cảm:
Má bây chừ tránh đói
Bồng bế dắt nhau đi
Cha bây chừ ở lại
Học người hái rau vi
Thú Dương nào ở đâu đây?
Rau vi sánh với củ mì kém xa
No lòng vỗ bụng ngâm nga
Rằng trời đất đã sinh ta làm gì
Ngang tàng một đấng nam nhi
Phải chăng ngồi xực củ mì làm no?

                                                (viết tháng 5-1952 tại Mỹ Thịnh)
Khi ghe đến Cẩm Phô, ở đây đã có sẵn một số công an của chính phủ Pháp (nhưng là người Việt Nam) đón chúng tôi, hỏi giấy tờ và lục lạo đồ đạc. Khi lục thấy các bằng cấp của tôi, họ bảo nhau: “Bà này về Sài Gòn sẽ làm ra khối tiền”. Và họ không làm khó dễ gì, cho tôi được mang theo một số đồ kỷ niệm. Rồi có xuồng máy của họ đưa chúng tôi về Hội An, ở viện tế bần chờ một tuần để làm giấy tờ đi Đà Nẵng rồi từ Đà Nẵng sẽ đi Sài Gòn.


Đến Đà Nẵng, khi biết quê ngoại của tôi ở thành phố này, họ làm giấy cho tôi về ngay nhà dì tôi ở chợ Cồn. Thật là chuyện bất ngờ khi bà con của tôi bỗng thấy tôi kéo một đoàn con đến, đứa nào cũng gầy ốm xanh xao và mệt nhừ. Tình bà con thật là tốt đẹp. Dì tôi vội vã thu xếp chỗ ăn, ở. Còn mợ tôi ở nhà đối diện lo ngay chuyện nấu nướng cho một đám khách bất ngờ. Tôi còn được gặp lại bà ngoại tôi, năm ấy đã ngoài bảy mươi nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà tôi rất vui mừng thấy cả một lũ cháu, và hàng ngày bà lại mang quà bánh cho các con tôi ăn sáng. Còn cậu tôi làm thợ may, cắt may ngay cho các con tôi những bộ quần áo mới…
Được tin tôi sắp đưa các con về Sài Gòn, cha mẹ tôi mừng lắm, lại biết được trong thời gian ở Quảng Ngãi tôi có thêm ba đứa con trai thì càng vui hơn. Cha mẹ tôi liền gởi tiền ra cho tôi để lo may mặc cho các cháu. Các em tôi đều đã có gia đình, hùn tiền gửi ra tiếp. Tôi được biết trong thời gian tôi ở Liên khu 5, anh chị Bút Trà có gửi về cho tôi một lượng vàng và áo quần, cha mẹ tôi cùng một số bạn bè cũng gởi tiền, đồng hồ… về, mà người bạn cùng quê nhận đem đi lại quá bất lương lấy hết không trao đồng nào ngoài tấm ảnh của mẹ tôi. Sau cái thằng bất lương ấy khi lụt tràn vào làng Phổ An, vội vã mang của chạy lụt, ghe lật mất tất cả tài sản. Thì ra trời ở gần chứ đâu có xa! Lượng vàng anh chị tôi gửi cho mà đến tay chúng tôi, chúng tôi đâu phải sống vất vả nhiều năm và đâu phải dìu dắt nhau đi tránh đói.
Ở Đà Nẵng, tôi nhận được nhiều thông tin đáng khích lệ. Anh chị tôi vẫn còn làm tờ Sàigòn Mới và các trường tư cũng đang cần một số giáo sư giảng dạy hai môn Việt văn, Pháp văn. Tôi nghĩ với sức học và những kinh nghiệm lượm lặt được trong bao nhiêu năm tạm gác bút, tôi có thể trở lại với nghề tự do để nuôi các con và chờ ngày đoàn tụ  với nhà tôi.


Mọi giấy tờ rồi cũng làm xong, chỉ chờ có phương tiện là đi Sài Gòn. May sao trong lúc đi phố tôi gặp một bạn học cũ thời tiểu học. Tôi còn là học trò học nữ công gia chánh với chị của chị nầy. Người bạn cũ ấy lúc bấy giờ là vợ ông Bửu Đài, tỉnh trưởng Đà Nẵng. Thế là chị bạn liền can thiệp với chồng xin cho mẹ con tôi được đi tàu thủy vô Sài Gòn khỏi tốn tiền. Thật là dịp may hiếm có! Chúng tôi đi trên chiếc tàu Espérance (Hi Vọng), đi chuyến nầy là về luôn bên Pháp để sữa chữa. Tàu chở toàn binh lính Pháp, còn dư chỗ họ lấy một số hành khách đi Sài Gòn. Không quen đi tàu thủy, nhiều người say sóng nằm ngổn ngang. Trong gia đình, chỉ có tôi cùng đứa con trai lớn mười tuổi (tên Nguyễn Đức Trạch) là không bị say sóng. Đứa con nhỏ nhất của tôi, lúc đó mới tám tháng tuổi (tên Nguyễn Đức Thông và sau này khi viết văn lấy bút danh là Nguyễn Đông Thức), nằm li bì khiến tôi phải ngồi một chỗ không dám đi đâu. Thằng Đức Trạch đi lãnh thức ăn, đồ hộp cho mọi người, nhưng đa số đều không ăn được vì cứ nôn mửa cả ngày.
Con Nghi Xương, đứa con gái thứ hai lúc ấy mười hai tuổi, cũng không say sóng. Nó theo các hành khách khác đi viếng khắp tàu, qua các cabin và xuống dưới hầm tàu chỗ chứa thức ăn, thấy treo đầy những bò, trừu, gà vịt ở phòng đông lạnh và nghe nói những thức ăn ấy đã được giữ lạnh cả sáu, bảy tháng, mỗi khi cặp bến lớn, tàu mới đổi thức ăn hoặc lấy thêm thức ăn khác. Nó kể lại cho tôi nghe và nói kinh sợ không dám ăn những món thịt trên tàu nữa mà ăn toàn fromage hay đồ hộp. Con bé thật kỳ lạ, ngay từ lúc ấy đã sợ hãi khi phải ăn thịt những con vật đã bị giết chết và treo cả năm, sáu tháng. Sau nầy nó thường ăn chay và có lòng tín ngưỡng đạo Phật, dọn đường đi tu. Còn tôi trong khi cứ phải ngồi ẵm cu Thông trên boong tàu, tôi chỉ đưa mắt ngắm trời biển mênh mông. Trên đất liền, con tàu to như một lâu đài, vậy mà ra biển cả nó còn bé tí không nghĩa lý gì, không có gì để mình tin tưởng được là nó đủ vững chắc để có thể chống trả nổi những phong ba bão táp…
 Tôi ngồi nhìn hết trời nước bao la đến quan sát bọn lính Pháp. Chúng cũng say sóng nằm la liệt và khi qua cơn nôn mửa, tỉnh táo lại, chúng thường tập hợp trên boong tàu vào buổi chiều mát để bày những trò chơi giải trí, vui cười đùa giỡn cho không khí đỡ buồn tẻ. Các con tôi cũng hay thích thú đứng nhìn họ chơi. Trong những trò chơi của bọn lính Pháp, có trò bịt mắt tìm người nào đánh mình. Người bị bịt mắt đứng giữa một vòng người, rồi một người trong vòng tiến ra đập  vào vai người bịt mắt, thật lanh, rồi chạy trở lại chỗ cũ, trong khi người bị bịt mắt giở ngay cái khăn che mắt ra và nhận diện kẻ đã đánh mình, nếu trúng thì người ấy phải bị thay. Tôi thật buồn cười thấy có nhiều anh lính năm lần bảy lượt vẫn chưa nhận diện được kẻ đã đánh mình và cứ bị đứng ở giữa vòng, mặt mày ngố ngố làm sao ấy. Trong lúc ấy bỗng có một người Việt Nam là hành khách trên tàu, từ khi lên tàu đến lúc ấy tôi chỉ thấy anh ta cắm cúi đọc sách, đến giờ ăn thì đi lãnh cơm, không hề trò chuyện với ai. Thanh niên ấy trạc hai mươi mấy tuổi, mặc áo sơmi trắng và quần tây xám, tóc húi cua, mặt tròn có cái thẹo trên trán, da ngăm đen và có vẻ khỏe mạnh. Anh ta đứng lên xin bọn lính cho được cùng chơi, bằng một thứ tiếng Pháp có học hẳn hoi. Bọn Pháp chấp thuận ngay và anh xin được làm người bị bịt mắt. Thằng Đức Trạch nói với tôi: “Mẹ coi kìa, bọn lính da trắng ngó vậy mà ngu quá! Tụi nó lúc nào cũng không bằng anh lính da đen, anh ta lanh lợi ghê đi, một lần bị bắt vô là chỉ trúng ngay tên nào đã đánh mình. Bây giờ xem thử cái ông Việt Nam này có lanh lợi và thông minh như ông lính da đen kia không”. Quả nhiên anh chàng Việt Nam này cũng không kém phần thông minh, lanh lợi. Hễ bị bắt vào vòng là chỉ đúng ngay kẻ nào đã đánh mình,không cần đến lần thứ hai. Bọn lính da trắng khi đánh ai rồi chạy về chỗ, hoặc đứng sai hàng hoặc nét mặt không giữ được tự nhiên, rất dễ bị phát hiện… Sau vài lần anh xuất hiện gia nhập trò chơi như  vậy, các con tôi đã bắt đầu làm quen với anh và anh hỏi gì chúng nó mà chúng nó nhìn về phía tôi. Rồi anh hướng dẫn các con tôi xuống tàu, viếng tàu, gặp các người đầu bếp hay các viên chỉ huy của tàu để trò chuyện. Các con tôi kể lại anh nói anh đã lội qua sông ở Quảng Nam để ra Đà Nẵng xin được vào Sài Gòn…


Tại bến Nhà Rồng đã có cậu Năm Lâm, em trai chị Bút Trà, và cháu Thành, con trai lớn của chị, đi xe hơi ra rước. Tôi đứng dựa vào lan can tàu nhìn xuống bến tìm người quen. Cảnh tấp nập của cảng Sài Gòn khiến tôi không khỏi mừng mừng tủi tủi. Cái thành phố thân yêu mà tôi đã sống với cha mẹ suốt trong những năm học ở Gia Long, rồi lập gia đình, rồi năm 1943 lại bồng bế con cái để về Quảng Ngãi khi Mỹ thả bom ở Sài Gòn. Thật cuộc đời đưa đẩy lắm trớ  trêu. Dâu bể, bể dâu đến thế! Tôi đứng ở lan can tàu, tìm một chỗ riêng rẽ để những người đi đón dễ trông thấy. Quả thật có hiệu quả ngay. Tôi thấy thằng con trai riêng của nhà tôi, sau mấy năm xa cách đã cao lớn hẳn, đang đứng nhìn lên để tìm người nhà. Vừa thấy tôi, nó đâm đầu chạy lên tàu và vui mừng bồng mấy đứa em lên. Nó tên Đức Thạnh, sau ngày Cách mạng tháng Tám đã lên xe lửa đi vào Sài Gòn một mình để tìm cha, rồi ở luôn trong đó khi cha nó từ Sài Gòn ra Bắc rồi lại từ Bắc về Quảng Ngãi với tôi năm 1946.
Lúc ấy,  người thanh niên giỏi tiếng Pháp đã chơi với các con tôi trên tàu, xách cái giỏ đựng những thứ cần dùng đi ngang qua chỗ mẹ con tôi và hỏi:
-          Chị về đâu?
Tôi trả lời:
-          Chúng tôi về nhà cha mẹ tôi. Thế còn anh, anh về đâu?
Anh ta liền nói:
-          Tôi về số 1 Place Cuniae. Chào chị.
Tôi cố nhớ lại đường Place Cuniae (1) ở đâu. Thì ra nó ở chỗ góc đường Hàm Nghi và đối diện xéo với báo Sàigòn Mới. 1 Place Cuniae là một công sở của hỏa xa chớ không phải là nhà riêng của ai.
Thế rồi chuyện gặp lại gia đình, bà con, chuyện tìm nơi ăn ở tạm, chuyện đi thăm bà con họ hàng khiến tôi không còn nhớ đến chàng thanh niên mà mình đã gặp trên tàu Hi Vọng. Tôi có bao nhiêu công việc, mà việc thứ nhất là đi trình diện chánh quyền miền Nam, rồi thu xếp ở tạm với cha mẹ tôi. Việc thứ hai là đi liên lạc với các chị bạn dạy chung trước kia để xin cho các con vào học các trường tiểu học. Rồi đến chuyện tìm chỗ dạy tư và mở lớp dạy Việt văn và Pháp văn tại nhà. Tôi không muốn làm phiền cha mẹ tôi trong lúc tuổi già (cha tôi đã về hưu và đang xin làm thêm ở một hãng tư). Mỗi tháng tôi kiếm được 2.000 đồng, đủ tiền cơm nước, chợ búa. Ngồi nghĩ lại lúc ở Đà Nẵng với giá sinh hoạt ngoài ấy, tôi cứ tưởng với giá gạo 900 đồng một tạ, tôi chỉ cần kiếm vài nghìn là mẹ con đủ sống để chờ ngày đoàn tụ với nhà tôi. Ai ngờ cuộc sống ở chốn phồn hoa đô hội không phải như ở cái Chợ Gò Mỹ Thịnh (Quảng Ngãi). Nó đòi hỏi đủ thứ. Tiền xe cộ cho con đi học, tiền xe hằng ngày tôi lên Hội Phụ nữ Việt Nam của chị tôi để dạy Pháp văn cho các chị em lớn tuổi, tiền ăn sáng, tiền quà vặt theo nếp sống bình thường của một gia đình công chức… 2.000 đồng đâu có thấm vào đâu! Rồi thì tiền thuốc men cho con cái, tiền sách vở, tiền học thêm của các con... thật là tốn kém! Vào Sài Gòn lại gặp đúng mùa nắng gắt rồi mùa mưa, mà cứ ngồi nhìn trời, nhìn thiên hạ đi như mắc cửi, thật cũng sốt ruột không kém gì lúc mới tản cư về Chợ Gò Mỹ Thịnh. Tôi ở căn nhà ngang của cha mẹ tôi, vì lợp tôn nên khi nóng chịu không nổi. Nhưng trời càng nóng, lòng tôi cũng nóng không kém.
Bỗng một hôm tôi nhớ lại lời một người bạn học cũ ở tiểu học Đà Nẵng. Nó có một tiệm đại lý sách báo và khi tôi đến mua báo lúc mới ở Quảng Ngãi ra thì gặp lại nó. Nó hỏi: “Bạch Vân có định khi vào Sài Gòn sẽ viết báo không? Hồi đó cô Điềm, cô Loan đều nói Bạch Vân viết văn hay lắm mà” . Tôi cười: “Cũng không biết chừng, không có nghề gì thì viết báo cũng tốt vậy. Chỉ sợ độc giả không thích thôi”. Nhớ lại như vậy,thế là giữa trưa nắng chang chang và không khí oi bức, khi các con tôi đứa đi học lớp chiều, đứa ngủ, tôi lấy giấy bút ra viết thử một truyện đăng làm hai kỳ. Viết xong tôi đưa cho cháu tôi, con đầu của chị Bút Trà và là chủ nhiệm báo Phụ Nữ Diễn Đàn. Bài được đăng ngay và đây là lần đầu tiên tôi ký bút hiệu Bà Tùng Long. Sau khi đọc bài ấy, anh Bút Trà liền nói: “Sao thím không thử viết cho Sàigòn Mới?”.
Thế là tôi viết chuyện Đứa Con Hoang (khi in sách đã đổi tên là Ái Tình Và Danh Dự) phỏng theo một tác phẩm của Eugène Sue L’Orqueil, nhưng đã sửa đổi cho phù hợp với xã hội Việt Nam.
Khi khởi đầu viết, tôi thấy không khó lắm. Tôi viết một mạch không hề có nháp, như khi tôi ở Liên khu 5 viết bài để dạy học sinh vì không có sách giáo khoa. Chuyện Đứa Con Hoang có tiếng vang ngay trên báo Sàigòn Mới và độc giả của báo tăng lên thấy rõ. Người ta không tin bút hiệu Tùng Long là của một người đàn bà. Thế rồi tờ tuần báo Phụ Nữ Diễn Đàn lại nhờ tôi viết một truyện dài. Tôi viết ngay truyện Dòng Lá Thắm. Vì là báo tuần, truyện dài chỉ cần đăng ba hay bốn tháng nghĩa là 12 đến 15 kỳ là nhiều. Sau Đứa Con Hoang là Lầu Tỉnh Mộng, Chúa Tiền Chúa Bạc… có tiếng vang khắp nơi. Các học trò của tôi và một số bạn bè cũ đã biết bà Tùng Long không phải là một cây bút nam lấy tên phụ nữ mà chính là tôi. Những việc này xảy ra vào khoảng 1953. Khi viết Chúa Tiền Chúa Bạc thì tên tôi đã vững lắm rồi. Truyện nào của tôi vừa kết thúc ở báo là có nhà xuất bản đến hỏi mua để in thành sách ngay.
Nãy giờ viết sa đà quên bẵng là đang viết về Bùi Giáng. Tôi nhắc lại lúc gặp anh chàng trên tàu Hi Vọng và rồi anh chia tay để về số 1 Place Cuniae, tôi không biết tên anh là gì. Nhưng rồi khi lãnh dạy ở Tân Thịnh, ngày đầu tiên họp giáo sư, tôi thấy anh ta lù lù xách cặp táp vào. Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, cả hai cùng mỉm cười khi nhận ra nhau. Lúc bấy giờ anh Phan Ngô mới đứng ra giới thiệu từng tên giáo sư. Anh ta là Bùi Giáng, quê ở Quảng Nam, đã từng học hết ban tú tài trường Quốc Học Huế, đảm nhận dạy Việt văn cho các lớp đệ ngũ, đệ tứ. Học trò bàn tán thầy Bùi Giáng làm thơ hay lắm và dạy rất hấp dẫn, nhiều nữ sinh ái mộ. Nhưng tôi ít có dịp gặp Bùi Giáng ở đây vì giờ dạy của anh ta ít khi trùng với giờ tôi. Có hôm gặp ở phòng họp giáo viên thì anh ta chỉ mỉm cười và không hề nói năng gì. Sau đó khi anh Hồng Tiêu  vào dạy ở Tân Thịnh thì Bùi Giáng có vẻ rất thích nhà tôi vì cả hai đều có tâm hồn thi sĩ. Có mấy lần chồng tôi rủ Bùi Giáng về nhà uống trà, đọc thơ cho nhau nghe rất tâm đắc. Lại nữa, Bùi Giáng là giáo sư  dạy Việt văn cho con gái riêng của anh Hồng Tiêu và cũng là con đỡ đầu của tôi, tên Minh Khiết. Nó cũng là một cây thơ, có dòng máu của cha nó. Tuy vậy tôi ít khi nói chuyện với Bùi Giáng và cũng ít đọc những bài thơ của anh. Tôi biết anh rất thích thơ của Cù Huy Cận, thường lấy thơ ông này đem ra dạy học trò. Lúc ấy trong Nam, chúng tôi cũng thường lấy thơ của Tố Hữu ra dạy học sinh vì có nhiều chất xã hội và tình người. Bùi Giáng còn viết bài trên báo ca ngợi thơ Cù Huy Cận. Tôi thấy rõ Bùi Giáng cũng có tính khí bất thường như Nguiễn Hữu Ngư. Đến năm 1963, vì bận quá nhiều việc tôi không còn dạy học nữa và rút về làm báo, viết tiểu thuyết.
Khi Nguiễn Hữu Ngư phát điên - không rõ là lần thứ mấy - tôi nghe nói khi Ngư vào nhà thương điên Biên Hòa, ở đây đã có cả Bùi Giáng. Sau này tôi có được đọc qua một tập thơ do một người quen cho mượn, in những bài thơ của hai cây bút điên này làm trong bệnh viện với một bác sĩ nào đó. Thế rồi sau năm 1975, tôi được biết cả Ngư và Bùi Giáng đều được bệnh viện thả ra và chuyện Ngư thì tôi đã viết trong bài trước rồi, duy có Bùi Giáng thì không nghe nói đến nữa.
Một hôm tôi ra chợ trời Bà Chiểu gặp vài cô bán hàng để mua ít đồ cần dùng thì một cô hỏi tôi - họ không biết tôi là ai - là bác có thấy ông Bùi Giáng vừa đi qua đó không. Tôi ngạc nhiên và giả vờ hỏi:
- Ông Bùi Giáng nào vậy?
- Bác không biết ông Bùi Giáng, một thi sĩ nổi tiếng, đã từng dạy học, làm thơ, viết báo hay sao?
Tôi hỏi:
-          Vậy sao? Mà ổng ra đây làm gì. Buôn thuốc tây như các cháu hả?
Một cô cười:
-          Đâu phải.
Tôi hỏi lại:
-          Tại sao cháu biết ông ta là Bùi Giáng?
Một cô khác cướp lời:
- Hồi đó cháu có học với ông ta ở trường Đông Tây Học Đường mà!
- Vậy lúc nãy ông ta đi ngang qua đây để làm gì?
Cả bọn đều cười:
-          Ông ta điên, bác ạ. Ông ta gánh giỏ đi mua ve chai, vừa đi vừa nói lảm nhảm. Vậy mà ông ta nhận ra em đó bác.
Cô nói chuyện với tôi tên Hoa. Hoa nói tiếp: “Em chạy ra chào: Chào thầy! Ông ta nhìn em và hỏi: Đã đi làm cho các ông này chưa? Em trả lời: Dạ, em bán chợ trời. Ông ta bèn cười rồi tiếp tục quảy gánh đi. Trong hai cái giỏ có một nải chuối, vài cái chai không và mấy tập giấy cũ”.
Tôi nghe kể mà thương cảm, không hiểu anh ta đi mua bán ve chai kiểu ấy thì lấy gì mà sống. Tụi nhỏ còn kể đầu ông trọc lóc, mình mặc quần cụt, áo thun và chân đi giày Bata, có hôm lại đi chân không. Sau đó và cho đến bây giờ (2), Bùi Giáng vẫn đi lang thang ngoài đường và lúc nào có tiền bạn bè ở ngoại quốc gởi về cho thì Bùi Giáng lại sống đỡ hơn. Nhưng cái tánh gàn, chướng và điên điên dại dại của Bùi Giáng vẫn không khỏi. Cho đến năm 1995, nhân đọc tờ báo Xuân Tuổi Trẻ, tôi thấy một bài thơ của Bùi Giáng:
Theo áng mây bay
Tháng năm dòng nước trôi xa
Người qua, người sẽ đi qua những người
Tôi qua không một hẹn lời
Hẹn hò chi bấy, bước đời về đâu?
Tặng đời đóa đóa hoa sầu
Nhớ nhau từ đóa mộng đầu rã đôi
Giọt nước theo giọt mưa rơi
Mỗi mùa mưa đến tôi ngồi chắp tay
Mưa về đọng ở hàng mi
Mắt tôi hồng lệ dựng xây hồng vàng
Đèo bòng đeo đuổi đa mang
Đẩy đưa u oán đá vàng hiểu cho
Đi đi lỡ bước sang đò
Cuồng ca tuế vũ không dò lênh đênh
Đi đi suốt kiếp mỏi mềm
Nhọc nhằn đã lắm còn lênh đênh hoài
Giọt mưa gõ nhịp kéo dài
Hoàng hôn gõ nhánh cửa cài kín bưng
Đi đi tỉnh mộng vô chừng
Đăm chiêu vô tận, ngại ngùng vỡ toang
Như tia nắng biếc chiều tàn
Lửa đời thoi thóp khôn hàn trái tim
Niềm vui níu nhánh mộng chìm
Tâm hồn cô độc tâm tình tìm nhau
Gom từng con nắng nhỏ chơi
Nụ cười hiu hắt phanh phôi nỗi đời
Nhành đời gió lộng trùng khơi
Nhặt lên thả xuống chiều vời vợi bay
(L.T.S. của báo Tuổi Trẻ:
Sáng ngày 4-1-1994, trong sân báo Tuổi Trẻ có mấy phóng viên đang ngồi tán gẫu trên bàn đá trước khi đi công tác. Bỗng một người kêu lên “Ủa, thi sĩ Bùi Giáng đây nè!”. Cả bọn cùng quay lại hết sức ngạc nhiên và thích thú. Bùi Giáng đang đứng trong sân, dưới vòm lá me xanh mởn. Mấy anh em quây quanh ông, chưa kịp nói gì thì ông đã ôn tồn lên tiếng: “Tôi vừa viết xong một bài thơ, muốn gửi các bạn xem”. Ông chào mọi người và thoáng chốc biến mất.
Trong lúc mấy anh em phóng viên xúm nhau đọc bài thơ, Đỗ Trung Quân đã kịp vẽ rất nhanh chân dung thi sĩ Bùi Giáng trong giây phút đáng nhớ hôm ấy).
Thì ra Bùi Giáng vẫn còn làm thơ được, thơ có gì là điên đâu, còn hay hơn bao nhà thơ khác kia mà! Rồi đến số Xuân Thanh Niên năm nay lại có thêm hai bài thơ nữa, lời thơ vẫn tự tin tự hào, có vẻ khôi hài nữa.
Đó là những gì tôi biết về Bùi Giáng.
Viết xong ngày 8-3-1996
 ___________________________
(1)   : Nay là đường Huỳnh Thúc Kháng, Q.1.
(2)   : Bài này được viết lúc nhà thơ Bùi Giáng chưa mất (Ông mất ngày 7-10-1998 tại TP.HCM).
Facebook Nguyễn Đông Thức

MỘT GÓC GIƯỜNG QGHC

Bài của Lão Móm.

Hơn 2.000 CSV/QGHC, hầu như đều biết sự tham nhũng lộ liễu, công khai trong vấn đề bổ nhiệm thuyên chuyển (các CSV/QGHC), nhất là "CHẠY" đi làm Phó Tỉnh Trưởng...Nhưng tất cả đều im lặng. Lão Móm cố gắng phơi bầy sự ghê tởm này, mục đích là giúp các người viết sử sau này có tài liệu về một giai đoạn đen tối của lịch sử...
  Bài của Lão Móm (bài số 4 )

Những "Ông Kẹ" ở Bộ Nội Vụ VNCH trước 1975.

 
Lời mở đầu
Lão xin có vài lời trước khi vào đề tài chánh, loạt bài này giới hạn trong thời gian nền Đệ Nhị VNCH.
    Những điều tiêu cực của Bộ Nội Vụ Thời Đệ Nhị VNCH hầu như ai cũng rõ (những người phục vụ tại Bộ Nội Vụ), tuy nhiên từ xưa tới nay chưa có ai viết ra....Nay Lão cố gắng trình bầy một khía cạch nhỏ của vấn đề này, Lão không có ý bêu xấu chế độ, Lão chỉ muốn đóng góp một vài điều (rất khiêm nhường) để sau này những người viết sử có thêm những tài liệu.
Nhiều người có quan niệm : Chuyện cũ nhắc lại làm gì, nhất là những người đã ra đi (chết), có vài người được hưởng ơn "mưa móc" của chế độ còn muốn bênh vực cho một guồng máy (Bộ Nội Vụ) đã qúa nhiều tai tiếng như mua quan bán tước một cách lộ liễu, đáng ghê tởm.
Lão xin nhắc qua về quan niệm về lịch sử : Lịch sử là những gì thuộc qúa khứ và gắn liền với xã hội loài người...
Nếu kẻ nào muốn che đậy, bào chữa cho sự tham nhũng thối nát, kẻ đó sẽ có tội với lịch sử và có tội với những thế hệ con cháu chúng ta và những thế hệ nối tiếp vì quan niệm che đậy sự thối nát thì sau này làm sao chúng ta có lịch sử chính xác. Lịch sử sẽ vô tư, không che đậy dù còn sống hay đã chết.....
Tất nhiên những bài viết sẽ có nhiều khuyết điểm. Lão xin đón nhận những lời đóng góp, xây dựng; Tuyệt đối không đôi co với những kẻ ngoan cố, không có tinh thần xây dựng và phục thiện.
..............................
 1) Ông KẸ Bùi Hữu KIỂ...
 2) Ông KẸ Hoàng Đình GIAN...
..............................
1) Ông Kẹ Bùi Hữu KIỂ...
Ông Kẹ này tốt nghiệp ĐS1 (sau khóa 1 Đàlạt), một người chỉ làm việc ở Trung Ương mà nhiệm sở là Bộ Nội Vụ. Ông Kẹ này rất khôn ngoan, kín đáo, giao du rộng với Phủ Tông Tông và Phủ Tể Tướng.
Nhiệm sở lâu năm là gần 10 năm làm Giám Đốc Nha HC Bộ Nội Vụ, Ông Kẹ này chỉ huy 3 sở:
A) Sở Nhân Viên, chánh sở là HĐ GIAN.. nơi mang lại khá nhiều lợi tức trong dịch vụ thuyên chuyển, nhất là "chạy" đi làm Phó Tỉnh Trưởng (xin đọc bài Ông Kẹ HĐ GIAN...dưới đây)
B) Sở Kế Toán, chánh sở là Ông Huỳnh Chí Công.
C) Sở Hành Chánh, chánh sở là Nguyễn Công Quýnh.
Ông Kẹ BH KIỂ...không có tham vọng làm chức lớn mà chỉ an phận nơi nào có thu nhập nhiều (Chỉ huy sở nhân viên). Tuy là "Chef" của HĐ GIAN.. nhưng không bị tai tiếng như HĐ GIAN..thế mà vẫn có"ăn"
Ai cũng phải phâm phục sự khôn ngoan của Ông KẹB.H.KIỂ..
Gần 10 năm làm Giám Đốc chỉ huy 3 Sở, nhất là sở Nhân Viên Ông Kẹ B.H. KIỂ...chắc chắn là rất giầu có....
Cuối trào thì Ông Kẹ này làm Phó Tổng Thư Ký Bộ Nội Vụ, tất nhiên cũng còn được chia phần.....
  
2) Ông Kẹ Hoàng Đình GIAN..
Phải nói ngay là Ông Kẹ này mang rất nhiều tai tiếng, Ông Kẹ này nằm trên đống bạc khá lâu (khoảng gần 10 năm(?)
CSV/QGHC nào muốn thuyên chuyển, nhất là muốn làm Phó Tỉnh Trưởng, hãy đến gặp thẳng Ông Kẹ này, Ông Kẹ này đặt thẳng vấn đề, không úp mở, giá phải trả là bao nhiêu, tha hồ mặc cả, "thuận mua thuận bán" Nhưng mà giá đi làm Phó Tỉnh thì mỗi ngày một tăng, đúng là lạm phát "phi mã"
Theo sự thăm dò của Lão qua các Bạn bè thì đa số đều than "Đòi nhiều qúa không đủ chung.." Lão biết một chuyện là có một CSV/QGHC gặp Ông Kẹ này ngã giá để đi Phó Tỉnh  (số tiền là bao nhiêu rất rõ ràng), Ông Kẹ này hứa là 1 tuần sau đến nhận sự vụ lệnh đi Phó Tỉnh (......).Một tuần sau đến, Ông Kẹ này nói là CSV/QGHC  (tên X...) đi Phó Tỉnh đó chứ không phải người đã thỏa thuận giá cả tuần trước....ai cũng bàn tán là Ông Kẹ này đã bán được giá cao hơn rất nhiều nên mới là người thất hứa. Thật là ghê tởm....
Lão cũng xin trích nguyên văn một đoạn của Anh Nguyễn Trọng Can ĐS6, bài này đã được đăng trong cuốn "Nửa thế kỷ Hội Ngộ, QGHC 6,7,8 Đốc Sự)
 "....Sau đó khoảng 2 năm, ông Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh được điều động về Bộ, tôi được bổ nhiệm Xử Lý Thường Vụ Phó Tỉnh Trưởng HC, kiêm Chánh Văn Phòng. Một công hai việc, tôi gồng mình thi hành 2 chức vụ cùng một lúc tương đối hoàn hảo. Nhưng trên 3 tháng trời, vẫn không có người thay thế, cũng không có Nghị Định bổ nhiệm chính thức từ Bộ, tôi về Sàigon nhắc nhở, thì được Phòng Nhân Viên cho biết là tôi nên biết điều một tí là xong ngay!
Tôi bàn với vợ, lúc đó đang làm cho Văn Phòng Cố Vấn Trưởng MAGV tại Trung Tâm Huấn Luyện Vạn Kiếp, lương nàng cao hơn lương công chức hạng A, nhưng chúng tôi vẫn không có dư để mua chức vụ, dù chỉ là một tí.........."
 Chuyện về Ông Kẹ này thì dài lắm, dơ bẩn lắm, Lão xin miễn bàn thêm. Tất nhiên Ông Kẹ này phải sằng phẳng chia cho cấp trên mà tỷ lệ chắc đã có sẵn như tiền lệ (?)
Còn tiếp...đón đọc
Đón đọc :
 1)Trong một email có tựa đề "Nhắc chuyện Cũ", Nguyễn Chí Phèo có viết một đoạn như sau:

"...........  Nếu tôi viết rất nhiều anh em được bổ nhiệm Phó Tỉnh Trưởng mà không chạy tiền là sai, tôi xin rút lại chữ rất. Tôi biết những anh có tên sau  đây được bổ nhiệm PTT trong những cơ hội khác nhau nhưng không ai phaỉ chạy tiền:    

(*Làm sao ông biết ??? ông là TRÙM vụ nầy sao ??? Chẳng lẽ mỗi giao dịch đều báo cáo với ông sao ??? Vậy Nguyễn Chí Phèo là ai ??? Nguyễn Chí Phèo có họ hàng với Hồ Chí Phèo không ??? 

***Riêng vụ Trần Văn Chí (Chồng của Ngô Vũ Bích Diễm (Diễm Xưa- Trịnh Côn Sơn) - đang làm PQT Kiên Thành, Kiên Giang tới đầu năm 1973, đột ngột bị Ông Tỉnh Trưởng Hùynh Văn Chính (Hiện ở Cali) cách chức, trả về Bộ Nội Vụ, phải rời Tỉnh trong vòng 24 giờ. 

Lý do bị cách chức, tại hạ xin miễn nêu ra ở đây !!!

Trần Văn Chí về nằm đãi lịnh ở Bộ Nội Vụ một thời gian rồi được bổ nhiệm làm PHÓ TỈNH TRƯỞNG VĨNH BÌNH.
Thử hỏi PHÓ QUẬN BỊ CÁCH CHỨC ! Rồi được thăng chức làm PHÓ TỈNH là vì cái gì ??? Tài cán hay oan cho ông ĐỊA ??? Hoặc trông cậy vào sự nâng đỡ của thế lực Đức Thánh Trần ??? !!!
Sorry ! Tại hạ, ngứa tay gõ bậy vài chữ./- Mt68) 
      
Tôn Thất Tùng, Tháí Lộc,Trần Bá Thuyết, Hồ Văn Cường,Nguyễn Chí Vy, Đào Văn Bình,Trần tấnLộc,Bữu Uyễn,Nguyễn Văn Cường, Trần Văn Chí, Đặng Văn Thạnh, Phạm Ngọc Cữu, Phạm Hồ Tôn  (chưa nhận chúc), Trương Thoại Bửu (chưa nhận chưc) , Đỗ Thanh Quang,..  Tôi tin  còn nhiều anh khác mà tôi không biết, như vậy không phải là chỉ đếm trên đầu ngón tay  hoặc chỉ có 2 anh Chu và Dần là tốt còn cảc PTT khác đều xấu".
A) Tại sao Chí Phèo biết rõ ràng những người trên đây không chạy tiền mà vẫn đi làm Phó Tỉnh? chuyện (chạy tiền hay không chạy tiền là chuyện Bí Mật mà Chí Phèo biết được..) Lão đang tìm sự thật, Lão chưa muốn nêu vài trường hợp...Chí Phèo khó mà giải thích nổi.
B) Nghe nói đề cử đi làm Phó Tỉnh có một Ủy Ban, để chọn lựa công bằng, vô tư. Lão sẽ nêu vài trường hợp đi làm Phó Tỉnh rất là "độc đáo", Lão sẽ nêu ra để chứng minh Ủy Ban có vô tư hay không vô tư ???
C) Chí Phèo đã từng đề nghị cho T.H.Châ....Làm Tổng thư Ký Bộ Nội Vụ ???
D) Chí Phèo và đảng Dân Chủ.
Những vấn đề này sẽ được Lão Móm trình bầy chi tiết trong bài "Nguyễn Chí Phèo"
Tất nhiên còn nhiều vấn đề trong email của Chí Phèo; Chí Phèo khó mà bào chữa được.......
 Còn tiếp....

Saturday, 30 August 2014

CHUYỆN NẦY CŨ LẮM RỒI - AI CŨNG BIẾT CẢ RỒI- LÝ THUYẾT NHƯ VẦY LIỆU CÓ THÊM 1 MẠNG NÀO CHỐNG CỘNG KHÔNG ?

CHO NÊN LÀM ƠN THỰC TẾ MỘT CHÚT - CHỐNG NGAY VÀO TÊN VC NÀO ĐÓ SẼ HỮU HIỆU HƠN LÝ THUYẾT DÔNG DÀI - Viết xong đi ngủ NẦY./- Mt68

Sự khác biệt giữa CHỐNG CỘNG và GHÉT CỘNG

(Hiệu đính ngày 30 tháng 8, 2014. Quý vị có thể đóng góp ý kiến tại trang nầy )
Kính thưa quý vị,

Năm 1975, Việt cộng xé bỏ Hiệp định Paris, cưỡng chiếm miền Nam, giết chết một xã hội dân chủ non trẻ mới thành hình, áp đặt một chế độ độc tài, lạc hậu trên cả nước. Trên 3 triệu người đã rời quê cha, đất tổ, gạt lệ bỏ nước ra đi. Có thể nói là đại đa số những người ra đi là những người thù ghét chế độ cộng sản nên họ phải chấp nhận sự hy sinh, mất mát lớn lao như vậy. Sang đến bờ bến tự do, rất nhiều người còn thương nhớ quê nhà, tham gia các hội đoàn, đoàn thể chống cộng mong được đóng góp bàn tay giải phóng quên hương khỏi ách độc tài cộng sản. 
vietlist.us

Tuy nhiên theo sự tìm hiểu, nhận xét của cá nhân chúng tôi, số người căm ghét cộng sản thì nhiều, nhưng số người thật sự chống cộng không nhiều. Ðể cho rõ ràng hơn chúng tôi xin phân tích sự khác biệt giữa những người ghét cộng sản và những người chống cộng sản như sau đây. 

Ghét cộng sản: 

- "Còn Việt cộng, tôi không về Việt Nam" : Rất hay, rất có tinh thần. Nhưng chỉ là ghét cộng sản, chưa thể gọi là chống cộng được. Vì cho dù không ai về Việt Nam cả, Việt cộng cũng không vì thế mà chết hay tự sụp đổ.

- "Không gởi tiền về cho thân nhân ở Việt Nam, vì làm như thế là làm giàu cho Việt cộng, tiếp tay cho Việt cộng": Rất hay, có ý nghĩa. Nhưng cũng chỉ là ghét Việt cộng, làm cho nó khó khăn hơn, nghèo hơn. Nhưng chưa gọi là chống cộng được vì cho dù không ai gởi tiền cả, Việt cộng cũng không chết. Giống như trường hợp của Bắc Hàn. 

- "Tôi chống các phái đoàn cộng sản hết mình. Khi nó xuất hiện nơi đâu là tôi có mặt ở đó biểu tình. Chúng nó phải chui cửa hậu mà đi... ". Rất đúng và rất cần thiết để làm sạch nơi chúng ta ở, làm sạch đất nước tự do, không chấp nhận quan chức của bọn cộng sản nhởn nhơ ra vào. Tuy nhiên trường hợp nầy chỉ mới là ghét cộng chớ chưa phải là chống cộng. Vì cho dù chúng ta làm như thế gây khó khăn trở ngại to lớn cho cộng sản về mặt đối ngoại, nhưng chưa đủ làm cho Việt cộng sụp đổ được.

- "Tôi rất ghét bọn cộng sản nằm vùng. Khi nó xuất hiện nơi đâu là tôi đánh nó dưới mọi hình thức. Tôi viết bài, viết báo chửi nó dài dài...": Rất hay, đáng phục vì làm như vậy là gây khó khăn cho bọn cộng sản nằm vùng, làm sạch cộng đồng tị nạn cộng sản, quét sạch loài sâu bọ, trùng độc cộng sản. Tuy nhiên đó cũng chưa thể gọi là chống cộng vì cộng sản Việt Nam vẫn chưa bị sụp đổ cho dù bọn cộng sản nằm vùng gặp khó khăn.

- "Tôi đang chờ Mỹ, Tây bật đèn xanh đây. Như vậy chắc ăn hơn, chớ mình đâu đủ sức chống cộng được ". Không có những giải pháp tích cực đến từ trong lòng dân tộc, mà chỉ ngồi đó chờ những ông Tây, bà Ðầm giúp đỡ, bật đèn xanh cũng không thể gọi là chống cộng. Ðành rằng công việc lật đổ Việt cộng cần sự tiếp tay của bè bạn khắp năm châu. Nhưng chỉ ngồi chờ, không gầy dựng những lực lượng dân tộc, chỉ là hành động của người ngồi chờ sung rụng, để hưởng lợi. Cho dù có lật được Việt cộng thì cũng đưa dân tộc vào nơi nguy hiểm, lệ thuộc các cường quốc khác mà thôi.


Chống cộng sản:

Thù ghét cộng sản là đúng, nhưng thật sự chống cộng, làm cho Việt cộng sụp đổ trên quê hương Việt Nam cần phải có những nổ lực nhiều hơn nữa. 

Muốn đánh địch phải biết địch biết ta. Nếu cần đến gần phải đến gần, khi cần ở xa phải ở xa. Người chống cộng phải tìm hiểu cộng. Nếu cần phải đi về Việt Nam, tìm hiểu chổ mạnh chổ yếu của địch. Nếu cần giao thiệp với quan chức cộng sản thì phải giao thiệp, phải bỏ thì giờ công sức tìm hiểu sơ hở của địch ở chổ nào...

Sau khi tìm hiểu phải có dự án cụ thể làm gì cho địch sụp đổ. Không phải dự án nào cũng thành công ngay. Vì chống cộng khó khăn gian khổ, thắng không kiêu, bại không nãn. Dự án tốt là dự án khả thi, ít tốn kém tiền của, sinh mạng, có cơ hội cho nhiều người tham gia tương đối dễ dàng, và dẫn tới sự sụp đổ của địch.
Một thí dụ dể hiểu là dự án của anh Ó Ðen Lý Tống. Sau khi về Việt Nam, vào tù ra khám nhiều lần, anh Lý Tống suy nghĩ và đề nghị giải pháp Ðua Xe Honda. Vì hiện tượng đua xe gắn máy tự phát trên đường phố  khá phổ biến ở Việt Nam, anh đề nghị thanh niên trong nước đồng loạt ra đường đua xe gắn máy. Khi vài triệu chiếc xe đồng loạt xuống đường từ Nam ra Bắc, xã hội sẽ rối loạn. Lực lượng công an cộng sản không thể giữ an ninh được, tạo kẽ hở cho các lực lượng chống cộng đánh kẻ địch. Ở đây chúng tôi không bàn đến dự án của anh Lý Tống hay hay dở, dể thực hiện hay khó.  Chúng tôi chỉ nêu lên làm thí dụ của một người thực sự chống cộng, có suy nghĩ, có nghiên cứu địch, ta, có kế hoạch  hành động dẫn đến lật đổ cộng sản theo khả năng của mình. Cho dù anh Lý Tống có thành công với dự án của anh hay không, chúng tôi vẫn quý trọng anh vì theo ý chúng tôi, chỉ riêng với dự án nầy, anh là người chống cộng, chớ không chỉ ghét cộng.

Kết luận

Việt cộng là những con người có tổ chức chặt chẽ, có đầu óc mưu mô, quỷ quyệt và độc ác. Trong thời chiến Việt cộng dùng dân làm bia đỡ đạn. Trong thời bình Việt cộng dùng dân làm nô lệ, đĩ điếm làm giàu cho họ. Ðại đa số nhân dân Việt Nam căm ghét cộng sản. Nhưng chống cộng, làm cho cộng sản sụp đổ không dễ dàng, nên số người thật sự chống cộng không nhiều. Căm ghét cộng sản là phải đạo, là đúng, là hay, nhưng chưa đủ. Phải thật sự tham gia chống cộng, phải thật sự lăn vào chổ hiểm nguy, phải vắt óc, tim gan tìm ra giải pháp để lật đổ cộng sản, giải phóng dân tộc thì mới thật sự yêu nước, yêu dân. Muốn được vậy chúng ta phải biết gạt bỏ tư lợi, gạt bỏ cái tôi, phải biết từ bỏ tính tham quyền, cố vị để tìm ra giải pháp đúng đắn, hay tham gia tiếp tay cho những giải pháp đúng đắn, khả thi. Nếu chúng ta có được nhiều chiến sĩ chống cộng như vậy thì vận hội giải phóng dân tộc mới mau đến được.
Trần Long, nhóm Vietlist.us