Mt68 History

Trang Mậu Thân 68 do QUÂN CÁN CHÁNH VNCH và TÙ NHÂN CẢI TẠO HẢI NGỌAI THIẾT LẬP TỪ 18 THÁNG 6 NĂM 2006.- Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Bị Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.

Thursday, 31 October 2013

HỒ VĂN KỲ THÚI VIẾT BÀI NẦY TÒAN LÀ NHỮNG LỜI BÁ LÁP - KHÔNG ĐẦU KHÔNG ĐÍT GÌ CẢ.

Gởi cho bạn thân sao không gởi riêng ? Tuyệt đại đa số trên Internet không còn có vài người đúng nghĩa là BẠN THÂN với HỒ VĂN KỲ THÚI nữa sau vụ ông đích thân đưa mồm hứng phân vc ở Houston - Câu chót ông xưng "CHÚNG TA, CQN QLVNCH" - Nhưng sao khi tổ chức thì lại đặt tên TT Cựu CHIẾN SĨ ( Cho giống VC chăng???) ./- Mt68


Gửi các bạn thân,

Trong tháng qua một biến cố bất ngờ xảy ra vào ngày 29 tháng 9, 2013 tại Nam California, trong một buổi dạ tiệc của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại (TTCS) gây sự chú ý của cựu quân nhân VNCH (CQN) và người Việt tỵ nạn khắp thế giới.
Biết bao nhiêu hội đoàn quân đội với mục đích gây quỹ cho hội, phải khổ sở đi “bán bàn” cho các dạ tiệc của hội, biến buổi dạ tiệc để gây tình đoàn kết cho các hội viên thành một hoạt động thương mại vì đa số khách tham dự không có sự liên hệ gì với hội viên mà có nhiều khi đến tham dư với mục đích quấy phá. Và khi cá nhân hay một tổ chức nào mua một bàn thì họ có quyền mời hay bán lẻ chỗ ngồi trong bàn họ mua,  cho ai tùy ý của họ mà có nhiều khi ban tổ chức không biết được.
Cũng vì cái biến cố nói trên mà thiên hạ dòm ngó vào cái TTCS nhưng mỗi người hiểu TTCS một cách khác nhau cho nên trong tháng vừa qua bao nhiêu là điện thư qua lại cãi nhau có khi dùng lời lẽ không mấy lễ độ cho một vấn đề mà không ai hiểu tận gốc cũng như chuyện mấy người mù tả thân hình con voi. Rồi từ đó ta có thể nói dư luận chia làm hai phe. Một phe buộc tội và đòi tư vấn tướng Nguyễn Khắc Bình (NKB) và chủ tịch hội đồng đại diện TTCS là đại tá Nguyễn Xuân Vinh (NXV) phải từ chức và đưa ra bằng chứng là hai vị đó bắt tay một phóng viên của một tờ báo địa phương mà nhiều người cho rằng tờ báo đó có chiều hướng thân Cộng. Còn phe của TTCS ở Nam California thì nói đó là trách nhiệm của ban tổ chức mà ông trưởng ban đã từ chức rồi. Cái vui là sự từ chức của vị sĩ quan đó trong chức vụ mà do các hội đoàn địa phương bầu ông chứ không phải do cấp lãnh đạo TTCS chỉ định và nếu  có tổ chức dạ tiệc trong tương lai, và  nếu ông không tình nguyện thì ai bắt ông làm mà ông phải từ chức. Thôi thì cũng phải có người bị đưa ra tế thần cho qua chuyện, không có gì đáng nói.  Dù sao buổi tiệc cũng đã qua rồi và với thời gian không ai còn nhớ đến nữa và không còn quan trọng.
Cái quan trọng là khi đã chú ý đến TTCS thì thiện hạ có rất nhiều câu hỏi và có nhiều đòi hỏi có khi ra ngoài phạm vi của lẽ phải.
Với kinh nghiệm trong ba mươi năm làm việc cho một số hội đoàn Hoa kỳ và ngoại quốc và mười tháng phục vụ TTCS, tôi thấy có trách nhiệm góp ý kiến với các bạn thân của tôi để cùng nhìn rõ sự việc theo một khía cạnh sát thực tế hơn. Trong bài nầy tôi không đề cập  đến vấn đề pháp lý của TTCS vì đã là một tổ chức bất hợp pháp rồi thì không còn đặt vấn đề, bất họp pháp ít hay nhiều, hay là do đâu mà tổ chức thành bất hợp pháp.  Giống như người Mỹ thường kể câu chuyện tếu về một cô gái mới lớn lên vì sợ phản ứng dữ dội của cha mẹ khi bị bất ngờ và muốn làm nhẹ vấn đề  nên thưa với cha mẹ là:” Thưa ba mẹ, con hơi có thai! ”. Câu kết luận của người Mỹ trong câu chuyện là: ” You cannot be half pregnant!” (Có thai hoặc không có thai, không thể hơi có thai được).
Trước nhứt là chúng ta phải phân biệt:
1.    tập thể chiến sĩ VNCH ở hải ngoại 
2.    Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại
Các bạn có thấy sự khác biệt không?
Tất cả vấn đề là nằm ở chỗ hai cái tên đó. Một số người khi bàn cãi nghĩ tới cái tên số (1) và nhóm người khác thì khi chỉ trích thì dựa trên  cái tên số (2) cho nên họ không bao giờ tìm được một mẫu số chung để nói chuyện. Năm 2003 khi ai đó đưa ra cái tên số (2) thì đã vô tình hay cố ý làm cho mọi người hiểu lầm, nghĩ là đó là nói tới cái nhóm người nằm trong cái tên số (1) và từ đó suốt 10 năm cải vã, chỉ trích nhau như giữa hai người nói hai thứ tiếng. Nếu thí dụ năm 2003, chúng ta đặt tên cái tổ chức của tướng NKB và đại tá NXV là Hội Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại thì tôi tin chắc không có vấn đề gì để nói nữa vì, thí dụ, các bạn có bao giờ thắc mắc với Hội Quân Cảnh VNCH Houston ai làm chủ tịch, ai làm tư vấn của hội đó không, để mà đòi hỏi ai đó từ chức vì bắt tay nhầm người, trừ khi bạn là hội viên của Hội Quân Cảnh VNCH Houston?
Nói một cách khác, cá nhân tôi, cho đến chết vẫn là một người trong tập thể chiến sỉ VNCH hải ngoại nhưng, như tổng thư ký của TTCS tuyên bố vào tháng 2, 2012, tôi không còn ở trong Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại của đại tá NXV,  người chủ tịch cố định và duy nhứt của TTCS trên giấy tờ pháp lý trong suốt mười năm qua.
Một thí dụ nữa cho ta thấy rõ hơn là có gần 2 triệu quân nhân Hoa kỳ (tài liệu America Heritage Foundation) đã chiến đấu trong chiến tranh Việt Nam từ năm 1967 tới 1973, nhưng Hội Cựu Quân Nhân Mỹ trong Chiến tranh VN ( Vietnam Veterans of America viết tắt là VVA), cơ sở ở tiểu bang Maryland, chỉ có 70, 000 hội viện. Tất cả hai triệu quân nói trên đều được quản trị về hành chánh bởi Bộ Cựu Chiến Binh của chánh phủ Hoa Kỳ (US Department of Veterans Affairs) không sót một người, nhưng nếu họ không có đơn xin gia nhập và được chấp thuận thì họ không phải là hội viên (có quyền lợi và trách vụ) của Hội Cựu quân Nhân Mỹ trong Chiến Tranh Việt Nam (VVA).
Trở lại vấn đề tập thể chiến sĩ, vì chúng ta không còn chánh phủ VNCH nên cái tên số (1) chỉ dùng chỉ để nói chuyện và chúng ta không có một quyền lợi gì hay quyền hành gì đối với một tổ chức hay cá nhân nào hết. Không khác nào một cựu quân nhân Mỹ có đi chiến đấu ở VN, không phải là hội viên của hội VVA mà đòi chủ tịch John Rowan của Hội VVA từ chức. Vì lẽ đó, khi tướng NKB họp báo vào tháng 10, 2010 nói rằng Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại là QLVNCHtrước 1975 là một sự dùng chữ gây hiểu lầm về cái tổ chức mà ông làm tư vấn.
Do đó sự từ chức của chủ tịch TTCS chỉ do sự tự ý của ông ấy hoặc đa số phiếu của Đại Hội Đồng của TTCS gòm các thành viên chính thức của TTCS, đòi hỏi ông từ chức. Vậy thì thành viên của TTCS là ai, bao nhiêu hội đoàn và gòm những ai? Vào đầu năm 2011 ba tháng sau khi tôi nhậm chức chủ tịch TTCS tôi có gửi ra Phiếu Thành Viên để xin xác nhận ai nghĩ mình là thành viên của TTCS, chỉ có hơn chục hội đoàn phúc đáp còn lại bao nhiêu hội đoàn quân đội nghĩ như tướng NKB là mình thuộc cái tên số (1) là mình đương nhiên nằm trong cái nhóm có tên số (2). Vì lý do đó TTCS đã  và sẽ không bao giờ biết rõ mình có bao nhiêu thành viên thì thế nào gọi là đa số trong một cuộc đầu phiếu? Vào tháng 9, 2011, tại Houston, có 17 hội đoàn quân đội, mặc dù tôi có họp với các hội đoàn đó trước, nhưng đến ngày họp chỉ có một hội đoàn và một tổng  hội tại Houston dư buổi họp của Đại Hội Đồng TTCS. Đòi hỏi tư vấn tướng NKB từ chức càng không họp lý vì tư vấn do hội đồng đại diện mời chỉ để góp ý kiến và không có “tính cách cưỡng hành” (chiếu Điều Lệ hiện hành  của TTCS). Nếu hội đồng đại diện không hỏi thì tư vấn có gì để nói đâu mà bắt tư vấn từ chức?
Để kết luận, nếu chủ tịch NXV không biết hoặc không công bố danh sách thật sự của các thành viên của TTCS thì tất cả mọi sự tranh luận về “vấn đề TTCS” của những người ở ngoài TTCS trở thành một sự phí thời giờ, trong khi chúng ta sau 38 năm chưa làm được gì,  bây giờ chỉ còn trên dưới 10 năm nữa, sau đó hầu hết chúng ta, CQN QLVNCH, sẽ  khuất bóng và đi vào lịch sử.
Chúc các bạn tạm quên “vấn đề TTCS” và hưởng một mùa lễ Tạ Ơn hạnh phúc với gia đình trên quê hương thứ hai và một Giáng Sinh thật vui vẻ.
Hồ văn Kỳ-Thoại
Halloween, 2013

HẢI NGỌAI HÃY MAU GOM TIỀN VỀ làm TỪ THIỆN SƯỞI ẤM VC, HÃY MAU ĐEM ĐÔ VỀ ĐẦU TƯ ĐỂ NUÔI VIỆT CỘNG CHÓP BU NHƯ ĐẠI HẠM DƯƠNG CHÍ DŨNG THA HỒ ĐỤC KHÓET CỦA CÔNG./- Mt68

01-_Duong_Chi_Dung_nguyen_chu_tich_HDQT.jpg

MỚI DÒM NHIỀU NGƯỜI Ở ÚC GIỰT MÌNH VÌ DƯƠNG CHÍ DŨNG RẤT GIỐNG NGÔ CẢNH PHƯƠNG ĐANG Ở TÙ CHUNG THÂN VỀ TỘI MƯU SÁT DÂN BIỂU NEWMAN SYDNEY./- Mt68



Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Những chuyện ly kỳ trong vụ án Dương Chí Dũng

Kỳ trước tôi vừa tường thuật với bạn đọc về những chuyện quái đản tại các bệnh viện lớn nhỏ ở VN thì trong tuần này lại xảy ra một vụ “thủ tiêu bệnh nhân” quá khủng khiếp tại một bệnh viện tự gán cho bảng hiệu “Thẩm Mỹ Viện” tại Hà Nội. Có thể tóm tắt:
Theo lời khai của bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường tại cơ quan công an, sáng 19/10 chị Huyền đến Thẩm mỹ viện Cát Tường do ông ta làm chủ ở số 45 đường Giải Phóng - Hà Nội, để hút mỡ bụng và nâng ngực. Sau nhiều phẫu thuật, đến 16h cùng ngày, thiếu phụ 39 tuổi nặng 49 kg thấy chóng mặt, người tím tái, sùi bọt mép và tử vong. Tối hôm đó, ông Tường cùng nhân viên bảo vệ bê nạn nhân ra xe hơi chở đến cầu Thanh Trì vứt xuống sông Hồng để phi tang. Hiện nay thi thể nạn nhân vẫn chưa tìm thấy.
Ông Tường là bác sĩ ngoại khoa tại Bệnh viện Bạch Mai, mở cơ sở thẩm mỹ Cát Tường được khoảng 6 tháng. Cơ sở chưa được Sở Y tế cấp phép thực hiện các dịch vụ phẫu thuật thẩm mỹ.
Đó là hành động man rợ ngoài sức tưởng tượng của con người. Nếu là tội ác của bọn xã hội đen còn thấy kinh hoàng, đây lại là tội ác của một bác sĩ thì biết lấy lời nào để diễn tả? Và, trách nhiệm đó thuộc về tất cả hệ thống quản lý, cơ chế chính sách hiện nay về các cơ sở khám chữa bệnh… Ngoài ra còn là vần đề lương tri, đạo đức, giáo dục, lối sống của con người trong một môi trường xã hội bất ổn.
Mức gây chấn động xã hội rất lớn gây sửng sốt, phẫn nộ cho người dân cả nước, xôn xao ngay ở Quốc hội VN đang họp và lan ra ở cả cộng đồng quốc tế. Tôi chắc bạn đọc đã biết quá rõ về sự việc này nên tôi không tường thuật lại. 
Xin chuyển sang vấn đề khác mà kỳ trước tôi đã hứa tường thuật chi tiết với bạn đọc, đó là vụ án Dương Chí Dũng.
Vụ án điển hình của các quan to
Vụ án này cũng đã khiến dư luận bàn tán xôn xao, không chỉ ở VN mà còn lan ra nhiều nước trên thế giới từ hơn một năm nay, chính là vụ quan lớn Dương Chí Dũng (nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam, nguyên cục trưởng Cục Hàng hải) bị tố rồi chạy trốn không xong, bị tóm lại đã đưa ra khá nhiếu tình tiết thú vị. Tất nhiên chưa thể đưa ra hết những cuộc mặc cả, những mánh khóe kiếm tiền, những cuộc ăn chơi trác táng trong cuộc sống vương giả của vị “đầy tớ cao cấp của nhân dân” này. Nhưng đây có thể coi như một điển hình khá rõ ràng của một loạt những quan chức lớn tham nhũng từ cấp Tổng giám đốc, cục trưởng trở lên. Thế cho nên mới có cái lệnh dứt khoát: “Bằng mọi giá, phải bắt bằng được Dương Chí Dũng”. Lúc đó các cơ quan an ninh vào cuộc rất hăng, không “nể mặt” bất cứ cơ quan nào có dính líu đến vụ chạy trốn củaDương Chí Dũng. Bởi ông ta đã và đang giữ nhiều chức vụ quan trọng nên quen biết nhiều và đàn em cũng chẳng phải tay vừa. Với những chức vụ ấy, không những D.C. Dũng đã có quyền hành cao nhất trong ngành hàng hải VN và ngồi trên đống tiền mà chưa chắc một ông Bộ trưởng đã có quyền hành bằng.
Thế nên cái chức của D.C. Dũng chắc phải làm lắm ông thèm lắm. Nhưng thèm cũng chẳng làm gì được. Cho đến khi mọi việc ở cái công ty Vinalines vỡ tan hoang vì nợ nần và tai tiếng nhiều quá, ông Cục trưởng Cục Hàng Hải mới bị bắt.
Ai đã báo cho Dương Chí Dũng chay trốn?
Trước hết một câu hỏi đặt ra là tại sao Dương Chí Dũng biết mình sắp bị bắt mà vội vàng bỏ trốn? Ai đã đưa thông tin này cho “bị can”? Câu hỏi này đang còn bỏ ngỏ. Người biết được nguồn tin “tuyệt mật” tất nhiên phải là một “nhân vật quan trọng” chứ một anh đàn em lơ mơ không thể biết được. Nếu không có “nhân vật” nào mật báo trước thông tin này thì cơ quan an ninh chỉ việc mang theo còng đến nhà D.C. Dũng hoặc lần theo xe ngài cục trưởng đến nhà bồ nhí là mời được ngài cục trưởng về ngủ tạm ở “bóp” ngay, đâu có cần mất nhiều công sức, nhiều tiền bạc đến thế. Cho nên việc “dò rỉ” nguồn tin tuyệt mật cũng là một câu hỏi lớn, ai là người làm việc này? Đó là điều dư luận đang còn thắc mắc. Tuy nhiên, khi vụ án đang được điều tra và đã lần ra nhiều manh mối, hy vọng một ngày gần đây câu hỏi sẽ được giải đáp thẳng thắn cũng như những “phù phép” của cả một tổ chức tinh vi đầy quyền lực cho Dũng ăn tiền và bỏ trốn đã phơi bầy.
Ăn hàng chục triệu đô la dễ như ăn kẹo
Kỳ trước tôi đã đề cập sơ qua đến vụ Dương Chí Dũng bỏ túi 10 tỷ đồng trong vụ mua cái sọt rác của Nga được gọi là “ụ nổi” và tặng cô bồ nhí 2 căn nhà trị giá gần 20 tỉ đồng ở hai chung cư cáo cấp nhất VN tại Hà Nội. Kỳ báo này, tôi sẽ tường thuật chi tiết những “kỹ thuật làm ăn và chạy trốn” của quan lớn này.
Thật ra lãnh vực công tác của Dương Chí Dũng là một lãnh vực chuyên môn về hàng hải, về sửa chữa tàu biển các thứ linh tinh khác về vật liệu, về trang thiết bị nên ít có quan trên nào biết mà dòm ngó đến. Mặc sức cho ngài Cục trưởng thả sức tung hoành. Chính vì vậy nên quan ăn nhiều thành “thói quen”, cho rằng mọi chuyện đều dễ dàng nên ngày càng ăn bạo hơn. Nếu ăn “vừa phải” thôi, chắc ngài còn tại chức đến bây giờ có khi làm luôn cho đến quá tuổi nghỉ hưu cũng chưa ai muốn cho ngài về dưỡng già và biết đâu đấy, có ngày lên làm lớn hơn cũng nên. Nhưng quan ăn tham quá, chơi bời cũng quá sang, hơn hẳn các đàn anh. Cho nên ngài bị “bắn hạ” là đáng đời. Hãy nhìn xem một “phi vụ khủng” của cả cái tập đoàn giám đốc này.
Nhiệm vụ của “phái đoàn đi thương thuyết” để… kiếm tiền bỏ túi
Năm 2006 khi có chủ trương đầu tư dự án xây dựng nhà máy sửa chữa tàu biển phía Nam, Vinalines tổ chức đoàn công tác sang Nga khảo sát việc mua ụ nổi phục vụ cho việc sửa chữa tàu. Trước khi có chủ trương này, tất nhiên Cục Hàng Hải VN phải làm tờ trình cấp trên. Bộ tham mưu của cục phải vẽ ra hàng chục lý do “vô cùng thiết yếu, vô cùng cần thiết” cho ngành hàng hải VN, cứ như không có cái ụ này thì dân VN sẽ đói nhăn răng chết ráo. Đó cũng là chuyện hàng ngày ở những cơ quan “tham mưu” nặn đầu óc sáng tạo ra lý do để hoàn thành được ý muốn của lãnh đạo ngành mình.
Sau khi được chấp thuận, một “phái đoàn” được thành lập đi mua cái gọi là “ụ nổi” phục vụ việc sửa chữa tàu biển. Phái đoàn cao cấp này gồm ông Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc (Tổng giám đốc), Trần Hữu Chiều (Phó tổng giám đốc kiêm Trưởng ban quản lý dự án, trưởng đoàn khảo sát), Trần Hải Sơn (Phó trưởng ban quản lý, thành viên đoàn khảo sát), Mai Văn Khang (Ban quản lý dự án). Chiếc ụ nổi 83M sản xuất năm 1965 tại Nhật, bị hư hỏng nặng, đã bị cơ quan đăng kiểm Nga không cho hoạt động từ năm 2006 nhưng phái đoàn này vẫn bàn nhau đồng ý mua. Người sốt sắng trong vụ này được cho là ông Dũng. Cần phải nói thêm, phái đoàn gồm những nhà chuyên môn nên họ hiểu rất rõ, mua cái ụ đã sử dụng 43 năm, nay đang nằm liệt coi như phế thải đó về VN sẽ chỉ để ngắm chứ không thể nào sử dụng được. Họ vẫn mua tức là đã có “chủ trương” từ trước, tất cả phái đoàn cùng đồng lòng, đồng tâm kiếm tiền trong thương vụ béo bở này chứ chẳng chừa một ai. Họ cùng hăng hái như nhau chứ chẳng riêng gì ông Dũng sốt sắng nhất như lời khai sau đó.
Truy tìm hơn 4 triệu USD
Trong thương vụ mua bán "ụ nổi sắt vụn" 83M với Dương Chí Dũng, Công ty Global Success là công ty của Nga đã "ẵm" ngon số tiền gần 4,4 triệu USD từ nguồn tiền hợp đồng mua ụ nổi. Bộ Công an đề nghị Cảnh sát Nga phối hợp điều tra.
Ngay sau khi điều tra phát hiện sai phạm nghiêm trọng trong thương vụ ụ nổi M83 của Vinalines với các công ty nước ngoài gây thất thoát hàng trăm tỷ đồng của nhà nước, đặc biệt là khoản tiền tham ô các đơn vị này chia chác nhau, Bộ Công an đã xác định Công ty Global Success và vị giám đốc đã "ẵm" số tiền gần 4,4 triệu USD do Công ty AP từ nguồn tiền hợp đồng mua ụ nổi 83M.
Vì vậy, Cơ quan điều tra đã thông qua Interpol Việt Nam đề nghị được trực tiếp thu thập tài liệu tại Nga và đề nghị Cảnh sát Liên Bang Nga phối hợp điều tra về việc này.
Trong thương vụ ụ nổi 83M, biết rõ là ụ nổi đã gần như trở thành đống sắt vụn nhưng Dương Chí Dũng vẫn dùng chiêu trò phê duyệt dự án mua ụ nổi 83M với tổng mức đầu tư từ 14,136 triệu USD lên 19,5 triệu USD. Trong đó, giá mua ụ nổi lên tới 9 triệu USD qua công ty AP chứ không mua trực tiếp qua Công ty Nakhodka mà giá của công ty này bán ụ nổi 83M chỉ là 2,3 triệu USD.
Theo báo cáo chi phí tổng hợp của Vinalines cung cấp tổng đầu tư thương vụ mua ụ nổi 83M là hơn 525 tỷ đồng với tất cả các hạng mục từ mua, vận chuyển, sửa chữa, neo đậu... Giám định viên đã kết luận tổng thiệt hại do các sai phạm nêu trên là gần 370 tỷ đồng.
Trong thời gian điều tra, Bộ Công an đã cử đoàn công tác sang Singapore để ghi lời khai của ông Goh Hoon Seow, Giám đốc Công ty AP làm rõ "kịch bản" chia chác tiền tham ô tài sản của các cán bộ, lãnh đạo Vinalines.
“Kịch bản” chia chác tiền tham ô như thế nào?
Bản thỏa thuận ngày 7/7/2007, công ty Global Success là Công ty của Nga có chi nhánh tại Hồng Kông và Công ty AP ký với nhau có ghi rõ việc ăn chia số tiền 9 triệu USD bán ụ nổi 83M. Công ty Global Success được hưởng 4,334 triệu USD, riêng Giám đốc Công ty này được hưởng 1,134 triệu USD, và bên thứ 3 do Công ty Global Success chỉ định được hưởng 1,666 triệu USD...
Sau khi Vinalines chuyển 9 triệu USD, Giám đốc Công ty Global Success lập tức yêu cầu ông Goh chuyển 1,666 triệu USD cho Công ty Phú Hà (tại Việt Nam) thông qua ngân hàng UOB - Chi nhánh TP.HCM, ghi rõ: Công ty AP chuyển cho Công ty Phú Hà để thanh toán cho các công việc chuẩn bị tài liệu xuất khẩu, hải quan và thuế xuất khẩu ụ nổi  83M.
Công ty Phú Hà là "sân sau" của Trần Hải Sơn, nguyên Tổng giám đốc Công ty Sửa chữa tàu biển Vinalines. Sơn đã nhận số tiền này đem về chia cho Dương Chí Dũng.
Hàng loạt quan chức lớn nhỏ bị điều tra
Cùng với việc Bộ Công an đang truy tìm những nguồn tiền thất thoát bị các công ty nước ngoài "ẵm" mất trong vụ mua ụ nổi 83M,  Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về tham nhũng (C48, Bộ Công an) đã hoàn tất kết luận điều tra, chuyển hồ sơ vụ án đến Viện Kiểm sát nhân dân (VKSND) Tối cao đề nghị truy tố các bị can: Dương Chí Dũng (nguyên Cục trưởng Hàng hải Việt Nam, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam - Vinalines), Mai Văn Phúc (nguyên Tổng Giám đốc Vinalines), Trần Hữu Chiều (nguyên Phó Tổng giám đốc kiêm Trưởng ban quản lý dự án mua ụ nổi 83M), Bùi Thị Bích Loan (nguyên kế toán trưởng Vinalines), Lê Văn Dương (đăng kiểm viên), Mai Văn Khang (cán bộ ban quản lý dự án Vinalines), Lê Ngọc Triện, Lê Văn Lừng và Huỳnh Hữu Đức (đều là cán bộ Chi cục Hải quan Tân Phong, tỉnh Khánh Hòa), Trần Hải Sơn (nguyên Giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines) cùng về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.
Trong đó 4 bị can: Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc, Trần Hải Sơn, Trần Hữu Chiều còn bị đề nghị truy tố thêm tội danh “Tham ô tài sản”.
Chi cục Hải quan Vân Phong - Cục Hải quan Khánh Hòa cũng đồng lõa
Theo quy định, việc mua bán tàu biển phải được Cục Đăng kiểm VN kiểm tra, xác nhận tàu biển có trạng thái kỹ thuật phù hợp với yêu cầu về hàng hải và phòng ngừa ô nhiễm môi trường. Nên trước thời điểm ký hợp đồng mua ụ nổi, Vinalines xác định đây là tàu biển và thành lập một đoàn công tác như đã nói ỡ trên, trong đó có Trần Hữu Chiều (Phó tổng giám đốc Vinalines) và Lê Văn Dương (đăng kiểm viên thuộc Cục Đăng kiểm VN) đi khảo sát tình trạng kỹ thuật ụ nổi. Tại cuộc khảo sát ở Nga, đoàn khảo sát biết rõ tình trạng ụ nổi không hoạt động được và bị cơ quan đăng kiểm Nga ngừng phân cấp từ năm 2006, không có giấy chứng nhận an toàn về trang thiết bị hoạt động và phòng ngừa ô nhiễm môi trường, biết rõ Công ty Nakhodka bán ụ nổi dưới giá 5 triệu USD. Đích thân đăng kiểm viên Lê Văn Dương đã lập biên bản ghi nhận tình trạng nói trên. Ngày 6.6.2008, ụ nổi 83M được đưa về VN qua cảng Vân Phong (Khánh Hòa) và tiếp tục “hóa phép” chui qua cửa Chi cục Hải quan Vân Phong - Cục Hải quan Khánh Hòa.
Khi về VN, các lãnh đạo Vinalines đã gặp Dương đề nghị giúp hợp thức hóa để mua ụ nổi. Dương đồng ý lập lại biên bản kiểm tra giám định, trong đó phản ánh không đúng thực tế kỹ thuật ụ nổi 83M, không ghi rõ trạng thái xấu vào phần kết luận theo mẫu của Cục Đăng kiểm VN. Chưa biết rõ các ông trong cục đăng kiểm này được “bôi trơn” bao nhiêu tỉ.
Nhờ vậy mọi chuyện êm xuôi, cái đống sắt phế thải đó nghiễm nhiên về nằm đón gió tại cảng Vân Phong, bây giờ nằm đắp chiếu tại Cảng Gò Dầu (Long Thành, Đồng Nai).  Tuy nó nằm chơi nhưng mỗi tháng cũng ngốn hết hàng tỉ đồng tiền bảo trì, trong khi dân quanh vùng đói nhăn răng.
Ông Cục trưởng nhận va li tiền
Hậu quả, tổng số tiền phê duyệt mua, vận chuyển, sửa chữa ở Việt Nam được điều chỉnh lên tới 19,5 triệu USD. Trong khi giá thật chỉ hơn 2 triệu USD cũng không nước nào muốn mua. Nhờ vậy cánh của Dương Chí Dũng được một số tiền lớn.
Trong khi điều tra, vụ chia tiền được phanh phui khá chi tiết. Ông Goh Hoon Seow (Giám đốc AP) thừa nhận trước khi Vinalines ký hợp đồng, ông đã gặp Sơn tại Việt Nam, ông Goh Hoon Seo nói: "Ông chuẩn bị nhận tiền lại quả, tôi đã bàn với ông Dũng và ông Phúc rồi. Các ông ấy nói giao cho ông 1,666 triệu USD".
Sơn hỏi ông Dũng và được Dũng xác nhận việc này, Sơn nói: "Chia 10 tỷ đồng cho anh, 10 tỷ đồng cho anh Phúc, còn lại cho em".
Để chuyển tiền từ nước ngoài về VN, Sơn được Giám đốc của AP đề nghị cung cấp một công ty có tài khoản mở tại Ngân hàng UOB chi nhánh TP.HCM để chuyển tiền về. Sơn mượn tại khoản của Công ty Phú Hà (chị gái Sơn làm giám đốc), doanh nghiệp này không thực hiện bất kỳ công việc gì liên quan ụ nổi 83M. Hơn 10 ngày sau khi tiền về, tháng 7/2008, khi ông Dũng vào TP Sài Gòn công tác, Sơn gọi điện thoại hẹn nói: "Em chuyển bác ít quà".
Và cứ thế mỗi lần đưa tiền cho sếp, Sơn xếp 100 cọc tiền mệnh giá 500.000 đồng (mỗi lần 5 tỷ) vào chiếc valy và lễ phép thưa "Theo chỉ đạo của bác, hôm nay em chuyển trước 5 tỷ đồng, số còn lại em chuyển bác sau". Có lẽ không cần dài dòng thêm chi tiết về những vụ chuyển “chiến lợi phẩm” này của bọn tham quan, chúng cũng tương tự như nhau thôi.
Những quan có đầy đủ quyền hành và giang hồ “có số có má” tổ chức cho Dương Chí Dũng đi trốn
Ông Dương Tự Trọng được xác định là người đứng ra nhờ cán bộ dưới quyền để tổ chức cho anh trai - Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch Vinalines trốn ra nước ngoài.
Ngoài ông Dương Tự Trọng (nguyên đại tá, Phó giám đốc Công an Hải Phòng, nguyên phó Cục trưởng Cục cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội) còn 6 “ông bự” khác cũng giúp sức cho đàn anh, gồm: Vũ Tiến Sơn (nguyên thượng tá phó phòng PC45 Công an Hải Phòng); Hoàng Văn Thắng (nguyên trung tá, đội trưởng đội 3 Phòng CSMT, công an Hải Phòng); Nguyễn Trọng Ánh (nguyên thiếu úy phòng PC45 công an Hải Phòng); Trần Văn Dũng (tức Dũng "Bắc Kạn"); Phạm Minh Tuấn (giám đốc xí nghiệp, Bach Đằng); Đồng Xuân Phong, nguyên cán bộ đội chống buôn lậu, Cục Hải quan Hải Phòng.
Ông Trọng là em trai của Dương Chí Dũng. Khi ông Dũng bị truy nã, đại tá Trọng giữ chức vụ Phó giám đốc, Trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Hải Phòng. Sau đó, ông về Hà Nội làm Cục phó Cục cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội. 
Bấm một quẻ bói, Dũng muốn trốn sang Mỹ
Chiều ngày 17-5-2012, Dương Tự Trọng hướng dẫn anh trai tạm thời trốn đến nhà một người quen của Trọng ở P.Quan Hoa, Q.Cầu Giấy, Hà Nội. Sau đó, Trọng bàn với 3 cán bộ cấp dưới là Vũ Tiến Sơn, Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Trọng Ánh lập kế hoạch đưa Dũng đi trốn. Ban đầu, Dương Chí Dũng được Thắng và Phạm Minh Tuấn (bạn của Trọng) đưa bằng xe hơi từ Hà Nội đi Quảng Ninh với ý đồ sang Trung Quốc.
Tuy nhiên, tại đây bị can Dũng đã bấm một quẻ bói, thấy việc xuất phát theo hướng Bắc không tốt nên ông ta quyết định chuyển hướng trốn sang Campuchia để bay sang Mỹ.
Chiều theo ý anh trai, Dương Tự Trọng chỉ thị cho Vũ Tiến Sơn tìm đến 2 người từng chịu ơn Trọng là Đồng Xuân Phong và Trần Văn Dũng, là những đối tượng giang hồ “có số có má” tìm cách đưa Dương Chí Dũng vào TP.Sài Gòn. Ngày 21.5, Dương Chí Dũng được các đối tượng đưa bằng xe hơi riêng từ Quảng Ninh vào Sài Gòn, sau đó đến Tây Ninh. Đến tối 23-5, Dương Chí Dũng thuê xe hơi qua Campuchia theo đường tiểu ngạch, còn Dũng và Phong xuất cảnh bằng hộ chiếu.
Sau khi đào thoát sang Campuchia, Đồng Xuân Phong mua vé máy bay cùng Dương Chí Dũng sang Singapore để cho Dũng làm thủ tục xuất cảnh đi Mỹ. Tuy nhiên, khi đến Mỹ, Dũng không thể nhập cảnh vì có lệnh truy nã quốc tế của Interpol nên phải quay trở lại Campuchia. Gần 3 tháng ở trên đất Campuchia, Dương Chí Dũng đã hai lần thay đổi nơi ở, đồng thời được “tiếp tế” 24.000 USD để chi tiêu.
Đến ngày 4-9-2012, Dương Chí Dũng bị lực lượng chức năng VN phối hợp với phía Campuchia bắt giữ.  
Chân dung người tình được Dương Chí Dũng tặng 2 căn nhà
Khi còn đương thời, Dương Chí Dũng chơi rất bảnh. Dũng mua 2 căn nhà ở 2 chung cư cao cấp cho bà P.T.T. Một căn ở tòa nhà Skycity, Láng Hạ, Hà Nội; một căn tại tòa nhà Pacific, Lý Thường Kiệt, Hà Nội. Cả hai căn có giá chừng gần 20 tỉ đồng.
Theo thông tin đã xác minh, bà T. không phải là người phụ nữ ngoài luồng duy nhất của vị cựu Chủ tịch Vinalines nổi tiếng lắm tiền nhiều của. Nhưng bà T. mới chính là người mà Dương Chí Dũng cưng chiều và yêu thương hết mực. Hai người đã có một con.
Chính bà T. cũng đã xác nhận, trong quãng thời gian chung sống, bà được ông Dũng cưng chiều hết mực. 
Theo những người dân nhận mình đang sống ở tầng 29 của tòa nhà Sky City này cho biết, trước đây họ thường xuyên nhìn thấy bà P.T.T cùng với đứa con đi về trong ngồi nhà và thường xuống dưới tầng 1 của ngôi nhà để vui đùa.
Nhưng trong khoảng thời gian 6 tháng trở lại đây thì mọi người ít gặp người phụ nữ này. Trong trí nhớ của họ, thì bà P.T.T là người phụ nữ có nước da trắng trẻo, xinh xắn, khéo léo và có giọng nói nhỏ nhẹ.
Trong khi đó, người vợ cả của Dương Chí Dũng là bà Phạm Thị Mai P. (54 tuổi) đang sống 1 mình trong căn nhà 4 tầng tại đường Nguyên Hồng - Hà Nội.
Một người phụ nữ sống cạnh căn nhà, nói:
 "Bà P. là người phụ nữ có duyên, nhân hậu. Vợ chồng bà có tất cả 3 người con gái, hiện cả 3 người đã có gia đình. Nên giờ bà P. ở một mình trong căn nhà, thi thoảng vợ chồng người con gái út về chơi với mẹ”
Hiện tại căn nhà ở đường Nguyên Hồng, cùng với 2 căn nhà trên chung cư cao cấp mà Dương Chí Dũng mua cho người tình đều đã bị cơ quan chức năng kê biên.
Cuộc điều tra còn tiếp tục, chưa biết Dương Chí Dũng sẽ nhận bản án như thế nào. Cả ông bác sĩ mất nhân tính Nguyễn Mạnh Tường kia nữa. “Tùng bi li” hay chung thân, chúng ta hãy chờ xem.
Văn Quang – 25-10-2013
Hình:

01-_Duong_Chi_Dung_nguyen_chu_tich_HDQT.jpg

 01- Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam, nguyên cục trưởng Cục Hàng hải.
02-_Duong_Tu_Trong_nguyen_dai_ta_pho_GD_CA_Hai_Phong.jpg

02- Dương Tự Trọng - nguyên đại tá, nguyên Phó Giám đốc Công an TP Hải Phòng, em trai Dương Chí Dũng - là người lên kế hoạch và tổ chức cho anh trai bỏ trốn

03-_U_noi_dai_hon_180m.jpg

03- Hình Ụ nổi dài hơn 180 m, rộng hơn 30 m được Vinalines giờ đắp chiếu tại Cảng Gò Dầu (Long Thành, Đồng Nai) song nhà nước vẫn phải thanh toán các chi phí lên tới gần một tỷ đồng mỗi tháng.

04-_U_rac_minh_hoa_cua_DAD.jpg

04- Ụ rác, minh họa của DAD VN

05-Khu_vuc_toa_nha_Sky_City.jpg

05- Khu vực sân của tòa nhà Sky City, nơi bà P.T.T thường xuyên chơi cùng đứa con chung với Dương Chí Dũng.

06-Pacific_Palace_noi_co_can__nha_thu_hai_cua_bo_nhi_ong_Dung(1).jpg

06- Pacific Palace, nơi có căn nhà thứ hai của bà P.T.T, bồ của Dương Chí Dũng

TRƯỜNG HỢP NẦY GIỐNG HỆT NHƯ HÙYNH NGỌC CHÊNH - NHƯNG HÙYNH NGỌC CHÊNH THÌ TRỞ VỂ TỈNH BƠ KHÔNG BỊ VC LÀM KHÓ GÌ CẢ - VC CHƠI TRÒ TRỘN LẪN GIỮA THẬT VÀ GIẢ HẢI NGỌAI KHÓ MÀ BIẾT SỰ THẬT CHO NÊN DÈ DẶT VẪN LÀ THƯỢNG SÁCH./- Mt68

Blogger Nguyễn Lân Thắng bị bắt giữ tại Nội Bài

Gia Minh
Blogger Nguyễn Lân Thắng,
Blogger Nguyễn Lân Thắng, một nhà hoạt động cho quyền con người và tự do ngôn luận tại Việt Nam, hiện đang bị cơ quan chức năng bắt giữ ở Sân bay Nội Bài, sau khi về đến Việt Nam hồi chiều tối ngày 30 tháng 10.
Một thân hữu của anh Nguyễn Lân Thắng  trong số mấy chục người đi đón anh này, là blogger Lã Việt Dũng vào lúc 11:50 phút cho Đài Á Châu Tự Do biết thông tin về việc bắt giữ đó như sau:

“Hiện chúng tôi có chừng 30 người đang đứng ở đây, anh Thắng có hẹn chúng tôi đi đón. Vào lúc 8:15 phút anh Thắng gọi điện ra cho biết anh Thắng đã bị bắt. 
Sau đó chúng tôi làm đúng qui trình thủ tục mời chị Vượng là vợ anh Thắng lên để làm việc với Sân Bay. Chúng tôi hỏi tất cả các phòng, tất cả các phòng đều đùn đẩy không trả lời, đùn đẩy đến Phòng Xuất Nhập Cảnh. 
Lên Phòng Xuất Nhập Cảnh họ hẹn chúng tôi 10 phút; thế nhưng sau 10 phút phòng đó bỏ trống không có một ai tiếp đón chúng tôi. Bây giờ chúng tôi không biết tìm anh Nguyễn Lân Thắng ở đâu.
Chúng tôi rất muốn tôn trọng pháp luật, và chúng tôi rất lo lắng để tìm được người thân nhưng không biết cách làm thế nào. Do đó chúng tôi bằng mọi cách, bằng mọi giá phải đưa lên công luận”.
Xin phép được nhắc lại, blogger Nguyễn Lân Thắng vừa có một chuyến đi ra nước ngoài khoảng ba tháng. Trong thời gian đó anh có tiếp xúc với Văn phòng Cao Ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Bangkok, một số cơ quan nhân quyền quốc tế… để trình bày về tình hình thực tế tại Việt Nam.
Đài chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật những thông tin mới nhất về việc blogger Nguyễn Lân Thắng bị giữ tại Sân bay Nội Bài sau chuyến đi nước ngoài về.
IMG_9482-622.jpg
Bạn bè và gia đình kêu gọi trả tự do cho Blogger Nguyễn Lân Thắng tại sân bay Nội Bài hôm 30 tháng 10 năm 2013. Citizen photo.
1401746_559498447460981_1030444651_622.jpg
Bạn bè và gia đình kêu gọi trả tự do cho Blogger Nguyễn Lân Thắng tại sân bay Nội Bài hôm 30 tháng 10 năm 2013. Citizen photo.

BÙI DIỄM CỰU ĐẠI SỨ VNCH MUỐN ĐƯỢC CHÔN TRONG HẦM CẦU TIÊU VC HÀ NỘI./- Mt68

***Vô Manh Gíap là cái đéo gì mà gọi ông, ông, ông hả tác giả ? Bộ gọi ông rồi VC sẽ cho Đinh Lâm Thanh vào nghĩa trang liệt sĩ của chúng sao ? Ngây thơ vừa thôi ! Chống Cộng mà CÒN muốn tỏ ra ta đây BIẾT LỊCH SỰ chăng ???./- Mt68

NHẬN XÉT VỀ ÔNG VÕ NGUYÊN GIÁP CỦA MỘT NHÀ CỰU NGOẠI GIAO TẠI MỸ VÀ MỘT BẠN TRẺ TRANH ĐẤU TRONG NƯỚC 

* ĐINH LÂM THANH *
Võ Nguyên Giáp vừa mới qua đời vì tuổi già tại Việt Nam. Trong nước người ta vinh danh, tổ chức đình đám tang lễ là việc của nội bộ đảng, quân đội cũng như gia đình người chết. Nhưng đối với những người không chấp nhận chế độ cộng sản, thiết tưởng chẳng cần phải ồn ào khen ngợi một người, mà bàn tay ông ta đã vướng quá nhiều xương máu vì hành động dã man ‘thí quân’ dưới quyền. Tại hải ngoại cũng có một vài người lên tiếng ca ngợi chiến công trong suốt thời gian cầm quân của ông ta, nhưng ngược lại thì đại đa số vẫn xem con người vĩ đại và sự nghiệp lừng lẫy của ông Võ Nguyên Giáp chỉ là những huyền thoại do chế độ Hà Nội dựng lên.
Trường hợp đặc biệt của Võ Nguyên Giáp có thể gọi là tướng độc nhất với những điểm nổi bật trong thời đại nguyên tử nầy : không xuất thân một trường đào tạo sĩ quan nào…mà được già Hồ ban chức gắn cấp bậc từ một người hầu cận lên đến đại tướng. Sự việc nầy xem ra buồn cười như ‘tiểu thuyết sử’ ngày xưa mà độc giả thường thấy trong các tập kiếm hiệp của Tàu ! Thực ra, cuộc đời và sự nghiệp ông Giáp là một chuổi sống sôi nổi, từ những bước vinh quang chính trị của một kẻ được quyền hưởng bổng lộc đảng đến những huyền thoại chiến thắng ‘thần thánh’ mà Hà Nội đã đánh bóng cho ông…cũng không đủ để xóa tan những xót xa của một thời bị thất sũng. Sau khi mất chức bộ trưởng quốc phòng thì sự nghiệp ông bắt đầu đi xuống và ông trở thành một cán bộ chuyên về kế hoạch ngừa thai cho gia đình ! Tủi nhục với những ngày còn lại, ông âm thầm ôm hận cho đến lúc nhắm mắt ! Nhưng khi ông vừa nằm xuống, lại một màn ca tụng từ chế độ cộng sản. Đó là điều dĩ nhiên ! Ngược lại, vài nhân vật được xem là trí thức hải ngoại thì lên tiếng ca tụng. Đây là một điều bất bình thường !
Trên các diễn đàn còn vô số những nhận xét về cuộc đời và sự nghiệp Giáp. Người viết xin đưa ra vài trường hợp điển hình đang gây xôn xao dư luận, trong đó là hai nhân vật nổi tiếng : nhà cựu ngoại giao lão thành ở hải ngoại (Cụ Bùi Diễm) và người bạn trẻ tranh đấu trong nước (Cô Huỳnh Thục Vy).
Trước tiên, đề cập đến lời phát biểu của Cụ Bùi Diễm :
Được hỏi, ‘liệu người Việt Nam, bỏ qua các tranh cải, có nên ‘tự hào’ hay không về tướng Giáp’, cựu Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Hoa Kỳ, cụ Bùi Diễm đã trả lời với BBC từ Hoa Kỳ hôm 13.10.2013 : ‘Cái đó, đứng về phương diện người Việt Nam có được một người nổi danh như vậy, dĩ nhiên người Việt Nam cũng thấy đó là một cái gọi cái danh cho người Việt nam’ và cụ tiếp : Thế nhưng còn vấn đề vai trò của ông ấy trong lịch sử Việt Nam và tất cả những cái chiến thắng của ông ấy, cái đó thế nào…còn là vấn đề của lịch sử kéo dài’
Nếu câu phát biểu phát xuất từ một người không có quá khứ lừng lẫy, không có chức vụ trong các cộng đồng hải ngoại sau nầy thì độc giả chẳng cần chú ý làm gì. Nhưng đây là câu trả lời câu hỏi của một cơ quan truyền thông quốc tế mà cụ Bùi Diễm là một nhà ngoại giao lão thành trước kia và cũng là một khuôn mặt chính trị nổi tiếng hiện thời…thì người viết thấy có hai sự điểm xin bàn đến.
Thứ nhất, dù được trả lời khéo kéo theo lối ngoại giao, nhưng cụ Bùi Diễm không giấu được cái hãnh diện cá nhân của cụ đối với một tội đồ dân tộc. Bàn tay ông Giáp nhuốm quá nhiều xương máu của gần năm triệu thanh niên thiếu nữ miền Bắc, đám lính bộ đội con nầy đã bị ông Giáp nướng thành tro trong các trận chiến nhằm mưu đồ thống trị đất nước Việt Nam. Đối với Điện Biên Phủ, ông Giáp đã giết hại biết bao sinh mạng tại chiến trường trong trận bao vây vị trí đóng quân cuối cùng của Quân Đội Pháp. Với lối thí quân để đạt cho bằng được chiến thắng cá nhân cũng như cho mưu đồ của đảng, thì trong cái vinh quang của lính bộ đội cộng sản, qua tay ông Giáp, ông đã trở thành một tên đao phủ với tội diệt chủng. Chỉ có cộng sản Hà Nội và những kẻ ngây ngô hoặc cố tình chạy tội cho chế độ cộng sản mới lên tiếng vinh danh một đồ tể thời đại.
Thứ hai, theo lời của Cụ Bùi Diễm, ‘vai trò và những chiến thắng do ông Giáp mang lại thì nên để lịch sử phán xét sau nầy’. Có thể đây là một cách nói mập mờ rất hay của ngôn từ ngoại giao nhằm để trấn an tình trạng hiện tại và kéo thời gian đánh lừa dư luận cũng như các thế hệ mai sau. Nhưng với những gì đã và đang xẩy ra tại Việt Nam mà người dân nội địa cũng như hải ngoại đều nhận biết bộ mặt thật của Hà Nội, thì bất cứ chính khách nào, giờ nầy, muốn che giấu hành động tội lỗi của cộng sản…đều đã lỗi thời. Hay có thể nói một cách khác, VNCH ngày trước đã bị sụp hố, một phần cũng vì những đường hầm ngoại giao hai ba mặt. Do đó hôm nay, dù ai có những lời hấp dẫn tầm cở nào đi nữa thì cũng khó mà thuyết phục được thiên hạ, vì trình độ hiểu biết về cộng sản của người Việt hải ngoại đã đạt đến mức độ cần thiết.     
Nhân vật thứ hai người viết xin đề cập đến là cô Huỳnh Thục Vy, một người tranh đấu trẻ đang sống tại Việt Nam :
Trong một bài viết, cô Huỳnh Thục Vy đã nói rõ : ‘Có nên viết những lời cay đắng cho một người chết không ? Có nên kể tội họ khi họ không còn khả năng biện bạch ? Nhưng quả tình tôi không viết những dòng văn nầy nhắm vào tường Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra’.
Ngoài ra cô Huỳnh Thục Vy cũng chua chát : ‘Ông Giáp vị ‘đại tướng quân’ trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo nầy. Ông đã sống quá xa cái tuổi ‘cổ lai hy’ và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác nhưng ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục’.     
Và cô tiếp, ‘Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên…Nhưng những dòng nầy không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới nầy tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị.Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT.
Sống giữa một bầy thú dữ nhưng cô Huỳnh Thục Vy vẫn hiên ngang bày tỏ quan điểm của cô trước cái chết của một tội đồ dân tộc. Đây là trường hợp hiếm hoi, cần được khen ngợi và phổ biến cho mọi người biết, nhất là đối với các thành phần mang danh trí thức mà mãi đến giờ nầy vẫn ngoan cố bám theo cái thây ma cộng sản để phá hoại tiềm lực tranh đấu của người Việt Quốc Gia hải ngoại.
Qua bài viết của cô Huỳnh Thục Vy, ngoài việc bày tỏ thái độ với cái chết của ông Giáp, tôi còn nhận ra ba thông điệp mà cô muốn gởi đến cho :
1. Thành phần trẻ trong nước đang mê ngủ và vẫn còn ngưỡng mộ những huyền thoại của ông Giáp. Đặc biệt, cô còn lên tiếng nhắn nhủ cho những ai ở hải ngoại mà giờ nầy còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang do cộng sản bịp bợm tạo ra.  
2. Những người, từ trong nước đến hải ngoại, vì cái hư danh và chiếc bánh vẽ mà đành lòng bán lương tâm, cam tâm làm tay sai cho giặc.
3. Những người tuy có học, nhưng lại tự dối trá với kiến thức của mình để trốn tránh  những sự thật về cộng sản cũng như tội ác do chúng gây ra. Ngày nay cả thế giới đều kết án cộng sản là tội đồ của nhân loại, trong đó đảng cộng sản Việt Nam đóng vai chính.
Với những vấn đề nêu trên, nếu đem so sánh giữa những nhà trí thức khoa bảng hải ngoại với thành phần trẻ tranh đấu tại quốc nội, thì ai xứng đáng là kẻ thức thời trước hiện tình đất nước ? Ai là kẻ yêu quê hương và dân tộc ? Ai là người cam đảm dám nói lên sự thật ? Ai là anh hùng và ai là kẻ nối giáo cho quân thù ? 
Để kết thúc bài, người viết cũng xin trình bày ý nghĩ của mình sau cái chết của ông Giáp :
Viết ra có thể bị một vài người cho rằng thiển cận, đơn điệu và đánh phá, nhưng người viết là một người cầm súng chống cộng sản để bảo vệ đất nước thì không bao giờ chấp nhận chế độ cộng sản, một chế độ phi dân tộc, phi tôn giáo và phi gia đình và nhất là, trong bất cứ hoàn cảnh nào, người viết cũng không thể khen ngợi, vinh danh những kẻ đã cướp của, giết hại đồng bào miền Nam. Hơn nữa, sau khi phải buông súng và xếp hàng vào tù, người viết đã ‘ngộ’ ra thêm cả triệu mưu mô tráo trở, gian xảo và bịp bợm của chế độ cộng sản, mà trước đó, cũng như bao người khác, chỉ biết qua sách vở và cơ quan thông tin miền Nam. Đây là những lý do để người viết góp ý đánh giá về cuộc đời và sự nghiệp của ông Giáp ! Ông Giáp chỉ là một huyền thoại như hàng trăm huyền thoại khác mà cộng sản đã ngụy tạo ra để bịp Việt Nam cũng như thế giới. Người viết xin dẫn chứng hai điểm nổi bật nhất cuộc đời cầm quân của ông Giáp là trận Điện Biên Phủ 1954 và cuộc xua quân chiếm miền Nam năm 1975.
1. Chiến thắng Điện Biên Phủ :
Trong binh pháp, thế công bao giờ cũng nắm thượng phong. Có thể gọi thế công là động (công đồn) và thế thủ là tĩnh (chống đở), mà động thì bao giờ cũng nắm ưu thế diện địa, làm chủ chiến trường về việc bổ sung, cứu viện, thay quân cũng như tiếp tế và tải thương.
Trận Điện Biên Phủ do ông Giáp và các quan Tàu cộng chỉ huy, với hàng trăm ngàn binh lính Bắc Việt bao kín vòng chảo Điện Biên Phủ cũng như hàng ngàn quả pháo rót xuống đầu suốt ngày đêm thì quân đồn trú khó kéo dài sức chịu đựng. Đạn dược, thực phẩm được tiếp vận của ông Giáp đầy đủ. Xạ thủ bị cột chân vào súng cộng đồng, tài xế bị xích chân vào xe tăng, vào cổ pháo, cấp chỉ huy thì hô hào quyết chiến đến giọt máu cuối cùng là những phương tiện và điều kiện giúp ông Giáp thắng trận quá dễ dàng. Hơn nữa địa thế đóng quân Điện Biên Phủ là một lòng chảo, tứ bề bao vây bởi những đồi núi hiểm trở, ai làm chủ được các trục lộ giao thông thì làm chủ được chiến trường. Và còn một điều rất quan trọng nữa : ông Giáp đã xử dụng chiến thuật ‘giết quân’ của mình (thí hàng trăm bộ đội Bắc Việt dưới quyền để đổi lấy 1 xác chết của lính Pháp) thì đây không phải là hành động của một đại tướng cầm quân giỏi, cũng không phải là nghĩa khí của một võ tướng xuất thân từ một trường đào tạo sĩ quan ! Cầm quân công đồn trong hoàn cảnh Điện Biên Phủ năm 1954 theo chủ trương diệt chủng của ông Giáp, thì bất cứ sĩ quan nào cũng có thể chiến thắng. Lý do là Điện Biên Phủ bị cô lập hoàn toàn, không còn khả năng tiếp viện quân, không thể tiếp vận súng đạn, lương thực, thuốc men thì việc thua trận chỉ là thời gian, ngắn dài tùy theo nhịp độ xung phong thí quân của ông Giáp. Vậy có thể kết luận rằng, ông Giáp có phải là thần thánh chiếm được Điện Biên Phủ hay không ?
2. Cuộc tiến quân xâm lăng năm 1975 :
Cộng sản thường lớn tiếng cho rằng, cuộc xâm lăng VNCH là một chiến thắng thần thánh và vĩ đại, trong đó vai trò ông Giáp được đánh bóng như một anh vùng thế giới với cuộc tiến quân vào Nam ào ạt như thế chẻ tre ! Nhưng thực tế thế nào ? Miền Nam đã bỏ trống từ Quảng Trị trước những ngày cuộc chiến bùng nổ dữ dội. Bộ đội của ông Giáp tiến quân vào một chiến trường bỏ trống với cảnh nhà không đồng trống. Quân đội và các cơ quan hành chánh Sàigòn đã rút về cố thủ phía ở Nam, dân chúng thì bỏ làng bỏ xóm bồng bế nhau chạy về thủ đô để bảo vệ mạng sống. Số phận của Việt Nam Cộng Hòa phải rơi vào tay cộng sản là một âm mưu chính trị đã được thỏa-thuận-trao-đổi-và- chia-phần giữa các thế lực Mỹ, Tàu cộng cũng như Nga. Phải khẳng định rằng, Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa là một lực lượng quân sự hùng mạnh nhất vùng Đông Nam Á nhưng tiếc rằng chính đồng minh Mỹ đã khóa tay, trói chân và cắt hẳn viện trợ đồng thời CIA áp lực bằng cái giá mạng sống đối với các nhà lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa. Trong khi đó Mỹ và thành phần nằm vùng đã chuẩn bị sẵn một chương trình dâng đất nước Việt Nam Cộng Hòa cho cộng sản Hà Nội qua tay người lãnh đạo cuối cùng, với lệnh buông sáng đầu hàng vô điều kiện, thì Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa còn gì để chống đở ! Do đó, cộng sản chiếm được miền Nam có phải là thần thánh hay không ? Và hai chữ anh hùng ở đâu để dành cho ông Giáp ?
Có thể kết luận rằng, qua hai trận chiến ‘vinh quang’ nhất ở trên, ông Giáp không phải là một tướng tài như Hà Nội đã đánh bóng. Các huyền thoại nầy chẳng khác gì những chuyện bịp như : Tô Vĩnh Điện (lấy thân mình chận bánh xe cổ pháo 105 ly đang trên đà tuột dốc), Phan Đình Giót (lấy thân mình che lấp lỗ châu mai của địch), Bế Văn Đàn (dùng vai mình làm giá súng cho đồng đội bắn…đến hơi thở cuối cùng) v…v…Hoặc như các chuyện thần thoại dành cho trẻ con còn mặc quần dây thung, ví dụ : chị nông dân dùng súng trường bắn rơi hàng chục chiếc B52 và không quân Bắc Việt nắm sẵn trong mây, đợi máy bay Mỹ đến là nhào ra bắn hạ xong rồi về nghỉ !
Tóm lại, đối với Hà Nội hay những người còn mơ mộng chạy theo cái bánh vẽ của chúng thì dĩ nhiên vinh danh ông Giáp theo bài bản sách vở. Nhưng với những ai có chính nghĩ quốc gia, biết phân biệt rõ ràng làn ranh Quốc cộng thì không thể ca tụng một tướng giặc, khi ông ta tuân hành lệnh già Hồ và quan thầy Tàu cộng ‘đánh cho đến giọt máu cuối cùng’, ‘phải san bằng miền Nam bằng mọi giá’.
Để thi hành lệnh khát máu của già Hồ cũng như đảng cộng sản, trong thời cầm quân, ông Giáp đã đạp lên xương máu hàng chục triệu quân sĩ dưới quyền cũng như quân dân Miền Nam…thì ông Giáp chính là một tên đồ tể đỏ số một của thế giới.       
Đinh Lâm Thanh
Paris, 20.10.2013